Vào buổi tối, Hàn Ấn đầy bụi đường trở lại thành phố J. Anh gọi cho Diệp Hi và báo mình an toàn. Diệp Hi nói rằng vụ án vẫn không có chút tiến triển nào, nên anh hãy nghỉ ngơi một đêm, mai sẽ gặp nhau rồi trao đổi cụ thể sau.
Mặc dù việc mắc kẹt ở thị trấn Thái Bình vài ngày không phải là do chủ ý của mình, nhưng Hàn Ấn vẫn cảm thấy có lỗi, vì thế bất chấp đi đường dài mệt mỏi, anh lại tới ngay ban Án lưu rồi ôm một đống hồ sơ về nhà khách để nghiên cứu.
Doãn Ái Quân vừa vào trường Đại học Cổ Đô ba tháng thì bị giết. Ấn tượng của các bạn cùng lớp và giáo viên là cô trầm lặng, hướng nội và hiền lành. Ngày thường, cô chỉ đi di chuyển trong khu vực giữa khuôn viên trường và kí túc xá. Nơi duy nhất cô ghé thăm bên ngoài là hiệu sách. Theo các bạn cùng lớp, họ thấy một người đàn ông và Doãn Ái Quân nhiều lần trò chuyện trong hiệu sách. Bạn cùng phòng của cô cũng cung cấp thông tin, Doãn Ái Quân từng nói rằng cô quen một nhà văn trong hiệu sách và anh ta tặng có một tập thơ. Nhưng sau khi cô bị giết, cảnh sát không tìm thấy tập thơ trong kí túc xá. Qua mô tả của một số bạn cùng lớp, cảnh sát đã phác họa một bức chân dung và nhanh chóng tìm thấy một người được gọi là “nhà văn”. Tưởng xa tận chân trời mà gần ngay trước mặt, anh ta cũng ở trong trường Đại học Cổ Đô.
Đại học Cổ Đô mở một lớp sáng tác văn học từ đầu những năm 1980, đã hoạt động liên tục hơn một chục khóa. Lớp sáng tác văn này dành cho người lớn. Các sinh viên trong lớp chủ yếu là những người đam mê văn học và một số nhà văn có chút tiếng tăm muốn có một tấm bằng chính quy. Hầu hết họ đến từ các khu vực trong địa phương và các vùng xung quanh. Họ có tuổi và có nền tảng kinh tế nhất định. Để duy trì môi trường sáng tác yên tĩnh, họ chủ yếu chọn thuê nhà riêng xung quanh trường học.
Vào thời điểm đó, chỉ có một “lớp sáng tác văn khóa 94” trong trường. Một sinh viên tên Hứa Tam Bì trong lớp là người đàn ông đã liên lạc với Doãn Ái Quân trong hiệu sách.
---❊ ❖ ❊---
Hứa Tam Bì, dân địa phương, năm đó 30 tuổi, đã đăng tải nhiều bài thơ, bài viết trên báo và tạp chí. Anh ta thuê một ngôi nhà cấp bốn có sân vườn gần đường Thanh Điểu.
Cảnh sát đã khống chế anh ta và tiến hành khám xét cẩn thận nơi ở cùng lúc khi thẩm vấn.
Tất nhiên, Hứa Tam Bì không thừa nhận giết người, cũng phủ nhận đã gửi tập thơ cho Doãn Ái Quân, nhưng cảnh sát lại tìm thấy tập thơ đó trong nơi ở của anh ta. Những người bạn cùng phòng của Doãn Ái Quân đã xác nhận nó giống như bìa của tập thơ mà Ái Quân mang về kí túc xá. Trước những bằng chứng không thể chối cãi, Hứa Tam Bì vẫn còn ngụy biện, nói rằng tập thơ không phải do anh ta mua, anh ta không biết tại sao nó lại xuất hiện trong nhà mình. Cảnh sát yêu cầu anh ta giải thích tại sao không tìm thấy bất kì con dao nào trong nhà. Hứa Tam Bì nói, anh ta ăn trong căng-tin của trường vào các ngày trong tuần, chứ không nấu ăn ở nhà, vì vậy không mua dao. Khi thẩm vấn chủ nhà thì mới biết, ngôi nhà đã cho thuê lại nhiều lần, ông không thể nhớ liệu có dao nhà bếp ở nhà không.
Ngoài ra, cảnh sát không tìm thấy dấu vết gây án hay máu của nạn nhân trong nhà và sân. Tuy nhiên, có nhiều điểm mâu thuẫn trong lời khai của Hứa Tam Bì. Nơi thuê nhà trùng với nơi cuối cùng mà Doãn Ái Quân xuất hiện và thiếu bằng chứng vắng mặt, có thể nói đây là nghi can số một. Điều mà Ban Chuyên án không ngờ đến là khi chuẩn bị thẩm vấn kĩ thêm Hứa Tam Bì, họ đã nhận được lệnh thả người của Sở Công an thành phố.
Kể từ đó, Ban Chuyên án chỉ có thể bí mật theo dõi hành tung của Hứa Tam Bì, nhưng không phát hiện được bất cứ điểm nào đáng ngờ. Vài tháng sau, Hứa Tam Bì bay sang Mĩ.
Trong hồ sơ vụ án, ghi chép điều tra về Hứa Tam Bì kết thúc đột ngột.
Đặt tập tài liệu trong tay xuống, Hàn Ấn nhíu mày và ánh mắt xa xăm, ngồi thẫn thờ một lúc lâu. Tại sao Hứa Tam Bì đột nhiên được thả? Do bên nào đó cản trở chăng? Tại sao anh ta lại vội vàng ra nước ngoài? Hứa Tam Bì hiện đang ở đâu? Liệu có quay lại thành phố này lần nữa? Liệu anh ta có phải là kẻ giết người trong vụ án 18.1 và có liên quan gì đến vụ án 4.1 không?
Đây là một mục tiêu đáng theo dõi.
Hàn Ấn thu tầm mắt lại, nhìn đăm đăm vào tập tài liệu. Tập hồ sơ rõ ràng cũ hơn nhiều so với tập đã xem trước đó, có nhiều nếp nhăn ở mép. Phó Trường Lâm, người luôn đau đáu, không từ bỏ vụ án 18.1, chắc đã đọc hồ sơ này rất nhiều lần.
“Đúng rồi, sáng mai mình sẽ tìm anh Trường Lâm để tìm hiểu thêm về Hứa Tam Bì. Có lẽ một số điều không được ghi lại trong hồ sơ nằm trong tay anh ấy.”
Hàn Ấn đưa ra quyết định trước khi đi ngủ.
---❊ ❖ ❊---
Vào buổi sáng, tại sảnh của nhà khách, Hàn Ấn gặp Khang Tiểu Bắc, người đã theo dõi Phùng Văn Hạo thâu đêm. Hai người cùng đến nhà ăn để ăn sáng, Khang Tiểu Bắc thuận miệng báo cáo với anh việc điều tra các nghi can trong vài ngày qua.
Ai cũng có một bí mật, như Hàn Ấn đã nói trước đó, sau khi theo dõi các nhóm nghi can, Tiểu Bắc phát hiện ra họ đều có bí mật riêng.
Sau khi Hoàng Truyền Quân li hôn, vợ cũ đã tái hôn. Năm 2011, trong một cơ duyên tình cờ, hai người nhen nhóm lại với nhau. Theo vợ cũ, cả hai thường lén lút gặp gỡ bí mật khi người chồng hiện tại đi công tác. Để tránh bị hàng xóm lời qua tiếng lại, họ thường chọn thuê phòng tại khách sạn. Vào đêm Giao thừa đến sáng hôm sau, cô ta và Hoàng Truyền Quân luôn ở cùng nhau. Sau khi cảnh sát đến kiểm tra camera giám sát của khách sạn, những gì cô ấy nói là đúng sự thực.
So với mối quan hệ dây mơ rễ má giữa Hoàng Truyền Quân và vợ cũ, bí mật của Lưu Tương Minh còn đáng kinh ngạc hơn.
Lưu Tương Minh kết hôn và li hôn chớp nhoáng, anh ta lại không bao giờ tìm bạn gái vì anh ta là dân đồng tính. Ngày nào tan làm, anh ta đều gặp gỡ “người đồng giới” trong quán bar và các địa điểm giải trí khác. Một anh chàng đẹp trai thừa nhận thẳng thắn rằng trong kì nghỉ năm mới, anh ta và Lưu Tương Minh đã bên nhau ở nhà.
Cuộc sống của Vương Vĩ và Tiết Mẫn khá bình thường. Các đồng nghiệp và hàng xóm xung quanh đều đánh giá mối quan hệ giữa họ khá tốt. Tiết Mẫn sinh ra trong một gia đình cán bộ cao cấp, từ nhỏ đã quen được chiều chuộng, cho nên khó tránh khỏi tính nết có phần chảnh chọe. Tiết Mẫn đôi khi nổi nóng khiến Vương Vĩ khó xử. May mắn thay, Vương Vĩ hiền lành và nhường nhịn cô. Gia đình hai bên cũng an lành, không có điều tiếng gì. Họ có một cậu con trai 8 tuổi, vì lí do học hành mà sống cùng ông bà nhiều năm qua. Trong kì nghỉ năm mới, hàng xóm không để ý hai người họ làm gì. Tuy nhiên, một số người cho biết, ngày làm việc đầu tiên sau kì nghỉ năm mới, tức là vào sáng ngày 4 tháng 1, Vương Vĩ lái xe chở Tiết Mẫn đi làm và họ còn chào hỏi nhau thân thiết, không thấy có gì khác biệt.
Theo kết quả khảo sát trên, ba nhóm nghi can về cơ bản có thể được loại trừ khỏi vụ án. Đối tượng nghi ngờ nhất là Phùng Văn Hạo.
Từ việc phân tích hoạt động của Phùng Văn Hạo, anh ta có thể đã thuê một “cái ổ” ở ngõ sau của quán bar. Tức là anh ta có không gian độc lập để giam cầm nạn nhân và giấu xác. Trong vài giờ mất tích, có thể là anh ta muốn hồi tưởng lại khoái cảm man rợ trong nhà thuê trọ. Nhưng Hàn Ấn thấy băn khoăn một điều. Nếu biết bị cảnh sát theo dõi, tại sao anh ta cứ khăng khăng đi? Chính xác thì anh ta muốn gì?
Hàn Ấn dặn Khang Tiểu Bắc theo dõi nghiêm ngặt Phùng Văn Hạo và cử một vài người mang ảnh của Phùng Văn Hạo tới khu vực xóm trọ của người dân xung quanh để nhận dạng, biết đâu có thể mò ra được “ổ” của anh ta.
---❊ ❖ ❊---
Sau bữa sáng, hai người chia nhau ra hành động. Theo kế hoạch tối qua, Hàn Ấn tìm Phó Trường Lâm để tìm hiểu tình hình của Hứa Tam Bì. Khi đi đến cửa Trụ sở Công an quận Cổ Lâu, anh tình cờ gặp Phó Trường Lâm đang sải bước đi ra.
Phó Trường Lâm mở cửa xe và chuẩn bị vào trong. Hàn Ấn vội bước tới và gọi anh ta, “Anh Phó, xin đợi một chút, có một số chi tiết tôi muốn hỏi anh.”
Phó Trường Lâm dừng lại, đặt tay trên cửa xe, sốt ruột nói, “Chuyện gì vậy anh Hàn?”
“Đó là về Hứa Tam Bì,” Hàn Ấn nói.
Phó Trường Lâm sững sờ một lúc, và nhìn Hàn Ấn với một cái nhìn đầy ẩn ý, sau đó lạnh lùng đáp lại, “Những điều về anh ta, hồ sơ đã viết rõ ràng, anh có thể tự đọc nó.”
“Tôi thấy không rõ ràng. Tôi muốn biết tình hình thực sự bên ngoài hồ sơ.” Hàn Ấn mỉm cười.
