Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
truy lùng đêm mưa

Ngải Tiểu Mĩ đã vượt qua tường lửa thành công, xâm nhập vào máy chủ CỦA diễn đàn, rất nhanh tìm thấy địa chỉ IP của người dùng đã hỏi Trương Tùng Lâm. Địa chỉ IP từ một quán internet ở thành phố Trường Điền, nhưng video giám sát của quán 3 tháng trước đã bị che khuất, không ai còn nhớ những gì đã xảy ra vào thời điểm đó, có thể nói là mọi người đã mừng hụt.

Mặc dù Trương Tùng Lâm đã thể hiện thái độ thẳng thắn và hợp tác trong cuộc thẩm vấn, nhưng dựa trên phân tích toàn diện các thông tin thì anh ta vẫn là một nghi can giết người.

Cho đến nay, Trương Tùng Lâm đã thuê trọ ở khu phố Ngọc Sơn hơn nửa năm, rất quen thuộc với khu vực xảy ra vụ án. Tương tự, anh ta cũng am hiểu từng chi tiết của hai vụ án mạng Jack Đồ tể và Thược dược đen. Hơn nữa, anh ta đã tới hiện trường vụ án, mặc dù nói là đi trải nghiệm thực tế, nhưng ai dám đảm bảo rằng anh ta không đến để sống lại khoái cảm giết người? Anh ta cũng không có bất kì nhân chứng nào chứng minh vắng mặt tại thời điểm xảy ra vụ án. Ngoài ra, sau khi điều tra sâu hơn về thông tin cá nhân của Trương Tùng Lâm, Ban Chuyên án thấy cuộc sống hiện tại của anh ta rất khó khăn.

Đúng là Trương Tùng Lâm đã xuất bản một vài cuốn sách, nhưng chẳng có tiếng tăm gì. Có một khoảng thời gian, anh ta gác bút để chơi cổ phiếu, kết quả là lỗ nặng gánh nợ, tài chính eo hẹp khiến mối quan hệ với vợ con trở nên căng thẳng. Theo những người bạn của Trương Tùng Lâm cung cấp, hiện anh ta đang viết một cuốn tiểu thuyết tội phạm và rất coi trọng tác phẩm này, đặt kì vọng nó sẽ giúp anh ta thoát khỏi cảnh ngộ bi đát bây giờ, nên chịu rất nhiều áp lực tâm lí. Vì vậy, những khó khăn và áp lực mưu sinh, cũng như những nỗi giày vò, thất vọng liên tiếp mà anh ta phải trải qua liệu có dẫn đến các triệu chứng tâm thần không? Ví dụ như bệnh hoang tưởng, rối loạn tâm thần lo sợ bị ngược đãi, rối loạn ám ảnh cưỡng chế… và khi các triệu chứng này phát triển đến mức nghiêm trọng, các hành vi cực đoan có thể xảy ra.

Nói tóm lại, đối với người đang ở đáy vực như Trương Tùng Lâm, lần sáng tác này chỉ có thể thắng chứ không thể thua. Liệu anh ta có bất chấp thủ đoạn để bày ra một ván cờ lớn nhằm đánh bóng bản thân? Nếu chính Trương Tùng Lâm đã lên kế hoạch cho loạt vụ án này, giả thiết “thả con săn sắt, bắt con cá rô” của Hàn Ấn lại càng chắc chắn hơn, vậy thì bước tiếp theo, Trương Tùng Lâm sẽ ra ‘con bài’ nào? Anh ta làm thế nào để ‘con bài’ này vừa đạt được mục đích đánh bóng tên tuổi mà vẫn có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?

Hai vụ giết người man rợ liên tiếp xảy ra nên lực lượng cảnh sát được đặt trong tình trạng cảnh giác cao độ, đi tuần tra ban đêm liên tục trên khu phố Ngọc Sơn, đặc biệt là Ban Chuyên án tập trung giám sát đối tượng tình nghi Trương Tùng Lâm.

