Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27011 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
bí ẩn của bản thảo

Mã Văn Đào sinh ra ở thành phố Z, nằm ở phía bắc của tỉnh S. Dù đã khá thấm mệt vì cả đêm thẩm vấn Lưu Lượng, nhưng Hàn Ấn vẫn ngồi ô tô do thành phố Q bố trí lên đường đến thành phố Z từ sáng sớm và dò theo địa chỉ ghi trong hồ sơ án năm đó tìm đến nhà Mã Văn Đào.

Sau khi gõ cửa, hỏi han được biết bà lão ra mở cửa là mẹ Mã Văn Đào, Hàn Ấn tự giới thiệu, ngỏ ý muốn gặp Mã Văn Đào để tìm hiểu một số chuyện.

Bà lão tỏ ra rất lạ lùng, im lặng nhìn Hàn Ấn từ trên xuống dưới một lượt, rồi để Hàn Ấn vào nhà, dẫn anh đến một căn phòng ở phía Nam. Bà hất hàm về bức tường phía bên phải căn phòng. Hàn Ấn nhìn thấy một bức ảnh đen trắng treo ở giữa bức tường. Quây xung quanh khung ảnh là câu đối nghìn thu vĩnh biệt, phủ màu đen tang tóc.

Lần này, đến Hàn Ấn ngạc nhiên, “Đây là phòng của con trai bác ạ? Mã Văn Đào… Anh ấy đã qua đời rồi ư?”

Bà lão bịt miệng, rồi gật đầu, nước mắt cứ thế lã chã rơi.

“Thành thật xin lỗi bác, cháu không muốn đến đây để gợi lại nỗi đau của bác, xin bác hãy nén đau thương và vượt qua chuyện này.” Hàn Ấn an ủi vài câu rồi gặng hỏi, “Con trai bác còn trẻ thế thì vì sao lại qua đời?”

“Nhảy lầu tự sát!” Bà thốt ra bốn từ một cách khó khăn, có lẽ đã lâu lắm rồi không có ai chuyện trò cùng bà. Không đợi Hàn Ấn hỏi thêm, bà nghẹn ngào, giọng chậm rãi kể về tình hình khi đó, “Năm 2003, Tiểu Đào bị bức phải chấm dứt việc kinh doanh hiệu sách, lại đúng lúc cha nó đột quỵ. Thằng bé là một đứa con hiếu thảo, nó từ bỏ ý định tìm nơi khác để mở một cửa hàng sách mới, mà quay lại để giúp tôi chăm sóc cha nó. Tháng 9 năm 2007, cha nó qua đời. Đây là một cú sốc lớn với nó. Thời gian đó, tâm trạng của nó rất u uất, cả ngày giam mình trong phòng. Tôi cứ tưởng nỗi đau buồn tột độ ấy sau một thời gian sẽ lành lại. Nào ngờ vào dịp năm mới, lại có một việc khiến nó tổn thương sâu sắc…”

“Chuyện gì đã xảy ra ạ?” Hàn Ấn không kìm được, nói xen vào.

Bà thở dài. “Trong mấy năm chăm sóc cha mình, nó đã dành thời gian viết một cuốn sách. Sau khi cho một người bạn làm bên xuất bản xem, người bạn nói rằng nó viết rất hay và ngỏ ý muốn giúp nó xuất bản cuốn tiểu thuyết. Người bạn đó cũng ở thành phố J, mối quan hệ của người đó với Tiểu Đào đặc biệt tốt. Khi chồng tôi làm bệnh, cậu ta thường xuyên đến thăm. Tiểu Đào rất tin tưởng cậu ta, cậu ta còn thề thốt hoàn toàn đảm bảo, nó tràn trề hi vọng chờ đợi tin tức, thậm chí còn từ chối lời mời của một nhà xuất bản khác. Nhưng cuối cùng, người bạn đó đã phụ lòng Tiểu Đào, nói rằng không xin được giấy phép xuất bản nên tạm dừng kế hoạch xuất bản một thời gian. Tiểu Đào rất tức giận, đoạn tuyệt với cậu ta. Sau đó, nó sống ủ rũ hơn, mất ngủ suốt đêm, ban ngày thì ngây dại như kẻ mất hồn. Nó không ăn, không nói chuyện, dường như không quan tâm đến mọi thứ… Buổi sáng khi xảy ra chuyện, nó không có dấu hiệu gì, cũng không để lại bất kì lời nhắn gửi nào, nó đã nhảy lầu tự vẫn…”

Bà lão lại thút thít, còn Hàn Ấn im lặng suy tư một hồi.

Từ những triệu chứng biểu hiện, khả năng cao là Mã Văn Đào tự tử do bị trầm cảm nặng, không có gì lạ, nhưng nguyên nhân dẫn tới trầm cảm không thể đơn giản như bà lão nói, có thể còn có nguyên nhân sâu xa hơn. Ví dụ, nhiều năm trước, nỗi sợ hãi, cảm giác tội lỗi và mặc cảm sâu sắc khi đã cưỡng hiếp và giết chết Doãn Ái Quân…

“Bác ơi, bác có nhớ vào năm 1996, con trai bác có điều gì bất thường vào khoảng trước và sau Tết Âm lịch không ạ?” Hàn Ấn hỏi.

“Năm 1996? Tại sao anh lại hỏi những gì đã xảy ra năm đó? Anh muốn biết gì về Tiểu Đào?” Bà lão ngừng khóc, sắc mặt hoài nghi.

“Ừm, có một vụ án nhỏ có thể liên quan đến con trai bác, vì vậy cháu muốn điều tra một số thông tin.” Hàn Ấn nói chung chung để che đậy.

Bà gật đầu và nhớ lại thấu đáo một lúc, rồi nói, “Tết Âm lịch năm đó đúng là hơi kì lạ. Tôi đặc biệt ấn tượng, vì nó về quê sớm hơn những năm trước. Khi vừa về đến nhà, tâm trạng nó rất tồi tệ, hình như gặp điều gì đó gây sốc về tâm lí. Nó thích ngơ ngẩn một mình và hầu như tối nào cũng gặp ác mộng. Con người nó cứ như đang giấu giếm chuyện gì đó, mãi đến sau Tết mới dần trở lại bình thường.”

Kí ức của bà đã chứng minh rằng Mã Văn Đào có hành vi bất thường sau vụ phân xác 18.1. Có vẻ như manh mối do Hứa Tam Bì cung cấp có độ tin cậy nhất định. Vấn đề là thời điểm hắn cho manh mối này thật đáng nghi. Hắn ta liệu có biết Mã Văn Đào đã qua đời? Nếu hắn biết điều đó mà vẫn cung cấp manh mối này cho cảnh sát, thì động cơ của hắn đáng để suy nghĩ.

