Sáng sớm sau cơn mưa, không khí vùng thôn quê đặc biệt trong lành. Bà giáo Triệu đẩy hai cửa sổ phòng ở ra, thất thần nhìn ra sân nhỏ. Mấy ngày qua, đắm chìm trong cơn ác mộng mất con khiến bà trông tiều tụy, thân hình vốn gầy gò nay thậm chí còn gầy guộc hơn.
Một cơn mưa lớn đã rửa sạch cái sân nhỏ, không khí trong lành phảng phất mùi đất nồng nồng ngai ngái xung quanh. Cái đầu u uất của bà giáo Triệu có phần tỉnh táo hơn.
Vẫn còn những giọt nước vương trên mái hiền phòng bên hông nhà, cây cối và hoa cỏ cũng ướt đẫm nước mưa. Một vài bông hoa mẫu đơn chưa nở phía dưới cửa sổ không xa do bị mưa gió táp qua, nằm ngả rạp trên mặt đất, nụ hoa đầm mình trong những vũng nước đọng nông choèn. Đây là loài hoa mà bà giáo Triệu thích nhất. Bà thấy thế bèn bước ra khỏi nhà, nhẹ nhàng nhấc cành hoa lên với vẻ thương tiếc. Rồi bỗng bà nhìn thấy thứ gì đó trồi lên khỏi mặt đất, phủ đầy nước bùn. Bà nhẹ nhàng lau lớp bùn đất lấm lem đi. Bỗng bà la lên như xé gan xé phổi, mặt mũi tối sầm, ngất ngay ra đất.
Tiếng la kinh hoàng ấy phá vỡ sự yên tĩnh của thôn trang. Hàng xóm của hai ngôi nhà bên nghe thấy tiếng bà, lo lắng nhà bà giáo Triệu xảy ra chuyện, người thì phá cửa sân vào, người thì trèo tường sang. Lưu Lượng đang ở chái nhà phía Tây bật dậy khỏi giường. Họ cùng chứng kiến một cảnh tượng – Bà giáo Triệu ngất xỉu dưới đất, bên cạnh là đầu một người phụ nữ với mái tóc đen xõa xượi, hai mắt mở to uất hận trừng trừng, còn đang lấm lem bùn đất.
---❊ ❖ ❊---
Tiếng còi cảnh sát lại vang lên khắp ngôi làng dường như bị quỷ dữ nguyền rủa.
Hàn Ấn và ông trưởng đồn Ngô đã có mặt, một số dân làng tập trung tại lối vào của sân nhỏ. Tất cả đều sợ hãi nhưng không giấu nổi tò mò hướng mắt vào mảnh sân đó.
Khi họ tách đám đông và đi vào trong sân thì Lưu Lượng cùng bà giáo Triệu đã không còn ở đó nữa. Hai người hàng xóm đang đợi ở hiện trường nói rằng bà giáo Triệu sợ đến bất tỉnh, Lưu Lượng đưa bà đến trạm xá thôn. Các nhân viên pháp y sau đó đã nhanh chóng đến ngay và dọn dẹp hiện trường. Nhưng việc này không thể gấp gáp, họ thậm chí còn tìm thấy mấy cái đầu nữa dưới khóm hoa mẫu đơn.
Tổng cộng có bốn cái đầu phụ nữ, ba trong số đó thuộc về Lí Lam, Trương Đan và Lưu Tiểu Nga, cái còn lại bằng cao su. Chúng ở tư thế nằm ngửa và chôn cạnh nhau trong đất. Mặt trên cái đầu mở trừng trừng do được giữ bằng tăm, những đôi mắt uất hận mở to hướng về chái nhà phía Đông, chính là phòng của bà giáo Triệu.
Không ngoài dự đoán, chiếc đầu cao su là của “cô dâu” bị mất trong studio ảnh cưới, kẻ giết người dùng nó cho đủ quân số, có lẽ cái đầu thực sự hắn ta sẽ không bao giờ có được. Hàn Ấn phân tích, cái đầu cao su này có thể đại diện cho Doãn Ái Quân. Có vẻ như vụ giết người hàng loạt trong thôn đúng là có mối liên hệ với Doãn Ái Quân. Kẻ giết người liên tục làm những việc điên đảo với bà giáo Triệu, thậm chí vùi số đầu này cho mắt hướng về phía cửa sổ phòng bà, chắc hẳn có chuyện gì đó xảy ra giữa bà giáo Triệu và những nạn nhân kia. Không biết liệu bà giáo Triệu đã nhớ ra điều gì chưa, hay bà đang cố tình che giấu nó? Hàn Ấn thấy cần phải có một cuộc trò chuyện sâu thêm với bà giáo Triệu. Mặc dù hiện giờ, cả thể chất lẫn tinh thần của bà giáo Triệu đều kém, nhưng vì chính bà và những người bị hại kia, anh không thể nghĩ nhiều như vậy được.
Đang lúc điều tra hiện trường, Lưu Lượng lái chiếc xe tải trở về. Trưởng đồn Ngô hỏi han tình trạng sức khỏe của bà Triệu. Anh ta nói rằng mẹ mình đã tỉnh nhưng vẫn phải truyền nước trong trạm xá. Hàn Ấn lại hỏi anh ta một lần nữa, có ai tới đây trong hai đêm qua không, có nghe thấy tiếng động gì bất thường lúc nửa đêm không? Lưu Lượng suy nghĩ một lúc và nói rằng không có gì bất thường.
Khi cuộc điều tra tại chỗ gần kết thúc, trước cửa sân lại một phen hỗn loạn bất ngờ. Một người trung niên mặc áo blouse trắng vừa lao qua sợi dây giới nghiêm của cảnh sát, vừa nhảy tới hét lớn, “Tiểu Lượng, Tiểu Lượng, mẹ cháu xảy ra chuyện rồi, bà ấy vừa bị sát hại ở trạm xá.”
---❊ ❖ ❊---
Trạm xá thôn là một dãy nhà cấp bốn được sơn màu trắng thiết bị, nội thất rất đơn sơ và hơi tuềnh toàng. Chỉ có một bác sĩ trực vào buổi tối, chịu trách nhiệm khám, tư vấn bệnh rồi cả tiêm truyền. Tuy nhiên, công việc không quá vất vả. Hầu hết buổi tối không có bệnh nhân, thỉnh thoảng mới có người đến truyền dịch. Bác sĩ cắm chai nước truyền cho bệnh nhân xong thì chẳng việc gì phải túc trực nữa.
Ngay khi trời bắt đầu sáng, Lưu Lượng đã đưa mẹ đến trạm xá. Bà giáo Triệu sau khi được truyền đã nhanh chóng tỉnh lại. Lưu Lượng thở phào nhẹ nhõm, rồi nhờ bác sĩ đang buồn ngủ díp cả mắt giúp anh ta chăm sóc mẹ. Anh ta phải trở về nhà xem tình hình thế nào rồi quay lại sau. Bác sĩ gật đầu đồng ý, nhưng khi Lưu Lượng vừa rời đi, ông ta liền quay lại phòng trực để ngủ tiếp. Khi ước lượng chai nước truyền cho bà giáo Triệu gần hết, ông ta mới đến rút kim truyền ra. Nào ngờ, phòng truyền dịch khắp nơi loang lổ máu.
Hàn Ấn, trưởng đồn Ngô, Lưu Lượng và đám sĩ quan cảnh sát đến trạm xá thôn nhanh nhất có thể.
Trong phòng truyền dịch, quần áo vương vãi khắp nơi. Bà giáo Triệu đang nằm trần trụi trên giường bệnh. Đầu bị cắt ngang ngay chỗ yết hầu. Trước ngực bị khắc một dấu sổ thẳng rất sâu, dài hơn trên ngực của Trương Đan, gần như gấp đôi. Cơ thể và bốn phía xung quanh chiếc giường dính bê bết máu.
Bác sĩ pháp y đã kiểm tra thêm xác chết. Bà giáo Triệu bị dao cắt đứt động mạch cảnh, do mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong. Thời gian tử vong cách bây giờ khoảng nửa giờ đến một giờ. Vùng kín bị khâu lại bằng chỉ, phần cuối của sợi chỉ còn treo một cây kim cong. Rõ ràng chỉ và kim khâu lấy từ trạm xá. Có lẽ do hung thủ hành động bột phát, tiện tay lấy tại hiện trường, đầu của bà đã bị hung thủ lấy đi mất…
Vụ sát hại bà giáo Triệu có thể nói nằm trong dự liệu của Hàn Ấn, mà cũng có thể nói là ngoài dự đoán của anh. Hôm qua, anh ngầm đoán được rằng bà giáo Triệu có thể sẽ là mục tiêu tiếp theo của kẻ giết người nên dặn ông Ngô cắt cử một số người bảo vệ, nhưng Đồn Công an vẫn chưa kịp hành động thì kẻ giết người đã ra tay trước. Khoảng cách giữa ba vụ giết người đầu tiên cách nhau khoảng một tuần. Còn vụ giết bà giáo Triệu thì chỉ cách vụ án thứ ba có hai ngày. Việc hung thủ ra tay mau lẹ khiến Hàn Ấn thực sự hơi bất ngờ. Anh tin rằng kẻ giết người thích hưởng thụ việc giày vò tinh thần bà giáo Triệu, nên sẽ không ra tay sớm để cho con mồi được giải thoát khỏi tra tấn tâm lí dễ dàng đến vậy. Trừ khi hắn đã đạt được mục đích mà hắn muốn, hoặc hắn đánh hơi thấy có nguy hiểm rình rập.
Cho đến nay, hung thủ đã để lại một dấu gạch ngang dài, một dấu sổ thẳng ngắn, một dấu gạch ngang ngắn và một dấu sổ thẳng dài hơn trên xác bốn nạn nhân. Hàn Ấn phân tích rằng những kí hiệu đó có lẽ sẽ ghép thành một chữ viết hay một hình vẽ nào đó. Dấu gạch ngang dài và dấu sổ thẳng dài có thể tạo thành chữ “Thập” (十). Nếu dấu gạch ngang ngắn được thêm vào thì sẽ thành chữ “Can” (干), nhưng nếu dấu gạch ngang ngắn được thêm vào bên dưới, thì lại thành chữ “Sĩ” (士), cộng thêm với một dấu sổ thẳng ngắn, bất kể thêm cho vào ở đâu, cũng rất khó mà tạo ra chữ mới. Nhưng nếu thay đổi cách khác, dấu gạch ngang dài, dấu sổ thẳng dài với dấu gạch ngang ngắn có thể tạo thành chữ “Thượng” (上), thêm dấu sổ thẳng ngắn thì giống như chữ “Chi” (止). Nếu Doãn Ái Quân đại diện cho một dấu gạch ngang dài nữa, thì rất có khả năng tạo ra chữ “Chính” (正), vậy nó nghĩa là gì? Còn nữa, liệu hung thủ đã viết hết chữ đó chưa? Tóm lại nó sẽ tạo ra chữ hay hình gì, điều này khiến cả Ban Chuyên án đau đầu. Muốn có bước đột phá trong vụ án, vẫn cần thời gian tìm hiểu, điều tra thêm về các nạn nhân.
Bây giờ, Hàn Ấn đã tin chắc bà giáo Triệu và mấy cô gái có liên quan đến một vụ việc nào đó. Vụ việc này không hề chính đáng. Nếu không, sao kẻ giết người lại trả thù điên cuồng đến vậy? Tuy nhiên, khi đi đến gia đình của các nạn nhân và một số dân làng để hỏi thăm thì không có bất kì thông tin nào đứng về phía phán đoán của Hàn Ấn. Ngoài ra, 11 nghi can bị thẩm vấn tối qua đều có đủ bằng chứng cho thấy họ không có mặt tại thời điểm xảy ra vụ án. Thế này thì vụ án đã đi vào ngõ cụt, phải làm sao đây? Nếu không tìm được gì từ trên người bị hại, thì liệu có thể thử tìm bước đột phá từ những nạn nhân tiềm năng không? Nhưng trước hết phải tìm ra cô ta, phải tìm ra trước khi kẻ giết người ra tay.
Các nạn nhân tiềm năng phải có những điều kiện nhận dạng sau, hoặc có một trong số những điều kiện đó: Cùng tuổi với ba nạn nhân đầu tiên, cùng lớp ở trường tiểu học, có mối quan hệ thân thiết với nhau và với bà giáo Triệu, thường lui tới nhà bà giáo Triệu. Hàn Ấn hi vọng rằng Lưu Lượng, con trai của bà giáo Triệu, em trai Lưu Tiểu Nga sẽ nghĩ ra ai đó.