Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27488 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
ẩn sau ánh lửa hồng

Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng vội vã quay lại trụ Sở Công an thành phố, thấy một số xe chữa cháy nối đuôi nhau lao ra khỏi khu vực sân trụ sở, có lẽ đám cháy đã được dập tắt. Tuy nhiên, trong sân vẫn còn ồn ào, các nhân viên của Trụ sở tập trung ở sân, một số cơ quan truyền thông nghe tin đã tới hiện trường để chụp ảnh và phỏng vấn. Tất cả đều tập trung vào hai căn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà Trụ sở.

Trụ sở Công an thành phố Trường Điền có tất cả 5 tầng. Nhìn bên ngoài, có lẽ nó đã được xây dựng nhiều năm rồi. Lửa cháy to nhất ở hai phòng phía Tây tầng 5. Cửa sổ của hai căn phòng bị đốt cháy đen, nhưng phần còn lại của tòa nhà vẫn còn nguyên vẹn. Có vẻ như đội cứu hỏa đã chữa cháy kịp thời nên tổn thất không đáng kể.

Hàn Ấn tìm thấy Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ trong đám đông. Họ đang ở trong văn phòng Đội Hình sự, phía sau tòa nhà chính vào thời điểm đó, vì vậy vẫn an toàn.

“Sao lại đột nhiên cháy?” Hàn Ấn hỏi Cố Phi Phi.

“Thấy bảo do chập điện.” Cố Phi Phi nhìn ngó xung quanh rồi ghé vào tai Hàn Ấn thì thầm, “Tôi vừa hỏi rồi. Hai căn phòng bị cháy là phòng lưu trữ hồ sơ cũ, thấy bảo lưu tư liệu từ khi nước Trung Quốc mới được thành lập cho đến những năm 1980. Anh ở bên đó vừa tìm ra manh mối cần tra cứu tư liệu thì bên này Phòng Lưu trữ bốc cháy. Anh có nghĩ là trùng hợp quá không? Tôi thấy ngọn lửa này là có vấn đề.”

Sau khi nghe Cố Phi Phi nói vậy, Hàn Ấn quay đầu lại và nhìn vào Phòng Lưu trữ, khẽ cau mày, trong lòng tự nhủ: Đúng vậy! Thời gian quá trùng hợp. Lẽ nào ngọn lửa này nhằm vào tài liệu tuyệt mật? Nhưng tại sao? Nếu vụ án cưỡng hiếp giết người mà Trương Tùng Lâm nói là có thật, thì nó đã được phá rồi cơ mà? Ngọn lửa che đậy điều gì? Ai có gan đốt Trụ sở Công an mà lại rút lui không dấu tích? Lẽ nào vụ cháy này và vụ án năm đó có vấn đề, có thể nó liên quan đến người trong Sở Công an thành phố.

Đã là liên quan đến người trong Sở Công an, vậy thì không thích hợp để nói về vụ cháy ở đây và bây giờ, Hàn Ấn quay sang chủ đề khác, hỏi Ngải Tiểu Mĩ: “Tiểu Mĩ, em đã tìm thấy thông tin liên quan đến vụ án thứ ba trên internet chưa?”

“Chưa ạ, chưa có manh mối gì.” Ngải Tiểu Mĩ đáp, “Em đã tra cứu tất cả các vụ án trên thế giới nhưng không tìm thấy vụ án tương tự.”

Hàn Ấn gật đầu, suy nghĩ một lúc, nói với Cố Phi Phi: “Thôi, ở đây rất lộn xộn, sắp đến trưa rồi, chúng ta quay lại nhà khách, dùng bữa tại nhà ăn và đợi anh Ngô Bân quay lại để thảo luận kế hoạch điều tra tiếp theo.”

“Được, chúng ta đi thôi.” Cố Phi Phi đảo mắt nhìn xung quanh, gật đầu.

---❊ ❖ ❊---

Nhà khách rất gần với Trụ sở Công an, đi bộ chỉ mất chưa đầy 10 phút. Mấy người họ vừa đi vừa bàn bạc về vụ án, bất giác nhận ra đã tới nhà khách lúc nào không hay.

Trước khi bước vào cửa, điện thoại di động của Đỗ Anh Hùng reo lên, nên tụt lại phía sau. Nhưng khi nghe máy thì là quảng cáo đánh bạc, Đỗ Anh Hùng tức giận, hét vào điện thoại: “Quảng cáo đánh bạc cho cả cảnh sát, to gan nhỉ. Đợi kết thúc vụ này, tôi sẽ xử lí mấy người…”

Mải cúi đầu nhìn điện thoại, Đỗ Anh Hùng thuận tay kéo cánh cửa kính của nhà khách, thì va vào một người đàn ông bước ra từ đó. Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo xuống thấp. Chẳng biết vội việc gì mà anh ta không đợi Anh Hùng kịp phản ứng, đã hớt hải đi ngay. Đỗ Anh Hùng cũng chẳng lấy làm lạ, cúp điện thoại, nhưng bỗng nhiên anh thấy người đàn ông này nhìn quen quen, định quay đầu lại nhận diện, thì người đó đã biến mất hút từ lâu.

Anh Hùng sải vội vài bước, đi qua sảnh thì bắt kịp mọi người đang chờ thang máy. Họ đi thang máy lên tầng được bố trí. Hàn Ấn mở cửa bằng thẻ phòng và thấy một phong bì rơi ra từ khe cửa. Hàn Ấn “Ơ!” một tiếng, nhặt phong bì lên, mọi người nghe thấy liền xúm lại.

Không có gì được đề trên phong bì. Khi mở ra, bên trong có một mẩu giấy, trên đó viết dòng chữ nhỏ: 19791228, nhà 105, số 279, đường Lăng Thủy, khu phố Phương Trình

“Nghĩa là sao? Ai đã viết nó?” Cố Phi Phi hỏi Hàn Ấn, người còn đang sững sờ.

“Số ở phía trước là ngày 28 tháng 12 năm 1979, còn phía sau rõ ràng là một địa chỉ.” Hàn Ấn suy nghĩ một lúc. “Ai đã viết nó, thật khó nói!”

“Khi mọi người đang đợi thang máy, có thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đi ra không?” Đỗ Anh Hùng đột nhiên nhớ đến người đàn ông va chạm với mình ở cửa.

“Em không để ý. Lúc đó em đang mải bàn luận vụ án với sếp Cố và thầy Hàn.” Ngải Tiểu Mĩ nói.

Ngải Tiểu Mĩ dứt lời, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đều gật đầu tỏ ý họ không để ý, rồi Cố Phi Phi hỏi, “Sao thế, cậu thấy ai đáng ngờ à?”

Đỗ Anh Hùng mô tả cảnh tượng trước cửa khi nãy, rồi nói với giọng chắc nịch: “Chắc chắn là người đàn ông đó, nếu không thì tại sao anh ta lại hoảng hốt như vậy? Đáng tiếc, em chỉ thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của anh ta, hình như em đã gặp anh ta ở đâu đó rồi. Nhưng không tài nào nhớ được.”

“Không sao đâu, cậu cứ về nghĩ cho kĩ.” Hàn Ấn thấy Đỗ Anh Hùng nóng ruột vò đầu bứt tai liền an ủi, rồi quay sang nói, “Tiểu Mĩ về phòng nghỉ ngơi trước đi, bao giờ ăn sẽ gọi. Chúng tôi đến bộ phận an ninh để trích xuất camera giám sát xem sao…”

Bộ phận an ninh lần này cũng không vén được bức màn che mặt của ‘người đưa thư’. Do điều kiện của nhà khách còn hạn chế nên chỉ có camera được lắp đặt trong thang máy, nhưng không có đối tượng tình nghi nào có hành vi bất thường được tìm thấy trong camera giám sát thang máy. Có lẽ ‘người đưa thư’ đã đi theo cầu thang thoát hiểm để tránh bị ghi hình.

---❊ ❖ ❊---

Sau buổi trưa, Ngô Bân đến nhà khách, mang theo thông tin lí lịch của nạn nhân thứ ba.

Ngô Bân giới thiệu: “Nạn nhân là Lương Diễm, 59 tuổi, sống ở khu phố Ngọc Sơn gần nửa đời người, chính là ở gần công viên – nơi xảy ra vụ án. Bà ấy là nhân viên của Văn phòng Ủy ban khu phố Ngọc Sơn trước khi nghỉ hưu. Bình thường, bà ấy sống tử tế và hòa đồng với hàng xóm, chưa bao giờ gây gổ với ai, quan hệ xã hội cũng rất đơn giản, chồng mất sớm vì bệnh, có một cô con gái lấy chồng ở xa. Theo lí lịch của bà ấy, khó có thể tìm ra động cơ giết người của hung thủ, có lẽ cũng giống như hai trường hợp trước, bà ấy chỉ là một ‘đạo cụ’ mà thôi. Hung thủ có thể cần một phụ nữ lớn tuổi làm nạn nhân để bắt chước một vụ án nào đó.

“Về việc tại sao bà ấy xuất hiện trong công viên, chúng tôi cũng tìm thấy câu trả lời nhờ sự trợ giúp của một cảnh sát tại Đồn Công an khu phố Ngọc Sơn. Theo cảnh sát đó, tối hôm qua, bà Lương Diễm đã đến Đồn Công an để trình báo việc con chó nhà bà ấy bị trộm mất. Sau khi làm sáng tỏ mọi chuyện, anh ta mới biết, thật ra bà Lương Diễm đã vô tình làm lạc mất chó khi dắt nó đi dạo trong công viên. Tuy nhiên, người cảnh sát tốt bụng đó vẫn cùng bà ấy đến công viên đề tìm nó, nhưng tìm suốt 2 tiếng đồng hồ mà không thấy bóng dáng nó đâu. Thấy trời đã tối, người cảnh sát khuyên Lương Diễm quay về, nhưng Lương Diễm nằng nặc nói rằng bà nâng niu con chó ấy như sinh mạng mình, không tìm được sẽ không về nhà. Anh cảnh sát thấy thái độ của bà ấy kiên quyết, mà mình còn đang trực ban nên chỉ dặn dò bà ấy vài câu rồi về đồn. Mà đúng rồi, anh cảnh sát đó mọi người đã từng gặp. Anh ta cũng là người đầu tiên tới hiện trường trong vụ án thứ hai.”

“Lương Diễm có phải chiều muộn nào cũng dắt chó đi dạo công viên không?” Ngô Bân vừa dứt lời, Hàn Ấn bèn hỏi.

“Đúng thế, bà ấy đã nói với cảnh sát như vậy.” Ngô Bân gật đầu.

“Có lẽ con chó đã bị hung thủ trộm mất, xem ra hắn biết một số điều nhất định về thói quen sống và tình hình của bà Lương Diễm, chứng tỏ hắn vẫn đang ẩn nấp ở khu phố Ngọc Sơn.” Cố Phi Phi kết luận.

“Chúng ta nên điều tra theo hướng nào tiếp theo? Đúng rồi, vụ án thứ ba, anh đã tìm ra nó được bắt chước theo vụ án nào chưa?” Ngô Bân hỏi.

Hàn Ấn và Cố Phi Phi nhìn vào nhau, trầm tĩnh nói. “Chưa tìm thấy, vì vậy trọng tâm tiếp theo là điều tra vụ án thứ ba, đào sâu thông tin của nạn nhân Lương Diễm. Có lẽ ngoài tuổi tác và ngoại hình… bà ấy vẫn có một đặc điểm nhất định nào đó mà kẻ giết người cần.” Hàn Ấn dừng lại, nở một nụ cười. “Nhưng Sở Công an chỗ anh vừa xảy ra hỏa hoạn, chắc là có cả một núi công việc anh phải lo, việc điều tra Lương Diễm cứ để chúng tôi.”

“Thế thì tốt quá, tôi cũng đủ bận lắm rồi…” Ngô Bân nhìn Hàn Ấn và Cố Phi Phi với ánh mắt cảm kích, rồi anh trở nên trầm lặng, thở dài. “Ôi! Có lẽ… có lẽ vụ phóng hỏa sẽ giao cho tôi điều tra!”

“Phóng hỏa? Không phải là do chập mạch điện à?” Cố Phi Phi vờ không hiểu hỏi.

“Chập mạch điện chỉ là cách nói để bịt miệng giới truyền thông thôi. Lí do cụ thể chưa rõ ràng, nhưng giám đốc yêu cầu tôi nhanh chóng kết thúc điều tra vụ cháy, tránh làm lớn chuyện ảnh hưởng tiêu cực đến hình ảnh của Sở Công an. Nhưng tôi nghĩ…” Khi đề cập đến vụ hỏa hoạn, Ngô Bân có vẻ úp úp mở mở, như thể không biết có nên nói chuyện đó với Hàn Ấn và Cố Phi Phi hay không, vì vậy chỉ nói đến giữa chừng, đột nhiên anh dừng lại. Ngô Bân nhìn chằm chằm Cố Phi Phi và Hàn Ấn, cân nhắc một lúc rồi nói tiếp, “Tôi nghĩ đó có thể là một vụ phóng hỏa. Tôi đã hỏi một số đồng nghiệp về tình hình lúc đó, người thì nói phòng nhận được cuộc gọi sơ tán khẩn cấp, người thì nói nghe thấy có người la hét báo cháy trong hành lang và yêu cầu mọi người tập trung ở sân. Nhưng vào thời điểm đó, mọi người không thấy bất kì dấu hiệu cháy nào trong tòa nhà. Tuy nhiên, tất cả họ đều nghĩ không ai dám đùa bỡn với Trụ sở Công an thành phố, vì vậy, đã sơ tán theo. Tôi cũng hỏi rõ hai nhân viên trong Phòng Lưu trữ, họ nói đã rời đi sau khi nhận được cuộc gọi sơ tán. Lúc đó, Phòng Lưu trữ vẫn bình thường, không có mùi khói. Riêng điều này hai nhân viên đó rất chắc chắn. Sau đó, tôi yêu cầu bộ phận kĩ thuật kiểm tra cuộc gọi sơ tán khẩn cấp đến các phòng ban, thì đó là sim điện thoại mới kích hoạt. Cuộc gọi đầu tiên là đến phòng Giám sát thuộc bộ phận an ninh của tòa nhà. Theo phía phụ trách giám sát an ninh trả lời điện thoại, người ở đầu dây bên kia giọng điệu dứt khoát, yêu cầu tắt tất cả các thiết bị và nguồn điện ngay lập tức, thậm chí cả nguồn UPS, để tránh ngọn lửa lây lan gây thiệt hại lớn hơn, cuộc gọi thứ hai là gọi cho Phòng Lưu trữ… Nói như vậy, tôi nghĩ mọi người chắc đã hiểu?”

“Rất rõ ràng, ‘sơ tán trước, hỏa hoạn sau’, đe dọa phòng Giám sát để tắt thiết bị giám sát và dụ nhân viên trong Phòng Lưu trữ đi, kẻ chủ mưu giống như tàng hình, thoải mái đốt lửa và lặng lẽ hòa vào đám đông hỗn loạn. Bất kể đó là ai, thì người này quá thông minh!” Cố Phi Phi thốt lên.

“Không chỉ thông minh, hắn còn biết số điện thoại các phòng ban và rất quen thuộc với đường đi lối lại trong Trụ sở Công an. Nếu đoán không nhầm, kẻ chủ mưu thuộc nội bộ Sở Công an,” Hàn Ấn nói.

Ngô Bân gật đầu, giọng anh nặng nề, “Chắc chắn như vậy, nhưng động cơ là gì? Tại sao hắn lại muốn đốt tài liệu lưu trữ cũ?”

Cố Phi Phi và Hàn Ấn ngầm đưa mắt với nhau, muốn kết thúc cuộc trò chuyện, họ nói, “Trước hết như thế này, anh cứ tập trung điều tra vụ cháy. Chúng tôi sẽ gắng hết sức điều tra vụ án mạng.”

“Nhân tiện, anh vẫn phải làm hai việc này giúp chúng tôi: Đó là điều tra người cảnh sát ở Đồn Công an đã giúp Lương Diễm tìm chó. Có thể không phải là ngẫu nhiên mà anh ta có mặt cả trong hai vụ án, ngoài ra, anh kiểm tra lại xem địa chỉ này ở đâu.” Hàn Ấn đưa cho Ngô Bân một mẩu giấy.

“Nhà 105, số 279, đường Lăng Thủy, khu phố Phương Trình.” Ngô Bân tiện thể đọc tờ giấy trên tay. “Đây là cái gì?”

“Anh cứ kiểm tra địa chỉ này, nó có thể liên quan đến vụ án. Một người nặc danh đã thả nó vào phòng tôi…” Hàn Ấn mô tả ngắn gọn về việc phát hiện phong thư.

“Có lẽ nó rất quan trọng. Tôi sẽ kiểm tra ngay.” Ngô Bân giơ tờ giấy trong tay lên. “Tôi để lại xe cùng tài xế cho mọi người, như vậy mọi người đi lại thuận tiện hơn.

“Được rồi, chúng tôi sẽ không khách sáo.” Cố Phi Phi đáp lại.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »