Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kết thúc

Mặc dù vụ án phân xác 4.1 để lại một số điều nuối tiếc vì hung thủ không bị pháp luật xét xử, nhưng nhìn chung có thể nói là thành công và điều đó có nghĩa là việc điều tra vụ án phân xác 18.1 lại bị đình trệ một lần nữa. Trong vụ án này, cả Mã Văn Đào và Hứa Tam Bì đều có khả năng là hung thủ, nhưng tất cả bằng chứng đều đã biến mất. Mã Văn Đào chết, bản thảo gốc bị thiêu rụi, ngay cả nhân chứng mà Hàn Ấn tin rằng có thể chỉ ra Mã Văn Đào hay Hứa Tam Bì là Dư Mĩ Phần cũng đã chết. Người chết thì không thể đối chứng. Còn về cái chết của Dư Mĩ Phần, sau khi Cố Phi Phi mô phỏng lại hiện trường, đo đạc nhiều lần phương hướng, khoảng cách và vị trí vết máu, rồi dựng lại quá trình xảy ra thông qua máy tính, cuối cùng được xác định là chết do tai nạn.

Sân bay quốc tế thành phố J.

Hàn Ấn, người sắp bước vào cửa kiểm tra an ninh, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại. Mặc dù Diệp Hi đã đến nhà khách qua để trịnh trọng nói lời tạm biệt, và cáo lỗi rằng vì Sở Công an thành phố có một cuộc họp quan trọng vào buổi sáng đêm nên cô ấy không thể đến tiễn anh, nhưng anh vẫn hi vọng sẽ có điều bất ngờ xảy ra. Có lẽ sự xuất hiện bất ngờ của Diệp Hi sẽ khiến những lời mà anh như bị mắc nghẹn trong cổ họng đêm qua sẽ tuôn ra.

Cuối cùng, anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, nhưng không phải Diệp Hi, mà là Cố Phi Phi.

“Sao vậy? Thất vọng phải không? Không phải người anh muốn gặp hả?” Cố Phi Phi vẫn chưa lại gần nhưng miệng lưỡi đã châm chọc.

Hàn Ấn mỉm cười đón, bắt tay cô, “Cảm ơn vì đã đến tiễn tôi.”

“Được rồi, đến giờ rồi, không trêu chọc anh nữa, nói luôn chuyện chính đây.” Cố Phi Phi rất trịnh trọng vào đề. “Tôi đến đây, thứ nhất là để tiễn anh, còn nữa là để ngỏ lời mời anh.”

“Mời? Mời gì cơ?” Hàn Ấn ngây ra.

“Tôi vừa nhận được thông báo. Sau khi hoàn thành vụ án này, tôi sẽ được điều đến Bộ phận hỗ trợ Trọng án của Bộ. Đây là một bộ phận mới thành lập, sẽ tập hợp giới tinh hoa trong kiểm nghiệm pháp y, phân tích hành vi, thông tin mạng, điều tra tội phạm… Chức năng chính là hỗ trợ cho các vụ trọng án khó giải quyết ở các tỉnh và thành phố. Bộ và Bộ phận hỗ trợ Trọng án ủy thác cho tôi ngỏ lời mời anh.” Thấy Hàn Ấn chỉ cười mà không trả lời, Cố Phi Phi tiếp tục nói, “Tôi biết anh không muốn bỏ nghề giáo, nên anh cứ suy nghĩ cho kĩ. Bao giờ cần nhắc xong hãy gọi điện thoại cho tôi.”

“Được rồi, tôi sẽ xem xét và trả lời cô. Lời mời đến quá bất ngờ, và đúng như Cố Phi Phi nói, Hàn Ấn rất coi trọng nghề giáo, vì vậy không thể trả lời ngay được.

Trong sảnh sân bay phát tiếng loa thúc giục hành khách lên máy bay. Cố Phi Phi không nhiều lời nữa, cô vẫy tay. “Vậy thì tôi sẽ đợi tin của anh. Chúc anh lên đường bình an!”

“Được rồi, tạm biệt!” Hàn Ấn cũng vẫy tay, quay lại bước vào cửa kiểm tra an ninh.

---❊ ❖ ❊---

Ngày 9 tháng 1 năm 2013, vào ngày giỗ, ở thôn Cao Thẩm.

Vì không biết chính xác ngày mất của con gái – Doãn Ái Quân, nên Doãn Đức Hưng đã lấy ngày con gái của mình mất tích ở trường làm ngày giỗ.

Tròn mười bảy năm, năm tháng đã làm phai nhạt nỗi buồn khổ trong trái tim của một người cha. Mỗi lần làm giỗ cho con, ông đều thấy giống như đến thăm đứa con ở xa, vì thế ông rất mong tới ngày này. Ông có thể cùng con gái tâm sự chuyện nhà chuyện cửa, nói chuyện gì xảy ra trong thôn xóm gần đây, kể tình hình gần đây của bạn bè Ái Quân, kể về cuộc sống của cha mẹ và em gái…

Sáng nay, trời quang đãng, thung lũng lặng gió, yên tĩnh và tâm trạng của Doãn Đức Hưng rất dễ chịu.

Đến trước mộ của con gái, không biết tại sao ông lại thấy có mùi thuốc lá nồng nặc. Doãn Đức Hưng ngửi thấy mùi hương hơi giống bao thuốc lá khô mình hay hút, không, dường như còn nồng hơn thế. Có ai đã đến trước? Doãn Đức Hưng thắc mắc và đặt chiếc làn trên tay xuống, trong đó có một số món ăn mà ông đã làm cho con gái mình từ sáng sớm.

Sau đó, ông nhìn thấy một chiếc hộp màu trắng trên mộ con gái mình. Ông tò mò mở nó ra nhìn. Ông bất ngờ ném chiếc hộp đi vì trong đó chứa một ngón tay khô đét.

Năm đó, cảnh sát nói rằng họ chỉ tìm thấy chín ngón tay của con gái, đây lẽ nào là ngón tay chưa được tìm thấy? Đây có phải là ngón tay của Doãn Ái Quân? Ai, ai đã đặt nó ở đây? Có phải là hung thủ?

Doãn Đức Hưng nắm ngón tay khô khốc của con gái mình, nhìn xung quanh khắp lượt. Chỉ thấy tít dưới chân núi có một bóng người liêu xiêu, càng lúc càng xa. Doãn Đức Hưng bất chấp mọi thứ, lao như bay theo hướng cái bóng, khắp thung lũng vắng hoe vang lên tiếng ông gào như rách cả gan phổi, “Đứng lại! Mày là ai? Mày rút cuộc là ai? Mày đã giết chết con gái tao Ái Quân, mày sẽ sống yên được sao?”

HẾT TẬP 1

« Lùi
Tiến »