Ngay sau khi Hàn Ấn và ông Ngô rời đi, Lưu Lượng xắn tay hấp sủi cảo. Sủi cảo sau khi chín được bưng lên, bà giáo Triệu vốn không muốn ăn, nhưng khi thấy lòng hiếu thảo của con trai, nên không nỡ từ chối, gắng ăn một ít. Vừa mới ăn hai cái thì cắn phải móng tay người trong bánh. Bản năng của người mẹ mách bảo đó là móng tay của con gái mình. Vô cùng hoảng loạn, bà ngất đi, còn Lưu Lượng vội vàng gọi ông Ngô.
Việc đầu đuôi là như thế. Trưởng đồn Ngô đã để Hàn Ấn ở lại an ủi Lưu Lượng, người đang sợ hãi tột độ, còn mình thì chở bà giáo Triệu đến trạm xá trong thôn.
Sau khi ông Ngô rời đi, Hàn Ấn nheo mắt nhìn chằm chằm Lưu Lượng một lượt, người đang hoảng hốt ngồi ở mép giường. Lúc sau, anh hỏi, “Thịt sủi cảo này ở đâu ra?”
“Buổi sáng, tôi ra ngoài mua chút thức ăn thì thấy một túi thịt làm sẵn treo ở cửa. Tôi tưởng trong thôn có ai đó tốt bụng gửi cho. Tôi lấy thịt và băm nhỏ một ít để làm sủi cảo.” Lưu Lượng nói với khuôn mặt hãi hùng.
“Phần còn lại thì sao?” Hàn Ấn hỏi.
Lưu Lượng chỉ ra phòng ngoài. “Đang ở trong tủ lạnh.”
Hàn Ấn nhìn Lưu Lượng, nghĩ đoạn rồi hỏi, “Anh làm nghề gì?”
“Tôi có một chiếc xe tải nhỏ nên làm chút buôn bán vặt vãnh.” Lưu Lượng nói.
“Buôn bán gì?” Hàn Ấn hỏi dồn.
“Buôn sỉ một số đồ ăn vặt ở chợ đầu mối trong thành phố, bán lại cho các cửa hàng nhỏ trong thôn.” Lưu Lượng bổ sung thêm, “Vào mùa hè, tôi cũng kinh doanh thêm, đổ buôn cả kem và nước giải khát.”
“Kinh doanh có được không?” Giọng Hàn Ấn có phần hòa nhã hơn.
“Cũng tàm tạm.” Lưu Lượng gắng nở một nụ cười.
“Năm nay anh bao nhiêu tuổi, đã có bạn gái chưa?” Hàn Ấn hỏi.
“Tôi kém chị hai tuổi, năm nay 33 tuổi, vẫn chưa có bạn gái.” Không đợi Hàn Ấn hỏi thêm, Lưu Lượng đã chủ động giải thích, “Tôi muốn kết hôn sau khi lập nghiệp, khi nào kinh doanh ổn định và khấm khá mới nghĩ tới chuyện bạn gái.”
Hàn Ấn gật gật đầu. Khi ông Ngô đi vào nhà, Lưu Lượng sốt ruột hỏi, “Mẹ cháu sao rồi?”
“Đừng lo, không sao đâu, do sợ hãi quá thôi, chỉ cần truyền nước là khỏe lại.” Ông Ngô an ủi Lưu Lượng và hỏi, “Phải rồi, thịt làm sủi cảo ở đâu ra?”
Ông trưởng đồn cũng hỏi đến vấn đề thịt, Hàn Ấn đã giải thích thay cho Lưu Lượng. Ông Ngô bảo Lưu Lượng lấy phần thịt còn lại ở tủ lạnh ra rồi mang cả túi lẫn thịt đi. Sau đó, ông và Hàn Ấn nhanh chóng đến phòng giám định pháp y của Sở Công an thành phố để giám định.
Pháp y quan sát bằng kính lúp: Từ sợi và mô cơ của thịt, có thể kết luận rằng đây là thịt người, phù hợp với phần thịt ở đùi đã mất của nạn nhân thứ ba. Muốn xác nhận thêm cần phải xét nghiệm DNA.
Theo nhận định của bác sĩ pháp y, về cơ bản đã xác định rằng thịt làm sủi cảo là của con gái bà giáo Triệu, cô Lưu Tiểu Nga. Hàn Ấn và ông Ngô không thể không kinh hãi: Kẻ giết người tàn nhẫn cực độ! Liệu hắn thù hận sâu sắc đến cỡ nào mà mất hết lương tri, nhẫn tâm cư xử như thế với một người làm mẹ? Tuy nhiên, có thể thấy mục tiêu mà kẻ giết người nhắm đến không chỉ là ba cô gái bị sát hại, mà còn là bà giáo Triệu. Liệu hắn có phải là bạn học của ba nạn nhân, tức là học sinh mà bà giáo Triệu từng dạy? Hàn Ấn đề nghị trưởng đồn Ngô một mặt cử một số người đến bảo vệ bà giáo Triệu, mặt khác tra xét các bạn cùng lớp với ba cô gái năm đó, trước mắt là các nam sinh vẫn còn sống tại thôn Cao Thẩm. Ngoài ra, Hàn Ấn có một số nghi ngờ với con trai bà giáo Triệu, là Lưu Lượng. Anh có cảm giác lời giải thích của cậu ta về “miếng thịt” hơi có phần khiên cưỡng.
Hàn Ấn nhắc điều này với trưởng đồn Ngô, không ngờ ông liên tục xua tay. Ông nghĩ hung thủ không bao giờ có thể là Lưu Lượng. Ông giải thích, “Tình hình của thôn Cao Thẩm, tôi biết rõ hơn cậu. Khi tôi mới đến tới giờ đã gần năm năm, đây là mảnh đất tôi gắn bó và quản lí. Bà giáo Triệu là người đỗ đại học đầu tiên ở thôn Cao Thẩm. Sau khi tốt nghiệp, bà từ bỏ cơ hội làm giáo viên ở thành phố lớn, kiên quyết trở về quê hương để dạy học. Vào thời điểm đó, thôn Cao Thẩm rất nghèo, trường tiểu học của thôn cũng rất đơn sơ. Ngoài bà giáo Triệu là giáo viên chính thức đầu tiên, còn có vài giáo viên tự phát nhưng trình độ thấp hơn nên việc giảng dạy của cả thôn hầu như do bà Triệu gánh vác. Sau đó, bà kết hôn với một giáo viên và sinh ra Lưu Tiểu Nga và Lưu Lượng. Vào giữa những năm 1980, do bất hòa chuyện tình cảm, hai người li hôn. Sau đó, bà giáo Triệu nuôi hai đứa trẻ và tiếp tục dạy học ở trường tiểu học thôn Cao Thẩm cho đến khi nghỉ hưu.” Trưởng đồn Ngô bỗng ngừng lời rồi lại nói tiếp, “Người dân nông thôn rất chất phác, lại có lòng biết ơn, làng trên xóm dưới, già trẻ gái trai đều rất kính trọng bà giáo Triệu. Vào những ngày thường, bất cứ nhà ai có thu hoạch rau củ hay trái cây tươi hoặc mổ lợn, giết trâu, giết dê, sẽ nghĩ đến bà giáo Triệu mà gửi biếu đôi chút. Có người không vào tận nhà, chỉ đặt đồ ở cửa rồi lặng lẽ ra về. Cho nên lời giải thích của Tiểu Lượng về túi thịt không có gì đáng ngờ đâu, mà rất đáng tin.”
“Xem ra Lưu Tiểu Nga đã đi cùng con đường mà mẹ cô ấy chọn. Gia đình này xứng đáng được tôn trọng.” Hàn Ấn cất giọng cảm thán.
Những lời của ông Ngô đã xua tan mối hoài nghi của Hàn Ấn với Lưu Lượng, vậy bước tiếp theo là điều tra những nam sinh từng được bà giáo Triệu dạy, cùng lớp với các nạn nhân và vẫn còn sống ở trong thôn.
Theo danh sách của trường Tiểu học thôn Cao Thẩm, có 30 học sinh trong lớp năm đó, gồm 14 nữ và 16 nam. Ban Chuyên án đã điều tra, hiện có 11 nam sinh còn sống trong thôn. Ban Chuyên án triệu tập cả 11 cá nhân đến Đồn Công an thị trấn cùng một lúc, thẩm vấn từng người một về hành tung của họ khi ba vụ án mạng xảy ra. Cuộc thẩm vấn kéo dài suốt đêm, khi bản ghi chép thẩm vấn cuối cùng kết thúc, đã gần 6 giờ sáng. Nhưng cảnh sát không thể nghỉ ngơi, vì sau đó, họ phải tới thôn để xác thực khẩu cung của 11 nghi can.
Sau một đêm dài bó chân trong Đồn Công an, Hàn Ấn và ông Ngô ra ngoài để hít thở khí trời, thấy trên đường ẩm ướt đầy nước, các vùng đất trũng đọng nước loang loáng. Có vẻ như đêm qua mưa một trận khá to.
Đi ra ngoài vươn vai, thư giãn gân cốt và hít hà chút không khí trong lành, Hàn Ấn và ông Ngô đều thấy rất thoải mái, nhưng bụng bắt đầu sôi lên. Trưởng đồn Ngô đề nghị đi ăn bát hoành thánh thịt tươi. Hàn Ấn chưa kịp trả lời, thì điện thoại di động trong túi ông Ngô lại reo lên lần nữa. Nhìn màn hình, là Lưu Lượng gọi đến, lòng ông Ngô bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên khi nhận điện thoại, ông nghe thấy tiếng hét cuồng loạn của Lưu Lượng, “Chú Ngô ơi, mau đến ngay, có một cái đầu người trong sân nhà cháu!”