Vào nửa đêm, một tiếng sấm rền xé ngang bầu trời, cơn mưa giăng kín trời, giọt mưa tí tách tí tách táp vào cửa sổ xe, tạo ra những âm thanh như gõ nhịp, khiến các sĩ quan cảnh sát đang buồn ngủ díp cả mắt trên những chiếc xe giám sát chuyên dụng càng gà gật hơn. Đúng lúc này, Trương Tùng Lâm, người bó chân trong nhà mấy ngày liền, đột nhiên bước ra khỏi nhà trọ và lên chiếc Jetta đậu ở đầu con hẻm.

Ngay sau khi Trương Tùng Lâm lái xe đi không lâu, Ngô Bân liền khởi động xe cá mập mười sáu chỗ bám theo sau. Hàn Ấn và những người ngồi ở phía sau xe đột nhiên dứt khỏi cơn buồn ngủ, lấy lại tinh thần.

Trương Tùng Lâm chọn ra ngoài vào thời điểm này, e rằng muốn ‘hành động’. Tất nhiên, lần này Ngô Bân quyết không để hắn được toại nguyện. Vì tránh xảy ra bất kì sai sót nào, Ngô Bân điều động phần lớn lực lượng cảnh sát và phương tiện tuần tra ngầm trên khu phố Ngọc Sơn tới bám theo. Muốn đảm bảo an toàn cho nạn nhân tiếp theo, nhất định phải bắt Trương Tùng Lâm khi chuẩn bị thực hiện tội ác lần nữa. Vào lúc này, Trương Tùng Lâm không hề biết rằng, một tấm lưới lớn đang giăng ra tóm lấy hắn trong đêm mưa lạnh lẽo.

---❊ ❖ ❊---

Sau nửa giờ, mưa gần như tạnh, Trương Tùng Lâm lái xe rời khỏi thành phố, đi vào một ngôi làng nhỏ trên núi.

Ngôi làng nhỏ trên núi được gọi là làng Anh Đào. Nó được đặt tên theo vườn hoa anh đào nổi tiếng trong làng. Mỗi năm khi hoa anh đào nở rộ vào tháng Tư và tháng Năm, nơi đây thu hút rất nhiều người dẫn đến ngắm hoa và tham quan.

Lẽ nào vườn hoa anh đào là nơi Trương Tùng Lâm chọn để gây án tiếp? Nhưng vào lúc này, ai sẽ xuất hiện trong vườn hoa anh đào? Ngô Bân lầm bầm trong lòng, không lâu sau, anh thấy chiếc xe của Trương Tùng Lâm dừng lại bên vườn anh đào.

Tắt máy và đèn, Trương Tùng Lâm cùng chiếc xe ẩn mình trong bóng đêm đen đặc, qua một lúc vẫn không có động tĩnh gì. Sau một lúc nữa, trong xe phát ra ánh sáng lập lòe li ti như những ánh sao đêm, chắc là Trương Tùng Lâm đã châm một điếu thuốc. Trong chiếc xe giám sát cách đó hơn 50 mét, Hàn Ấn và Cố Phi Phi quan sát nhất cử nhất động của Trương Tùng Lâm bằng ống nhòm. Cả hai đều chung một cảm giác, Trương Tùng Lâm có vẻ do dự khi phạm tội lần này.

Sau khi hút một điếu thuốc, Trương Tùng Lâm cuối cùng cũng ra khỏi xe, tay cầm đèn pin. Anh ta quấn quần áo lại thật chặt rồi bước lên một con đường núi nhỏ hẹp ở phía Tây vườn anh đào. Ngô Bân căn dặn các sĩ quan cảnh sát ở lại canh gác đợi lệnh, đề phòng Trương Tùng Lâm trốn thoát bằng lối khác. Anh cùng Hàn Ấn, Đỗ Anh Hùng và một vài cấp dưới, lặng lẽ bám theo nghi can.

Vườn hoa anh đào mọc theo sườn núi, cả ngọn núi lặng ngắt như tờ, vì thế tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng thở của mọi người đều nghe rõ mồn một. Do trời vừa mưa xong nên đường núi hơi lầy lội, nhưng lo bị Trương Tùng Lâm đằng trước phát hiện ra, mọi người đi đường đều rất cẩn trọng, từ tốn. May mắn thay, ngọn núi không cao và đường không dốc lắm, cả đội nhanh chóng đến giữa lưng chừng núi. Từ xa, họ thấy Trương Tùng Lâm dừng lại trước một con đập lớn, tay cầm đèn pin thận trọng nhìn ngó xung quanh, như thể đang đợi ‘con mồi’ xuất hiện.

Ngô Bân ra hiệu bằng tay, chỉ đạo mọi người nấp xuống bốn phía xung quanh, lặng lẽ tạo thành một vòng vây, bao quanh Trương Tùng Lâm. Toàn đội vẫn chưa vào vị trí, thì bỗng tiếng điện thoại di động của ai đó reo lên. Trương Tùng Lâm giống như chim sợ cành cong, lập tức lia đèn pin trong tay, hỏi với giọng run run: “Ai? Có phải anh không? Ra… Ra đây đi! Tôi chỉ có một mình!”

Thấy bị lộ, Ngô Bân vung tay, các sĩ quan cảnh sát nhảy ra khỏi chỗ nấp và nhanh chóng bao vây Trương Tùng Lâm. Đột nhiên xung quanh ‘mọc’ ra nhiều người như vậy, Trương Tùng Lâm tỏ ra bất ngờ, hoảng loạn ném đèn pin xuống đất, rút con dao găm sáng loáng từ trong túi ra và khua loạn xạ trước mặt. Đỗ Anh Hùng lao lên phía trước, thân thủ nhanh như chớp tránh một nhát dao sượt qua mặt, giữ chặt lấy cô tay cầm dao của Trương Tùng Lâm, vặn nó thật mạnh, rồi đá một cước khiến hai đầu gối hắn khuỵu xuống. Anh Hùng hành động trong nháy mắt, những người phía sau còn chưa kịp lao tới, chỉ nghe thấy tiếng dao găm rơi xuống đất, Trương Tùng Lâm lảo đảo, quỳ xuống đất.

“Các… các anh… là cảnh sát?” Nhận ra người đang đứng trước mặt mình là Ngô Bân, cả người Trương Tùng Lâm xụi lơ trên đất, rồi hít một hơi thật sâu, cảm giác căng thẳng dường như được trút bỏ.

Mặc dù không thể bắt quả tang lúc gây án, nhưng thu được một con dao găm. Nếu có thể chứng minh nó liên quan đến một trong trong hai vụ thảm án, thì cũng là bằng chứng ‘khóa chặt’ Trương Tùng Lâm.

“Khai mau, mục tiêu của anh lần này là ai?” Ngô Bân nhặt đèn pin từ đất lên, chiếu vào mặt Trương Tùng Lâm.

“Mục tiêu? Mục tiêu nào cơ?” Trương Tùng Lâm dùng tay che mặt tránh luồng sáng chói lòa, hỏi lại một cách khó hiểu. Nhưng sau đó anh ta nhận ra tình cảnh trước mắt, như sực tỉnh khỏi cơn mơ, “Các anh đã theo dõi tôi phải không? Các anh vẫn nghi ngờ hai cô gái đó là do tôi giết! Các anh hiểu nhầm rồi…”

“Hiểu lầm?” Ngô Bân nghiêm giọng ngắt lời Trương Tùng Lâm. “Vậy anh hãy giải thích, đêm hôm anh làm gì ở nơi quỷ quái này mà còn mang theo dao?”

“Tôi… tôi… tôi đến gặp hung thủ.” Trương Tùng Lâm cúi đầu, giọng lí nhí, rồi nhìn trộm Ngô Bân mặt mày đang hằm hằm. “Thật ra… thật ra, người đã liên lạc với tôi trên diễn đàn, cũng là người mà các anh cho là kẻ giết người, đã từng chat với tôi trên QQ, tối nay chính anh ta hẹn tôi…”

“Cái gì? Anh biết QQ của hung thủ? Tại sao anh không cho chúng tôi biết thông tin quan trọng này?” Ngô Bân nổi khùng, giơ chân lên định đá Trương Tùng Lâm.

“Dừng lại!” Hàn Ấn nhanh chóng túm lấy Ngô Bân, ra hiệu cho anh ta trấn tĩnh lại và hỏi Trương Tùng Lâm, “Anh nói hung thủ yêu cầu anh đến đây?”

“Vâng.” Trương Tùng Lâm theo bản năng né về phía sau, nói với vẻ hối hận, “Khi bị các anh thẩm vấn, tôi đã muốn nói chuyện QQ, nhưng lúc đó, không biết ma xui quỷ khiến thế nào đầu óc tôi chợt lóe lên suy nghĩ điên rồ, đó là gặp trực diện hung thủ một lần để nói chuyện. Rất có thể tôi sẽ thu được những thông tin và cảm hứng viết lách cực kì có giá trị, giúp ích cho việc khắc họa nhân vật phản diện trong tiểu thuyết, như vậy cuốn sách của tôi sẽ đa chiều và đầy đặn hơn. Hơn nữa, tôi cũng muốn ăn may, nghĩ rằng mình có cơ hội bắt được hung thủ, như vậy danh tiếng sẽ vang xa. Vì vậy, sau khi trở về chỗ ở, tôi bắt đầu nhắn trên QQ đề nghị gặp hắn, nhưng mãi không thấy hắn online, cũng không thấy trả lời tôi. Tôi lại nhắn tiếp, tôi biết hắn là kẻ giết người ở khu phố Ngọc Sơn, nếu hắn muốn giết người để nổi tiếng, thì hãy ra ngoài và nói chuyện với tôi, tôi sẽ làm cho hắn nổi tiếng hơn. Rồi hôm nay, không, nên nói là tối hôm qua, hắn đột nhiên nhắn cho tôi, hẹn gặp ở chỗ đập nước lúc 1 giờ đêm nay. Hắn hứa sẽ trả lời những điều tôi muốn biết, miễn là hắn được nổi tiếng.”

“Không sợ hắn thủ tiêu luôn cả anh à?” Ngô Bân cất tiếng bực dọc.

“Tất nhiên tôi rất sợ. Tôi vừa nãy còn do dự, nhưng tôi cứ như bị ma quỷ dẫn đường. Tôi đinh ninh làm vậy sẽ được nổi tiếng nên không còn bận tâm đến bất cứ điều gì.” Trương Tùng Lâm không dám chọc tức Ngô Bân, lê người và kéo vạt áo của Hàn Ấn, van nài, “Các anh phải tin tôi, tôi thực sự không phải là hung thủ!”

“Anh đứng dậy đi, để chứng minh anh vô tội rất đơn giản, chúng tôi chỉ cần xem lịch sử trò chuyện QQ của anh, sau đó thực hiện vài giám định trên con dao găm. Nhưng nếu anh vô tội, thì anh quá ngu ngốc, anh có biết suýt chút nữa thành vật thế mạng rồi không?” Hàn Ấn đang nói với giọng điềm tĩnh thì đột nhiên dừng lại, quay ngoắt đầu sang, giọng gấp gáp nói với Ngô Bân. “Không, đây không phải là mục đích của hung thủ. Mấy ngày hôm nay, chúng ta tăng cường tuần tra cả đêm trên khu phố Ngọc Sơn, chắc chắn hắn đã phát giác ra nên không hành động. Có thể là hắn bứt rứt không yên hoặc chính là anh ta đã gợi ý cho…” Hàn Ấn chỉ vào Trương Tùng Lâm. “Hung thủ đã sử dụng anh ta để ‘điệu hổ li sơn’, thu hút lực lượng cảnh sát tuần tra trên khu phố Ngọc Sơn đến đây, nhờ đó hắn có thể tự do giết người và vứt xác một lần nữa.”

Hàn Ấn chưa dứt câu, Ngô Bân đã nhận ra tình hình hết sức nguy cấp, nhanh chóng bật bộ đàm, hét lên: “Các đội chú ý, lập tức quay về khu phố Ngọc Sơn nhanh nhất có thể, đặc biệt chú ý tuần tra những con hẻm không có đèn điện và những góc khuất trong khu vực.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »