Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27402 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
trải nghiệm giết người

Hai vụ án mà hung thủ bắt chước đều là những vụ án rất nổi tiếng trong lịch sử tội phạm biến thái. Hai vụ án mạng nổi tiếng là vì những kẻ giết người vô cùng tàn nhẫn, ngoài ra, đây đều là những vụ án ‘treo’ chưa được giải quyết cho tới tận ngày nay. Điều này khiến cho vụ án mang màu sắc bí ẩn, và trong nhiều thập kỉ, không ít người say mê nghiên cứu hai vụ án này, với hi vọng tìm ra sự thật. Vậy mục đích của kẻ giết người là gì? Có phải hắn bị ám ảnh việc tìm kiếm sự thật nên tẩu hỏa nhập ma? Hay là do sự sùng bái và kính nể những kẻ sát nhân? Hay đó là khoái cảm khi học hỏi và trải nghiệm phạm tội? Tóm lại, khi phát hiện ra vụ án thứ hai, động cơ của hung thủ càng khó nắm bắt hơn.

Lúc đầu, Hàn Ấn cho rằng mục tiêu của hung thủ chủ yếu là gái mại dâm, nhưng bây giờ có vẻ như dù là tiếp viên quán karaoke hay là ca sĩ vũ trường, đều trở thành ‘đạo cụ’ trong màn bắt chước cách gây án của hắn. Vậy thì lai lịch của nạn nhân không có giá trị nhiều với vụ án. Tất nhiên, nếu có manh mối chứng minh rằng có điểm kết nối giữa họ, thì đó lại là một vấn đề khác. Thật không may, cho đến giờ, Ban Chuyên án không tìm thấy bất kì mối liên hệ nào giữa hai nan nhân.

Tương tự như vậy, màn trình diễn của kẻ giết người lần này cũng giống như lần phạm tội đầu tiên của hắn. Việc bắt chước các chi tiết của vụ án còn bỏ ngỏ vô cùng chính xác. Như Hàn Ấn đã phân tích trước đó, đây là một tội ác được lên kế hoạch từ trước. Kẻ giết người từng xuất hiện xung quanh hai nạn nhân, hiện trường vụ án gần nhau, cho thấy hắn rất thông thạo khu phố Ngọc Sơn, thậm chí có thể sống ở đó. Vậy thì, trọng điểm công việc tiếp theo là tập trung lực lượng cảnh sát tới gần hai hiện trường vụ án và nơi làm việc của nạn nhân để tìm nhân chứng tiềm năng, tìm hiểu xem liệu trước khi án mạng xảy ra có kẻ nào khả nghi xuất hiện hay không.

Kết quả cuộc điều tra sàng lọc trên khu phố Ngọc Sơn có thể nói là nửa được nửa không.

Mặt không được là hai nạn nhân không có bất cứ mối liên hệ nào, mặt được là có một gái làng chơi hay gạ khách đi trên đường nói rằng, cô ta đã nhìn thấy có người loanh quanh ở hiện trường vụ án đầu tiên vào lúc nửa đêm và còn khua chân múa tay, nhưng thời gian không phải là trước khi vụ án xảy ra, mà là gần đây.

Có phải hung thủ quay về hiện trường để tìm lại khoái cảm? Nếu vậy, liệu hắn có trở lại hiện trường thứ hai? Theo những manh mối do cô gái đứng đường đó cung cấp, Hàn Ấn đề nghị Ban Chuyên án giám sát chặt chẽ quanh quảng trường, nhưng anh không ngờ rằng, bóng dáng đó lại xuất hiện vào ngay tối hôm đó.

---❊ ❖ ❊---

Vào khoảng 11 giờ tối, khi người trên phố chỉ còn thưa thớt, một người đàn ông mặc đồ thể thao màu đen, đội mũ thể thao màu xám, bước vào khu vực giám sát. Anh ta bước ra khỏi một con hẻm bên cạnh quảng trường, vành mũ kéo xuống rất thấp, rối đứng bên lề đường nhìn ngó xung quanh, giả vờ như vô tình từ từ tiến đến bồn hoa ở giữa quảng trường.

Anh ta đứng im bên bồn hoa, nhìn chằm chằm vào đám cỏ dại, như đang suy ngẫm. Một lát sau, anh ta bắt đầu đi quanh bồn hoa, miệng lẩm nhẩm, đôi tay như đang khua khoắng…

Được lệnh của Ngô Bân, vài sĩ quan cảnh sát đã nhảy ra khỏi chiếc xe giám sát, nhanh chóng lao đến gần trung tâm của quảng trường. Người đàn ông nhìn thấy những người đàn ông vạm vỡ chạy về phía mình, vội vàng quay người bỏ chạy sang khu dân cư phía bên kia quảng trường.

Khu dân cư diện tích rất rộng, lại có một vài con hẻm xen kẽ, bên trong tối tăm, đường đầy ổ gà ổ trâu lại không bằng phẳng. Cảnh sát đuổi theo không dám lao hết tốc lực, chỉ dò dẫm đi về phía trước nhưng mục tiêu bỗng dưng mất hút.

Khi mấy sĩ quan cảnh sát đang mặt mày chán nản thì đột nhiên nghe thấy một tiếng rên khẽ ở gần ngay đó. Lần theo tiếng rên, một cảnh sát bật sáng bằng màn hình di động, thì thấy người đàn ông là mục tiêu ban nãy đang nằm trên đất, mặt dính đầy máu, chắc là do không quen đường đi lối lại và hoảng loạn quá độ nên bị ngã. Đúng là “đi mòn giày sắt chẳng thấy đâu, giờ ngay trước mặt khỏi công tìm”. Cảnh sát lập tức rút còng tay ra, còng tay người đàn ông và kéo anh ta lên.

---❊ ❖ ❊---

Người đàn ông bị bắt tại quảng trường nhanh chóng được đưa về đội Cảnh sát hình sự. Những vết thương trên mặt anh ta không nặng lắm, chỉ cần xử lí qua là ổn, anh ta được đưa đến phòng thẩm vấn để hỏi cung.

“Tên là gì?”

“Trương Tùng Lâm.”

“Tuổi?”

“43 tuổi.”

“Nghề nghiệp?”

“Nhà văn.”

Sau những câu hỏi thông thường, người đàn ông không chống đối gì, trả lời một cách hợp tác. Cố Phi Phi hỏi tiếp với khuôn mặt lạnh lùng, “Đêm hôm khuya khoắt sao không ở nhà mà lại lang thang ở quảng trường? Anh có biết đó là hiện trường vụ án không?”

“Tôi biết, tôi biết, thành thật xin lỗi vì đã gây rắc rối cho mọi người.” Trương Tùng Lâm gật đầu lia lịa, tỏ ra hối lỗi và giải thích, “Tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết tội phạm. Khi nghe nói về vụ án, tôi muốn tới tận nơi để cảm nhận hiện trường thực tế và tìm cảm hứng sáng tác. Tôi không ngờ bị tình nghi là kẻ giết người, tôi tưởng mấy anh cảnh sát là kẻ cướp nên mới bỏ chạy thực sự… thực sự chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Vậy, người xuất hiện ở đầu hẻm vài ngày trước cũng là anh phải không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Vâng, đó là tôi.” Trương Tùng Lâm trả lời dứt khoát.

“Làm thế nào anh biết về vụ giết người?” Cố Phi Phi hỏi lại.

“Khu phố Ngọc Sơn đâu có lớn, xảy ra vụ án như thế dân tình lại chả đồn ầm khắp nơi rồi.” Trương Tùng Lâm giải thích, “Để yên tâm sáng tác, tôi đã tạm thời thuê một căn nhà ở khu phố Ngọc Sơn.”

“Vào sáng sớm ngày 7 tháng 4 và…”

Không đợi Cố Phi Phi hỏi thêm, Trương Tùng Lâm đã ngắt lời cô: “Cô muốn hỏi tôi đã ở đâu khi hai vụ án xảy ra, đúng không? Nói thật, lúc đó tôi đang viết sách nhưng không có gì để chứng minh.”

Có lẽ vì thường xuyên viết tiểu thuyết tội phạm, Trương Tùng Lâm có vẻ thành thạo việc thẩm vấn của cơ quan điều tra, anh ta rất bình tĩnh, nói năng không hề để lọt kẽ hở nào. Cố Phi Phi vừa trừng mắt vừa sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, nhưng không ngờ Trương Tùng Lâm hỏi ngược lại.

“Cô cảnh sát, cô có thấy phiền nếu tôi hỏi cô hai câu không?”

“Nói đi.” Cố Phi Phi ngập ngừng gật đầu, cô muốn xem Trương Tùng Lâm định giở trò gì.

“Tôi nghe đồn vụ án ở quảng trường, nạn nhân đã bị chặt làm đôi và hai bên khóe miệng bị rạch ra như đang cười ma quái. Có thật không?” Trương Tùng Lâm thẳng thắn đưa ra câu hỏi đầu tiên. Thấy Cố Phi Phi suy nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu, Tùng Lâm lại hỏi, “Phía cảnh sát hiện đang suy đoán cả hai vụ án đều do một hung thủ hay là do hai hung thủ ra tay?”

“Chúng tôi nghiêng về hướng chỉ do một hung thủ.” Cố Phi Phi đáp lại với ý đồ thăm dò.

Cố Phi Phi vừa dứt lời, Trương Tùng Lâm liền hít một hơi thật sâu, co mình lại phía sau ghế, ánh mắt có vẻ hoang mang. Anh ta im lặng một lúc rồi cất tiếng nói với giọng trầm trầm: “Tôi cả gan đoán bừa, có phải cảnh sát đã biết, cả hai trường hợp đều bắt chước hai vụ án nổi tiếng là Jack Đồ tể và Thược dược đen, phải không?”

“Sao anh biết?” Cố Phi Phi ngạc nhiên, bỗng trở nên cảnh giác.

Trương Tùng Lâm không hề quan tâm tới phản ứng của Cố Phi Phi, chỉ lẩm bẩm với vẻ thất thần: “Vụ án xem ra liên quan đến tôi rồi..”

“Sao lại liên quan đến anh? Làm thế nào mà anh biết hung thủ đã bắt chước?”

“Ừm, cô đừng sốt ruột, để tôi từ từ nói đã.” Trương Tùng Lâm kịp định thần lại, chậm rãi nói, “Những người viết tiểu thuyết tội phạm như tôi thường thu thập các vụ án làm tư liệu, và cũng am hiểu ít nhiều về những vụ án nổi tiếng trên thế giới. Vì vậy, khi tôi thấy bài đăng trên diễn đàn của một kẻ tự xưng là hung thủ, thì liền nhận ra hắn đang bắt chước Jack Đồ tể, nhưng không ngờ lại còn bắt chước cả vụ Thược dược đen. Điều này khiến tôi nghĩ tới một người…”

“Nghĩ tới ai?” Ngô Bân, người bên cạnh Cố Phi Phi, không còn kiên nhẫn nổi nữa, chen ngang vào, “Anh đừng nói vòng vo tam quốc nữa, mau đi thẳng vào vấn đề.”

“Vâng, để tôi nói ngắn gọn.” Trương Tùng Lâm bị Ngô Bân hối thúc nên nói nhanh hơn. “Tôi thường giao lưu với cộng đồng mạng trên các diễn đàn, chủ yếu là để thu thập tài liệu và thỉnh thoảng trả lời một số câu hỏi của họ. Tôi nhớ khoảng 3 tháng trước, tức là vào giữa tháng Một năm nay, tôi quen một thành viên trên diễn đàn. Anh ta tự nhận là fan hâm mộ trung thành của tôi, rất thích tìm hiểu những vụ án giết người hàng loạt. Anh ta hỏi tôi về những vụ án giết người man rợ, biến thái, gây rúng động nhất trên thế giới. Tôi nhớ đã giới thiệu cho anh ta hai vụ án là Jack Đồ tể và Thược dược đen, còn nói với anh ta những trang web nào giới thiệu chi tiết hơn về hai vụ án. Bây giờ có vẻ như tôi vô hình trung trở thành kẻ hướng dẫn cho tên sát nhân hàng loạt rồi. Tôi nghi ngờ hắn chính là kẻ giết người mà cảnh sát các anh đang tìm kiếm.”

“Rất có khả năng, nếu không thì sao có thể trùng hợp đến vậy?” Ngô Bân dừng lại, hỏi tiếp, “Anh vẫn còn giữ phần chat trên diễn đàn đó chứ?”

“Vâng.” Trương Tùng Lâm gật đầu.

“Thế thì hay quá, chúng ta có thể truy tìm địa chỉ IP của hắn.” Cố Phi Phi mừng khôn xiết, nắm tay nện mạnh xuống bàn.

Qua cửa kính một chiều của phòng thẩm vấn, Hàn Ấn đã chứng kiến toàn bộ quá trình thẩm vấn Trương Tùng Lâm, anh cũng rất phấn khởi. Xem ra, kẻ giết người có thể không quá thận trọng khi chuẩn bị gây án. Hắn không che giấu địa chỉ IP, như vậy chẳng khó để truy vết hắn. Anh yêu cầu Ngải Tiểu Mĩ bắt tay vào việc ngay, bởi mạng là thế mạnh của cô.

Tuy nhiên, khi bình tĩnh lại, Hàn Ấn đột nhiên nhận ra thông tin do Trương Tùng Lâm cung cấp một lần nữa khiến vụ án phức tạp thêm và anh phải phác họa lại hồ sơ tội phạm của mình. Ban đầu, anh nhấn mạnh tội ác của hung thủ hoàn toàn được tính toán cặn kẽ từ trước và tin rằng hắn giống như tên giết người máu lạnh khét tiếng Lưu Siêu, si mê đến ám ảnh các tiểu thuyết hay phim ảnh về tội phạm, tôn sùng một cách bệnh hoạn những tên tội phạm biến thái, biết tường tận tất cả các vụ án giết người man rợ nhất. Tuy nhiên, từ thông tin hiện tại, hung thủ có vẻ là kẻ ‘ăn xổi’ thôi. Những điều này cũng phủ định các giả thiết trước đây của Hàn Ấn về động cơ phạm tội. Có vẻ như lí do tại sao hung thủ muốn bắt chước hai vụ án chỉ là để gây hiệu ứng giật gân. Hàn Ấn có cảm giác hai vụ án này chính là cách hung thủ “thả con săn sắt, bắt con cá rô”.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »