Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27396 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
sát nhân cuồng tín

Vào buổi sáng, Hàn Ấn và những người khác đã tập trung trước nhà khách, chờ Ngô Bân đón đến đội hình sự.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe màu trắng đậu trước mặt mọi người, chàng thanh niên gầy gò bước xuống từ ghế lái. Cố Phi Phi nhận ra ngay người thanh niên này. Anh ta là một sĩ quan cảnh sát trong Ban Chuyên án, cũng tham gia cuộc họp ngày hôm qua.

Viên cảnh sát trẻ vòng qua đầu xe và mở cửa xe, mời mọi người lên. Khi mọi người đều ngồi yên vị, anh ta mới lên xe và nổ máy.

“Đáng lẽ anh Ngô Bân sẽ đến đón mọi người, nhưng sáng sớm đã xảy ra một vụ án mạng ở khu phố Ngọc Sơn. Anh ấy phải dẫn đội tới ngay hiện trường.” Viên cảnh sát trẻ vừa quay đầu xe, vừa giải thích thay cho Ngô Bân.

“Không sao, đường đi rất gần. Chúng tôi có thể đi bộ đến.” Cố Phi Phi lịch sự đáp lời rồi hỏi thêm, “Sao lại là khu phố Ngọc Sơn? Vụ án gì vậy? Có liên quan đến vụ 7.4 không?”

“Không liên quan gì nhiều đâu. Theo báo cáo của Đồn Công an khu vực đã đến hiện trường trước đó, cách thức giết người không giống nhau, nhưng nghe nói rất tàn khốc, thân người bị chặt làm đôi.” Viên cảnh sát trẻ cung cấp thông tin.

Cố Phi Phi và Hàn Ấn nhìn nhau, thì thầm vài câu, rồi Cố Phi Phi yêu cầu viên cảnh sát trẻ: “Cậu đưa chúng tôi đến hiện trường được không?”

“Được thôi, không vấn đề gì!” Viên cảnh sát trẻ đồng ý ngay, rút điện thoại ra và gọi cho Ngô Bân, hỏi địa chỉ cụ thể, sau rẽ phải ở ngã tư và lái về hướng phố Ngọc Sơn.

---❊ ❖ ❊---

Khoảng 15 phút sau, chiếc xe đã chở mọi người đến hiện trường vụ án. Hàn Ấn ngầm ước lượng từ đây tới hiện trường vụ 7.4 chưa đầy 1 ki-lô-mét.

Hiện trường nằm giữa một quảng trường tròn vành vạnh. Dây phong tỏa hiện trường màu vàng trắng đan xen của cảnh sát đã được kéo quây xung quanh. Cố Phi Phi giơ tay định vén sợi dây lên, bỗng quay lại dặn dò Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ ở phía sau: “Hai đứa lần đầu tới hiện trường, lát nữa nhìn thấy thi thể có thể sẽ bị sốc, cố gắng kiềm chế, đừng nghĩ đó là thân thể của con người, hãy cứ xem như một vật chứng bình thường trong vụ án, như vậy sẽ không hoảng loạn nữa. Nếu buồn nôn thì đi ra xa một chút, đừng để họ thấy nhóm của chúng ta thiếu chuyên nghiệp, hiểu chưa?”

Lời nhắc nhở của Cố Phi Phi thực ra là những chia sẻ kinh nghiệm quý báu. Bao nhiêu năm lăn lộn ở hiện trường vụ án, cô tận mắt chứng kiến rất nhiều cảnh hoảng loạn của ‘tân binh’ khi lần đầu nhìn thấy thi thể, thậm chí có ‘tân binh’ chỉ đối mặt với một thi thể không hề có máu me hay thương tích gì mà đã muốn nôn thốc nôn tháo. Hai cấp dưới của mình chưa bao giờ tận mắt thấy hiện trường vụ án, đặc biệt là Ngải Tiểu Mĩ còn chưa từng nhìn thấy thi thể, sợ chút nữa sẽ khiếp sợ, rồi bị bẽ mặt trước các đồng nghiệp địa phương.

“Không sao, cứ yên tâm, sếp Cố, em từng là cảnh sát nằm vùng trong hang ổ buôn ma túy, có gì mà em chưa thấy chứ? Nếu chết thì em đã chết hụt vài lần rồi, một cái xác làm sao mà hù được em?” Đỗ Anh Hùng vỗ ngực, tuyên bố dõng dạc.

“Chắc… chắc không quá đáng sợ, phải không ạ? Em chưa thấy thi thể bao giờ, nên không biết mình sẽ phản ứng thế nào.” So với Đỗ Anh Hùng, Ngải Tiểu Mĩ có vẻ sợ sệt, giọng nói rụt rè và tay nắm chặt lại. Xem ra cô khá là căng thẳng.

Thấy điệu bộ của cô, Hàn Ấn nhắc nhẹ: “Tiểu Mĩ, em cứ đi theo sau Tiểu Đỗ, nếu không dám nhìn trực diện thì chỉ cần nấp sau lưng Tiểu Đỗ nhìn là được.”

“Đúng, đúng, nếu em sợ thì cứ nấp đằng sau lưng, dưới cánh tay thép của anh đây này.” Đỗ Anh Hùng như được thăng lên mây, càng nói càng phấn khích.

Nếu rơi vào hoàn cảnh khác, nhìn bộ dạng đắc ý như vậy, Ngải Tiểu Mĩ sẽ cho Đỗ Anh Hùng đi đời, nhưng giờ cô không còn tâm trạng nào hơn thua với cậu ta nữa. Mặt cô trắng bệch, không còn điệu bộ hoạt bát như hằng ngày, chỉ ậm ừ đáp lại một cách máy móc.

Giữa quảng trường là một bồn hoa hình tròn, có lẽ đã lâu rồi không được ai tưới tắm, tỉa tót nên cỏ dại đã mọc lên cao quá nửa mét. Các kĩ thuật viên đang bận rộn chụp ảnh làm bằng chứng, bác sĩ pháp y đang khám nghiệm tử thi sơ bộ, còn Ngô Bân thì khoanh tay, môi mím chặt, mắt nhìn chằm chằm vào thi thể trong lùm cỏ dại um tùm, sắc mặt anh ta đanh lại rất khó coi.

Khi nghe thấy tiếng động phía sau, anh ta quay đầu lại. Nhìn thấy Hàn Ấn, Cố Phi Phi và những người khác, anh ta vội vàng né sang một bên rồi hất cằm về phía thi thể: “Mọi người đến rồi, nhìn xem!”

Hàn Ấn và Cố Phi Phi gật đầu và đi đến chỗ xác chết. Còn chưa kịp nhìn cho kĩ, họ đã nghe thấy tiếng nôn mửa phát ra từ phía sau lưng, là Đỗ Anh Hùng. Cậu ta vừa liếc nhìn xác chết trong nháy mắt thì đã khựng người lại, ngồi thụp xuống đường, nôn mật xanh mật vàng. Nhớ lại bộ dạng tự tin ngời ngời ban nãy của Tiểu Đỗ, Hàn Ấn và Cố Phi Phi vừa bực mình vừa buồn cười. Nhưng bất ngờ nhất là Ngải Tiểu Mĩ. Cô nàng không hề sốc mà còn hào hứng. Tiểu Mĩ đến gần thi thể, quan sát từ trên xuống dưới, ánh mắt tò mò khám phá, như thể đứa trẻ vừa được tặng một món đồ chơi mới. Đây có lẽ là khả năng thiên phú.

Nạn nhân là một phụ nữ trẻ khỏa thân, cơ thể bị cắt ngang thành hai phần từ rốn, mặt hướng lên trên, khuỷu tay gập cong, hai tay giơ lên trên đầu. Hai phần thi thể được đặt thẳng nhưng không khít lại mà cách nhau tầm 50 xen-ti-mét. Thi thể có dấu hiệu được gột rửa, không tìm thấy máu trên hiện trường, vú phải gần như bị cắt đứt, chỉ còn dính một lớp da, phần bụng có một vết rạch hình thoi bất thường. Hai bên miệng đều bị rạch, vết rạch dài tới tận tai khiến khuôn mặt nạn nhân như đang nở một nụ cười ma quái.

Thi thể trong trạng thái ghê rợn như vậy khiến người ta kinh hãi, đặc biệt là ‘nụ cười’ đó làm ai nhìn vào cũng sởn da gà, trong lòng Cố Phi Phi dấy lên một cảm giác kì lạ, không thể nói rõ bằng lời. Lông mày của Hàn Ấn nhíu lại, mặt mày nghiêm trọng. Sau một hồi trầm tư, anh điềm tĩnh lên tiếng, “Ai là cảnh sát đầu tiên đến hiện trường.”

“Là tôi và dân phòng.”

Phía sau Hàn Ấn vang lên lời đáp. Hàn Ấn quay đầu lại, thấy một cảnh sát cỡ tuổi trung niên và một dân phòng dáng người không cao lắm. Anh liếc nhìn viên cảnh sát trung niên. “Khi anh tới, thi thể đã ở tư thế này sao?”

“Vâng, chúng tôi không di chuyển gì, tôi cũng hỏi qua người dân phát hiện ra, người ta cũng nói là không hề động vào.” Viên cảnh sát trả lời gãy gọn.

Hàn Ấn gật đầu, quay lại và trầm giọng nói, “Hãy gộp lại thành một vụ án!”

Gộp án sao? Lời nói của Hàn Ấn nằm ngoài dự liệu của mọi người, bao gồm cả Cố Phi Phi. Cô đi quanh thi thể, quan sát một lượt. “Phần đầu có dấu hiệu bị đánh mạnh, xương hàm dưới và cơ cắn bị cắt đứt. Đây có thể là nguyên nhân dẫn tới cái chết, thời gian tử vong ít nhất là 24 giờ, tay chân có dấu vết bị trói chặt, chắc là đã bị giam giữ. Thi thể được gột rửa sạch sẽ, cẩn thận từ trong ra ngoài, cho thấy đây chắc chắn không phải là hiện trường gây án ban đầu. Từ vết thương và vết bầm tím của hai phần thi thể, cho thấy hung thủ dùng dao phay lớn cắt rời thi thể. Khi cơ thể bị cắt lìa, nạn nhân chưa hoàn toàn tắt thở. Phần rạch hình thoi ở bụng là do cắt tử cung để lại, hướng vết rạch thuận theo chiều kim đồng hồ, kết hợp với dấu vết cắt lìa thi thể từ trái qua phải, cho thấy hung thủ thuận tay phải, vùng kín của nạn nhân bị rách, chứng tỏ bị cưỡng hiếp…”

“Đúng vậy, nhưng không tìm thấy tinh dịch hay tóc, chứng tỏ kẻ giết người đã đề phòng.” Bác sĩ pháp y nói thêm.

Đợi bác sĩ pháp y nói xong, Cố Phi Phi bày tỏ nghi ngờ với quyết định của Hàn Ấn: “Thuận tay phải và có hành vi tấn công tình dục. Nạn nhân đã bị giam giữ. Hiện trường này không phải là hiện trường gây án ban đầu, không hề có dấu hiệu cắt cổ họng, lấy đi tử cung chứ không hề cắt bỏ các cơ quan khác. Hoàn toàn khác với vụ 7.4, sao lại nhập hai án thành một được?”

“Đã xác định được danh tính của nạn nhân chưa?” Hàn Ấn không trả lời ngay, mà quay sang hỏi Ngô Bân đứng bên cạnh. Không đợi Ngô Bân kịp đáp lại anh vội hỏi thêm, “Cô ta làm nghề liên quan đến biểu diễn, đúng không?”

“Ừ! Sao anh biết?” Ngô Bân kinh ngạc, “Cô ấy là ca sĩ trong vũ trường hạng xoàng ở khu phố Ngọc Sơn. Cô ấy sống gần đó. Chúng tôi đã tìm thấy ngôi nhà cô ấy thuê. Đó là hiện trường đầu tiên của vụ giết người.”

“Cô ấy từng bị quan hệ qua hậu môn.” Hàn Ấn tiếp lời.

Sau khi Hàn Ấn gợi mở, Cố Phi Phi nhanh chóng nâng phần dưới của thi thể lên một góc 45 độ và quan sát, rồi gật đầu đầy vẻ nghi hoặc.

“Cô ấy bị ép phải nuốt chất thải của mình.” Hàn Ấn lại gợi ý tiếp.

Nghe thấy vậy, Cố Phi Phi đưa mũi sát vào miệng của nạn nhân, ngửi một lúc, rồi ngẩng đầu lên. “Anh nói đúng, dù đó có phải là của cô ấy hay không, nhưng chắc chắn cô ấy đã nuốt chất thải, vì vậy có thể nói, đây cũng là hành vi bắt chước cách gây án, phải không?”

“Đúng!” Hàn Ấn sắc mặt nghiêm túc, “Vào tháng 1 năm 1947, một vụ thảm án thi thể bị cắt lìa ở Los Angeles, California đã làm rúng động cả Hoa Kì, được gọi là ‘Vụ án Thược dược đen’. Xét về đặc điểm, vụ án này và vụ án đó khá giống nhau, thậm chí hiện trường và lai lịch của nạn nhân cũng tương tự. Nơi phát hiện thi thể cũng là một chỗ rợp cỏ, nạn nhân là một diễn viên hạng ba của Hollywood.”

“Trong cùng một khu vực, cách nhau chưa đến nửa tháng, liên tiếp xảy ra hai vụ giết người man rợ bắt chước kiểu gây án biến thái, đó không thể chỉ là sự trùng hợp. Có lẽ cần phải gộp hai vụ án lại.” Cố Phi Phi đã bị thuyết phục, tin vào những phân tích kín kẽ của Hàn Ấn, cô thở dài rồi nói, “Theo đà này, kẻ giết người mà chúng ta phải đối mặt không phải là fan của Jack Đồ tể, có lẽ hắn là kẻ sùng bái tất cả các sát thủ biến thái.”

“Cái gì mà fan của Jack Đồ tể? Kẻ sùng bái tất cả các sát thủ biến thái là cái gì? Mọi người đang nói gì vậy?” Ngô Bân đứng bên cạnh vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao, đôi mắt đỏ ngầu, sốt ruột hỏi.

“À, là thế này…” Hàn Ấn giải thích sơ qua với Ngô Bân, rồi nói rằng sẽ trình bày chi tiết những phân tích hành vi có liên quan khi về Ban Chuyên án, sau đó quay sang Cố Phi Phi, “Chắc chúng ta phải điều chỉnh lại phác họa tội phạm tối qua rồi.”

“Đúng thế, đặc biệt là động cơ gây án.” Cố Phi Phi nói với giọng đồng tình.

---❊ ❖ ❊---

Cho đến khi kết thúc khám nghiệm tại hiện trường, Ngô Bân mới tuyên bố rút quân. Đỗ Anh Hùng không dám tiếp cận thi thể thêm một lần nào nữa, đương nhiên nguyên nhân chủ yếu là do xấu hổ. Cảnh sát bảo vệ xung quanh hiện trường đều lén cười càng khiến cậu ta bối rối, chỉ mong có cái lỗ nẻ nào để chui xuống. May mà trên đường về, Hàn Ấn và Cố Phi phi đều không hề để tâm, nếu không thì càng mất mặt hơn. Tuy nhiên, Ngải Tiểu Mĩ không bỏ qua cơ hội này để ‘trêu đùa’ cậu ta, cô nháy nháy mắt rồi bắt chước bộ dạng nôn mửa…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »