Sáng sớm, lúc 6 giờ.
Một tia nắng yếu ớt xuyên qua màn sương mỏng, chiếu vào đường mòn trong công viên. Đầu những cành cây dương ở hai bên lối đi treo những giọt sương trong vắt, lấp lánh. Hương thơm thoang thoảng từ những chiếc lá xanh thẫm, lan tỏa trong không khí ẩm ướt, cả khu vườn tràn trề nhựa sống, bầu không khí lãng mạn và mờ ảo.
Cuối đường mòn là một quảng trường với một cái đình nghỉ chân cổ kính cùng một số thiết bị tập thể dục để cư dân thư giãn. Nhìn bắt mắt nhất là một cái khung sắt cao cao bên cạnh đình nghỉ chân, hai ghế xích đu được treo trên xà ngang sơn loang lổ. Một phụ nữ đang ngồi trên một trong những chiếc ghế đó, hai tay tựa vào hai bên xích treo, đầu cúi gằm xuống, mái tóc xoăn dài hoa râm che đi đôi gò má, cơ thể đẫy đà không một mảnh vải che thân.
Đây chính là hiện trường thứ ba của hung thủ vụ án 7.4, nó nằm trong một công viên mở trên khu phố Ngọc Sơn. Lí do tại sao liên quan đến hai vụ án trước là bởi vì cách thi thể không xa, ngoài quần áo của nạn nhân vứt tứ tung, người ta còn tìm thấy một túi ni lông trắng để hở miệng, bên trong chứa những ‘miếng thịt’ rữa nát máu me. Sau khi tiến hành khám nghiệm pháp y, có thể xác định, đó là hai quả thận và tử cung, khỏi cần phải nói cũng biết là của tiếp viên quán karaoke và ca sĩ vũ trường.
Thi thể của người xấu số được người tập thể dục trong công viên vào buổi sáng phát hiện ra, ngay sau đó toàn bộ công viên đã bị phong tỏa, gần như toàn bộ lực lượng cảnh sát của thành phố được huy động. Từ khá sớm, các lãnh đạo từ cấp cao đến thấp đều có mặt đầy đủ ở hiện trường.
Bao nhiêu cảnh sát được bố trí nghiêm ngặt và kín đáo trên khắp khu phố Ngọc Sơn mà lại để cho kẻ giết người dễ dàng hành động. Sắc mặt của giám đốc Sở Công an Châu Hải Sơn rất khó coi, ông ta đanh mặt lại, nhìn trừng trừng Ngô Bân.
Cả một đêm không ngủ, đặc biệt là lùng sục từng ngóc ngách vào giữa đêm, mà vẫn không thể tránh được vụ thảm án thứ ba, hai mắt Ngô Bân đỏ ngầu, cúi đầu để tránh ánh mắt của giám đốc, tâm trạng vô cùng khó chịu.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi chụp một loạt ảnh nạn nhân ngồi trên xích đu từ nhiều góc độ khác nhau, bác sĩ pháp y và trợ lí chuyển thi thể người quá cố từ chiếc xích đu sang túi đựng tử thi trên cáng. Lúc này, mọi người cuối cùng cũng nhìn thấy khuôn mặt của nạn nhân.
Đây là một phụ nữ tầm 60 tuổi. Khuôn mặt bị đánh bầm dập và cổ còn có vết tụ màu nâu vàng do bị bóp, chắc là còn mới. Vì không tìm thấy vết thương do vật sắc nhọn nào gây ra trên cơ thể, nên ban đầu người ta xác nhận rằng, nạn nhân tử vong do bị siết cổ. Bằng cách đo nhiệt độ của cơ thể qua trực tràng, người ta ước tính thời gian tử vong là từ 1 đến 2 giờ đêm, chính là lúc hầu hết lực lượng cảnh sát bị điều tới làng Anh Đào để theo dõi Trương Tùng Lâm. Lưng áo và quần của nạn nhân có dấu vết vật lộn giãy giụa, hồ máu tử thi chủ yếu tập trung trên vùng mông, cho thấy nạn nhân sau khi bị siết cổ, được đặt trên xích đu, vì vậy có thể thấy đây là hiện trường gây án đầu tiên. Phần thân dưới của nạn nhân không bị tổn hại và chắc không hề bị…
Khi bác sĩ pháp y quan sát phần thân dưới của thi thể, kết luận nạn nhân không bị tấn công tình dục. Cố Phi Phi đứng bên cạnh theo dõi, dường như nhận thấy điều gì đó. Cô đột nhiên bước tới vạch phần thân dưới của nạn nhân, rồi đưa tay về phía bác sĩ pháp y. Bác sĩ pháp y hiểu ý đưa một cái nhíp cho cô. Cố Phi Phi đưa nhíp vào sâu trong vùng kín của nạn nhân, lấy ra một thanh nhỏ dài như cây gậy, nhìn kĩ hóa ra là một cây bút sáp, vào sâu hơn lại là một cây bút sáp khác…
“Kẻ giết người biến thái quá! Sau khi giết, hắn còn nhét hai cây bút sáp màu vào vùng kín của nạn nhân.”
Dù cảnh tượng không quá rợn tóc gáy nhưng lại khiến người ta ghê tởm thủ đoạn giết người của hung thủ. Ngải Tiểu Mĩ thốt lên kinh ngạc, những cảnh sát có mặt tại hiện trường cũng có vẻ ngạc nhiên, dường như họ chưa từng gặp chuyện thế này bao giờ. Mặc dù Đỗ Anh Hùng đã không còn hãi hùng như lần trước nhưng cũng vô thức vuốt vuốt liên tục hai cánh tay, chắc là đang sởn da gà. Tuy nhiên, điều làm Hàn Ấn ngạc nhiên là thái độ của giám đốc Sở Công an Châu Hải Sơn.
Do không hài lòng Ban Chuyên án, Châu Hải Sơn trước đó đã cau mày, trừng mắt, mím môi, tỏ ra rất tức giận. Nhưng sau đó, khi thấy Cố Phi Phi lấy ra hai cây bút sáp từ vùng kín của nạn nhân, ông ta nhướng mày, đôi mắt vẫn mở to, nhưng miệng vô thức há ra, như thể đang thiếu oxy đột ngột. Loạt hành động này chỉ thoáng qua, thể hiện sự ngạc nhiên. Tiếp đó, mặc dù ông ta vẫn nhướng mày, nhưng giữa trán xuất hiện nếp nhăn, mí mắt giương lên, cách lông mày rất gần, miệng khẽ nhếch sang hai bên. Ngôn ngữ cơ thể của ông ta còn rõ ràng hơn, vô thức lùi về sau một bước, chắc chắn ông ta đang sợ hãi.
Hai biểu hiện trước là những phản ứng bình thường, có thể lí giải được, nhưng điều khiến Hàn Ấn khó hiểu là với một điều tra viên lớn tuổi đã trải qua cả trăm vụ án, điều gì khiến ông ta sợ hãi đến thế? Hàn Ấn càng bất ngờ hơn khi Châu Hải Sơn sững người một lúc, rồi quay người bỏ đi, không nói một lời nào. Có thể Ngô Bân và các sĩ quan cảnh sát có mặt nghĩ rằng giám đốc không hài lòng nên bỏ đi, nhưng Hàn Ấn rõ ràng cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Anh nhanh chóng đưa mắt nhìn Cố Phi Phi, Cố Phi Phi khẽ gật đầu, dường như cô cũng nhận thấy biểu hiện của ông ta thật kì lạ.
Ngay khi giám đốc rời đi, các lãnh đạo còn lại cũng rời khỏi hiện trường. Ngô Bân đã kịp bình tĩnh lại, xin Cố Phi Phi và Hàn Ấn tư vấn cho phương hướng tiếp theo. Dựa theo các đặc điểm của hai vụ án trước, hung thủ hẳn phải bắt chước một vụ án biến thái nào đó, nhưng trong kí ức của Hàn Ấn, anh không có ấn tượng gì về cách phạm tội lần này. Trong quá khứ, từng có những vụ án, hung thủ sau khi giết người đã nhét đá, bít tất, nắp chai… vào vùng kín của nạn nhân. Ví dụ, trong vụ án giết người hàng loạt ở Hwaseong (Hàn Quốc), kẻ giết người đã nhét chín miếng đào vào vùng kín của nạn nhân… nhưng nhét hai cây bút sáp màu, đặc biệt là đặt nạn nhân ngồi trên xích đu, thì anh chưa từng gặp qua.
Dựa vào tình hình này, Hàn Ấn đề nghị cảnh sát chia thành ba đội: Đích thân anh và Đỗ Anh Hùng đến tìm Trương Tùng Lâm để nói chuyện. Có lẽ anh ta đã đề cập đến một tội ác tương tự như vậy khi nói chuyện với kẻ giết người. Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ ngay lập tức trở lại Đội Hình sự để tra cứu trên internet xem có vụ án man rợ nào như vậy trong lịch sử tội phạm không. Mặc dù nạn nhân trong vụ này vẫn chỉ là ‘đạo cụ’, lai lịch của nạn nhân không có giá trị gì trong việc phá án, nhưng Hàn Ấn vẫn muốn Ngô Bân đưa người đi điều tra tình hình và các mối quan hệ xã hội của nạn nhân, đặc biệt là tại sao muộn như vậy mà bà ấy lại xuất hiện trong công viên, do kẻ giết người ép hay là tự nguyện…
Ngô Bân và Cố Phi Phi đồng ý đề xuất của Hàn Ấn, ngay lập tức chia nhau hành động.
---❊ ❖ ❊---
Mặc dù Trương Tùng Lâm đã vướng vào rắc rối với cảnh sát ở làng Anh Đào đúng thời điểm xảy ra vụ án, nhưng không thể loại trừ khả năng anh ta có đồng phạm. Anh ta chịu trách nhiệm đánh lạc hướng lực lượng cảnh sát, còn đồng phạm thì thừa cơ giết người. Hai kẻ cùng hợp tác để hoàn thành tội ác thứ ba. Vì thế khi gặp Trương Tùng Lâm ở nhà trọ, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng không tránh khỏi ánh mắt dò xét và giọng điệu thăm dò.
“Anh có chắc là chỉ trao đổi với hung thủ về hai vụ án đó không?” Hàn Ấn giơ tay chặn điếu thuốc lá do Trương Tùng Lâm đưa, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Vâng!” Trương Tùng Lâm gật đầu dứt khoát, đặt điếu thuốc lên miệng, vừa châm thuốc vừa nói ậm ừ, “Chỉ có hai vụ đó thôi! Các anh tới đây thế này, chắc là kẻ giết người lại gây án?”
“Đúng.” Đỗ Anh Hùng nói với giọng khó chịu, “Mới sáng nay, lúc chúng tôi bị anh đánh lạc hướng tới làng Anh Đào.”
“Thế thì… tôi chẳng phải đã trở thành đồng phạm rồi sao?…” Trương Tùng Lâm dùng sức vò mái tóc rối bù, hối hận vô cùng.
“Được rồi, bây giờ có hối hận cũng vô ích, hãy nói về việc trước mắt! Anh có trao đổi gì với hung thủ về cách thức gây án như vậy chưa? Ví dụ, bóp cổ một người, sau đó đặt lên xích đu và vùng kín thì…”
Hàn Ấn điểm những nét chính, tập trung vào cách mà kẻ giết người sử dụng trong vụ án thứ ba. Nhưng chưa kịp nói xong, Trương Tùng Lâm bất ngờ dập điếu thuốc trong tay, mặt mũi đỏ phừng phừng rồi cướp lời, “Có phải hung thủ đã nhét vật gì đó vào vùng kín?”
“Hai cây bút sáp màu.” Hàn Ấn nói nhẹ nhàng.
“Hóa ra là hai cây bút sáp màu! Tôi không ngờ lại có vụ án như vậy!” Khuôn mặt Trương Tùng Lâm càng đỏ gay hơn, có vẻ hơi phấn khích.
“Sao anh biết hung thủ đã nhét vật gì đó vào vùng kín của nạn nhân? Anh đã dạy hắn làm điều đó?” Đỗ Anh Hùng tỏ ra hoài nghi, bởi sự thay đổi cảm xúc của Trương Tùng Lâm khiến anh thấy phản cảm, giọng anh đanh như thép.
“Ơ, không… không phải như vậy.” Trương Tùng Lâm tuyệt nhiên không hề vui mừng khi nghe mô tả của Hàn Ấn. Anh ta phấn khích là từ góc độ của nhà văn khi bất ngờ vớ được tư liệu viết bổ ích, nhưng với việc một sinh mạng bị cướp đi, thì hoàn toàn không nên như vậy. Nhận thấy biểu hiện không bình thường của mình, Trương Tùng Lâm nhanh chóng giải thích, “Không, tôi chưa bao giờ trao đổi với hung thủ về cách giết người như thế, nhưng một vài điểm trong cách thức anh vừa đề cập đã từng xuất hiện trong một vụ án ngày trước ở chỗ chúng tôi.”
“Vụ án nào? Hãy nói chi tiết hơn!” Hàn Ấn thúc giục.
Trương Tùng Lâm nhớ lại một chút rồi nói chậm rãi: “Những người viết tiểu thuyết tội phạm như chúng tôi thường chú ý thu thập tài liệu và đặc biệt muốn trao đổi, giao lưu thông tin với cảnh sát. Tôi nhớ là từng nghe một sĩ quan hình sự lớn tuổi kẻ qua về một vụ án như thế. Cuối thập niên 1970, một phụ nữ trẻ độc thân đã bị giết sau khi bị cưỡng hiếp trong nhà. Có một chiếc xích đu trong sân nhà cô ta, và giống như anh vừa nói, thi thể được đặt trên xích đu, vùng kín bị nhét đồ vào.” Trương Tùng Lâm ngừng lại một lúc, “Tôi không biết tình hình cụ thể thế nào. Chỉ biết hồi đó, vụ án này đã gây chấn động khắp cả nước. Sau khi bị bắt, hung thủ đã bị xử bắn, hồ sơ vụ án cũng được lưu giữ tuyệt mật, ngay cả trong Sở Công an thành phố cũng ít người biết. Người cảnh sát lớn tuổi đó chỉ nghe sơ qua có vụ án như vậy, nhưng ông cũng không biết thi thể nạn nhân bị nhét cái gì vào vùng kín. Khi ông ấy kể, tôi tưởng ông ấy gạt tôi thôi, không ngờ lại là sự thật.”
“Người cảnh sát lớn tuổi đó bây giờ đang ở đâu?” Hàn Ấn bám sát theo từng lời.
“Hừm, ông ấy mất rồi.” Trương Tùng Lâm nói một cách đầy tiếc nuối.
Người cảnh sát hình sự kể lại vụ án đã qua đời, khác nào không thể chứng minh được lời nói của Trương Tùng Lâm? Liệu có đúng là từng xảy ra một vụ án như thế? Lẽ nào Trương Tùng Lâm và kẻ giết người bịa đặt nhằm một mục đích nào đó? Hàn Ấn thầm suy nghĩ trong bụng, nhưng không khó để xác minh điều đó, chỉ cần Cố Phi Phi xin phép kiểm tra xem có hồ sơ án tuyệt mật nào như thế không.
Ra khỏi căn nhà trọ của Trương Tùng Lâm, Hàn Ấn nhanh chóng rút điện thoại di động và gọi cho Cố Phi Phi, nhưng anh không ngờ lại nghe thấy một tin tức đáng ngạc nhiên – Trụ sở Công an thành phố Trường Điền đang bốc cháy.