Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
cuộc đấu trí cuối cùng

Cảnh sát vẫn chưa tìm thấy Hạ Tinh Tinh trong nhà Vương Vĩ, cũng không tìm thấy dấu vết giết người phân xác. Điều này chứng tỏ Vương Vĩ có một nơi bí mật ẩn nấp mà không ai hay biết. Hàn Ấn trở lại thành phố để gặp Diệp Hi và thông báo chuyện ở quê Vương Vĩ. Diệp Hi nói rằng Tiết Mẫn đã ra khỏi nhà từ lâu, nhưng Vương Vĩ vẫn chưa thấy ra ngoài. Hai người thảo luận và quyết định quan sát động tĩnh của anh ta một lúc.

Vào lúc 7 giờ tối, bóng của Vương Vĩ cuối cùng đã xuất hiện ở bãi đậu xe của khu nhà. Anh ta đi đến chiếc xe màu đen của mình, cảnh giác nhìn xung quanh một lượt, sau đó kéo cánh cửa ra, vào trong và khởi động xe.

Chiếc xe từ từ lao ra khỏi khu nhà và rẽ vào đại lộ. Diệp Hi và xe của các nhóm khác theo sau. Để tránh bị Vương Vĩ chú ý, các xe dùng cách luân phiên theo dõi. Nhưng không có Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc tham gia. Lúc này, hai người đang sử dụng chìa khóa mà Tiết Mẫn bàn giao cho cảnh sát để mở cửa nhà Vương Vĩ, bắt đầu lục lọi, tìm kiếm cẩn thận.

Băng qua một ngã rẽ và một ngã rẽ khác, xe của Vương Vĩ luôn giữ tốc độ từ từ, thi thoảng anh ta đưa tay lên cửa sổ và gõ nhịp nhàng vào cửa, có vẻ rất thoải mái, dễ chịu. Tuy nhiên, cảnh sát không dám sao nhãng, vì sợ rằng chỉ trong tích tắc sẽ làm mất mục tiêu, làm nhỡ mất thời gian cứu Hạ Tinh Tinh.

Cứ như thế, hai giờ trôi qua, Vương Vĩ dẫn cảnh sát đi dạo một vòng hơn nửa thành phố, cuối cùng trở lại khu nhà nơi anh ta sống. Các nhóm theo dõi cuối cùng nhận ra rằng Vương Vĩ đang cố tình “chơi” cảnh sát. Theo lệnh của Diệp Hi, các nhóm bao vây chiếc xe mục tiêu và bắt giữ Vương Vĩ. Điều này có nghĩa là cảnh sát quyết định giao chiến trực diện với Vương Vĩ.

Đây là một quyết định đầy bất lực và mâu thuẫn, cũng có rủi ro nhất định. Đối với Hạ Tinh Tinh, cô là con gái nên thể chất yếu ớt, chưa kể còn bị kinh hãi và hoảng loạn, cơ thể sẽ mất nước càng nhanh hơn. Tính tới giờ, cô ấy đã bị bắt cóc hơn 24 giờ, tình trạng mất nước của cơ thể rất đáng ngại. Do đó, đứng từ góc độ giải cứu nạn nhân, cảnh sát không còn nhiều thời gian nữa. Theo tình hình hiện tại, không biết là do trực giác nhạy bén của tội phạm với cảnh sát, hay là Vương Vĩ đã cảm nhận được điều gì đó khác thường từ Tiết Mẫn, anh ta dường như đã biết bị cảnh sát theo dõi. Nếu cảnh sát cứ chạy theo Vương Vĩ thế này là vô nghĩa, sẽ chỉ khiến anh ta càng thích thú hơn. Tuy nhiên, cảnh sát không có bằng chứng xác thực chứng minh Vương Vĩ giết người, nên chỉ có thể dùng sách lược tâm lí trong lúc thẩm vấn để đánh động anh ta. Điểm mấu chốt là phải một đòn trúng đích, vỡ tuyến phòng thủ tâm lí của Vương Vĩ. Nếu không, một khi để Vương Vĩ, kẻ giết người biến thái, chiếm thế chủ động và có được lợi thế tâm lí, hắn sẽ đắm chìm trong trạng thái nắm quyền kiểm soát, e rằng sẽ không bao giờ nói ra tung tích của Hạ Tinh Tinh.

---❊ ❖ ❊---

Nửa đêm, tại phòng thẩm vấn.

Ngay sau khi Vương Vĩ được đưa vào phòng thẩm vấn, Hàn Ấn bước vào với một hộp đựng vật chứng.

Hàn Ấn đặt hộp đựng vật chứng lên bàn, lấy chìa khóa ra để mở còng tay trên cô tay của Vương Vĩ. Vương Vĩ xoay khớp cô tay và cảm ơn anh. Hàn Ấn trả lời bằng một nụ cười.

Hàn Ấn lấy bút và hồ sơ thẩm vấn từ hộp đựng vật chứng ra, đặt gọn gàng lên bàn, rồi hỏi, “Anh Vương Vĩ, đây có phải là lần thứ hai chúng ta gặp nhau không?”

“Vâng.” Vương Vĩ điểm tĩnh gật đầu.

“Bởi vì trong lần gặp đầu tiên, anh đã cung cấp lời khai sai cho cảnh sát, điều này gây cản trở nghiêm trọng việc phá án, vì vậy lần này chúng tôi sẽ tạm giữ anh theo luật.”

“Chỉ vì điều này? Thế thì anh cũng nên tạm giữ cả vợ tôi, Tiết Mẫn nữa. Ồ, đúng rồi, cô ấy sớm đã là người của các anh rồi.” Vương Vĩ cười mỉa mai. “Tôi đã kết hôn với Tiết Mẫn gần mười năm, những gì cô ấy nghĩ, làm sao có thể qua mắt được tôi. Tạm giữ thì cứ tạm giữ, quá lắm là 12 giờ, đúng không?”

“Anh thật hiểu luật!” Hàn Ấn mím môi cười. “Vậy thì anh nên biết rằng theo luật, chúng tôi có quyền xin gia hạn thêm 12 giờ nữa.”

“Cũng chỉ là 24 giờ thôi mà.” Vương Vĩ nhìn thẳng vào Hàn Ấn và từ từ thốt ra bốn từ. “Tôi có thể đợi!”

Lời nói của Vương Vĩ đã rất thẳng thừng. Thực ra, ẩn ý của hắn là, “Tôi có thể đợi, vậy các anh có thể đợi không?” Đây rõ ràng là một cử chỉ khiêu khích. Hàn Ấn thấy không cần phải lãng phí thời gian để rào trước đón sau, lúc này cứ đi thẳng vào vấn đề.

Hàn Ấn lấy ba bức ảnh của Vương Lị, Điền Mai và Hạ Tinh Tinh từ hộp vật chứng và đặt chúng trước mặt Vương Vũ, “Ngoài ra, chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan tới hai vụ giết người phân xác đã xảy ra từ Tết Dương lịch, và một phụ nữ mất tích vào tối ngày 4 tháng 5.”

“Giết người? Phân xác? Anh nghĩ tôi có khả năng này à?” Vương Vĩ hỏi ngược lại.

“Anh có!” Hàn Ấn thẳng thắn đáp trả. “Chúng tôi đã về quê anh, gặp bác hai của anh, ông ấy đã chứng minh anh có khả năng này.”

Vương Vĩ bĩu môi, không hề tỏ ra bất ngờ. Anh ta nhún vai. “Tôi biết mổ heo, có nghĩa tôi có thể giết người phân xác ấy hả? Điều này có nực cười không? Cảnh sát các anh phá án dựa vào tưởng tượng à?”

“Tất nhiên là không. Chúng tôi đã biết việc vợ anh ngoại tình. Thời điểm cô ấy và người tình vụng trộm chính là lúc anh gây án. Tôi cũng biết việc anh giết người phân xác không phải để trả thù hay trừng phạt vợ anh mà là mẹ anh.” Hàn Ấn lại lấy một bức ảnh khác từ hộp vật chứng và đặt nó lên bàn. “Chúng tôi tìm thấy một bức ảnh mẹ anh trong nhà bác hai anh. Anh có thấy ngoại hình của bà ấy giống với hai nạn nhân không?”

Vương Vĩ giả vờ so sánh một lúc. “Khá giống nhau, vậy thì sao?”

“Được rồi, giờ hãy nói về cuộc đời anh đi. Hàn Ấn thoáng trầm ngâm. “Có thể nói rằng, cho đến kì nghỉ hè năm anh 11 tuổi, tuổi thơ của anh rất hạnh phúc. Gia đình anh giàu có, cha anh có sự nghiệp vững vàng, mẹ anh hiền thục xinh đẹp, lại yêu thương anh. Nhưng tất cả những điều đó đã bị chôn vùi cùng với việc mẹ anh ngoại tình. Đến mùa hè năm đó, mẹ anh và gã nhân tình kia yêu nhau say đắm, mẹ anh nhân lúc bố anh đi vắng, dẫn gã trai kia về nhà tằng tịu với nhau. Lúc đó, bà ta đã nhốt anh trong nhà để xe tối đen như mực. Tôi có thể tưởng tượng ra, cái không gian đó đối với một đứa trẻ mới 11 tuổi đủ đau xót, cô độc, uất ức, kinh hãi và có cảm giác bị phản bội đến nhường nào. Tất cả điều đó gắt gao quấn lấy tâm trí ngây thơ non nớt của anh, chúng dần dần bôi đen tất cả những điều tốt đẹp mà anh đã trải qua trước đó.”

Hàn Ấn lấy ra ba bức ảnh từ hộp vật chứng, đặt chúng trước mặt Vương Vĩ. Bức ảnh được Hàn Ấn chụp lại trên tường trong nhà để xe: Một bức tranh là hai người lớn dắt theo một đứa trẻ, một bức khác là một đứa trẻ và một chiếc ô tô, bức cuối cùng chỉ có một đứa trẻ và một số vòng tròn.

Hàn Ấn chỉ vào bức ảnh. “Đây là những gì tôi chụp trên tường của nhà để xe ở quê anh. Những bức tranh này chắc chắn là anh tự tay vẽ. Chúng phản ánh rõ ràng những trải nghiệm khi liên tục bị nhốt trong nhà để xe tối tăm, cũng chính là quá trình thay đổi tâm lí của anh. Đây gần như là một quá trình đầy ảo tưởng, hi vọng được cha cứu thoát, nhưng rồi hoàn toàn tuyệt vọng. Những vòng tròn bên cạnh đứa trẻ có phải là nước mắt của anh không?” Hàn Ấn ngừng đôi chút rồi nói tiếp, “Tôi nghĩ rằng từ lúc đó, một đứa trẻ 11 tuổi bắt đầu nghi ngờ và oán hận thế giới, tiếp đó việc mẹ và người tình cùng bỏ trốn, đã khiến sự manh nha đó càng rõ ràng hơn. Bởi vì cha anh sớm đi tối về nên hầu hết thời gian anh ở cùng với mẹ, mẹ anh dường như đại diện cho nhận thức của anh về cả thế giới. Vì vậy, sự phản bội của mẹ với anh, tất nhiên, được anh hiểu là sự bất công của ông trời, là sự phản bội quay lưng của cả thế giới với anh.

“Thực ra, tôi có thể thấu hiểu tâm lí đó của anh, bởi vì trong thời thơ ấu, tôi cũng có những trải nghiệm tương tự anh. May mắn thay, tôi được mẹ kế chăm sóc bằng lòng tốt và tình yêu thương nên tôi mới có thể trưởng thành với cuộc sống của người bình thường. Còn anh thì không, sau đó bố anh nghiện rượu, điên cuồng bạo hành và đánh đập anh. Chính nhân cách chống đối xã hội của anh từ đó dần hình thành, vì thế khi anh trưởng thành, khi anh gặp phải điều gì bất mãn và thất vọng, anh lại có ham muốn trừng phạt mẹ anh và trả thù xã hội, ham muốn này khiến anh nảy sinh khao khát và hoang tưởng bạo lực. Vì anh có một mặt nhân cách của người bình thường, từng được giáo dục tốt, nên ban đầu anh chỉ dùng những hoang tưởng bạo lực này để giải tỏa những căm phẫn và lo lắng trong lòng.

“Đương nhiên, tôi biết, với anh, nỗi lo lắng lớn nhất sau khi trưởng thành là khiếm khuyết về mặt sinh lí. Khiếm khuyết này áp chế nặng nề lên anh, khiến ham muốn bạo lực của anh mãnh liệt hơn. Khi vụ án của Doãn Ái Quân xảy ra, khi anh nghe Dư Mĩ Phần mô tả chi tiết cảnh cái đầu của Doãn Ái Quân, anh đã tìm ra một cách cụ thể để giải phóng bản thân. Anh thường xuyên hoang tưởng đối xử với mẹ anh như Doãn Ái Quân: Giết chết, phân xác rồi quăng xác. Điều đó đã giải thoát anh khỏi lo lắng, phiền muộn và dần trở thành thói quen. Nhiều năm sau, khi vợ anh phản bội anh như mẹ anh, anh không thể kiềm chế được cơn phẫn nộ của mình. Cuối cùng những hoang tưởng bạo lực đã thành hiện thực.”

Hàn Ấn ngừng lại, nhìn sâu vào mắt Vương Vĩ, quan sát phản ứng của anh ta.

Thái độ của Vương Vĩ đã đàng hoàng hơn, không còn điên rồ khoa trương như trước. Anh ta nhìn vào bức ảnh mẹ trên bàn, chậm rãi nói, “Tôi, tôi không biết người anh nói có phải là tôi không. Có lúc tôi cũng không nhận ra tôi là người như thế nào nữa.”

“Anh là một người đã bị số phận dồn tới đường cùng.” Hàn Ấn thấy tâm trạng của Vương Vĩ thay đổi. Anh lựa lúc thích hợp nói thêm vào với thái độ thể hiện sự cảm thông. “Theo chuyên môn của tôi, với trải nghiệm tâm lí thời thơ ấu bị người mẹ vô trách nhiệm ruồng rẫy, thời niên thiếu bị người cha bạo hành, đó gần như là con đường dẫn tới nhân cách chống đối xã hội. Thật không may, anh là một nạn nhân. Nhưng ông trời dường như thấy đối xử tàn tệ với anh như thế vẫn chưa đủ, anh còn bị tước đoạt sự tự tôn của một người đàn ông, không ngừng bị chà đạp nhục mạ nhân phẩm. Thành thật mà nói, nếu tôi phải trải qua những điều như vậy, có thể tôi cũng sẽ trở thành anh hôm nay, vì vậy tôi có thể hiểu mọi thứ anh đã làm.” Hàn Ấn ngưng giây lát và lấy ra một tập thơ từ hộp vật chứng, lật một trang trong đó, đưa đến trước mặt Vương Vĩ. “Tôi tìm thấy tập thơ này trên bàn của anh. Tôi thấy anh đọc nó nhiều nhất. Đó là bài thơ ‘Tôi là một đứa trẻ bướng bỉnh ’ của Cố Thành. Bài thơ này tôi từng đọc trước đây và rất thích nó, vì vậy tôi biết tại sao anh cũng thích nó. Mặc dù hiện thực hết lần này đến lần khác phá hoại giấc mơ của anh, nhưng trái tim của anh thực sự giống như tác giả Cố Thành, mong muốn có một thế giới thuần khiết, trong sạch, hi vọng dùng bút sáp màu sặc sỡ để vẽ nên một viễn cảnh cuộc sống tươi đẹp. Anh sẽ sử dụng nó: ‘ Vẽ sự tự do vụng về, ngốc nghếch’, ‘Vẽ một đôi mắt vĩnh viễn sẽ không bao giờ rơi lệ’, ‘Vẽ người tôi yêu trong trí tưởng tượng xa xăm’, ‘Vẽ một ngày nghỉ khi sớm mai thức dậy’, ‘Xóa tất cả những bất hạnh và xui xẻo’, ‘Vẽ cửa sổ khắp nơi trên Trái Đất, để tất cả những đôi mắt đã quen với bóng tối u uất, có thể quen với ánh sáng nhiệm màu’…”

Hàn Ấn lấy một chiếc chìa khóa từ hộp vật chứng và cầm nó trong tay. Chiếc chìa khóa được tìm thấy trong một chiếc hộp gấm ở bàn của Vương Vĩ. Hàn Ấn tin nó có thể mở cánh cửa nơi giam giữ Hạ Tinh Tinh. “Tôi biết rằng rất nhiều lần, không ai đưa cho anh một cây bút sáp như vậy. Hôm nay tôi sẽ tặng anh một cây. Tôi hi vọng anh có thể dùng nó để vẽ một bức tranh đường đường chính chính, khiến anh cảm thấy mãn nguyện trong lòng.”

Lúc này, mắt Vương Vĩ đã ướt. Anh ta mím môi và hít mũi liên tục, cố giữ cho nước mắt không chảy ra. Anh ta đưa tay ra, từ từ cầm lấy chìa khóa do Hàn Ấn trao cho và siết chặt nó trong tay. Cánh tay run rẩy không thể kiểm soát…

Lúc này, tay Hàn Ấn cũng nắm vào rất chặt. Anh biết rằng Vương Vĩ sắp hoàn toàn suy sụp, anh chỉ còn một bước nữa là thành công.

Tuy nhiên, anh đã sai.

Vương Vĩ mở lòng bàn tay, đẩy lại chìa khóa vào tay Hàn Ấn, lau mắt và thở phào nhẹ nhõm. Anh ta nghẹn ngào nói, “Hình như anh rất hiểu về người khác, vậy thì anh nên biết, nếu tôi là kẻ giết người như anh nói, khi một cô gái nằm trong tầm kiểm soát của tôi, từ từ, từ từ tắt thở, còn cảnh sát các anh chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn và không làm được gì cả, đây mới là khoảnh khắc có thể khơi dậy sự mãn nguyện lớn nhất trong lòng tôi.”

Tiếng cười – tiếng cười kiêu ngạo – tiếng cười điên cuồng đến rợn tóc gáy, vang khắp phòng thẩm vấn. Tiếng cười đó khiến Hàn Ấn cảm thấy choáng váng, anh biết mình đã thất bại trong trận đấu này, hoàn toàn thất bại. Anh phẫn uất nắm chặt chiếc chìa khóa mà Vương Vĩ đưa lại, răng cưa của chiếc chìa khóa khía vào lòng bàn tay anh đau nhói. Cơn đau này khiến đầu Hàn Ấn đột nhiên tỉnh táo lại. Bây giờ không phải là lúc đau xót, buồn bã, mà là lúc dùng tới ý chí, việc cần làm lúc này là phải tìm ra ngay vấn đề.

---❊ ❖ ❊---

Hàn Ấn quay người, bước ra khỏi phòng thẩm vấn và đến phòng quan sát bên cạnh.

Tất cả các cảnh sát cốt cán của Ban Chuyên án ngồi trong phòng quan sát, mọi thứ xảy ra trong phòng thẩm vấn vừa rồi đều vượt xa trí tưởng tượng của họ. Hiện tại, đối mặt với Hàn Ấn, thái độ của họ vô cùng phức tạp: Thất vọng tràn trề nhưng cố hết sức che đậy, sợ Hàn Ấn phát hiện ra, nên cố tỏ thái độ khích lệ. Tóm lại, sắc mặt của mọi người đều u ám, khó coi.

Hàn Ấn không để ý đến phản ứng của mọi người, hối thúc các kĩ thuật viên chịu trách nhiệm ghi hình thẩm vấn, “Hãy phát lại video ghi hình thẩm vấn từ đầu đến cuối lần nữa.”

Kĩ thuật viên lập tức phát lại video ghi hình. Hàn Ấn cau mày, mắt dán chặt vào màn hình…

Xem đi xem lại hai lần mà vẫn không phát hiện thấy vấn đề gì. Khi Hàn Ấn yêu cầu phát lại lần thứ ba, Diệp Hi, người ngồi sau anh, không thể kìm lòng nên ngăn cản. Cô lo hiện giờ Hàn Ấn không đủ bình tĩnh, làm như vậy chỉ tổ lãng phí thời gian, “Hàn Ấn, cứ bình tĩnh lại đã, hay là tất cả chúng ta cùng ngồi xuống và sắp xếp lại các manh mối, xem có thiếu sót gì không, biết đâu lại tìm thấy gì đó.”

“Không, thời gian không chờ đợi ai, chắc chắn khi thẩm vấn tôi đã gây ra sai sót gì đó, nhưng cô nói đúng, tôi cần bình tĩnh.” Hàn Ấn kéo một chiếc ghế, ngồi trước màn hình, cúi đầu và suy nghĩ một lúc, rồi lại nhìn lên, giọng nói không còn gấp gáp nữa. Anh nói với kĩ thuật viên tắt âm thanh của video, làm chậm hình ảnh và phát từng khung hình.

Video được phát lại với tốc độ mà Hàn Ấn yêu cầu. Đây là công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn cao độ, rất thách thức thần kinh thị giác. Mồ hôi tiếp tục chảy dọc hai bên má Hàn Ấn, chẳng mấy chốc áo đã ướt nhẹp, nhưng anh hoàn toàn không để ý. Những cảnh sát có mặt cố nín thở, sợ rằng thở mạnh sẽ làm phiền Hàn Ấn.

Cuối cùng, không phụ sự mong đợi của mọi người, Hàn Ấn đột nhiên hô lên. “Dừng lại!” Đáp lại lời Hàn Ấn, hình ảnh Vương Vĩ xuất hiện trên màn hình, khóe miệng bên phải hơi nhếch lên, thể hiện sự khinh bỉ. Nhưng động tác này của Vương Vĩ cực nhanh, chỉ trong khoảnh khắc một phần mười giây, với tốc độ phát video bình thường, mắt thường không thể nhìn thấy.

Hàn Ấn yêu cầu kĩ thuật viên bật âm thanh, xem mình đã nói gì để Vương Vĩ có phản ứng như vậy.

… “Tiếp đó việc mẹ và người tình cùng bỏ trốn”… Câu nói này khiến Vương Vĩ tỏ ra khinh bỉ vô cùng. Tại sao? Hàn Ấn nhìn xuống chiếc chìa khóa trong tay. Chìa khóa này là của khóa treo. Trước khi thẩm vấn, giám định viên đã xem qua và khẳng định đây là chìa khóa được đánh ra thêm.

Hàn Ấn nhìn thái độ khinh bỉ của Vương Vĩ trên màn hình, rồi nhìn xuống chiếc chìa khóa… Khóa treo… Nhà để xe… Chìa khóa… Chìa khóa đánh thêm… Bỏ trốn vì ngoại tình… Khinh bỉ…

… Đột nhiên, anh cười khan, chun mũi lại và lắc đầu, chỉ vào phòng thẩm vấn, nói với Diệp Hi với giọng tự giễu cợt, “Đội trưởng Diệp, việc thẩm vấn vừa rồi nếu đồng nghiệp của tôi nhìn thấy, họ sẽ cười vỡ bụng mất.”

“Tại sao, anh đã biết vấn đề ở đâu à?” Diệp Hi ngạc nhiên hỏi.

“Ừm, tôi nghĩ mình đã tìm ra một số câu trả lời.” Hàn Ấn gật đầu. “Cô hãy gọi cho Cố Phi Phi, yêu cầu cô ấy cử một trợ lí đến lấy mẫu quần áo, giày dép và đồ dùng của Vương Vĩ đi xét nghiệm, xem có tìm ra manh mối nào không, sau đó nhắn Cố Phi Phi mang theo luminol cùng chúng tôi đến thị trấn Đoàn Sơn.”

Tại sao Hàn Ấn lại yêu cầu Cố Phi Phi mang theo luminol? Vì chất này có thể phát hiện dấu vết máu ở hiện trường vụ án đã xảy ra từ nhiều năm trước rất hiệu quả.

---❊ ❖ ❊---

Đến nửa đêm, một nhóm cảnh sát cùng Hàn Ấn, Diệp Hi và Cố Phi Phi lại vội vã đến thị trấn Đoàn Sơn.

Bác hai của Vương Vĩ giúp mở cửa sân. Hàn Ấn đi thẳng vào nhà để xe, lấy chìa khóa tìm thấy từ nơi ở của Vương Vĩ, từ từ cắm vào cái khóa sắt lớn treo trên cửa nhà xe và nhẹ nhàng vặn nó. “Tách!” khóa đã được mở. Cùng lúc đó, Cố Phi Phi phun luminol trong tòa nhà. Kết quả cho thấy: Một lượng lớn dấu vết máu được tìm thấy trong phòng ngủ phía Đông, phòng khách và gian bếp.

Hai kết quả này đã chứng minh những suy đoán của Hàn Ấn. Anh nói với mọi người, “Vương Vĩ đã đánh thêm chìa khóa nhà để xe. Từ đó trở đi, chiếc khóa này không thể giam cầm anh ta được nữa. Vì vậy, anh ta nhiều lần nhìn lén mẹ và gã trai kia tằng tịu. Không chỉ vậy, anh ta còn chứng kiến cha mình giết và phân xác mẹ và gã nhân tình, thậm chí rất có khả năng anh ta đã giúp cha vứt xác. Chính trải nghiệm này khiến chức năng tình dục của anh ta có vấn đề. Cũng do trải nghiệm này mà anh ta bị ám ảnh mê muội quá mức với vụ án Doãn Ái Quân.”

“Kết quả này chắc liên quan đến hiện trường phân xác của Vương Vĩ?” Diệp Hi hỏi.

“Đúng thế.” Hàn Ấn giải thích thêm, “Tôi nghiêng về suy đoán Vương Vĩ đã giúp cha mình vứt xác. Như vậy, anh ta rất có khả năng sử dụng nơi cha mình quăng xác để làm nơi phân xác và giam giữ Hạ Tinh Tinh. Bởi vì địa điểm cha anh ta quăng xác chưa bao giờ bị lộ.”

“Nếu như vậy, chúng ta có thể bỏ qua Vương Vĩ, đi tìm kiếm thông tin về cha anh ta.” Diệp Hi hoàn toàn đã hiểu.

“Nhưng cha anh ta đã qua đời!” Cố Phi Phi ở bên cạnh nhắc nhở.

“Chúng ta có thể hỏi bác của Vương Vĩ.” Câu trả lời của Diệp Hi cũng chính là những gì Hàn Ấn nghĩ.

“Ừm, các anh gọi tôi à?” Từ khi cảnh sát đi vào, ông bác của Vương Vĩ ngồi xổm ngoài cửa để hút thuốc, nhưng bỗng nghe thấy ai đó trong nhà nhắc đến ông, ông liền vội vàng bước vào nhà.

“Vâng.” Để tránh rắc rối, Hàn Ấn thuận đà hỏi theo lời ông. “Chú ơi, trong ấn tượng của chú, cha Vương Vĩ có nơi nào, chẳng hạn như…”

Hàn Ấn mới nói được một nửa, thì bị ông lão ngắt lời, “Các anh cảnh sát có gì cứ nói thẳng, đừng quanh co. Tôi ở bên ngoài đã nghe thấy hết những lời các anh nói rồi, tôi biết thím ba và gã trai kia không hề bỏ trốn, mà là bị chú ba giết.”

“Vậy để cháu nói thẳng.” Hàn Ấn gật đầu. “Nếu cha Vương Vĩ giết vợ và người tình, thì theo chú, ông ấy đã vứt xác đi đâu?”

Người bác cúi đầu, suy nghĩ đăm chiêu một lúc, giọng nói trầm xuống, “Nếu ở trong thị trấn của chúng tôi mà lại không bị ai phát hiện ra bao nhiêu năm như vậy, thì chỉ có thể là ‘Lão Sơn Lâm’. Ừm, ‘Lão Sơn Lâm’ là tên nôm na người dân trong thị trấn gọi, còn người trên thành phố gọi là ‘Công viên Quốc gia Đoàn Sơn’.”

“Công viên Quốc gia Đoàn Sơn? Đó là khu rừng nguyên sinh. Nghe nói, núi non rất hiểm trở. Rất ít người có thể vào mà trở ra an toàn.” Diệp Hi nói.

“Cô nói đúng. Nhưng chú ba rất quen thuộc với khu rừng núi này. Khi còn nhỏ, chú ba rất thích đi vào rừng chơi. Hầu như ngày nào chú ấy cũng hái trái cây dại, người lắm khi bầm dập thâm tím nhưng chưa từng đi lạc bao giờ. Tôi còn nhớ có một năm, mấy sinh viên đại học từ thành phố lớn đến khu đó thám hiểm, và họ bị lạc đường, chú ba đã giúp cơ quan chức năng giải cứu họ.”

“Cả khu rừng núi quá rộng, chú có thể nói cụ thể hơn không?” Hàn Ấn hỏi.

“Tôi không thể nói rõ hơn được. Tôi cũng chưa bao giờ đi sâu vào rừng. Có lẽ chú ba đã ném họ vào một động đá vôi.” Ông nói.

“Động đá vôi? Chú đang nói về cái hang động cổ xưa à? Không thể nào. Nơi đó quanh năm đều có người đến thăm. Làm sao lại không có ai phát hiện ra xác trong nhiều năm như vậy?” Hàn Ấn hỏi.

“Không, không, không!” Ông lão xua xua tay rồi nói, “Cái hang động cổ mà anh nói cho khách du lịch xem chỉ là một phần nhỏ thôi. Trên thực tế, vẫn còn một phần lớn hang động núi đá vôi chưa được khai phá. Lối ra vào của các nhánh nhỏ ở hang thậm chí còn nhiều không đếm xuể. Khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi thường nghe chú ba nói, chú ấy đi đến hang núi để chơi cái gì đó.”

“Những gì chú ấy nói là có thể. Khi khám nghiệm tử thi Điền Mai, tôi từng nói, nhiệt độ của nơi phân xác tương đối thấp. Các hang động đều có nhiệt độ không đổi trong bốn mùa, khoảng từ 15 đến 18°C. Nếu phanh xác ở hang động thì đúng là phù hợp với đặc điểm của tử thi.” Cố Phi Phi xen vào.

“Vụ án này thực sự trúc trắc. Ngay cả khi chúng ta biết phạm vi của hiện trường, cũng rất khó tìm thấy vị trí chính xác,” Hàn Ấn nói.

“Không thành vấn đề, kể cả khi phạm vi rộng hơn, chúng tôi có thể xin Sở Công an thành phố huy động tất cả lực lượng cảnh sát tìm kiếm trên núi. Nhưng liệu có chính xác là cha Vương Vĩ đã ném thi thể vào rừng Đoàn Sơn?” Diệp Hi nói.

Câu nói của Diệp Hi vừa dứt thì điện thoại di động của Cố Phi Phi reo lên. Sau khi nghe máy, cô ấy vội chạy đến chỗ Hàn Ấn và Diệp Hi, “Là chính xác đó. Trợ lí của tôi vừa báo, phát hiện trên quần áo của Vương Vĩ có canxi cacbonat. Những cột đá và thạch nhũ kì lạ mà chúng ta thường thấy trong các hang động đá vôi là kết tủa của canxi cacbonat. Cùng với thông tin do chú ấy cung cấp, tôi nghĩ chắc chắn nơi phân xác là một hang động đá vôi tự nhiên nào đó trong rừng Đoàn Sơn.”

“Tốt quá, tôi sẽ quay lại thành phố và xin chỉ thị của giám đốc Sở.” Diệp Hi hào hứng, sau đó bộ mặt lại có phần lo lắng. “Chỉ còn vài giờ nữa là đến lúc trời sáng. Không biết Hạ Tinh Tinh có cầm cự được không.”

