Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27490 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
xác trần đêm tuyết

Cứ theo cách tư duy gây án ở hai vụ đầu tiên, kẻ giết người đã bắt chước các vụ án đến nay vẫn chưa phá được, nhưng vụ án cưỡng hiếp giết người xảy ra ở thành phố Trường Điền đã được giải quyết. Nếu vụ án thứ ba này đúng là mô phỏng lại vụ án đó, thì lẽ nào trong vụ án đó có ẩn tình gì chăng. Tưởng hung thủ đột nhiên thay đổi cách thức giết người, nhưng thực tế thì hoàn toàn không thay đổi, hơn nữa hắn đã hướng ánh mắt mọi người từ các vụ án Âu Mĩ tới vụ án ở địa phương này, chắc chắn là một động thái có ý nghĩa sâu xa gì đó. Có lẽ hung thủ muốn bày tỏ: Vụ án cưỡng hiếp giết người năm xưa chưa thực sự được giải quyết. Cái gọi là ‘án đã phá’ thực ra là một vụ ‘án oan’, có lẽ đã có người bị chết oan, còn hung thủ thực sự vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Đầu tiên, cần phải xác minh xem vụ án cưỡng hiếp giết người năm xưa có thực sự tồn tại không. Cách xác minh ban đầu rất đơn giản, chỉ cần đề nghị tra cứu lại hồ sơ mật là xong, nhưng Phòng Lưu trữ đột nhiên bốc cháy, tư liệu cũ cũng bị thiêu rụi, không những hướng đi này bị bít chặt, mà tình hình càng trở nên rối rắm hơn, rõ ràng có kẻ lo lắng Nhóm Hỗ trợ Trọng án phát hiện ra điểm gì đó kì lạ trong tài liệu tuyệt mật đó. Nhớ lại thái độ bất thường của giám đốc Sở Công an thành phố Trường Điền Châu Hải Sơn tại hiện trường vụ án, việc ông ta bỗng dưng bỏ đi, cùng với đám cháy trong Phòng Lưu trữ, rồi việc ông ta thúc giục Ngô Bân mau kết thúc vụ điều tra hỏa hoạn cho êm thấm, tất cả dấu hiệu này cho thấy, Châu Hải Sơn chắc chắn có liên quan đến vụ cháy. Không chỉ vậy, nếu đúng là có án oan, thì Châu Hải Sơn rất có khả năng là một trong những kẻ ra tay thao túng, thậm chí có liên quan đến hung thủ thực sự.

Chính vì những việc này mà sau khi thảo luận với Hàn Ấn, Cố Phi Phi quyết định tạm thời giấu Ngô Bân thông tin liên quan đến vụ án cưỡng hiếp giết người trước đây, thậm chí xé phần thời gian ghi trên mẩu giấy, chỉ để lại phần địa chỉ. Một là, Cố Phi Phi và Hàn Ấn chưa hiểu rõ mối quan hệ giữa Ngô Bân và Châu Hải Sơn. Nếu Ngô Bân biết vụ hỏa hoạn và vụ án năm xưa liên đến sếp lớn của mình, liệu anh ta còn giữ vững lập trường? Nếu là một kẻ a dua bợ đỡ, anh ta chắc chắn sẽ đứng về phía Châu Hải Sơn. Vậy thì cuộc điều tra vụ án sẽ rơi vào thế bị động, thậm chí có khả năng dừng lại. Dù sao, đây cũng là địa bàn nằm trong tay Châu Hải Sơn. Với địa vị của ông ta, muốn đình chỉ không cho điều tra án chỉ cần trong vài phút. Ngoài ra, sự tránh né tạm thời này cũng là để bảo vệ Ngô Bân. Cái gọi là ‘áo mặc sao qua khỏi đầu’, một đội trưởng Đội Hình sự trẻ tuổi làm sao ‘đấu’ lại được một vị giám đốc Sở mưu toan lão luyện. Mặc dù mọi người thường nói chính nghĩa cuối cùng sẽ đánh bại cái ác, nhưng thực tế thì chính nghĩa luôn tới muộn. Kể cả sau này giám đốc Sở có bị vạch trần, thì Ngô Bân có khả năng đã phải hi sinh từ trước, đó là điều Cố Phi Phi không muốn thấy. Từ điểm này, có thể thấy người phụ nữ này tuy bề ngoài lạnh lùng và kiêu hãnh, nhưng trái tim lại ấm áp tình người.

Hướng điều tra án của Nhóm Hỗ trợ là không trực diện điểm trúng mối liên quan của giám đốc Sở Châu Hải Sơn với vụ án hiện tại. Họ sẽ vòng qua Ngô Bân và Châu Hải Sơn để tự tìm manh mối, rồi liên lạc với Ngô Bân sau khi tìm thấy bằng chứng liên quan. Nếu anh ta là một cảnh sát chính trực, tôn trọng bằng chứng và không sợ cường quyền, Nhóm Hỗ trợ sẽ hợp tác với anh ta lật lại chân tướng vụ án oan và sau đó giải quyết vụ án 7.4.

---❊ ❖ ❊---

Nhóm Hỗ trợ bắt xe đến Văn phòng Ủy ban khu phố Ngọc Sơn để tìm hiểu về công việc của Lương Diễm trước khi nghỉ hưu.

Những người xấu số bị hung thủ lựa chọn trong hai vụ án đầu tiên có hoàn cảnh giống như các nạn nhân trong vụ án mô phỏng. Theo Trương Tùng Lâm, nạn nhân là một phụ nữ trẻ độc thân, nhưng hung thủ đã giết một người phụ nữ lớn tuổi trong vụ án thứ ba. Hung thủ chọn Lương Diễm theo kế hoạch được tính toán từ trước. Hắn đã trộm con chó của Lương Diễm để giữ chân bà trong công viên, cuối cùng là chọn thời điểm để ra tay. Từ phân tích của Hàn Ấn, Lương Diễm phải có một số đặc điểm liên quan đến vụ án ngày trước. Đó không phải là tuổi tác và ngoại hình. Liệu có phải là một mối quan hệ xã hội hay nghề nghiệp?

Đến nửa đường, Cố Phi Phi nhận được điện thoại của Ngô Bân. Ngô Bân rất coi trọng thông tin trên tờ giấy nhắn. Khi trở về đội, anh ta đã yêu cầu cấp dưới kiểm tra địa chỉ gấp, và ngay sau đó, kết quả là – khu phố Phương Trình vốn là tên gọi cũ của khu phố Ngọc Sơn. Đầu thập niên 1980, khu phố Phương Trình được đổi tên thành khu phố Ngọc Sơn, còn đường Lăng Thủy được đổi thành đường Hoa Nam như hiện nay. Số nhà 279 đường Lăng Thủy khu phố Phương Trình cũng chính là số nhà 279 đường Hoa Nam, khu phố Ngọc Sơn hiện nay – một tòa nhà chung cư, trước đây vốn là nơi ở của người làm việc trong một nhà máy cơ khí. Nhưng nhà máy cơ khí này đã bị phá sản từ thập niên 1990, cho nên không thể tra rõ được nhà 105 ở đâu.

Cả ba vụ án đều xảy ra trên khu phố Ngọc Sơn. Địa chỉ trên giấy nhắn cũng có liên quan đến khu phố Ngọc Sơn, hơn nữa một người nào đó chuyển riêng nó cho Nhóm Hỗ trợ, càng chứng minh địa chỉ và thời gian có liên quan đến vụ án. Không ngoài dự liệu, ngày 28 tháng 12 năm 1979, nhà 105, số 279, đường Lăng Thủy, khu phố Phương Trình, chính là thời gian và địa điểm vụ án năm xưa.

Thông tin trên giấy nhắn rất rõ ràng. Bân đầu, Cố Phi Phi và Hàn Ấn định nói chuyện với từng nhân viên Văn phòng Ủy ban khu phố, đặc biệt là các nhân viên phòng ban đã làm việc với Lương Diễm trước đây, nhưng bây giờ có vẻ không cần nữa. Những người liên quan tới Lương Diễm và vụ án năm 1979 phải làm việc trong Văn phòng Ủy ban khu phố ít nhất 30 năm và chỉ có hai người đúng như yêu cầu này. Một người là trưởng phòng Hành chính khu phố. Người kia là chủ tịch khu phố. Cố Phi Phi và Hàn Ấn quyết định nói chuyện với hai người này trước, nếu không được thì mới tìm một số người về hưu để tìm hiểu tình hình.

---❊ ❖ ❊---

Người đầu tiên là trưởng phòng Hành chính, một ông lão gần 60 tuổi. Ngay khi họ đến, ông ta liền bày tỏ là có nghe tin Lương Diễm bị giết, nhưng tình hình cụ thể thì không nắm rõ. Ông ta không hề nói dối. Vì sau khi thông tin chi tiết về vụ án đầu tiên được lưu truyền trên mạng, nó đã gây áp lực chưa từng có cho lãnh đạo thành phố và cảnh sát, vì vậy hai vụ án tiếp theo, cảnh sát đã phong tỏa hiện trường ngay từ đầu, cũng ra lệnh nghiêm ngặt, không cho nhân sự liên quan tiết lộ bất kì chi tiết nào trừ khi điều tra yêu cầu.

Sau đó, trưởng phòng Hành chính nói rằng ông ta bằng tuổi Lương Diễm, bình thường cũng qua lại khá thân tình nên nắm rõ tình hình của bà ấy. Nếu cảnh sát muốn biết những chuyện liên quan đến Lương Diễm thì có thể hỏi ông ta.

Nghe xong, Hàn Ấn biết anh đang tìm đúng người, bèn hỏi thẳng thừng: “Có bao nhiêu phụ nữ làm cùng phòng với Lương Diễm?”

Trưởng phòng Hành chính nhớ lại một lúc rồi nói. “Bao gồm cả Lương Diễm, tổng cộng có bốn người.”

“Ông có biết tình hình gần đây của họ không?” Hàn Ấn hỏi lại.

“Họ đều lớn tuổi hơn Lương Diễm nên nghỉ hưu sớm hơn. Hiện tại họ còn khỏe mạnh, vẫn qua lại với Lương Diễm. Nhưng tôi chưa từng nghe giữa họ và Lương Diễm có bất kì mâu thuẫn hay thù hằn nào. Hiện tại tất cả họ đều…”

“Những người còn sống thì ông không cần phải giới thiệu nữa.” Cố Phi Phi phất tay, ngắt lời trưởng phòng Hành chính.

“Ý cô ‘còn sống’ là sao? Tôi tưởng hai người nghi ngờ một trong số họ đã giết Lương Diễm.” Ông ta tỏ ra ngạc nhiên, không thể hiểu nổi mục đích của câu hỏi này là gì.

“Lương Diễm qua lại với ai gần gũi nhất? Có ai mất từ rất lâu không?” Hàn Ấn tiếp tục.

“Có một người, cô ấy tên là Bạch Tú Vân, cũng tầm tuổi Lương Diễm. Mặc dù họ không làm cùng một phòng nhưng khá thân thiết.” Trưởng phòng Hành chính nói năng dứt khoát, nhưng khi đề cập đến ‘Bạch Tú Vân’, mặt ông ta bỗng trở nên u ám, giọng nói đau buồn. “Tú Vân là một cô gái chịu nhiều cay đắng. Không lâu sau khi kết hôn, chồng cô ấy làm việc trong nhà máy cơ khí qua đời vì mắc bệnh phổi di truyền. Sau khi lo xong đám tang, cô ấy phát hiện mình đã mang thai được hơn 2 tháng. Mọi người khuyên cô ấy nên bỏ đứa bé và nhân lúc còn trẻ tìm một người khác, nhưng cô ấy vẫn gắng sinh con và tự mình nuôi nấng đứa trẻ. Thật không may, cô ấy rơi vào thảm cảnh, chết trong ô nhục. Nghe nói cô ấy bị xâm hại trước khi chết.”

“Có phải Bạch Tú Vân sống ở nhà 105, số 279 đường Lăng Thủy, khu phố Phương Trình không? Ngày xảy ra vụ án là ngày 28 tháng 12 năm 1979?” Cố Phi Phi như bị kích động, bởi cô nhận ra càng lúc càng chạm gần vụ án trước kia.

“Hình như vậy, sau ngần ấy năm, tôi không nhớ chi tiết, nhưng đúng là vào mùa đông năm 1979.” Trưởng phòng Hành chính do dự giây lát rồi hỏi với sắc mặt đầy hoài nghi, “Mấy người đang điều tra vụ án Lương Diễm cơ mà? Sao lại nhắc tới vụ án Bạch Tú Vân? Hai vụ án có liên quan sao?”

“Ngoài những gì ông vừa nói, những tình hình khác của Bạch Tú Vân, bao gồm thông tin cô ấy bị xâm hại và giết chết, ông có biết rõ không?” Cố Phi Phi gác lại câu hỏi của trưởng phòng Hành chính, tiếp tục hỏi theo dòng suy nghĩ của mình.

“Ồ, cô ấy và tôi không thân lắm. Tôi chỉ nghe Lương Diễm kể lại những chuyện kia. Còn về Bạch Tú Vân, có lẽ chủ tịch khu phố Trần Huy nắm rõ hơn, vì năm đó họ làm cùng một phòng, phòng Tuyên truyền.” Ông ta khom người, đứng dậy khỏi ghế. “Chắc giờ này ông ấy có ở đây đấy, hay tôi đưa mọi người đi tìm ông ấy?”

“Không làm phiền ông nữa, chúng tôi sẽ tự đến đó, cảm ơn ông vì đã cung cấp thông tin.” Cố Phi Phi khẽ gật đầu, rồi dẫn đầu ra khỏi phòng Hành chính.

“Không có gì, không có gì, việc nên mà.” Trưởng phòng Hành chính tiễn mọi người ra tận cửa, nói với giọng ân cần, “Phòng Chủ tịch là phòng đầu tiên ở phía bên trái tầng 3.

---❊ ❖ ❊---

Gặp Trần Huy, chủ tịch khu phố, Hàn Ấn thấy từ người đàn ông này toát lên vẻ quan cách mà có chút học giả.

Ông ta khoảng ngoài 50 tuổi, mái tóc thưa thớt được chải ngược vuốt keo bóng láng, gọng kính vàng tinh tế trên cái sống mũi cao, mặt mày nhẵn nhụi, phong thái rất sáng sủa và thanh thoát.

Sau khi nói chuyện với trưởng phòng Hành chính, về cơ bản có thể xác định, kẻ giết người chọn Lương Diễm làm mục tiêu là để liên hệ với vụ án năm xưa của đồng nghiệp và cũng là bạn thân của bà – Bạch Tú Vân. Có thể nói tới giờ, ‘giá trị’ của Lương Diễm đã hết, không cần điều tra gì thêm nữa, vì vậy sau khi tự giới thiệu với Trần Huy, Hàn Ấn không vòng vo mà đi thẳng vào vụ án trước đây.

Khi nhắc đến tên Bạch Tú Vân, Trần Huy tỏ ra buồn bã. Ông ta hơi sững người, tháo kính ra, dụi dụi mắt và nói với vẻ đầy xúc động: “Cảnh tượng đó thật kinh hoàng, tôi nghĩ cả đời mình không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh vào buổi sáng ngày hôm đó. Như anh đã nói, đó là sáng ngày 28 tháng 12 năm 1979. Tuyết bay rợp trời, phủ trắng xóa khoảng sân nhỏ nhà Tú Vân. Cô ấy ngồi trên chiếc xích đu buộc trên cây táo đỏ giữa sân, đầu cúi thấp, hai tay nắm lấy dây xích du, làn da đông cứng phủ đầy tuyết, dường như cô ấy hòa vào màu trắng tinh khiết xung quanh… Tú Vân ngồi im lặng, khiến người ta cảm thấy bình lặng và tĩnh tại…” Trần Huy cuối cùng cũng không thể kìm lòng, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. Ông ta nhìn qua cửa sổ, tiếp tục lẩm bẩm, “Cô ấy giống như một đứa bé tuyết đang ngủ say, cũng giống như một nàng công chúa mặc bộ váy trắng trong truyện cổ tích. Đó là hình ảnh cuối cùng của người đồng nghiệp còn ngồi đối diện với tôi ngày hôm trước. Hình ảnh đó hoàn toàn khác với cái chết mà tôi hằng mường tượng, nhưng rất ấn tượng và không thể nguôi ngoai. Tôi không thể tưởng tượng được một kẻ tàn nhẫn đến mức nào mới có thể ra tay như vậy…”

Không hổ danh là cán bộ xuất phát từ phòng Tuyên truyền, khả năng ngôn ngữ rất ‘đắt’, ngay cả hiện trường vụ án cũng được Trần Huy mô tả đẹp đến thê lương như vậy, cảnh tượng đầy cảm xúc, khiến tất cả mọi người đều bất giác hòa vào cảm giác đau xót với ông ta.

“Vậy là, ông cũng có mặt ở hiện trường?” Hàn Ấn lên tiếng, phá vỡ bầu không khí bị thương.

“Vâng, tôi sống gần nhà của Tú Vân. Sáng hôm đó, tôi nghe thấy ai đó trên đường gào lên khiếp đảm ‘Giết, giết người’, vì vậy tôi với hàng xóm cùng chạy ra ngoài xem thì thấy những gì tôi vừa kể với anh…” Trần Huy rút một tờ khăn giấy từ hộp trên bàn, lau nước mắt, đeo kính lại và nói thêm, “Sau đó cảnh sát đến và phong tỏa hiện trường, mọi người mới giải tán.”

“Ông biết gì về hung thủ?” Cố Phi Phi hỏi theo Hàn Ấn.

“Tôi không biết nhiều lắm. Vào thời điểm đó, cảnh sát phong tỏa kín kẽ mọi thông tin. Tôi cũng chỉ nghe lời đồn thôi, không biết thật hư thế nào. Nghe nói cảnh sát bắt một người đàn ông là nhân viên bán hàng trong một cửa hàng bách hóa ở khu phố. Có lẽ là hắn.” Trần Huy khịt khịt mũi, nói tiếp, “Đúng rồi, vụ án của Tú Vân, giám đốc Sở Công an thành phố Châu Hải Sơn cũng tham gia vào năm đó, ông ấy từng thẩm vấn chúng tôi. Sao thế, phía các anh không trao đổi thông tin cho nhau à?”

“Vâng, chúng tôi đang đi điều tra vụ Lương Diễm thì tình cờ biết về vụ án Bạch Tú Vân, vì vậy chúng tôi không kịp liên lạc với bên Sở Công an.” Cố Phi Phi bình tĩnh trả lời.

“Tại sao mọi người lại nghĩ hai vụ này có liên quan?” Trần Huy đột ngột quăng ra một câu hỏi giống y trưởng phòng Hành chính.

“Ông có bổ sung gì thêm về hung thủ không?” Hàn Ấn hỏi ngược lại.

“Không còn gì nữa.” Trần Huy nhún vai, nói với vẻ giận dữ, “Không cướp của, không cưỡng hiếp, giết người rồi đặt lên xích đu để lăng nhục. Theo tôi, hung thủ chắc phải là một tên tâm lí biến thái.”

“Tạm thời là như vậy, nếu ông nhớ ra điều gì, có thể gọi cho tôi.” Cố Phi Phi đứng dậy, lấy ra một tấm danh thiếp từ trong túi, đưa nó cho Trần Huy.

“Nhất định, nhất định rồi.” Trấn Huy nhận lấy tấm danh thiếp, mở ngăn kéo bàn, đặt nó vào hộp đựng thẻ.

Cố Phi Phi quay lưng định đi khỏi, Hàn Ấn ra hiệu cho cô đợi một lát, rồi vội vã chạy đến chỗ Trần Huy. “Vợ chồng Bạch Tú Vân đã qua đời, còn con của họ thì sao?”

“À! Con của Tú Vân hình như chưa đầy 3 tuổi, là một bé trai, còn nhỏ như vậy mà đã mất cả cha lẫn mẹ, thật đáng thương.” Trần Huy thở dài. “Lúc đó mẹ chồng của Tú Vân vẫn chưa mất, nhưng bà ấy già cả cô quạnh, sức khỏe lại kém, không thể chăm sóc được đứa cháu còn bé như vậy. Nghe nói, đứa bé đành phải gửi làm con nuôi người bà con ở nơi khác, hai bà cháu đã chuyển tới đó.”

“Vậy đứa trẻ đó có tin tức gì không? Có hồ sơ nhận con nuôi hay gì không?” Hàn Ấn hỏi.

“Làm gì có hồ sơ nhận con nuôi nào! Thời đó, người ta không ghi chép cẩn thận như bây giờ. Hộ khẩu rồi thủ tục nhận con nuôi… chẳng cần gì cả, thích thì cứ thế nhận nuôi thôi, đến nhà người ta thì nhập hộ khẩu là xong.” Trần Huy gắng nở một nụ cười cay đắng, nói với giọng tiếc nuối. “Thật ra, Lương Diễm biết rất nhiều về cậu bé, nhưng cô ấy đã mất rồi.”

“Được rồi, không làm phiền ông nữa, chúng tôi đi đây.” Hàn Ấn đứng dậy, tạm biệt một cách lịch sự.

“Không có gì phiền đâu, đó là điều tôi nên làm, nếu còn cần tìm hiểu gì nữa, mọi người có thể đến bất cứ lúc nào. Văn phòng Ủy ban khu phố sẽ hoàn toàn hợp tác điều tra.” Trần Huy cũng đứng dậy, bắt tay Hàn Ấn với thái độ chân thành.

Ra khỏi văn phòng, mọi người lên một chiếc xe 16 chỗ, người lái xe hỏi đi đâu tiếp theo. Cố Phi Phi và Hàn Ấn đưa mắt nhìn nhau, hiểu ý đối phương, cùng về Đội Hình sự.

Ngay khi chiếc xe lao đi, Ngải Tiểu Mĩ, người từ nãy đến giờ không lên tiếng, cuối cùng không thể nhịn được nữa, tranh bày tỏ quan điểm, “Em cứ thấy cái ông chủ tịch khu phố này có gì đó kì lạ.”

“Ừ, Tiểu Mĩ nói đúng…” Đỗ Anh Hùng cũng không kìm nổi, lập tức vào hùa, “Không biết ông chú này có phải học cao quá không mà lại mô tả hiện trường vụ án sinh động, xúc động đến thế.”

Hàn Ấn mỉm cười. “Cả hai người đều cảm nhận đúng đấy. Chuyện của Bạch Tú Vân thực sự gây áp lực lớn cho Trần Huy.”

“Có phải là thông qua cách giải mã hành vi? Thầy Hàn nói đi, để chúng em mở rộng kiến thức.” Ngải Tiểu Mĩ nắm lấy cánh tay của Hàn Ấn, nũng nịu.

Cố Phi Phi lườm Ngải Tiểu Mĩ rồi nói với Hàn Ấn, “Là hành động ‘dụi mắt’ trước khi trả lời câu hỏi phải không?”

“Đúng.” Hàn Ấn gật đầu. “Khi đột nhiên đối mặt với một vấn đề căng thẳng, người ta thường làm một hành động vô thức là ngắt tầm nhìn và né tránh trong giây lát để tìm kiếm sự thoải mái về tâm lí.” Hàn Ấn giải tỏa thắc mắc.

“Thầy Hàn nên tham gia chương trình truyền hình ‘Vô cùng siêu hạng’, chắc chắn sẽ ẵm giải lớn!” Ngải Tiểu Mĩ trống hí hửng như một đứa con nít. “Ha ha, lúc đó thầy Hàn nhớ cho em đi ké nha!”

“Đúng, đúng, đưa cả em đi cùng nữa, nghe nói có thể cho hai người đi theo.” Đỗ Anh Hùng phụ họa.

“Ha ha ha, hai đứa nói cứ như thể sắp đi luôn rồi ấy. Nào có đơn giản như thế, ngay cả chuyên gia tâm lí hành vi nổi tiếng nhất nước là ‘thầy Khương’ còn có lúc mắc sai lầm cơ mà, huống hồ là tôi?” Hàn Ấn thấy hai người trẻ tuổi hào hứng như vậy, cũng góp vui, “Nếu có cơ hội, thì hai đứa nên đi, mách cho hai đứa một mẹo nhỏ, để phán đoán một người có nói dối hay không thì hầu hết đánh giá chuẩn xác nhất chính là phản ứng của họ khi lần đầu tiên chúng ta đặt câu hỏi. Phần lớn những người nói dối ban đầu sẽ có hành động an ủi vô thức, chẳng hạn như mím môi, liếm môi… Phụ nữ thì sẽ có động tác như vuốt tóc mái trước trán, hoặc hơi quay đầu đi tránh khỏi tầm mắt, hoặc là vén tóc mai. Còn đàn ông nếu đã chuẩn bị sẵn câu trả lời thì trước khi nói sẽ hơi cúi đầu, cái gọi là cúi đầu trầm ngâm, thực ra là thuật lại theo trí nhớ. Đương nhiên điều này không phải là tuyệt đối, cách đọc hiểu biểu cảm thoáng qua còn phụ thuộc vào tình huống cụ thể tại thời điểm đó, như việc ‘ngắt tầm nhìn’ mà tôi vừa đề cập. Nếu bất ngờ gặp một vấn đề gì đó phiền muộn, đau khổ, người ta cũng sẽ có động tác tương tự. Tuy nhiên, từ cách mà Trần Huy mô tả vụ án, tôi nghĩ ông ta không hề đau buồn mà là hưởng thụ.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »