Vào lúc 6 giờ 30 phút tối, theo thời gian đã hẹn với Diệp Hi, Hàn Ấn đã ở trước cửa nhà khách.
Nói tới danh tiếng của tác giả, chỉ có thể dùng bốn từ “vô danh tiểu tốt” để mô tả Hứa Tam Bì. Tất nhiên, sức hút của một nhà văn, sách có bán chạy hay không, chẳng phụ thuộc hoàn toàn vào khả năng viết lách. Mở một cuộc họp báo, khuếch trương, đánh bóng chút, chuyện này không đáng nói. Nhưng cuốn sách chưa bán được mấy cuốn mà đã mở tiệc chúc mừng phô trương thì quả là háo danh, phù phiếm. Lại còn bắt người đến dự phải mặc lễ phục, đúng kiểu nhà giàu mới nổi, Hàn Ấn thấy hơi phản cảm. Dù nói như thế, nhưng cũng không thể thất lễ, Hàn Ấn lấy âu phục ra khỏi hành lí và nhờ nhân viên phục vụ là ủi cho phẳng phiu. Lúc này, anh đã khoác trên người bộ âu phục màu tối và bên trong là áo sơ mi kẻ ca rô xanh nhạt. Dáng vẻ thanh thoát, lịch thiệp càng làm anh trông điển trai hơn.
Chỉ đợi khoảng hai phút, xe của Diệp Hi đã đỗ xịch trước mặt Hàn Ấn.
Ngồi trong xe, Hàn Ấn chỉ thấy trước mắt mình sáng rực rỡ. Diệp Hi trang điểm đẹp hơn so với bình thường, một chiếc váy dự tiệc màu bạc dài đến đầu gối, hơi lộ phần khe ngực, tất màu da với đôi giày cao gót cùng màu váy. Trông cô khá duyên dáng, tươi tắn, dáng người đẹp hoàn hảo, không hề thừa thiếu chút nào.
Hàn Ấn bất giác thấy hơi bị mê hoặc.
Diệp Hi đưa tay ra, quơ quơ trước mặt Hàn Ấn, mỉm cười quyến rũ và ngại ngùng, “Sao thế, chúng ta không quen biết à?”
Lúc này, Hàn Ấn mới nhận ra mình hơi hớ hênh, ngượng ngập thu lại ánh mắt, mặt bỗng nóng bừng lên. Anh muốn thử nói câu gì đó hài hước để che giấu tình thế khó xử của mình, nhưng không thể tìm được từ ngữ nào thích hợp, đành ngại ngùng cười trừ như một kẻ ngốc. Cười thôi chứ trong lòng Hàn Ấn hơi hối hận, vì sợ điệu bộ ngây ngất của mình ban nãy sẽ khiến Diệp Hi hiểu lầm anh cũng là một gã đàn ông không đàng hoàng.
Thấy câu hỏi của mình khiến Hàn Ấn khó xử, Diệp Hi tinh ý hiểu ra, chuyển ngay chủ đề, “Anh nghiên cứu hồ sơ của Mã Văn Đào thấy thế nào?”
“Đúng là có một số nghi vấn đáng để nghiên cứu sâu… Tình hình phía cô thì sao?” Nhắc đến vụ án, Hàn Ấn dường như có phần thoải mái hơn. Anh trao đổi với Diệp Hi về những ghi chép liên quan đến Mã Văn Đào trong hồ sơ và phân tích của mình, rồi hỏi lại những tiến triển bên phía Diệp Hi.
“Không có thu hoạch gì. Đã tìm thấy vị trí hiệu sách Mã Văn Đào mở năm đó, nhưng khu vực này đã bị tháo dỡ và xây dựng tòa nhà mới. Hiệu sách bị chuyển đi từ lâu, chưa biết Mã Văn Đào đi đâu. Tôi đã cử vài cảnh sát tìm một số người cùng làm trong nghề từng sống ở đây để xem họ có tin tức gì không.”
“Ừm, nếu không thể tìm thấy, chúng ta đành phải về quê anh ta một chuyến.” Hàn Ấn nói quả quyết.
Sau khi trao đổi thông tin về Mã Văn Đào, đã gần tới sát giờ hẹn, Diệp Hi khởi động và lái xe đến khách sạn Đông Hào.
Khách sạn Đông Hào là khách sạn năm sao xa hoa bậc nhất ở thành phố J, được trang trí hoành tráng, sang trọng và bề thế. Hàn Ấn và Diệp Hi đi qua đại sảnh thênh thang và hào nhoáng, bắt thang máy lên phòng tiệc trên tầng hai.
Khi cửa thang máy mở ra, Hứa Tam Bì đang chào đón khách ở lối vào phòng tiệc. Nhìn thấy Diệp Hi xuất hiện trang trọng, đôi mắt gã ta sáng quắc, khuôn mặt to tròn liền nở nụ cười tươi rói, trông giống chiếc bánh bao hấp chín bị nở ra. Gã vội vã đi về phía Diệp Hi, nắm chặt và xoa xoa bàn tay mảnh khảnh của Diệp Hi, nhìn chòng chọc cô từ trên xuống dưới với đôi mắt thèm thuồng. Khi nhận ra Hàn Ấn đứng đằng sau Diệp Hi, mặt hắn bỗng thoáng chút ghen tị, bởi nhìn vào thần thái và trang phục thì Hàn Ấn và Diệp Hi như thể trời sinh một cặp.
Với sự ân cần dẫn dắt của Hứa Tam Bì, Hàn Ấn và Diệp Hi bước vào phòng tiệc.
Đây là tiệc buffet, bây giờ khách mời đã đông đủ. Diệp Hi đưa mắt liếc qua, chủ yếu là những kẻ ăn chơi có tiếng, đa phần là các đại gia có máu mặt của thành phố và một số cậu ấm cô chiêu. Nhiều người đến chúc mừng một nhà văn hạng ba như Hứa Tam Bì như vậy chứng tỏ gã rất được ông chú cưng chiều.
Là người chủ trì bữa tiệc, Hứa Tam Bì đương nhiên phải quan tâm tới tất thảy mọi việc, vì thế sau khi dẫn Diệp Hi và Hàn Ấn đến bàn ăn, gã tạm thời rời đi.
Diệp Hi thu hút được sự chú ý là điều khỏi bàn cãi, lúc nào cũng có những ánh mắt nóng bỏng của mấy vị khách nam liếc tới. Điều này khiến Hàn Ấn, người bên cạnh, cảm thấy mất tự nhiên. Thế nhưng Diệp Hi luôn giữ vẻ ngoài như không có gì, tự nhiên thoải mái.
Hứa Tam Bì đi lại khắp phòng tiệc, cười đắc ý như đang trên cánh gió xuân, tinh thần phơi phới khiến hắn quên bặt cả lời hứa trước đó. Hàn Ấn và Diệp Hi chán ngán những chốn thế này, chỉ ở một lúc mà họ đã thấy vô vị, muốn âm thầm rời khỏi. Mới đi được vài bước, bỗng có một giọng nữ gọi với theo Diệp Hi.
Diệp Hi quay lại thì thấy một người phụ nữ mặc váy bắt mắt, trên người đeo đồ trang sức sang trọng đang gọi cô. Khi nhìn nhau, người phụ nữ hét lên vui sướng, “Cậu là Diệp Hi? Ôi bạn học cũ, lâu quá rồi không gặp.”
Diệp Hi tới gần và nhận ra bạn học cũ. Cô cũng không nén nổi niềm vui, “San San, sao lại tình cờ thế này? Cậu vẫn đẹp như ngày nào.””
“Đẹp sao bằng cậu được? Cậu là hoa khôi nổi tiếng của trường năm đó!” Giọng người phụ nữ vừa ngưỡng mộ lại pha chút ghen tị, cô ta dò hỏi, “Thế nào, ông xã làm đến chức gì rồi?”
“Mình vẫn chưa kết hôn!”
“Đấy, cậu đúng là tư tưởng phóng khoáng có khác, không như mình, kết hôn sớm sinh con sớm, bây giờ đã là bà cô xuống sắc, toan về già, nhưng may thay, mình lấy được một người chồng tốt…” Người phụ nữ nói tên chồng, không hiểu vô tình hay cố ý vẫy vẫy tay, trên ngón tay áp út là một chiếc nhẫn kim cương to tướng, sáng lấp lánh.
“Cậu giỏi thế, kết hôn với ông Ngũ, vua kim cương…”
“Mình đâu thể khác được, nhan sắc không nổi trội, nên nhân lúc còn trẻ trung, tìm người tốt để kết hôn, còn sợ không ai lấy ấy. Đâu như cậu, cậu xinh đẹp, càng lúc càng đằm thắm, nữ tính. Có chờ thêm vài năm nữa thì vẫn có đầy người theo đuổi.”
Chồng của cô bạn cùng lớp cũ khá nổi tiếng ở địa phương. Diệp Hi tình cờ buông lời khen ngợi một hai câu, nào ngờ cô ta càng tỏ ra đắc ý. Dù câu nói như đang khen ngợi Diệp Hi nhưng thực chất giọng lưỡi đầy vẻ chế nhạo, chắc là hồi còn đi học rất ghen tị với sắc đẹp của Diệp Hi, lúc này mới có dịp thể hiện, ăn to nói lớn.
Diệp Hi không muốn so đo với cô ta, cô vẫn cười tươi, nhưng cô bạn học cũ vẫn thấy chưa đủ, cố tỏ vẻ đáng thương, chêm thêm hai ba câu, “Này, mình nhớ cậu lớn hơn mình một tuổi. Năm nay phải 34 tuổi rồi ấy nhỉ, thế mà trông cậu trẻ hơn mình nhiều đấy, đúng là không kết hôn vẫn hơn.”
Khuôn mặt của Diệp Hi hơi biến sắc, nụ cười của cô có phần gượng gạo. Hàn Ấn thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhằm đúng lúc, Hàn Ấn khéo léo khoác tay Diệp Hi, nhìn vào mắt cô và nói với giọng dịu dàng, “Kìa em, gặp bạn cũ mà sao không giới thiệu với anh?”
Diệp Hi mỉm cười, quay sang nhìn Hàn Ấn với ánh mắt tình tứ, “Đây là bạn học cấp ba của em Lí San San, còn đây là bạn trai của mình, Hàn Ấn.”
“Bạn trai vừa trẻ vừa đẹp trai, hai người là tình chị em hả? Diệp Hi, cậu giỏi đó, đúng là bắt kịp xu hướng.” Khí thế của cô bạn học đột nhiên yếu đi.
Diệp Hi mỉm cười, tiếp tục nhìn Hàn Ấn, giống như một cặp đôi đang yêu nhau say đắm. Người bạn học cũ thấy mình như người thừa, tự mất hứng, bĩu môi rồi kiếm cớ bỏ đi.
Hàn Ấn vội buông Diệp Hi ra, không ngờ Diệp Hi nắm chặt và giữ lấy tay anh, “Ha ha, hối hận rồi hả?” Hàn Ấn vẫn chưa phản ứng gì, Diệp Hi đã chủ động buông tay ra, cười chọc quê anh, “Này, cậu bé, đỏ mặt gay rồi kìa, ha ha ha…”
Hàn Ấn dù gì cũng đã 30 tuổi rồi, tại sao trong mắt Diệp Hi anh lại là một cậu bé? Anh không phục, định tranh luận vài câu thì Hứa Tam Bì không biết từ đâu lù lù xuất hiện.
“Nhiều người đến quá, tôi cũng cần chào hỏi hàn huyên hai ba câu, làm lỡ việc của cô Diệp, thật xin lỗi. Thế nào, bữa tiệc cũng được đấy chứ?” Hứa Tam Bì nồng nặc mùi rượu, nhìn chằm chằm vào Diệp Hi, coi Hàn Ấn như không tồn tại.
“Tiệc thế nào đâu có liên quan gì đến tôi, tôi đến là vì người mà.” Diệp Hi hơi nhếch khóe miệng, cười có phần ẩn ý.
Hứa Tam Bì nghĩ rằng “người” trong câu nói của Diệp Hi là hắn nên không thể kiềm chế được sự phấn khích của mình, “Chỉ cần câu nói này của sếp Diệp, tất cả người khác không còn quan trọng nữa. Từ bây giờ, trong mắt tôi trong phòng tiệc này chỉ có duy nhất vị khách là sếp Diệp thôi.”
Diệp Hi lại cong khóe miệng, mỉm cười mỉa mai. “Anh coi trọng tôi quá rồi, nhưng hình như anh đang hiểu lầm. Người tôi nói đến ở đây là người mà anh đã hứa sẽ dẫn chúng tôi đi gặp trước đó.”
Những lời nói của Diệp Hi như một thau nước đá dội lên đầu Hứa Tam Bì, vẻ mặt phấn khích lập tức tắt lịm, gã nói một cách miễn cưỡng, “Cái này, tôi không quên, có hai người đến. Để tôi giới thiệu với cô.” Sau đó hắn đảo mắt, cười ma mãnh. “Nhưng sau khi giới thiệu, cô phải nhảy với tôi một bản.”
“Gặp rồi hẵng nói.””
Diệp Hi trì hoãn không đưa ra quyết định, Hứa Tam Bì vui vẻ dẫn đường, hai người bám theo sau.
---❊ ❖ ❊---
Từ mé Đông sang mé Tây của phòng tiệc, họ thấy hai người đàn ông và hai người phụ nữ cầm li rượu, tụ tập trò chuyện thân mật. Hứa Tam Bì đưa hai người đến giới thiệu.
Đây là hai cặp vợ chồng. Người đàn ông tầm thước, hơi hói, để bộ râu dê là Tôn Kiếm. Anh ta là CEO của một công ty xuất bản sách. Người vợ đứng bên cạnh làm việc trong ngành thuế. Một người đàn ông khác tên là Mâu Phàm, một nhà văn nổi tiếng. Vợ anh ta từng là biên tập viên có tiếng, hiện đang nửa sống ẩn dật. Họ sống ở Singapore. Hầu hết thời gian trong năm, họ chăm sóc con gái đang học ở đó. Lần này, họ về nước để đặc biệt chúc mừng Hứa Tam Bì ra sách.
Cả Tôn Kiếm và Mâu Phàm đều quen Hứa Tam Bì khi học chung tại trường Đại học Cổ Đô. Hồi đó hai người cũng thuê trọ trong khu nhà cấp bốn ở đường Thanh Điểu. Họ sống bằng nghề bày bán sách trên vỉa hè. Cả hai đều là người yêu thích văn học…
Hàn Ấn đã được nghe danh Mâu Phàm từ lâu. Hai năm gần đây, một loạt tác phẩm do anh ta viết bán rất chạy, được coi là tác giả best seller . Không ngờ hôm nay có dịp diện kiến người ngoài đời thật, Hàn Ấn không nén nổi tò mò, ngắm nghía một cách cẩn thận.
Anh ta cao hơn một mét tám mươi. Dáng người gầy gò nhưng khỏe khoắn, đường nét trên khuôn mặt góc cạnh, để tóc dài, phía sau chấm ngang vai, phía trước cắt ngang với lông mày, thêm vào đó là bộ râu lún phún dưới cằm. Anh ta trông thanh lịch nhưng vẫn phóng khoáng, cả người toát lên phong thái của người đàn ông trưởng thành mạnh mẽ.
Bầu không khí xung quanh không tiện hỏi han, quấy rầy nên Hàn Ấn và Diệp Hi làm quen với họ trước, nói vài lời ngắn gọn, sau đó ghi lại số điện thoại cùng địa chỉ của Tôn Kiếm và Mâu Phàm, rồi lịch sự rút lui.
---❊ ❖ ❊---
Không lâu sau khi gặp Tôn Kiếm và Mâu Phàm, ánh đèn phòng tiệc mờ đi, tiếng nhạc của điệu valse lãng mạn và thanh lịch vang lên. Hứa Tam Bì đang tìm Diệp Hi để mời nhảy, nhưng Diệp Hi và Hàn Ấn đã sóng đôi, hòa vào sàn nhảy. Trông hai người vô cùng thân mật, Hứa Tam Bì tức giận giậm chân.
Bản nhạc kết thúc, Hàn Ấn và Diệp Hi buông tay nhau ra thì đột nhiên điện thoại rung. Anh rút điện thoại di động ra, nhấn nút trả lời, âm thanh trong tai nghe như phát ra từ địa ngục:
“Giúp tôi với! Giúp tôi với! Làm ơn giúp tôi.”
“Làm thế nào tôi có thể giúp cô? Cô là ai? Tôi không biết cô là ai thì sao có thể giúp?”
“Tôi là ai? Tôi là ai? Tôi cũng muốn biết tôi là ai?”
“Vậy hãy cho tôi biết cô đang ở đâu, tôi sẽ tìm thấy cô.”
“Tôi đang ở đâu? Tôi hình như đang ở trên giường kí túc xá…”
Thấy Hàn Ấn sững người giữ chặt điện thoại, Diệp Hi nhận ra có gì bất thường, lo lắng hỏi, “Lại là cuộc gọi quấy rối à?”
Hàn Ấn gật đầu và cau mày. “Cô ấy nói đang ở trên giường kí túc xá.”
“Trên giường ở kí túc xá?” Diệp Hi suy nghĩ một lúc chợt nghĩ ra, “Kí túc xá cô ấy nhắc đến liệu có phải là kí túc xá của Doãn Ái Quân?”
“Phòng 304, tòa kí túc số 4, Đại học Cổ Đổ.” Hàn Ấn nhanh trí. “Đi ngay, đi xem sao!”
---❊ ❖ ❊---
Diệp Hi và Hàn Ấn nhanh chóng rời khỏi khách sạn, lái xe như bay.
Sau hơn nửa giờ, hai người vội vã đến kí túc xá của Đại học Cổ Đô và trao đổi vài ba câu với người bảo vệ trực ban. Được hai nhân viên bảo vệ dẫn đường, họ đến tòa nhà kí túc xá số 4.
Tòa nhà tối om và im lặng, toát ra một vẻ lạnh lẽo, âm u đến rợn người.
Hàn Ấn định kéo tay nắm cánh cửa. Mặt hai nhân viên bảo vệ đột nhiên hiện lên vẻ sợ hãi. Họ rụt rè nhấn mạnh khoảng mười phút trước, họ tuần tra quanh kí túc xá và không thấy gì bất thường. Hàn Ấn hiểu ý hai nhân viên bảo vệ không muốn vào tòa nhà, liền mượn đèn pin và để họ đi.
Trước khi vào tòa nhà, Hàn Ấn ấn cần cởi áo khoác và choàng lên người Diệp Hi. Diệp Hi nhẹ nhàng nắm lấy mu bàn tay anh, ánh mắt lộ vẻ ấm áp.
Mở cửa, bước lên cầu thang, hai người đi đến cửa phòng 304. Cánh cửa đang mở, không có ai bên trong.
Họ dùng đèn pin soi xung quanh tìm kiếm mà không thấy gì khác thường. Hai người phân tích, có lẽ nhân viên bảo vệ đi tuần tra cách đây vài phút đã đánh động “mục tiêu”, “mục tiêu” ẩn nấp lại, vì thế cả hai lại cẩn thận dò xét, tìm kiếm toàn bộ tòa nhà.
Cuộc tìm kiếm cũng không có kết quả và cả hai trở về phòng 304.
Diệp Hi vô tình bật đèn pin soi về phía cửa sổ, rồi cô kêu lên kinh hãi, “Anh Hàn, nhìn kìa, cái gì trên cửa sổ này?”
Theo luồng sáng từ đèn pin trong tay Diệp Hi, Hàn Ấn nhìn thấy ba chữ màu đỏ tươi trên cửa sổ kính – DOÃN ÁI QUÂN! Hàn Ấn hít một hơi lạnh, đi đến cửa sổ để đến gần hơn với chữ màu đỏ. Chữ chưa khô, chứng tỏ mới viết chưa lâu, ngửi thấy có mùi tanh tanh như máu.
“Hình như là máu!” Diệp Hi đứng bên cạnh Hàn Ấn thốt lên.
Diệp Hi lấy điện thoại di động ra và quay số, “Để bác sĩ pháp y đến lấy mẫu xét nghiệm là sáng tỏ thôi.”
---❊ ❖ ❊---
Hai mươi phút sau, bác sĩ Cố Phi Phi có mặt ở cửa kí túc xá.
Diệp Hi thấy hơi lạ bèn hỏi, “Sao cô lại đến đây? Nửa đêm nửa hôm, cứ để các bác sĩ pháp y trực ban đến là được rồi!”
“Tôi dặn họ là tất cả các bằng chứng pháp y về vụ án 4.1 đều do tôi đích thân xử lí.” Cố Phi Phi không thèm quan tâm, mặt lạnh bước vào phòng, rồi nhìn Hàn Ấn và Diệp Hi từ đầu đến chân. Khóe miệng cô ta hơi nhếch lên, lướt qua một nụ cười mỉa mai không dễ phát hiện ra. Tuy nhiên, cử chỉ đó không qua mắt được Diệp Hi. Cô nhìn vào trang phục của mình và Hàn Ấn, thấy bối rối, định mở miệng giải thích điều gì đó nhưng Cố Phi Phi có vẻ không để tâm, đi thẳng đến cửa sổ.
Cố Phi Phi lấy một miếng bông gòn từ hộp dụng cụ, chà nó lên những chữ viết màu đỏ. Sau đó, cô lấy ra một chai nhựa có nhãn “thuốc thử phenolphtalein”, mở nắp và nhỏ một giọt trên miếng bông gòn. Nó chuyển sang màu hồng ngay lập tức.
“Đó là máu.” Cố Phi Phi khẳng định suy đoán trước đó của Hàn Ấn.
“Có phải của người không?” Diệp Hi hỏi.
Cố Phi Phi phớt lờ Diệp Hi và tiếp tục di chuyển tay. Cô lấy ra một miếng bông gòn lăn vào những chữ màu đỏ. Lấy một chai thuốc thử huyết thanh từ hộp dụng cụ, mở nắp, cho miếng bông gòn thấm vết máu đó vào chai, khuấy, đóng nắp và lắc mạnh vài lần. Cố Phi Phi lục lọi hộp dụng cụ, lấy tiếp ra một dụng cụ xét nghiệm trông giống như que thử thai. Cô nhỏ thuốc thử đã hòa tan mẫu máu vào một lỗ nhỏ trên đầu dụng cụ xét nghiệm, hai vạch ngang màu đỏ xuất hiện trên que thử.
“Xét nghiệm huyết thanh dương tính và đó là máu người.”
Cố Phi Phi nói, rồi trích xuất lại mẫu máu, đưa nó vào một ống lưu trữ đặc biệt để xét nghiệm DNA.
Là máu người? Đó phải là của cô gái gọi cho Hàn Ấn, nhưng cô gái đó là ai? Có phải là… Hàn Ấn và Diệp Hi lặng lẽ nhìn nhau, lông mày của họ nhíu lại. Họ do dự chưa thể khẳng định nhưng có vẻ như cùng nhận ra điều gì đó.
“Máu này có phải là Doãn Ái Quân không? Lẽ nào người bị giết trong quá khứ là người khác?” Diệp Hi không nhịn được thốt ra lời.
“Có khả năng này. Tôi không thể hiểu nổi tại sao năm đó họ không lấy mẫu máu của cha Doãn Ái Quân. Ngay cả khi không có điều kiện xét nghiệm DNA, thì ít nhất cũng cần thử xem nhóm máu có phù hợp không!” Cố Phi Phi tiếp lời.
Diệp Hi nhìn Hàn Ấn, muốn anh ra quyết định.
Hàn Ấn suy nghĩ một lúc, thận trọng nói, “Xem ra, chúng ta vẫn phải về quê của Doãn Ái Quân và lấy mẫu DNA của bố mẹ cô ấy để xác nhận.””
“Tôi sẽ quay lại phòng Pháp y ngay lập tức để dặn họ xử lí mẫu trong tay. Ngày mai tôi sẽ cùng anh về quê Doãn Ái Quân.” Cố Phi Phi chủ động yêu cầu đi cùng Hàn Ấn.
Vì Cố Phi Phi đã chủ động yêu cầu, nên Diệp Hi nói, “Hay quá, ở đây tôi còn một đống việc phải xử lí, hai người đi chung sẽ tốt hơn.”
“Phải hết sức chú ý đầu mối bên Dư Mĩ Phần và Mã Văn Đào, có manh mối gì thì báo cho tôi ngay.”
Diệp Hi gật đầu cương quyết. “Biết rồi, anh cứ yên tâm.”