“Không vấn đề gì, hang động mát mẻ và ẩm ướt, quá trình cơ thể mất nước sẽ chậm hơn nhiều so với chúng ta tưởng tượng. Yên tâm đi.” Cố Phi Phi ngay lập tức xua tan nỗi lo của Diệp Hi.

---❊ ❖ ❊---

Vào buổi sáng, Sở Công an thành phố đã cử gần một nghìn cảnh sát đến thị trấn Đoàn Sơn để phục vụ công tác tìm kiếm và cứu hộ.

Miệng Hạ Tinh Tinh bị bịt kín, tay chân bị trói chặt, nằm nghiêng trên một tấm thảm dính đầy máu, mặt đất xung quanh cũng đỏ quạch như máu. Cách đầu cô không xa, có những đống xương trắng, trên đó là hai cái xương đầu lâu. Ngoài ra trong hang còn có một bộ dao giết heo, thiết bị chiếu sáng… Hạ Tinh Tinh ý thức vẫn còn tỉnh táo, cơ thể chỉ bị mất nước nhẹ…

Tin Hạ Tinh Tinh được giải cứu thành công từ bộ đàm truyền đến các nhóm khác, trong rừng vang lên tràng pháo tay và tiếng reo hò. Khang Tiểu Bắc cũng tham gia một nhóm tìm kiếm và giải cứu, mặc dù anh không thể tự tay giải cứu bạn gái, nhưng cũng xúc động, rơi những giọt nước mắt nóng hổi của một người đàn ông…

---❊ ❖ ❊---

Tại phòng thẩm vấn.

Khi thẩm vấn lại Vương Vĩ, anh ta vẫn giữ thái độ lì lợm.

Diệp Hi đưa cho Vương Vĩ một chai nước khoáng. Anh ta không hề khách sáo, đón lấy, mở nắp và tu ừng ực. Sau đó, anh ta ợ một tiếng, ngẩng cao đầu, nhìn Hàn Ấn và Diệp Hi ngồi đối diện.

Diệp Hi mỉm cười khinh miệt. “Đừng cố nữa, chúng tôi đã giải cứu Hạ Tinh Tinh, tìm thấy xương cốt của mẹ anh và người tình, đủ bằng chứng chứng minh anh đã giết người phân xác.”

Diệp Hi nói đoạn, ném vài bức ảnh chụp hiện trường phân xác ở hang động đá vôi lên mặt bàn.

Vương Vĩ nhìn chằm chằm vào các bức ảnh một cách cẩn thận, thái độ bỗng trầm lặng hẳn. Sau đó, anh ta cầm chai nước trên bàn tu cạn phần nước còn lại. Mân mê cái chai rỗng trong tay, anh ta nói chậm rãi với vẻ mặt vô cảm, “Tôi đã chứng kiến cha phân xác mẹ trong bếp, từng nhát từng nhát một… Cha thấy tôi xuất hiện, chỉ hơi sững sờ, nhưng không ngừng tay lại. Sau đó, tôi chủ động tìm một miếng giẻ, giúp cha dọn dẹp vết máu ở phòng ngủ và phòng khách, giúp cha nhét từng mảnh xác vào bao tải, cuối cùng cha đưa tôi đến rừng Đoàn Sơn để vứt xác. Sau khi xác chết được ném, tôi ngồi trong xe của cha nhưng không hề đau xót hay sợ hãi, tôi cảm thấy rất sảng khoái. Về sau, cha đã đưa tôi trở lại gặp mẹ vài lần…”

Vương Vĩ điên loạn và tàn nhẫn cuối cùng cũng kí tên vào lời thú tội của mình. Ngay lúc sắp bị đưa ra khỏi phòng thẩm vấn, anh ta đột nhiên quay lại, mỉm cười với Diệp Hi, buông ra mấy câu đáng kinh ngạc, “Doãn Ái Quân cũng là do tôi giết, nhưng tôi không muốn nói hôm nay, tôi mệt rồi, để mai nói chuyện.”

Vương Vĩ bất chợt thốt ra những lời này khiến Diệp Hi hơi sững sờ. Cô quay đầu lại, nhìn Hàn Ấn. Hàn Ấn lắc đầu và cười khẩy…

---❊ ❖ ❊---

Vào nửa đêm, Hàn Ấn bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Giọng nói thất vọng của Diệp Hi vang ra ở đầu bên kia, “Vương Vĩ đã cắn lưỡi tự sát trong phòng tạm giam… Đều là lỗi của tôi, không giám sát nghiêm ngặt…”

“Đừng tự trách mình, anh ta một lòng muốn chết, cô không thể ngăn được đâu,” Hàn Ấn nói.

« Lùi
Tiến »