Có lẽ
Tôi là một đứa trẻ được mẹ nuông chiều.
Tôi bướng bỉnh.
Tôi mong rằng
Từng khoảnh khắc
Đều đẹp như những cây bút sáp màu
Tôi mong mỏi
Có thể vẽ trên tờ giấy trắng dấu yêu
Vẽ sự tự do vụng về, ngốc nghếch
Vẽ một đôi mắt vĩnh viễn
Sẽ không bao giờ rơi lệ
Một bầu trời
Một chiếc lông vũ và chiếc lá cây thuộc về bầu trời trong trẻo
Một màn đêm và trái táo sắc xanh xao.
Tôi muốn vẽ buổi sáng
Vẽ giọt sương vương đọng
Tất cả các nụ cười nhìn thấy đâu đây
Vẽ tất cả tình yêu tươi trẻ
Không biết đến đớn đau
Vẽ người tôi yêu
Trong trí tưởng tượng xa xăm
Cô ấy chưa bao giờ thấy áng mây mù đen tối
Đôi mắt cô ấy chỉ là bầu trời trong vắt
Cô ấy sẽ luôn hướng về tôi
Mãi mãi, dõi theo tôi
Không bao giờ đột ngột quay mặt đi nơi khác.
Tôi muốn vẽ phong cảnh miền xa thẳm
Vẽ đường chân trời sáng rõ và sóng nước mơn man
Vẽ rất nhiều dòng sông hạnh phúc
Vẽ những ngọn đồi
Cây cỏ mọc lún phún xanh xanh
Tôi để chúng lại gần nhau
Để chúng yêu nhau
Để nguyện cầu thầm lặng rằng
Mỗi mùa xuân lặng lẽ chuyển mình qua
Sẽ là ngày sinh của một loài hoa bé nhỏ.
Tôi cũng muốn vẽ cô gái ở tương lai
Người tôi chưa bao giờ nhìn thấy và sẽ không thể thấy
Nhưng chỉ biết rằng cô ấy rất đẹp
Tôi vẽ chiếc áo khoác mùa thu của cô ấy
Vẽ những ngọn nến đang cháy và lá phong sắc đỏ
Vẽ rất nhiều trái tim hừng hực không tắt lửa
Vì yêu nàng
Vẽ một đám cưới
Vẽ một ngày nghỉ khi sớm mai thức dậy
Trên đó dán lớp giấy bóng kính
Và những bức tranh cổ tích phương Bắc diệu kì.
Tôi là một đứa trẻ bướng bỉnh
Tôi muốn xóa tất cả những bất hạnh và xui xẻo
Tôi muốn vẽ cửa sổ
Khắp nơi trên Trái Đất,
Để tất cả những đôi mắt đã quen với bóng tối u uất,
Có thể quen với ánh sáng nhiệm màu
Tôi muốn vẽ ngọn gió
Và những ngọn núi cao vút nối dài mãi xa
Vẽ khát vọng của tộc người phương Đông.
Vẽ biển
Với tiếng sóng hạnh phúc kéo dài vô tận.
Cuối cùng, trên góc của tờ giấy
Tôi muốn tự vẽ mình
Vẽ một chú gấu túi
Nó đang ngồi ở khu rừng rậm Victoria trong màn đêm u tịch
Ngồi trên cành cây lặng yên
Ngây người ra
Nó không có nhà
Không có trái tim lưu lạc ở phương xa
Nó chỉ có, chỉ có rất nhiều
Những giấc mơ giống như quả mọng
Và một đôi mắt mở to, rất to.
Tôi đang mong mỏi
Đang suy nghĩ
Nhưng không biết tại sao
Tôi đã không nhận được một cây bút sáp nào
Không có khoảnh khắc nhiệm màu nào
Tôi chỉ có tôi
Những ngón tay và vết thương đau đớn
Chỉ có những tờ giấy trắng xóa yêu dấu
Bị xé toang, nát vụn hoang tàn
Hãy để chúng đi tìm những cánh bướm
Hãy để chúng biến mất từ hôm nay
…
---❊ ❖ ❊---
Hoàng hôn treo lơ lửng, bóng tối lấp đầy mặt đất. Trong một căn hộ nhỏ, đèn vẫn còn chiếu sáng rực.
Đây là một căn hộ có ba phòng một sảnh. Lúc này, chỉ có một người đàn ông trong căn hộ, nhưng đèn tất cả phòng, kể cả đèn trần của hai nhà vệ sinh và phòng bếp đều sáng trưng, như thể mong thứ ánh sáng nhỏ nhoi này có thể nuốt chửng cả bóng đêm.
Người đàn ông ngồi trong một căn phòng trông giống như phòng đọc sách, với một cuốn sách trên bàn trước mặt. Anh ta nhìn chằm chằm vào màn đêm bên ngoài cửa sổ, thì thầm những câu thơ kinh điển của Cố Thành. Từ khi người phụ nữ ra ngoài, đã bảy hoặc tám giờ, anh ta cứ như thế suốt. Anh ta dường như đang chờ đợi một khoảnh khắc nào đó – có lẽ anh ta sợ bóng tối, nhưng đang chờ đợi thời khắc khuya hơn.
Tôi muốn vẽ cửa sổ/ Khắp nơi trên Trái Đất/ Để tất cả những đôi mắt đã quen với bóng tối u uất/ Có thể quen với ánh sáng nhiệm màu… Giọng nói của người đàn ông càng lúc càng trầm, cho đến khi hai bả vai run rẩy. Anh ta mở ngăn kéo bàn, tìm một chiếc hộp đen bằng gấm thuôn dài, mở nắp và lấy chìa khóa ra, siết chặt nó trong tay, tiếng khóc nấc bất lực và đau đớn vang lên trong phòng.
Không biết bao lâu sau, đồng hồ quả lắc treo trên tường vang lên mười lần, người đàn ông đột nhiên bật dậy khỏi ghế – cơn uất hận dữ dội. Anh ta gần như dốc hết sức nghẹn ngào rít lên trong phòng, “Tại sao? Tại sao tất cả các người đều như thế? Các người có biết tôi đã cố gắng như thế nào không? Cố gắng thế nào không? Có biết tôi khát khao muốn trở thành một người đàn ông tốt, một người chồng tốt…” Người đàn ông giơ ngón tay lên trời, rồi chỉ vào khung ảnh treo trên tường. Ánh mắt anh ta chuyển từ giận dữ và bất bình sang lạnh lùng và sâu thẳm, giọng hạ thấp. “Là cô, là cô, chính các người đã hủy diệt giấc mơ của tôi, tôi muốn các người phải trả giá. Tôi yêu các người, nên sẽ trừng phạt các người!”
… Người đàn ông mặc một bộ quần áo dài màu đen, đội chiếc mũ trùm đầu màu đen và đi ra ngoài. Ánh sáng từ đèn cảm ứng lúc tỏ lúc mờ, kèm theo tiếng bước chân dứt khoát, hành lang vọng lại tiếng đọc thơ lạnh lùng đến ghê rợn của người đàn ông, “ …Tôi đang mong mỏi/ Đang suy nghĩ/ Nhưng không biết tại sao/ Tôi đã không nhận được một cây bút sáp nào/ Không có khoảnh khắc nhiệm màu nào/ Tôi chỉ có tôi/ Những ngón tay và vết thương đau đớn/ Chỉ có những tờ giấy trắng xóa yêu dấu/ Bị xé toang, nát vụn hoang tàn/ Hãy để chúng đi tìm những cánh bướm/ Hãy để chúng biến mất từ hôm nay…”
---❊ ❖ ❊---
Thời gian trôi nhanh, nháy mắt, Hàn Ấn đã ở thành phố J được gần hai tháng.
Các manh mối khác của Ban Chuyên án vẫn đang được điều tra một cách có hệ thống. Đáng tiếc là vẫn không có manh mối nào có giá trị. Trong cuộc điều tra hiện giờ, khi sàng lọc những nhóm người từng trải qua vụ án 18.1 trong quá khứ, vẫn chưa phát hiện ra ai là nghi can trong vụ án 4.1. Dù Đinh Hân, người bị rối loạn đa nhân cách, đã gây ra một số rắc rối cho Hàn Ấn, nhưng cô có đủ nhân chứng để chứng minh rằng cô không có ở hiện trường khi vụ án xảy ra. Với sự hỗ trợ của trung tâm giám sát giao thông, Ban Chuyên án đã lục tìm các video về vụ mất tích của Vương Lị, video giám sát gần con phố bar nhưng không tìm thấy phương tiện ô tô khả nghi nào. Còn việc liệu Mã Văn Đào và Hứa Tam Bì có phải là kẻ giết người trong vụ án 18.1 hay không, do thiếu bằng chứng, họ tạm ngưng điều tra, dấu vết của Dư Mĩ Phần có một số manh mối. Trong một nhà trọ cho thuê giường, đã tìm thấy tung tích của cô ta. Cô ta có tên trong danh sách thuê trọ, nhưng đã chuyển đi ngay từ đầu tháng Hai, hiện tại chưa rõ đi đâu. Nhiệm vụ giám sát Phùng Văn Hạo thuộc trách nhiệm của Khang Tiểu Bắc. Trong thời gian này, anh ta chỉ hoạt động ở hai địa điểm là bệnh viện và nơi ở. Sau khi tan làm, Văn Hạo rất ít khi ra ngoài, thỉnh thoảng có đi tiệc tùng xã giao một hai lần nhưng không thấy sự bất thường nào. Nhưng có một tin vui về đôi Khang Tiểu Bắc và Hạ Tinh Tinh. Không biết làm cách nào mà Khang Tiểu Bắc bận rộn túi bụi vẫn hâm nóng được tình yêu nảy nở giữa cậu ta và cô gái trong lòng. Tóm lại, hai bên đã gặp bố mẹ của nhau và cả hai gia đình đều tác thành, thậm chí có ý cho đôi trẻ kết hôn chớp nhoáng.
Tất nhiên, tin tốt nhất vào lúc này là nạn nhân thứ hai vẫn chưa xuất hiện. Đây là một khía cạnh tốt cho toàn xã hội và cư dân thành phố, nhưng theo góc nhìn của cảnh sát, thì đó lại là nút thắt trong phá án.
Điểm đặc biệt của kẻ giết người biến thái là động cơ không rõ ràng, hay nói đúng hơn là giết người không có động cơ. Kẻ giết người thường không có bất kì giao thoa nào với nạn nhân trong cuộc sống, điều đó có nghĩa là phạm vi của nghi can có thể là vô hạn. Mặc dù những “phác họa kẻ phạm tội” của các nhà tâm lí học tội phạm có thể giúp thu hẹp phạm vi, nhưng phạm vi vẫn rộng hơn nhiều so với việc điều tra các vụ giết người thông thường. Tuy nhiên, về bản chất, những trường hợp như vậy cũng có mặt tích cực đối với cảnh sát. Một khi kẻ giết người bắt đầu phạm tội, thì khó mà kìm nén được dục vọng tiếp tục giết người. Hắn ta đã thoát khỏi vụ giết người đầu tiên, chắc chắn sẽ quay trở lại. Sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba… Hắn sẽ cho cảnh sát nhiều cơ hội để bắt giữ. Nhiều lúc, cảnh sát thường chỉ tìm kiếm sơ hở khi gây án của kẻ giết người hết lần này đến lần khác, và cuối cùng mới còng tay được hắn. Đối với tất cả sĩ quan cảnh sát, quá trình này đầy bất lực, mâu thuẫn và đau khổ, bởi vì thành công cuối cùng thường phải hi sinh một, hai hoặc thậm chí nhiều nạn nhân vô tội. Đây là điều không ai muốn nhìn thấy, thực sự rất tàn nhẫn, nhưng không thể đánh dấu chấm hết.
Hàn Ấn trong lòng hiểu rất rõ rằng kẻ giết người sẽ tiếp tục phạm tội. Khi nào nạn nhân tiếp theo xuất hiện, e rằng điều đó phụ thuộc vào độ dài “thời gian ngủ đông” của kẻ giết người, tùy thuộc vào việc hắn ta có chịu được sự suy sụp, giày vò nào nữa không…
---❊ ❖ ❊---
Vào ngày 1 tháng 5 năm 2012, ngày lễ cuối cùng của kì nghỉ lễ ngắn ngày, khoảng 6 giờ sáng, tại quảng trường Tân Giới Khẩu, tiếng còi báo động vang lên, những chiếc xe cảnh sát ập tới.
Tổng diện tích của quảng trường Tân Giới Khẩu là khoảng 20.000 mét vuông, với đường kính khoảng 160 mét, phần lớn diện tích được phủ cây xanh. Những thảm cỏ xanh mướt mềm mại, những bông hoa nhụy đỏ chót, cùng hàng chục cây tùng và cây bạch quả cao chót vót tô điểm cho quảng trường bề thế và xanh mát. Bốn phía trên quảng trường đều được trang bị máy khuếch đại âm thanh cao cấp, hằng ngày hẹn giờ cố định để phát các bài nhạc nổi tiếng thế giới. Những chiếc ghế gỗ được đặt ngay ngắn để cư dân và khách du lịch thư giãn nghỉ ngơi. Khi thời tiết tốt, có những đàn bồ câu trắng đập cánh bay lượn. Người dân và khách du lịch có thể ngắm và cho bồ câu ăn ở cự li gần. Nói tóm lại, đây là một nơi lí tưởng để nghỉ ngơi, tập thể dục và giải trí vào các ngày trong tuần. Nhưng vào buổi sáng oi bức, ngột ngạt và hơi ẩm ướt này, mùi máu tanh tỏa ra khắp quảng trường.
Lúc này, một dải dây màu xanh trắng của cảnh sát được kéo quanh quảng trường, một số sĩ quan canh gác bên ngoài. Tất cả họ đều nghiêm trang và sẵn sàng chờ lệnh. Phía bên trong, các bác sĩ pháp y và cảnh sát chịu trách nhiệm điều tra hiện trường đang khá bận rộn.
Đúng như Hàn Ấn dự đoán, kẻ giết người lại tiếp tục phạm tội. Người báo án là một vài cụ bà kết bạn với nhau, đến quảng trường vào buổi sáng để tập thể dục. Lúc họ định vào quảng trường từ lối phía Nam thì thấy một túi rác lớn màu đen ngòm nằm ở giữa lối vào. Các cụ bà tò mò vừa bàn tán xôn xao vừa mở túi ra. Miệng túi buộc rất lỏng lẻo nên chẳng cần gắng sức cũng mở phanh được cái túi. Kết quả là họ thấy một cái đầu người… Sau khi nhận được báo án, Sở Công an gần như điều động hết quân số, các vị lãnh đạo khi nhận được thông tin đều có mặt tại hiện trường.
Ở trung tâm quảng trường, Vũ Thành Cường, phó thị trưởng kiêm giám đốc Sở Công an thành phố J, đang nói chuyện với một vài vị phó sở xung quanh. Thỉnh thoảng, Vũ Thành Cường vung tay và mặt mày giận dữ, các vị phó sở đều mặt mày xanh xám. Hồ Trí Quốc, người chịu trách nhiệm điều tra tội phạm hình sự, đầu cúi gằm. Mặc dù bây giờ rất ít lãnh đạo đề cập đến câu cửa miệng hình thức như “hạn chót phá án”, nhưng sự kiên nhẫn của lãnh đạo trong thành phố, sự kiên nhẫn của lãnh đạo trong Sở, sự kiên nhẫn của giới truyền thông và công chúng đều có hạn. Hồ Trí Quốc hiểu rõ: Khi xuất hiện nạn nhân mới thì ông phải đối mặt với những gì. Ông vô thức hướng mắt về phía Nam quảng trường, vẻ mặt khá mâu thuẫn, vừa mong đợi lại vừa do dự.
Ở lối vào phía Nam quảng trường, Diệp Hi và Hàn Ấn hồi hộp chờ đợi kết quả kiểm tra sơ bộ của bác sĩ pháp y Cố Phi Phi.
Chiếc túi màu đen chỉ chứa một cái đầu, nạn nhân là một phụ nữ, trong độ tuổi từ 25 đến 30. Đầu của nạn nhân được cắt gọn gàng từ phần trên yết hầu. Đôi mắt cụp xuống, đôi môi hơi hé mở, lông mày và đôi môi được trang điểm đậm. Đầu được đặt thẳng đứng trong túi rác, mái tóc dài xoăn gọn gàng xõa xuống hai bên, mặt hướng về con phố bar nằm ở phía Nam quảng trường.
“Nhãn cầu hơi nhô ra, mặt và kết mạc hơi xuất huyết, các triệu chứng khác không rõ ràng. Cần kết hợp với các triệu chứng của cơ quan nội tạng thì mới xác nhận được nguyên nhân tử vong. Tuy nhiên, phán đoán ban đầu gần giống với nạn nhân trước đó là do nghẹt thở.” Cố Phi Phi quỳ gối trên mặt đất, hai cánh tay chống lấy cơ thể, gần như nằm rạp trên mặt đất, quan sát đầu nạn nhân một lúc lâu, rồi nói. Khi đang diễn giải, cô đưa tay ra chạm vào hàm dưới của nạn nhân và dùng ngón tay ấn vào mặt hộp sọ. “Hàm dưới bị cứng đờ, các cơ mặt căng ra. Tử thi co cứng, chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Ước tính mới chết không quá 24 giờ. Nhưng…” Cố Phi Phi đứng dậy, phủi phủi đôi tay đi găng tay trắng, nói tiếp “Nhưng khuôn mặt lạnh, có thể cơ thể được bảo quản ở nhiệt độ thấp. Tôi cần kết hợp nhiệt độ các cơ quan của thi thể để đưa ra thời gian tử vong tương đối chính xác.”
Cố Phi Phi ngước đầu lên và nhìn ra xa. Các trợ lí đang bận đo đạc và ghi lại nhiệt độ của các cơ quan nội tạng và những mảnh xác bị phân khác.
“Ừm, phải nhanh lên, cố gắng sớm có kết quả.” Diệp Hi cắn môi, trông có vẻ lo lắng. Quay đầu lại, cô nhìn thấy Khang Tiểu Bắc, người đến trễ, liền trừng mắt giận dữ, “Sao giờ cậu mới vác mặt đến, đi đâu?”
“Em, em, em theo dõi Phùng Văn Hạo!” Khang Tiểu Bắc sững người và lí nhí.
“Anh ta đã ở đâu tối qua?” Giọng nói của Diệp Hi vẫn rất cao.
“Anh ta, anh ta…” Không biết liệu có phải bị sốc trước cơn giận dữ hiếm hoi của Diệp Hi, hay vì lí do nào khác, mà Khang Tiểu Bắc ấp úng một lúc, nói với giọng bé xíu, “Anh ta, anh ta, ở nhà, không đi đâu.”
Diệp Hi tức giận quắc mắt với Khang Tiểu Bắc, và đi đến lối ra phía Đông của quảng trường.
Lần đầu tiên Hàn Ấn thấy Diệp Hi khiển trách cấp dưới của mình, còn thái độ ấp a ấp úng của Khang Tiểu Bắc rất khác thường. Cách cư xử bất thường của Diệp Hi có lẽ là vì vụ án mạng mới khiến cô áp lực gấp bội. Đây là điều Hàn Ấn có thể hiểu, nhưng tại sao Khang Tiểu Bắc lại nói dối? Hàn Ấn nhíu mày, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Khang Tiểu Bắc. Khang Tiểu Bắc rõ ràng có ý né tránh, nhưng Hàn Ấn vẫn chưa có ý vạch trần.
---❊ ❖ ❊---
Quảng trường Tân Giới Khẩu hình tròn và giao nhau với tám con đường. Có bốn lối vào và lối ra theo hướng của bốn con đường chính từ Đông sang Tây. Kẻ giết người có lẽ hành động vào giữa đêm hoặc gần sáng, ngày nghỉ lễ 1 tháng 5 vẫn chưa kết thúc, do đó không có nhiều người đi bộ ở đây, hiện trường của xác chết được giữ gìn khá hoàn hảo. Kẻ giết người đã ném chiếc túi màu đen có đầu của nạn nhân vào cửa phía Nam, chiếc túi có những mảnh xác khác được ném ở cửa phía Tây, chiếc túi có xương được ném ở cửa phía Bắc, còn chiếc túi ném ở cửa phía Đông chất đầy quần áo của nạn nhân và nội tạng. Nội tạng được đặt trong một túi rác nhỏ màu đen và đặt dưới đáy túi lớn, bên trên quần áo của nạn nhân được xếp gọn gàng.
Hàn Ấn, Diệp Hi và những người khác theo dõi các nhân viên cảnh sát khám xét hiện trường, lấy quần áo cho vào túi vật chứng.
Trên cùng là một chiếc váy ngắn màu đỏ chất liệu lụa mỏng hơi trong suốt, tiếp theo là áo ngực, quần lót và một đôi tất đen. Cuối cùng là một đôi giày cao gót màu hồng trong túi.
“Kiểu ăn mặc, trang điểm gợi cảm thế này… đêm nạn nhân mất tích chắc hẳn từng đến hộp đêm!” Hàn Ấn nói.
“Đúng thế.” Diệp Hi gật đầu tán đồng. Cô nhìn xuống túi vật chứng đựng quần áo và giày cao gót. “Chất liệu váy và gia công bình thường, giày cao gót là hàng rẻ tiền, ăn mặc bắt mắt như vậy có thể là tiếp viên của hộp đêm nào đó gần đây, hoặc là gái gọi lang thang ở các quán bar để dụ khách làng chơi.”
“Có phải hung thủ để đầu nạn nhân hướng về phía con phố bar là muốn nói với chúng ta, hắn đã bắt nạn nhân trên con phố này?” Khang Tiểu Bắc cau mày. “Bắt nạn nhân ở đây, rồi lại ném xác ở đây. Hắn muốn làm gì? Hắn đang cười vào mặt cảnh sát chúng ta sao?”
Hàn Ấn tập trung nhìn về phía Nam của quảng trường, vừa nghĩ vừa gật đầu. “Có khả năng này.”
“Túi xách ở đâu? Túi của cô ta đâu?” Diệp Hi đột nhiên như nhớ ra điều gì, buột miệng, “Mặc quần áo hở hang phô hàng thế này, chắc phải có một túi đựng điện thoại di động, ví hay thứ gì đó, bị kẻ giết người lấy đi rồi sao? Biểu hiện lần này của hắn hoàn toàn khác với lần trước đó…”
“Có lẽ…” Hàn Ấn mím môi, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng. Anh ngập ngừng nói. “Có lẽ lần này hắn muốn chúng ta mất công sức tìm kiếm, xác nhận danh tính của nạn nhân!” Sau khi nói xong, anh há miệng ra, dường như vẫn còn điều gì đó cần nói tiếp, nhưng không biết tại sao lại ngừng, nuốt vào trong.
Diệp Hi không chú ý đến hành động Hàn Ấn muốn buông lời mà lại thôi, bắt đầu phân công nhiệm vụ ngay. Bây giờ có hai nhiệm vụ chính: Một là xác nhận danh tính của nạn nhân, hai là xác nhận thời gian mất tích của nạn nhân.
Vì Phùng Văn Hạo không có động thái bất thường nào đêm qua, nên tạm thời dừng việc giám sát anh ta. Diệp Hi ra lệnh cho Khang Tiểu Bắc chụp ảnh đầu nạn nhân bằng điện thoại di động, sau đó đem ảnh đi dọc phố bar, hỏi xem ai có thể nhận ra nạn nhân hay không. Đồng thời, cô dặn dò Diêu Cương thu thập tất cả các video từ camera giám sát dân dụng ở con phố bar và vùng gần quảng trường rồi đem tất cả về đội, thời hạn là một tuần. Một cảnh sát được Ban Chuyên án cử đến trung tâm chỉ huy cảnh sát giao thông để xem lại video ghi hình từ camera giao thông gần quảng trường trong những ngày gần đây, tìm kiếm nạn nhân và nghi can. Một cảnh sát khác được phái đi liên lạc ngay với các trụ sở và đồn công an, kiểm tra hồ sơ về những vụ mất tích và tìm ra những trường hợp phù hợp với giới tính, tuổi tác và ngoại hình của nạn nhân…
Sau khi phân công nhiệm vụ xong xuôi, Hàn Ấn chủ động đề nghị hỗ trợ Khang Tiểu Bắc đi hỏi han điều tra. Diệp Hi sững người, lấy làm lạ, không hiểu rõ ý của anh nhưng cũng chỉ là một thoáng suy nghĩ, cô bây giờ không có tâm trí nào nghĩ nhiều như vậy, bèn vẫy tay ra hiệu đồng ý cho anh tự lo liệu.
---❊ ❖ ❊---
Vào thời điểm này, ghé thăm phố bar là không đúng lúc. Các cửa hàng mở trên con phố này, bao gồm quán bar, quán karaoke, câu lạc bộ đêm, vũ trường… hầu hết mở cửa vào ban đêm, sớm nhất chỉ mở cửa vào buổi chiều, bây giờ còn chưa đến 6 giờ sáng, thật là làm khó cho Khang Tiểu Bắc rồi. Tuy nhiên, chẳng còn cách nào khác, sao có thể ngồi yên và đợi đến tối đi kiểm tra. Trước mắt, Khang Tiểu Bắc chỉ có thể gõ cửa từng hộ kinh doanh, gắng xác nhận danh tính của nạn nhân càng sớm càng tốt.
Khang Tiểu Bắc lần lượt đi thăm hơn một chục hộ kinh doanh, có hộ đóng cửa, có hộ thì bồi bàn hoặc ông chủ trả lời, nhưng đều nói họ không biết nạn nhân, hoặc không có ấn tượng gì. Khang Tiểu Bắc đã chuẩn bị tâm lí từ trước, anh không nản lòng mà tiếp tục kiên nhẫn gõ cửa từng nhà.
Trên suốt đường đi, Hàn Ấn lặng lẽ theo sau Khang Tiểu Bắc, nghiêm nét mặt và không thốt lên dù chỉ một từ. Thỉnh thoảng Khang Tiểu Bắc nói hai ba câu đùa vui để làm nóng bầu không khí nhưng anh vẫn giữ nét mặt vô cảm. Khang Tiểu Bắc không phải là một kẻ ngốc. Trước thái độ lạnh lùng thờ ơ của Hàn Ấn, anh ít nhiều cũng đoán được lí do. Anh thừa hiểu một số chuyện không thể che giấu được đôi mắt như máy chụp X quang của Hàn Ấn.
Lúc sau, nhân lúc chờ đợi gõ cửa một hộ trên phố bar, Khang Tiểu Bắc cuối cùng cũng không thể chịu đựng được, gặng hỏi, “Hừm, anh Ấn, tại sao anh không nói năng gì thế?”
Hàn Ấn vẫn nói với vẻ mặt không cảm xúc, giọng thờ ơ, “Tôi đang đợi cậu nói.”
“Đợi em á?” Khang Tiểu Bắc cố nở nụ cười trên môi, “Em nói nãy giờ mà.”
Hàn Ấn nhìn vào mắt Khang Tiểu Bắc, thở dài một tiếng. Anh nói với lời chân thành từ trái tim, “Tiểu Bắc, tôi không vạch trần cậu trước Diệp Hi là vì muốn cho cậu một cơ hội để giải thích. Tôi biết cậu là một cảnh sát mẫn cán, nhưng dù là một cảnh sát tốt đến mấy cũng không thể tránh khỏi có lúc thiếu sót. Tôi không muốn cậu nói dối để che đậy lỗi lầm của mình, đặc biệt là lỗi liên quan đến vụ án.”
Nói xong, Hàn Ấn tiếp tục nhìn thẳng vào Tiểu Bắc. Khang Tiểu Bắc cúi đầu xuống, không dám nhìn vào mắt anh. Khuôn mặt cậu ta lúc tái dại lúc trắng bệch, biểu cảm khá không tự nhiên. Cuối cùng, cậu ta đằng hắng hai lần. “Anh Ấn, em đã sai, em không nên tự ý rời khỏi nơi giám sát. Em…” Khang Tiểu Bắc lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, cắn môi, mặt đầy hối lỗi nói, “Đêm qua, Tinh Tinh tan làm lúc 10 giờ. Em chỉ định đón cô ấy tan làm và đưa về nhà, sau đó trở lại chỗ Phùng Văn Hạo, cũng sẽ không làm lỡ chuyện. Nhưng khi đến nhà cô ấy, cô ấy nói rằng bố mẹ đã đi du lịch, muốn em vào ngồi một lát, thế là em…”
“Cậu ở lại với cô ấy cho đến sáng hả?” Hàn Ấn hỏi.
Khang Tiểu Bắc “ừm” một tiếng rồi cúi đầu.
“Nói như vậy thì hành tung của Phùng Văn Hạo đêm qua, cậu hoàn toàn không biết?” Hàn Ấn cao giọng.
Khang Tiểu Bắc gật đầu hai lần, đầu cúi thấp hơn.
“Trước đây cậu đã làm như thế bao giờ chưa?”
“Cũng có vài lần đứt quãng nhưng gần đây thì thường xuyên hơn.”
“Cậu… cậu sao lại thiếu lí trí như thế hả?… Một vụ án quan trọng như vậy, sao cậu lại có thể bỏ ngang? Cậu…” Hàn Ấn chỉ tay thắng vào Khang Tiểu Bắc, trợn trừng mắt với cậu ta, muốn mắng nhiếc với cậu ta vài câu, nhưng lời nói vừa ra tới cửa miệng bỗng nuốt vào trong. Dù sao Tiểu Bắc vẫn còn rất trẻ. Cậu ta đang yêu say đắm cho nên hơi sao nhãng việc khác, hơn nữa đã theo dõi mục tiêu hơn một tháng, mà đối tượng không có động tĩnh gì, cậu ta lơ là là điều có thể hiểu được.
Đặt mình vào vị trí của Khang Tiểu Bắc, Hàn Ấn không còn nổi giận đùng đùng nữa, có dịu lại và giọng nói có phần nhẹ nhàng hơn, “Thôi, việc đã đến nước này, đừng tự trách bản thân nữa, nhanh chóng dứt điểm những việc này đã rồi nghĩ cách khắc phục sau. Đúng rồi, lần trước tôi đã yêu cầu cậu đến phòng cho thuê phía sau quán bar để hỏi về Phùng Văn Hạo. Cậu đã làm chưa?”
“Đã hỏi rồi, nhưng không ai thấy Phùng Văn Hạo ở đó.”
“Lạ thật!” Hàn Ấn vừa ngẫm nghĩ vừa lẩm bẩm. “Tối hôm đó, anh ta biết có cảnh sát theo dõi vào ban đêm, nhưng vẫn đi đến quán bar, sau đó biến mất khỏi cửa sau của quán bar. Anh ta rút cuộc đã làm gì? Lẽ nào là trêu chọc cảnh sát?”
“Có khi hắn có mục đích này.” Khang Tiểu Bắc nói hùa vào.
“Cậu còn mặt mũi để nói hả, ngay hôm đầu tiên theo dõi đã kinh động đến mục tiêu, vậy theo dõi tiếp còn có ý nghĩa gì nữa?” Hàn Ấn hơi tức giận.
“Sau đó em đã rất cẩn thận theo sau, thường xuyên đổi xe để theo dõi, chắc hắn không biết chúng em theo dõi hắn mọi lúc đâu…” Khang Tiểu Bắc tự biện hộ, sau đó lo sợ thấp thỏm, “Anh Ấn, việc em cúp việc giữa giờ, anh đừng nói cho sếp Diệp, được không? Em sợ sếp Diệp biết sẽ tống cổ em ra khỏi vụ án mất.”
Hàn Ấn liếc xéo cậu ta và bồi thêm một câu, “Tốt nhất cậu nên cầu khẩn thánh thần phù hộ cho Phùng Văn Hạo không liên quan gì tới vụ án, nếu không chẳng ai có thể cứu được cậu đâu!”
Hàn Ấn nói điều này, là muốn Khang Tiểu Bắc không được chủ quan, muốn cậu ta lo lắng như tim đang bị treo lơ lửng, để cậu ta khắc cốt ghi tâm về bài học lần này.
---❊ ❖ ❊---
Vào buổi chiều, danh tính của nạn nhân cuối cùng cũng có manh mối.
Nạn nhân đúng là một tiếp viên trẻ trong hộp đêm. Theo lời một “người chị” thân thiết thì nạn nhân đã rời hộp đêm vào lúc 11 giờ tối ngày 28 tháng 4. Lúc đó, nạn nhân nhận đi khách và khách hàng là khách quen. Tuy nhiên, một lúc sau, nạn nhân gọi cho người chị này, nói rằng vị khách đó có việc gấp, bỏ lại cô ấy bên vệ đường. Cô ấy cũng nói sẽ không quay lại hộp đêm mà bắt taxi về nhà để ngủ, sau đó không thấy xuất hiện nữa.
Do vị khách gọi nạn nhân đi là khách quen của hộp đêm nên Khang Tiểu Bắc và Hàn Ấn không mất nhiều công sức để tìm thấy ông ta. “Khách” là quản lí kinh doanh của một công ty. Ông ta thừa nhận đã đưa nạn nhân đi đêm đó. Tuy nhiên, trên đường đi, ông ta nhận được một cuộc điện thoại của khách hàng cần bàn chuyện làm ăn nên yêu cầu nạn nhân xuống xe tại gần vòng xuyến ở quảng trường Tân Giới Khẩu.
Cả “khách hàng” và “người chị” cùng làm có thể xác nhận thời gian mất tích của nạn nhân vào khoảng 11 giờ ngày 28 tháng 4, vị trí mất tích tương tự như của Vương Lị, cả hai đều gần vòng xuyến của quảng trường Tân Giới Khẩu.
Điều này cũng xác nhận phân tích trước đây của Hàn Ấn: Hung thủ đã phạm tội lần thứ hai và chắc chắn theo như cách lần đầu tiên phạm tội. Bằng cách lọt qua khu vực điểm mù của hệ thống camera trong quảng trường, hắn đóng giả một chiếc taxi dù, dụ dỗ nạn nhân chủ động lên xe, rồi bắt nạn nhân đi. Đây là cách thức gây án thường được nhắc tới trong phân tích chứng cứ hành vi. Từ điều này, có thể xem xét để hợp nhất hai vụ án.
Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc vội vã đến ngôi nhà nạn nhân thuê, tìm chủ nhà để mở cửa. Tìm kiếm bên trong một lúc mà không thấy manh mối gì có giá trị, chỉ thấy chứng minh thư của nạn nhân. Nạn nhân là Điền Mai, 29 tuổi, đến từ tỉnh khác. Lần theo số điện thoại, kiểm tra danh sách cuộc gọi thấy cuộc gọi cuối cùng trong đêm mất tích của nạn nhân là cuộc gọi với “người chị” cùng làm ở hộp đêm, điện thoại di động hiện đang tắt.
---❊ ❖ ❊---
Tiếp theo, là nguồn tin từ camera theo dõi.
Trong video giám sát của trung tâm chỉ huy cảnh sát giao thông, không có phương tiện và đối tượng tình nghi đáng ngờ nào được tìm thấy, dữ liệu video giám sát dân dụng và thương mại quanh quảng trường cũng như phố phụ cận ở phía Nam đang được xem xét cẩn thận, nhưng trước mắt không tìm thấy chi tiết đáng ngờ nào. Trọng tâm tất nhiên là các thiết bị giám sát trong quảng trường, và thực sự đã có phát hiện. Nhưng phát hiện này không thể khiến hung thủ hiện hình, mà chỉ xác nhận thời gian vứt xác. Có hai thiết bị giám sát trong quảng trường, vào lúc 3 giờ 5 phút và 3 giờ 7 phút sáng, camera đột nhiên bị dính đầy sơn đen, rõ ràng là do hung thủ gây ra. Điều này có nghĩa là hung thủ đã ném xác vào khoảng 3 giờ sáng.
---❊ ❖ ❊---
Gần đến giờ tan làm, bác sĩ pháp y Cố Phi Phi lại gửi tin nhắn để thông báo đã có kết quả khám nghiệm tử thi. Hàn Ấn vội vã đến phòng Pháp y của Sở Công an thành phố và đi thẳng vào phòng giải phẫu. Cố Phi Phi và các trợ lí của cô đang bận rộn quanh bàn khám nghiệm. Trên bàn khám nghiệm tử thi, một cơ thể người được ghép bằng nhiều khúc xương và mảnh thịt đã thành hình.
Cố Phi Phi nhìn thấy Hàn Ấn liền dặn dò trợ lí tiếp tục. Cô tháo găng tay cao su ra và vẫy tay ra hiệu cho Hàn Ấn đến văn phòng của cô.
“Biết anh đang vội, vì vậy tôi gọi anh tới, báo với anh kết quả khám nghiệm chính.” Cố Phi Phi lấy một bản báo cáo trên bàn, đưa nó cho Hàn Ấn.
Hàn Ấn đón lấy và đọc lướt, Cố Phi Phi cũng không làm lỡ thời gian, giải thích thêm, “Da mặt của nạn nhân, kết mạc mắt bị xuất huyết, có máu tụ tại các cơ quan nội tạng, máu bên ngoài màu đỏ sẫm và không có dấu hiệu đông máu sớm. Trong túi chứa đầu nạn nhân phát hiện có dịch mũi và đờm. Có thể khẳng định nạn nhân đã chết ngạt bởi túi rác đen như Vương Lị, nạn nhân của vụ án trước.
“Về thời gian tử vong, do bị phân thây nên nhiều chỉ số của tử thi bị hủy hoại, việc đánh giá sẽ khó khăn hơn. Từ độ co cứng của hàm dưới và cơ mặt, có lẽ đang đạt trạng thái co cứng cực đại, vì vậy thời gian tử vong không vượt quá 24 giờ. Nhiệt độ của tử thi bao gồm các cơ quan nội tạng và các mảnh thịt được tìm thấy ở quảng trường chỉ khoảng 12°C, điều này có mâu thuẫn. Do cơ thể người chịu sự kiểm soát của trung khu điều hòa thân nhiệt nên sự sinh nhiệt và tản nhiệt được cân bằng, luôn duy trì khoảng mức 37°C. Sau khi chết, quá trình trao đổi chất dừng lại, không còn duy trì sinh nhiệt nữa và quá trình tản nhiệt vẫn tiếp tục, nhiệt độ cơ thể sẽ giảm dần. Tôi kiểm tra nhiệt độ của ngày hôm qua, nhiệt độ cao nhất trong ngày là 28°C, nhiệt độ tối thiểu vào ban đêm là 17°C, nhiệt độ trong nhà khoảng từ 15°C đến 20°C. Thông thường ở môi trường nhiệt độ thế này, trong 10 giờ đầu sau khi tử vong, nhiệt độ tử thi trung bình mỗi giờ giảm 1°C và giảm trung bình 0,4°C ~ 0,5°C mỗi giờ sau 10 giờ đầu. Ngay sau khi chết, nếu thi thể bị phân thây trong nhà, theo tính toán nhiệt độ, nạn nhân đã tử vong ít nhất hơn 40 giờ. Hai suy luận mâu thuẫn này cho thấy, việc co cứng tử thi giảm dần tương đối chậm, tử thi bị hạ nhiệt tương đối nhanh. Giải thích duy nhất là tử thi được bảo quản ở nhiệt độ thấp. Tuy nhiên, không thể tìm thấy dấu hiệu đóng băng nào trên tử thi. Tôi nghĩ hung thủ phải dùng một địa đạo để che giấu nạn nhân.
“Về thời gian tử vong tương đối chính xác, tạm thời chỉ có thể phán đoán theo độ cứng của tử thi và hồ máu tử thi. Từ mô của phần vụn mông nạn nhân, màu sắc tím nhạt, cho thấy hồ máu tử thi ở giai đoạn xâm lấn, kết hợp với độ cứng của tử thi, nguyên nhân chết ngạt, nhiệt độ môi trường xuống thấp, và việc giảm co cứng tử thi tương đối chậm thì thời gian tử vong phải là 24 đến 30 giờ trước khi xác chết được tìm thấy.
“Hồ máu tử thi chủ yếu xuất hiện ở các mảnh vụn mông và phía sau của các chi, nhưng không có ở các mảnh vụn phía sau lưng. Điều này cho thấy nạn nhân bị phân xác khi nằm ngửa nhưng bề mặt tiếp xúc không bằng phẳng.
“Hiện tại đại khái có thể thấy, các mảnh cơ thể là gần một nghìn mảnh, móng tay và móng chân được sơn, có dấu vết dây thừng buộc quanh cô tay và cổ chân. Các vết cắt giống với trường hợp trước, đều bằng công cụ chuyên nghiệp, thủ pháp cũng chuyên nghiệp. Các cơ quan nội tạng hoàn chỉnh, không bị thiếu bộ phận nào…”
Cố Phi Phi giải thích chi tiết về báo cáo khám nghiệm tử thi và suy đoán liên quan liền một mạch. Không biết là do tốc độ nói quá nhanh hay gần đây cơ thể mệt mỏi mà đến câu cuối cùng, cô ho dữ dội, Hàn Ấn nhanh tay lấy chiếc bình nước giữ nhiệt trên bàn đưa lại cho cô.
“Sao thế, cô thấy khó chịu chỗ nào?” Hàn Ấn lo lắng nhìn Cố Phi Phi đang uống cạn nước trong bình giữ nhiệt.
Cố Phi Phi đặt cốc xuống, ậm ừ hai tiếng, hắng giọng rồi nói, “Hai hôm nay tôi bị cảm lạnh.”
“Hãy chú ý nghỉ ngơi và uống nhiều nước vào.” Hàn Ấn quan tâm dặn dò.
Cố Phi Phi chỉ nở một nụ cười miễn cưỡng, “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
“Không có bất cứ bằng chứng nào liên quan đến hung thủ, đúng không?” Hàn Ấn chuyển chủ đề sang vụ án.
“Vẫn chưa có phát hiện gì.” Cố Phi Phi gắng ghìm cơn ho ở cổ họng, khẽ gật đầu, rồi sau đó ho một tràng dài.
Thấy Cố Phi Phi bị bệnh không nhẹ, Hàn Ấn không muốn làm phiền cô thêm, dặn dò cô phải chú ý đến sức khỏe, sau đó rời khỏi trung tâm pháp y.
---❊ ❖ ❊---
Đêm đã khuya, đèn vẫn sáng trong văn phòng Ban Chuyên án.
Khi hung thủ tiếp tục phạm tội, sự chú ý và áp lực từ mọi phía đột nhiên tăng lên. Áp lực từ trên xuống dưới đè lên đôi vai của đội trưởng Diệp Hi. Lãnh đạo ở trên đương nhiên không quan tâm đến vụ án đó khó khăn cỡ nào, hung thủ xảo quyệt ra sao mà chỉ cần kết quả. Nếu anh không thể làm được thì đổi người khác. May mắn thay, Diệp Hi luôn có thành tích công tác xuất sắc, được đánh giá tốt, lãnh đạo nhất thời không thể đổi người thay thế cô, nhưng lời ra tiếng vào cũng có chút ẩn ý: Nếu nạn nhân tiếp tục xuất hiện, có lẽ Diệp Hi phải nộp lại “ấn soái”.
Lúc này, Diệp Hi ngồi trước máy tính, liên tục xem video giám sát xung quanh quảng trường Tân Giới Khẩu và con phố phía Nam. Cô không tin rằng kẻ giết người xuất quỷ nhập thần có thể thoát khỏi tất cả các camera giám sát. Thỉnh thoảng, cô sẽ dừng lại, cho mắt nghỉ ngơi. Khi quay đầu lại, cô thấy Hàn Ấn đang đứng sững ngay sau lưng mình…
Trên bức tường phía sau Diệp Hi treo một tấm bảng trắng khổng lồ với nam châm gắn vào hai bức ảnh đầu hai nạn nhân bị phân xác là Vương Lị và Điền Mai. Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào bảng trắng và suy nghĩ nãy giờ.
Vụ án xảy ra với nạn nhân Điền Mai đã khẳng định những nghiên cứu về mục tiêu bị hại của Hàn Ấn trước đây – hung thủ ra tay với hình mẫu cố định. Nếu đặt hai bức ảnh của Điền Mai và Vương Lị để so sánh, có thể thấy rằng khuôn mặt của hai người khá giống nhau. Tất cả đều mặt trái xoan, gò má hơi cao, để mái tóc xoăn dài, bồng bềnh như thác nước. Tất nhiên, họ đều mặc trang phục màu đỏ khi mất tích.
Khoảng 30 tuổi, ngoại hình tương đối chín chắn, tóc kiểu thập niên 80, trang điểm kĩ, trang phục bắt mắt. Hình mẫu này làm nảy sinh kích thích sâu thẳm bên trong kẻ giết người đang trong cơn cuồng nộ, cuối cùng thúc đẩy hắn thực hiện hành vi bạo lực biến thái liên tiếp. Rõ ràng, đối tượng bị trừng phạt đã ẩn giấu trong thâm tâm của kẻ giết người rất nhiều năm. Hiện tại đã xác định được rằng, nguồn gây kích thích ban đầu của kẻ giết người chính là mẹ hắn.
Ngoài ra, đã có đủ bằng chứng cho thấy: Hung thủ sử dụng túi rác đen chụp lên đầu Vương Lị và Điền Mai, làm họ chết ngạt. Nguyên lí chết ngạt, nói một cách đơn giản là ngăn cản sự hô hấp của nạn nhân, để cơ thể nạn nhân bị thiếu ôxy nhanh chóng, sự tích tụ cacbon đioxit quá nhiều khiến các cơ quan bị hoại tử, cuối cùng dẫn đến tử vong. So với các phương thức giết người khác, phương thức này có quá trình tử vong tương đối dài và trải nghiệm tâm lí hoảng loạn nhất. Ngoài ra, túi rác màu đen khiến nạn nhân mất cảm giác về không gian và phương hướng. Nỗi hoảng sợ về cái chết của nạn nhân khiến người thường khó lòng hình dung ra được. Hung thủ đã sử dụng cách giết người tàn nhẫn và phiền phức như vậy trong cả hai lần gây án. Đây không phải là một vụ án giết người đơn giản, mà là một hành vi đánh dấu, phải có một ý nghĩa nào đó.
Về vấn đề thời gian: Hung thủ vẫn chọn một ngày nghỉ lễ để phạm tội, như vậy hắn có nghề nghiệp bình thường. Ngoài ra, Điền Mai biến mất vào khoảng 11 giờ tối ngày 28 tháng 4, thi thể xuất hiện ở quảng trường vào khoảng 3 giờ sáng ngày 1 tháng 5. Báo cáo pháp y cho thấy thời gian tử vong là khoảng 30 giờ trước khi thi thể được phát hiện, chứng tỏ hung thủ bắt Điền Mai nhưng không giết cô ngay lập tức, mà để cô sống sót trong khoảng 24 giờ. Tương tự, nạn nhân của vụ án đầu tiên, Vương Lị, đã bị giết chỉ 24 giờ sau khi bị bắt đi. Tại sao hung thủ muốn họ sống thêm 24 giờ? Hắn ta đã làm gì trong 24 giờ đó? Có lẽ hắn muốn tận hưởng khoái cảm chi phối, thống trị và kiểm soát vận mệnh con người. Có lẽ hắn muốn ngược đãi và lăng mạ nạn nhân lâu nhất có thể… Tóm lại, đây là một mô hình cố định, tức là nạn nhân có hi vọng được giải cứu trong 24 giờ đầu sau khi mất tích. Do đó, Hàn Ấn nghĩ nên thông báo cho tất cả các trụ sở và đồn công an trong thành phố, cần báo cáo ngay cho Ban Chuyên án khi nhận được báo án mất tích, để tranh thủ thời gian giải cứu người mất tích.
Về nghề nghiệp của hung thủ: Hung thủ hoàn thành một loạt hành vi giết người, phân xác trong vòng 30 giờ. Thời gian rất ngắn ngủi và thủ pháp khá chuyên nghiệp, vì vậy Hàn Ấn phải kiểm tra lại công việc của hung thủ. Hung thủ nên có điểm gì đó gắn kết với vụ án 18.1, đồng thời đang làm hoặc từng làm việc sử dụng đến dao, hoặc gia đình có nghề nghiệp như vậy. Tất nhiên, có một nghi can như vậy – Phùng Văn Hạo. Tuy nhiên, đây chỉ là một bổ sung nhỏ cho báo cáo phác họa tội phạm trước đó. Vụ án cho thấy kẻ giết người hàng loạt có tài năng thiên phú về mặt này.
Về lựa chọn vị trí vứt xác: Nếu hung thủ lo lắng nơi vứt xác ban đầu đang bị cảnh sát theo dõi, thì việc ném xác ở nơi khác khi phạm tội lần thứ hai là điều dễ hiểu. Thế nhưng hung thủ chọn vứt xác ở nơi nhộn nhịp nhất trong nội thành, ngay cả nơi hắn bắt nạn nhân, cũng rất cực đoan và mạo hiểm. Đây rõ ràng là có chủ ý, cho thấy dấu hiệu “leo thang” nhanh chóng của kẻ giết người. Đối với những kẻ giết người hàng loạt, ham muốn của chúng sẽ leo thang khi chúng tiếp tục phạm tội. Ban đầu sát hại người khác để đạt được cảm giác thỏa mãn, nhưng chúng sẽ dần chuyển thành sự theo đuổi liều thuốc kích thích tinh thần mạnh mẽ hơn – như sự chú ý của công chúng và truyền thông, mang lại cảm giác hư vinh cho chúng. Ví dụ, mối quan tâm của cảnh sát đem lại cho chúng cảm giác thành tựu và chiến thắng. Tuy nhiên, trong các vụ án trước đây, có rất ít trường hợp như vụ án này – hung thủ trong lần phạm tội thứ hai đã thể hiện rõ đặc điểm của sự leo thang phạm tội. Điều này cho thấy hung thủ có suy nghĩ chín chắn, trưởng thành và trí thông minh vượt trội so với người bình thường. Nó cũng cho thấy hắn bắt đầu thích cảm giác thỏa mãn khi bị cảnh sát chú ý. Sự thỏa mãn mãnh liệt này chứng minh hắn đã có tiếp xúc gần gũi với cảnh sát, có nghĩa là, hung thủ tồn tại trong số các nghi can bị Ban Chuyên án điều tra trước đó. Như vậy, Dư Mĩ Phần, người đã được nhắc đến nhiều lần trong vụ án, có thể chính thức được loại trừ khỏi sự nghi ngờ, nhưng vẫn cần tìm ra cô ấy, hi vọng cô ấy có thể tạo ra một bước đột phá quan trọng cho vụ án 18.1. Hiện tại, Hàn Ấn tin rằng không cần phải tiếp tục tiến hành điều tra mở rộng. Điều quan trọng nhất là tổng hợp các nghi can đã được điều tra trong mỗi nhóm và tìm kiếm hung thủ trong số các nghi can mà cảnh sát đã liên lạc.
Còn một điểm khác có thể đóng vai trò rất quan trọng trong việc diễn giải lai lịch của kẻ giết người: Tại sao kẻ giết người phải hướng đầu nạn nhân về phía Nam? Ban đầu, Hàn Ấn cũng đồng ý với cách nói của Khang Tiểu Bắc, rằng kẻ giết người muốn nói với cảnh sát, khu vực hắn ta bắt nạn nhân. Tuy nhiên, khi xem lại những bức ảnh và tập hồ sơ trước đó, anh phát hiện ra rằng đầu của Vương Lị cũng hướng về phía Nam, trong khi xác chết vụ án 18.1 thì không. Đầu của Doãn Ái Quân ngước lên trời. Xem ra kẻ giết người cũng có sự sáng tạo so với “nguyên mẫu”. Tuy nhiên, hành vi đánh dấu này có ý nghĩa gì? Đó là hành động vô thức hay một cách bày tỏ của kẻ giết người? Về vấn đề này, Hàn Ấn đã vướng mắc trong một thời gian dài và vẫn không thể hiểu được, nhưng anh tin chắc rằng đó là hành vi mang tính dẫn dắt…
Thời gian đã đến nửa đêm. Khi Hàn Ấn vẫn đang đắm chìm trong những suy nghĩ về vụ án, anh đột nhiên nghe thấy tiếng Diệp Hi hét lên với giọng phấn khích, “Tìm thấy rồi, cuối cùng cũng tìm thấy rồi, hóa ra là hắn ta.”
Hàn Ấn quay lại và đi đến bên bàn máy tính của Diệp Hi, thấy một khuôn mặt quen thuộc trên màn hình. Thời gian là 1 giờ sáng ngày 1 tháng 5 tại một cây ATM ở ngân hàng gần quảng trường Tân Giới Khẩu, video giám sát đã ghi lại hình ảnh Phùng Văn Hạo rút tiền.
---❊ ❖ ❊---
Buổi sáng.
Khi Phùng Văn Hạo và mẹ bước ra khỏi cổng của khu nhà ở thì thấy cảnh sát đã đứng ở trước cửa. Ngay lập tức, một sĩ quan cảnh sát chìa ra thẻ cảnh sát và lệnh tạm giam. Cảnh sát rút còng tay ra và còng tay Phùng Văn Hạo lại. Phùng Văn Hạo không có phản ứng chống đối nào, ngồi trong xe cảnh sát một cách hợp tác.
Trong phòng thẩm vấn, còng tay đã được mở. Phùng Văn Hạo vẫn giữ thái độ ôn hòa, nở một nụ cười vô tội, nhìn Hàn Ấn và Diệp Hi ở bàn đối diện. Nhưng mồ hôi nhễ nhại trên trán và mồ hôi ướt đẫm trên áo chứng tỏ anh ta khá lo lắng, chỉ cố tỏ ra bình tĩnh.
Hàn Ấn nhận thấy trang phục của Phùng Văn Hạo có vấn đề. Đặc điểm khí hậu của thành phố J là mùa xuân và mùa thu ngắn, mùa đông và mùa hè dài. Hầu như chưa cảm nhận được sự hiện diện của mùa xuân ấm áp, thì mùa hè oi nóng đã đột ngột kéo đến, mới đầu tháng 5 mà nhiệt độ đã gần 30°C. Thời tiết nóng như vậy, Phùng Văn Hạo lại mặc một chiếc áo sơ mi dài tay và cài cúc áo tay kín mít. Điều này khiến Hàn Ấn sinh nghi hơn, từ khi Phùng Văn Hạo bắt đầu vào phòng thẩm vấn, tay phải của anh ta cứ liên tục mân mê cúc áo phía bên tay trái. Hành động này giống như lần trò chuyện trước, khiến Hàn Ấn chú ý, không hiểu đây có phải là thói quen giải tỏa căng thẳng không? Hoặc có bí mật giấu gì trong cô tay áo?
Hàn Ấn nhếch miệng, nhìn mỉa mai Phùng Văn Hạo toàn thân đang ướt đẫm mồ hôi khắp lượt. Một lúc sau, anh hừ mũi. “Nhiệt độ cao như thế, anh vẫn mặc áo dài tay, lại cài kín cúc áo, mặc kín như bưng vậy không thấy nóng sao?”
“Vẫn ổn, thói quen nghề nghiệp, các bác sĩ luôn muốn tránh xa vi khuẩn.” Phùng Văn Hạo nói, tay phải vô thức rụt lại, vẻ mặt rất bối rối.
Hàn Ấn giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục nói, “Anh hãy cung cấp thông tin cụ thể của anh từ tối ngày 28 tháng 4 đến 3 giờ sáng ngày hôm qua.”
Phùng Văn Hạo mỉm cười. “Không có gì để nói, rất đơn giản. Trong mấy tối đó, chắc là tôi vẫn như ngày thường, hết ăn uống, thì lại lướt internet, đọc sách và ngủ.”
“Chắc là? Theo chuyên môn của tôi, khi sử dụng từ ngữ mơ hồ để xác nhận điều gì đó thì có nghĩa là kẻ đó đang nói dối. Tôi nói có đúng không?” Hàn Ấn nắm lấy kẽ hở trong câu nói của Phùng Văn Hạo và hỏi dồn.
“Ồ, tôi chỉ thuận miệng thôi, dùng từ đúng là hơi thiếu suy nghĩ, nhưng tôi đang nói sự thật.” Phùng Văn Hạo biện hộ cho mình với thái độ bình thản.
Đã cho cơ hội, nhưng Phùng Văn Hạo vẫn không hề hợp tác. Hàn Ấn không muốn phí lời nên đẩy một bức ảnh trước mặt về phía Phùng Văn Hạo, “Đây có phải là anh không?”
“Đây… đây…” Phùng Văn Hạo cầm bức ảnh trong tay, run rẩy.
“Hãy nhìn vào ngày ở trên.” Hàn Ấn nghiêm nghị, “Giải thích đi!”
“Tôi, tôi đã rút một ít tiền, tôi chỉ rút một ít tiền và không làm gì khác.” Phùng Văn Hạo biết cảnh sát không có thêm bằng chứng nào khác nên chỉ thừa nhận những gì được ghi lại trên ảnh chụp màn hình giám sát.
“Không làm gì à? Anh đang đợi cô ấy… cả cô ấy nữa?” Diệp Hi đang mặt lạnh như băng đứng bên cạnh, lấy trong tập hồ sơ hai bức ảnh, đập chúng trước mặt Phùng Văn Hạo.
Phùng Văn Hạo liếc nhìn bức ảnh chụp đầu của Vương Lị và Điền Mai, rồi đẩy những bức ảnh sang một bên, mặt mày kinh hãi, cuống quýt giải thích, “Tôi không biết họ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy họ.”
Hành động của Phùng Văn Hạo khi thấy hai bức ảnh, giống như phản ứng đầu tiên của người nhìn thấy cảnh máu me. Vậy, vụ án Vương Lị và Điền Mai có liên quan đến anh ta không?
Hàn Ấn đang suy nghĩ về điều đó, còn Diệp Hi không thể kìm nén được bản thân, đứng dậy và đi đến bên Phùng Văn Hạo, dùng sức túm lấy tay áo sơ mi bên trái và kéo cánh tay áo lên. Nhờ Hàn Ấn nhắc nhở, cô cũng thấy có thể có thứ gì đó giấu giếm trong tay áo. Có lẽ là vết sẹo để lại khi phạm tội, nhưng cô thấy một cánh tay với vô số lỗ kim tiêm…
Cảnh tượng trước mặt thật bất ngờ. Diệp Hi ngạc nhiên hét lên. “Anh, anh nghiện à?”
“Anh là một bác sĩ, sao lại nghiện chứ? Anh không sợ bị lên cơn nghiện khi đang phẫu thuật sao? Anh không nghĩ cho người bệnh thì cũng nên nghĩ tới tương lai của mình!” Hàn Ấn cũng lấy làm kinh ngạc.
Sự thật đã được tiết lộ. Lúc này, Phùng Văn Hạo dường như trút bỏ được một gánh nặng, không hề hoảng loạn, ngược lại như thể được giải tỏa nhẹ nhõm. Anh ta lặng lẽ gật đầu thừa nhận, mặt cố nở nụ cười, nhưng rồi nước mắt trào ra.
“Tương lai? Việc đến nước này còn tương lai gì chứ?” Phùng Văn Hạo nghẹn ngào nói, “Mĩ Phần nói rằng khi cái thai bị phá bỏ, giữa chúng tôi đã không còn bất cứ mối quan hệ nào. Nhưng cô ấy có hiểu cảm giác của tôi không? Tôi nhìn thấy cái thai bảy tháng, nó đã hình thành, đó là một đứa bé gái, đôi mắt rất giống tôi. Lúc đó, linh hồn tôi và con tôi cùng tan biến vào hư không, phần còn lại chỉ là một cái xác không hồn. Pethidine, cần sa, ma túy đá, heroin, đó là cuộc sống của tôi ở nước ngoài. Có chúng, tôi mới cảm nhận được rằng mình vẫn còn sống, thế giới thực sự không còn màu sắc nào với tôi.”
“Anh là một bác sĩ, anh phải biết rõ nhất, những thứ đó chỉ mang lại cho anh ảo giác, nó sẽ tước đoạt mọi thứ của anh!” Hàn Ấn đau xé lòng.
“Kệ đi… Cứ kệ đi…” Phùng Văn Hạo đờ đẫn lải nhải, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt.
Dường như câu chuyện đằng sau hầu hết mọi “con nghiện” đều là khổ đau. Việc này Diệp Hi đã thấy nhiều, vì vậy không xúc động như Hàn Ấn. Cô nói bằng giọng lạnh lùng, “Vì vậy, vào sáng sớm, anh đã rút tiền để đi mua hàng trắng?”
“Vâng, tôi nghiện, không có thuốc là không chịu nổi. Nhân lúc cảnh sát theo dõi vắng mặt, tôi đến quán bar và mua một vài gói hàng trắng.” Phùng Văn Hạo khóc nức nở. “Còn có một đêm trước đó, tôi thực sự không thể chịu nổi, dù biết đang có người theo dõi ở tầng dưới, nhưng tôi vẫn chấp nhận rủi ro, đến quán bar để mua hàng trắng.”
Nghe những lời của Phùng Văn Hạo, Diệp Hi quay đầu lại, tức giận trừng mắt nhìn vào cửa kính một chiều. Tất nhiên, ánh nhìn nảy lửa này nhắm vào Khang Tiểu Bắc, người đứng sau cửa kính một chiều để theo dõi thẩm vấn. Quay đầu lại, cô tiếp tục hỏi, “Lần trước, anh biến mất khỏi quán bar một lúc, anh đi đâu?”
“Tôi biết cảnh sát sẽ theo dõi tôi một thời gian nên lần đó muốn mua thêm hàng, nhưng người bán không có nhiều như vậy nên dẫn tôi đi tới phòng cho thuê để lấy hàng.” Phùng Văn Hạo giải thích.
“Anh đến nơi chứa hàng trắng hả?” Diệp Hi hỏi.
“Vâng, nhưng họ rất thận trọng, bịt mắt tôi, nhưng tôi nghĩ chắc ở gần quán bar.”
“Ai đang bán hàng trắng cho anh? Trông anh ta như thế nào?”
“Tôi chỉ biết anh ta tên là Tiểu Hắc, anh ta trông…”
Diệp Hi tiếp tục hỏi Phùng Văn Hạo chi tiết về việc mua thuốc. Có vẻ như lúc này cô đang nghĩ về việc tóm gọn hang ổ buôn bán hàng trắng này.