Nhân lúc chờ trưởng đồn Ngô trở về, Hàn Ấn bèn gọi cho Diệp Hi để giải thích tình hình ở đây. Anh nói rõ dù kết quả vụ án ở đây như thế nào cũng sẽ trở lại thành phố J vào sáng mai. Đúng lúc Diệp Hi tìm anh nói về kết quả xét nghiệm DNA, cũng như thông tin của Mã Văn Đào.
Sau khi kết quả xét nghiệm DNA được đối chiếu, nạn nhân của vụ án phân xác 18.1 được xác nhận là có quan hệ cha – con với Doãn Đức Hưng, vậy nạn nhân thực sự là Doãn Ái Quân. Cũng theo xét nghiệm DNA, khả năng vết máu trên cửa kính của kí túc xá Đại học Cổ Đô là của Doãn Ái Quân đã bị loại trừ, nhưng nó giống với xét nghiệm nước bọt còn lại trên chai nước khoáng mà Diệp Hi nhặt được tại quán KFC ở đường Hoa Bắc, đều của một người phụ nữ.
Ngoài ra, theo một chủ cửa hàng sách nhỏ ở cùng phố với Mã Văn Đào năm đó có nói, sau khi Hiệu sách Văn Đào bị phá bỏ do quy hoạch, Mã Văn Đào đã bán tống bán tháo tất cả những cuốn sách đã tích lũy với giá rẻ, và nói rằng anh ta muốn trở về quê để toàn tâm viết sách, từ đó không có tin tức gì về anh ta nữa.
Tin tức liên quan đến Mã Văn Đào, Hàn Ấn thấy rất quan trọng. Từ một số thông tin lí lịch và manh mối do Hứa Tam Bì cung cấp, người này rất có thể là hung thủ trong vụ án phân xác 18.1. Do đó, Hàn Ấn quyết định tạm thời thay đổi kế hoạch. Anh nói với Diệp Hi sẽ không quay lại thành phố J vào ngày mai mà trực tiếp tới quê của Mã Văn Đào để điều tra, anh nhờ Diệp Hi gửi địa chỉ quê Mã Văn Đào đã ghi chép trong hồ sơ vào máy điện thoại di động của mình.
---❊ ❖ ❊---
Vào buổi tối, thi thể Hoàng Linh xuất hiện ở rìa cây cầu gỗ.
Cô ta ngồi tựa vào trước đầu cây cầu gỗ, mắt nhìn về phía xa và có một vết bóp cổ bằng tay hằn rõ vòng quanh phần họng. Phần thân trên bị lột trần, để lộ một bộ ngực đầy đặn, có một vết khía ở giữa khe ngực như những gì Hàn Ấn dự đoán, một dấu gạch ngang ngắn. Ngoài ra, kẻ giết người không hề ngược đãi cơ thể của Hoàng Linh. Đầu cô không bị cắt, chiếc váy ngắn mặc bên dưới vẫn còn đó. Tại lần kiểm tra đầu tiên của pháp y, không có dấu hiệu xác chết bị hãm hiếp. Hoàng Linh có mái tóc dài. Có một vài sợi tóc dính bết thứ gì đó. Dường như là một loại xi-rô. Sau khi pháp y kiểm tra cẩn thận, xác nhận đó là coca cola.
“Trời! Chúng ta nhiều người đến vậy mà vẫn không thể đến trước hung thủ. Khốn kiếp!” Biết ai là nạn nhân tiếp theo của kẻ giết người, nhưng vẫn không thể bảo vệ được cho cô ấy, đó là một thất bại lớn đối với bất kì cảnh sát nào.” Trưởng đồn Ngô ủ dột, thở dài và buột miệng chửi thề, “Có rất nhiều cảnh sát trong thành phố và thị trấn, bố trí nghiêm ngặt như thế mà kẻ giết người vẫn làm mưa làm gió, gây án. Má nó, thật ức chết mà! Xem ra ham muốn giết người của tay sát nhân này không gì có thể ngăn nổi.”
“Không!” Ngay lập tức, Hàn Ấn nhìn Hoàng Linh và nhẹ nhàng lắc đầu. “Ngược lại, kẻ giết người đang ra tay đuối dần. Kể cả ham muốn và thủ đoạn giết người của hắn đang bị suy yếu. Theo các bằng chứng hiện có, Hoàng Linh là mục tiêu cuối cùng trong toàn bộ kế hoạch giết người của hắn, có nghĩa đây là tác phẩm sau cùng. Những tội ác trước đây của kẻ giết người đã rất thành công, cảm giác thỏa mãn và ham muốn thành tựu của hắn đang lên cao, mong muốn giết người của hắn cũng trở nên mãnh liệt hơn. Vì vậy, khi phải đối mặt với cú chạm đích cuối cùng, hắn hi vọng nó phải hoàn hảo hơn. Những gì hắn làm trên thân xác Hoàng Linh đáng lí phải nhiều hơn chút, chứ không phải giống như thế này, chỉ đơn giản là giết cô ta, để lại một dấu vết trên ngực. Điều này khiến tôi cảm thấy, ham hố lạm sát của kẻ giết người đã cạn, như thể giết Hoàng Linh chỉ để đủ số người trên bức ảnh, hoàn thành sự kết hợp của chữ ‘Vạn’ (卐) mà thôi…”
“Ý anh là gì?” Ông Ngô không đủ kiên nhẫn, cắt ngang lời Hàn Ấn.
Hàn Ấn không tiếp tục nói, nhưng nhìn chằm chằm vào cơ thể của Hoàng Linh một lúc, quay đầu lại và thì thầm với ông Ngô, “Quay trở lại đồn rồi nói sau.” Sau đó, anh tách khỏi đám đông và rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Bằng chứng hiện tại về cơ bản đều chỉ hướng về nhà sư điên, Ban Chuyên án đã phát lệnh truy nã cho tất cả các đơn vị. Còn Hàn Ấn chọn cách trốn tránh tạm thời, anh cần tìm một nơi yên tĩnh để móc nối vụ án từ đầu đến cuối.
Lúc này, Hàn Ấn đang ở một mình trong kí túc của cảnh sát, các chi tiết của vụ án chợt lóe lên trong đầu anh, chiếu lại như một bộ phim.
Nhà sư điên xuất hiện ở thôn Cao Thẩm khoảng một tháng trước. Ngay sau đó không lâu, các vụ án giết người bắt đầu xảy ra, cách nhau một tuần. Lí Lam, Trương Đan và Lưu Tiểu Nga bị giết, chặt đầu và hiếp xác. Vào đêm tìm thấy xác của Lưu Tiểu Nga hoặc hôm sau đó, phần thịt đùi của cô đã được gửi trở lại nhà. Đầu của cô và hai nạn nhân khác cùng chiếc đầu cao su tượng trưng cho Doãn Ái Quân cũng được lén chôn dưới cửa sổ nhà bà giáo Triệu. Sau đó, đầu bị lộ ra khỏi đất do mưa lớn. Bà giáo Triệu được đưa đến trạm xá vì bất tỉnh rồi bị thảm sát. Tiếp đó, bức ảnh xuất hiện, Hàn Ấn và ông Ngô thấy có một điểm chung dẫn đến cái chết của những người quá cố. Theo điểm chung này, lời nguyền của cây bách xà và nhà sư điên ở chùa Vĩnh Tương đã được dò ra, rồi đến thăm địa điểm thực tế, phóng to bức ảnh và giải mã được các vết khứa mà kẻ giết người để lại. Sau đó phán đoán rằng, mục tiêu cuối cùng của kẻ giết người là Hoàng Linh, nhưng ngay sau đó, Hoàng Linh đã bị giết như thể chiếu lệ, và bị ném lên cây cầu.
Hãy nghĩ kĩ về toàn bộ quá trình vụ án, Hàn Ấn thấy hung thủ thực ra đã dành công sức nhất với bà giáo Triệu. Không chỉ dùng thịt của con gái bà để giày vò khi bà đã chìm sâu trong đau xót và tuyệt vọng, mà còn chôn những chiếc đầu của học sinh bà yêu quý với tư thế ngước nhìn ở dưới cửa sổ phòng bà. Điều này hàm chứa sự mỉa mai cay nghiệt, hung thủ dường như muốn thể hiện rằng, “Bà thích chúng quây quần bên bà hả? Vậy thì tôi để cho chúng cả đời bên bà mãi mãi!” Còn nữa, bà giáo Triệu đã bị chém chết tươi, điều đó tàn nhẫn hơn nhiều so với việc sát hại những nạn nhân còn lại, và việc đối xử vùng kín của bà giáo Triệu, kẻ giết người thậm chí còn man rợ hơn, cách thức khiến người ta phải kinh hãi, khâu vùng kín của nạn nhân, có lẽ xuất phát từ ham muốn sở hữu mạnh mẽ.
Có phải nguồn gốc giết người thực sự là bà giáo Triệu? Cái gọi là lời nguyền giết chóc chỉ là một cái cớ.
Hàn Ấn bắt đầu kết nối vụ án từ sự xuất hiện của thi thể Lưu Tiểu Nga. Chỉ mới ba hoặc bốn ngày trước, mấy ngày ròng rã, anh và ông Ngô đuổi theo bước chân của hung thủ. Họ đã kiệt sức, có rất ít cơ hội để kịp thở và trấn tĩnh nhìn nhận, cẩn thận lật lại chứng cứ hành vi của kẻ giết người. Lúc này, anh đột nhiên phát hiện ra rằng, họ dường như đã bị hung thủ xỏ mũi dắt đi, dần dần bước vào một cái bẫy đã được giăng ra từ trước.
Chính lúc này, đầu óc Hàn Ấn bỗng nghĩ đến một đạo lí rất đơn giản.
Giả sử có hai người A và B. Nếu A liên tục chơi xỏ, chòng ghẹo B, thì chỉ khi thấy B trong bộ dạng khổ sở vì bị chơi xấu, A mới có được cảm giác phấn khích và thỏa mãn ở mức tối đa khi nắm quyền kiểm soát.
Kẻ giết người đã gửi lại thịt đùi của Lưu Tiểu Nga cho bà giáo Triệu và chôn đầu học sinh của bà dưới cửa sổ. Khi bà giáo Triệu vô tình ăn thịt con gái mình, khi bà đau đớn và xót thương cho những cô gái bị giết, mà không hay biết họ đang ngước nhìn bà dưới cửa sổ. Mánh khóe ngấm ngầm kiểm soát thế này nhất định khiến hung thủ cảm thấy vô cùng thú vị và phấn khích, vậy ai sẽ có cơ hội trải nghiệm cảm giác đó nhất?
Nhà sư điên dường như không có cơ hội tiếp xúc với bà giáo Triệu theo cách này. Ông ta cũng không có khả năng lừa gạt bốn cô gái mà không có bất kì dấu vết nào. Ông ta cũng không có phương tiện vứt xác. Những người có liên hệ trực tiếp với bà giáo Triệu, người có quan hệ mật thiết với bốn cô gái, và có khả năng khiến họ không hề phòng bị, lơ là cảnh giác, lại có một phương tiện che đậy tai mắt mọi người để vứt xác, chỉ có em trai của Lưu Tiểu Nga và là con trai của bà giáo Triệu, Lưu Lượng!
Khi Hàn Ấn tập trung sự chú ý vào Lưu Lượng, anh đột nhiên phát hiện ra, trong vụ án cuối cùng, hắn đã để lại một lỗ hổng. Lưu Lượng từng nói anh ta kinh doanh cả đồ uống. Vậy, liệu coca cola trên tóc của Hoàng Linh xấu số có phải dính từ trên chiếc xe tải của anh ta? Hàn Ấn thấy không thể trì hoãn thêm. Anh nên gọi cho ông Ngô ngay lập tức và bảo ông liên lạc với Ban Chuyên án, cử ngay một tổ công tác đến nhà Lưu Lượng niêm phong chiếc xe tải để giám định. Nếu kịp, có thể tìm thấy bằng chứng liên quan trực tiếp với Hoàng Linh xấu số.
---❊ ❖ ❊---
Vào lúc 9 giờ tối, Hàn Ấn và trưởng đồn Ngô lặng lẽ đến nhà của Lưu Lượng cùng với một tổ công tác. Lưu Lượng có thể đã ngủ, sân tối om. Chiếc xe đậu ở cổng và cửa thùng xe không bị khóa. Hàn Ấn ra hiệu cho kĩ thuật viên lên giám định.
Ngay sau đó, các kĩ thuật viên bước xuống xe và nói rằng họ tìm thấy một vài sợi tóc dài, xét độ dài của tóc thì có lẽ là của nữ giới. Như vậy, hướng tư duy phân tích của Hàn Ấn khá chính xác. Lưu Lượng có khả năng là kẻ giết người hàng loạt.
Trưởng đồn Ngô bảo các kĩ thuật viên quay về và đối chiếu DNA của tóc trên xe hàng với tóc của Hoàng Linh. Ông và Hàn Ấn quyết định vào nhà để thăm dò Lưu Lượng.
Cánh cửa sân không bị khóa, chỉ khẽ đẩy là mở toang ra. Khi bước đến trước gian phòng chính, ông Ngô muốn gõ cửa, nhưng khi tay chạm nhẹ vào cánh cửa, cánh cửa đã mở ra. Cứ như Lưu Lượng cố tình để ngỏ cửa cho họ.
Bước vào nhà, có tiếng ngáy của Lưu Lượng phát ra từ chái nhà phía Đông, hai người cầm đèn pin đi vào.
“Dậy đi, Lưu Lượng, chúng tôi có vài thứ muốn hỏi anh.”
Trưởng đồn Ngô lấy đèn pin chiếu về phía giường, hô lên, nhưng đột nhiên toàn thân ông giật bắn, hơi run run, đèn pin trong tay suýt thì rơi xuống đất. Hàn Ấn phía sau lưng hơi rụt người lại theo bản năng, lùi ra sau mấy bước…
Trước khi vào căn phòng này, Hàn Ấn và ông Ngô về cơ bản đã xác định Lưu Lượng chính là hung thủ, nhưng với cảnh tượng trước mặt, họ chưa kịp chuẩn bị tâm lí – Lưu Lượng đang nằm trên giường mẹ, ôm khư khư cái đầu của mẹ.
“Dậy! Dậy đi! Dậy ngay cho tao! Mày có còn là người không? Thằng súc sinh!” Ông Ngô kịp trấn tĩnh lại, gào rống lên tức giận, giọng lạc cả đi.
Thấy Lưu Lượng thờ ơ, vẫn ngủ say như chết, ông túm tóc Lưu Lượng kéo xuống giường, lôi xềnh xệch xuống đất. Hàn Ấn tiến lên, quặt hai tay của hắn ra sau và còng lại.
Lưu Lượng từ từ mở mắt ra, như thể hắn đã sớm dự đoán được điều này. Hắn nheo mắt nhìn Hàn Ấn và ông Ngô mà không hề hoảng sợ. Hắn ngáp dài rồi lẩm bẩm, “Các người đến rồi hả?” sau đó hắn nhìn vào đầu người lăn trên đất, nở một nụ cười quỷ dị…
---❊ ❖ ❊---
Lưu Lượng được đưa thẳng đến đội Cảnh sát hình sự của Sở Công an thành phố Q.
Vì đã xác nhận được vụ giết người hàng loạt thôn Cao Thẩm không liên quan gì đến vụ án ở thành phố J, Hàn Ấn đương nhiên không có chân trong việc thẩm vấn. Việc xét hỏi Lưu Lượng do Vu Ba và Phòng Đại Vĩ, trưởng và phó Ban Chuyên án phụ trách. Hàn Ấn, trưởng đồn Ngô và những người khác ngồi trong phòng quan sát bên cạnh, theo dõi quá trình thẩm vấn qua một tấm kính một chiều.
Việc xét hỏi diễn ra rất suôn sẻ. Lưu Lượng khá thành thật giải thích từng chi tiết về tội ác của mình, nhưng khi bị hỏi về động cơ phạm tội, hắn đột nhiên im lặng. Vu Ba và Phòng Đại Vĩ, người chịu trách nhiệm xét hỏi rất khó hiểu. Vì sao hắn đã thú nhận tội ác của mình, lại không thú nhận động cơ phạm tội? Nếu không làm sáng tỏ được động cơ phạm tội thì đó là một sự đáng tiếc lớn cho toàn bộ vụ án.
Sau đó, hai người áp dụng một loạt các chiến lược thẩm vấn, thủ thuật lấy cung vốn có, lúc thì kiên nhẫn giác ngộ, lúc thì nạt nộ lớn tiếng, “Rất nhiều cô gái vô tội đã bị anh giết hại, anh phải đưa ra lời giải thích cho cha mẹ họ chứ!”… “Nói cho tôi biết, đó là hận thù gì? Sao anh lại ra tay với cả chị gái và mẹ của mình?”… “Anh chắc chắn sẽ bị xử bắn, nếu anh còn một chút nhân tính, hãy để cho mẹ và những cô gái đó chết cũng được minh bạch!”… “Đừng tưởng anh không khai với chúng tôi, thì chúng tôi không biết. Loại người táng tận lương tâm, mất hết nhân tính như anh, trong đầu có gì chứ? Ngoài lòng thù hận ra chỉ là thù hận, đúng không?…”
Hai vị cấp trên đã cố gắng đem hết bản lĩnh ra để giải quyết vấn đề, nói vã bọt mép, mọi thủ thuật đều được sử dụng hết mà Lưu Lượng vẫn cứ trơ như gỗ đá, chỉ nhìn chằm chằm vào họ bằng ánh mắt ôn hòa, không hé răng nói nửa lời. Trong vô vọng, hai người phải để Lưu Lượng lại, ra khỏi phòng thẩm vấn thảo luận biện pháp đối phó.
“Tôi có thể thử không?” Hàn Ấn đến bên cạnh họ và đề nghị.
Cần phải nói rằng, vụ án có thể phá được thành công, không thể thiếu công lao của Hàn Ấn, điều này trong lòng họ đã rõ. Hai cấp trên trong Ban Chuyên án không cần bàn cãi gì về năng lực của Hàn Ấn, họ hoàn toàn công nhận điều đó. Trong hoàn cảnh hiện tại, không có lí gì mà không để Hàn Ấn thử xem. Hai cấp trên nhìn nhau, Vu Ba nhìn về phía Phòng Đại Vĩ, khẽ gật đầu ra hiệu, Phòng Đại Vĩ đưa Hàn Ấn đến phòng thẩm vấn.
Sau khi ngồi xuống, Hàn Ấn đầu tiên gật đầu chào Lưu Lượng, Lưu Lượng đáp lại bằng hai cái gật đầu.
Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lưu Lượng, Lưu Lượng không hề lảng tránh, cũng nhìn thẳng vào anh. Sau một lúc, Hàn Ấn mỉm cười và nói nhỏ nhẹ, “Bởi vì đó là tình yêu, phải không?”
Lưu Lượng lóe lên một tia sáng trong mắt, mím chặt môi cười. “Là anh mới bắt được tôi, đúng không?”
“Ừ” Hàn Ấn gật đầu và tiếp tục. “Tôi biết cậu không ghét họ. Cậu chỉ muốn có họ. Nếu cậu không nói điều đó ra, mọi người sẽ hiểu lầm cậu. Cậu có muốn chia sẻ với tôi không?”
Lưu Lượng im lặng nhìn Hàn Ấn. Một lúc sau, hắn chớp mắt, khẽ gật đầu. “Anh muốn tôi bắt đầu từ đâu?”
“Bắt đầu từ đầu.” Hàn Ấn nói theo sau.
“Được thôi.” Lưu Lượng hít một hơi thật sâu rồi cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào góc bàn. Hắn từ từ kể lại, “Thực ra, những điều anh nhìn thấy ở mẹ tôi không phải là mọi thứ của bà. Có lẽ đối với các học sinh, bà luôn hòa nhã và kiên nhẫn, nhưng khi về nhà, mẹ tôi như một con hổ luôn nổi cơn tam bành. Tất nhiên, chị gái tôi là ngoại lệ. Thành tích học tập xuất sắc của chị trái ngược hoàn toàn với một học sinh kém cỏi như tôi. Vì vậy khi có gì bực dọc, mẹ chỉ trút giận lên cha và tôi. Cuối cùng, cha tôi không thể chịu đựng được sự hung hăng áp chế của mẹ, đã chọn cách li dị bà, chuyển đi nơi khác. Còn tôi vẫn còn nhỏ, phải ở lại trong ngôi nhà đó. Nhưng không ngờ, vì tôi có ngoại hình hao hao cha, nên mẹ căm thù và oán hận sâu sắc. Bà thậm chí không muốn nhìn thấy sự hiện diện của tôi, tôi chỉ mới 9 tuổi, bà đã đuổi tôi đến nhà bà nội. Tôi cảm thấy như bị bỏ rơi, cảm thấy rất cô đơn. Không lâu sau, bà tôi bệnh nặng rồi qua đời, tôi đành trở về nhà. Nhưng mẹ không cho tôi ở trong phòng chính, nói rằng chỉ có hai phòng trong nhà chính, bà và chị gái mỗi người ở một phòng, chị tôi cũng lớn rồi, ở chung với tôi thì bất tiện nên cho tôi sống trong căn nhà tạm ở góc sân. Ban đầu chỗ đó chứa đủ thứ hỗn độn, lại gần nhà vệ sinh, rất ẩm ướt, chỉ có một cửa sổ nhỏ, không có đèn, chỉ có nến vào ban đêm. Vì vậy, trong bóng tối, cảm giác bị bỏ rơi và cô đơn của tôi mãnh liệt hơn, tôi nảy sinh cảm giác tự ti sâu sắc. Tôi trở nên khép kín, không thể giao tiếp với mọi người, đặc biệt là với các cô gái. Có rất nhiều học sinh tới nhà tôi mỗi ngày. Có thể cách đối đãi của mẹ với tôi đã ảnh hưởng đến họ. Họ bỏ mặc, không thèm đếm xỉa đến tôi. Họ không bao giờ chuyện trò với tôi, chứ đừng nói gì đến việc chơi chung. Tôi như thể không khí trong nhà, không ai chú ý đến, cũng không ai quan tâm. Thực ra, họ không biết tôi muốn giao tiếp với họ nhiều đến thế nào, tôi muốn được họ chú ý, tôi muốn nhận được sự chăm sóc giống như mẹ tôi dành cho họ. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được là tiếng gào thét bất tận và sự tức giận tột độ của mẹ…”
Lưu Lượng hít hít mũi vài lần, đôi mắt dường như hơi ươn ướt. “Không biết từ khi nào tôi bắt đầu hoang tưởng muốn sát hại mẹ mình. Hết lần này đến lần khác, tôi lẻn vô phòng bà vào ban đêm, hoang tưởng sẽ giết bà, để bà ấy không thể la hét tôi nữa. Tôi hoang tưởng bịt vùng kín của bà, vì bà đối xử như không có tôi, thì tại sao bà lại sinh ra tôi? Nhưng ảo giác chỉ là ảo giác, tôi không đủ can đảm để biến nó thành hiện thực, vì vậy tôi trút giận lên con chó nuôi trong nhà và những con mèo nhà hàng xóm. Tôi bẻ chân chúng, tôi đột nhiên cảm thấy rằng, mình không phải chẳng có gì cả, ít nhất những con chó, con mèo đó sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi nữa. Vì vậy, tôi bắt đầu mong muốn chiếm hữu nhiều hơn nữa, tôi muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi, tôi đang chờ đợi ngày đó.
“Đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi hơn một tháng trước, nhà sư điên đã đi nhờ xe tôi trở lại thành phố. Ông ấy hỏi tôi là con ai. Khi tôi nói danh tính của mẹ, thì ông ta nhớ ra lời nguyền với mẹ và lũ trẻ. Ông ta thuật lại như kể chuyện hài cho tôi nghe. Tôi đột nhiên nảy ra ý định và muốn sử dụng nhà sư điên làm vật thế thân cho mình. Vì vậy, tôi đã giết ông ta rồi bắt đầu lên kế hoạch giết người hoàn hảo… Khi tôi sát hại mẹ mình, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật hoàn hảo. Tôi thậm chí chẳng buồn giết Hoàng Linh nữa, nhưng phải thực hiện nốt kế hoạch, vì vậy khi giết cô ta, tôi chẳng có cảm giác gì. Thực ra coca cola trên đầu cô ấy là tôi cố tình cho dính lên. Tôi không rõ tại sao tôi lại làm điều đó. Có lẽ những điều đáng làm trong cuộc đời mình, tôi đã làm hết rồi. Còn tương lai, ở lại trong thôn, trong tù hoặc thậm chí ở địa ngục, tôi không quan tâm…”
Nếu tại thời điểm này, người thẩm vấn ngồi đối diện với Lưu Lượng là một người khác, anh ta có thể nói những câu mà mọi người thường nghe thấy trong các bộ phim truyền hình, “Đã biết kết cục sẽ thế này, sao ban đầu lại làm vậy?” Nhưng điều đó là thứ kẻ giết người biến thái không bao giờ quan tâm nhất. Hầu như chúng đều không ăn năn khi sa vào lưới pháp luật, tất cả quá trình thú tội chỉ là một màn trình diễn khác, bởi vì một khi đã đi trên con đường giết chóc, chúng sẽ không bao giờ quay đầu lại cho đến khi bị diệt vong.
Có lẽ Lưu Lượng là một ngoại lệ. Câu chuyện mà hắn kể thật hùng hồn, vừa khiến người nghe mủi lòng xót xa, lại vừa khiến người nghe thấy buồn thay. Thật ra, Hàn Ấn, người ngồi đối diện Lưu Lượng, đã nhìn thấu con người hắn – hắn chưa bao giờ cảm thấy hối hận về bất cứ điều gì đã làm.