Với sự giúp đỡ của Phùng Văn Hạo, Tiểu Hắc, kẻ bán ma túy, đã bị bí mật bắt giữ. Ngay trong đêm, ổ nhóm khắp các quán bar bán chất gây ảo giác và ma túy đã bị lực lượng phòng chống ma túy của thành phố bí mật khoanh vùng, đợi thời cơ thích hợp quăng mẻ lưới tóm gọn. Tiểu Hắc xác nhận thời điểm Phùng Văn Hạo mua ma túy, vì vậy nghi ngờ về Văn Hạo cuối cùng bị xóa bỏ, nhưng anh ta bị cưỡng chế đi cai nghiện bắt buộc trong nửa năm.
Theo đề nghị của Hàn Ấn, Ban Chuyên án hiện đã dừng điều tra sàng lọc toàn diện, thay vào đó chỉ tập trung vào các nghi can đã tiếp xúc, đặc biệt là những người chưa có bằng chứng vắng mặt tại hiện trường.
Do sự tắc trách trong việc giám sát Phùng Văn Hạo, Diệp Hi quyết định điều chuyển Khang Tiểu Bắc ra khỏi Ban Chuyên án. Diệp Hi càng lúc càng cứng rắn, sự sắt đá dần dần lộ ra. Mặc cho Khang Tiểu Bắc khóc lóc van xin đủ kiểu nhưng cô vẫn giữ nguyên quyết định ban đầu. Bất lực, Khang Tiểu Bắc đành muối mặt xin Hàn Ấn giúp, hi vọng Hàn Ấn có thể nói giúp cậu ta ở lại nhóm. Hàn Ấn có ấn tượng tốt về chàng trai trẻ này, hai người từng phối hợp rất ăn ý. Đây là lần đầu tiên Hàn Ấn tìm Diệp Hi cậy nhờ, để cô cho Khang Tiểu Bắc một cơ hội, và hứa sẽ coi chừng cậu ta. Dĩ nhiên, Diệp Hi nể mặt Hàn Ấn, nên cuối cùng Khang Tiểu Bắc may mắn được ở lại nhóm.
---❊ ❖ ❊---
Vào ban đêm, ngoài cửa sổ mưa phùn lất phất, trong phòng, ánh đèn vàng vọt.
Trên giường, trên mặt đất và trên bàn bày đầy những bức ảnh chụp hiện trường ở nhiều góc độ khác nhau. Nếu ai đó thình lình bước vào phòng, chắc chắn sẽ nghĩ đây là nơi ở của một kẻ giết người biến thái, nhưng đây là phòng ở nhà khách, nơi Hàn Ấn tá túc. Lúc này, anh ngồi trên đầu giường, thỉnh thoảng nhìn đăm đăm vào vài bức ảnh, suy tư hồi lâu, đôi khi cầm hồ sơ vụ án đặt cạnh chân, lật ra đọc đi đọc lại, anh đang tìm câu trả lời cho “cái đầu hướng về phía Nam”.
Đây là hành vi đánh dấu duy nhất của hung thủ trong vụ án đầu tiên, và nó tiếp tục trong lần phạm tội thứ hai. Có lẽ điều này có ý nghĩa rất lớn đối với hung thủ. Nếu có thể giải thích rõ ràng, thì đây sẽ là bước đột phá trong vụ án 4.1. Nhưng, vài giờ trôi qua, không có tia sáng nào lóe lên trong đầu Hàn Ấn, và cũng không hề có một manh mối nào. Anh nhìn vào đồng hồ treo trên tường rồi tiện tay với lấy thẻ phòng trên bàn, rời khỏi phòng.
Anh muốn dùng vật chứng tái hiện lại một lần nữa, có thể sẽ nảy ra ý tưởng nào hay ho.
---❊ ❖ ❊---
Vào khoảng 10 giờ 30 phút tối, Hàn Ấn đến phòng Pháp y của Sở Công an thành phố, đúng lúc Cố Phi Phi đang trực, anh không cần phải giải thích gì nhiều.
“Sao giờ này anh vẫn chạy đi lung tung vậy? Trời đang mưa mà cũng không chịu mang theo ô.” Cố Phi Phi thấy Hàn Ấn toàn thân ướt nhẹp, nói vừa như phàn nàn vừa như quan tâm.
Hàn Ấn mỉm cười. “Tôi biết cô đang trực nên muốn đến hỏi thăm một chút.”
“Thôi đi, tôi không tin.” Cố Phi Phi bĩu môi. “Nói đi, anh muốn gì?”
“Tôi muốn xem đầu của Vương Lị và Điền Mai.” Hàn Ấn nói thẳng vào vấn đề, vẻ mặt nghiêm nghị trở lại.
“Đêm hôm mò đến đây để xem mấy cái này, có cần tôi giúp anh gói ghém để mang về không?” Cố Phi Phi nói với giọng trêu chọc.
“Không, không, là thế này…” Hàn Ấn vội mỉm cười, xua xua tay, giải thích một cách đại khái.
“Ồ.” Cố Phi Phi đứng dậy và ngoắc tay ra hiệu với Hàn Ấn. “Thôi được, ở trong phòng giải phẫu.”
---❊ ❖ ❊---
Hàn Ấn đi vào phòng giải phẫu với Cố Phi Phi, giúp cô gỡ hai cái đầu ra khỏi tủ đông, quay mặt về hướng Nam, dựng thẳng đứng cạnh nhau trên bàn giải phẫu. Có một lớp sương mờ ảo trên cả hai cái đầu, tỏa ra khí lạnh. Hàn Ấn cùng Cố Phi Phi đứng ở phía đối diện và nhìn thẳng, không ai lên tiếng.
Một lúc sau, Hàn Ấn lắc đầu, mặt có vẻ buồn bã. Anh đi qua đi lại trước hai cái đầu, miệng lẩm bẩm không ngớt, “Đây có phải là thói quen của ‘anh’ không? Hay nó có liên quan đến nguồn kích thích ban đầu của ‘anh’? ‘Anh’ muốn họ thấy gì? Có phải vì ‘anh’ sống ở phía Nam thành phố…”
Nhìn thấy Hàn Ấn dáng vẻ sốt ruột, suy nghĩ nát óc cách giải thích, Cố Phi Phi cũng sốt sắng theo. Cô ghé nhìn hai cái đầu một lúc rồi đi ra sau đầu, cùng hướng với tầm nhìn của họ.
Cô nhìn theo tầm mắt của hai cái đầu, thở dài. “Này, hai cô đã nhìn thấy gì?” Đột nhiên, cô sững người, như thể nhìn thấy thứ gì đó, vội nói, “Đợi đã, tôi đã nhìn thấy!”
Hàn Ấn vội vã dừng chân, quay sang Cố Phi Phi, “Cô thấy gì?”
“Anh!!!” Cố Phi Phi kéo dài ra và hạ thấp giọng.
“Tôi?” Hàn Ấn sững người, cúi đầu và chớp mắt hai lần, vỗ mạnh hai tay rồi hét lên đầy phấn khích. “Đây là lần đầu tiên hung thủ nhìn thấy đầu của Doãn Ái Quân. Hắn là một trong những giảng viên và sinh viên của trường Đại học Cổ Đô năm đó tới nhận diện xác chết.”
Đầu óc đột nhiên bừng tỉnh, khiến Hàn Ấn hơi kích động. Anh đi vòng về phía Cố Phi Phi, ôm chặt lấy cô để tỏ ý ăn mừng. Cố Phi Phi rất ngạc nhiên, cả người cứng đơ, nói với giọng lạnh như đá, “Gì thế?”
“Gì thế? Là chúc mừng sự hợp tác ăn ý giữa hai ta! Nếu không, thì cô nghĩ là gì?”
“Nếu anh có ý khác, tôi sẽ bẻ gãy hai tay anh.” Giọng nói của Cố Phi Phi vẫn lạnh lùng, nhưng vẻ mặt cô cũng phấn khích như Hàn Ấn. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Hàn Ấn, chúc mừng anh đã khoanh vùng được nghi can.
Vui mừng một chút, sau đó, cả hai nhanh chóng quay lại phòng Pháp y để tìm hiểu hồ sơ ghi chép nhận diện xác chết. Chính Dư Mĩ Phần đã kí xác nhận nhận diện xác chết bị phanh thây. Điều này có phần không hợp lí. Đúng ra thì giảng viên dẫn đoàn phải kí. Hàn Ấn giơ cô tay lên và nhìn đồng hồ. Đã rất muộn rồi, nhưng anh không để tâm nhiều như thế. Anh rút điện thoại di động ra gọi cho Phó Trường Lâm. Anh cho rằng Trường Lâm biết tình hình nhận diện xác chết năm đó.
Trong điện thoại, ban đầu giọng nói của Phó Trường Lâm còn lơ mơ ngái ngủ, dường như anh ta chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng khi nghe những gì Hàn Ấn vừa phát hiện ra, giọng nói anh ta lập tức rành mạch hẳn.
Phó Trường Lâm thuật qua lại trong điện thoại: Năm đó, chính anh ta là người tiếp đón đoàn giảng viên sinh viên của Đại học Cổ Đô đến nhận diện xác chết. Ban đầu chỉ cần giảng viên và sinh viên xác nhận quần áo của người bị hại trong phòng đón tiếp, nhưng một nữ sinh cứ nằng nặc đòi nhận diện xác chết tận mắt, Phó Trường Lâm đành đưa cô ấy đến phòng giải phẫu. Muốn để cô ấy nhìn rõ hơn, bác sĩ pháp y đặt cái đầu lên một cái bục nhỏ. Phó Trường Lâm nhớ lại chi tiết. Lúc đó, đầu của Doãn Ái Quân quả thật được đặt thẳng đứng và hướng về phía Nam.
Cúp điện thoại, Hàn Ấn kể lại lời của Phó Trường Lâm cho Cố Phi Phi. Cố Phi Phi suy nghĩ một lúc, ngập ngừng nói, “Tôi từng hỏi thông tin của bác sĩ pháp y phụ trách khám nghiệm tử thi năm đó, ông ấy đã chết vì bệnh. Chỉ còn hai người nhìn thấy cái đầu được đặt trong tư thế đó là Phó Trường Lâm và Dư Mĩ Phần…”
“Không phải là Phó Trường Lâm!” Hàn Ấn bác bỏ những lời của Cố Phi Phi. “Nếu anh ta phạm tội, động cơ của anh ta chỉ có thể là bắt chước cách gây án để cảnh sát chú ý đến, từ đó điều tra lại vụ án 18.1. Nếu vụ án đã được điều tra, vậy thì anh ta chỉ cần làm một vụ, thế là đủ, hơn nữa tuổi tác của anh ta không phù hợp.”
“Vậy là Dư Mĩ Phần.” Cố Phi Phi ngừng nói một lúc. “Nhưng tôi nghe đội trưởng Diệp nói là anh đã loại trừ cô ấy khỏi vụ án!”
“Nếu là Dư Mĩ Phần, thì tất cả phác họa về hung thủ trong hồ sơ của tôi gần như bị đảo lộn hết, nhưng xác suất này rất nhỏ, đặc thù của vụ án rất rõ ràng, hành vi của hung thủ không thể là của một người ẩn cư trong núi nhiều năm như Dư Mĩ Phần. Đương nhiên trên lí thuyết cũng không thể loại trừ 100% khả năng cô ấy là kẻ giết người, nhưng tôi nghiêng về hung thủ là người xung quanh cô ta hơn!” Hàn Ấn nói chắc chắn.
“Ý anh là, Dư Mĩ Phần từng mô tả chi tiết cái đầu mà mình nhìn thấy với một người quen, và người đó là kẻ giết người?” Cố Phi Phi thở dài và tiếp tục, “Tôi không ngờ Dư Mĩ Phần lại trở thành người mấu chốt trong hai vụ án phân xác, điều quan trọng nhất lúc này là cố gắng tìm ra cô ấy.”
Hàn Ấn gật đầu và gọi điện thoại. Lần này là gọi cho Diệp Hi…
Mưa phùn ngoài cửa sổ không biết từ khi nào đã ngừng rơi. Những đám mây mù trong đêm đang dần tan đi. Xem ra ngày mai thời tiết sẽ nắng đẹp, hi vọng vụ án 4.1 cũng sẽ được ánh bình minh chiếu rọi.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, tại cuộc họp thường kì của Ban Chuyên án.