“Ngoài hồ sơ? Xin lỗi, tôi không thể giúp gì rồi.” Phó Trường Lâm hừ mũi, nói xong chui vào xe.
Hàn Ấn biết Phó Trường Lâm không có ấn tượng tốt về mình, nếu Hứa Tam Bì thực sự liên quan đến bức màn đen bí mật nào đó thì anh ta còn lâu mới tiết lộ nó với người ngoài như mình. Tất nhiên, Hàn Ấn hiểu rất rõ những gì Trường Lâm quan tâm nhất. Nếu muốn anh ta hợp tác, e rằng chỉ có thể đề cập đến vụ án 18.1.
Nghĩ đoạn, Hàn Ấn vội đưa tay ngăn cánh cửa xe, nói nhanh, “Anh Phó, tôi biết anh vẫn đau đáu trong lòng việc Hứa Tam Bì thoát khỏi điều tra vụ án 18.1 năm đó. Giống như anh, tôi cũng nghĩ anh ta là nghi can hàng đầu trong vụ án phân xác đó. Anh ta từng có liên hệ mật thiết với Doãn Ái Quân, kể cả anh ta không phải là kẻ giết người trong vụ 18.1, thì rất có thể cũng liên quan đến vụ 4.1. Chúng ta hoàn toàn có thể mượn vụ án này điều tra lại cẩn thận, nắm được đuôi cáo của anh ta. Nhưng trước hết anh phải cho tôi biết thêm sự thực về anh ta, càng nhiều càng tốt.”
Phó Trường Lâm nhìn chằm chằm vào Hàn Ấn và do dự một lúc. Anh ta quay đầu, đi nhanh đến vị trí ghế lái, hất hàm ra hiệu cho Hàn Ấn lên xe. Hàn Ấn vội vòng qua đầu xe và ngồi vào trong.
---❊ ❖ ❊---
Phó Trường Lâm châm một điếu thuốc, hít mạnh vài hơi, nghiêng mặt, nhìn chằm chằm vào Hàn Ấn, suy nghĩ một lúc. “Anh muốn hỏi, tại sao chúng tôi lại đột nhiên ngừng điều tra Hứa Tam Bì, phải không?”
“Vâng.” Hàn Ấn gật đầu. “Vì anh ta là nghi can hàng đầu, tại sao lại để anh ta đi dễ dàng như vậy?”
Phó Trường Lâm ho dữ dội một lúc, nét mặt anh ta có vẻ sâu xa, hơi chua chát pha chút bất lực. “Chân tướng sự việc, tôi cũng không rõ. Tôi chỉ nhớ là lãnh đạo của Ban Chuyên án được một vị lãnh đạo cấp trên gọi tới một cuộc họp. Khi trở lại, ông ta thông báo rằng Hứa Tam Bì được thả ra với lí do không đủ bằng chứng. Mọi người đều thấy lạ lùng và khó hiểu. Sau đó, khi ngầm điều tra, tôi phát hiện Hứa Tam Bì có chống lưng. Anh ta có ông chú phụ trách một doanh nghiệp tư nhân lớn trong thành phố. Ông ta có mối quan hệ qua lại và giao tình thân thiết với các nhà lãnh đạo thành phố. Chú của anh ta không có con cái, rất thương và cưng chiều người nối dõi duy nhất của gia tộc là Hứa Tam Bì. Chúng tôi ngầm phân tích, nhận định rằng có thể ông ta đã gây áp lực với Sở thông qua lãnh đạo nào đó trong thành phố, buộc chúng tôi phải thả người.”
“Như vậy là phá luật rồi còn gì? Sở Công an cũng không thể vô nguyên tắc như thế chứ?” Hàn Ấn thốt lên.
“Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán, nhưng chắc chắn Sở đã chịu áp lực từ một thế lực nào đó.” Phó Trường Lâm cắn môi. “Nhưng nói một cách khách quan, Ban Chuyên án khi đó cũng không có đủ bằng chứng thuyết phục chứng minh Hứa Tam Bì là kẻ giết người. Không có máu ở bên trong và ngoài ngôi nhà, không thấy công cụ gây án nào, không tìm thấy dấu vân tay trên tập thơ trong nhà của anh ta. Có lẽ nó đã bị xóa sạch cẩn thận.”
“Có vẻ như việc thả người tuy vội vàng nhưng có đủ lí do cả,” Hàn Ấn nói.
“Có thể nói như vậy.” Phó Trường Lâm nhẹ nhàng kết luận.
“Vậy tại sao anh vẫn canh cánh trong lòng?” Hàn Ấn thấy Trường Lâm tỏ vẻ ngạc nhiên thì mỉm cười. “Tôi thấy tập hồ sơ đã bị giở nát cả ra, chắc anh thường xuyên lấy nó ra xem.”
Phó Trường Lâm cũng nở một nụ cười hiếm hoi. Đây là lần đầu tiên anh ta cười hiền hòa với Hàn Ấn, nụ cười mang chút đồng tình. Trường Lâm nói với giọng như khẳng định, “Anh Hàn rất nhạy cảm và có óc phân tích. Nhiều năm qua chưa bao giờ tôi hết nghi ngờ Hứa Tam Bì. Nếu anh ta không có khúc mắc trong lòng thì cần gì phải dựa vào quan hệ để thoát khỏi mối nghi hoặc? Điều đáng ngờ hơn là sau vài tháng, khi nhận được bằng tốt nghiệp, Hứa Tam Bì đã gấp gáp ra nước ngoài theo sự sắp đặt của người chú, thực chẳng khác nào đi lánh nạn.” Phó Trường Lâm thở dài và nói tiếp, “Thật không may, công nghệ giám định pháp y hồi đó vẫn còn rất lạc hậu. Nếu hiện đại như bây giờ thì có thể tìm thấy dấu vết máu trong khoảng sân nhỏ đó.”
“Cái sân nhỏ đó có còn không?” Hàn Ấn hỏi.
“Nó đã bị phá bỏ rồi, được xây dựng thành một khách sạn.” Phó Trường Lâm còn bổ sung thêm một câu đầy ẩn ý, “Anh đoán xem, là ai nào? Nhà đầu tư xây khách sạn chính là chú của Hứa Tam Bì.”
“Đúng là có vấn đề thật.” Hàn Ấn gật đầu và dừng lại. Anh hỏi thêm, “Chuyện gì đã xảy ra sau khi Hứa Tam Bì ra nước ngoài? Tôi nghĩ, anh chắc biết ít nhiều chứ?”
Phó Trường Lâm lại mỉm cười. “Hình như tôi đã đánh giá thấp anh rồi. Anh rất biết cách khai thác thông tin, định làm một hồ sơ thẩm vấn hả?”
Hàn Ấn mỉm cười phụ họa, “Tôi đâu có định thẩm vấn anh!”
Phó Trường Lâm xua tay ra hiệu là không thấy phiền, rồi ngay lập tức quay lại với giọng nghiêm túc, “Qua một số điều tra, tôi biết rằng Hứa Tam Bì mấy năm ở nước ngoài cũng chả suôn sẻ gì. Anh ta không tiếp tục học lên, cũng chẳng làm gì cả, suốt ngày chỉ chơi bời lêu lổng, nguồn tài chính chu cấp chủ yếu do ông chú chuyển khoản. Anh ta có kết hôn một lần nhưng li hôn không lâu sau đó. Về sau không chịu đựng được nữa, năm 2007 anh ta lặng lẽ trở lại thành phố.”
“Vậy giờ anh ta đang ở trong thành phố?” Hàn Ấn xen vào.
“Đúng.” Phó Trường Lâm nói, “Từ khi anh ta quay về, tôi đã chú ý thu thập động thái của anh ta. Tay này xem ra đã thay đổi. Có lẽ là do rèn giũa khi sống ở nước ngoài nên giờ an phận hơn, chỉ chuyên tâm vào viết một vài cuốn tiểu thuyết rồi gia nhập Hội Nhà văn thành phố. Tuy nhiên, những cuốn tiểu thuyết đó không mang lại cho anh ta danh tiếng, mà dựa vào nguồn tài chính và tầm ảnh hưởng của ông chú mới gia nhập được vào xã hội thượng lưu. Anh đợi chút nhé…” Phó Trường Lâm nói đoạn, đột nhiên mở cửa, xuống lục lọi cốp xe một lúc, sau đó lôi ra một quyển sách ra, cầm trên tay và ngồi vào trong xe. Anh ta đưa cuốn sách cho Hàn Ấn, “Đây là cuốn sách đầu tiên anh ta xuất bản sau khi trở lại. Tôi không biết có ý đồ gì không. Trong đó có rất nhiều nội dung phản ánh tình tiết vụ án phân xác Doãn Ái Quân. Tôi đã đọc nó nhiều lần nhưng không tìm thấy sơ hở gì. Anh là một chuyên gia, mang về thử nghiên cứu xem!”
Hàn Ấn đón lấy cuốn sách. Một tập sách khá mỏng, bìa sơ sài, với gam màu tối ảm đạm, không có hình ảnh, chỉ có tiêu đề của cuốn sách và chữ kí của tác giả, cuốn sách được gọi là “Quà tặng”.
Khi đang xem cuốn sách, Hàn Ấn nghe thấy Phó Trường Lâm hắng giọng một cái. Hàn Ấn ngẩng đầu lên, Phó Trường Lâm như khẩn cầu một cách nghiêm túc, “Tôi biết anh và Tiểu Diệp có ý chung là giải quyết vụ án 4.1. Nhưng nếu anh tìm thấy bước đột phá trong vụ 18.1, nhớ báo ngay cho tôi, được không?”
Hàn Ấn đón nhận ánh mắt tha thiết của Trường Lâm, gật đầu và nói dứt khoát, “Anh yên tâm, tôi biết trong lòng anh vụ án đó có sức nặng như thế nào. Có tin tức gì tôi sẽ chia sẻ với anh ngay.”
Hàn Ấn đắn đo cân nhắc một chút, rồi chia sẻ với Phó Trường Lâm về tình hình của Dư Mĩ Phần, cũng như phân tích của riêng anh về cô ta. Phó Trường Lâm rất phấn khởi, hai tay xoa vào nhau như chuẩn bị lên sàn đấu. Cuối cùng, Trường Lâm cũng bình tĩnh lại và nói với Hàn Ấn, “À, tôi vừa nhận được tin. Hứa Tam Bì gần đây đã xuất bản một cuốn sách khác. Vào lúc 2 giờ chiều nay, anh ta sẽ có một cuộc họp báo ở sảnh Nhà sách Tân Hoa. Tôi muốn tới đó lần mò manh mối. Xem ra nhiệm vụ này để anh đi thì hợp hơn. Anh quan sát nhạy bén hơn tôi…” Nói đến câu cuối cùng, lời của Phó Trường Lâm thể hiện hoàn toàn đặt niềm tin vào Hàn Ấn.
Có lẽ sự chân thành của Trường Lâm khiến Hàn Ấn cảm động. Trước khi từ biệt, Hàn Ấn đã giúp anh ta giải quyết được một câu hỏi chôn giấu trong lòng hơn mười năm nay. Doãn Ái Quân bị giết khi nào? Theo gợi ý từ vụ lạm dụng trẻ em, Vương Lị và Vương Hồng đều bị trói lại sau khi mất tích. Hai người họ, một người sống qua 24 giờ, một người được giải cứu kịp thời, còn tay và chân của Doãn Ái Quân không hề có dấu vết bị trói, điều này có nghĩa là cô đã bị giết ngay sau khi bị xâm hại.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi chia tay với Phó Trường Lâm, Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào cuốn sách trên tay. Anh nhẩm tính còn bốn hoặc năm tiếng nữa mới tới 2 giờ chiều, vừa đủ thời gian để đọc cuốn sách “Quà tặng” này, anh cần chuẩn bị sẵn sàng để xuất chiêu với Hứa Tam Bì một cách ổn thỏa nhất.
Quay trở lại nhà khách, Hàn Ấn chuyên tâm đọc và nghiền ngẫm, bỏ cả bữa trưa. Đến khi Diệp Hi gọi điện thoại, Hàn Ấn mới định thần lại, thoát ra khỏi những trang sách.
Không lâu sau, Diệp Hi đến nhà khách, Hàn Ấn nói với cô những tình tiết khi gặp Phó Trường Lâm vào buổi sáng. Diệp Hi cầm cuốn sách, nhìn một lúc rồi hỏi, “Anh có thể phân tích được gì qua cuốn sách? Có phát hiện gì mới không?”
“Câu chữ rất hay, văn phong giống một nhà văn ăn khách. Không có gì đặc biệt về nội dung. Cách mô tả bóng gió Doãn Ái Quân không giống với con người cô ấy thực tế. Nhà văn đặt cho nhân vật chính một khung cảnh phù hợp với mối quan hệ giao tế xã hội của chính anh ta, so sánh thì thấy chín chắn hơn nhiều so với một sinh viên ngoại tỉnh mới chân ướt chân ráo vào trường đại học. Điều quan trọng là không có ‘bằng chứng vô hình’ xuất hiện trong cuốn sách. Tình tiết vụ án của tác giả giống như công chúng đã biết, và một số chỗ thấy cũng hơi khiên cưỡng…”
Hàn Ấn chưa nói xong, Diệp Hi đã cướp lời, đùa tinh nghịch, “Nhưng, nhất định có ‘nhưng’ phải không?”
Hàn Ấn cười hai tiếng ha ha, lấy cuốn sách từ tay Diệp Hi, quay sang trang bìa gập, chỉ vào lời giới thiệu của tác giả, “Nhưng vấn đề nằm ở đây. Hứa Tam Bì là một sinh viên tốt nghiệp khóa 94 của lớp Sáng tác Đại học Cổ Đô. Đáng lẽ phần giới thiệu tác giả cần phải nhắc đến điều này nhưng lại bị bỏ qua. Tôi không biết đây là lỗi của biên tập hay là Hứa Tam Bì cố tình che giấu, để tránh dính líu tới vụ án của Doãn Ái Quân.”
“Bây giờ tôi thấy rất bối rối. Theo phân tích của anh, nếu người này là nghi can trong vụ án 18.1, thì anh ta sẽ không phải là kẻ giết người trong vụ án 4.1. Chúng ta không thể dễ dàng đưa ra kết luận như vậy, cũng không thể loại trừ nghi ngờ anh ta với vụ 4.1. Nói tóm lại, phải điều tra.” Diệp Hi thở dài và nói với vẻ lo lắng, “Có vẻ như hai trường hợp phải điều tra cùng lúc. Tôi không chắc là có lợi hay lãng phí thêm thời gian.”
Hàn Ấn nở một nụ cười. “Thế này là cô không tin tưởng tôi à?”
“Không.” Diệp Hi cũng mỉm cười, giải thích, “Không chỉ riêng anh, ngay cả bản thân tôi đôi khi cũng không thể biết, chúng ta đang điều tra án nào.”
“Vậy chỉ cần làm cùng lúc. Nếu tìm ra sự thật, thì lập được kì tích!” Hàn Ấn tiếp tục nói đùa.
“Tôi thực sự không dám nghĩ rằng sẽ có một ngày như vậy. Bây giờ tôi chỉ mong bắt được thủ phạm vụ phân xác 4.1. Hi vọng là không xuất hiện thêm nạn nhân nữa.”
“Đúng thế!” Hàn Ấn lấy lại vẻ nghiêm túc. “Hung thủ tiếp tục gây án chỉ là vấn đề thời gian. Trước khi kẻ giết người tiếp tục phạm tội, chúng ta phải cố gắng bắt được hắn.”
“Ừm, được anh giúp sức, tôi tự tin hơn.” Diệp Hi nhìn Hàn Ấn với ánh mắt kiên định, sau đó giơ tay lên nhìn đồng hồ. “Sắp 2 giờ rồi. Tôi sẽ cùng anh đến gặp Hứa Tam Bì.”
---❊ ❖ ❊---
Nhà sách Tân Hoa.
Khi Hàn Ấn và Diệp Hi đến, buổi họp báo đã bắt đầu. Khung cảnh khá hoành tráng, tất cả các hãng truyền thông lớn ở thành phố J đều có phóng viên tham dự. Tuy nhiên, có lẽ không phải do danh tiếng của Hứa Tam Bì thu hút giới truyền thông, hầu hết họ đều đến đây là vì nể mặt người chú vốn là khách hàng quảng cáo sộp.
Trong buổi họp báo, trên bục được dựng lên tạm thời, có một người đàn ông đầu cạo nhẵn thín, thân hình cao lớn, mặt to, đeo một cặp kính gọng lớn màu đen. Anh ta cầm micro, ra vẻ giới thiệu quá trình sáng tác cuốn sách mới. Có lẽ người này là Hứa Tam Bì.
Hàn Ấn và Diệp Hi đi dạo lòng vòng, chờ buổi họp báo kết thúc.
Để phối hợp tuyên truyền, nhà sách sẽ đặt cuốn sách mới của Hứa Tam Bì và một số tiểu thuyết được xuất bản trước đó ở một vị trí dễ thấy trong khu vực bán sách. Hàn Ấn lật xem qua từng cuốn sách này, thấy tất cả các phần giới thiệu về tác giả đều không đề cập đến quãng thời gian học tập tại trường Đại học Cổ Đô. Có lẽ cuộc sống ở trường Đại học Cổ Đô lưu lại cho Hứa Tam Bì ấn tượng không tốt, vì vậy anh ta không muốn đề cập đến.
Khó khăn lắm mới chờ đến cuối buổi họp báo, Diệp Hi và Hàn Ấn đã chặn ngay lúc Hứa Tam Bì xuống khỏi bục định rời đi. Diệp Hi xuất trình thẻ cảnh sát. Hứa Tam Bì nở một nụ cười cợt nhả và nhìn cô từ trên xuống dưới, nói với miệng lưỡi giảo hoạt, “Người đẹp cảnh sát có tìm nhầm người không? Tôi là công dân lương thiện số một, suốt ngày chỉ cắm mặt viết sách, đặt thêm những viên gạch hồng cho nền văn minh tinh thần của Tổ quốc, làm gì có thời gian để phạm sai lầm!”
“Anh vất vả quá, tôi thay mặt cho nhân dân cảm tạ anh!” Diệp Hi cười chế nhạo theo giọng điệu của Hứa Tam Bì. “Anh có thể cho nhân dân được biết, anh đặt thêm viên gạch hồng trong những ngày đón năm mới ở đâu không?”
“Tại sao lại hỏi điều này?” Hứa Tam Bì trông rất ngạc nhiên.
“Anh có biết vụ án phân xác xảy ra vào đầu năm không?” Hàn Ấn nhìn chằm chằm Hứa Tam Bì.
“Tôi có nghe qua!” Hứa Tam Bì vẫn còn kinh ngạc. “Vụ này thì có liên quan gì đến tôi nhỉ?”
“Không ai nói nó có liên quan gì đến anh. Chỉ là hỏi những câu điều tra thông thường theo lệ thôi.” Diệp Hi trả lời.
“Tôi vẫn không hiểu. Kể cả điều tra theo lệ chăng nữa thì sao lại dây dưa đến tôi?” Hứa Tam Bì lộ vẻ không vui, vẫn không chịu trả lời.
“Chúng tôi phá án theo nguyên tắc, các chi tiết của vụ án không thể tiết lộ ra ngoài, vì vậy xin anh hợp tác.” Không khí hơi khó chịu và bế tắc, Diệp Hi mỉm cười duyên dáng, giọng nhỏ nhẹ.
Nụ cười của Diệp Hi đủ làm tan chảy băng tuyết, ngay cả người lãnh đạm như Hàn Ấn, cũng thấy trái tim hơi rung động nữa là kẻ trăng hoa như Hứa Tam Bì. Việc Diệp Hi đột nhiên thay đổi thái độ xem ra rất hữu ích. Khuôn mặt anh ta lập tức sáng rực lên, như nhớ lại thời điểm đó. “Vào đêm Giao thừa, tôi và một vài người bạn uống rượu tại nhà hàng, quậy tưng bừng cho tới nửa đêm. Tôi uống quá say nên được bạn đưa về nhà. Tôi thức dậy vào trưa ngày hôm sau, thấy khó chịu, đau đầu khủng khiếp, nôn mửa liên tục. Tôi đến bệnh viện kiểm tra, kết quả là ngộ độc rượu, vì thế phải nhập viện trong một tuần.
“Đó là Bệnh viện Số hai trực thuộc trường Đại học Y gần nhà tôi. Những người bạn uống rượu đêm đó…” Chưa đợi Diệp Hi hỏi thêm, Hứa Tam Bì đã chủ động nhắc tới tên bệnh viện và những người bạn uống cùng anh ta đêm đó.
Diệp Hi rút cuốn sổ ghi chép, ghi lại thông tin bạn bè của Hứa Tam Bì, và mỉm cười cảm ơn. Hứa Tam Bì càng tỏ ra sống sượng hơn, nói với giọng như đang giỡn, “Đừng vậy chứ, chả nhẽ cứ có vụ phân thây vứt xác nào trong thành phố là lại liên quan tới tôi à? Có điều, nhờ đó mà có nhiều cơ hội gặp hoa khôi cảnh sát như cô thì tôi thấy rất vui lòng.”
“Nếu anh đã chủ động đề cập đến vụ phân xác, vậy chúng ta nói chuyện về Doãn Ái Quân nhé.” Hàn Ấn nhân cơ hội chen lời vào.
Hứa Tam Bì bĩu môi, dường như hối hận về lời nói của mình, bứt rứt chân tay, nói kiểu né tránh, “Vụ án năm đó có gì để nói? Tôi đã nói rất rõ ràng trong quá khứ, chẳng có quan hệ gì tới tôi.”
“Nếu anh là người vô can, vậy có thể trả lời một vài câu hỏi của chúng tôi không?” Hàn Ấn nói.
“Được rồi, anh hỏi đi.” Hứa Tam Bì miễn cưỡng gật đầu.
“Làm thế nào anh và Doãn Ái Quân quen biết nhau?” Hàn Ấn hỏi.
“Thực ra, tôi và cô ấy không thân thiết lắm đâu, nhưng chúng tôi gặp nhau vài lần trong hiệu sách. Chúng tôi đều là sinh viên của trường Đại học Cổ Đô nên gặp nhau có xã giao vài câu.”
“Tập thơ không phải do anh tặng thì tại sao lại xuất hiện trong nhà anh?”
“Tôi cũng không rõ nữa.” Hứa Tam Bì tỏ vẻ ngây thơ vô tội, nhưng đôi mắt anh ta lóe lên một tia giảo hoạt, dừng lại đôi chút rồi tiếp lời, “Tôi là một người quảng giao và hồi đó, có rất nhiều bạn bè tụ họp ở nhà tôi mỗi ngày, ra ra vào vào, có lẽ ai đó đã bỏ quên.”
Hàn Ấn gật đầu rồi chìm vào im lặng. Rõ ràng Hứa Tam Bì đang ám chỉ “sự xuất hiện của tập thơ” là có kẻ định vu vạ, hãm hại anh ta, nhưng anh ta không nói thẳng ra. Sự thận trọng đột ngột này chứng tỏ anh ta đã nghiêm túc cân nhắc, trong lòng có lẽ đã xác định được ai đó. Được rồi, để xem anh ta sẽ đưa ra người nào, Hàn Ấn dứt khoát vạch trần ý đồ của anh ta bèn hỏi, “Anh nghĩ ai muốn hại anh?”
“Điều này, điều này, nói ra không hay lắm, tôi cũng chỉ đoán mò thôi, nói ra chưa chắc đã đúng.” Hứa Tam Bì giả vờ đưa đẩy, chối từ hai ba câu, sau đó không thể chờ thêm, buông thõng một câu, “Tôi nghĩ có thể là Mã Văn Đào. Hồi đó anh ta mở một hiệu sách ở gần đường Thanh Điểu, thời gian rảnh rỗi thì sáng tác một số tác phẩm văn học. Chúng tôi ban đầu khá thân, thường xuyên qua lại giao lưu, hai bên hay tới nhà nhau chơi. Tôi đã gặp Doãn Ái Quân nhiều lần trong hiệu sách của anh ta.”
“Vậy, anh ấy và Doãn Ái Quân rất thân thiết, đúng không?” Hàn Ấn hỏi.
“Vâng, Doãn Ái Quân mỗi lần tới đó, Mã Văn Đào rất ân cần chu đáo, hình như có ý định cưa cẩm cô ấy.” Hứa Tam Bì nghiến chặt răng, “Tôi đoán chính tên đó đã tặng cho Doãn Ái Quân tập thơ, hại con gái người ta xong, chạy đến kí túc xá để ăn cắp tập thơ và ném vào chỗ tôi để vu vạ.”
“Những lời này, tại sao anh không nói với Ban Chuyên án vào năm đó?” Hàn Ấn hỏi.
Hứa Tam Bì gãi đầu, có vẻ khá oan ức, “Khi cảnh sát nghi ngờ hung thủ là tôi, họ đã thẩm vấn tôi suốt đêm, não tôi trống rỗng, tôi lo đến nỗi quên khuấy mọi thứ. Vả lại, lúc đó tôi chưa suy nghĩ thấu đáo. Vài năm qua khi không có việc gì làm, tôi thỉnh thoảng nhớ lại vụ án năm đó và tự mình phân tích. Tôi có thể bị tên đó vu vạ.”
“Anh vẫn còn liên lạc với Mã Văn Đào?”
“Cắt đứt lâu rồi, từ sau khi ra nước ngoài, chúng tôi không còn gặp nhau nữa.”
“Ngoài anh ta, những người xung quanh anh, anh còn thấy ai khác khả nghi không?”
“Tôi không thể nói bừa.” Hứa Tam Bì xua tay và quay sang Diệp Hi, nói với giọng ân cần. “Hay là thế này, tối nay ở khách sạn Đông Hào, chú tôi tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi mừng tôi ra sách mới. Một số bạn bè ở quanh Đại học Cổ Đô năm đó của tôi cũng có mặt. Nếu hai vị nể mặt, có thể tới để thăm dò bọn họ, để tránh phải chạy ngang chạy dọc. Thế nào, hai vị nể mặt chứ?”
Nghe Hứa Tam Bì nói vậy, Hàn Ấn suýt nữa thì bật cười, nghĩ bụng gã này cũng biết cưa cẩm đấy, muốn lấy lòng Diệp Hi, ngay cả cái cớ này mà cũng nghĩ ra được.
Diệp Hi nhìn thấy Hàn Ấn đang nheo mắt nhìn mình với ánh mắt trêu chọc, cô cũng vào hùa chọc Hứa Tam Bì và không quên nở một nụ cười quyến rũ, giọng nói ra vẻ nũng nịu, “Anh không sợ chúng tôi sẽ khuấy động bữa tiệc của anh à?”
“Không sợ, không sợ.” Thấy Diệp Hi hơi làm nũng với mình, Hứa Tam Bì lòng vui như mở cờ, vội vàng liến thoắng, “Chỉ cần gặp được cô thì còn điều gì quan trọng hơn chứ?”
“Động cơ của anh không trong sáng, tôi phải suy nghĩ kĩ mới được.” Diệp Hi nháy mắt nói.
“Yên tâm, yên tâm, tôi không có ý gì khác, chỉ muốn giúp hai người.” Hứa Tam Bì đỏ mặt tía tai biện minh.
“Hi hi hi, vì sao anh lại muốn giúp chúng tôi nào?”
Hứa Tam Bì bị Diệp Hi chọc quê, không viện ra nổi cớ nào, nói năng mạnh bạo, đong đưa hơn, “Chà, tôi thừa nhận, cô rất đẹp, tôi muốn cưa cô đó.”
Diệp Hi cười khẩy, liếc nhìn Hàn Ấn ra hiệu. Cả hai lập tức quay đi, không nói thêm bất kì lời nào, bỏ mặc gã hám gái Hứa Tam Bì lại và đủng đỉnh rời đi.
Hứa Tam Bì vẫn đờ người ra, không hiểu nổi chuyện gì. Anh ta đứng trân trân một chỗ, hét với theo sau lưng hai người. “Khách sạn Đông Hào, phòng tiệc ở tầng hai, lúc 7 giờ, tốt nhất nên mặc đồ trang trọng nhé!..”
Hàn Ấn và Diệp Hi không trả lời, nhịn cười bước ra khỏi hiệu sách.
---❊ ❖ ❊---
Ở trong xe.
Hàn Ấn trêu Diệp Hi, “Sao, người ta theo đuổi cô công khai kia.”
“Thôi đi! Cái loại con ông cháu cha vô liêm sỉ cho là mình thẳng thắn đó tôi không thèm đâu! Cũng là nhà văn cơ đấy, tôi thấy giống một kẻ lưu manh hơn. Nhìn thấy gái là mắt sáng quắc lên.” Nét mặt của Diệp Hi vô cùng khinh bỉ, “Đừng nói chuyện này nữa, anh thấy Hứa Tam Bì có điểm đáng nghi không?”
Hàn Ấn nói một cách nghiêm túc, “Anh ta khai phải nhập viện trong kì nghỉ năm mới, còn nói một số người bạn có thể làm chứng, có lẽ anh ta không liên quan đến vụ 4.1 thật. Tất nhiên, cần phải đến bệnh viện để xác nhận. Tuy nhiên, khi tôi đề cập đến Doãn Ái Quân, Hứa Tam Bì rõ ràng tỏ ra rất lo lắng. Mặc dù cơ thể anh ta vẫn đang đối diện với chúng ta, nhưng bàn chân phải vô tình quay ra bên ngoài, đây là biểu hiện lảng tránh, muốn thoát khỏi.”
“Vậy, anh ta có liên quan đến vụ Doãn Ái Quân không?”
“Thật khó nói, nhưng tay này kể cũng hơi kì lạ. Sau một thời gian dài, đột nhiên gã vứt cho chúng ta một nghi can, không biết có dụng ý gì đây?”
“Có thể gã bị anh hỏi dồn nên rối trí, vớ bừa một con tốt thí, hoặc là chột dạ, muốn phân tán sự chú ý của chúng ta, cũng có thể Mã Văn Đào thực sự đáng ngờ.” Diệp Hi tình cờ đưa ra một vài khả năng, và ngưng lại giây lát, phấn khích nói, “Nếu lời hắn ta là thực thì Mã Văn Đào có thể là kẻ giết người trong vụ án 18.1, phải không?”
Hàn Ấn không biết nên nói thế nào, anh không hào hứng như Diệp Hi. Một người 45, 46 tuổi như Hứa Tam Bì, nói chuyện mà vẫn cười đùa híp mí, một tấc đến trời. Lời nói của anh ta rút cuộc có mấy phần đúng, mấy phần giả, thật khó nói. Ngoài ra, tại sao anh ta không thú nhận là nghi ngờ Mã Văn Đào với Ban Chuyên án khi phải đối mặt với cảnh lao tù, mà chỉ trong vài câu ngắn ngủi với Diệp Hi, lại nhắc tới cái tên đó? Hàn Ấn không tin những lời bào chữa của anh ta, động tác “gãi đầu” rõ ràng là nói dối.
Hàn Ấn trầm ngâm một lúc, rồi nói, “Hiệu sách của Mã Văn Đào gần đường Thanh Điểu, chắc đã được cảnh sát kiểm tra, sàng lọc từ năm đó. Có lẽ trong hồ sơ có ghi chép. Lát nữa cô đưa tôi qua ban Án lưu tìm tài liệu nghiên cứu. Còn cô thì cho người đi thăm dò, điều tra tin tức hiện tại của Mã Văn Đào.”
“Được. Việc điều tra Mã Văn Đào, tôi sẽ trực tiếp thực hiện, nếu có thể giải quyết nút thắt vụ án 18.1 trước, thì chúng ta cũng dễ bề ăn nói.” Diệp Hi đáp lại.
---❊ ❖ ❊---
Trở lại trụ sở, trước khi Hàn Ấn xuống xe, Diệp Hi chợt nhớ lời mời của Hứa Tam Bì và hỏi liệu Hàn Ấn có đi không.
“Tiệc cocktail chiêu đãi nhốn nháo như thế thì sao điều tra án được?” Hàn Ấn thừa hiểu Hứa Tam Bì đang say loại “men” gì, chắc chắn chỉ là tìm cơ hội để tiếp cận Diệp Hi nên hắn mới bịa ra một lí do, anh cười và nói. “Người ta mời cô ấy chứ, tôi đi hay không cũng quan trọng gì.”
Diệp Hi khịt khịt mũi, mỉm cười tiếp lời, “Sao tôi ngửi thấy mùi giấm chua, có ai ghen tị không vậy?”
Diệp Hi nói vậy khiến Hàn Ấn ngượng ngùng. Một lúc sau, anh mới nói, “Đi chứ, có lẽ người ta chân thành muốn giúp chúng ta. Không thì cô vẫn có thể tận dụng cơ hội để tìm hiểu thêm anh ta.”
Quyết định đi dự tiệc, Diệp Hi và Hàn Ấn hẹn tối gặp nhau, rồi ai bận việc người ấy.
---❊ ❖ ❊---
Hàn Ấn đến ban Án lưu và tìm thấy hồ sơ điều tra về Mã Văn Đào.
Mã Văn Đào, năm đó 28 tuổi, là người gốc thành phố Z ở tỉnh. Khi xảy ra vụ án anh ta đang kinh doanh Hiệu sách Văn Đào tại số 144, đường Thanh Điểu, quận Cổ Lâu. Bởi vì hiệu sách gần nơi Doãn Ái Quân xuất hiện lần cuối nên bị Ban Chuyên án điều tra chi tiết. Mã Văn Đào thừa nhận rằng Doãn Ái Quân từng đến hiệu sách để mượn sách, nhưng phủ nhận hôm mất tích cô có ghé qua. Hiệu sách Văn Đào là một ngôi nhà ngay mặt đường, có hai tầng, tầng một để kinh doanh và tầng hai để ở. Mã Văn Đào thuê nó hai năm trước đó. Cảnh sát sau đó đã tiến hành lục soát kĩ càng toàn bộ hiệu sách, không tìm thấy dấu vết gì nên đã loại trừ nghi can Mã Văn Đào.
Mặc dù Hàn Ấn chưa chính thức đề cập đến bản phác họa tội phạm trong vụ án 18.1, nhưng nó đã thành hình trong đầu anh. Thông tin ghi chép về Mã Văn Đào trong hồ sơ trên tay anh rất ngắn gọn, nhưng có nhiều điểm phù hợp với phác họa trong đầu anh. Thứ nhất, tuổi tác phù hợp. Thứ hai, quê quán nằm ở thành phố phía Bắc của dòng sông Cổ Giang. Thứ ba là người biết Doãn Ái Quân. Thứ tư, có một không gian độc lập. Thứ năm, nơi tiếp xúc ban đầu chính là nơi làm việc của kẻ giết người. Thứ sáu, thời gian làm việc tự do…
Sau khi đối chiếu thông tin, Mã Văn Đào đúng là nghi can hàng đầu, Hàn Ấn không thể không nhận ra tính xác thực trong lời khai của Hứa Tam Bì, lòng anh bỗng thấy vô cùng phấn khởi. Được rồi, dồn mọi sức lực, phá vụ án phân xác 18.1, đồng thời giữ chặt việc điều tra vụ án 4.1, tranh thủ cùng giải quyết một lèo.