Nửa đêm, Hàn Ấn vẫn không thể chợp mắt.
Anh có thể xác định được vai trò quan trọng của Dư Mĩ Phần trong vụ án 18.1. Dư Mĩ Phần chắc chắn biết ai là người đàn ông Doãn Ái Quân tiếp xúc cuối cùng trước khi mất tích. Còn việc cô ấy có liên quan tới vụ án 4.1 hay không thì Hàn Ấn thấy vẫn rất mơ hồ.
Người phụ nữ giả thần giả quỷ là ai? Tại sao cô ta cứ quanh quần trên đường Hoa Bắc, nơi xác chết được phát hiện lần đầu tiên? Rồi tại sao lại thường xuất hiện trong kí túc xá của Doãn Ái Quân? Tại sao lại gọi điện cầu cứu sự giúp đỡ? Cô ta có phải là Dư Mĩ Phần? Không, Hàn Ấn chợt nhận ra cách suy nghĩ trước đây của mình bị bó hẹp. Nếu loại bỏ việc hung thủ muốn tung hỏa mù, cũng loại bỏ Dư Mĩ Phần, lẽ nào còn kẻ thứ ba?
Tất nhiên là sẽ có! Vậy động cơ là gì? Lẽ nào muốn dùng cách giả thần giả quỷ một cách thiếu khôn ngoan để cảnh sát chú ý đến vụ án 18.1? Hay cô ấy đang bị bệnh tâm thần vì bị ám ảnh sâu sắc vụ án 18.1? Điều quan trọng nhất là, cô ấy có phải là người biết nội tình không? Tuy nhiên, một điều có thể chắc chắn, người phụ nữ này hao tổn tâm trí đến vậy thì chắc cô ta phải có một mối liên hệ nào đó với vụ án 18.1.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Ấn vội vã đến Ban Chuyên án tìm Trường Lâm. Lí do rất đơn giản bởi vì không ai hiểu tình tiết vụ án 18.1 hơn anh ta. Hàn Ấn hi vọng rằng anh ta có thể lập danh sách những người phụ nữ bất thường trong khi điều tra vụ án.
Phó Trường Lâm hiện đang điều hành cả Ban Chuyên án và ban Án lưu nên rất cực nhọc, vất vả. Nhưng điều đó không thay đổi thói quen đến sớm của anh ta. Ngày thường, Trường Lâm luôn là người đầu tiên tới Ban Chuyên án, nhưng hôm nay có ngoại lệ. Khi anh ta bước vào văn phòng, Hàn Ấn đã chờ ở đó rất lâu.
“Hôm nay đến sớm vậy? Có manh mối mới không?” Cảnh sát hình sự thường có trực giác mách bảo, hơn nữa lại rất chuẩn xác, Phó Trường Lâm lúc đầu hơi ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức mỉm cười.
“Vâng, có điều muốn thỉnh giáo anh…” Hàn Ấn bày tỏ mục đích tới tìm Trường Lâm, và nhấn mạnh rằng chưa biết chừng những manh mối này ít nhiều sẽ có hữu dụng cho việc phá án.
Phó Trường Lâm bây giờ rất tin tưởng Hàn Ấn, vì vậy anh ta không nghĩ ngợi gì thêm. Trường Lâm đặt túi xuống và ngồi xuống ghế. Anh ta cẩn thận nhớ lại. “Đúng là có một người phụ nữ hành vi hơi kì lạ. Thực ra, cuốn sách tôi đưa cho cậu không phải là do tôi mua, mà có người nào đó đã gửi nó cho ban Án lưu. Tôi thấy hành động của người gửi hơi bất thường, nghi ngờ người đó có thể biết nội tình vụ án nên tìm kiếm thông tin người gửi bên chuyển phát nhanh. Kết quả phát hiện, thông tin đó là giả, sau đó tôi tìm kiếm theo camera giám sát ở sảnh bưu cục, cuối cùng đã thấy bóng dáng của người gửi đồ, mất nhiều công sức mới tìm được cô ấy. Cô ấy tên là Tô Cẩn, một bạn học cấp ba của Doãn Ái Quân. Hai người có mối quan hệ rất tốt ở trường trung học. Sau khi tốt nghiệp, Doãn Ái Quân thi vào trường Đại học Cổ Đô. Còn cô ấy thi vào trường Đại học Sư phạm của thành phố. Cô ấy luôn chú ý đến vụ án của Doãn Ái Quân. Cô ấy vô tình mua cuốn sách ‘Quà tặng’ và thấy có nhiều tình tiết khớp với vụ án, nên gửi một bản đến Sở Công an, hi vọng sẽ có ích cho vụ án. Sau đó, chúng tôi đã điều tra về cô ấy và không tìm thấy điều gì khả nghi. Nhưng mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Vào cuối năm 2008, một bài phân tích toàn diện vụ án 18.1 đã xuất hiện trên một diễn đàn trực tuyến địa phương. Bài viết mặc dù chỉ là phán đoán chủ quan, không ăn nhập với vụ án, nhưng nó vẫn gây ra ảnh hưởng không nhỏ vào thời điểm đó. Chúng tôi tìm thấy người đăng bài đó qua địa chỉ IP, đó lại là Tô Cẩn. Hỏi về động cơ, Tô Cẩn nói rằng cô ấy hi vọng sẽ thu hút sự chú ý của mọi người để vụ án có thể được lật lại.”
Phó Trường Lâm như là một cuốn “từ điển sống”. “Ứng viên” được đưa ra chính xác là nghi can mà Hàn Ấn đang tìm kiếm. Anh háo hức hỏi, “Có phải Tô Cẩn ở thành phố này không?”
“Cô ấy kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp đại học không lâu. Chồng là bạn cùng lớp, người địa phương, gia đình rất khá giả, hỗ trợ cô ấy mở một thẩm mĩ viện.” Phó Trường Lâm lấy ra một cuốn sổ tay bìa da nát bươm, mở nó ra, tìm kiếm một lúc, rồi vội đưa cuốn sổ của mình cho Hàn Ấn, chỉ vào một trang, “Đây, đây là địa chỉ của thẩm mĩ viện và số liên lạc của cô ấy.”
Hàn Ấn ngay lập tức với tay lấy một mảnh giấy trắng và một cây bút trên bàn, ngó phần ghi chú trong cuốn sổ ghi chép của Trường Lâm để ghi lại thông tin Tô Cẩn, sau đó khua khua tờ giấy trong tay. “Cảm ơn anh Phó, tôi sẽ đi gặp Tô Cẩn.”
Phó Trường Lâm nói khách sáo, “Hay anh đợi hết cuộc họp buổi sáng, tôi đưa anh đi.”
“Không, anh còn cả đống việc bên này. Tôi có thể tự đi taxi,” Hàn Ấn nói.
---❊ ❖ ❊---
Tên của thẩm mĩ viện do Tô Cẩn mở được đặt theo chính tên của cô ta, “Thẩm mĩ viện Tô Cẩn”. Nó nằm trong khu vực sầm uất của thành phố J, gần một tuyến đường chính của thành phố, có ba tầng, khá rộng rãi.
Hàn Ấn đẩy cánh cửa kính lớn của thẩm mĩ viện. Ngay lập tức, một nữ tiếp tân mặc đồng phục màu hồng mỉm cười tươi rói, bước tới chào đón. “Chào anh, anh đến để làm đẹp, đúng không?” Thấy Hàn Ấn mỉm cười và lắc đầu, nhân viên tiếp tân nhanh nhạy hỏi, “Vậy, anh đến để đón bạn gái? Anh có thể cho tôi biết tên của cô ấy, tôi sẽ giúp anh tìm cô ấy.”
“Không.” Hàn Ấn mỉm cười giải thích, anh rút thẻ cảnh sát từ túi quần và đưa cho nhân viên tiếp tân. “Tôi thuộc đội Cảnh sát hình sự thành phố, muốn tìm bà chủ của cô để tìm hiểu thông tin.”
Cô tiếp tân đón lấy thẻ cảnh sát và nhìn kĩ hơn. Cô ta lịch sự trả lại cho Hàn Ấn rồi chỉ vào chiếc ghế sofa ở bên cửa kính. “Mời sĩ quan Hàn ngồi xuống đây đợi một lát. Để tôi đi tìm bà chủ.”
“Được rồi, làm phiền cô.” Hàn Ấn gật đầu, ánh mắt nhìn theo cô tiếp tân men theo một cầu thang gỗ xoắn ốc màu trắng lên tầng hai.
Vừa ngồi xuống ghế sofa, chưa kịp nhìn xung quanh kĩ càng, Hàn Ấn đã nghe thấy tiếng giày cao gót phát ra từ cầu thang trên tầng hai. Đầu tiên là nữ tiếp tân, theo sau là một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở sang trọng với áo sơ mi trắng, quần màu xám. Người phụ nữ thân hình mảnh khảnh và dung mạo xinh xắn, nhưng sắc mặt dường như hơi mệt mỏi.
“Đây là sĩ quan Hàn, đây là bà chủ của chúng tôi.” Từ cầu thang, nữ tiếp tân dẫn bà chủ đến trước mặt Hàn Ấn, người đang đứng dậy khỏi ghế sofa. Sau khi giới thiệu, nữ tiếp tân lịch sự lui sang một bên.
“Xin chào, tôi là Tô Cẩn, xin hỏi anh tìm tôi…” Tô Cẩn lịch sự đến chỗ Hàn Ấn giơ tay ra, mỉm cười rất chuyên nghiệp.
Hàn Ấn nhẹ nhàng bắt tay cô ta, bàn tay khá mềm mại. “Tôi muốn gặp cô để nói về chuyện của Doãn Ái Quân.”
“Tốt quá.” Nụ cười của Tô Cẩn bỗng trở nên chân thành. “Có phải các anh bắt đầu điều tra lại vụ án của cô ấy không?” Thấy Hàn Ấn mỉm cười, chưa kịp lên tiếng thì Tô Cẩn đã vội chỉ tay vào cầu thang. “Đi, đi lên văn phòng của tôi.” Nói xong cô ta quay đầu về phía nhân viên tiếp tân khe khẽ dặn dò, “Cô pha hai tách trà nhé.”
Theo Tô Cẩn bước lên cầu thang, Hàn Ấn đến một căn phòng màu trắng tinh tươm, sạch sẽ và thơm nức. Ngay sau khi ngồi xuống, trà được bưng lên, Tô Cẩn nhiệt tình giục Hàn Ấn uống một vài ngụm trà cho đỡ khát, sau đó đi thẳng vào chủ đề chính.
Tô Cẩn rất mến khách, Hàn Ấn khó có thể vừa mới mở miệng đã khép cô ta vào vòng nghi vấn nên đành lấy Doãn Ái Quân ra làm bước đệm. Anh cầm tách trà, nhấp hai ngụm, trầm ngâm. “Cô và Doãn Ái Quân có phải là bạn thân không?”
“Vâng, chúng tôi thân thiết khi học phổ thông.” Tô Cẩn cụp mắt, tay mân mê tách trà, giọng nói chùng hẳn xuống. “Sau khi Ái Quân xảy ra chuyện, tôi đã buồn khá lâu. Tôi không thể tin được, trước đó vài ngày, chúng tôi còn cùng ngủ trên một chiếc giường, thế mà trong chớp mắt, cô ấy đã không còn nữa, chúng tôi vĩnh viễn chia li.”
“Trước khi mất tích, cô có gặp cô ấy sao?” Hàn Ấn gặng hỏi.
“Vâng!” Tô Cẩn nói với tâm trạng đau buồn. “Ngày 7 tháng 1 là sinh nhật của tôi, tình cờ là Chủ Nhật, tôi mời cô ấy với một vài người bạn tụ tập đi chơi cùng nhau, cô ấy ở lại với tôi tối hôm đó. Chúng tôi trò chuyện cả đêm, ôn lại rất nhiều chuyện thời trung học…”
“Hai cô có đề cập đến chuyện yêu đương không?” Hàn Ấn hỏi.
“Tôi hỏi cô ấy, cô ấy nói mới tới trường thì lấy đâu ra bạn trai.” Tô Cẩn dừng lại đôi chút. “Nhưng cô ấy nói rằng có quen một nhà văn nam, nhưng cô ấy chỉ biết sơ sơ, thậm chí còn chưa phải là bạn bè.”
“Vì vậy, khi thấy cuốn sách ‘Quà tặng’ có tình tiết dính líu đến vụ án năm đó, cô bèn gửi nó đến Sở Công an, mong cảnh sát sẽ điều tra nhà văn đó, đúng không?” Hàn Ấn tiếp lời cô.
“Vâng. Nhưng phía cảnh sát các anh dường như không có bất kì động thái nào, mà còn điều tra ngược lại tôi.” Tô Cẩn nói với chút ấm ức, “Vì vậy, tôi đã đăng một bài phân tích vụ án trên internet, tôi biết, cách nghĩ của tôi là rất ngây thơ, ấu trĩ, nhưng mục đích của tôi là hi vọng mọi người chú ý đến vụ án của Ái Quân, điều này sẽ khiến phía cảnh sát các anh phải điều tra lại.”
“Không, cô hiểu nhầm chúng tôi rồi. Thực tế, chúng tôi vẫn đang điều tra tác giả của cuốn sách, nhưng chúng tôi chưa tìm thấy bằng chứng nào.” Hàn Ấn như đang giải thích thay cho Trường Lâm, sau đó hỏi, “Cô xác nhận nhà văn mà Doãn Ái Quân nhắc đến là tác giả của cuốn sách ‘Quà tặng’?”
“Không, không!” Tô Cẩn liên tục lắc đầu giải thích, “Cuốn sách đó tôi tình cờ mua đọc. Ái Quân chưa bao giờ đề cập đến tên nhà văn mà cô ấy biết.”
“Ồ, là thế này…” Hàn Ấn chìm trong im lặng giây lát rồi bắt đầu đi vào chủ đề chính. Anh lấy điện thoại di động ra, kiểm tra nhật kí điện thoại. Sau đó anh nhắc tới hai ngày trong đó, hỏi Tô Cẩn có nhớ lúc đó đang ở đâu và làm gì không.
“Sao lại là hai ngày này? Không phải là vụ án của Ái Quân sao? Sao anh lại hỏi tôi? Tôi có vấn đề gì?” Tô Cẩn rất ngạc nhiên, sắc mặt khó hiểu đặt ra một loạt câu hỏi.
Hàn Ấn không thể tiết lộ tình tiết của vụ án. Anh đành phải xin lỗi và mỉm cười. “Xin lỗi, tôi không thể nói cho cô biết chi tiết về vụ án. Tôi biết hỏi như vậy là có chút đường đột nhưng xin cô đừng bận tâm, hãy hợp tác với chúng tôi.”
“Tất nhiên là tôi bận tâm, nhưng tôi không có gì phải che giấu.” Khuôn mặt của Tô Cẩn hơi tối sầm lại, giải thích một cách khó chịu. “Hai ngày anh nói, tôi đang ở nhà mẹ chồng. Tháng trước, người ta chẩn đoán mẹ chồng tôi mắc ung thư dạ dày, chồng tôi và tôi chuyển đến nhà mẹ chồng sống để tiện chăm sóc. Từ lúc đó, hành trình của tôi chỉ có ba điểm: nơi làm việc – nhà mẹ chồng – bệnh viện, tối không ra ngoài vào buổi tối, chứ đừng nói là đi ra ngoài lúc đêm khuya. Chồng tôi, bố chồng và cô giúp việc có thể chứng minh lời tôi nói.”
Khi Tô Cẩn nói điều này, chắc chắn nhân chứng là hoàn toàn chuẩn xác. Nhìn sắc mặt mệt mỏi của Tô Cẩn, rất có thể do chăm sóc mẹ chồng bị bệnh mà ra, vậy tạm thời không đề cập nữa. Hàn Ấn tỏ thái độ xin lỗi nhưng vẫn truy hỏi hoạt động của cô ta vào Giao thừa và những ngày lễ năm mới.
Do đã sau một vài tháng, Tô Cẩn cần chút thời gian để nhớ lại. May mắn thay, hoạt động vào ngày đầu năm mới cô ta nhớ rất lâu, nên không mất nhiều thời gian để đưa ra câu trả lời. “Vào đêm Giao thừa, vợ chồng tôi và nhân viên của công ty ăn uống tại quán Mĩ Thực ở Tân Giới Khẩu, sau bữa tối thì đến quán bar Manhattan để đếm ngược, rồi lại sang một quán bar tên là Dạ Sắc để tiếp tục liên hoan. Ba ngày sau, ngày đầu tôi nghỉ, còn đi làm bình thường vào ngày hai ngày sau.”
Tô Cẩn nói xong, ngẩng đầu nhìn Hàn Ấn với ánh mắt thù địch, “Tôi không hiểu, tại sao tôi lại liên quan đến vụ án mà anh điều tra? Cảnh sát các anh điều tra thì phải có chứng cứ chứ? Tôi muốn biết, tại sao vô duyên vô cớ anh lại tìm tới tôi?”
“Điều này…” Trước hàng loạt câu hỏi chất vấn của Tô Cẩn, Hàn Ấn không nhịn được, đành nói một cách dè dặt. “Có vụ án phân xác trong thành phố vào ngày đầu năm. Trường hợp này có phần giống với trường hợp của Doãn Ái Quân. Cô chưa từng nghe về vụ án đó sao?”
“Không.” Tô Cẩn ngẩn người. “Tôi chưa bao giờ nghe tới. Có lẽ tâm trí của tôi gần đây dành hết cho mẹ chồng nên chả còn thời gian quan tâm đến thế giới bên ngoài.” Thái độ của Tô Cẩn bớt nóng giận hơn. “Lẽ nào kẻ giết người năm đó lại ra tay một lần nữa?”
“Điều này không thể tiết lộ với cô, nói thế nào nhỉ…” Hàn Ấn ngừng lại và cân nhắc lời nói, “Tôi không thể nói cho cô biết chúng tôi đã xác định nghi can như thế nào, nhưng có thể nói chung chung là về cơ bản, những ai có liên hệ với Doãn Ái Quân năm đó đều nằm trong phạm vi điều tra của chúng tôi, vì vậy xin đừng để tâm đến sự đường đột của tôi.”
“Tôi có thể hiểu điều này.” Tô Cẩn không còn cảnh giác với Hàn Ấn, khuôn mặt nở nụ cười quyến rũ. “Tôi đã giải thích hành tung trước và sau đêm Giao thừa. Tôi có bị loại trừ là nghi can không?”
“Tất nhiên, nhưng cần yêu cầu nhân viên của cô chứng minh điều đó.” Hàn Ấn nói với một nụ cười.
“Không sao, anh có thể hỏi bất kì ai cũng được, đêm đó mọi người chơi thả phanh ở quán bar Manhattan.” Tô Cẩn có vẻ sốt ruột chứng minh sự vô tội của mình. “Anh có cần tôi gọi một vài người luôn không?”
“Không, không, chờ đã, cô vừa nói là quán bar Manhattan?” Thấy Tô Cẩn gật đầu xác nhận, Hàn Ấn túm tóc mình, thầm mắng bản thân, suýt chút nữa anh đã bỏ lỡ một manh mối quan trọng – quán bar Manhattan, không phải đó là nơi cuối cùng mà Vương Lị, nạn nhân của vụ án 4.1 xuất hiện sao?
Làm thế nào Vương Lị và Tô Cẩn lại trùng hợp ở cùng trong một quán bar tối hôm đó? Hàn Ấn nghi ngờ, nói thêm, “Mấy giờ các anh chị rời khỏi quán bar Manhattan và đi đến nơi khác?”
“Không lâu sau khi đếm ngược Giao thừa, chồng tôi nói rằng không đủ high , vì vậy chúng tôi phải đổi một quán bar…” Tô Cẩn cau mày nhớ lại, “Chắc khoảng 1 giờ sáng.”
“1 giờ sáng!” Thời gian đó cũng là lúc Vương Lị rời khỏi quán bar. Hàn Ấn không nhịn được, lớn giọng truy hỏi. “Cô có chắc là khoảng 1 giờ sáng không?”
“Có chuyện gì vậy? Thời gian quan trọng như vậy sao?” Hàn Ấn nói như hét khiến Tô Cẩn có phần không dám chắc. Cô ta cố nhớ một lúc, rồi chậm rãi gật đầu. “Chắc là thời gian đó đấy, tôi nhớ mình đã nhìn đồng hồ, nếu không để tôi hỏi chồng hay nhân viên.” Tô Cẩn rút điện thoại ra, định bấm số, rồi dừng lại, thở dài nói, “Ôi, vô dụng thôi, tất cả họ lúc đó đều say mèm, có lẽ chẳng nhớ đâu. Ồ…” Đôi mắt của Tô Cẩn sáng lên. “Phải rồi, khi chúng tôi rời Manhattan, chúng tôi đã gặp một khách hàng của thẩm mĩ viện ở cửa. Nếu anh để tâm đến thời gian thì đợi tôi gọi cho cô ấy xác nhận lại?”
Tô Cẩn nói tiếp, vuốt danh bạ điện thoại di động trong tay, tìm kiếm một lúc nhưng không ra và lẩm bẩm trong miệng, “Tôi hình như không có số điện thoại của cô ấy.” Sau đó, Tô Cẩn nhấc máy điện thoại bàn, bấm một số, vội vàng nhắc nhở, “Phòng kinh doanh tiếp thị, tôi là Tô Cẩn, giúp tôi kiểm tra số điện thoại của một hội viên, cô ấy tên là Vương… Vâng, là Vương Lị…”
Cái gì? Vương Lị! Thật sự rất trùng hợp? Quán bar Manhattan, 1 giờ sáng, lẽ nào người tên Vương Lị mà Tô Cẩn nói là nạn nhân Vương Lị trong vụ án 4.1? Hàn Ấn nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, chọn ảnh của Vương Lị được lưu trong máy, đưa về phía mắt Tô Cẩn. “Vương Lị mà cô nói, có phải cô ấy không?”
Tô Cẩn nhìn chằm chằm vào điện thoại, nói với giọng khó hiểu, “Là cô ấy, có chuyện gì vậy?”
Được Tô Cẩn xác nhận, Hàn Ấn chỉ vào máy điện thoại trong tay Tô Cẩn, trầm giọng xuống, “Cô đặt điện thoại xuống đi, Vương Lị là nạn nhân của vụ án chúng tôi.”
“Á!” Tô Cẩn há hốc miệng, đôi mắt mở to, ngạc nhiên không nói lên lời.
“Ngoài hung thủ, có lẽ cô là người cuối cùng nhìn thấy Vương Lị.” Hàn Ấn nói, “Xin hãy nói lại chi tiết tình huống hai người gặp nhau tối hôm đó, cố gắng đừng bỏ sót chi tiết nào.”
Tô Cẩn dường như vẫn chưa định thần lại sau cú sốc, vẫn cầm điện thoại cố định trên tay với vẻ thất thần. Hàn Ấn không còn cách nào khác, lặp lại những lời vừa nãy mới kéo cô ta trở lại cuộc trò chuyện.
Tô Cẩn bỏ điện thoại xuống, mỉm cười ngại ngùng, “Xin lỗi, tôi hơi thất thố, không ngờ cả hai vụ án phân xác ở thành phố này có thể liên quan đến tôi. Ừm, tình huống đêm đó là thế này…” Tô Cẩn húng hắng giọng hai lần, lấy lại bình tĩnh. “Khi chúng tôi đi ra từ Manhattan, tôi thấy Vương Lị đang đứng trên đường vẫy taxi. Tôi liền tới chào và hỏi cô ấy sao về sớm thế. Cô ấy nói rằng không được khỏe, muốn về nhà nghỉ ngơi, nhưng chưa vẫy được xe. Tôi nói tiếc quá, chúng tôi vẫn tiếp tục đi chơi, nếu không, chúng tôi có thể đưa cô ấy về. Cô ấy mỉm cười, nói vài lời cảm ơn. Sau đó chúng tôi chia tay. Đơn giản vậy thôi.”
“Còn nữa không? Cô hãy nghĩ kĩ lại, khi hai người chia tay, cô ấy vẫn còn ở cửa quán bar chứ?” Hàn Ấn hỏi.
Tô Cẩn suy nghĩ một lúc rồi nói, “Ồ vâng, tối hôm đó, chúng tôi cả đoàn người, ngoài tôi không biết uống rượu thì còn tỉnh táo, chứ những người khác đều high hết cỡ, uống thả phanh. Chồng tôi thậm chí còn say tới mức trước khi vào Dạ Sắc, anh ấy đã ngồi xổm nôn mửa trên đường một lúc lâu. Tôi ở bên cạnh chăm sóc anh ấy, khi vỗ lưng cho chồng và dùng khăn giấy lau miệng cho anh ấy, tôi vô tình nhìn ra xa. Lúc đó, Vương Lị đi ra phía đầu đường. Tôi thấy một chiếc ô tô đậu lại cạnh cô ấy. Cô ấy nhìn vào chiếc xe rồi mở cửa, ngồi vào trong. Sau đó tôi đỡ chồng vào quán bar.”
“Chiếc xe đó là thương hiệu gì? Màu gì? Biển số xe bao nhiêu?” Hàn Ấn hỏi gấp.
Tô Cẩn nheo mắt và cân nhắc một lúc. “Tôi không nhìn thấy rõ, khoảng cách quá xa, ánh sáng không đủ, chỉ trông thấy mờ mờ, hình như là một chiếc Sedan.”
---❊ ❖ ❊---
Nghe kể về chiếc xe ô tô mà Tô Cẩn chứng kiến đêm Vương Lị mất tích, Hàn Ấn như bị kích động. Thật đáng tiếc, Tô Cẩn không thể cung cấp thông tin chi tiết hơn về chiếc xe, khiến anh hơi thất vọng trong lòng. Tuy nhiên, kết quả của chuyến thăm này cũng không hề uổng phí. Ban đầu xuất phát từ nghi ngờ Tô Cẩn, nào ngờ có thu hoạch ngoài mong đợi — đã có thể xác nhận vị trí và cách thức mất tích của Vương Lị. Nếu lời nói của Tô Cẩn là đúng, thì Vương Lị đã chủ động lên xe, điều đó có nghĩa là cô và hung thủ có thể biết nhau, thậm chí là thân thiết. Điều đó cũng có nghĩa là trong phác họa tội phạm của Hàn Ấn, mô tả về mối quan hệ giữa hung thủ và nạn nhân là sai. Trong phán đoán trước đó, Hàn Ấn cho rằng, mặc dù đối tượng mà kẻ giết người trả thù hay trừng phạt có hình mẫu cố định, nhưng theo vị trí và thời điểm mà kẻ giết người bắt Vương Lị, thì rõ ràng là thiếu kế hoạch sắp sẵn, cho thấy sự trùng hợp ngẫu nhiên, cũng có nghĩa là hai người không biết nhau.
Lúc này, lòng Hàn Ấn vô cùng mâu thuẫn, anh vui buồn lẫn lộn. Đáng buồn là: Sự thật rất khác với phác họa trong báo cáo hồ sơ của anh. Anh không biết đối mặt với các đồng nghiệp trong Ban Chuyên án và Diệp Hi như thế nào. Điều đáng mừng là: Nếu hung thủ và Vương Lị có qua lại trong cuộc sống, thì phạm vi của nghi can được thu hẹp rất nhiều, hi vọng bắt giữ thành công hung thủ lớn hơn nhiều.
Tất nhiên, những lời Tô Cẩn chỉ là lời nói từ một phía, vẫn cần bằng chứng. Sau khi rời khỏi thẩm mĩ viện, Hàn Ấn tìm chồng Tô Cẩn, đến thăm bố chồng cô ta và người giúp việc gia đình cô ta, cuối cùng loại trừ mọi nghi vấn về Tô Cẩn.
Rời khỏi nơi mẹ chồng Tô Cẩn sống, Hàn Ấn đi theo con đường mà không đích đến, đi vô định một lúc, tâm trạng anh vô cùng bối rối. Mặc dù phác họa hồ sơ tội phạm như một môn khoa học mà không hẳn là khoa học, không thể thực hiện một cách liền mạch, kín kẽ mà không mắc lỗi, nhưng lỗi định hướng sai lầm này quả là nghiêm trọng. Anh không thể tha thứ cho mình vì đã phạm phải một sai lầm lớn như vậy, anh còn thấy xấu hổ hơn khi đối mặt với Diệp Hi. Ngoài tình cảm tốt đẹp dành cho cô, chính sự tin tưởng vững chắc của cô cũng đủ khiến anh không thể chịu đựng nổi.
Làm thế nào để đối mặt? Làm thế nào để giải thích? Làm thế nào để bù đắp?…
Rối rắm. Chỉ rối như mớ bòng bong. Kết quả đã an bài. Dù là giảng viên trong trường Học viện Cảnh sát, là học giả chuyên nghiệp hay cảnh sát, thì đều phải tuân theo ‘sự thật khách quan’. Đây là trách nhiệm xã hội và đạo đức nghề nghiệp tối thiểu. Rối trí chỉ là một kiểu tự tham vấn tâm lí cho bản thân, tự mắng mình hai ba câu, thương hại bản thân mình, rồi tâm trạng sẽ tự khắc tốt lên, và cuối cùng vẫn phải nắm lấy điểm mấu chốt, đó là không thể sai lầm nối tiếp sai lầm.
Được rồi, hãy quay lại vụ án. Nếu hung thủ và nạn nhân có điểm giao cắt chung trong cuộc sống, thì cần phải xem xét lại mối quan hệ xã hội của Vương Lị. Điều quan trọng nhất cần làm vào lúc này là xem xét toàn diện hồ sơ điều tra vụ án 4.1 và báo cáo những manh mối mới bất ngờ này cho Diệp Hi.
Hàn Ấn rút điện thoại di động ra khỏi túi quần, khuôn mặt hơi buồn nhưng vẫn tràn đầy dũng khí, nhấn số của Diệp Hi…
Nhận được điện thoại của Hàn Ấn, Diệp Hi bình tĩnh hơn so với tưởng tượng của anh. Diệp Hi không nhiều lời, chỉ yêu cầu Hàn Ấn trở về Ban Chuyên án rồi nói sau.
Sau khi gặp nhau, không cần phải nói cũng biết Hàn Ấn bối rối tới mức nào, nhưng Diệp Hi luôn an ủi anh. Tuy nhiên, lời nói của Diệp Hi không chỉ để tâm trạng Hàn Ấn tốt lên, mà nó còn rất hợp lí.
Diệp Hi đưa ra một quan điểm: Có thể là hung thủ biết cả Vương Lị và Doãn Ái Quân?
Phải rồi! Khả năng này là hoàn toàn có thể. Nếu vậy, mặc dù hướng điều tra trước đó có phần sai lệch, nhưng không hề ảnh hưởng đến kết quả. Những lời của Diệp Hi, giống như một liều thuốc kích thích, ngay lập tức khiến đôi mắt của Hàn Ấn sáng rực, tinh thần bỗng phấn chấn trở lại.
Nhanh như cắt, hai người mang hồ sơ ghi chép vụ án 4.1 ra, dò tìm bắt đầu từ mối quan hệ xã hội của Vương Lị, đầu tiên sàng lọc những người có cùng trong ghi chép về Vương Lị và vụ án 18.1, nhưng kết quả thật đáng thất vọng. Sau đó, hai người nghiên cứu kĩ hồ sơ của từng nghi can đã bị điều tra, nhưng cũng không tìm thấy điểm đáng ngờ nào. Hồ sơ cho thấy từng nghi can đều có đầy đủ bằng chứng ngoại phạm. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là không có kẻ giết người trong số họ. Có lẽ thông tin và bằng chứng trước đây của một số người là sai sự thật. Do đó, Hàn Ấn và Diệp Hi dò theo thông tin như độ tuổi và xe hơi riêng, để phân loại ra một số nghi can. Nhưng trời đã quá khuya, họ đành để ngày mai điều tra thêm.
Khi thu dọn các bản hồ sơ ghi chép và nhìn đồng hồ đã gần 8 giờ, Hàn Ấn đề xuất đi đến khu vực gần quán bar Dạ Sắc để mô phỏng lại hiện trường. Anh muốn xác nhận: Dưới ánh đèn đêm, liệu có phải đứng trước cửa quán sẽ không thể phân biệt được màu sắc và logo của chiếc xe đỗ ở cuối đường. Có điều, đây không phải là thiếu tin tưởng Tô Cẩn, mà Hàn Ấn cho rằng, Tô Cẩn đang mải lo cho người chồng say xỉn, do đó không lưu tâm đến màu sắc hoặc logo của chiếc xe. Có thể là màu sắc và logo thương hiệu xe nằm trong tầm nhìn của cô ta, nhưng não bộ đã lược bỏ. Nếu kết quả mô phỏng trực tiếp là như vậy, thì Hàn Ấn có thể sử dụng “cuộc phỏng vấn nhận thức” một lần nữa để khai thác phần sâu trong trí nhớ.
---❊ ❖ ❊---
Vào lúc 8 giờ tối, tại trước cửa quán bar Dạ Sắc trên con phố bar, khu quảng trường Tân Giới Khẩu.
Lúc này, Hàn Ấn và Diệp Hi đứng trên con đường đối diện cửa quán bar Dạ Sắc, nhìn về hướng Bắc…
Phố bar nằm ở hướng chính Nam của quảng trường Tân Giới Khẩu, toàn bộ con đường dài khoảng 400 hoặc 500 mét. Vị trí của quán bar Dạ Sắc có lẽ nằm ở giữa con đường này, cách đầu đường khoảng 200 mét. Nếu khoảng cách này là vào ban ngày, tầm nhìn sẽ khá rõ ràng, nhưng vào ban đêm, ánh sáng yếu vì vậy tầm nhìn sẽ bị giảm đi. Thêm vào đó, mặc dù đèn đường sáng nhưng mấy cây ngô đồng được trồng ven đường để phủ xanh, tán lá sum sẽ nên con phố hơi âm u.
Đứng trước cánh cửa quán Dạ Sắc, nhìn ra phía xa. Nếu đó là một màu sáng, chẳng hạn như màu vàng, hoặc màu đỏ như áo khoác lông cừu của Vương Lị, thì có thể thấy rõ, màu tối hơn một chút rất khó phân biệt rõ ràng, càng không thể thấy logo xe. Có thể thấy lời của Tô Cẩn là đúng sự thật.
Hàn Ấn và Diệp Hi đi dọc theo con đường đến vòng xuyến gần đó. Thật đáng tiếc, hệ thống camera giám sát giao thông được đặt tại giao lộ trên. Nếu kẻ giết người rẽ phải từ con đường ngang trên đó, thì thoát khỏi camera giám sát. Camera giám sát giao thông tiếp theo và đoạn giữa phố bar này còn cách nhau một con phố xuyên ngang. Nếu kẻ giết người rẽ vào con phố này, sau đó xuyên ngang qua con phố giữa thì sẽ thoát khỏi tất cả các camera giám sát.
Hai người đứng trên đường thảo luận với nhau về camera giao thông. Đột nhiên, một chiếc ô tô lao tới bên cạnh, cửa sổ bên phải mở ra. Người lái xe cố gắng thò đầu ra khỏi cửa sổ, nói to, “Đi đâu?”
Hàn Ấn và Diệp Hi nhìn nhau, chưa kịp phản ứng. Người lái xe sau đó nói thêm một câu, “Lên đi, tôi chạy xe đàng hoàng, không chặt chém hai người đâu mà lo.”
Hai người đã hiểu ra – chắc hẳn là “taxi dù”, Diệp Hi đang định giơ tay đuổi tài xế đi thì Hàn Ấn nắm lấy cánh tay cô, vẻ mặt như thể ngộ ra điều gì. Anh gắng kìm lại giọng nói phấn khích, thì thầm bên tại Diệp Hi, “Tôi hiểu rồi, phác họa của tôi không hề sai. Những điều tra trước đó của Ban Chuyên án về các mối quan hệ của Vương Lị cũng chính xác. Chiếc xe đón Vương Lị đêm đó có thể là một chiếc taxi dù.”
“Hoặc hung thủ giả vờ là lái xe taxi để dụ Vương Lị vào xe!” Diệp Hi liền hiểu ý, tiếp ngay lời Hàn Ấn.
Hai người gật đầu với nhau rồi ra hiệu bằng mắt. Sau đó, cả hai mở cửa xe, Diệp Hi ngồi vào ghế phụ, còn Hàn Ấn ngồi ở ghế sau. Tài xế tưởng vớ được khách sộp, vừa khởi động xe vừa hỏi hai người đi đâu. Diệp Hi lạnh mặt chỉ về phía lề đường, bảo tài xế đậu xe ở đó trước.
Trông Diệp Hi nghiêm nghị và giọng nói cứng rắn. Tài xế dường như nhận ra điều gì đó. Sau khi dừng xe bên lề đường, anh ta xị mặt. “Hai sếp không phải đang đi ‘câu cá’ đấy chứ? Làm ơn tha cho tôi đi, cả nhà tôi già trẻ lớn bé đều trông vào mình tôi lái cái taxi dù này để sống. Xin đừng phạt mà!”
Nhìn thấy vẻ đáng thương của tài xế, Diệp Hi cũng không muốn dọa nạt anh ta nữa, lấy thẻ cảnh sát ra. Tài xế ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm, tim vừa suýt nhảy khỏi lồng ngực lại quay về vị trí, lẩm bẩm với giọng ngọt xớt, “Tôi biết mà, các vị làm quan chức buổi tối nhiều hoạt động như thế, ai đời lại hạ mình đi ‘câu đêm’ cơ chứ?”
“Ý anh là gì? Thanh tra giao thông nào đến nỗi tệ như anh nói?” Diệp Hi cười nói, “Thôi, đừng nói nhảm nữa, tôi muốn hỏi anh vài điều.”
“Sếp nói, sếp cứ nói, biết gì là tôi sẽ khai với sếp đúng sự thực.” Người lái xe vội vàng nịnh nọt.
“Anh lái taxi dù mấy năm rồi?” Diệp Hi hỏi, “Làm ăn thế nào?”
“Mới được hai năm.” Người lái xe thành thật trả lời, “Kiếm cũng được. Sếp biết đấy, con phố này là khu vực nhộn nhịp nhất về đêm ở chỗ chúng ta. Có rất nhiều người gọi taxi, taxi còn không đủ nhu cầu. Những người làm việc suốt đêm xung quanh đây, rồi các cô tiếp viên chân dài, thường thích gọi taxi dù như chúng tôi. Mấy người cùng ghép chung một xe, chia tiền ra mỗi người chỉ mất có vài tệ, nếu gọi taxi thường thì ai trả tiền người nấy.”
“Phố này có bao nhiêu taxi dù?”
“Làm sao biết hết được, chúng tôi đâu bị quản lí, ai làm việc người nấy, không rõ là bao nhiêu.”
“Thông thường anh chờ khách ở đâu?”
“Vào lúc chớm khuya, thường là ven đường hoặc các ngã rẽ. Tôi không dám đến trước cửa quán bar hay karaoke để đợi khách, vì tài xế taxi kí hợp đồng ở đây sẽ báo lại. Vào nửa đêm, chủ yếu là gần đường chỗ các nhân viên quán bar tan ca. Có rất nhiều nhân viên ca đêm gọi xe chung về nhà.”
“Vào đêm Giao thừa, anh có ở gần đây không?”
“Vâng. Nhưng hầu như không có thời gian dừng nghỉ, làm ăn được nhất vào tối hôm đó, càng về khuya càng khó gọi xe, khách vừa xuống, phía sau đã có khách khác lên, đi bao nhiêu tiền, họ cũng trả, thế mà vẫn đành bỏ lại không ít khách gọi xe.”
“Đêm đó có tài xế nào lạ mặt chờ khách gần đây không?”
“Tôi không để ý lắm, tôi chỉ lo kiếm ăn thôi.”
Diệp Hi suy nghĩ một lúc, có lẽ không còn gì để hỏi, quay sang nhìn Hàn Ấn, người đang ngồi ở ghế sau vẫn giữ im lặng nãy giờ. Hàn Ấn nhẹ nhàng lắc đầu và ra hiệu rằng anh cũng không còn câu hỏi gì. Diệp Hi quay lại, rút ra một tấm danh thiếp ra đưa cho tài xế. “Nếu anh thấy tài xế nào lạ mặt đợi khách ở con phố này, phiền anh gọi cho tôi.”
“Chắc chắn, chắc chắn rồi.”
Tài xế đón lấy danh thiếp, mỉm cười đon đả. Sau khi thấy hai người xuống xe, anh ta dường như sợ có sơ sẩy gì, nhanh chóng khởi động xe rồi chuồn mất tăm.
Diệp Hi nhìn về hướng xe, quay sang Hàn Ấn mỉm cười. “Anh nghĩ hung thủ không phải là tài xế xe taxi dù, mà là giả danh lái xe taxi dù để Vương Lị mất cảnh giác, đúng không?”
“Đúng thế.” Hàn Ấn gật đầu. “Giống như tôi đã mô tả trong phác họa trước đây, hung thủ có công việc bình thường, lịch trình cố định và lần đầu tiên hắn phạm tội mà đã thành thục và hoàn hảo, cho thấy hắn có trình độ học vấn khá cao. Đó là một loại nghề nghiệp có tính chuyên môn kĩ thuật nhất định, nhưng không nhất thiết liên quan đến việc sử dụng dao kéo. Hắn khá mờ nhạt trong cơ quan, vị trí không cao, nhưng không có nghĩa là làm công việc thấp kém.” Hàn Ấn lấy lại tự tin, thao thao bất tuyệt, “Hung thủ hôm đó đã tìm kiếm một nơi để trút giận sau cú sốc tâm lí lớn, hắn đã chọn khu vực nhộn nhịp nhất trong thành phố, đúng thời điểm sôi động nhất, đoạn đường đông đúc nhất, cũng là khu vực dễ bại lộ nhất để tìm kiếm ‘con mồi’, rõ ràng là thiếu sự tính toán tỉ mỉ từ trước. Nhưng hắn rất may mắn, vì đã gặp một đối tượng có ngoại hình rất giống hình mẫu gây kích thích ban đầu cho hắn – Vương Lị, người mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu đỏ, mái tóc xoăn dài, và đã thực hiện thành công tội ác. Vụ giết người này giống như lần đầu gây án của nhiều kẻ giết người hàng loạt, có sự bốc đồng và ngẫu nhiên nhất định. Nếu hắn tiếp tục phạm tội, không, hắn sẽ tiếp tục phạm tội, thì hắn sẽ biến sự ngẫu nhiên này thành thói quen. Điều đó có nghĩa là, lần thứ hai gây án, hắn vẫn ở khu vực này, vẫn giả dạng tài xế xe taxi dù. Vì ban đêm và thậm chí tới sáng tinh mơ có rất nhiều phụ nữ xuất hiện ở đây, hắn tin rằng sẽ tìm được đối tượng như hình mẫu của hắn.”
“Nếu hung thủ giả làm lái xe taxi dù, điều đó có nghĩa là chiếc xe của hắn không sang trọng lắm phải không?” Diệp Hi hỏi.
“Đúng vậy, xe sang trọng sẽ khiến người ta nghi ngờ. Cá nhân tôi nghĩ rằng, nó là một chiếc xe nội địa hoặc một chiếc xe thương mại của Nhật Bản hoặc Hàn Quốc. Hàn Ấn ngừng lại rồi nói, “Có lẽ hung thủ không cẩn trọng như chúng ta tưởng tượng. Ngày mai chúng ta liên lạc với cảnh sát giao thông, xin tất cả các video giám sát xung quanh quảng trường tối hôm đó, kiểm tra xem có thể tìm thấy chiếc xe nào khả nghi không.”
Thấy Hàn Ấn lại có thể nói chuyện tự tin như trước, Diệp Hi vui vẻ đập mạnh một cái vào vai anh. Hai người nhìn nhau và mỉm cười – lúc này im lặng hơn là lên tiếng.