Với dân số trên 1 triệu người, Trường Điền là thành phố có dân cư sinh sống ít nhất trực thuộc tỉnh Đông Liêu. Trong nhiều năm, do hạn chế về vị trí địa lí và nguồn tài nguyên, nên thành phố có tốc độ xây dựng và phát triển kinh tế đô thị tương đối chậm chạp, thuộc vào hàng lạc hậu. So với một số thành phố xung quanh phát triển nhanh như vũ bão, thì thành phố nhỏ này như thể một góc bị lãng quên, mang lại cảm giác già cỗi, đậm nét cổ kính rêu phong.
Cố Phi Phi cùng với ba người đến nơi thì trời đã sẩm tối. Ngay sau đó, không quản đường xa mệt nhọc, họ đã họp ngay với Ban Chuyên án, để nghe tóm tắt vụ án và những bước tiến triển trong điều tra mới nhất.
Vụ án xảy ra vào sáng sớm ngày 7 tháng 4 (đúng ngày Chủ Nhật). Khi tài xế taxi tạt vào con hẻm để giải quyết ‘việc cấp bách’, anh ta đã thấy một thi thể nữ và ngay lập tức gọi cho cảnh sát.
Nạn nhân tên Đường Sảnh, 26 tuổi, là một tiếp viên trong quán karaoke. Báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy: Chân có vết thương do bị kéo lê, gãy xương gò má phải, thời gian tử vong là 1 giờ trước khi được tìm thấy. Nguyên nhân tử vong là do cổ họng và động mạch cảnh bị cắt nền mất máu quá nhiều. Dựa vào hướng vết dao vòng từ phải sang trái ở cổ, hung thủ đã tấn công nạn nhân từ phía sau và là một người thuận tay trái. Chiếc váy ngắn của nạn nhân bị xé rách đến tận hông, bụng dưới bị mổ phanh bằng dụng cụ sắc nhọn, ruột già bị kéo sang vai phải, tử cung và hai quả thận bị cắt đi. Từ vết thương và vết máu có thể phán đoán là chúng bị cắt sau khi nạn nhân chết. Hung khí có thể là con dao một lưỡi có răng cưa, chiều dài khoảng 30 xen-ti-mét. Vật cứng đập vào gò má phải đã được kiểm nghiệm nhiều lần, có thể là một vật có đầu tròn. Không có dấu vết nào về hung thủ được tìm thấy trong các chứng cứ thu được.
Cùng với đà phát triển chậm chạp của thành phố, bầu không khí ở Trường Điền tương đối bảo thủ và khép kín, người dân chất phác, hiền lành, tình hình trật tự trị an khá tốt. Một vụ án giết người tàn bạo như vậy có thể nói là chưa từng xảy ra trong nhiều thập kỉ. Ngay sau khi sự việc xảy ra, Sở Công an thành phố đã thành lập một Ban Chuyên án có tên “7.4” Giám đốc Công an thành phố đích thân phụ trách và phó ban là đội trưởng đội Cảnh sát hình sự Ngô Bân.
Ngô Bân giới thiệu toàn bộ kế hoạch điều tra sau khi thành lập Ban Chuyên án:
“Hung thủ không lấy đi bất kì tài sản nào khi rời khỏi hiện trường, động cơ cướp của đã bị loại trừ trước tiên. Phân tích việc mổ phanh thi thể nạn nhân sau khi giết, Ban Chuyên án cho rằng, đây là hành động xả hận và phán đoán có thể là vụ án giết người vì tình hoặc thù hằn cá nhân. Ban Chuyên án đã huy động lực lượng cảnh sát điều tra mối quan hệ xã hội của nạn nhân, nhưng đến nay vẫn chưa có manh mối giá trị nào. Vụ án đã gây ra tác động rất xấu đến thành phố, dân tình đồn đại, thêu dệt khắp nơi, bầu không khí hoảng loạn bao trùm lên cả thành phố…”
Khi Ngô Bân nói tới đây, thì Cố Phi Phi, người im lặng từ nãy tới giờ, đột nhiên ngắt lời, “Theo quy định, những vụ án ảnh hưởng đến sự ổn định trật tự thì các phương tiện truyền thông không nên đề cập đúng không?”
“Vụ án không được các phương tiện truyền thông chính thống đăng tải. Tin tức được lan truyền trên mạng, môi trường vốn quản lí tương đối lỏng lẻo.” Ngô Bân giải thích cụ thể thêm, “Sau khi vụ án xảy ra khoảng 1 tuần, trên một diễn đàn của thành phố xuất hiện một bài đăng, người đăng tự nhận mình là hung thủ của vụ án 7.4. Chúng tôi nghi ngờ đó cũng chính là hung thủ, bởi vì hắn đã thuật lại chi tiết cảnh tượng bi thảm của nạn nhân trong bài đăng, đó là thông tin chúng tôi chưa hề tiết lộ ra ngoài. Điều khiến chúng tôi lo lắng hơn là hung thủ đe dọa sẽ tiếp tục gây án, đó là lí do tại sao chúng tôi yêu cầu hỗ trợ.”
“Anh đã điều tra nguồn gốc của bài đăng đó chưa?” Cố Phi Phi hỏi.
“Đã kiểm tra, được đăng tải từ một máy tính trong quán internet gần hiện trường vụ án mạng, nhưng không ai có thể cung cấp thông tin của người đăng bài.” Ngô Bân nói.
“Không phải tất cả các quán internet đều có camera giám sát sao?” Cố Phi Phi hỏi lại.
“Hỏng rồi. Ngô Bân trả lời.
“Hỏng? Sao có thể trùng hợp đến thế?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi dồn.
“Không phải trùng hợp ngẫu nhiên đâu. Những người thường xuyên đến các quán internet đều biết thừa camera của một số quán chỉ để trưng cho có. Ông chủ sẽ tắt hoặc cố ý làm hỏng nó vì có nhiều trẻ vị thành niên đến quán internet chơi, họ sợ để lại bằng chứng.” Ngô Bân giải thích.
Kết thúc cuộc họp, Ngô Bân muốn tổ chức thết đãi Nhóm Hỗ trợ. Cố Phi Phi từ chối với lí do đã ăn trên máy bay. Cô hối thúc Ngô Bân đến hiện trường vụ án để tiến hành khảo sát địa điểm.
---❊ ❖ ❊---
Nơi xảy ra vụ việc thuộc địa hạt khu phố Ngọc Sơn, nằm ở phía Tây thành phố. Đây là khu vực tập trung người lao động thu nhập thấp và dân ngoại tỉnh đông nhất thành phố Trường Điền. Phóng tầm mắt nhìn, cả khu phố hoang vắng, tiêu điều. Những tòa nhà thấp và đổ nát, những con đường đơn sơ và quảng trường mọc đầy cỏ dại, khiến Cố Phi Phi và những người khác đến từ thành phố lớn có cảm giác đang du hành về những năm 1970 và 1980 – Đây là một khu ổ chuột thực sự.
Hiện trường vụ án nằm ở đầu một con hẻm, xung quanh là hàng chục ngôi nhà cấp bốn chật hẹp, nhỏ như những chiếc hộp vuông. Dãy nhà cạnh đường là các quán xá. Hầu hết trông như đã đóng cửa, các bảng hiệu xiêu vẹo, bên trong đều bị bỏ hoang. Con hẻm giao với một con đường chính rộng tới bốn chiếc xe có thể đi cùng một lúc. Khung cảnh bên kia đường rất khác biệt, có thể nói là xa hoa trụy lạc, toàn các địa điểm giải trí như quán karaoke, tiệm mát xa, spa xông hơi… xếp hàng nối đuôi nhau rất sôi động. Nhìn qua các cửa sổ bằng kính, dưới ánh đèn neon lúc tỏ lúc mờ, có thể thấy loáng thoáng một vài cô gái ăn mặc khêu gợi đi lại. Nạn nhân trong vụ án cũng từng là một người trong số họ.
Cố Phi Phi đang đứng đầu hẻm, ngó nghiêng xung quanh. Đột nhiên, một bóng người quen thuộc bước ra từ con hẻm, khiến cô ngạc nhiên. Đã lâu không gặp, trông anh vẫn vậy, nhưng hơi gầy hơn, trên sống mũi vẫn là một cặp kính gọng đen, nụ cười nhàn nhạt đặc trưng. Sự nhẹ nhàng, trầm tĩnh lộ ra trong đôi mắt hơi u sầu dường như quá quen thuộc.
Cố Phi Phi đã thấy Hàn Ấn. Cô cứ tưởng anh sẽ đến vào ngày hôm sau, nhưng bất ngờ gặp anh ngay tại hiện trường vụ án. Hóa ra sau khi nói chuyện qua điện thoại với Cố Phi Phi, Hàn Ấn liền nhờ lãnh đạo bố trí công việc, rồi nhanh chóng đến sân bay để đáp chuyến bay sớm nhất. Hành trình rất suôn sẻ, máy bay cất cánh và hạ cánh đúng giờ, còn nhóm Cố Phi Phi tuy khởi hành sớm hơn nhưng do sự chậm trễ kiểm soát không lưu nên thành ra Hàn Ấn đến sớm hơn đôi chút. Sau khi xuống máy bay, anh gọi điện cho Cố Phi Phi nhưng cô tắt máy. Anh đoán rằng cô có thể ở trên máy bay, vì vậy bắt taxi đến hiện trường vụ án trước.
Cố Phi Phi bản tính kiêu ngạo, còn Hàn Ấn hướng nội và điềm tĩnh, vì thế như thể đã định sẵn, họ rất hiếm khi thể hiện cảm xúc thật của mình, đặc biệt là trước mặt mọi người. Dù đã rất lâu mới gặp lại nhau, nhưng họ chỉ nhìn nhau trong chốc lát và bắt tay đơn giản.
Cố Phi Phi giới thiệu Hàn Ấn với các thành viên trong nhóm và Ngô Bân. Sau một hồi hàn huyên, họ bắt tay ngay vào việc phác họa và miêu tả quá trình phạm tội. Khi miêu tả, Cố Phi Phi trình bày với Hàn Ấn nhân thân cụ thể của nạn nhân và việc nghi can đăng tải thông tin trên internet.
Trong vụ án này, nếu kết hợp kết quả khám nghiệm tử thi và vị trí của hiện trường thì quá trình gây án rất dễ hình dung: Nạn nhân đang đi trên đường, hung thủ theo sau. Khi nghe thấy tiếng động phía sau, nạn nhân quay đầu lại nhìn thì bị hung thủ dùng một thanh sắt ở tay trái đánh vào má phải khiến nạn nhân ngất đi. Sau đó hung thủ kéo nạn nhân vào con hẻm để cắt cổ họng, sau khi nạn nhân hoàn toàn ngừng thở, hắn cắt các bộ phận của thi thể rồi rời khỏi hiện trường với phần bị cắt.
Tuy nhiên, quá trình có vẻ đơn giản lại cho thấy các đặc điểm phức tạp của vụ án mạng:
Thứ nhất, hung thủ hoàn toàn có đủ thời gian, nhưng không hề tấn công tình dục nạn nhân. Thứ hai, cách thức phạm tội là tấn công chớp nhoáng, khiến nạn nhân mất khả năng chống cự, rồi mới cắt cổ họng. Thứ ba, cách chọn vị trí phạm tội khá lộ liễu. Thứ tư, hung thủ có xu hướng ngược đãi thi thể. Thứ năm, hung thủ lấy đi cơ quan nội tạng của nạn nhân như một chiến lợi phẩm.
Sau khi nghe Hàn Ấn tóm tắt về đặc điểm gây án của hung thủ, Ngô Bân lo lắng hỏi, “Vậy chúng ta nên giải thích những đặc điểm này như thế nào?”
“Đúng đấy. Thầy Hàn, thầy đã phân tích ra điều gì ạ?” Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng không thể nhịn mồm phụ họa theo. Có vẻ hai người trẻ tuổi này đã hoàn toàn quên bẵng những lời dặn dò của Cố Phi Phi.
Thấy Cố Phi Phi giận dữ trừng mắt, Hàn Ấn mỉm cười ngăn cô nổi nóng trước mặt Ngô Bân, rồi nói:
“Đầu tiên, từ cách thức gây án, có thể hiểu hai điều: hành động chớp nhoáng cho thấy kẻ giết người và nạn nhân không quen biết nhau. Việc cắt cổ họng giống như một nghi thức – kẻ giết người hoàn toàn có thể sử dụng vũ khí đầu tròn trước đó để trực tiếp giết nạn nhân. Tuy nhiên, hắn đã dành ra cả một khoảng thời gian, cho thấy việc cắt cổ họng là một hành vi hắn muốn gửi gắm điều gì đó khi gây án.
“Thứ hai, kẻ giết người sử dụng một dụng cụ đầu tròn và một con dao làm hung khí. Ngoại trừ hiện trường mổ phanh xác, không có vết máu nào được tìm thấy xung quanh, cho thấy kẻ giết người đã chuẩn bị trước một vật đựng hung khí và cơ quan nội tạng của nạn nhân. Có nghĩa là hành vi phạm tội đã được lên kế hoạch từ trước.
“Thứ ba, các vết máu cho thấy nơi đầu hẻm là hiện trường đầu tiên của vụ án. Tôi vừa đi sâu hơn vào con hẻm và phát hiện ra bên trong rất tối, hiếm người qua lại, tại sao kẻ giết người không mổ phanh xác ở sâu trong con hẻm mà lại chọn đầu hẻm − nơi dễ bị phát hiện hơn? Điều này có thể do hai nguyên nhân: Thứ nhất, kẻ giết người lúc đó đang trong tình trạng điên loạn, có thể bị bệnh tâm thần theo một góc độ nào đó. Hoặc đó cũng là một ‘nghi lễ’ mà hắn cố tình khắc họa.
“Thứ tư, tuy không có hành vi cưỡng dâm nhưng có hành vi ngược đãi xác chết rồi thu thập cơ quan nội tạng, điều này chứng tỏ kẻ giết người là một tên biến thái tình dục. Giết người tàn nhẫn như vậy là để thỏa mãn những tưởng tượng tình dục biến thái của hắn.
“Thứ năm, kẻ giết người dùng internet để tiết lộ bản thân. Mục đích rõ ràng là muốn gây sự chú ý. Trong thực tế hắn là một người hết sức tầm thường, cho nên dùng cách này để khiêu khích cảnh sát và có cảm giác được công nhận, hành vi đặc thù này trong lịch sử tội phạm biến thái…”
Hàn Ấn muốn nói ‘trong lịch sử tội phạm biến thái khá phổ biến’, nhưng khi nói đến từ ‘lịch sử’, một hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong tâm trí anh. Anh dừng lại, dùng ngón trỏ đẩy kính trên sống mũi, rồi nhìn chằm chằm vào khoảng không phía xa…
Hàn Ấn đang nói dở thì đột ngột dừng lại, Ngô Bân không rõ chuyện gì, đương nhiên phải hối thúc anh nói tiếp. Nhưng Ngô Bân vừa định mở miệng thì bị Cố Phi Phi đưa tay chặn lại. Cô đã quá quen với cử chỉ này. Khi nó xuất hiện có nghĩa là Hàn Ấn đã tìm thấy một manh mối quan trọng, cô không muốn Ngô Bân làm gián đoạn suy nghĩ của anh.
“Anh Ngô, hôm nay đến đây thôi, chúng ta sẽ thảo luận tiếp vấn đề này vào ngày mai.” Sau một hồi im lặng, Hàn Ấn nhỏ nhẹ nói với Ngô Bân, rồi sải bước đi về phía xe cảnh sát. Mặc dù mọi người đều thấy khó hiểu vô cùng nhưng đành đi theo sau.
---❊ ❖ ❊---
Ngô Bân chở mọi người đến nhà khách, đưa chìa khóa phòng cho họ và rời đi.
Bốn người được bố trí cùng một tầng, các phòng nằm cạnh nhau. Hàn Ấn mở cửa, hất hàm ra hiệu cho mọi người. “Tất cả hãy đến phòng tôi.”
Sau khi vào phòng, Hàn Ấn đi thẳng đến bàn viết, cởi ba lô, lấy laptop ra và khởi động, sau đó mở mục ‘Kho dữ liệu vụ án’ để xem. Mọi người phía sau anh đều ngồi trên giường không dám lên tiếng, đợi anh đưa ra lời giải thích cho những thắc mắc trong lòng.
Trên thực tế, lúc đầu khi đọc tư liệu vụ án, Hàn Ấn cứ thấy quen quen, hình như anh từng gặp cách thức phạm tội này trong một vụ án nào đó trước đây, nhưng không thể nhớ ra ngay. Khi nhắc đến ‘lịch sử tội phạm biến thái’ ở hiện trường vụ án, anh đột nhiên nhận ra đây là một vụ ‘bắt chước cách gây án’, nhưng lúc đó anh thấy cần phải kiểm tra cẩn thận các chi tiết, sau đó mới công bố.
Lặng lẽ di chuột một lúc, Hàn Ấn quay lại, nói với Ngải Tiểu Mĩ: “Tiểu Mĩ, có phải em mê phim truyền hình và tiểu thuyết trinh thám nên mới xin đầu quân cho Bộ phận Hỗ trợ Trọng án để làm cảnh sát hình sự?”
“Ôi, thầy Hàn đoán cứ như thần, sao thầy biết ạ?” Ngải Tiểu Mĩ tròn mắt ngạc nhiên. “Em mê tiểu thuyết trinh thám lắm, đặc biệt là những vụ án giết người hàng loạt.”
“Tôi thử nói một vài điểm. Em thử nghĩ xem đã xem nó ở đâu chưa?” Hàn Ấn mỉm cười và tiếp tục. “Đây là một vụ án giết người hàng loạt xảy ra hơn 100 năm trước. Nơi xảy ra vụ án là khu ổ chuột nổi tiếng ở địa phương. Hung thủ thường gây án vào tối muộn hoặc sáng sớm ngày thứ Bảy và Chủ Nhật. Nạn nhân đều là gái mại dâm, hung thủ là một người thuận tay trái. Địa điểm gây án đều ở trên đường, rất lộ liễu. Cách thức gây án cũng hệt như vụ án này. Khi phạm tội liên tiếp, hắn đã gửi thư đến tòa soạn báo để khiêu khích.”
Ngay khi Hàn Ấn vừa dứt lời, Ngải Tiểu Mĩ còn mải suy nghĩ, Cố Phi Phi đã cau mày, trả lời thẳng thừng, “Có phải anh đang nói về vụ giết hàng loạt gái mại dâm ở xung quanh giáo xứ khu Whitechapel, East End, London vào năm 1888?”
“Ừ nhỉ! Vụ án này là bản sao của ‘huyết án Whitechapel’ sao? Kẻ giết người có phải là fan hâm mộ Jack Đồ tể không?” Được Cố Phi Phi nhắc bài, Ngải Tiểu Mĩ hiểu ra, hào hứng tranh lời.
Hàn Ấn gật đầu. “Có thể. Mặc dù Jack Đồ tể không phải là kẻ giết người hàng loạt đầu tiên, nhưng hắn là kẻ đầu tiên khiến cả phương Tây và thế giới chú ý. Có thể nói, hắn được xem như ‘đại từ thay thế’ cho danh từ ‘kẻ giết người hàng loạt.’ Trong một số nhóm người có nhân cách chống xã hội, hắn là một tội phạm siêu đẳng, đến nay vẫn có rất nhiều kẻ hâm mộ.”
“Nếu cách gây án là bắt chước, vậy thì hành vi của kẻ giết người chỉ là thực hiện theo cách của Jack Đồ tể, chứ không phải cách thức riêng của hắn. Vậy chúng ta phân tích các đặc điểm hành vi của hắn thì hóa ra công cốc, đúng không ạ?” Đỗ Anh Hùng nói xen vào.
“Không, tất nhiên là vẫn có giá trị. Đó gọi là dấu vết để lại. Bất kì hành vi nào cũng có những thông tin đặc trưng. Ngay cả khi là hành động bắt chước, có trường hợp hời hợt qua loa bên ngoài, có trường hợp thâm sâu đến tận xương tủy. Từ đó chúng ta có thể suy đoán ra IQ và mức độ tư duy logic của kẻ giết người.” Hàn Ấn tiếp tục giải thích, “Trong trường hợp này, bất kể là thời gian, địa điểm, cách thức ra tay, thậm chí là hành vi đánh dấu, kẻ giết người hoàn toàn bắt chước giống với Jack Đồ tể, có thể nói là vô cùng kín kẽ, không hề có bất kì sai sót nào. Điều này cho thấy, kẻ giết người suy nghĩ chín chắn, tính cách thận trọng, hành động nghiêm ngặt và tỉ mỉ, chắc chắn phải trên 30 tuổi.
“Ngoài ra, do bắt chước cách gây án nên kẻ giết người cố tình theo đuổi tỉ mỉ đến từng chi tiết, điều đó có nghĩa là địa điểm phạm tội, đặc biệt là nạn nhân, cũng được định sẵn – đó phải là gái mại dâm sống trong khu ổ chuột. Do vậy, hắn đã đảo qua đảo lại địa điểm nhiều lần và quan sát nạn nhân ở cự li gần. Hắn biết nạn nhân làm nghề gì, biết thời gian tan làm của nạn nhân, biết nạn nhân sống ở đâu và đi về nhà bằng con đường nào. Thậm chí hắn có thể đã từng qua lại với nạn nhân, nhưng không phải là khách quen.
“Về động cơ gây án, có hai khả năng: Thứ nhất, kẻ giết người là một fan hâm mộ Jack Đồ tể, mong muốn được nổi tiếng như ‘thần tượng’. Thứ hai, hắn cực kì căm ghét gái mại dâm, có thể hắn từng bị gái mại dâm bỏ rơi và sỉ nhục, hoặc bị mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục do gái mại dâm gây ra. Khi muốn trừng phạt họ, hắn quyết định dùng phương thức man rợ, tàn nhẫn nổi tiếng nhất như Jack Đồ tể. Tóm lại, chúng ta có thể phải đối mặt với sát nhân gái làng chơi.”
Khi Hàn Ấn chưa nói hết câu, Đỗ Anh Hùng vội vàng xen vào, “Em thấy kẻ giết người không cẩn trọng như chúng ta nghĩ. Jack Đồ tể chủ yếu hoạt động ở xung quanh nhà thờ khu Whitechapel, còn gần nơi xảy ra vụ án 7.4 không có nhà thờ nào cả, và Jack thì gửi thư cho tòa soạn báo, trong khi kẻ sát nhân này đăng bài trên mạng.”
Trước khi Hàn Ấn kịp giải thích, Cố Phi Phi lại tiếp lời, “Hai điểm này chứng tỏ kẻ giết người có đầu óc khá trưởng thành và nghiên cứu sâu về Jack Đồ tể. Hắn không gửi thư cho tòa soạn báo, bởi vì hắn biết với hệ thống quy định như hiện tại, tòa báo sẽ không công khai bức thư của hắn, như vậy hắn sẽ không thể nhận được sự chú ý mà hắn mong đợi. Giáo xứ ở đây là khu vực nằm ở East End, London, phía Bắc Tháp London và bến cảng London, gần con đường Whitechapel, chứ không phải là một nhà thờ.”
“Ồ, hóa ra là vậy!” Đỗ Anh Hùng gật đầu như bổ củi, cười vang hai tiếng. “Sếp Cố và thầy Hàn thật ăn ý.”
“Một cặp trời sinh! He he he!” Ngải Tiểu Mĩ nói đế theo.
“Ăn nói hàm hồ, ngứa thịt hả?” Cố Phi Phi quắc mắt nhìn Tiểu Mĩ.
“Hôm nay đến đây thôi, bây giờ không còn sớm nữa, mọi người về phòng nghỉ ngơi đi, chúng ta sẽ thảo luận với anh Ngô Bân vào sáng mai.” Hàn Ấn kết thúc cuộc trò chuyện đúng lúc, giải vây cho Cố Phi Phi đang rơi vào tình huống bối rối.
Lúc này, Hàn Ấn thừa biết, nhận thức về vụ án này cơ bản đã rõ ràng. Cái gọi là ‘sát nhân gái làng chơi’ chỉ là phần nổi của tảng băng. Tiếp theo đây, sẽ còn những vụ huyết án giết người bí ẩn và nguy hiểm hơn.