Tại Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, Cục Điều tra Hình sự.
Cố Phi Phi bước ra khỏi thang máy. Đôi giày cao gót màu đen tinh tế không ngăn được bước chân mạnh mẽ và dứt khoát của cô. Trang phục công sở tối màu, cùng với mái tóc ngắn sành điệu, ánh mắt lạnh lùng và sắc sảo khiến cô trông uy nghiêm mà vẫn không mất đi phần quyến rũ của một người phụ nữ.
Cố Phi Phi dừng lại trước cửa văn phòng ở cuối hành lang. Khác hẳn các văn phòng khác, văn phòng này không treo biển trên cửa. Cô đưa tay lên và gõ hai lần vào cửa, nghe thấy tiếng đáp lại bèn đẩy cửa bước vào.
“Chào thầy Ngô, thầy đang tìm em ạ?” Cố Phi Phi đứng thẳng người, hai tay đan chéo đặt trước bụng, trông rất lễ phép và tôn trọng. Đằng sau bàn đối diện, một người đàn ông đứng tuổi, tóc đã pha sương, đang đọc duyệt một tập tài liệu ở bàn làm việc.
Rất hiếm khi Cố Phi Phi có thái độ cung kính như vậy. Mọi người trong Cục Điều tra Hình sự đều biết Phi Phi thanh cao, tính tình kiêu ngạo, người đáng để cô nể trọng thực sự không nhiều, thậm chí ngay cả Cục trưởng cũng ít khi nhận được thái độ trọng thị đó. Có thể thấy ‘thầy Ngô’ mà cô nhắc tới chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường.
Thật vậy, người đàn ông có vẻ ngoài phúc hậu này trông giản dị nhưng đã lập nhiều chiến công hiển hách trong giới cảnh sát, là một chuyên gia điều tra tội phạm hình sự đầu tiên được đào tạo. Ông đã tham gia vào hầu hết các vụ án lớn mà Cục Điều tra Hình sự đảm trách và được mệnh danh là ‘Sherlock Holmes thời hiện đại’, cảnh giám cấp 1 – Ngô Quốc Khánh.
Ngô Quốc Khánh năm nay đã 70 tuổi nhưng được Cục Điều tra Hình sự mời ở lại làm việc với tư cách là cố vấn cấp cao kể từ khi nghỉ hưu. Khoảng 1 năm trước, ông được lệnh thành lập một bộ phận phản ứng nhanh cho các vụ trọng án, với tên gọi Bộ phận Hỗ trợ Trọng án. Chức năng chính của nó là hướng dẫn và hỗ trợ kịp thời cho những vụ án lớn có tính chất đặc biệt hiếm ở các tỉnh, thành phố và khu vực khác nhau, đồng thời, đào tạo và chuẩn bị nguồn nhân lực cho mặt trận an ninh trật tự của thế kỉ mới, đối phó với những vấn nạn an ninh trật tự ngày càng gai góc do xu thế phát triển đa nguyên của xã hội. Bộ phận này bao gồm nhiều nhóm nhỏ, theo mô hình lớp già dẫn dắt lớp trẻ, tập trung các bác sĩ pháp y, kĩ thuật viên, chuyên gia phân tích hành vi, chuyên gia công nghệ thông tin, điều tra viên và các thành phần ưu tú khác, cũng như những nhân tố mới có tiềm năng để bồi dưỡng. Mặc dù Ngô Quốc Khánh là người cầm lái của bộ phận này nhưng ông không có chức danh hành chính vì đã nghỉ hưu, bản thân ông cũng không xem nặng việc này, nên mọi người đều gọi ông là ‘thầy’. Trên thực tế, trong ngành Điều tra Hình sự của Trung Quốc, ông có đủ tư cách để trở thành ‘thầy’ của bất cứ ai.
“Ừm, em ngồi xuống đi.” Nghe thấy tiếng nói cất lên, Ngô Quốc Khánh ngước đầu, tháo kính ra, chỉ vào ghế sofa tiếp khách và nói nhẹ nhàng, “Tiểu Cố, thầy muốn gặp em là để cho em xem thông tin của thành viên mới.”
“Thành viên mới? Tại sao lại thế ạ? Vậy những người đang làm với em thì sao?” Cố Phi Phi tròn mắt ngạc nhiên.
“Họ được chuyển sang nhóm khác!” Ngô Quốc Khánh trầm tư một lúc rồi nói với giọng chân thành, “Tiểu Cố, người trong Cục ta thành thạo pháp y và kiểm tra dấu vết, thậm chí có tài năng trời phú trong điều tra tội phạm như em thực sự không nhiều. Vì thế, ngay sau khi em tham gia, Cục đã thành lập một nhóm cho em. Tất nhiên, những kết quả và thành tích của nhóm, Cục đều được mắt thấy tai nghe, lãnh đạo Cục và các đơn vị địa phương đều rất hài lòng. Nhưng cá tính của em quá mạnh, ít giao lưu trao đổi với các thành viên trong nhóm. Tất cả thành viên đều phản ánh em quá tự phụ, không tôn trọng và tin tưởng cấp dưới của mình, vì vậy họ không thể hợp tác được nữa. Trước đấy, họ cùng đề xuất chuyển nhóm, thái độ rất kiên quyết. Em cũng biết đấy, tất cả chúng ta ở đây đều rất ưu tú. Là lãnh đạo thì không thể trọng bên nọ khinh bên kia, vì vậy em nên hiểu cho cái khó xử của thầy.”
“Hồ sơ các thành viên mới đâu ạ?” Cố Phi Phi mặt mày bình thản, giọng nhẹ như không.
“À… đây.” Ngô Quốc Khánh thần người ra một lúc, rồi vội vàng nhặt hai kẹp tài liệu màu xanh nước biển trên bàn, đưa cho Cố Phi Phi.
Cố Phi Phi đón lấy, lật kẹp tài liệu đầu tiên và im lặng đọc thầm. Ngô Quốc Khánh nhìn cô với vẻ mặt đầy suy tư, nghĩ bụng: Cứ tưởng Cố Phi Phi sẽ bối rối và khó chịu khi biết cấp dưới đòi nghỉ việc tập thể, hoặc ít nhất là tự biện hộ cho mình vài câu. Thật bất ngờ, Tiểu Cố lại coi như không, thậm chí chẳng mảy may có chút biểu cảm nào. Trái tim con bé này không biết làm bằng gì nữa? Lẽ nào thực sự giống như những gì cấp dưới nói, Tiểu Cố chỉ chuyên tâm dồn sức vào công việc, còn những chuyện ngoài lề khác thì chả thèm đếm xỉa?
Khi Ngô Quốc Khánh thầm cảm khái trong lòng, Cố Phi Phi đã đọc gần hết xấp tài liệu trên tay. Cô đặt tập tài liệu trở lại bàn, rồi nói ngắn gọn: “Cứ chọn hai người họ đi ạ!”
“Em thực sự cần họ hả?” Ngô Quốc Khánh tỏ ra rất ngạc nhiên. Quá trình công tác của hai người này ông rõ hơn ai hết: Một người là sĩ quan cảnh sát tuy đã có vài năm kinh nghiệm, nhưng khi vừa tốt nghiệp đã được phân về lực lượng cảnh sát đặc nhiệm để huấn luyện. Sau đó, cậu ta được chỉ định nằm vùng trong một tổ chức buôn bán ma túy. Mặc dù cậu ta đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nhưng không có bất kì kinh nghiệm nào trong việc xử lí các vụ án giết người. Cậu ta được chuyển đến Bộ phận Hỗ trợ Trọng án một mặt là tổ chức muốn bảo vệ cậu ta, mặt khác là để cất nhắc cậu ta. Tất nhiên, đây cũng là nguyện vọng của riêng cậu ta nữa. Điều mà Ngô Quốc Khánh đánh giá cao nhân vật này là nền tảng võ thuật và sự kiên trì, nhẫn nại. Người kia là một nữ cảnh sát vừa mới tốt nghiệp được phân về Cục Điều tra Hình sự, có bằng cử nhân kép về tình báo và an ninh mạng, thành tích chuyên môn rất xuất sắc. Trẻ trung và toàn năng về mọi mặt là tố chất mà Ngô Quốc Khánh nhìn thấy ở cô ta. Ngô Quốc Khánh xin điều chuyển cô ta đến đây, nhằm chuẩn bị đào tạo thành nhân sự nòng cốt về mặt kĩ thuật.
Tuy nhiên, đẩy cùng lúc hai ‘tân binh’ đến cho Cố Phi Phi có phần hơi quá đáng. Thực ra, Ngô Quốc Khánh cũng sầu não về việc này, hình ảnh của Cố Phi Phi trong mắt các đồng nghiệp thực sự quá tệ. Việc đã đến nước này, mọi người đều chọn cách lảng tránh cô, thậm chí một số lãnh đạo trong Cục còn đề nghị điều chuyển cô trở lại vị trí cũ. Nhưng Ngô Quốc Khánh rất chuộng tài năng của cô, không nỡ phí phạm nhân tài, mà cũng không thể để cô làm một chỉ huy mà không có quân. Vì hai người trẻ tuổi kia va chạm còn quá ít, kinh nghiệm còn non nên không có nhóm nào muốn nhận, ông đành gộp họ lại thành một nhóm. Ông tin vào con mắt nhìn người của mình. Mặc dù đây là một đội còn non trẻ, nhưng hiệu quả công việc sẽ khá cao.
Thực ra, nãy giờ Cố Phi Phi cố nhẫn nhịn, nếu người ngồi trước mặt cô là người khác, cô đã đập mạnh cửa đi thẳng. Nhưng trước mặt thầy Ngô Quốc Khánh, cô không dám lỗ mãng, vì vậy khi nghe Ngô Quốc Khánh nhấn mạnh, cô cũng tỏ ra oán thán: “Vâng, em muốn, nhưng nếu để đội của em đi đến các nơi có trọng án, họ có nghĩ rằng Bộ phận Hỗ trợ Trọng án của chúng ta coi thường án của họ không?”
“Việc này em cứ yên tâm, thầy sẽ giải thích với họ, hơn nữa các đơn vị địa phương đánh giá rất cao năng lực của em, họ sẽ không coi thường em và đồng nghiệp đâu.” Ngô Quốc Khánh thấy Cố Phi Phi đúng là có chút thiệt thòi liền đáp lại bằng giọng chân thành, “Em cần gì cứ đề xuất, thầy sẽ cố gắng sắp xếp.”
Sau khi nghe những lời của Ngô Quốc Khánh, Cố Phi Phi sững người một lúc, rồi nói với giọng lấp lửng: “Em… Em có thể chọn một chuyên gia tâm lí học tội phạm từ địa phương cùng tham gia nhóm không? Em đảm bảo anh ấy rất có tài năng.”
“Được chứ!” Ngô Quốc Khánh nói mà không cần suy nghĩ, sau đó sực nhớ ra. “Em muốn nói Hàn Ấn hả? Thầy đã đọc hồ sơ về các vụ án của cậu ta rồi, thực sự rất xuất sắc, thầy mong còn chẳng được. Nhưng thật đáng tiếc, cậu ta đã từ chối lời mời của Cục ta.”
“Chuyện này đơn giản thôi. Mặc dù trước đó anh ấy đã từ chối, nhưng anh ấy từng hứa, miễn là em cần…” Cố Phi Phi nhận thấy cách mình nói hơi sai sai, liền thay đổi lại, “Miễn là Bộ phận Hỗ trợ cần, anh ấy sẽ dốc sức giúp. Chúng ta và anh ấy có thể hợp tác theo từng vụ án đơn lẻ. Nếu gặp phải những vụ án xuất phát từ nhân cách lệch lạc, cần đến những phác họa tội phạm để khóa mục tiêu, chúng ta có thể mời anh ấy tham gia. Thầy xem, như vậy có được không ạ?”
“Thế thì quá tốt. Thầy sẽ yêu cầu Cục gửi ngay thư mời chính thức đến đơn vị của cậu ấy. Về phần liên lạc với cậu ấy, em tự lo liệu nhé.” Ngô Quốc Khánh mỉm cười đầy ngụ ý, nói với giọng điệu trêu chọc, “Nếu Bộ phận Hỗ trợ của chúng ta không có sức hút với cậu ấy, vậy thì phải bắt cậu ấy đến bằng cách khác vậy!”
“Bắt đến? Em không hiểu ý thầy lắm.” Cố Phi Phi đỏ bừng mặt. “Nếu thầy không còn việc gì nữa, em đi được chưa ạ?”
“Sao lại không có việc gì! Nhóm giờ đã có đầy đủ thành viên rồi, vậy nhanh chóng bắt tay vào phá án nhé! Thầy sẽ thông báo với hai lính mới để họ đến báo cáo nhận nhiệm vụ với em ngay.” Ngô Quốc Khánh lấy ra một hồ sơ vụ án từ ngăn kéo, đưa cho cô.
“Được ạ, em chuẩn bị ngay đây.” Cố Phi Phi tháo sợi dây trắng buộc túi hồ sơ, lôi ra xấp tài liệu và ngó qua. Vừa bước đến cửa, lông mày cô đã nhíu chặt lại.
Nhìn Cố Phi Phi đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, Ngô Quốc Khánh mỉm cười và lắc đầu. Thực lòng ông đã nhìn ra Cố Phi Phi là kiểu người ngoài lạnh trong ấm, tâm địa lương thiện. Những cô gái như vậy thường thủy chung, nhưng yêu cầu cũng rất cao. Ông hi vọng cô có thể tìm được một ‘mái ấm’ càng sớm càng tốt và rất sẵn lòng tạo điều kiện cho cô.
---❊ ❖ ❊---
Khi trở lại văn phòng, mới ngồi xuống ghế chưa lâu, Cố Phi Phi đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Vừa cất tiếng “Mời vào!”, cô đã thấy một nam một nữ trẻ măng lần lượt bước vào.
Chàng trai dáng người cao to, cánh tay cơ bắp, khí khái nam tính toát ra từ giữa lông mày, một chàng trai cứng cáp và sáng sủa. Còn cô gái thì nhỏ nhắn với bím tóc đuôi ngựa tinh nghịch, nước da trắng trẻo nõn nà, đôi mắt sáng tinh anh, gợi cho người đối diện cảm giác ‘sức trẻ tràn trề’.
Hai người đến trước mặt Cố Phi Phi, đứng nghiêm chào cô, cô gái trẻ tranh lời trước: “Cảnh sát Ngải Tiểu Mĩ có mặt!”
“Cảnh sát Đỗ Anh Hùng có mặt.” Chàng trai làm theo.
Chàng trai vừa mới dứt câu, Cố Phi Phi vẫn chưa trả lời thì cô gái tên Ngải Tiểu Mĩ đã phì cười. “Tên anh nghe ghê thật!”
Chàng trai đứng nghiêm trang, thẳng thắn đáp lại: “Trở thành anh hùng là ước mơ của anh.”
“Hi hi hi, anh nghe không hiểu à? Em thấy tên anh cứ quê quê.” Ngải Tiểu Mĩ che miệng cười ranh mãnh.
“Vậy sao? Anh không thấy vậy!”
…
Thoạt nhìn, Đỗ Anh Hùng là một chàng trai trẻ đôn hậu, chất phác. Bị Ngải Tiểu Mĩ chọc quê mà cậu ta không hề tức giận, ngược lại cũng nhoẻn miệng cười trừ. Cô gái này cũng rất thuần khiết, giống như một trang giấy trắng, Cố Phi Phi thấy cần phải chấn chỉnh lại cấp dưới. Cố Phi Phi mặt mày nghiêm nghị nhìn chằm chằm Ngải Tiểu Mĩ, cho đến khi cô ta cảm thấy ngượng ngùng, thu lại nụ cười và lúng túng đứng yên tại chỗ. Cố Phi Phi lạnh lùng nói. “Tên tôi là Cố Phi Phi, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau từ hôm nay. Hai người có thể gọi tôi là nhóm trưởng Cố hoặc sếp Cố. Tóm lại, mọi việc sau này phải tuân theo mệnh lệnh của tôi, hoặc là hai người sẽ phải ra khỏi nhóm.” Cố Phi Phi ngừng lại giây lát, giọng càng nghiêm khắc hơn. “Với Cục Điều tra Hình sự, với Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, thậm chí là đối với nghề cảnh sát này, hai người đều là lính mới, nhưng khi đến các cơ sở địa phương, thì trong mắt họ, hai người là chuyên gia điều tra tội phạm, vì vậy phải biết kiềm chế, nghiêm túc, không được nói năng hay bình luận tùy tiện, không được phép tự ý hành động. Nếu hai người gặp bất kì vấn đề nào, cần trao đổi với tôi ngay… Được rồi, hai người đến rất đúng lúc. Cấp trên vừa giao nhiệm vụ cho nhóm ta. Bây giờ hãy quay về chuẩn bị cho chuyến đi đường dài ngày, 2 tiếng sau, tất cả tập hợp ở cổng chính của tòa nhà. Sau đó sẽ có ô tô đưa chúng ta đến sân bay.”
Ngay khi nghe nói rằng họ sẽ đến địa phương để thực hiện nhiệm vụ, hai người trẻ tuổi vô cùng phấn khởi. Đỗ Anh Hùng bừng bừng khí thế, còn Ngải Tiểu Mĩ háo hức hỏi, “Chị Cố, chúng ta cũng giống FBI Mĩ có chuyên cơ phải không?”
Cố Phi Phi đưa mắt lườm cô ta một cái, nói với giọng hơi khó chịu: “Bỏ từ ‘chị’ cho tôi, từ nay gọi là sếp Cố, đừng nói cái giọng nghe như kiểu mới cai sữa mẹ ấy. Lại còn chuyên cơ gì ở đây hả? Cô xem nhiều phim quá rồi đấy.”
---❊ ❖ ❊---
Khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, Hàn Ấn cũng tỉnh dậy sau một giấc mơ. Anh đã xem email hồ sơ án mà Cố Phi Phi gửi suốt dọc đường rồi không biết ngủ thiếp đi từ khi nào. Không hề bất ngờ, anh lại mơ thấy mẹ mình.
Bao nhiêu năm qua, trong hầu hết giấc mơ của Hàn Ấn đều có bóng dáng của mẹ. Có lẽ năm đó, khi bỏ rơi anh, bà đã gây ra vết thương quá lớn trong tâm hồn anh. Cảm giác trái tim tan nát, đau đến xé gan xé ruột khi xa cách không thể xóa nhòa. Tuy nhiên, anh biết rõ rằng, mình đã tha thứ cho mẹ từ lâu, thậm chí còn cảm ơn bà vì đã giúp anh nhận ra sự tàn khốc của cuộc sống từ rất sớm, từ đó định hình tính cách anh luôn điềm tĩnh như không trước những cú sốc hay biến động lớn trong cuộc sống. Sau đó, người mẹ kế như một vị thiên sứ bước tới che chở anh, công việc kinh doanh của cha anh dần thuận lợi và ngày càng phát triển, gần như có thể đáp ứng mọi nhu cầu vật chất của anh. Kết quả là, thế giới tâm hồn của anh được thăng hoa, nó bình dị, yên bình, thờ ơ với danh tiếng và tiền tài. Anh muốn trở thành một giáo viên tâm lí học tội phạm ứng dụng thực thụ. Không vì điều gì cả, mà chỉ vì anh thích nó.
Do đó, khi Cục Điều tra Hình sự mời anh tham gia Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, anh đã từ chối mà không cần cân nhắc. Thay vì làm cố vấn toàn thời gian trong bộ phận quản lí cao nhất về điều tra tội phạm của quốc gia, anh lại mong muốn sử dụng lí thuyết kết hợp thực tiễn của mình để trau dồi và bồi dưỡng càng nhiều nhân tài trong lĩnh vực tâm lí tội phạm ứng dụng, để môn học này có thể được sử dụng rộng rãi hơn trong điều tra phá án.
Tuy nhiên, đời đúng oái oăm, khi bạn không có ý theo đuổi điều gì đó thì nó lại chạy đến với bạn. Hiện tại, Hàn Ấn là giáo sư trẻ nhất tại Học viện, được bổ nhiệm làm phó trưởng phòng Nghiên cứu Tâm lí học tội phạm. Thành tích xuất sắc trong các vụ án lớn liên tiếp khiến anh nổi như cồn trong ngành. Không cần phải nói, anh được hoan nghênh nhiệt liệt như thế nào trong Học viện, lời mời đến giảng bài và hỗ trợ phá án trong và ngoài tỉnh không ngớt, một số chương trình thực tế cân não và chuyên mục pháp lí của đài truyền hình cũng thường gửi lời mời anh tham gia, khiến anh đáp ứng không xuể.
Lúc này, khi nhận được cuộc gọi tham gia phá án của Cố Phi Phi, anh phải suy nghĩ cách sắp xếp công việc hiện tại. Anh chỉ mới im lặng trong chốc lát, thì đầu dây bên kia Cố Phi Phi đã nói trong tức giận: “Tôi đã hạ cố mở miệng mời anh, anh thử từ chối coi!”
“Được rồi, được rồi, cô cho tôi biết địa điểm. Tôi sẽ đến gặp cô ngay. Nhân tiện, cô gửi thông tin hồ sơ vụ án đến email của tôi. Tôi sẽ tranh thủ xem trên máy bay.”
Thấy Cố Phi Phi nổi giận, Hàn Ấn không dám chậm trễ nữa, thậm chí không cần hỏi chi tiết về vụ án, anh đã nhanh chóng nhận lời. Anh hiểu quá rõ tính khí của Cố Phi Phi, cô ta rất tự cao, không dễ gì mở miệng nhờ vả ai. Nếu làm Cố Phi Phi mất mặt, chọc tức cô ta, cô ta có thể đến tận Học viện còng tay anh lôi đi.
Nhưng những công việc còn bề bộn trong tay thì tính sao? Học viện nói rằng ban lãnh đạo luôn ủng hộ anh, hơn nữa Cục Điều tra Hình sự đã có thư mời, Học viện sẽ không gây cản trở gì. Khó là ở chỗ, anh trót nhận lời mời của một chương trình truyền hình. Nhà sản xuất chương trình đã năm lần bảy lượt gõ cửa mời, còn dựng cả chương trình thiết kế đặc biệt cho riêng anh. Lúc này lại bảo họ đừng ghi hình nữa thì có phải mọi thứ đã chuẩn bị đều thành công cốc không? Nhưng chẳng còn cách nào khác, từ chối được thì từ chối, không từ chối được cũng gắng mà từ chối, anh đành phải mặt dày từ chối. Ai dám dây vào Cố Phi Phi chứ: Hàn Ấn phải giải thích với nhà sản xuất truyền hình nhiều lần, xin lỗi hết lần này đến lần khác, rồi bị mang tiếng là kẻ kiêu căng, làm phách. Cuối cùng, cả hai bên đều căng thẳng, anh đành phải tuyên bố thẳng thừng: Không thể tham gia ghi hình được là vì lí do bất khả kháng.