Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26844 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
sát nhân cười nụ

Mặt trời mọc như thường lệ và một ngày mới sắp đến. Các sĩ quan cảnh sát của Ban Chuyên án lại tiến sâu hơn vào khu vực Ngô Gia Pha để tiếp tục điều tra.

Vào thời điểm này, ở Ngô Gia Pha, xuất hiện nhiều người mặc cảnh phục. Những kẻ có hành vi trộm cắp, hành vi vô lại, thậm chí cả những người hay bán băng đĩa lậu cũng như bốc hơi khỏi khu vực này. Bọn họ đang ngoan ngoãn giấu mình trong “hang ổ” không dám ra ngoài dạo quanh vì sợ cảnh sát không bắt được kẻ giết người sẽ trút giận vào họ. Dù ở đây bầu không khí căng thẳng chưa từng thấy, nhưng vẫn không hề gây được chút sức ép nào cho kẻ giết người táo tợn.

Trong khu vực mà cảnh sát sàng lọc khoanh vùng, có một chợ rau nhỏ, thường mở cửa lúc 5 giờ sáng và đóng cửa lúc 9 giờ sáng. Người dân địa phương gọi đó là chợ sớm. Một người bán hàng rau củ muốn mang đống rau bán còn thừa chất lên thùng phía sau chiếc xe công nông cỡ nhỏ sau khi chợ đóng cửa. Khi anh ta lật tấm bạt phủ thùng xe, thì thấy một thứ gì đó màu trăng trắng bên dưới. Anh ta không kịp nhìn rõ đó là cái gì. Khi anh ta kịp phản ứng, thì cả chợ đã rộn ràng lên như chảo dầu sôi.

Hàn Ấn, đang đi điều tra gần đó, cùng các sĩ quan cảnh sát khác trong Ban Chuyên án nhanh chóng tới hiện trường chỉ trong vài phút.

Họ nhìn thấy một đôi chân bị cắt từ đầu gối xuống, và hai cánh tay trắng toát được đặt cạnh nhau ngay ngắn ở thùng xe. Không cần phải hỏi, đây là phần thi thể của nạn nhân Mễ Lam.

Trong khi chờ bác sĩ pháp y đến hiện trường, Hàn Ấn lặng lẽ chuyển sự chú ý của mình sang đám đông. Đám đông có một số người bán hàng rau củ và trái cây trong chợ, còn đa phần là cư dân địa phương đi chợ mua đồ. Họ ghé tai sát nhau, thì thầm bàn tán, “Kinh khủng quá..”; “Tên giết người tàn độc quá…”; “Cảnh sát vô dụng thật, điều tra vài năm rồi mà vẫn không có kết quả…”; “Bà khe khẽ cái mồm thôi. Đừng để họ nghe thấy, kẻo bị bắt đi ăn cơm nhà nước mấy ngày đó!”…

Trước tiếng nói rì rào bên tai của đám đông, Hàn Ấn và các cảnh sát trong Ban Chuyên án không tỏ thái độ, lặng lẽ chụp ảnh từ nhiều góc độ khác nhau bằng điện thoại di động. Hàn Ấn trước đó đã dặn dò kĩ lưỡng. Anh biết rằng hung thủ rất muốn nhúng tay vào cuộc điều tra của cảnh sát. Có khả năng một người nào đó trong đám đông này là hung thủ.

Các nhân viên pháp y và kĩ thuật đã tới ngay để tiến hành giám định.

Sau hơn nửa giờ, việc giám định hiện trường kết thúc, đám đông bắt đầu giải tán. Hàn Ấn và các cảnh sát khác cũng theo dòng người quay trở lại vị trí được phân công để tiếp tục điều tra. Nhưng vừa cất bước đi không xa, thì nghe thấy ai đó hét lên. “Mau lên, có cả miếng da mặt người này!”

Đám đông vừa mới bình tĩnh, lại nháo nhác hướng theo tiếng la hét. Hàn Ấn và các thành viên Ban Chuyên án bị kẹt trong đám đông. Chạy hơn 100 mét, họ thấy trên một nhánh cây dương cổ thụ treo lơ lửng một lớp da mặt người. Lớp da hiện rõ đường nét của khuôn mặt, ngoại trừ mắt và miệng trống rỗng, gió thổi và lớp da mặt đung đưa khe khẽ trên cành, trông thấy ai cũng nổi da gà.

Hàn Ấn ra hiệu cho viên cảnh sát bên cạnh chụp ảnh đám đông qua điện thoại…

---❊ ❖ ❊---

Hung thủ chắc chắn đang rất thỏa mãn. Hắn đã thành công thu hút sự chú ý của mọi người và đặt cảnh sát vào tình cảnh khó khăn. Tuy nhiên, hắn không biết rằng hắn càng hành động bao nhiêu thì càng dễ bị tìm thấy bấy nhiêu. Hành động tự cho mình là thông minh, đùa bỡn cảnh sát của hắn lại khiến phạm vi điều tra được thu hẹp. Hàn Ấn phán đoán rằng hung thủ sống trong phạm vi khu vực từ chỗ bỏ tứ chi tới chỗ treo lớp da mặt của nạn nhân. Hơn 100 mét, chỉ có 20 hộ gia đình, việc khoanh vùng điều tra đã trở nên đơn giản hơn.

Thực tế khi phỏng vấn đã loại trừ những chủ nhà nam có công việc bình thường vào buổi trưa không về nhà, thì chỉ còn lại 9 hộ gia đình. Một mặt, Ban Chuyên án trực tiếp thẩm vấn các chủ nhà nam của 9 hộ gia đình, một mặt tổ chức lực lượng cảnh sát để đi tìm hiểu sâu về các mối quan hệ xã hội và quãng đời trải nghiệm của họ.

Đồng thời, Hàn Ấn cho chụp lại hình ảnh đám đông vây quanh chỗ hiện trường vứt tay chân và lớp da mặt, sao chép từ điện thoại di động vào máy tính. Quan sát kĩ những bức ảnh, Hàn Ấn chú ý tới một người đàn ông tay cầm chiếc giỏ. Anh ta xuất hiện ở cả hai nơi hiện trường, và qua những bức ảnh được phóng to, người ta thấy rằng ở chợ rau, giỏ của người đàn ông đựng đồ, nhưng ở chỗ treo da mặt, giỏ trên tay anh ta trống rỗng. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong óc Hàn Ấn, người đàn ông này là kẻ giết người hàng loạt ở thị trấn Thái Bình, và hắn đã ném các phần thi thể nạn nhân ngay trước mũi cảnh sát. Hàn Ấn báo cáo ngay thông tin này cho Ban Chuyên án. Sau đó, Ban Chuyên án nhận thấy nghi can đó nằm trong phạm vi 9 hộ gia đình mà họ tập trung sàng lọc, nên họ đã chuyển hướng, tập trung điều tra toàn diện về người đàn ông này.

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau, thông tin được thu thập và bộ mặt hung thủ cuối cùng đã nổi lên khỏi mặt nước.

Trên thực tế, người này ở gần với một số hiện trường gây án nên Ban Chuyên án đã đến thẩm tra anh ta ngay từ mấy năm trước, nhưng anh ta không để lộ bất kì sơ hở nào, và hàng xóm đánh giá anh ta rất cao. Họ nói rằng anh ta sống bình lặng, hòa đồng, ôn hòa với hàng xóm, chưa bao giờ gây chuyện tai tiếng, là một người đàn ông tốt, lo cho gia đình, yêu vợ và con gái. Chính những biểu hiện này đã khiến cho Ban Chuyên án từ bỏ việc điều tra sâu thêm về anh ta. Theo như Hàn Ấn phân tích, hắn là một “người hai mặt” điển hình.

Tên hắn là Triệu Siêu Minh, một người gốc Ngô Gia Pha, nơi cư trú cách các hiện trường vụ án chưa đến 0,8 ki-lô-mét, và chỉ cách nơi ở của nạn nhân cuối cùng là Mê Lam khoảng 200 mét. Hắn năm nay 35 tuổi, trước là công nhân khai thác than, sau đó đã đổi nhiều công việc nhưng biểu hiện kém cỏi, nên bị sa thải vào năm 2002. Kể từ đó, hắn không có nghề nghiệp cố định, ngày ngày ở nhà, không nốc rượu thì lại xem phim ảnh. Mấy năm gần đây, hắn dựng một căn nhà sơ sài trong khu đất gia đình để nhận những công việc đơn giản. Tuy nhiên, do hàn xì cho khách liên tục bị lỗi nên mất nhiều khách hàng, hắn đã kết thúc việc làm ăn vào cuối năm 2011.

Cha mẹ hắn cũng là công nhân khai thác than, hoàn cảnh gia đình eo hẹp và điều kiện sống tồi tàn. Khi chuẩn bị kết hôn vào năm 2004, vì vấn đề nhà cửa mà suýt nữa bị nhà gái trở mặt, nhưng sau đó bố mẹ hắn nhượng bộ, chuyển đi nơi khác để nhường lại cho hắn căn nhà. Hắn và vợ kết hôn năm 2005 và cô con gái chào đời đầu năm sau.

Vợ của Triệu Siêu Minh tên là Trương Nam, chính là một người bạn thân của Lưu Hân, nạn nhân trong vụ án thứ sáu mà Hàn Ấn đã từng liên lạc với người nhà. Công việc của Trương Nam làm hai ca, bốn ngày một đợt, phù hợp với chu kì các vụ án thứ 9, 10 và 11 của kẻ giết người, thời điểm phạm tội chính là vào ca đêm của Trương Nam. Ban Chuyên án đã từng hỏi Trương Nam. Cô ta nói rằng Triệu Siêu Minh luôn phản đối việc cô quá thân với Lưu Hân, lo cô bị hư theo. Thậm chí vì Trương Nam thường xuyên đi ra ngoài với Lưu Hân, Triệu Siêu Minh từng làm rất căng với cô. Ngoài ra, sau khi Ban Chuyên án kiên nhẫn gặng hỏi, Trương Nam thừa nhận rằng đầu năm cô có mối quan hệ riêng tư với một sinh viên đại học mới được phân công về nhà máy và bị chồng phát hiện.

Có thể nói, thông tin hiện có trong tay về cơ bản phù hợp với hồ sơ phác họa tội phạm của Hàn Ấn. Lần đầu tiên hung thủ phạm tội là vì gặp khó khăn chồng chất khi chuẩn bị kết hôn, khiến hắn lo lắng, nên hắn bắt đầu phạm tội liên tiếp. Việc con gái chào đời, chính sinh linh bé nhỏ đó đã cảm hóa được hung thủ, hắn tạm thời rửa tay gác kiếm. Sau đó năm năm, hắn tiếp tục gây án, lí do là vì vợ và Lưu Hân kết thân, thường rủ nhau ra ngoài chơi bời. Hắn lo Lưu Hân, một người đàn bà lẳng lơ, sẽ làm hư vợ hắn, vì vậy hắn đã giết cô ta với lòng đầy oán hận. Trong năm nay, hắn lại gây án liên tiếp do nguyên nhân từ sự đổ bể trong công việc làm ăn và rạn nứt trong gia đình.

Ban Chuyên án và ban Cố vấn về cơ bản đã xác định rằng Triệu Siêu Minh gây ra 12 vụ án, giết chết 9 người và làm trọng thương 3 người trong vòng vẻn vẹn 9 năm. Sau khi thảo luận, Ban Chuyên án quyết định lấy danh nghĩa là hỗ trợ điều tra án mời Triệu Siêu Minh đến Trụ sở Công an để thẩm vấn. Đồng thời, tích cực làm công tác tư tưởng với Trương Nam, để cô ta đồng ý cho tiến hành khám xét kĩ lưỡng nơi ở của hắn.

Khoảng một giờ sau, đội cảnh sát khám xét đã gửi tin báo cáo về: Tại nơi cư trú của Triệu Siêu Minh, đã tìm thấy một số lượng lớn tạp chí và DVD dung tục có yếu tố bạo lực, cũng như một số đồ kéo dài thời gian ân ái, gel bôi trơn khi thủ dâm và một số lưỡi dao. Đáng tiếc là vẫn chưa tìm thấy hung khí được sử dụng khi phạm tội và bằng chứng về nạn nhân.

Điều này có nghĩa là cảnh sát hiện chỉ có bằng chứng gián tiếp, thiếu cơ sở để kết tội trực tiếp, rõ ràng Triệu Siêu Minh đã có phòng bị từ trước với cảnh sát, giấu hung khí đi. Trong hoàn cảnh đó, Ban Chuyên án biết Triệu Siêu Minh rất khó chủ động nhận tội. Do đó, họ khẩn trương cùng ban Cố vấn và Hàn Ấn thảo luận về các biện pháp đối phó. Cuối cùng, theo đề nghị của Hàn Ấn, họ quyết định áp dụng chiến lược chủ động phủ đầu.

---❊ ❖ ❊---

Trong phòng thẩm vấn, Triệu Siêu Minh, người ngồi đối diện, khiến Hàn Ấn ấn tượng nhất là “nụ cười”. Khuôn mặt hắn sáng sủa và trông hài hòa. Lông mày, mắt và môi đều cong cong hình trăng lưỡi liềm. Nụ cười càng tươi hơn mỗi khi cất tiếng nói chuyện.

Ngay khi hắn xuất hiện, Hàn Ấn đã hỏi ý kiến của hắn, liệu có thể lấy dấu vân tay và mẫu DNA của hắn không. Có lẽ tự tin mình không để lại bất kì bằng chứng nào khi phạm tội nên Triệu Siêu Minh sẵn sàng chấp nhận mà không cần suy xét gì thêm.

Rất nhanh, ngay sau đó, một bản báo cáo đã được gửi đến trên bàn Hàn Ấn. Anh liếc nhìn bản báo cáo, giọng đanh lại, “Tiếp đây, chúng ta nói về việc đối chiếu, so sánh DNA và dấu vân tay của anh.””

“Có gì mà cần đối chiếu, so sánh nhỉ? Tôi chưa làm bất cứ điều gì bất hợp pháp. Anh định so sánh với mẫu nào?” Triệu Siêu Minh đầy tự tin.

“Có vẻ anh rất hiểu việc điều tra án của chúng tôi.” Hàn Ấn gật đầu ra vẻ kính nể.

“Ồ, tôi thích xem chương trình ở kênh pháp luật lắm.” Triệu Siêu Minh mỉm cười đắc ý hơn.

Hàn Ấn cũng mỉm cười, đẩy bản báo cáo đến trước mặt Triệu Siêu Minh, “Báo cáo so sánh dấu vân tay cho thấy anh có liên quan đến hành vi trộm cắp đồ kích dục trong cửa hàng của Phó Tiểu Ninh. Anh giải thích thế nào đây?”

Nụ cười của Triệu Siêu Minh đột nhiên đông cứng lại, hắn nhanh chóng đảo mắt và đẩy bản báo cáo lại cho Hàn Ấn, rồi nói với giọng chân thành, “Việc này đúng là do tôi. Chỉ là vài chục tệ. Tôi sẽ trả lại cho Tiểu Ninh khi về. Thực ra, tôi sợ mọi người giễu cợt, cho nên mới lấy nó, chứ không phải do thiếu tiền. Anh thấy đấy, việc này, tôi và Tiểu Ninh có thể giải quyết riêng tư với nhau.”

“Được rồi, tôi thấy anh rất chân thành, chúng tôi sẽ không truy cứu nữa.” Hàn Ấn giả vờ nói, “Vậy là anh yếu trong việc đó hả?”

“Không, không, tôi chỉ muốn mình mạnh mẽ hơn.” Triệu Siêu Minh nhanh chóng xua tay và giải thích vội vàng.

“Vậy chúng ta không đề cập đến điều này nữa, hãy nói về DNA.” Hàn Ấn tin rằng tinh dịch trên giấy vệ sinh mà anh tìm thấy tại hiện trường vụ án chắc chắn sẽ khớp với mẫu của Triệu Siêu Minh. Anh cố tình đưa kết quả ra sớm. “Trong vài giờ nữa, sẽ có kết quả so sánh, đối chiếu DNA. Nếu kết quả trùng khớp, nó có thể gây bất lợi cho anh.”

“Trùng khớp? Trùng khớp gì cơ?” Triệu Siêu Minh hỏi với thái độ lạ lùng.

“Anh hẳn đã nghe về những vụ giết người liên tiếp ở khu vực Ngô Gia Pha.” Hàn Ấn kiên nhẫn giải thích, “Chúng tôi tìm thấy giấy vệ sinh có tinh dịch ở một số hiện trường vụ án. Bây giờ chúng tôi đang gấp rút xét nghiệm. Nếu nó trùng khớp với mẫu của anh, chúng tôi có lí do để nghi ngờ anh đã đến hiện trường vụ án và anh có thể là nghi can.”

Triệu Siêu Minh bất giác đưa tay ra dụi dụi mắt. Dáng vẻ như kẻ mắc tội bị người ta vạch trần, hắn cắn môi và biện minh, “Có lẽ mấy mảnh giấy đó là do ai đó đánh cắp trong đống rác của nhà tôi, rồi ném vào hiện trường để vu oan cho tôi.” Lặng một hồi, hắn nở một nụ cười ranh mãnh. “Ngay cả khi tôi đến hiện trường để thủ dâm, anh cũng không thể kết luận tôi đã giết ai đó, phải không?”

“Đúng vậy. Anh đã không phí công xem chương trình pháp luật rồi, anh rất biết cách tự bảo vệ mình.” Hàn Ấn gật đầu, rồi giả vờ bất lực. “Được rồi, anh có thể đi.”

Triệu Siêu Minh không ngờ cảnh sát lại để hắn ta đi dễ dàng như vậy nên chưa kịp phản ứng. Nhân lúc hắn đang ngây người, Hàn Ấn đột nhiên như nhớ ra một chuyện, “Ồ, đúng rồi, có điều này tôi quên nói với anh. Chúng tôi đã nhận được chỉ thị của cấp trên, sẽ đưa tất cả các chi tiết của cuộc điều tra vụ án cho giới truyền thông vào sáng mai. Như vậy, việc anh ăn cắp đồ kích dục và thủ dâm tại hiện trường vụ án sẽ xuất hiện trong các tin tức, vì vậy có thể anh sẽ bị những người xung quanh chỉ trỏ, bàn tán trong một thời gian, anh nên chuẩn bị sẵn tâm lí. Nhưng không sao, mọi người ai cũng có khuyết điểm cả. Sau một thời gian, mọi người khắc sẽ quên đi thôi. Ừm, anh về đi!”

Hàn Ấn đột nhiên kết thúc cuộc trò chuyện, không cho Triệu Siêu Minh bất kì cơ hội nào để nói. Anh kẹp bản báo cáo trong tay, không quay đầu nhìn lại bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

Anh quá hiểu những người như Triệu Siêu Minh. Hắn không quan tâm chuyện người khác nói hắn là độc ác, bởi vì sự tàn nhẫn mới mang đến sự sợ hãi và khiếp nhược. Hắn nghĩ rằng điều đó càng khuếch trương được khả năng và sức mạnh của mình. Có lẽ hắn sẽ bị người khác chối bỏ, nhưng không ai dám xem thường hắn. Nhưng nếu những người khác biết được những ham muốn tình dục bẩn thỉu, dung tục, vụng về, biến thái thì mặt ghê tởm, xấu xa của hắn sẽ bị phơi bày trần trụi trước mọi người, hắn sẽ bị mọi người khinh miệt và chế giễu. Kết cục như vậy đối với kẻ vốn chẳng có gì trong cuộc đời này là điều mà hắn không thể chấp nhận được. Do đó, có thể hình dung ra sau khi Triệu Siêu Minh nghe những lời của Hàn Ấn nói, tâm trạng của hắn lo lắng đến cỡ nào. Đêm tiếp theo, có lẽ là khoảnh khắc đau đớn và giày vò nhất trong cuộc đời hắn.

Đây là sách lược của Hàn Ấn và Ban Chuyên án nhằm kích động hắn, khiến hắn lo lắng tột độ, buộc hắn phải tìm cách giải thoát, để hắn bị bắt khi phạm tội.

---❊ ❖ ❊---

Kể từ khi Triệu Siêu Minh rời Đồn Công an, Ban Chuyên án đã cử một nhóm theo dõi hắn, đồng thời viện lí do tăng ca để vợ hắn – Trương Nam ở lại đơn vị. Vào buổi tối, một số lượng lớn cảnh sát tiến sâu vào khu vực Ngô Gia Pha, phục kích nơi ở của Triệu Siêu Minh.

Ngôi nhà mà Triệu Siêu Minh đang sống nằm ở phía Bắc hướng về phía Nam, cạnh một con đường chính trong khu dân cư. Phía Nam của đường là một con mương khô cạn, sau đó cứ đi tiếp về phía Nam là một dãy nhà ở. Do thiếu quy hoạch thống nhất, phần phía Tây của con đường này tương đối rộng rãi, nhưng càng về phía Đông cảng hẹp hơn và có nhiều ngõ ngách đan xen nhau. Sau khi nắm bắt đặc điểm của con đường này và tổng hợp 12 vụ án mà Triệu Siêu Minh đã thực hiện, 9 trong số đó xảy ra ở phía Đông nơi cư trú của hắn, bao gồm phía Đông Bắc và Đông Nam, Ban Chuyên án cuối cùng đã quyết định đặt “bẫy” ở phía Đông, cách nơi Triệu Siêu Minh ở tầm nửa ki-lô-mét. Nữ cảnh sát làm con mồi dụ dỗ hắn được phái đến từ đội cảnh sát đặc nhiệm của thành phố. Cô là á quân môn võ đối kháng của lực lượng cảnh sát tỉnh, cho nên thân thủ rất mau lẹ. Nhưng để đề phòng trường hợp bất trắc, Hàn Ấn dặn Ban Chuyên án chuẩn bị một chiếc áo tránh đạn cho cô.

Để cái bẫy giăng ra không có sơ sót nào, Ban Chuyên án đã định ra hai chiến lược. Nếu Triệu Siêu Minh ra khỏi nhà và đi theo hướng khu vực bẫy, thì Ban Chuyên án sẽ áp dụng chiến lược ôm cây đợi thỏ. Còn nếu Triệu Siêu Minh đi về phía Tây hoặc rẽ vào các con ngõ, Ban Chuyên án sẽ chọn cách chủ động xuất kích, hoặc để nữ cảnh sát cố tình gây ồn ào, thu hút sự chú ý của Triệu Siêu Minh, hoặc để cô ấy chủ động bước vào phạm vi hoạt động của Triệu Siêu Minh.

Tất nhiên, thành công hay thất bại của việc đặt bẫy này trước tiên phải dựa vào việc Triệu Siêu Minh có bị cám dỗ để gây án lần nữa không. Nếu Triệu Siêu Minh nhận ra kế hoạch của Hàn Ấn và không hành động, tức là hắn ta đã cảnh giác hơn, có khả năng sẽ tạm thời gác kiếm hoặc dừng tay vĩnh viễn. Cảnh sát nếu không có bằng chứng trực tiếp, sẽ trở nên bị động và uổng phí công sức vô thời hạn, thậm chí đành chống mắt nhìn con quỷ giết người tự do tự tại mà không bị trừng phạt. Vì vậy, đêm nay, cả Hàn Ấn và Ban Chuyên án cũng căng thẳng không kém.

---❊ ❖ ❊---

Đêm ở Ngô Gia Pha yên tĩnh lạ thường.

Cho đến lúc này, rất ít người trong khu vực dám bước ra khỏi nhà sau khi trời tối, điều này giúp cảnh sát tránh được sự can thiệp không cần thiết. Tất nhiên, cẩn tắc vô áy náy, họ đã bố trí một số cảnh sát ở bên ngoài chặn những người dân địa phương vào khu vực bảy. Mọi thứ giờ đây đã sẵn sàng và chỉ chờ một mình Triệu Siêu Minh xuất hiện.

Thời gian trôi nhanh, Triệu Siêu Minh vẫn không có động tĩnh gì, Hàn Ấn và Ban Chuyên án như ngồi trên đống lửa. Phục kích đến nửa đêm, đúng lúc một số người trong Ban Chuyên án bắt đầu nản chí, thì Triệu Siêu Minh cuối cùng cũng ra ngoài.

Theo báo cáo từ các điểm giám sát gần đó, hắn ta đi chân đăm đá chân chiêu, có thể đã uống nhiều rượu. May mắn thay, hắn đang đi theo hướng đặt bẫy.

Các điểm giám sát liên tục báo cáo hướng di chuyển của Triệu Siêu Minh. Hắn luôn đi về phía Đông dọc theo con đường và không rẽ vào ngõ ngách nào. Dần dần, hắn càng lúc càng tiến gần đến khu vực giăng bẫy… 300 mét… 200 mét… 100 mét… Bóng dáng của hắn cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm nhìn của đội chỉ huy.

Theo kế hoạch trước đó, nữ cảnh sát đặc nhiệm vừa gọi điện thoại, vừa chậm rãi đi về phía Triệu Siêu Minh. Nhìn khoảng cách giữa cô và Triệu Siêu Minh dần thu hẹp lại, Hàn Ấn bỗng lo lắng, tim như bị treo lơ lửng trên không. Anh lo nữ cảnh sát không thể đối phó được với tên Triệu Siêu Minh có bề dày kinh nghiệm gây án, nhưng may mà áo chống đạn có thể đỡ dao. Tuy nhiên, một làn gió thổi tung chiếc áo khoác của nữ cảnh sát đặc nhiệm, anh phát hiện ra không có cái áo chống đạn nào. Trong phút chốc, đôi mắt của Hàn Ấn ướt đẫm. Anh biết nữ cảnh sát đặc nhiệm sợ tên Triệu Siêu Minh sẽ phát hiện ra điều gì khác thường, dẫn đến kế hoạch thất bại, nên không ngần ngại đặt mình vào tình huống nguy hiểm.

20 mét… 10 mét… 5 mét… 1 mét… Gặp nhau… Không ai nhìn thấy chính xác những gì đã xảy ra, chỉ thấy bóng của Triệu Siêu Minh đột nhiên vẽ một vòng cung trên không trung, ngã bịch xuống đất, tiếp đó là tiếng kêu gào thống thiết. Khi các sĩ quan cảnh sát lao ra từ điểm phục kích, nữ cảnh sát đặc nhiệm đã ép Triệu Siêu Minh xuống dưới đất, một con dao lưỡi dài khoảng 20 cm lăn trên mặt đất, trong đêm tối phát ra ánh sáng lạnh như băng.

Các sĩ quan cảnh sát còng tay Triệu Siêu Minh rồi lôi dậy. Nữ cảnh sát đặc nhiệm được đỡ lên. Lúc này, mọi người thấy vạt dưới áo khoác của cô đã bị rách toang, có thể nhìn thấy một nhát dao ở phần bụng nhưng may mà vết thương không sâu…

---❊ ❖ ❊---

Việc giăng bẫy đã thành công. Ban Chuyên án nhân lúc chứng cứ rõ ràng, suốt đêm thẩm vấn Triệu Siêu Minh.

Hung thủ bị bắt ngay tại chỗ, vũ khí được sử dụng để gây án đã bị tịch thu. Trước những bằng chứng đanh thép cộng với sự truy hỏi dồn dập của các điều tra viên, Triệu Siêu Minh đã thú nhận là thủ phạm gây ra nhiều vụ giết người. Nhưng điều khiến các cảnh sát phẫn nộ là Triệu Siêu Minh luôn nở nụ cười trên khuôn mặt khi mô tả về các chi tiết gây án. Đặc biệt là khi mô tả cách gây thương tổn cho nạn nhân, nụ cười của hắn còn tươi rói hơn, thậm chí khoa chân múa tay phấn khích…

Lúc này, công việc phá án giết người hàng loạt ở thị trấn Thái Bình về cơ bản đã kết thúc, kết quả coi như hoàn hảo, nhưng toàn bộ quá trình phá án rất gian nan. Vụ án đã trải qua bốn nhiệm kì của bốn Giám đốc Sở công an. Ban Chuyên án đã được thành lập gần 9 năm, hơn 300 cảnh sát tham gia vào cuộc điều tra. Thị trấn có gần 10.000 người, các nghi can chính được điều tra thẩm vấn là hơn 1.000 người, tài liệu hồ sơ án hơn 70.000 trang. Với khối lượng dữ liệu đồ sộ như vậy, khi vụ án được phá, tất cả các sĩ quan cảnh sát trong Ban Chuyên án đều ôm nhau khóc nấc lên, điều này Hàn Ấn có thể hiểu. Anh nhận được sự cổ vũ tinh thần, có thêm sự kiên trì không biết mệt mỏi để phá án, không có vụ án nào là không thể phá nổi.

Sáng sớm hôm sau, do vẫn bận lòng về vụ phân xác 4.1, Hàn Ấn vội vã lên đường trở về, phía thành phố T đặc biệt cử xe đưa anh trở lại thành phố J. Trên đường đi, anh dùng điện thoại di động truy cập internet và xem những tin tức của giới truyền thông về vụ án. Giới truyền thông thực sự vô cùng giỏi giang, có một số hãng truyền thông không biết lấy thông tin từ đâu mà biết cả tình hình thẩm vấn Triệu Siêu Minh tối qua. Khi bị thẩm vấn, hắn vẫn giữ nguyên nụ cười, không hề tỏ ra hối hận và giới truyền thông đã lên án dữ dội. Những từ ngữ dành cho hẳn không có gì hơn là “tàn nhẫn lạnh lùng, khát máu, biến thái, méo mó về nhân cách”. Có hãng truyền thông còn đặt cho hắn một biệt danh: Sát nhân cười nụ.

Thực ra, Hàn Ấn hiểu rõ nhất: Triệu Siêu Minh giống như tất cả những kẻ giết người hàng loạt khác, chúng mỉm cười vì chúng mặc cảm, tự ti.

« Lùi
Tiến »