Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
rối loạn đa nhân cách

Đến nửa đêm lại có cuộc gọi quấy rối.

“Hộc… hộc…” Có tiếng thở hổn hển từ đầu máy bên kia.

“Giúp tôi với, giúp tôi…” Giọng cô gái lạnh đến rợn người.

“Được rồi, nhưng tôi giúp được gì cô nào?” Hàn Ấn cố gắng trấn tĩnh, nói giọng hòa nhã.

“Tôi…”

Đầu dây bên kia, cô gái ngập ngừng. Hàn Ấn nín thở, vì sợ rằng cô gái cảm thấy áp lực, lại cúp máy và chạy trốn. “Xin cô cứ nói, nếu tôi có thể làm được, tôi sẽ gắng hết sức giúp cô.”

“Có người muốn giết tôi!” Giọng nói lạnh lùng của cô gái nhấn mạnh từng tiếng một.

“Ai muốn giết cô? Tại sao lại muốn giết cô?” Tim của Hàn Ấn nhảy lên dữ dội trong lồng ngực.

“Bởi vì tôi biết bí mật của cô ấy, tôi thấy cô ấy giết người, cô ấy muốn giết tôi bịt miệng… Á…” Cô gái hét lên thất thanh, dường như bị ai đó quấy nhiễu, cuộc gọi đột nhiên bị gián đoạn, chỉ còn tiếng “tu tu” phát ra từ đầu dây bên kia.

Hàn Ấn đành đặt điện thoại di động xuống. Lòng thấy tiếc nuối, chỉ còn thiếu một chút thôi, cô gái sẽ nói ra một cái tên. Có lẽ cái tên đó sẽ giải thích được các cuộc gọi quấy rối lúc nửa đêm gần đây. Tuy nhiên, từ cuộc trò chuyện với cô gái, ít nhất có thể nắm bắt được hai mẩu thông tin: Thứ nhất, cô gái chứng kiến một vụ án giết người. Thứ hai, có người muốn giết cô gái để diệt khẩu. Vậy thì cô gái đang kêu cứu là ai? Ai là người muốn giết cô ấy để diệt khẩu? Người muốn giết cô ấy đã giết ai? Mối quan hệ giữa ba người này là gì?

Từ thông tin hiện có, cô gái gọi điện đã từng xuất hiện trong kí túc xá nơi Doãn Ái Quân sống trước khi chết, và cả gần đường Hoa Bắc nơi ném xác chết. Trong một cuộc trò chuyện trước đây với Hàn Ấn, ý thức của cô gái khá mơ hồ khi Hàn Ấn hỏi về danh tính và vị trí đang cư ngụ. Ngoài ra, nếu cô ấy chứng kiến một vụ án giết người, tại sao cô ấy không báo cho Đồn Công an một cách quang minh chính đại, mà cố tỏ ra huyền bí nửa đêm cầu khẩn sự giúp đỡ từ Hàn Ấn? Nếu ai đó muốn giết cô ta diệt khẩu, tại sao trong một thời gian dài bẵng đi không thực hiện?

Một loạt các câu hỏi không thể giải thích hợp tình hợp lí theo lẽ thường, vì vậy chỉ có một lí do có thể giải thích rõ ràng những nghi vấn trên.

Tất cả mọi thứ, bao gồm cả “đôi mắt” lén ở một góc để quan sát Hàn Ấn, cuộc gọi quấy rối lúc nửa đêm, oan hồn của kí túc xá, máu trên cửa sổ kính, thậm chí là vụ án phân xác 4.1, có lẽ đều do một người, và nguyên nhân là cô ta bị mắc chứng rối loạn đa nhân cách.

Rối loạn đa nhân cách là một rối loạn gây ra do các yếu tố tâm lí, chủ yếu là do bị tổn thương tâm lí, đặc biệt là sang chấn tâm lí thời thơ ấu. Giải thích một cách đơn giản, đó là bởi vì “bản thể chính” (chính là bệnh nhân) không thể chịu được sang chấn tâm lí nào đó, từ đó tách mình ra khỏi thực thể và hình thành một hoặc nhiều bản thể khác nhau để gánh vác thay cho bản thể chính, đó là sự tự điều chỉnh trong tiềm thức. Các bản thể bị chia tách và bản thể chính tự chủ, độc lập với nhau, cùng tồn tại như một bản thể hoàn chỉnh. Bản thể chính có thể biết sự tồn tại của những bản thể khác, nhưng khi bản thể khác chiếm quyền chi phối cơ thể và trở thành bản thể chính, thì bản thể chính không hề hay biết những việc mà mình đã làm, từ đó mà hình thành kí ức gián đoạn, rời rạc.

Hướng điều tra này không phải do Hàn Ấn nghĩ, mà là ý kiến của Cố Phi Phi.

Cố Phi Phi là một tiến sĩ kép về pháp y và tâm lí học. Cô đã tiếp xúc với những trường hợp án như vậy trong quá trình học tập ở nước ngoài. Vào đêm xuất hiện chữ máu trong kí túc, cô đã tìm Diệp Hi để tìm hiểu ngọn ngành. Căn cứ vào một số hành vi khó giải thích theo quan điểm bình thường và quan điểm tội phạm, cô bắt đầu suy nghĩ theo hướng này và đề nghị Hàn Ấn thử tìm kiếm nghi can có đặc điểm như vậy.

Trong vụ án này, cả Dư Mĩ Phần và Thẩm Tú Lan đều có tiềm năng, nhưng Thẩm Tú Lan đã 35 tuổi khi gặp sang chấn tâm lí liên quan đến vụ án. So với Dư Mĩ Phần, lúc đó chỉ mới 20 tuổi, tâm trí của Tú Lan đã trưởng thành và hoàn thiện hơn nhiều, nên mấu chốt vẫn tập trung vào Dư Mĩ Phần.

---❊ ❖ ❊---

Cuộc họp buổi sáng.

Như thường lệ là báo cáo về tiến độ của từng nhóm công tác, kết quả không mấy khả quan.

Sau cuộc họp, Diệp Hi yêu cầu những cán bộ chủ chốt của từng nhóm ở lại để thảo luận về các nhiệm vụ quan trọng tiếp theo. Nhưng chưa nói được vài câu, điện thoại di động trên bàn của cô rung lên. Cô liếc nhìn số người gọi đến, ra hiệu cho mọi người tạm nghỉ, cầm lấy điện thoại và ra khỏi phòng họp.

Không lâu sau, chiếc điện thoại trong túi Hàn Ấn cũng rung lên, đó là tin nhắn. Sau khi nhìn thấy, anh lấy cớ đi vệ sinh và cũng ra khỏi phòng họp. Diệp Hi đang đợi anh ở đầu cầu thang cách phòng họp không xa.

Thấy Diệp Hi thận trọng như vậy, Hàn Ấn cũng cảnh giác cao, tới đầu cầu thang và hỏi khẽ khàng, “Sao thế? Chuyện gì vậy?”

Diệp Hi nhìn ngang ngó dọc hai bên hành lang, cố ghim giọng xuống, “Có tin về dấu vết của ‘xe cảnh sát’. Những người tôi cử đi điều tra, họ đã tìm thấy manh mối trong một xưởng sửa chữa nhỏ ở ngoại ô. Người sửa xe ở đó nói rằng trước đây có một chiếc xe cảnh sát đến thay lốp, nhưng lại yêu cầu thay lốp xe cũ vào, có điều anh ta không nhớ ngoại hình của tài xế, chỉ nhớ mang máng là biển xe có hai số cuối là 46.”

“Biển số xe cảnh sát, hai số cuối 46, hình như tôi đã từng nhìn thấy nó?” Hàn Ấn lấy tay vỗ lên trán và lẩm bẩm.

Diệp Hi rõ ràng đã biết câu trả lời, thì thầm nhắc nhở, “Ban Án lưu!”