“Bác ơi, sau khi con trai bác xảy ra chuyện, người bạn trước đó có tới nữa không?” Hàn Ấn suy nghĩ một lúc rồi hỏi.

Bà lão quệt nước mắt. “Cái người làm xuất bản đó từng tới, xem ra cậu ta cũng có lương tâm…”

“Bác có biết tình hình của người ấy hiện giờ không?”

“Tôi chỉ biết cậu ta tên là Tôn Kiếm.”

“Tôn Kiếm?” Hàn Ấn cau mày, rồi lại hỏi, “Có phải người tầm thước, đầu hói và để râu không?”

“Đúng rồi.” Bà khẳng định một cách quả quyết.

Tôn Kiếm và Hứa Tam Bì là bạn bè. Cả hai và Mã Văn Đào có quan hệ qua lại, anh ta thể nào cũng báo cho Hứa Tam Bì biết Mã Văn Đào đã chết. Điều đó có nghĩa là, Hứa Tam Bì dù biết rõ Mã Văn Đào đã chết mà vẫn đưa ra manh mối. Hồ sơ vụ án cho thấy, Doãn Ái Quân từng đến hiệu sách của Mã Văn Đào, nhưng cái gọi là kết giao giữa hai người như lời Hứa Tam Bì đã nói, có thể là sự thật hoặc có thể do Hứa Tam Bì bịa đặt, bởi vì dù hắn có nói ra sao thì người chết cũng không thể mở miệng đối chứng nữa. Có vẻ như cuộc điều tra cuối cùng vẫn phải quay trở lại Hứa Tam Bì.

---❊ ❖ ❊---

Cuối cùng, được bà lão đồng ý, Hàn Ấn vào lật giở một số di vật của Mã Văn Đào nhưng không tìm thấy điều gì khả nghi, anh xin một bức ảnh của Mã Văn Đào và nói lời tạm biệt bà.

Bước đến cửa, Hàn Ấn chợt nhớ đến bản thảo của Mã Văn Đào. Nếu Mã Văn Đào là hung thủ giết Doãn Ái Quân, hoặc là người bị cuốn vào vụ án một cách thụ động, liệu anh ta có vô tình đưa vào tiểu thuyết của mình một số chi tiết trong vụ án không? Ngay cả khi anh ta không phải là kẻ giết người, liệu anh ta có phải là người biết rõ nội tình?

Nghĩ đến đây, Hàn Ấn dừng bước, quay sang hỏi bà lão, “Đề tài tiểu thuyết của con trai bác là gì thế ạ?”

“Tôi không biết.” Bà nói và quay vào trong. Lúc sau, bà đưa một vài trang giấy cho Hàn Ấn. “Sau khi Tiểu Đào mất, tôi không tìm thấy bản thảo của nó đâu, chỉ khi thu dọn đồ đạc, di vật của nó thì tìm thấy vài trang này, trên đó hình như là nội dung tiểu thuyết.”

Hàn Ấn nhận lấy một vài trang giấy, nhìn qua, chắc là bản đề cương phác thảo của cuốn tiểu thuyết. Nhưng sao bản thảo của cuốn tiểu thuyết lại có thể biến mất?

“Bác ơi, máy tính của con trai bác liệu có bản điện tử của cuốn tiểu thuyết đó không?”

“Tiểu Đào không bao giờ sử dụng máy tính, và nhà cũng không có máy tính. Nó hay viết tay các bản thảo.”

Hàn Ấn nói lời tạm biệt bà lão một lần nữa, và trở lại ngay với hành trình của mình. Đi được nửa đường, Hàn Ấn vòng đến gia đình Doãn Ái Quân.

Hàn Ấn xin ảnh của Mã Văn Đào để cho cha của Doãn Ái Quân, Doãn Đức Hưng, xác nhận liệu anh ta có phải là người phóng viên đã đến thăm nhà năm xưa không.

Xét về thời gian, thì lúc “phóng viên” tới thăm nhà hoàn toàn trùng khớp với chứng trầm cảm của Mã Văn Đào khi bùng phát. Nếu Mã Văn Đào là kẻ sát hại Doãn Ái Quân, có thể là do anh ta không thể chịu đựng nổi sự giày vò của lương tâm, cố gắng bù đắp bằng những món quà và tiền bạc có giá trị, mong thoát khỏi sự trói buộc và tra tấn của tâm lí. Thật không may, Doãn Đức Hưng xác nhận Mã Văn Đào không phải là phóng viên kia. Sau đó, Hàn Ấn yêu cầu Diệp Hi gửi một bức ảnh của Hứa Tam Bì vào điện thoại di động của mình, cho Doãn Đức Hưng xem, và kết quả vẫn là không.

---❊ ❖ ❊---

Trở lại thành phố J, Hàn Ấn đi thẳng đến Ban Chuyên án.

Đã qua giờ tan làm, văn phòng chỉ còn Diệp Hi ở lại nghiên cứu vụ án. Khi thấy Hàn Ấn, cô tỏ ra vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Cô ôm lấy anh, làm cho Hàn Ấn đỏ dừ mặt.

Sau khi buông Hàn Ấn ra, Diệp Hi đưa cho anh một cốc nước. Hàn Ấn mượn cớ uống nước để che đậy sự ngại ngùng của mình, sau đó báo cáo chi tiết về chuyến đi đến thành phố Z.

Từ Ban Chuyên án, Hàn Ấn lại tới ban Án lưu.

Chắc chắn, Phó Trường Lâm vẫn làm thêm giờ. Hàn huyên đôi ba câu, Hàn Ấn báo với anh tiến triển điều tra vụ Doãn Ái Quân gần đây. Đó là những gì anh đã hứa.

Phó Trường Lâm rất cảm kích vì Hàn Ấn giữ đúng lời hứa. Sau khi nói những lời cảm ơn khách sáo, Phó Trường Lâm đã đưa ra ý kiến của mình về thông tin Hàn Ấn cung cấp.

Hai người trao đổi một lúc, Hàn Ấn quay lại với mục đích chính khi tới đây: Anh muốn tìm hiểu xem có ghi chép điều tra nào về Tôn Kiếm và Mâu Phàm trong hồ sơ vụ án 18.1 không.

Cho đến tận bây giờ, e rằng không ai rõ thông tin vụ phân xác 18.1 bằng Trường Lâm. Hầu như tất cả các hồ sơ án, anh ta đều thuộc làu làu, nhờ anh ta tìm giúp, Hàn Ấn chắc chắn sẽ tiết kiệm được rất nhiều sức lực và thời gian. Tuy nhiên, trong trí nhớ của Trường Lâm, dường như chỉ có ấn tượng về Mâu Phàm, nhưng không có Tôn Kiếm. Kết quả đúng là chỉ tìm thấy ghi chép điều tra Mâu Phàm.

Nhưng ghi chép trong hồ sơ rất sơ lược: Anh ta không phải là dân gốc thành phố này, thuê một căn nhà gần đường Thanh Điểu, kiếm sống bằng nghề bán sách và tham gia sáng tác tiểu thuyết trong thời gian rảnh rỗi. Trong điều tra của cảnh sát, Mâu Phàm nói anh ta không biết Doãn Ái Quân, và anh ta không nhớ liệu cô có đến sạp sách của anh ta không. Vào ngày mà Doãn Ái Quân mất tích, sau khi dọn sạp sách, anh ta về căn nhà thuê để viết lách như ngày thường. Kiểm tra nơi ở của anh ta, không có gì bất thường, cuối cùng đã loại trừ nghi vấn về anh ta.

“Theo lí, thì hoàn cảnh của Tôn Kiếm và Mâu Phàm gần như nhau, nhưng tại sao Tôn Kiếm không bị điều tra?” Sau khi đọc hồ sơ của Mâu Phàm, Hàn Ấn hỏi Trường Lâm.

Phó Trường Lâm cười không nói. Sau một lúc im lặng, anh ta cầm điếu thuốc trên bàn, châm lửa rồi hít một hơi. “Anh trả lời tôi trước. Khi anh đọc ghi chép vụ án 18.1, với con mắt chuyên nghiệp của anh thì phản ứng đầu tiên là gì?” Phó Trường Lâm hỏi thêm, “Không cần phải nể nang gì tôi, cứ nói thẳng những cảm nhận của anh lúc đó.”

Sau những lời này, ban đầu Hàn Ấn thấy hơi khó hiểu, nhưng câu nói cuối cùng của Phó Trường Lâm, anh đã hiểu dụng ý. Tự bồi thêm một câu như vậy, chắc chắn Trường Lâm đã có câu trả lời của riêng mình. Hàn Ấn cong khóe miệng, gửi một nụ cười ẩn ý thay cho câu trả lời.

Phó Trường Lâm là người nhanh nhạy, ngay lập tức gật đầu. “Anh thấy việc phá án dễ dàng không? Mặc dù cách thức giết người của tội phạm là tàn nhẫn, kín kẽ, nhưng nếu điều tra theo hướng chính xác, cẩn trọng thì muốn tìm ra kẻ giết người không khó, đúng không?”

Khi nói điều này, Phó Trường Lâm có phần phẫn nộ. Tất nhiên, anh ta không nhằm vào Hàn Ấn. Nhớ lại những lời chỉ trích nặng nề của giới truyền thông và người dân về năng lực phá án của phía cảnh sát, đã đủ làm anh ta mất hết bình tĩnh, sự kiên nhẫn đã đến giới hạn. Anh ta muốn mượn câu hỏi Hàn Ấn vừa rồi để trút sự bất bình này.

“Năm đó, Doãn Ái Quân được phát hiện sau chín ngày mất tích. Hung thủ có đủ thời gian để xử lí hiện trường vụ án, hơn nữa các phương tiện kĩ thuật năm đó không đủ hiện đại. Nếu hung thủ thận trọng và xử lí đúng cách, e rằng việc khám nghiệm hiện trường sẽ rất khó tìm ra manh mối. Hơn nữa bốn ngày sau, thi thể mới được xác nhận là một sinh viên của Đại học Cổ Đô, và tuần đó trùng với kì thi cuối cùng của Đại học Cổ Đô, sau đó là kì nghỉ mùa đông. Sinh viên và giáo viên trường Cổ Đô đến từ khắp nơi trong cả nước, vì vậy việc sàng lọc đối tượng trong phạm vi rộng như vậy đành để sau kì nghỉ đông. Khoảng thời gian gián đoạn đó đủ để hung thủ vốn có tố chất tâm lí vững, ổn định tâm trí và nghĩ cách đối phó.

“Điều tra trong phạm vi trường là như vậy, cuộc điều tra ngoài trường thậm chí còn khó khăn hơn. Anh biết đấy, thành phố J trực thuộc cấp tỉnh, từ hồi đó cho đến ngày nay, Đại học Cổ Đô luôn nằm trong khu quy tụ đầu mối ngành văn hóa và mang đậm môi trường văn hóa của thành phố, thậm chí là của toàn tỉnh. Nơi đây bao gồm tòa soạn báo, các công ty văn hóa, nhà xuất bản, Nhà sách Tân Hoa Xã, nhà sách tư nhân, sạp sách, là nơi tập trung đông đảo những người làm kinh doanh sách báo cũng như tham gia vào các ngành liên quan. Đây đã là một cộng đồng có phạm vi rộng lớn, nhưng vẫn còn có cộng đồng đông đảo hơn rất nhiều, đó là người viết, yêu thích viết lách, mơ ước xuất bản sách và trở thành nhà văn. Họ thuê nhà ở nơi cách Đại học Cổ Đô trong bán kính vài ki-lô-mét để tiện trao đổi học tập và tìm cơ hội xuất bản tác phẩm. Họ đến từ các nơi trong tỉnh, hầu như không phải dân bản địa, cho nên tính chất lưu động cao. Cũng do nhu cầu về không gian sáng tác yên tĩnh, nên hầu hết họ đều thuê phòng một mình. Hồi đó, các quy định cho thuê nhà rất lỏng lẻo, không cần phải đăng kí bất kì thông tin nào, cứ có tiền là thuê được nhà. Tại thời điểm đó, đã gần cuối năm, hầu như tất cả mọi người đều trở về quê đón năm mới, có trở lại thì cũng khoảng nửa tháng đến một tháng. Một phần lớn trong số họ, hoặc không kiên trì nổi, đành bỏ lí tưởng của mình, ở lại quê hương và tìm kế sinh nhai khác; hoặc rời thành phố đến thủ đô để tìm cơ hội lớn hơn; còn người không thể trả nổi tiền thuê nhà ở đây thì chuyển đến một địa điểm xa xôi. Nhiều lần, chúng tôi tìm đến thì chỉ thấy một ngôi nhà trống hoặc người mới đến thuê nhà, và ai sống ở đó trước đây không rõ nữa…”

Quả nhiên, khi đối diện với Hàn Ấn, Phó Trường Lâm không chịu nổi, bày tỏ bức xúc bao nhiêu năm qua tích tụ trong lòng. Lời nói của Phó Trường Lâm là thực tâm, mỗi câu đều chất chứa sự bất lực. Hàn Ấn hiểu rõ những khó khăn, vất vả trong việc phá án năm đó. Dường như thiên thời, địa lợi và may mắn đều không đứng về phía cảnh sát. Ví dụ, Tôn Kiếm, người phù hợp với các nghi vấn hung thủ lại chưa được điều tra, cho nên số người lọt khỏi danh sách sàng lọc không phải là thiểu số. Do đó, kẻ giết người có khả năng đã thoát khỏi lưới pháp luật.

Hàn Ấn bày tỏ sự cảm thông của mình với việc xử lí án trong quá khứ, an ủi Phó Trường Lâm một vài câu. Thấy trời đã muộn, anh đành tạm biệt rồi rời đi. Lúc đi ra khỏi cửa, nhìn lại, anh thấy bao quanh Phó Trường Lâm là một làn khói màu xanh nhạt, khuôn mặt trải gió sương đầy đau khổ, dường như nút thắt của quá khứ vẫn còn vương vấn đau đáu trong lòng anh ta, không thể giải tỏa, Hàn Ấn bỗng thấy lòng chua chát.

---❊ ❖ ❊---

Đêm buông xuống nhưng người lòng không sao yên được, nằm trên giường, Hàn Ấn cứ trằn trọc.

Đi lại suốt ngày đêm, cơ thể đã vô cùng mệt mỏi, nhưng anh gắng cỡ nào cũng không tài nào ngủ được. Khi nhắm mắt lại, anh thấy từng khuôn mặt lóe lên trong tâm trí giống như một bộ phim: Phùng Văn Hạo, Dư Mĩ Phần, Hứa Tam Bì, Tôn Kiếm, Mâu Phàm… Họ có phải là hung thủ không? Ai đã giết Vương Lị? Ai sát hại Doãn Ái Quân? Cả đôi mắt đau khổ và những cuộc điện thoại như đến từ địa ngục, là của ai trong số họ? Người phụ nữ xuất hiện trước mộ Doãn Ái Quân là ai? Ai đã giả làm phóng viên đến thăm nhà Doãn Ái Quân?

Vô số câu hỏi cứ giằng co trong đầu, dây thần kinh bị kích thích. Giống như một kẻ giết người hàng loạt, cơ thể không bao giờ thắng nổi sự kiểm soát của tinh thần – nếu không thể ngủ, thì đừng ngủ, dậy thôi, xem tài liệu vụ án.

Hàn Ấn nhấc người dậy và dựa vào giường, anh đưa tay với lấy mấy tờ giấy từ ba lô trên bàn cạnh giường. Nó được mẹ của Mã Văn Đào dúi vào tay anh trước khi từ biệt.

Có tất cả năm trang giấy, chữ viết nguệch ngoạc, các câu đứt quãng và thiếu nhất quán. Hàn Ấn chỉ đọc được sơ qua đại ý vài chỗ. Anh dùng hết cả tâm trí để đọc, thì phát hiện đây không phải là đề cương tiểu thuyết, mà là những ghi chú cảm hứng của Mã Văn Đào. Hàn Ấn từng nghe nói về thói quen viết lách của một số nhà văn. Có người thích nói ngay những ý nghĩ bất chợt lóe lên trong tâm trí họ, và ghi lại chúng bằng máy ghi âm. Còn có người thích ghi lại cảm hứng trên một tờ giấy. Dường như Mã Văn Đào thuộc loại sau.

Hàn Ấn xem đi xem lại từng câu từng chữ trên từng trang giấy, đột nhiên thấy có một số câu quen quen, dường như đã nhìn thấy ở đâu.

“Mình đã nhìn thấy nó ở đâu? Mình đã thấy nó ở đâu?” Lòng Hàn Ấn cứ lẩm nhẩm tự nhủ, đôi mắt vô thức đảo khắp trong phòng. Khi ánh mắt anh vô tình lướt qua một cuốn sách trên bàn cạnh đầu giường, anh chợt nhận ra.

Đúng rồi, những câu đó đã xuất hiện trong cuốn sách “Quà tặng”!

Hàn Ấn vội vàng nhặt cuốn sách lên, cẩn thận lật ra xem, đối chiếu một vài trang. Quả nhiên, một số câu và đoạn hoàn toàn giống nhau. Có thể “Quà tặng” không phải do Hứa Tam Bì viết, mà do Mã Văn Đào viết?

Nhưng làm thế nào bản thảo lại rơi vào tay Hứa Tam Bì? Mối liên hệ giữa Mã Văn Đào, Tôn Kiếm và Hứa Tam Bì với cuốn sách này là gì? Hàn Ấn trong lòng tràn đầy hoài nghi, lật đầu lật cuối cuốn sách và cuối cùng tìm thấy hàng chữ ở bìa sau của cuốn tiểu thuyết, “Thiết kế hoạch định xuất bản – Xưởng sách Tôn Kiếm.”

Những thông tin này đã đủ để Hàn Ấn tạm thời sáng tỏ một số nghi ngờ. Bối cảnh của vấn đề nên như thế này: Đầu tiên, Tôn Kiếm hứa sẽ giúp Mã Văn Đào xuất bản cuốn tiểu thuyết, nhưng vì nhiều lí do khác nhau, anh ta không thành công và cũng không trả lại bản thảo cho Mã Văn Đào. Sau đó, Mã Văn Đào nhảy lầu tự sát. Tôn Kiếm đưa bản thảo cho Hứa Tam Bì và xuất bản sách dưới tên của anh ta. Vấn đề đơn giản vậy, nhưng một nghi vấn khác lại xuất hiện: Tại sao Tôn Kiếm không đứng tên của chính mình mà lại nhường cho Hứa Tam Bì?

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau.

Trong phác họa của Hàn Ấn, hung thủ của vụ án 4.1 là một người thiếu sáng tạo và sự nghiệp không ra đâu vào đâu. Vì vậy, đối với tác giả bán sách chạy hiện nay, sự nghiệp đang nổi bần bật như vầng mặt trời ban trưa - Mâu Phàm, đương nhiên sẽ không nằm trong danh sách nghi vấn. Mà người đang lên như diều gặp gió trong công việc xuất bản sách là Tôn Kiếm cũng không phù hợp với mô tả tội phạm. Điểm mấu chốt cần được nghiên cứu sâu là Hứa Tam Bì, nhưng trước khi lật bài ngửa với anh ta, Hàn Ấn quyết định “giao đấu” qua với Tôn Kiếm trước. Người này sau vụ án 18.1, đột ngột rời khỏi nơi trọ, hành vi rất đáng ngờ và mối liên hệ của anh ta với Hứa Tam Bì rất gần gũi, có lợi ích qua lại. Hàn Ấn muốn thử lấy thông tin về Hứa Tam Bì từ chính miệng anh ta.

Xưởng sách Tôn Kiếm giờ đã đổi tên là Công ty Xuất bản Văn hóa Tôn Kiếm, quy mô công ty rất lớn, thuê cả một tầng trong tòa cao ốc Thời Đại.

Dưới sự hướng dẫn của lễ tân nữ, Hàn Ấn tìm thấy văn phòng của tổng giám đốc. Sau khi thư kí vào thông báo, anh ở ngoài đợi một lúc mới gặp được Tôn Kiếm.

Văn phòng rộng rãi và được bài trí sang trọng, khiến người ta khó mà có thể hình dung ra mối liên hệ giữa Tôn Kiếm, một người thấp bé, khí chất thường thường với cái bàn làm việc sang chảnh, hoành tráng và cái ghế ông chủ chễm chệ. Tuy nhiên, người ta có câu “chớ trông mặt mà bắt hình dong”, khi ngành xuất bản đang rơi vào tình trạng ảm đạm, mà Tôn Kiếm quản lí công ty đạt quy mô như vậy, tất phải có điểm gì hơn người. Đây là một nhân vật sừng sỏ, khó nhằn. Hàn Ấn nhắc nhở bản thân nên cư xử thận trọng.

Sau khi ngồi xuống, Hàn Ấn khen ngợi xã giao việc bài trí văn phòng, rồi bày tỏ ngưỡng mộ khả năng điều hành công ty của Tôn Kiếm. Những lời ca ngợi khiến Tôn Kiếm nở mày nở mặt, nhưng lời nói vẫn khiêm nhường, nói rằng mình chỉ gặp may.

Sau một vài lời bàn tán, chủ đề từ từ chuyển sang vụ án, và Hàn Ấn bắt đầu ngay vào vụ án 18.1.

“Anh Tôn này, anh đã nghe nói về vụ phân xác của Đại học Cổ Đô chưa?” Hàn Ấn hỏi.

“Tất nhiên là tôi đã nghe qua.” Tôn Kiếm nói với thái độ không hề kiêng dè, tỏ ra dứt khoát, “Khi vụ án xảy ra, tôi mở một sạp sách trên con phố cách Đại học Cổ Đô hai con phố. Thường xuyên có sinh viên của Đại học Cổ Đô lại xem và mua sách. Không chừng, cô gái bị giết đã mua cuốn sách nào đó ở chỗ tôi cũng nên!”

Tôn Kiếm chủ động đề cập đến việc Doãn Ái Quân có thể đến sạp sách của mình. Nhưng thực tế, ý của anh ta là không biết Doãn Ái Quân. Ẩn ý trong câu nói là không hài lòng với việc cảnh sát dò hỏi mối quan hệ giữa anh ta với vụ án. Hàn Ấn lẽ nào lại không hiểu điều đó? Hàn Ấn trong lòng tự nhủ gã này quả nhiên thâm trầm, sâu sắc. Anh ta muốn nói gì cũng không bao giờ nói thẳng ra, nhưng lời nói như muốn thể hiện anh ta chẳng có gì thẹn với lòng. Hàn Ấn có ý muốn đánh động, cho anh ta một chút áp lực, để xem liệu anh ta thực sự vô tội hay giả vờ.

Hàn Ấn mỉm cười, giải thích, “Anh Tôn, chuyện là thế này. Đứng từ góc độ cảnh sát chúng tôi, những người đàn ông sống một mình gần Đại học Cổ Đô trong năm đó cần phải tiến hành thẩm vấn. Cả anh và Hứa Tam Bì, cũng như Mâu Phàm và những người khác, đều nằm trong phạm vi điều tra của chúng tôi. Nhưng điều kì lạ là hồ sơ vụ án của chúng tôi đều có hồ sơ thẩm vấn của họ, nhưng không có của anh. Theo chúng tôi phân tích, anh đã rời khỏi nơi thuê trọ sau khi vụ án xảy ra, hành vi của anh hơi bất thường nên chúng tôi có chút hoài nghi, vì vậy tôi đến đây để anh giải thích rõ ràng, giải tỏa hoài nghi, để không phải bị thường xuyên quấy rầy trong tương lai.”

Lời nói vừa cương vừa nhu, Tôn Kiếm hiểu rõ, tốt nhất nên trình bày mọi việc mạch lạc, thật thà, nếu không sẽ bị đưa đến Đồn Công an để thẩm vấn hoặc cảnh sát cứ vài ba ngày lại đến công ty quấy nhiễu, gây ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động của công ty.

Cân nhắc thiệt hơn xong, Tôn Kiếm có vẻ không vui, lại có phần sốt ruột, “Điều này, điều này tôi có thể giải thích. Tôi đã rời đi sau vụ việc, nhưng không phải vì vụ án, mà có nhiều lí do khách quan. Hồi đó sạp sách trên phố nói trắng ra là bán sách cũ và sách lậu, vi phạm bản quyền, khách hàng chủ yếu là sinh viên từ Đại học Cổ Đô và một số trường đại học xung quanh. Khi sinh viên nghỉ đông, kinh doanh vắng vẻ, ế ẩm hơn nhiều, hơn nữa lại cận kề Tết không xa, nên tôi thu dọn về nhà để đón năm mới. Còn năm sau, tôi không quay lại nữa là do đã lên kế hoạch trước đó. Tôi sống và làm ăn quanh Đại học Cổ Đô từ năm 1992, gần bốn năm trời. Nhưng tôi không có cơ hội tốt để xuất bản tác phẩm của mình, vì vậy vào cuối năm 1995, tôi quyết định đến Bắc Kinh thử vận may sau dịp Tết. Bắc Kinh là thủ đô, trung tâm giao lưu văn hóa của cả nước, tôi nghĩ có lẽ sẽ có nhiều cơ hội hơn.” Tôn Kiếm nói đến đây thì cười gượng. “Nhưng tôi đã quên mất một điều, nhiều cơ hội hơn nhưng cũng nhiều người tìm cách thực hiện ước mơ hơn. Cuối cùng, tôi vẫn không có cơ hội xuất bản, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại kiếm được một khoản kha khá. Sau đó do một cơ duyên tình cờ, tôi quay lại đây và kinh doanh xuất bản.”

“Ồ, ra vậy à!” Hàn Ấn gật đầu và thoáng chút suy nghĩ.

Lí do của Tôn Kiếm hợp tình hợp lí, không có bất kì sơ hở nào và không có dấu hiệu đã diễn tập từ trước, chắc là lời thật lòng. Đã vậy thì vụ án ở Đại học Cổ Đô tạm thời gác lại đã. Tiếp sau đây sẽ chuyển hướng chú ý vào Hứa Tam Bì. Tất nhiên, không thể bỏ qua chuyện cuốn sách của Mã Văn Đào.

“Anh và Mã Văn Đào là bạn tốt, đúng không?” Hàn Ấn hỏi.

“Mối quan hệ của chúng tôi rất tốt, có chuyện gì sao?” Hàn Ấn đột nhiên nhắc đến Mã Văn Đào, Tôn Kiếm gần như sững người lại, khuôn mặt lóe lên chút hoài nghi, rồi gật gật đầu.

“Tôi nghe mẹ anh ấy nói, anh từng hứa sẽ giúp anh ấy xuất bản một cuốn tiểu thuyết. Nhưng vì không xin được giấy phép xuất bản nên đổ bể. Điều đó có đúng không?”

“Đúng là có chuyện đó.” Tôn Kiếm do dự nói, “Được rồi, để tôi nói cho anh biết sự thật. Thực ra, việc xin giấy phép xuất bản chỉ là tôi mượn cớ thôi. Lí do thực sự là đề tài của tiểu thuyết không theo gu thị trường, và tại thời điểm đó, công ty của tôi có chút trục trặc về kinh phí. Thời gian kéo ra quá dài mà đã trót cam kết với Văn Đào, vì vậy tôi khó lòng mở miệng nói với anh ấy sự thật.”

“Anh có nhớ nội dung của cuốn tiểu thuyết đó không?”

“Tôi quên rồi. Tôi chỉ xem qua nội dung chớp nhoáng khi đó. Tôi nhớ mang máng là văn phong rất trau chuốt.”

“Quên ư? Vậy để tôi nhắc cho anh nhớ.” Hàn Ấn hừ mũi, rồi lấy một cuốn sách ra khỏi túi, ném lên bàn của Tôn Kiếm. “Cuốn ‘Quà tặng’ có quen thuộc không? Đó là cuốn tiểu thuyết Mã Văn Đào đã viết năm đó?”

“Cái này… cái này…” Tôn Kiếm ấp a ấp úng, mồ hôi lấm tấm trên trán, khuôn mặt anh ta rất bối rối.

Hàn Ấn mỉm cười chế giễu. “Anh không cần phải nói nữa, biểu hiện của anh lúc này đã là câu trả lời. Nhưng tôi không hiểu tại sao cuốn sách này lại được xuất bản dưới tên Hứa Tam Bì?”

“Việc… việc này…” Tôn Kiếm gục đầu xuống, tay chân luống cuống. Anh ta lại ngước đầu lên và thấy Hàn Ấn đang nhìn chằm chằm mình. Anh ta vội lảng tránh ánh mắt của Hàn Ấn, do dự đôi chút, rồi cúi đầu thất sắc nói, “Được rồi, vì anh đã biết, thì để tôi nói về nó. Tôi thực sự không muốn ăn cắp tác phẩm của Mã Văn Đào. Khi đó là tôi chưa kịp trả lại bản thảo, thì anh ấy đã tự tử và bản thảo đó vẫn ở chỗ tôi. Có lần Hứa Tam Bì rảnh rang đến tìm tôi để chuyện trò, vô tình thấy bản thảo rồi đọc một vài trang, nói rằng viết rất hay. Tôi liền kể chuyện của Văn Đào. Anh ta nghe xong bèn mang bản thảo về nhà xem. Một thời gian lâu sau mới gửi lại cho tôi một bản điện tử, nói rằng anh ấy đã viết lại cuốn tiểu thuyết, ngầm tỏ ý ghi tên tác giả là anh ta, hỏi liệu có thể xuất bản được không? Đây là điều có lợi cho cả hai, tất nhiên tôi sẽ không từ chối.” Tôn Kiếm ngừng một lát rồi giải thích thêm, “Nói trắng ra, tôi và Tam Bì lợi dụng lẫn nhau. Anh ta ở nước ngoài mấy năm liền không động đến giấy bút viết lách. Sau khi trở về, anh ta gần như mất hoàn toàn khả năng văn chương, chỉ thi thoảng viết vài mẩu ngắn kiểu mì ăn liền trên báo, còn thể loại tiểu thuyết chương hồi dài kì thì không thể viết nổi nữa. Nhưng anh ta rất cần vầng hào quang nhà văn để giành được sự ưu ái của ông chú, mong sau khi ông chú về hưu sẽ được thế chân quản lí công việc kinh doanh. Khi đó công ty tôi đang muốn mở rộng, cần một khoản vốn rất lớn, tôi biết ông chú anh ta cũng có một công ty đầu tư mạo hiểm, nên đề nghị anh ấy giới thiệu cho tôi. Sau đó, công ty đọc kế hoạch của tôi và đồng ý bơm vốn. Còn Tam Bì dần tìm thấy cảm hứng viết lách thông qua việc viết lại cuốn sách của Mã Văn Đào, sau đó có tác phẩm dài hơi của riêng mình.”

“Anh biết gì về mối quan hệ giữa Hứa Tam Bì và cô gái bị giết trong trường Đại học Cổ Đô?” Hàn Ấn hỏi.

“Tôi không biết. Thực ra, mối quan hệ của tôi với Tam Bì chỉ bình thường trong quá khứ, nhưng Văn Đào gần gũi hơn với anh ấy.”

“Mối quan hệ giữa Mã Văn Đào và cô gái thế nào?”

“Tôi không rõ lắm. Tôi chưa từng nghe Văn Đào nhắc tới.” Chần chừ một lúc, Tôn Kiếm nói rất khẩn thiết và có ý thăm dò, “Tôi biết làm chuyện này là có lỗi với Văn Đào, nhưng tôi không còn cách nào khác. Lúc đó, nếu không phải lâm vào đường cùng, tôi sẽ không ngầm thỏa thuận riêng với Tam Bì. Vì vậy, tôi hi vọng anh giữ bí mật giúp. Nếu anh nói ra thì danh tiếng của Tam Bì cũng hết, mà tôi cũng khó sống qua ngày. Công ty đầu tư mạo hiểm của chú anh ấy vẫn có cổ phần trong công ty tôi.”

“Tôi nghĩ việc này, anh nên nói chuyện với mẹ của Mã Văn Đào.” Hàn Ấn hừ một tiếng rồi nói. Nói xong, anh đứng dậy, toan rời đi.

Tôn Kiếm lập tức bật dậy khỏi ghế, vòng qua bàn, vội tới trước mặt Hàn Ấn và hạ giọng nói, “Thật ra, tôi đã bồi thường riêng cho bà ấy rồi. Năm đó, tôi mượn cớ phúng viếng Văn Đào, đưa cho bà ấy 20.000 nhân dân tệ, đã đủ tiền bản quyền cho cuốn sách của Văn Đào.”

Một cuốn sách, một cuốn sách chưa bán chạy mà trả tiền thù lao 20.000 nhân dân tệ là khá nhiều. Tôn Kiếm cũng xem là một người có lương tri. Hàn Ấn vốn không có ý định tạo ra bất kì scandal nào từ chuyện này. Anh chỉ nghĩ rằng việc này là bất công với Mã Văn Đào và độc giả. Nhưng nếu kết thúc như giờ xem ra cũng không tệ, vì vậy không cần phải so đo thêm nữa, anh gật đầu ngầm đồng ý.

Nói thật lòng, lần nói chuyện này với Tôn Kiếm, mặc dù hắn đôi khi e ngại và do dự nhưng khá trung thực, độ tin cậy của lời nói chắc không có vấn đề gì. Điều này một lần nữa chứng minh rằng: Hứa Tam Bì chỉ cung cấp đầu mối cho cảnh sát khi đã biết tỏng về cái chết của Mã Văn Đào, mục đích là để cảnh sát đối mặt với chuyện người chết thì hết đối chứng. Bằng cách này, vừa có thể chuyển hướng điều tra của cảnh sát, nếu may mắn, còn có thể khiến cảnh sát nghi ngờ hung thủ là Mã Văn Đào, từ đó loại trừ sự ngờ vực với anh ta mãi mãi. Có vẻ như sự phóng túng đa tình của Hứa Tam Bì chỉ là bề mặt, còn lòng dạ thâm sâu khó lường.

Hàn Ấn gọi điện báo cáo tình hình với Diệp Hi và đề nghị đối chất với Hứa Tam Bì. Diệp Hi suy nghĩ đôi chút, đề nghị còng tay đưa anh ta đến Sở, nếu không tạo cho anh ta chút áp lực thì khó mà nghe sự thật từ miệng anh ta.

---❊ ❖ ❊---

Trụ sở Công an quận Cổ Lâu, trong phòng thẩm vấn.

Hứa Tam Bì giơ đôi tay bị còng lên huơ qua huơ lại, mỉm cười nhăn nhở và ngồi ở phía đối diện với Diệp Hi. Hắn nói, “Người đẹp, muốn làm gì vậy? Không cho người ta cưa cẩm thì thôi, sao phải hù dọa kiểu này? Thế này là người đẹp làm tôi đau lòng lắm, vậy thì phải mời luật sư của tôi tới đây một chuyến rồi.”

Diệp Hi nhếch miệng cười mỉa mai. “Chà, chúng tôi sẽ cho anh quyền được pháp luật bảo vệ đầy đủ, nhưng đề nghị anh nên nói chuyện với chúng tôi trước đã.”

“Nói chuyện gì nào?”

“Nói chuyện về anh, đại văn hào kiêm vị tình thánh!” Diệp Hi cười châm chọc. “Anh có muốn nghe ấn tượng của tôi về anh không?” Chưa kịp để Hứa Tam Bì nói, Diệp Hi tiếp tục, “Thật ra, vẻ ngoài kém mã một chút tôi cũng không để tâm, điều quan trọng là khả năng dựng chuyện của anh quá giỏi, khiến tôi có cảm giác không an toàn.”

“Dựng chuyện á? Người đẹp nói oan cho tôi quá.” Hứa Tam Bì bộ dạng vô tội, miệng lưỡi vẫn trơn tru, “Tôi đối với em là tình cảm hoàn toàn thuần khiết, lời nào lời đấy đều từ tận đáy lòng đó.”

Lần này, đến lượt Hàn Ấn mỉm cười. “Tôi cũng nghĩ sếp Diệp đánh giá không khách quan với anh. Tôi thấy anh không chỉ có năng khiếu dựng chuyện mà còn rất có tài diễn xuất.”

“Được rồi, đừng diễn nữa!” Diệp Hi nghiêm giọng nói, “Hãy nói về Mã Văn Đào.”

“Những gì có thể nói về Mã Văn Đào, tôi nói hết rồi. Tôi đã không liên lạc với anh ta trong nhiều năm. Tôi thực sự không biết anh ta hiện đang ở đâu.” Khuôn mặt của Hứa Tam Bì như thể phải chịu đựng uất ức lớn. “Hơn nữa, tôi nói với hai người về anh ta là để giúp cảnh sát, sao bây giờ lại thành ra tội vạ thế này?”

“Anh thực sự không biết anh ta đang ở đâu?” Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của kẻ vô lại Hứa Tam Bì, nhấn mạnh từng chữ một. “Không sợ anh ta sẽ chui từ đất lên để tìm anh tính sổ sao?”

Nói đoạn, Hàn Ấn lấy cuốn sách “Quà tặng” từ túi và đập nó xuống bàn.

Hứa Tam Bì nhặt cuốn sách từ bàn lên, tay hơi run lên một chút, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh lại, hỏi như thể không hiểu, “Đây là cuốn sách của tôi, có chuyện gì sao?”

“Không! Đây không phải là sách của anh, đây là sách của Mã Văn Đào!” Diệp Hi mặt lạnh như băng nói.

Bị Diệp Hi điểm trúng huyệt, Hứa Tam Bì hơi hoảng loạn, cuốn sách bị trượt khỏi tay và rơi xuống đất. Hắn cúi xuống nhặt, một lúc sau mới ngồi thẳng dậy, dường như để kéo dài thời gian ngắn ngủi nhằm tìm biện pháp đối phó. Hình như không nghĩ ra cách nào hay hơn, Tam Bì phủi ngay câu chuyện, “Vu khống, rõ ràng là vu khống, hai người dựa vào cái gì mà còng tay tôi? Tôi sẽ kiện vì bắt giam bất hợp pháp, tôi cần gặp luật sư!”

Thấy Hứa Tam Bì lớn tiếng chỉ trích, Diệp Hi cũng đập bàn và trả lời đầy tức tối, “Lí do hả? Tôi sẽ nói cho anh lí do. Anh bị bắt vì cố tình can dự, làm phiền lực lượng cảnh sát, cản trở công vụ. Riêng tội này thôi đã đủ bắt giam anh.”

“Chúng tôi có bằng chứng chắc chắn rằng anh biết Mã Văn Đào đã mất và cuốn sách của anh được viết lại dựa trên bản thảo của anh ấy.” Hàn Ấn tiếp lời của Diệp Hi.

Hứa Tam Bì sững người lại, ngây ra như phỗng, toàn thân mềm nhũn ngồi phịch xuống, miệng há hốc và gắn từng tiếng, “Tôn Kiếm, tao không tha cho mày đâu.”

“Anh nên cảm ơn Tôn Kiếm vì đã tích đức thay anh. Nếu anh ta không lén đền bù cho mẹ của Mã Văn Đào, và yêu cầu tôi không vạch trần chuyện đạo văn của anh, anh nghĩ chúng tôi sẽ cho anh cơ hội ngồi đây lươn lẹo, diễn kịch hả?” Hàn Ấn nghiêm giọng, “Động cơ? Chúng tôi muốn biết động cơ anh đưa ra manh mối Mã Văn Đào! Tôi khuyên anh nên trung thực, nếu không, tôi sợ tôi không thể thực hiện lời hứa với Tôn Kiếm.”””

“Tốt hơn là anh nên cho chúng tôi một lí do thuyết phục, nếu không anh chính là nghi can số một giết Doãn Ái Quân, chúng tôi sẽ theo dõi anh 24 giờ. Tôi nghĩ, chú anh sẽ không để nghi can giết người số một trở thành người thừa kế của mình.” Diệp Hi tiếp lời Hàn Ấn.

Hàn Ấn và Diệp Hi nhìn chằm chằm vào Hứa Tam Bì. Hứa Tam Bì như bị mắc nghẹn ở cổ, đôi mắt hắn đảo liên hồi, dường như đang trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

“Được rồi! Hai người ghê gớm đấy!” Bế tắc một lúc, Hứa Tam Bì dường như đã thông suốt, không cam lòng nói, “Chú tôi sắp nghỉ hưu, quãng thời gian này rất quan trọng với tôi, tôi không muốn dây dưa phiền hà với cảnh sát. Để tránh phá hoại hình ảnh của mình trong lòng chú ấy, tôi đã quăng ra con bài Mã Văn Đào cho cảnh sát và muốn chuyển hướng chú ý mục tiêu của hai người. Thực ra, ban đầu tôi đã cố gắng tránh mọi liên quan đến Mã Văn Đào, vì vậy khi xuất bản các cuốn sách, trong bản giới thiệu lí lịch tác giả, tôi cố tình che giấu quá trình học ở trường Đại học Cổ Đô. Nhưng hai người ép tôi quá, nên buộc tôi phải đẩy con bài này ra, có điều tôi từng nghi ngờ Mã Văn Đào có liên quan đến cái chết của Doãn Ái Quân.” Hứa Tam Bì nhặt cuốn sách trên bàn và giơ lên. “Cuốn sách này đã được viết lại. Tôi viết lại vì lo một số tình tiết trong bản thảo sẽ gây rắc rối cho mình. Nhân vật nữ chính trong bản thảo tên là Doãn Ái Quận, hai người đừng nghĩ rằng đây chỉ là sự gần âm ngẫu nhiên. Ai quen cô gái đó đều biết, cô ấy thích mọi người gọi cô ấy là Doãn Ái Quận thay vì Doãn Ái Quân. Cô ấy nghĩ rằng chữ ‘Quân’ quá tầm thường, hơi xuề xòa. Ngoài ra, chân dung, tính cách của nữ chính trong bản thảo rất gần với Doãn Ái Quân. Đặc biệt, có nhiều mô tả tâm lí nam chính thương thầm nhớ trộm nữ chính trong cuốn sách. Thật dễ khiến người ta liên tưởng rằng tác giả đã phải lòng một cô gái nào đó, mới có những sáng tác như vậy trong văn học, vì thế tôi có đôi chút nghi ngờ Mã Văn Đào. Sau khi cẩn thận nhớ lại một số chi tiết năm xưa, tôi từng thấy Doãn Ái Quân đến hiệu sách của anh ta để mua một cuốn sách. Hơn nữa sau khi vụ án xảy ra không lâu, có hôm, chiếc xe đạp của tôi bị hỏng, tôi muốn mượn xe của anh ta, nhưng anh ta nói xe cũng bị hỏng. Vấn đề là tôi đã nhìn thấy ngày hôm trước anh ta còn đạp chiếc xe ấy. Lúc đó, tôi nghĩ có thể là anh ta keo kiệt, hẹp hòi không cho mượn. Nhưng bây giờ nghĩ lại, liệu anh ta có ném xác cô gái bằng xe đạp, sợ tôi mượn xe có thể phát hiện ra gì đó bất thường chăng?”

Hứa Tam Bì dừng lại một lúc và nói với giọng điệu rất chân thành, “Nói thật, tôi chân thành mong cảnh sát có thể lần theo manh mối của Mã Văn Đào để làm sáng tỏ chân tướng vụ án, như vậy sẽ không bao giờ làm phiền tôi nữa.”

“Bản thảo của cuốn sách đâu?” Hàn Ấn hỏi. “Tôn Kiếm nói anh chỉ trả lại một bản điện tử.”””

“Tôi đốt đi rồi!” Hứa Tam Bì phân trần, “Để lại bản thảo thì khác nào mối họa cho tôi. Nó là chứng cứ tố giác tôi đạo văn, cho nên sau khi viết lại ra bản điện tử thì tôi đã đốt nó.”

Đốt rồi! Những lời giải thích của Hứa Tam Bì trước đó khá hợp lí, cũng có thể giải thích tại sao hắn giấu nhẹm quá trình từng học ở Đại học Cổ Đô trong phần lí lịch tác giả và tại sao năm đó hắn không khai báo Mã Văn Đào là nghi can với Ban Chuyên án. Tuy nhiên, điểm gốc rễ khiến hắn nghi ngờ Mã Văn Đào là bản thảo. Bây giờ bản thảo đã bị đốt cháy, thì ngang với chết là hết đối chứng?

Hàn Ấn và Diệp Hi nhìn nhau một lúc. Diệp Hi quay đầu lại, trừng mắt với Hứa Tam Bì, sau đó vẫy tay ra hiệu cho sĩ quan cấp dưới dẫn hắn đi làm thủ tục phóng thích.

Diệp Hi thực sự bất lực. Rốt cuộc, cũng xác nhận được Hứa Tam Bì không liên quan gì đến vụ án 4.1. Tuy nhiên, với bằng chứng về vụ 18.1 hiện tại, chỉ có thể giam Hứa Tam Bì tối đa 24 giờ, không giúp gì cho việc giải quyết vụ án.

Cả Hàn Ấn và Diệp Hi đều nhận ra rất rõ ràng, vấn đề đau đầu hiện nay là: Lời nói của Hứa Tam Bì có mấy phần sự thật? Nếu đó là sự thật, thì nghi vấn về Mã Văn Đào thực sự đáng lưu tâm. Nếu sai, kẻ giết người chắc chắn là Hứa Tam Bì. Một vấn đề khác mà Hàn Ấn đang suy ngẫm. Ngay cả khi kẻ giết người được xác định thì lấy đâu ra bằng chứng sau 16 năm? Dựa vào đối đầu trực diện chắc chắn là không được, phải tìm bằng chứng hoặc nhân chứng với sức thuyết phục – dường như chỉ có thể đặt hi vọng vào Dư Mĩ Phần.

Theo Diệp Hi, cô đã sắp xếp người tìm kiếm Dư Mĩ Phần ở các nhà khách và khách sạn nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Hàn Ấn đề nghị, xét theo điều kiện kinh tế của Dư Mĩ Phần, trọng tâm của tìm kiếm nên ở những nhà trọ giá rẻ, cho thuê theo giường nằm. Diệp Hi đồng ý và lập tức sắp xếp.

« Lùi
Tiến »