Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26978 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
xác nữ không đầu

Mặc dù làm việc suốt đêm nhưng Cố Phi Phi không thấy mệt mỏi. Khi gặp Hàn Ấn trong bãi đậu xe của Trụ sở Công an quận, cô mặc một chiếc quần gọn gàng màu be, áo sơ mi denim màu xanh lam, áo gió trắng khoác ngoài. Phong cách giản dị, nhưng trông có vẻ rực rỡ hơn lúc bình thường.

Sau khi lên xe, Hàn Ấn định đùa hai ba câu về phong cách ăn mặc mới của cô, nhưng nghĩ lại, thấy không nên tự chuốc lấy rắc rối. Cố Phi Phi tâm trạng khá bất ổn, vui buồn thất thường, nhỡ lời chọc giận cô ấy, thì mình sẽ nguy mất. Ai ngờ xe vừa khởi động không lâu, Cố Phi Phi lại buông lời trêu chọc trước.

“Anh Hàn, hôm qua anh và cô Diệp ăn mặc như thể trốn đi hẹn hò ấy nhỉ?”

“Ha ha, hẹn hò? Tôi cũng mong vậy lắm! Nhưng đó là để phá án…” Hàn Ấn cười vui vẻ rồi nói qua việc điều tra Hứa Tam Bì tối qua.

“Không có gì khác thật à?” Đôi môi của Cố Phi Phi hơi hé mở, để lộ hàm răng trắng bóng.

Cố Phi Phi là người lạnh lùng, đột nhiên lại cười. Mặc dù nụ cười khá mỉa mai nhưng cũng đủ để Hàn Ấn có cảm giác ấm áp.

“Không có gì. Thế cô nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì?” Hàn Ấn cười xấu xa, cố ý chọc Cố Phi Phi.

Cố Phi Phi liếc xéo Hàn Ấn, làm ra mặt lạnh tanh, nhưng vẫn giữ giọng điệu đùa vui trách cứ, “Đừng đánh trống lảng.”

“Không có gì thật.” Hàn Ấn giải thích thêm, rồi lo không buông tha chuyện này nên nhanh chóng chuyển chủ đề sang vụ án. “Mất bao lâu để có kết quả sau khi lấy mẫu DNA?”

“Với thiết bị hiện tại, phải mất ít nhất hai ngày.” Cố Phi Phi thuận miệng hỏi lại, “Anh có nghĩ người bị giết trong quá khứ là người khác không?”

“Điều này khó nói lắm.” Hàn Ấn nói với vẻ bất lực. “Về trực giác, các cuộc gọi quấy rối và những chữ viết bằng máu trong kí túc xá, thực sự khiến tôi khó đưa ra kết luận. Nếu đủ bằng chứng chứng minh rằng nạn nhân năm đó đúng là Doãn Ái Quân. Vậy ai đang giở trò hù ma nhát quỷ? Lẽ nào là Dư Mĩ Phần? Nếu không, còn ai nữa?”

Cố Phi Phi ngập ngừng. “Anh đã bao giờ nghĩ về một khả năng khác chưa?”

“Gì cơ? Cô nói thử xem.” Hàn Ấn quay đầu nhìn Cố Phi Phi.

“Có lẽ bởi vì…” Cố Phi Phi chần chừ đôi chút, giơ tay lên vuốt tóc, lảng tránh ánh mắt của Hàn Ấn và quay mặt về phía cửa sổ. “Mà thôi, đợi đến khi nghĩ kĩ thêm, tôi sẽ nói với anh.”

Cố Phi Phi nói được một nửa rồi rút lại lời, Hàn Ấn thấy buồn bực trong lòng, nhưng vì cô không muốn nói bây giờ, nên anh cũng không ép.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố Q nằm ở trung tâm của tỉnh S, cách thành phố J hơn ba giờ lái xe. Vào thành phố, sẽ mất thêm 40 phút để đến thôn Cao Thẩm, thị trấn Tiền Diêm, nằm ở ngoại ô phía Bắc của thành phố, nhà của Doãn Ái Quân sinh sống.

Trên đường đi khá suôn sẻ. Khi Hàn Ấn lái xe đến làng thì trời đã tầm trưa.

Ngôi làng nhỏ, rất yên tĩnh, có lẽ là giờ ăn trưa, nên chỉ thấp thoáng có vài ba người khách bộ hành trên đường. Giữa làng là một dòng sông, nước trong xanh, bầy ngỗng và vịt đang bơi lội thong thả. Hầu hết nhà của dân làng được xây dựng ở hai bên bờ sông. Gạch xám ngói lam, phân bố dày đặc và lộn xộn.

Nối hai bờ sông là cây cầu gỗ, chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua. Họ gặp một người dân làng sau khi qua cây cầu không xa và nhờ anh ta chỉ đường, vì thế họ dễ dàng tìm thấy nhà Doãn Ái Quân.

Ngôi nhà của Doãn Ái Quân cách bờ sông không xa. Cửa sân rộng rãi và thoáng đãng, trong sân rất sạch sẽ và ngăn nắp. Giữa sân có một cây táo đỏ tán rộng, cành lá sum sê, chắc đã trồng vài năm rồi.

Thấy có người ngó nghiêng ngoài nhà, một người đàn ông lớn tuổi bước ra.

Ông lão dáng thấp bé, đầu bạc trắng, ánh mắt ôn hòa, trông rất phúc hậu và tốt bụng. Hàn Ấn đoán rằng đây là cha của Doãn Ái Quân – Doãn Đức Hưng.

Đúng là Doãn Đức Hưng. Sau khi hai bên giới thiệu danh tính và nói vài câu chào hỏi xã giao, ông lão dẫn Hàn Ấn và Cố Phi Phi vào nhà.

Ngôi nhà xây theo kiểu đòn gánh, giữa vừa là nhà bếp vừa là phòng ăn, hai chái nhà Đông Tây là hai căn phòng đối xứng. Hình như mọi người vừa ăn xong, một bà lão và một phụ nữ ngoài 30 tuổi đang dọn dẹp bát đũa trên bàn ăn.

Ông lão giới thiệu, người phụ nữ lớn tuổi là vợ ông, còn người trẻ hơn là con gái thứ hai của ông, kém Doãn Ái Quân một tuổi. Cô đã kết hôn ở thành phố. Hôm nay rảnh rỗi nên về thăm hai vợ chồng già.

Sau khi ngồi xuống và nói vài lời tầm phào, Hàn Ấn lờ mờ ngỏ ý muốn lấy mẫu DNA của vợ chồng ông lão, nhưng không nói rõ lí do. Anh thực sự không biết giải thích cho hai người như thế nào. Sau hơn một thập kỉ, nỗi đau mất con gái vẫn chưa thể liền sẹo, chỉ có thể dần dần phai nhạt đi phần nào. Hàn Ấn không muốn chuyến đi này sẽ mang lại bất kì hi vọng vô căn cứ nào cho gia đình họ, vì sợ làm xáo trộn cuộc sống vốn đã bình lặng của hai ông bà. May mắn thay, hai người không hỏi gì thêm, hợp tác để lấy mẫu. Sau đó, bà lão đi đun nước pha trà, ông lão và cô con gái tiếp chuyện Hàn Ấn và Cố Phi Phi.

Chủ đề đương nhiên là xoay quanh Doãn Ái Quân.

Ông lão khá kiệm lời, gần như là hỏi câu nào đáp câu nấy, mắt dán vào góc bàn, luôn nở nụ cười hồn hậu trên khóe miệng. Cô con gái bên cạnh khi nhắc đến chị gái, thì không thể ngăn được dòng nước mắt rơi lã chã. Cô thành khẩn xin Hàn Ấn và Cố Phi Phi trả lại sự trong sạch cho chị gái mình. Nhiều năm qua, một số tin đồn thổi trên mạng và giới truyền thông nói chị gái cô là người phóng túng, sống buông thả, thích chơi bời với nhiều người đàn ông, điều này khiến cô rất bức xúc. Chị cô thực ra là một người trầm tính, đặc biệt tốt bụng và rất hiểu chuyện. Cô nói rằng có chết cô cũng không tin chị gái cô giao du với loại người bất hảo, mèo mả gà đồng. Khi còn đi học, cô kém hơn chị gái một lớp. Hai chị em luôn đi học cùng nhau. Chị gái không bao giờ nói chuyện với người lạ, thường nhắc nhở cô chú ý an toàn…

Điều Hàn Ấn quan tâm hơn là kể từ khi Doãn Ái Quân bị giết, liệu có gì bất thường xảy ra xung quanh gia đình không, đặc biệt là gần đây.

Ông lão suy nghĩ một lúc rồi nói, “Gần đây không có gì. Nhưng ba bốn năm trước có một người đàn ông tự xưng là phóng viên đến đây. Anh ta mang đến rất nhiều quà đắt tiền, còn để lại một số tiền, nhưng tôi không nhận. Anh ta cũng không hỏi gì nhiều, chỉ nói chuyện qua loa, ngó nghiêng quanh nhà và xin một vài bức ảnh của Ái Quân rồi rời đi.”

“Anh ta trông như thế nào ạ?” Hàn Ấn hi vọng ông lão có thể miêu tả được đôi chút người tự nhận là phóng viên.

Ông lão lắc đầu. “Thời gian đã quá lâu, tôi chẳng thể nhớ nữa, chỉ nhớ là hình như hơn bốn mươi tuổi.””

“Còn gì nữa không ạ?” Hàn Ấn hỏi dồn.

Ông lão ngập ngừng, có vẻ như đang do dự, đúng lúc đó vợ ông bưng trà đã pha xong lên. Hai vợ chồng già nhìn nhau, bà lão gật đầu ra hiệu. Ông lão chần chừ một lúc rồi thở dài. “Có một chuyện nữa, khá kì lạ. Nói ra có khi anh không tin. Năm đó sau khi để lại chút mẫu xét nghiệm, cảnh sát bèn cho hỏa táng Ái Quân. Tôi mang tro cốt của con bé về nghĩa trang sau núi an táng. Một buổi tối sau khi ăn xong, tôi và vợ rảnh rỗi nên đến nghĩa trang để nói chuyện vỗ về con bé. Lúc đó, trời tối đen, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ. Từ phía xa, chúng tôi thấy có một người đứng trước mộ con tôi. Cô ấy quay lưng về phía chúng tôi. Dáng người, chiều cao, mái tóc rất giống Ái Quân. Lúc đó tôi vừa chạy vừa gọi tên Ái Quân. Vợ tôi vô tình trượt chân ở phía sau. Tôi quay lại đỡ bà ấy, khi quay đầu lại thì không thấy bóng dáng cô ấy đâu nữa. Tôi tưởng mình bị hoa mắt, nhưng vợ tôi nói là bà cũng trông thấy. Chúng tôi về nhà cả đêm không ngủ được, nghĩ mãi không hiểu tại sao…”

“Đó là khi nào vậy?” Hàn Ấn hỏi.

Ông lão nói, “Tôi nhớ rất rõ, tháng 8 năm kia.””

“Thế sau đó thì sao?” Hàn Ấn hỏi lại.

“Không thấy nữa, tôi chỉ thấy mỗi một lần.” Ông trả lời.

“Hai anh chị thử nói xem, liệu chị gái tôi còn sống không?” Cô em gái xen vào.

Hàn Ấn không muốn nói với cô ấy, chuyến đi này là để chứng minh điều đó, nên ậm ừ, “Việc này không thể suy đoán lung tung. Cả nhà phải tin vào cảnh sát chúng tôi. Nếu có tin tức, chúng tôi sẽ thông báo cho mọi người biết ngay.”

Nói đến đây, Hàn Ấn và Cố Phi Phi cùng đứng dậy, nói lời từ biệt.

Nghĩ đến hai sĩ quan cảnh sát vì con gái mình mà vượt ngàn dặm đường xa, ngay cả li nước cũng không kịp uống hết, gia đình Doãn Ái Quân thấy rất ái ngại, cố gắng giữ hai người ở lại ăn tối rồi đi. Hàn Ấn và Cố Phi Phi cảm ơn ý tốt của họ, nhưng khăng khăng từ chối. Khi họ còn đang khách sáo mời mọc nhau thì có tiếng còi xe cảnh sát hú lên trong làng. Theo sau là một đội cảnh sát chạy qua trước cửa nhà Doãn Ái Quân. Doãn Đức Hưng trông khá căng thẳng, nói với vợ, “Lẽ nào con của bà giáo Triệu cũng xảy ra chuyện rồi?”

“Dễ lắm. Nhìn tình hình này, chắc là con bé được tìm thấy ở gần đây.” Mẹ Doãn Ái Quân nói với vẻ khiếp sợ. Sau khi buột miệng, dường như thấy mình đã nhiều lời, bà vội quay sang nói với con gái như thể che đậy, “Con à, nếu không có việc gì thì con nên sắp xếp hành lí, quay về thành phố ngay đi. Sắp tới con đừng về nhà nhiều nữa, bố mẹ vẫn ổn, không cần lo lắng thế đâu.”

“Vâng, con biết rồi ạ.” Em gái Doãn Ái Quân mặt mũi cũng có vẻ hoảng hốt.

Nhìn thấy vẻ lo lắng của gia đình, lời nói thì úp mở, giấu giếm, Hàn Ấn và Cố Phi Phi thấy tò mò. Hàn Ấn bèn hỏi, “Chuyện gì xảy ra thế chú? Làng mình có chuyện gì ạ?”

“Có chuyện, xảy ra chuyện lớn là khác!” Doãn Đức Hưng gật đầu lia lịa.

Ông lão chưa nói dứt câu, bà lão đã huých tay ông, nhắc nhở, “Đừng ăn nói linh tinh.”

“Sao tôi lại ăn nói linh tinh chứ, họ cũng là cảnh sát, nói ra thì sợ gì?” Doãn Đức Hưng trợn mắt với vợ, giọng nạt nộ, sau đó quay sang dịu giọng giải thích với Hàn Ấn và Cố Phi Phi, “Đừng trách bà ấy, là chính quyền thị trấn và thôn không cho phép nói ra ngoài.”

Nghe giọng điệu của Doãn Đức Hưng, Hàn Ấn đoán được ngôi làng đang xảy ra chuyện gì đó rắc rối, anh bất giác ngồi xuống ghế, Cố Phi Phi cũng ngồi xuống theo.

Doãn Đức Hưng tiếp lời, “Từ đầu tháng trước, cô con gái thứ hai của nhà ông Lí bị mất tích sau khi tan làm trên thị trấn. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy một bao tải bên cạnh cây cầu gỗ, mở ra thì là một xác chết không đầu. Cụ thể thế nào tôi không thể nói thêm, nghe nói xác chết bị phanh thây xẻ thịt, chỉ nhận diện được qua quần áo, là con gái thứ hai nhà ông Lí. Một tuần sau, cô con gái nhà ông Trương biến mất. Con bé cũng bị mất tích sau khi tan làm từ thị trấn. Trưa ngày hôm sau, xác bị đóng vào một bao tải, quăng trước cửa Trụ sở Chính quyền thôn. Người ta nói rằng cơ thể con bé cũng bị cắt thành nhiều mảnh và không có đầu. Còn hôm qua, cô con gái nhà bà giáo Triệu dạy tiểu học trong thôn cũng mất tăm mất tích, chắc là mới tìm thấy xác.”

“Chuyện này lớn lắm. Thành phố cũng cử người xuống. Chính quyền thôn nhắc nhở dân làng không được đồn thổi ra ngoài. Họ nói là lãnh đạo thị trấn ra chỉ thị vì sợ ảnh hưởng đến hình ảnh của thị trấn.” Bà vợ Doãn Đức Hưng không nhịn được nói xen vào.

“Mấy kẻ làm quan chỉ sợ mất ghế.” Doãn Đức Hưng tức giận phừng phừng, “Càng che đậy, tin đồn càng lan rộng. Tôi nói với anh chị, bây giờ người ta đồn đủ thứ. Người thì nói hai cô gái đó sống phóng túng, là bồ nhí của lãnh đạo. Khi lãnh đạo đã chơi bời chán chê, thì giết người diệt khẩu. Người khác nói rằng cả hai đều làm việc trong thị trấn, có tí máu mặt, làm ăn không trong sạch, chắc là bị trả thù. Quá đáng hơn, họ còn đồn việc này có dính líu tới Ái Quân. Hai cô con gái kia và Ái Quân sinh cùng năm. Năm đó trong làng gặp trận lụt lớn, ngay cả miếu Long Vương bên cạnh bờ sông cũng bị nước lớn cuốn phăng đi. Cho nên người ta dựa vào đó mà thêu dệt, nói là sinh năm đó số mệnh bạc. Đầu tiên Ái Quân bị giết, rồi là hai cô gái kia, nói rằng người sinh năm đó không có kết cục tốt đẹp…”

“Toàn là lời nói vô căn cứ.” Cố Phi Phi buột miệng.

“Vâng, toàn tin đồn nhảm nhí, thật quá đáng.” Ông lão phụ họa theo.

Dường như ông lão cũng chỉ biết sơ qua, còn tình hình cụ thể chưa chắc đã liên quan gì đến Doãn Ái Quân. Ba cô gái sinh cùng năm đều bị phân xác. Mặc dù cách nhau khoảng thời gian rất dài, nhưng rất có thể có một vài mối liên hệ. Hàn Ấn thấy cần phải gặp cảnh sát địa phương để tìm hiểu thêm về vụ án và xem liệu anh có thể tìm thấy gì đột phá hay không.

« Lùi
Tiến »