Khi bắt đầu cuộc họp, giám đốc Vũ đột nhiên xuất hiện trong phòng hội nghị. Khuôn mặt ông đanh lại, thì thầm vài lời vào tai Diệp Hi, sau đó giữ quyền chủ trì cuộc họp. Mọi người có thể đoán ra sẽ có một quyết định quan trọng được tuyên bố. Tim Hàn Ấn đập mạnh như sắp nhảy khỏi lồng ngực, lo rằng lãnh đạo Sở không thể chịu được áp lực từ phía trên, cần phải tìm một “hình nhân thế mạng”, để chịu trách nhiệm cho tình trạng vụ án bế tắc như hiện tại. “Hình nhân thế mạng” này chắc chắn là Diệp Hi, và cô rất có thể bị “đá” ra khỏi vụ án.
Giám đốc Sở nhìn khắp lượt phòng họp bằng ánh mắt nghiêm nghị rồi hắng giọng, cất giọng khàn khàn, “Sau khi Đảng ủy Sở Công an thảo luận thông qua và được Thành ủy phê chuẩn, quyết định sẽ công khai thông tin chi tiết về vụ giết người hàng loạt này với công chúng.” Ông ngừng giây lát và nói tiếp, “Tôi biết điều này sẽ gây ra nhiều trở ngại lớn cho công tác điều tra của Ban Chuyên án. Sự can dự và áp lực từ các tầng lớp trong xã hội sẽ tăng lên, nhưng chúng tôi không thể để quần chúng nhân dân phải chịu đựng tổn thương thêm một lần nào nữa. Chúng tôi có trách nhiệm nhắc nhở cư dân thành phố, đặc biệt là những phụ nữ tan làm vào buổi tối, cần phải chú ý đến an toàn cá nhân, chú ý đến việc ăn mặc và việc giao du kết bạn trên đường đi…”
“Hóa ra là mình đã cả nghĩ!” Những lời nói khảng khái của giám đốc Sở khiến tim Hàn Ấn đập bình thường trở lại, nhưng tâm trạng vẫn rất phức tạp. Về tình thì chính quyền thành phố J và phía cảnh sát có can đảm hứng chịu áp lực của dư luận, chịu trách nhiệm với sự an toàn của mỗi công dân, khiến anh rất ngưỡng mộ. Nhưng theo lí, như giám đốc Vũ nói, nó sẽ gây ra những khó khăn nhất định cho việc điều tra vụ án. Trong lần phạm tội thứ hai, kẻ giết người đã có dấu hiệu leo thang nhanh chóng. Do đó, mong muốn phạm tội của hắn sẽ còn cao hơn nữa, và khát khao thực hiện điều đó sẽ mãnh liệt chưa từng thấy. Lần phạm tội tiếp theo đây, về ngoại hình, trang phục đỏ hay mái tóc xoăn dài của đối tượng bị hại có thể sẽ không còn quan trọng với kẻ giết người. Điều quan trọng với hắn là làm thế nào để kiểm soát tình hình và làm thế nào dắt mũi được cảnh sát. Tất nhiên, hành vi đánh dấu của hắn sẽ không thay đổi, vì đó giống như chữ kí của hắn, hắn cần sự chú ý của mọi người, hắn cần nói với thế giới rằng đó là kiệt tác của hắn.
Giám đốc Vũ rút khỏi cuộc họp sau khi công bố quyết định. Sau đó, Diệp Hi tiếp tục chủ trì cuộc họp. Cô tuyên bố, “Các nhóm ngay lập tức dừng các nhiệm vụ khác, tập trung lực lượng cảnh sát để tìm kiếm Dư Mĩ Phần. Kết hợp với các đồn công an phường và quận, tiến hành sàng lọc điều tra cuốn chiếu trong khu vực đông dân cư thuê trọ trong thành phố. Điều tra sâu các môi giới bất động sản, đi vào từng khu vực cộng đồng, từng hộ gia đình và tìm hiểu kĩ lưỡng…”