Ngày hôm sau, tại nhà bà giáo Triệu.
Chỉ trong vòng vài ngày, cả chị gái và mẹ đều bị chết thảm. Đó là cú sốc mà bất cứ người nào cũng không thể chịu đựng nổi, hơn nữa nào ai dám chắc nạn nhân tiếp theo sẽ là Lưu Lượng. Chỉ qua một đêm, Lưu Lượng như già sọm đi, khuôn mặt hốc hác xanh xao, đầu tóc bù xù, nhếch nhác, râu ria đâm tua tủa, nằm co ro trên giường mẹ. Khóe mắt dường như có thể nhìn thấy vết nước mắt đã cạn khô. Khi anh ta nói chuyện, người khẽ run lên, không biết là do quá đau buồn, hay do tinh thần hoảng loạn.
Cùng cảnh ngộ và cảm giác như Lưu Lượng còn có anh rể Hạ Quân. Anh ta cũng mệt mỏi rã rời và buồn bã, nhưng có vẻ bình tĩnh hơn Lưu Lượng. Anh ta ngồi bên giường, chốc chốc lại an ủi Lưu Lượng vài câu, nhưng theo quan sát ngôn ngữ cơ thể của hai người, Hàn Ấn cảm thấy mối quan hệ giữa anh rể và cậu em vợ không mấy thân thiết.
Liên quan đến cái mà Hàn Ấn gọi là nạn nhân tiềm năng, Lưu Lượng nói: Thời gian đã trôi qua quá lâu nên anh ta không thể nhớ rõ. Trong ấn tượng của Lưu Lượng, rất nhiều học sinh của bà giáo Triệu thường đến nhà chơi, anh ta cũng không để ý ai chơi thân với chị gái và nhóm Lí Lam, Trương Đan, vả lại các cô gái kia không phải lúc nào cũng đi với nhau.
Hàn Ấn đành phải tìm cách khác. Anh hỏi bà giáo Triệu có thói quen viết nhật kí thường xuyên không. Anh nghĩ rằng có lẽ từ cuốn nhật kí, có thể thoáng thấy những điều không ai biết của bà giáo Triệu, nhưng Lưu Lượng lại lắc đầu, nói không có. Hàn Ấn sau đó hỏi, “Gia đình anh có album ảnh không?”
“Có.” Hạ Quân trả lời thay cho cậu em vợ. Sau khi nói xong, anh ta chủ động lấy ra mấy tập album từ tủ dưới bàn viết bên cạnh giường, đưa nó cho Hàn Ấn và ông Ngô. Sau đó, anh ta chỉ vào hai khung ảnh lớn treo trên tường phía trên giường. “Ngoài ra còn có nhiều ảnh của học sinh và mẹ ở kia.”
“Vâng, ở đây cũng có một số, tôi không biết nó có ích gì không.” Lưu Lượng khẽ nhúc nhích người, quay đầu liếc nhìn khung ảnh trên tường, sau đó quay lại, nói thêm vào.
Đột nhiên, Lưu Lượng giật mình quay đầu lại lần nữa, mắt dán chặt vào một trong những khung ảnh lớn, chỉ vào một bức ảnh, rồi “A!” một tiếng, “Chú Ngô, bức đó có chị cháu, Lí Lam và Trương Đan. Phải, có cả chị Doãn Ái Quân…”
“Gì cơ?” Hàn Ấn và ông Ngô nhanh chóng đặt album ảnh trong tay xuống, bật dậy khỏi ghế, đi đến cạnh giường để nhìn gần hơn.
Loại khung ảnh treo phía trên đầu giường của bà giáo Triệu bây giờ rất khó nhìn thấy trong thành phố. Đây là khung ảnh lớn kiểu cũ, có thể chứa nhiều bức ảnh. Trong hai khung ảnh lớn, hầu hết đều là ảnh của bà giáo Triệu và các học sinh. Có vẻ như tài sản lớn nhất trong cuộc đời bà giáo Triệu là học sinh của bà.
Bức ảnh Lưu Lượng nói đến là một bức ảnh chụp nhóm năm cô bé, trong đó có ba nạn nhân trong vụ án và Doãn Ái Quân. Ảnh chụp khi họ mười mấy tuổi, năm đứa trẻ đứng trước một cái cây lớn trong tư thế đáng yêu.
“Bức ảnh này có liên quan đến vụ án của chúng ta không? Không có bà giáo Triệu trong ảnh.” Thấy Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ông Ngô sốt ruột hỏi.
“À, đây có thể do mẹ vợ tôi chụp.” Hạ Quân tiếp lời của trưởng đồn Ngô, “Sở thích duy nhất của mẹ vợ tôi lúc rảnh là chụp ảnh.”
“Vâng, mẹ tôi đặc biệt thích chụp ảnh khi còn trẻ. Bà thường đưa học sinh ra ngoài và chụp ảnh cho họ.” Lưu Lượng đồng tình với nhận định của anh rể.
“Bức ảnh do bà giáo Triệu chụp. Bốn trong số năm đứa trẻ đã bị giết. Đây không phải là sự trùng hợp.” Giọng Hàn Ấn chùng xuống, anh dừng lại giây lát, chỉ vào một cô gái trong bức ảnh và hỏi Lưu Lượng, “Bây giờ chỉ còn cô ấy vẫn còn sống, cô ấy tên gì?”
Lưu Lượng cố nhớ lại, cau mày. “Hình như là Hoàng, Hoàng Linh, vâng, là Hoàng Linh, gia đình cô sống bên cạnh nhà Doãn Ái Quân.”
“Anh có nhớ bức ảnh được chụp ở đâu không?” Hàn Ấn hỏi lại.
“Tôi biết.” Trưởng đồn Ngô vội vã cướp lời, “Bức ảnh chụp ở trong chùa Vĩnh Tương ở Bắc Sơn. Chụp dưới ngay cây bách xà nghìn năm tuổi, đúng không?”
“Vâng.” Lưu Lượng gật đầu.
“Chúng tôi có thể mượn bức ảnh không?” Hàn Ấn hỏi.
“Tất nhiên rồi.” Lưu Lượng gật đầu, đưa mắt ra hiệu cho anh rể. Hạ Quân lấy khung ảnh xuống, mở mặt sau, gỡ tấm ảnh và đưa cho Hàn Ấn.
Hàn Ấn nhận lấy bức ảnh, quan sát cẩn thận. Sau đó, anh giơ tay ra cảm ơn, rồi cùng ông Ngô cáo biệt.
Ra khỏi sân nhỏ của gia đình bà giáo Triệu, trưởng đồn Ngô không thể chờ đợi thêm, vội hỏi, “Tại sao hung thủ lại muốn giết chết năm cô gái trong bức ảnh? Họ và hắn có mối oán hận gì?”
“Bây giờ tôi cũng đang rối tinh lên, nhưng bất kể là gì, điều quan trọng là phải bảo vệ Hoàng Linh ngay lập tức. Cô ấy có thể là mục tiêu tiếp theo của hung thủ!” Hàn Ấn nói.
“Đi thôi, đến nhà cô ấy ngay.” Trưởng đồn Ngô vội vã nói.
---❊ ❖ ❊---
Diện tích thôn Cao Thẩm không rộng lắm, dân trong thôn sống tương đối tập trung. Hàn Ấn và ông Ngô từ nhà bà giáo Triệu đến nhà Hoàng Linh chỉ mất chưa đầy mười phút.
Cha mẹ Hoàng Linh đều đang ở nhà. Họ thừa nhận Hoàng Linh là con gái lớn của gia đình. Tuy nhiên, họ không rõ tình hình cô gần đây thế nào cũng như cách liên lạc với cô. Họ chỉ nói rằng cô rời gia đình ra ngoài làm thuê và đã không liên lạc với gia đình nhiều năm qua. Nói xong họ như muốn tiễn khách đi ngay.
Rõ ràng, cha mẹ Hoàng Linh không muốn nhắc đến cô con gái này, cũng không hoan nghênh sự xuất hiện của Hàn Ấn và ông Ngô. Có vẻ giữa cha mẹ và con gái có một mâu thuẫn sâu sắc, nhưng cái đáng lo không phải là suy đoán nguyên nhân mâu thuẫn giữa họ, mà quan trọng là phải tìm bằng được Hoàng Linh ngay lập tức.
Trưởng đồn Ngô kiên nhẫn phân tích thiệt hơn cho cặp vợ chồng già. Không ngờ họ cùng nói đồng thanh, “Chết thì càng tốt. Chúng tôi coi như chưa từng sinh loại con gái ấy.”
Có bố mẹ nào lại nguyền rủa con gái như thế? Cha mẹ và con gái có mối thù hận sâu đậm đến mức nào mà ngay cả tính mạng của con gái, họ cũng chẳng thèm đếm xỉa tới. Cho dù Hàn Ấn và trưởng đồn Ngô có khuyên thế nào thì cặp vợ chồng già vẫn khăng khăng không biết con gái mình đang ở đâu. Bất lực, Hàn Ấn và trưởng đồn Ngô đành phải ra về.
Từ gia đình Hoàng Linh, hai người trực tiếp đến nhà Doãn Ái Quân bên cạnh. Chủ yếu muốn để Doãn Đức Hưng xem bức ảnh của năm cô gái, biết đâu nhìn bức ảnh, ông có thể nghĩ ra điều gì đó, nhân tiện hỏi về tình hình của Hoàng Linh.
Doãn Đức Hưng nồng nhiệt mời hai người ngồi xuống, pha hai tách trà nóng cho họ. Ông đón lấy bức ảnh từ tay Hàn Ấn, nói rằng nhà ông cũng có một bức ảnh như thế và hỏi Hàn Ấn cho ông xem ảnh để làm gì. Hàn Ấn chỉ ra con gái ông trong ảnh là một trong bốn người đã bị giết. Như được Hàn Ấn nhắc cho nhớ, Doãn Đức Hưng đột nhiên sững người lại.
“Sao thế? Chú đã nhớ ra được điều gì à?” Thấy vẻ ngoài sững sờ của Doãn Đức Hưng, Hàn Ấn vội vàng hỏi.
Doãn Đức Hưng như phớt lờ câu hỏi của Hàn Ấn và hít một hơi thật sâu, nhìn vào bức ảnh. Ông lẩm bẩm, “Lẽ nào, lẽ nào lời nguyền đó thực sự đã linh ứng?!”
“Lời nguyền gì?” Trưởng đồn Ngô giục, “Lời nguyền đó là gì, ông mau nói đi!”
“Chúng quấy rầy thần cây, bị thần cây trừng phạt!” Doãn Đức Hưng chỉ vào cái cây lớn đằng sau những đứa trẻ trong bức ảnh và thở dài.
“Ý ông là, những cô bé này bị giết vì năm xưa đã thất kính với cây bách xà ngàn năm tuổi?” Ông Ngô mở to đôi mắt ra hỏi liên hồi.
Doãn Đức Hưng gật đầu. “Tất cả là báo ứng!”
“Chú ơi, chú phải cho chúng cháu biết chuyện gì đang xảy ra?” Hàn Ấn cũng lo lắng, anh dường như có dự cảm vụ án sẽ hé mở ra một bước đột phá lớn.
“Đây là một câu chuyện dài.” Doãn Đức Hưng lấy một tách trà nhâm nhi trên miệng, định thần lại và thổ lộ, “Anh Ngô đây chắc cũng biết có ngôi chùa Vĩnh Tương trên ngọn núi Bắc Sơn chỗ chúng ta. Người già nói rằng nó được xây từ đầu triều đại Bắc Tống. Cây bách xà cổ thụ cũng được trồng vào thời gian đó, nó có lịch sử hàng ngàn năm. Nghe nói cây bách xà này khá linh thiêng, các thế hệ trong thôn đều tôn kính cây bách xà như một vị thần, họ thường thắp hương, thờ cúng cây bách xà vào các ngày lễ, rồi cầu nguyện gặp may.”
“Khi là cảnh sát khu vực, tôi đã nghe dân trong thôn nói về nó.” Ông Ngô nhân đó đế thêm vài câu, “Tương truyền trong kháng chiến, một nhóm binh lính Nhật đã bắt những người phụ nữ trong làng và hãm hiếp họ dưới gốc cây. Ngay ngày hôm sau, lũ quỷ dữ đó đều đột tử, nhưng điều kì lạ là chúng không hề có vết thương nào. Chúng tôi còn nghe nói trong ‘Cách mạng văn hóa’, một số phe cánh phản động muốn phá bỏ bốn cũ, bài trừ sự mê tín của phong kiến, nên đòi cưa cái cây này. Nhưng vừa mới cưa được một lúc thì thấy nhựa cây phun ra như máu đỏ tươi, thế là chúng không dám cưa nữa. Những kẻ cầm đầu chặt hạ cây không lâu sau đều mắc những căn bệnh quái đản mà chết…”
Bốn cũ : Tư tưởng cũ, văn hóa cũ, phong tục cũ, tập quán cũ.
Thành thật mà nói, Hàn Ấn không tin vào mấy truyền thuyết xung quanh cây cổ thụ. Rất nhiều lời truyền miệng ở các địa phương hoặc trong các cuốn tiểu thuyết đều có những cách nói đầy ám ảnh tương tự, vì vậy anh ngắt lời của trưởng đồn Ngô và giục Doãn Đức Hưng nói, “Chú hãy nói về những đứa trẻ trong bức ảnh đi.”
Doãn Đức Hưng dường như nói chưa hết mạch cảm xúc, tiếp lời của trưởng đồn Ngô, “Các phe phản động không dám tiếp tục cưa cái cây, nhưng họ đã phá chùa Vĩnh Tương. Chúng đuổi hết các nhà sư đi và đập phá tượng thần linh đang được thờ cúng trong chùa. Mấy gian chùa bị phá nát. Sau đó, vào đầu những năm 1980, một nhà sư điên không biết từ đâu tới, đã tá túc tại đây, coi nó làm nơi trú ẩn của mình. Ông sư đó điên điên khùng khùng cả ngày nhưng đã dọn dẹp, tu sửa Vĩnh Tương ra dáng một ngôi chùa. Ông ta tự xưng là hộ pháp của thần cây, thường ra tay rất nặng với lũ trẻ nghịch ngợm trèo lên cây khều trứng chim, nhưng lại đối xử rất tốt với người dân đến dâng hương, dần dần, dân trong thôn coi ông như là trụ trì của chùa Vĩnh Tương.” Thấy Hàn Ấn cau mày, có vẻ không thể kiên nhẫn thêm được nữa, Doãn Đức Hưng nhanh chóng trở lại với chủ đề chính, “Rồi, rồi nói chuyện bọn trẻ. Chúng sàn sàn tuổi nhau, chụp ảnh này khi mới 12 tuổi. Vào ngày hôm đó, bà giáo Triệu đưa chúng lên núi du xuân, tiện đường ghé qua chùa Vĩnh Tương. Mấy đứa trẻ không hiểu chuyện, nhất thời nghịch ngợm, dùng đá nhọn và cả dao sắc gọt bút chì mang theo khắc chữ lên thân cây làm kỉ niệm, còn nhờ bà giáo Triệu giúp chúng chụp ảnh. Bà giáo Triệu là người có học, lại từng sống trên thành phố lớn nên không tin vào những chuyện mê tín như vậy, chỉ nhắc bọn trẻ phải biết giữ gìn cây cối, rồi chụp ảnh cho chúng. Thế là bị ông sư điên đó trông thấy, ông ta đuổi theo bọn trẻ, nhiếc móc và đánh chúng. Khi bà giáo Triệu đi đến nói lí lẽ, họ đôi co ẩu đả. Doãn Ái Quân khi về đã kể lại, nhà sư điên không đánh thắng được bà giáo Triệu, bèn nguyền rủa họ sẽ bị quả báo, nói rằng họ đã làm tổn thương thần cây và phá hủy sự yên tĩnh của thánh địa Phật môn, họ sẽ chết thảm. Cũng lạ, không biết là do sợ hãi quá, hay do thần cây thực sự linh ứng, mấy đứa trẻ đêm hôm đó đều bị đau bụng và sốt cao. Được người già cả trong làng chỉ bảo, tôi và bố mẹ mấy đứa trẻ kia đến chùa để dâng hương lên thần cây, đốt một ít vàng mã, sau đó bọn trẻ không sao nữa. Tôi tưởng đã thoát kiếp nạn, ai ngờ bây giờ mới gặp báo ứng. Sớm biết thế này, hồi đó tôi đã cúng tế làm phép, để cầu xin thần cây tha thứ cho bọn trẻ, có lẽ con bé Ái Quân nhà tôi và những đứa bé kia đã không bị chết thảm như thế.”
Thấy Doãn Đức Hưng tự trách mình, Hàn Ấn khuyên nhủ, “Chú không nên buồn, có lẽ đó chỉ là sự trùng hợp. Các cô gái bị giết chưa chắc liên quan đến lời nguyền của nhà sư điên. Hơn nữa, xét tình hình hiện tại, ngay cả có liên quan, con gái chú Doãn Ái Quân chỉ bị lôi vào cho đủ quân số, vụ án của cô ấy không hẳn đã dính dáng gì đến vụ án trong làng.”
“Không, không phải ngẫu nhiên.” Doãn Đức Hưng lắc đầu quầy quậy. “Một tháng trước, nhà sư điên bỗng dưng xuất hiện trong thôn. Có lẽ ông ta quay lại để trả thù bọn trẻ và bà giáo Triệu.”
“Bỗng dưng xuất hiện? Chú nói gì cơ?” Hàn Ấn không hiểu bèn hỏi.
“Là thế này…” Ông Ngô nói thay cho Doãn Đức Hưng. “Vào khoảng cuối năm 1999, cây bách xà đã được Tổ chức Bảo vệ Di sản văn hóa Quốc gia liệt kê là di sản bảo vệ văn hóa cấp tỉnh. Thôn có xây dựng lại chùa Vĩnh Tương, mời một số nhà sư về phô trương thanh thế, định phát triển nó thành một điểm thu hút khách du lịch, và nhà sư điên không có tên tuổi kia tự nhiên bị đuổi đi.”
“Vâng, trưởng đồn Ngô nói đúng. Nhà sư điên bị đuổi ra khỏi thôn vào thời gian đó.” Doãn Đức Hưng gật đầu.
“Nếu như vậy, nhà sư điên có động cơ để trả thù, và trùng khớp với bản phác họa kẻ giết người trước đó của mình. Thời gian xuất hiện cũng rất phù hợp. Người tiếp theo có lẽ sẽ là Hoàng Linh.” Nghĩ thầm trong bụng, chợt sực nhớ đến Hoàng Linh, anh nhanh chóng hỏi Doãn Đức Hưng, “Chú, chuyện gì đã xảy ra với Hoàng Linh? Gia đình cô ấy không quan tâm đến cô ấy sống chết thế nào.”
Khi nhắc tới Hoàng Linh, Doãn Đức Hưng dường như có ý định lảng tránh. Hàn Ấn nhanh chóng giải thích thiệt hơn của vụ án. Doãn Đức Hưng gật đầu vẻ khó xử và chùng giọng xuống nói, “Hoàng Linh là một đứa hư hỏng, cặn bã của gia đình nhà ông Hoàng. Nếu không phải nó liên quan đến vụ án thì tôi cũng chả muốn kể chuyện nhà người khác sau lưng. Hoàng Linh từ nhỏ đã thích kết thân, đàn đúm với lũ lưu manh trong thôn, ăn mặc lẳng lơ như con yêu tinh, chẳng chịu yêu đương cho đàng hoàng, ngày nào cũng cặp kè ba bốn, câu chồng người khác, toàn làm những việc trái luân thường đạo lí, khiến mẹ nó tức giận mà qua đời. Mẹ bây giờ là vợ sau của cha nó.” Doãn Đức Hưng giải thích tiếp, “Cha nó lấy vợ mới, nó càng tự tung tự tác hơn, suốt ngày cãi nhau tay đôi với mẹ kế, rồi bỏ lên thành phố cùng bọn du côn, bao nhiêu năm qua không có tin tức gì. Nghe vài người trong thôn nói, nó làm gái ở quán karaoke trong thành phố, tiếp khách hát hò, phục vụ xuyên đêm, khiến cho nhà ông Hoàng mất mặt với cả thôn. Gia đình ông Hoàng coi như không có đứa con này, vì vậy kiêng dè người khác nhắc tới nó trước mặt họ.”
Sau khi nghe những lời của Doãn Đức Hưng, Hàn Ấn và ông Ngô đã hiểu ra tại sao cha mẹ Hoàng Linh lại có thái độ như vậy. Nhưng dù Hoàng Linh là người như thế nào, thì cảnh sát vẫn có trách nhiệm bảo vệ cô ta. Điều quan trọng bây giờ là làm thế nào để tìm thấy cô ta ở thành phố. Nếu cảnh sát không thể tìm thấy cô ta, thì kẻ giết người có thể tìm thấy không?
Hàn Ấn và trưởng đồn Ngô đã thảo luận với nhau: Trưởng đồn Ngô ngay lập tức trở lại thị trấn, báo cáo tình hình cho Ban Chuyên án, gửi thông báo đến các đồn công an cơ sở để yêu cầu hỗ trợ, tìm kiếm nghi can là nhà sư điên và tìm tung tích của Hoàng Linh trong các tụ điểm vui chơi giải trí. Còn Hàn Ấn đến chùa Vĩnh Tương ở Bắc Sơn để tìm hiểu xem nhà sư điên có xuất hiện ở đó không.
Sau khi phân công xong nhiệm vụ, trưởng đồn Ngô nhanh chóng lái xe đi. Doãn Đức Hưng thì tự mình lái xe máy chở Hàn Ấn đến chùa Vĩnh Tương.
---❊ ❖ ❊---
Chùa Vĩnh Tương giống như một tứ hợp viện, bao gồm một cửa chính, một chính điện và hai gian phụ hai bên. Toàn bộ ngôi chùa có diện tích khá khiêm tốn nhưng cây bách xà ở giữa sân sừng sững cao lớn. Nó cao ngang với tòa nhà mười tầng, và phải năm hoặc sáu người lớn mới ôm trọn nó. Có vô số dải vải đỏ thắt trên lan can quây xung quanh cây để cầu phước. Trong khoảng sân nhỏ, hương trầm còn nghi ngút, các bức tường xung quanh vẽ những hình họa Phật giáo. Không khí chùa chiền đậm chất thiền viện.
Tứ hợp viện : Một kiểu kiến trúc truyền thống với phòng ốc ở bốn phía bao quanh sân vườn ở giữa, hình thành nên một kết cấu hình 口.
Các nhà sư trong chùa nói rằng một tháng trước có một nhà sư tới thăm chùa, nhưng ông ta chỉ ở lại trong hai ngày và biến mất. Tình hình sau này không rõ ra sao.
Sau đó, Doãn Đức Hưng lái xe máy đưa Hàn Ấn trở lại Đồn Công an thị trấn.
Trưởng đồn Ngô theo Ban Chuyên án thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm nên không ở trong văn phòng. Hàn Ấn gọi cho ông, báo tình hình phía chùa Vĩnh Tương. Ông cũng nói rằng không có manh mối nào khi tìm kiếm nghi can và Hoàng Linh. Hàn Ấn nói hiện tại về cơ bản có thể phán đoán vụ án của thành phố J không liên quan đến vụ án giết người trong làng. Doãn Ái Quân chỉ bị lôi vào cuộc bởi vì liên quan đến lời nguyền của nhà sư điên kia. Như thế, Hàn Ấn không còn cần ở lại đây nữa, anh chuẩn bị sắp xếp mọi việc và định trở lại thành phố J. Trưởng đồn Ngô không tán thành, xin Hàn Ấn ở lại thêm một đêm để giúp chỉnh lí đầu đuôi vụ việc. Hơn nữa còn kí hiệu trên người các nạn nhân chưa được giải mã, ông nhờ Hàn Ấn giúp đỡ giải quyết. Trưởng đồn Ngô cầu khẩn giúp sức, Hàn Ấn khó mà cự tuyệt nên đành gật đầu đồng ý.
Hàn Ấn ngồi trong văn phòng của trưởng đồn Ngô, ánh mắt anh thất thần nhìn tấm ảnh năm đứa trẻ. Anh cố gắng lắp ghép những vết tích để lại trên người ba cô gái và bà giáo Triệu. Nếu đó là một chữ “Chính”, liệu có phải là “chính đại quang minh”? Nhưng bây giờ là năm người cộng với bà giáo Triệu, rõ ràng là nhiều hơn một nét, xem ra lời giải thích này không xuôi.
Hàn Ấn đưa mắt nhìn lên bàn tay của một đứa trẻ trong bức ảnh, ngón tay đang chỉ lên cây bách xà với vẻ tự đắc. Hàn Ấn nhìn theo hướng ngón tay, thấy có một kí hiệu trên cây bách, có thể do đứa trẻ đó khắc. Hình khắc đó rất khó nhìn thấy bằng mắt thường. Hàn Ấn yêu cầu cảnh sát dùng máy quét quét ảnh vào máy tính và phóng to nó thông qua công nghệ phần mềm. Anh nhìn thấy hình đứa trẻ đã khắc trên cây giống như hình họa Phật giáo trên tường của chùa. Có lẽ khi nhìn thấy hình đó trên tường của ngôi chùa, đứa trẻ bèn nổi hứng khắc theo trên cây.
Đột nhiên, trong đầu Hàn Ấn lóe lên một ý nghĩ: Nếu Doãn Ái Quân là nét đầu tiên, Hoàng Linh là nét cuối cùng. Nếu Doãn Ái Quân đại diện cho một dấu sổ thẳng ngắn, Hoàng Linh đại diện cho một dấu gạch ngang ngắn, sau đó với dấu gạch ngang dài của Lí Lam, dấu sổ thẳng ngắn của Trương Đan, dấu gạch ngang ngắn của Lưu Tiểu Nga và dấu sổ thẳng dài của bà giáo Triệu, thì không phải là biểu tượng phúc lành của Phật giáo sao? Hoá ra kẻ giết người muốn tạo thành một chữ “Vạn” (卐)!
Chắc chắn, cái chết của bà giáo Triệu và ba cô gái thực sự có liên quan đến bức ảnh, thần cây, tôn giáo và lời nguyền. Từ đó, có thể thấy, nhà sư điên có thể là kẻ giết người, nhưng cũng có những điểm mâu thuẫn.
Nhà sư điên đã giết ba cô gái và bà giáo Triệu, vì họ làm tổn thương thần cây, phá hủy sự bình yên của ngôi chùa, vì vậy ông ta đã trừng phạt họ. Nhưng tại sao ông ta phải hiếp xác? Là một người có niềm tin tuyệt đối vào Đức Phật, làm sao ông ta có thể làm một việc tà dâm phạm giới luật như vậy? Trong Phật giáo, phạm tội tà dâm sẽ bị đày xuống địa ngục. Nếu nhà sư điên giết người là vì sứ mệnh thiêng liêng của mình, nhưng hiếp xác, rồi dùng thịt của cô con gái gửi cho người mẹ, lại còn thu thập đầu người chết chôn dưới cửa sổ của người khác, đều là những hành động tà ác, hai việc này hoàn toàn trái ngược nhau. Nói cách khác, hành vi của nhà sư điên có mâu thuẫn nhất định với động cơ giết người. Tất nhiên, có lẽ ông ta là một kẻ điên nên không làm theo logic thông thường.
Khi bằng chứng dần dần hướng vào nhà sư điên, Hàn Ấn đột nhiên do dự…