Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26987 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
sóng gió vần vũ

Ra khỏi khoảnh sân của gia đình Doãn Ái Quân, cách bờ sông không xa đã thấy dây chăng của cảnh sát, hai cảnh sát mặc đồ lặn đang kéo một bao tải lớn từ giữa sông vào bờ. Một nhóm cảnh sát trên bờ lập tức chạy tới đón lấy bao tải và đặt xuống đất. Người cảnh sát trung niên nhìn có vẻ như là trưởng đồn tháo sợi dây buộc ở miệng túi, mở một khe hẹp. Hai người chắc là lãnh đạo tiến lên hơi nhòm vào, gật gật đầu, rồi ra hiệu cho trưởng đồn thắt lại miệng bao tải, đưa lên xe cảnh sát.

Một số sĩ quan cảnh sát ở lại bảo vệ hiện trường, chờ đội kĩ thuật hình sự đến giám định. Các sĩ quan cảnh sát còn lại mang bao tải rời đi, dân chúng túm tụm theo dõi xung quanh, chỉ trỏ huyên náo một hồi. Đột nhiên, một người phụ nữ khoảng 60 tuổi, kêu lên thất thanh rồi bất tỉnh. Một thanh niên trẻ tuổi thân hình cường tráng đứng ngay cạnh vội đỡ lấy người phụ nữ. Giọng cậu thanh niên như nghẹn lại gọi mẹ, rồi ánh mắt nhìn chằm chằm vào bao tải trong tay cảnh sát, có vẻ như rất bối rối. Trưởng đồn không thể kìm được lòng mình, đi tới trước mặt hai mẹ con, an ủi, “Tiểu Lượng, đưa mẹ về nhà trước đi, chưa chắc là chị của cháu đâu, có tin gì chú sẽ báo cho cháu.”

“Có chuyện gì chú phải báo cho mẹ con tôi trước tiên nhé!” Người mẹ lúc này lấy lại được hơi thở, khóc sụt sùi.

Trưởng đồn thương xót vỗ nhẹ vào cánh tay của người mẹ. “Đừng lo, chị Triệu, tôi biết rồi.”

Trưởng đồn đã thuyết phục được mẹ con bà giáo Triệu về nhà, nhưng khi ông quay người lại toan đi khỏi thì bị Hàn Ấn và Cố Phi Phi chặn lại. Nghe nói hai người đến từ Sở Công an thành phố J, ông bỗng vui hẳn lên, nói rằng họ cũng đang định phái người đến thành phố J để trao đổi vụ án.

Ông tự giới thiệu mình họ Ngô, rồi kéo Hàn Ấn và Cố Phi Phi vượt qua người phía trước, giới thiệu họ với hai người nhìn dáng vẻ như lãnh đạo. Một người là Vu Ba, phó giám đốc Sở Công an thành phố Q người còn lại là đội trưởng đội Cảnh sát hình sự của thành phố, Phòng Đại Vĩ, cũng là phó Ban Chuyên án giết người hàng loạt thôn Cao Thẩm.

Nạn nhân của vụ án đầu tiên là Lí Lam, công tác tại phòng lâm nghiệp của thị trấn. Nạn nhân thứ hai là Trương Đan, làm việc ở phòng quản lí điện lực của thị trấn. Cả hai đều kết hôn với thanh niên thôn và sống chung với bố mẹ chồng. Ngoài ra, con gái của bà giáo Triệu cũng mất tích, vốn là hiệu trưởng của một trường mẫu giáo trong thị trấn, đang sống cùng chồng ở trung tâm thị trấn. Cả ba người đều có tác phong công tác tốt, không hề có mối quan hệ nam nữ gì bất chính, gần đây cũng không gây thù chuốc oán, hiềm khích gì với ai. Khi Ban Chuyên án điều tra thì biết cả ba người đều sinh cùng năm với Doãn Ái Quân và họ là bạn học cùng lớp khối tiểu học. Mối quan hệ của họ cũng rất tốt. Lại nghĩ tới vụ Doãn Ái Quân bị phân xác chấn động năm xưa, cùng với vụ án vào đầu năm nay tại thành phố J nên họ đặt ra nghi vấn kẻ giết Doãn Ái Quân lại bắt đầu gây án trở lại. Ban Chuyên án đang suy đoán liệu các vụ án này có mối quan hệ với nhau hay không.

Đây chính xác là điều Hàn Ấn muốn làm rõ vào lúc này. Anh ngay lập tức phản hồi thông tin cho Diệp Hi. Diệp Hi đã trình bày với lãnh đạo Sở và nhận được đồng thuận, phê chuẩn cho phép Hàn Ấn ở lại thôn Cao Thẩm một thời gian. Nếu xác định rằng hai vụ việc có liên quan, thành phố J sẽ ngay lập tức cử lực lượng hỗ trợ để cùng phá án với thành phố Q. Diệp Hi cũng nói cho Hàn Ấn yên tâm là thành phố J sẽ tiến hành điều tra theo những triển khai trước đó. Nếu có tin tức gì, cô sẽ liên lạc với anh trước tiên. Như vậy, Hàn Ấn ở lại thôn Cao Thẩm, còn Cố Phi Phi trở về bằng ô tô một mình, tranh thủ thời gian để xét nghiệm DNA.

Vào buổi tối, kết quả khám nghiệm tử thi được công bố. Ngoài chứng cứ DNA cần thời gian để xét nghiệm, các bằng chứng còn lại đều khẳng định xác chết trong bao tải trên sông là con gái của bà giáo Triệu, Lưu Tiểu Nga. Xem xét vết hằn trên cổ và các vùng tổn thương nội tạng, cô ta cũng bị giết trong tình huống tương tự như hai trường hợp trước, đều chết do ngạt thở. Đầu của ba nạn nhân bị cắt lìa ra từ phần yết hầu, cơ thể bị lột trần được phân thành hai nửa ở giữa thắt lưng. Có dấu vết bị xâm hại nghiêm trọng. Vùng kín bị rách và trầy xước, xuất huyết, các phần còn lại của cơ thể cũng bị tổn thương, theo đó mà phán đoán thì họ bị cưỡng hiếp sau khi chết. Phần thịt đùi của Lưu Tiểu Nga bị khoét mất, tài sản của cả ba người đều còn nguyên, nhưng phần đầu của họ tới giờ vẫn chưa tìm thấy. Do hung thủ khi gây án đã phòng ngừa trước, nên ngoài việc có thể xác định công cụ phân xác là dao rựa ra, thì không có bằng chứng nào về hung thủ được tìm thấy trên thi thể nạn nhân. Điều đáng chú ý là hung thủ đã khắc kí hiệu trên ngực của ba nạn nhân xấu số. Kí hiệu rất đơn giản: Ngực Lí Lam được khắc một dấu gạch ngang. Ngực Trương Đan được khắc một dấu sổ thẳng. Còn trên ngực Lưu Tiểu Nga thì khắc một dấu gạch ngang nhưng ngắn hơn Lí Lam một nửa.

Theo dữ liệu, thôn Cao Thẩm cách trung tâm thị trấn khoảng hai ki-lô-mét. Lí Lam và Trương Đan thường đi xe đạp điện đến nơi làm việc. Vào ngày mất tích, không hiểu sao xe của họ đều đậu lại trong bãi gửi xe của cơ quan. Còn Lưu Tiểu Nga sống trong thị trấn, đi bộ năm sáu phút là đến chỗ làm. Ba người đều mất tích sau khi tan làm. Vào thời điểm đó, người và xe cộ rất đông trên đường, không có ai chứng kiến cảnh bắt cóc hay cưỡng ép gì. Cả ba không có dấu hiệu bị trói bằng dây, cũng không có vết trầy xước do kháng cự quyết liệt. Kết hợp những đặc điểm trên, Hàn Ấn đánh giá rằng hung thủ có thể là một người quen.

Kẻ giết người đã dụ dỗ nạn nhân từ trên thị trấn, nhưng lại vứt thi thể không đầu trong thôn. Hành vi vứt xác cho thấy sự phẫn nộ, xả hận của hung thủ, đặc biệt là trong việc lựa chọn địa điểm cho xác chết thứ hai, tâm trạng này càng thể hiện rõ hơn. Trụ sở Chính quyền thôn là biểu tượng cho quyền lực của thôn. Kẻ giết người đã ném thi thể của Trương Đan ngay cửa, thể hiện sự bất mãn đỉnh điểm với cả thôn. Từ đó, Hàn Ấn kết luận rằng kẻ giết người đến từ thôn Cao Thẩm hoặc đã từng sống trong thôn. Hắn có thể rơi vào hoàn cảnh cuộc sống bấp bênh, thiếu thốn nên trút giận lên nạn nhân, thậm chí cả thôn. Trong thế giới của hắn, hắn nghĩ rằng hoàn cảnh của mình là do sự đối xử bất công của nạn nhân hoặc cả thôn. Tất nhiên, điều này có thể không phải là sự thật, mà chỉ là do hắn nghĩ như vậy.

Ngoài ra, việc hiếp dâm xác chết cho thấy ham muốn “chiếm hữu” mạnh mẽ, còn việc cắt đầu là hành động như kiểu xử trảm, với ý nghĩa xét xử. Khi kết hợp hành vi hiếp xác và các thông tin của nạn nhân cho thấy, việc xét xử này không phải do nạn nhân có vấn đề về đạo đức, mà là do hành vi của họ đối với kẻ giết người. Tương tự như vậy, việc thu thập phần đầu cũng có thể là một hành động chiếm hữu. Tất cả những điều này đều cho thấy phải có một số điểm kết nối giữa kẻ giết người và nạn nhân trong cuộc sống.

Kí hiệu mà kẻ giết người để lại trên ngực của nạn nhân có thể là cách hắn truyền tải thông tin nào đó, cũng thể hiện hành vi ghi dấu theo một nghi thức nào đó, có nghĩa là kẻ giết người sẽ tiếp tục phạm tội. Còn việc hai vụ án phân xác 18.1 hoặc 4.1 có liên quan đến vụ giết người hàng loạt trong thôn này hay không thì dựa trên thông tin có trong tay, chưa thể kết luận ngay. Điều tiếp theo cần làm là đào sâu tìm hiểu những điểm kết nối giữa ba nạn nhân và Doãn Ái Quân trong cuộc sống. Hàn Ấn tin rằng phải có điểm nào đó kết nối khiến hung thủ ra tay.

---❊ ❖ ❊---

Vào buổi tối, Hàn Ấn ở kí túc của Đồn Công an thị trấn Tiền Diêm. Sáng hôm sau, anh có cuộc gặp mặt với Ban Chuyên án. Sau cuộc gặp, anh và ông Ngô chuẩn bị về thị sát thôn. Nhưng có một chuyện đã trì hoãn thời gian của họ.

Khi xe của trưởng đồn Ngô vừa rời khỏi đồn không xa, điện thoại di động trong túi ông reo lên. Sau khi nhận được cuộc gọi, ông vội vàng quay đầu xe, lái như bay tới một con phố thương mại ở trung tâm thị trấn.

Có một studio chụp ảnh cưới nằm giữa con phố thương mại này, so với các cửa hàng xung quanh, nó có vẻ rộng hơn. Trong cửa kính lớn bày biện sát ngay mặt tiền nhìn ra phố là hai con ma-nơ-canh bằng cao su mặc váy cưới của cô dâu và comple của chú rể. Bây giờ kính bị vỡ, chỉ còn lại “chú rể” và chiếc váy cưới “cô dâu” bị xé toang, vứt trên nền nhà, còn ma-nơ-canh cô dâu đã bị đánh cắp.

Lí do ông Ngô phải đích thân tới để giải quyết vụ cỏn con này là bởi vì chủ studio chụp ảnh là em vợ của một lãnh đạo. Người ta vẫn nói, anh rể có ghế làm quan, em vợ có chỗ ké mông. Mặc dù câu nói này hơi thô nhưng đủ thấy mối quan hệ thân thiết giữa anh rể và em vợ, nên ông Ngô không dám chậm trễ, lơ là. Ông vờ tự mình ghi chép, ngó nghiêng hiện trường và hứa sẽ giải quyết vụ án sớm nhất có thể. Theo ông, vụ này có thể là tên nào nhàn cư vi bất thiện, nên bày trò nghịch ngợm, để ông dành chút thời gian hỏi han vài kẻ trong danh sách hay quậy phá là ra.

Khi vào thôn thì đã gần trưa, hai người đi thẳng đến nhà bà giáo Triệu.

Nhà bà giáo Triệu có bố cục giống như gia đình Doãn Ái Quân, ở giữa là nhà bếp và phòng ăn, hai bên là hai chái phòng Đông Tây. Lúc này, bà giáo Triệu đang khóc sưng húp cả mắt, mặt mày tái nhợt, nằm yếu ớt trên một chiếc giường lớn kê trong chái phòng phía Đông. Mắt bà mở trừng trừng, nhìn lên trần nhà, khi ông Ngô và Hàn Ấn bước vào nhà, bà cũng không có phản ứng gì.

Cậu con trai Lưu Lượng đang gói sủi cảo trên một chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Cậu ngại ngùng mời hai người ngồi xuống, rồi thì thầm, “Từ lúc chị cháu mất tích đến giờ, mẹ cháu không ăn một hạt cơm, uống một giọt nước nào. Tối qua biết tin đã khóc suốt đêm, cháu đang làm chút sủi cảo mẹ thích ăn, để mẹ ăn một chút, nếu không thì e rằng mẹ cháu không thể trụ nổi nữa.””

“Đúng đó cháu.” Trưởng đồn gật gật đầu và khuyên nhủ bà giáo Triệu, “Chị Triệu, chị đừng thế này nữa. Chị nên ăn chút gì đi, đừng tự hủy hoại sức khỏe của mình.”

Khi nghe những lời của trưởng đồn, bà giáo Triệu mới có chút phản ứng, khẽ gật đầu, rồi lại khóc nghẹn ngào. Nhìn thấy cảnh này, Hàn Ấn và trưởng đồn chỉ có thể ở bên chờ tâm trạng của bà ổn định, dần lấy lại bình tĩnh.

Một lúc lâu sau, bà giáo Triệu mới ngừng khóc. Hàn Ấn khẽ khàng, “Xin lỗi vì đã làm phiền cô. Chúng cháu hi vọng sẽ bắt được hung thủ đã sát hại con gái cô càng sớm càng tốt. Vì vậy, cháu mong cô trả lời một số câu hỏi của chúng cháu, có được không?”

“Ừm.” Được ông Ngô đỡ, bà giáo Triệu gắng nhấc mình dậy, tựa vào đầu giường, giọng đã khản đặc, “Anh hỏi đi.”

“Con gái cô có gây thù chuốc oán với ai trong thôn không?” Hàn Ấn hỏi.

“Không có, chưa từng bao giờ.” Bà giáo Triệu không cần suy nghĩ nửa giây đã lắc đầu. “Con bé đối xử với mọi người trên dưới trong thôn đều rất tốt, từ bé đã học hành giỏi giang, còn hiểu biết, người trong thôn đều yêu quý nó. Sau đó, con bé đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Sau khi tốt nghiệp, nó tình nguyện trở lại làm việc ở thị trấn nhỏ này. Thị trấn rất xem trọng con bé, bổ nhiệm nó làm hiệu trưởng trường mẫu giáo. Những đứa trẻ trong thôn đều coi nó như tấm gương.”

“Tình cảm của con gái với con rể cô thế nào?”

“Rất tốt, hai đứa không bao giờ cãi nhau, vợ chồng rất hòa hợp.” Bà giáo Triệu trả lời.

“Vào ngày Lưu Tiểu Nga mất tích, chúng tôi đã điều tra chồng con bé. Anh ta không thể có thời gian phạm tội.” Ông Ngô nói chen vào một câu.

Hàn Ấn gật đầu, tiếp tục hỏi chuyện bà giáo Triệu, “Mối quan hệ của con gái cô với Lí Lam và Trương Đan thế nào?”

“Rất tốt. Chúng lớn lên cùng nhau. Hồi nhỏ đều học chung lớp do tôi dạy. Lúc đó chúng thường hay chơi đùa với nhau mỗi ngày. Còn Doãn Ái Quân, con bé là đứa trẻ tôi yêu quý nhất, vừa thực thà, vững vàng lại biết cầu thị. Haiz, chỉ tiếc là số phận của con bé quá cay đắng!”

Ba nạn nhân và Doãn Ái Quân, bằng tuổi nhau, học cùng lớp, cùng trường tiểu học và là bạn tốt của nhau. Bây giờ có thêm một điểm chung nữa, cùng một giáo viên chủ nhiệm lớp, là bà giáo Triệu. Đây có phải là những lí do khiến kẻ giết người chọn họ?

Hàn Ấn đăm chiêu một lúc và hỏi bà giáo Triệu, “Trong trí nhớ của cô, những nạn nhân này đã làm việc gì nổi loạn chưa?”

“Không thể nào! Chúng đều rất ngoan ngoãn, con bé Nga nhà tôi chưa bao giờ làm tổn thương người khác.” Khi nhắc đến con gái mình, bà giáo Triệu lại khóc như mưa.

Thấy bà giáo Triệu không ngừng khóc nức nở, Hàn Ấn chẳng đành lòng hỏi tiếp nữa, những điều cần hỏi cũng đã hòm hòm, anh đứng dậy, cùng ông Ngô nói lời tạm biệt.

---❊ ❖ ❊---

Từ nhà của bà giáo Triệu đi ra thì đã tới giờ ăn cơm. Vào buổi chiều, Hàn Ấn sẽ tiếp tục hỏi han mọi người trong thôn. Hai người đến một hàng cơm nhỏ trong thôn để ăn tạm gì đó. Món ăn vừa được bưng lên, mới ăn được vài miếng thì điện thoại trong túi ông Ngô lại đổ chuông. Sau khi nhấc điện thoại, mặt ông bỗng thất sắc, ném vội một trăm tệ lên bàn, kéo Hàn Ấn ra khỏi hàng cơm, mở cửa xe và hét lên. “Gia đình bà giáo Triệu gặp chuyện rồi!”

Cả hai tức tốc chạy đến nhà bà giáo Triệu và lao xồng xộc vào nhà. Bà giáo Triệu đã sùi bọt mép và bất tỉnh. Còn Lưu Lượng nước mắt tèm lem, ngồi xổm trên đất nôn mửa.

Ông Ngô kéo Lưu Lượng lên, hỏi gấp, “Chuyện này là sao?”

Lưu Lượng người mềm nhũn, nằm lả trên cánh tay ông. Anh ta run run chỉ tay vào đĩa sủi cảo trên bàn và nói lắp bắp, “Sủi cảo… trong sủi cảo… có móng tay người… Mẹ cháu chắc đó là móng tay của chị… Thịt trong sủi cảo liệu có phải là của chị cháu không?”

« Lùi
Tiến »