“Đúng rồi!” Hàn Ấn kinh ngạc, thấy mình bất giác rướn cao giọng, anh vội vã dịu giọng xuống, “Xe của ban Án lưu, là Phó Trường Lâm? Ba người họ đi cùng nhau? Họ đến đó làm gì? Lẽ nào là do án họ phụ trách?”

Diệp Hi lắc đầu buồn bã. “Ai mà biết được? Dù sao, chắc cũng là chuyện mờ ám, nếu không sao phải bí mật thay lốp?”

“Vậy cô định tính sao?” Hàn Ấn hỏi.

Diệp Hi do dự đôi chút rồi nói tiếp, “Lúc này ở đầu cầu thang, tôi đã suy nghĩ rồi, tôi sẽ lật bài ngay trước mặt họ. Anh thấy thế nào?”

“Được đấy.” Hàn Ấn gật đầu, chắc nịch tán thành. “Đã đến lúc phải lật kèo với họ.”

---❊ ❖ ❊---

Hai người trở lại phòng họp và ngồi xuống cạnh nhau.

Diệp Hi nghiêm mặt, yêu cầu Phó Trường Lâm, Đỗ Quân và Diêu Cương ở lại, những người khác có thể tan họp, sau đó chỉ về chỗ đối diện với mình để ba người ngồi xuống.

Diệp Hi lật qua kẹp tài liệu và tìm một bức ảnh, đặt trước mặt ba người vừa ngồi xuống. Cô nói, “Đây là dấu lốp xe hơi được phát hiện vào đêm thầy Hàn Ấn mới đến chỗ chúng ta, khi đó thầy ấy và Khang Tiểu Bắc đi khảo sát hiện trường vứt xác ở núi Hổ Vương.”

Phó Trường Lâm liếc nhìn bức ảnh, nói như không quan tâm, “Tôi biết, có chuyện gì sao?”

Diệp Hi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, nói thẳng, “Theo tin tức đáng tin cậy, lốp xe này thuộc xe của ban Án lưu.”

“Cái gì?” Phó Trường Lâm có vẻ kinh ngạc, “Làm sao có thể là xe của chúng tôi? Chúng tôi tới đó làm gì?”

“Điều này tôi phải hỏi anh.” Diệp Hi lạnh lùng nói.

“Tôi…” Phó Trường Lâm kiềm chế nói, “Tiểu Diệp, tin tức của cô có đáng tin không? Liệu có sai sót không, tôi chưa bao giờ đến núi Hổ Vương.”

“Không, không phải là anh Phó Trường Lâm. Mà là anh đã lái xe đêm đó, phải không?” Hàn Ấn đột nhiên chỉ vào Đỗ Quân, người đang ngồi bên tay trái của Phó Trường Lâm.

Đỗ Quân tỏ ra rất bất an. Khi Diệp Hi lấy những bức ảnh ra và đẩy về phía ba người, Phó Trường Lâm và Diêu Cương đều tỏ ra khá bất ngờ, còn Đỗ Quân khuôn mặt tỏ ra lo lắng.

“Cái gì? Là cậu? Cậu lái xe của ban đi tới đó làm gì?” Phó Trường Lâm đột nhiên nổi cơn tam bành, đứng phắt dậy và giơ thẳng tay, đập một cái vào sau gáy Đỗ Quân.

“Tôi…” Đỗ Quân cúi đầu xuống, không nói nên lời.

“Rút cuộc đi đến đó làm gì?” Diệp Hi nghiêm giọng hỏi.

“Tôi đi… Không có gì, tôi đi để quan sát, thăm dò hiện trường.” Đỗ Quân vẫn còn mong giấu giếm.

“Nếu quan sát hiện trường, thì sao anh phải chột dạ như thế, tại sao anh phải thay lốp xe? Và có bằng chứng cho thấy, anh không đi một mình mà còn ít nhất có bốn người đi cùng anh, những người đó là ai?” Diệp Hi dừng lại. “Anh muốn sống lại khoái cảm phạm tội, phải không?”

“Không, vụ giết người không liên quan gì đến chúng tôi. Tôi chỉ đưa một vài người bạn trên mạng từ nơi khác đến thăm.” Đỗ Quân buột miệng.

“Cậu định lừa ai hả? Vì một vài người bạn trên mạng, cậu không sợ bị ra khỏi ngành sao?” Phó Trường Lâm lại lao lên và đá một cú.

Để điều này xảy ra trong nhóm của mình, Phó Trường Lâm mất hết cả thể diện. Làm việc tại Sở Công an cả đời, được mọi người tôn trọng, khi sắp nghỉ hưu, lại xảy ra một sai lầm lớn như vậy, đặc biệt là trước mặt Diệp Hi, Trường Lâm không còn mặt mũi nào, cho nên không tránh khỏi bị mất kiểm soát. Nếu như Diệu Cương không kéo anh ta ra, thì Đỗ Quân đã ngã gục xuống đất từ lâu.

“Tôi, tôi đã thu vài ngàn tệ của họ…” Đỗ Quân hoảng hốt, len lén nhìn Phó Trường Lâm. “Họ nói rằng sẽ thú vị hơn khi đi xe cảnh sát, nên tôi bí mật lái xe của ban.”

Câu trả lời của Đỗ Quân đã khiến mọi người có mặt đều kinh ngạc. Đường đường là một cảnh sát, lại vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp như vậy, thật khiến người ta khó mở lời. Điều này không chỉ làm tổn hại nghiêm trọng hình ảnh của cảnh sát, mà còn coi thường cả nạn nhân. Ngoài ngạc nhiên, nó còn khiến mọi người dở khóc dở cười, làm thế nào mà anh ta lại nghĩ ra cả việc làm ăn như thế?

“Vẫn còn dám ăn nói linh tinh, khai thực ra ngay.” Phó Trường Lâm dường như không thể chấp nhận được câu trả lời như vậy, anh ta thở hồng hộc, chỉ tay vào mặt Đỗ Quân quát lên.

“Là thực, là sự thực!” Đỗ Quân đứng dậy, vội vàng giải thích. “Nếu không tin, anh có thể kiểm tra lịch sử trò chuyện trong máy điện thoại của tôi.”

“Ngồi xuống.” Diệp Hi chỉ vào chiếc ghế đối diện và nói trong giận dữ, “Cụ thể, chuyện này là sao?”

Đỗ Quân ngồi xuống ghế, cúi đầu, sắp xếp lại suy nghĩ, và nói với giọng buồn bã. “Vụ án Doãn Ái Quân luôn là chủ đề hot rất được quan tâm trên một số diễn đàn trực tuyến. Nhiều cư dân mạng đăng lên diễn đàn những phân tích và phán đoán của họ về vụ án. Ban đầu, tôi chỉ tình cờ xem qua. Nhưng sau đó, tôi thấy cách nhìn của họ quá ngây thơ non nớt, nên lấy danh người trong ngành tham gia vào và nhận được nhiều lời khen ngợi của cư dân mạng.

“Thế là, tôi đã thành lập một nhóm QQ dành riêng cho vụ án Doãn Ái Quân với tư cách là trưởng nhóm, thu hút rất nhiều người đam mê trinh thám và thích suy luận. Họ thường giục giã tôi, để tôi cho họ xem những hình ảnh hiện trường hoặc là tiết lộ thêm chi tiết về vụ án, hoặc để tôi mô tả tình hình hiện trường vụ án…

“Thực ra, ý định ban đầu lập nhóm của tôi rất đơn giản. Tôi thích phù phiếm, hư vinh, được mọi người khen ngợi và sùng bái. Sau đó, tôi mất rất nhiều tiền vì chứng khoán. Tôi tìm cách kiếm tiền và bắt đầu nghĩ tới ‘tài nguyên’ của các vụ án phân xác cùng nhóm trên mạng này. Đương nhiên, tôi chỉ có thể nghĩ đến đó, còn đâu là nhờ cảm hứng từ một cuốn tiểu thuyết của Anh. Trong cuốn tiểu thuyết đó, người Anh đã phát triển lộ trình của tên sát nhân hàng loạt Jack đồ tể thành một điểm thu hút khách du lịch, và công việc kinh doanh rất khấm khá, khách du lịch tới không ngớt. Vì vậy, tôi nghĩ, liệu tôi có thể đưa một số người mê trinh thám đến thăm hiện trường vứt xác để thu phí không? Tôi thử đề cập vài lần trong nhóm, rất nhiều người nhiệt tình tham gia…”

“Cậu đã làm việc này bao nhiêu lần rồi?” Phó Trường Lâm không nhịn được nói xen vào.

“Hai hoặc ba lần.”

“Bao nhiêu lần?”

“Ba lần, mỗi lần bốn người.”

“Anh có biết những người đó không?” Hàn Ấn nói xen vào tiếp.

Đỗ Quân gật đầu. “Tôi cũng sợ xảy ra chuyện, vì vậy tôi chỉ chọn người ở tỉnh khác. Hơn nữa tôi đã sử dụng lợi thế là cảnh sát của mình để điều tra về họ, cũng kí một thỏa thuận bảo mật với họ.”

“Mày là thằng cực kì khốn nạn. Làm việc cùng với loại cảnh sát như mày là một sự sỉ nhục.” Phó Trường Lâm đã bình tĩnh lại một chút, lắc đầu và nói trong thất vọng.

Đỗ Quân ngồi phịch xuống đất, kéo vạt áo của Trường Lâm, nói mếu máo như khóc, “Đội trưởng, tôi xin anh, anh có thể trừng phạt tôi thế nào cũng được nhưng đừng tống tôi ra khỏi ngành? Tôi muốn làm cảnh sát!”

Ngồi ở phía đối diện, Diệp Hi từ này giờ chưa lên tiếng, đập tay xuống bàn, hứ với giọng lạnh tanh, “Anh còn xứng không? Anh còn xứng là cảnh sát không? Anh có còn xứng với huy hiệu này trên mũ cảnh sát không? Cứ đợi đó, việc tước bộ cảnh phục và loại anh ra khỏi lực lượng cảnh sát chỉ là hình phạt ban đầu thôi.”

---❊ ❖ ❊---

Đỗ Quân đã nhận tổng cộng ba chuyến ‘khách tham quan’, điều đó có nghĩa là lại thêm 12 nghi can và tất cả họ đều đến từ các tỉnh khác, Diệp Hi càng não ruột. Tuy nhiên, Hàn Ấn trấn an Diệp Hi đừng lo lắng. Kẻ giết người vứt xác rất suôn sẻ và không để lại dấu vết gì, nhất định rất quen đường đi lối lại trong thành phố. Rõ ràng hắn là người địa phương hoặc người đã sống nhiều năm ở đây.

Đối với nhóm QQ của Đỗ Quân, cũng cần phải điều tra cần thận. Theo đề nghị của Hàn Ấn, Ban Chuyên án đã niêm phong máy tính mà Đỗ Quân sử dụng ở đơn vị và ở nhà, sắp xếp cho kĩ thuật viên trích xuất ngay thông tin của các thành viên trong nhóm và tất cả nội dung trò chuyện, tìm ra các địa chỉ IP trong thành phố, có thể kẻ giết người ẩn núp trong số đó.

Vài giờ sau, sau những nỗ lực của các kĩ thuật viên, đã có kết quả. Nhóm QQ do Đỗ Quân lập gồm gần 100 người, có 15 địa chỉ IP thuộc thành phố và chỉ có một địa chỉ liên quan đến xác chết của Doãn Ái Quân. Người dùng đăng kí địa chỉ IP này là Thẩm Tú Lan, một công nhân vệ sinh đã phát hiện xác chết phân thấy hai lần trong 16 năm.

Hàn Ấn và Diệp Hi vô cùng sốt sắng, một đoàn người hỏa tốc tới nơi ở của Thẩm Tú Lan. Đúng là ở nơi đó họ đã tìm thấy “một số câu trả lời”, nhưng chân tướng sự việc thật đau lòng.

Còn nhớ lần Hàn Ấn tới thăm nhà Thẩm Tú Lan trước đó không? Vào thời điểm đó, Đinh Đại Dân đã mô tả biểu hiện hoảng hốt của vợ mình, “Ngủ không ngon giấc. Khó khăn lắm mới chợp mắt được thì lại gặp ác mộng choàng tỉnh dậy. Thường hoảng loạn, tâm trạng nặng nề. Ngày càng nhút nhát và ăn uống cũng càng lúc càng ít đi, đặc biệt trở nên rất nóng tính. Đôi khi nóng giận ngút trời, như biến thành một người khác vậy.”

Những triệu chứng điển hình của rối loạn stress sau sang chấn (PTSD) do các khủng hoảng tâm lí bất ngờ gây ra, lại không phải là của Thẩm Tú Lan. Những triệu chứng mà Đinh Đại Dân miêu tả là của cô con gái duy nhất – Đinh Hân – người năm 2008 được nhận vào Đại học Cổ Đô, hiện đang học năm thứ tư khoa Trung văn.

Cho đến thời điểm này, cảnh sát mới phát hiện ra rằng, người đầu tiên nhìn thấy mảnh xác và biết đó là từ cơ thể người là cô bé Đinh Hân, khi ấy chỉ mới 8 tuổi. Đây là một trải nghiệm khủng khiếp thế nào đối với một đứa trẻ và nó là nguyên nhân trực tiếp khiến cô bé bị mắc PTSD. Các triệu chứng của PTSD ở trẻ em ban đầu không rõ ràng như người lớn, thường bị cha mẹ bỏ qua. Do không được tư vấn tâm lí kịp thời và hiệu quả, khi triệu chứng này kéo dài đến tuổi trưởng thành, nó có thể dẫn đến các bệnh tâm thần như rối loạn lo âu, rối loạn nhân cách ranh giới, rối loạn đa nhân cách…

Như Cố Phi Phi suy đoán, Đinh Hân đang mắc bệnh rối loạn đa nhân cách. Sau khi Cố Phi Phi thôi miên Đinh Hân, cô thấy rằng ngoài bản thể chính, Đinh Hân còn có ba bản thể khác là, “Doãn Ái Quân”, “kẻ giết người” và “người tố giác”. Bản thân Đinh Hân biết sự tồn tại của ba bản thể kia, nhưng không biết những gì mà các bản thể kia làm.

Vào ngày 18 tháng 1 năm 1996, khi mẹ cô – Thẩm Tú Lan về nhà với một chiếc túi du lịch tối màu, cô bé 8 tuổi – Đinh Hân đang chơi với chú chó Tiểu Hoàng yêu quý của mình trong phòng khách. Mẹ nói với cô rằng có một ít thịt trong túi, muốn mang về cho Tiểu Hoàng ăn. Đinh Hân không thể chờ thêm, liền mở khóa túi du lịch và thấy một gói thịt bê bết máu. Cô cho tay vào, và rút ra một ngón tay người.

Sau đó, thịt và ngón tay trong túi du lịch luôn xuất hiện trong giấc mơ của Đinh Hân mỗi ngày, dần dần trở thành cơn ác mộng của cô. Cô bắt đầu đam mê tất cả các chi tiết của vụ án, do đó biết các mảnh xác trong túi du lịch là của Doãn Ái Quân. Khi không thể chịu đựng được những hình ảnh về thịt và ngón tay hiển hiện trong tâm trí, cô cần một “Doãn Ái Quân sống”, thịt và ngón tay thật đó đã biến thành ảo ảnh. Bản thể này xuất hiện vào lúc có khoảng 17 tuổi, bất cứ khi nào “Đinh Hân” biến thành “Doãn Ái Quân”, cô sẽ bắt chước và mặc quần áo như Doãn Ái Quân trong lời đồn, xuất hiện ở nơi Doãn Ái Quân từng xuất hiện. Sau khi cô được nhận vào khoa Trung văn của Đại học Cổ Đô vào năm 2008, oan hồn cũng tự nhiên xuất hiện trong kí túc xá của Doãn Ái Quân. Ngoài ra, theo kí ức của cha mẹ cô, Đinh Hân đã mất tích hai ngày vào khoảng tháng 8 năm 2010. Sau khi trở về, họ tìm thấy một vé xe buýt đường dài từ thành phố Q đến thành phố J trong túi của cô, nhưng Đinh Hân không hề hay biết mình đã đi đâu và làm gì.

Khoảng năm năm trước, người bạn thân nhất của Đinh Hân, chú chó Tiểu Hoàng đã bầu bạn cùng cô nhiều năm, bị một người hàng xóm vô tình lái xe máy đâm chết. Vào thời điểm đó, cô đã chứng kiến thảm kịch tận mắt. Cô oán hận và phẫn nộ vô cùng, thậm chí nảy ý định giết người hàng xóm đó. Vì Đinh Hân đã từng chia tách với bản thể chính trước đây, nên lần này cô tương đối dễ dàng hình thành một bản thể mới là “kẻ giết người” để đáp ứng các hành động phạm tội bột phát của mình. Trong nhân cách của “kẻ giết người”, cô tin rằng người hàng xóm đã bị cô giết chết, và toàn bộ quá trình giết người được sao chép từ kí ức về vụ án giết người trong bản thể chính – cô giết chết người hàng xóm và phân thây anh ta. Các mảnh xác được đặt trong một túi du lịch tối màu, ném trước thùng rác trên đường Hoa Bắc. Do đó, khi Đinh Hân bị biến thành “kẻ giết người”, có xuất hiện trên đường Hoa Bắc, nơi vứt xác.

Khi hai sĩ quan cảnh sát hình sự là Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc đến thăm và để lại danh thiếp, nhân cách “kẻ giết người” cảm thấy hoảng loạn chưa từng thấy. Cô thấy mình đã bị cảnh sát nhắm đến và sẽ chịu sự phán xét của pháp luật vì tội giết hàng xóm. Cô muốn tới Đồn Công an đầu thú, nhưng thiếu can đảm. Sự hoảng loạn và đấu tranh nội tâm kịch liệt khiến “kẻ giết người” này đau khổ tột độ, vì vậy cô lại hình thành bản thể “người tố giác” để giảm đi sự sợ hãi tột cùng. “Người tố giác” và “kẻ giết người” biết nhau. “Người tố giác” luôn phải cảnh giác với “kẻ giết người” sẽ hãm hại mình để bịt miệng, vì vậy mới có những cuộc gọi nhờ giúp đỡ lúc nửa đêm từ khi Hàn Ấn đến thăm nhà Thẩm Tú Lan.

Hiện tại, Đinh Hân có tổng cộng bốn nhân cách. Khi kích thích bên ngoài nào khiến cô ấy cảm thấy lo lắng, cô ấy sẽ thay đổi nhân cách theo nhu cầu tâm lí của mình. Đây là một cuộc sống vô cùng thống khổ. Đó là một căn bệnh tâm thần quái ác đòi hỏi sự can đảm từ chính Đinh Hân và sự chăm sóc tận tình của gia đình mới có thể chữa lành được. Hãy tưởng tượng con đường tương lai đầy rẫy khó khăn đối với gia đình nhỏ bé này. Lúc này, Hàn Ấn vừa đau lòng vừa căm hận, anh thề sẽ tính sổ hết món nợ này với hung thủ giết người.

« Lùi
Tiến »