Chuyến viếng thăm văn phòng ủy ban khu phố Ngọc Sơn đã xác nhận vụ án mạng năm xưa là có thật, hơn nữa giám đốc sở Châu Hải Sơn là một trong những người điều tra án năm đó. Sau khi chứng thực được hai điểm này, Hàn Ấn và Cố Phi Phi thấy cần phải thăm dò phía Ngô Bân. Dù gì đi nữa nếu không có Ngô Bân ủng hộ, tình tiết thực sự của vụ cưỡng hiếp giết người năm xưa rất khó nắm bắt được đầy đủ. Họ tin chắc rằng nếu hiểu thấu đáo vụ án năm đó, nhất định sẽ mang lại một bước đột phá quan trọng cho vụ án 7.4 hiện tại.
Tuy nhiên, họ không thấy Ngô Bân ở Đội Hình sự, khi hỏi các sĩ quan cảnh sát khác của đội, thì họ cũng không biết anh ta đi đâu. Gọi cho Ngô Bân bằng điện thoại di động thì anh ta tắt máy. Điều này thực sự bất thường. Chuyện gì đã xảy ra với Ngô Bân vào chiều nay? Sau khi chờ đợi một lúc ở Đội Hình sự mà vẫn không thấy bóng dáng Ngô Bân đâu, cả nhóm đành phải quay lại nhà khách trước để lên kế hoạch.
Sáng sớm hôm sau, mọi người lên xe và chuẩn bị đi đến Đội Hình sự. Ngồi vào xe, mọi người mới phát hiện ra tài xế với khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác chính là Ngô Bân.
Ngô Bân không vội vã khởi động xe. Anh ta quay đầu lại, liếc nhìn mặt từng người một. Ánh mắt chứa đầy sự dò xét…
“Đội trưởng Ngô, có gì anh cứ nói, anh yên tâm, chúng tôi hoàn toàn xứng đáng với sự tin tưởng của anh.” Hàn Ấn nhận thấy Ngô Bân hiện đang ở trong tình thế éo le nào đó nên mới chần chừ, anh thử dùng lời nói chân thành để thăm dò.
Có lẽ bị Hàn Ấn đánh trúng tâm lí, vẻ mặt căng thẳng của Ngô Bân từ từ thả lỏng. Sau đó, anh ta nói ra đầu đuôi quyết định mà mình đã giằng xé vật lộn suốt một đêm.
Hóa ra chiều hôm qua, Ngô Bân đã đến điều tra một số cửa hàng bán điện thoại di động và sim gần Trụ sở Công an thành phố. Anh muốn thử vận may xem liệu có thể tìm ra ai đó bán sim cho kẻ chủ mưu phóng hỏa không. Ai ngờ điều tra lại có tiến triển. Theo nhân viên bán hàng tại một cửa hàng nhỏ, buổi sáng hôm đó, người mở hàng đầu tiên mua sim điện thoại, vì vậy anh ta có chút ấn tượng với người khách đó. Nhưng điều khiến Ngô Bân ngạc nhiên hơn là mô tả của nhân viên bán hàng về ngoại hình của người đó rất giống với giám đốc Châu Hải Sơn. Nghĩ tới việc giám đốc vội vã bỏ đi lúc khám nghiệm hiện trường, Ngô Bân không thể không nghi ngờ ông ta có liên quan tới vụ phóng hỏa. Nhưng tại sao giám đốc Sở lại thiêu hủy các hồ sơ? Ông ta có can hệ gì với vụ án thứ ba của kẻ giết người? Ngô Bân vò đầu bứt tai, suy nghĩ nát óc mà không thể hiểu nổi. Điều này có thể khẳng định phía sau chắc chắn phải có gì khuất tất, thậm chí là vi phạm pháp luật.
Giám đốc Châu Hải Sơn không chỉ có bề dày cống hiến tại Sở Công an mà còn giữ chức phó thị trưởng, có mối quan hệ chặt chẽ với các nhà lãnh đạo trong thành phố, thậm chí có mạng lưới quan hệ rộng khắp trong tỉnh. Với một nhân vật như vậy, kể cả Ngô Bân có nắm giữ bằng chứng bất lợi cho ông ta, thì e rằng khó có thể lay chuyển được quyền lực của ông ta chỉ trong một sớm một chiều. Điều này khiến Ngô Bân phải đưa ra quyết định có nên tiếp tục điều tra giám đốc Sở nữa hay là cứ nhập những cho qua rồi kết thúc vụ án theo như ông ta chỉ thị. Phương án trước có thể khiến anh phải trả giá bằng tất cả những gì mình đã phấn đấu trong nhiều năm, còn phương án sau lại động chạm đến phạm trù đạo đức với tư cách là một cảnh sát. Vì thế, hầu như cả buổi chiều và đêm dài sau đó, Ngô Bân đã giày vò bản thân, đấu tranh giữa tương lai và đạo đức. Anh nên chọn bỏ qua tội ác và coi trọng tương lai của mình, hay chọn trở thành một cảnh sát có lương tâm, không hổ thẹn với lòng?
Đáng mừng thay, Ngô Bân đã chọn cái sau. Điều này đòi hỏi phải có cách thức và đường đi nước bước. Anh biết rằng một mình thì khó có thể chạm được vào tội chứng của giám đốc. Chỉ khi dựa vào sức mạnh của Nhóm Hỗ trợ, anh mới có thể tự bảo vệ mình ở mức độ tối ưu nhất và đảm bảo hoàn thành được sứ mệnh.
Thái độ của Ngô Bân chính xác là những gì Hàn Ấn và Cố Phi Phi muốn thấy. Họ thông báo cho Ngô Bân về thông tin điều tra về vụ án cưỡng hiếp giết người gần đây…
---❊ ❖ ❊---
Phòng Lưu trữ đã bị đốt cháy, do đó tất cả tư liệu về vụ án năm xưa đều bị ‘tiêu hủy’ Nếu muốn biết chi tiết vụ án, e rằng chỉ có thể dựa vào lời khai của những người tham gia vụ án đó. Mục đích Châu Hải Sơn phóng hỏa là để ngăn Ban Chuyên án tìm hiểu về vụ án, vì vậy, hiện tại họ chỉ có thể bí mật hành động và phải thật cẩn trọng, không được gây ra bất cứ sức ép nào cho Châu Hải Sơn, để phòng gây ra nhiều rắc rối hơn, khiến việc điều tra đi vào ngõ hẹp.
Những người biết đầy đủ các tình tiết của vụ án phải là điều tra viên chính. Nếu năm đó bắt nhầm người, kết án sai hung thủ, thì chưa có thể xác định rõ là hành vi cá nhân của Châu Hải Sơn hay là của cả đội điều tra năm đó. Nếu là trường hợp sau, mọi thứ sẽ khó xử lí hơn. Bây giờ đã không còn bằng chứng để đối chất nữa, chẳng ai muốn chịu trách nhiệm cho oan tình năm đó. Mà việc này để sau hẵng nói, vì đó chỉ là một trong những nút thắt. Vấn đề khó giải quyết trước tiên là tìm được danh sách những điều tra viên của vụ án năm xưa.
Do không muốn làm rùm beng lên, sau khi thảo luận với nhau, Ngô Bân, Hàn Ấn và Cố Phi Phi, quyết định bắt đầu điều tra thông tin cơ bản của Châu Hải Sơn. Họ xem lí lịch công tác của Châu Hải Sơn và thấy năm 1979, ông ta thuộc nhóm Điều tra số Một của đội Trọng án thành phố. Từ đó có thể suy đoán vụ án Bạch Tú Vân rất có thể được giao cho nhóm này. Sau đó, bọn họ đọc ‘Niên giám lịch sử’ của Trụ sở Công an thành phố Trường Điền và tìm thấy danh sách các thành viên.
Sau khi xem danh sách, Ngô Bân có vẻ bối rối, dường như anh ta biết ai đó trong danh sách.
“Sao thế, anh biết một người trong số họ à?” Hàn Ấn hỏi khi thấy biểu hiện khác lạ của Ngô Bân.
“Vâng, có thầy của tôi.” Ngô Bân chỉ vào một cái tên trong danh sách. “Ông ấy là cựu đội trưởng của Đội Hình sự, đã nghỉ hưu nhiều năm nay rồi.”
“Quan hệ của hai người thế nào?” Cố Phi Phi xen vào.
“Tình cảm thân thiết như cha con.” Ngô Bân trả lời gãy gọn.
“Tốt quá, nếu anh và ông ấy có mối quan hệ thân thiết như vậy thì càng không cần phải e ngại gì hết, chúng ta đi gặp ông ấy, có thể ông ấy sẽ sẵn sàng nói sự thật.” Cố Phi Phi tiếp tục.
“Cái này… cái này… e là không dễ vậy đâu.” Ngô Bân kéo dài giọng, nói úp mở một hồi, khuôn mặt anh ta đầy vẻ khó xử. “Thầy tôi bị ung thư hạch giai đoạn cuối. Hiện nay đang nằm trong bệnh viện, nghe nói thời gian không còn nhiều nữa. Lúc này đến làm phiền thầy, e rằng không phải lúc.”
Cố Phi Phi tính tình nóng gấp, thấy Ngô Bân thiếu quyết đoán như vậy, cô càng sốt ruột nhưng đang định nói thì bị Hàn Ấn dùng ánh mắt chặn lại.
Việc đi hỏi cựu đội trưởng hay không, nên để Ngô Bân tự quyết định. Vụ án dù có điều tra khó khăn đến đâu, cuối cùng vẫn có thể tìm ra giải pháp. Nếu cuộc trò chuyện này gây sốc cho cựu đội trưởng, khiến ông ấy ra đi sớm hơn hoặc ra đi trong đau xót, thì Ngô Bân, người có tình cảm sâu sắc với ông ấy, sẽ bị cắn rứt lương tâm suốt đời. Vì vậy, lúc này, Ngô Bân đưa ra lựa chọn thế nào đều đáng cảm thông. Người ngoài không thể yêu cầu anh ta làm bất cứ điều gì. Bởi vì, cuối cùng chính anh ta mới là người phải gánh chịu nỗi đau, kết quả cuối cùng chỉ có thể trông mong vào lựa chọn của chính Ngô Bân.
Ngô Bân rút ra một điếu thuốc, lặng lẽ châm lửa. Căn phòng yên tĩnh, mọi người không ai nói lời nào, cùng hướng ánh mắt về phía anh ta, chờ đợi quyết định. Một điếu thuốc cháy hết, Ngô Bân dập tắt thuốc, đứng dậy và nói nhẹ nhàng: “Chúng ta đến Bệnh viện Ung bướu thôi!”
---❊ ❖ ❊---
Tại phòng Chăm sóc đặc biệt, Bệnh viện Ung bướu Trường Điền.
Ngô Bân nhìn qua cửa kính của phòng bệnh, thấy thầy đang nắm tay vợ trò chuyện. Tinh thần của thầy hôm nay rất khá, không biết họ nói những gì nhưng cô cứ mím môi cười. Ngô Bân định đẩy cửa nhưng bỗng dưng dừng lại. Thấy lại nhập viện lần này, phía bệnh viện nói rằng bệnh tình của ông đã đến giai đoạn nguy kịch, gia đình nên có sự chuẩn bị tâm lí. Cơ hội để trò chuyện giữa thầy cô như thế này không còn nhiều nữa, Ngô Bân không nỡ làm phiền họ.
Do dự giây lát, Ngô Bân vặn tay nắm cửa, đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
“Tiểu Bân đến rồi kìa, mình xem thằng bé sao mua nhiều thứ thế?” Cô vừa thân thiết cất tiếng chào Ngô Bân, vừa đỡ lấy giỏ trái cây và đồ dinh dưỡng mà anh mang tới, đặt lên cái bàn ở đầu giường. “Hai ngày rồi con không qua, thầy nhớ con lắm, không có việc gì cứ nhắc con hoài.”
“Dạ, hai ngày qua con bận quá, thầy đừng trách con nhé.” Ngô Bân đi đến bên giường, cẩn thận giúp thầy giắt gọn ghẽ hai mép chăn, nở nụ cười trìu mến, “Đợi hết bận, con sẽ đưa ‘cháu trai’ của ông đến cùng.”
Cha mẹ Ngô Bân sống ở nước ngoài quanh năm, cho nên ở Trường Điền, anh không có người thân nào, anh coi thầy cô như cha mẹ ruột của mình. Trước khi kết hôn, anh hầu như sống ở nhà thầy cô. Sau này mỗi bận không có ai chăm con, anh đều đưa con đến nhờ thầy cô trông giúp. Bây giờ con trai anh còn thân thiết với thầy cô hơn cả ông bà nội ruột.
“Đừng nghe bà ấy nói linh tinh, con bận thì cứ lo làm việc đi, sự nghiệp mới quan trọng, không cần phải chạy tới chạy lui đến đây.” Tuy thầy miệng nói vậy, nhưng từ lúc Ngô Bân xuất hiện, tinh thần ông có vẻ còn phấn chấn hơn, gắng nhổm dậy.
“Đúng rồi, thầy ơi. Đây là những chuyên viên từ Bộ phận Hỗ trợ Trọng án của Cục Điều tra Hình sự, đến đây để hỗ trợ Sở ta xử lí vụ án. Họ nghe nói con đến thăm thầy nên cũng muốn tới hỏi thăm sức khỏe thầy.” Ngô Bân vừa đỡ thầy ngồi dậy dựa vào đầu giường, vừa chỉ tay giới thiệu Hàn Ấn và Cố Phi Phi.
Sau khi nghe Ngô Bân nói, mấy người vội vã qua bắt tay ông và nói những lời chúc phúc mong ông sớm hồi phục.
Thầy kêu vợ lấy ghế cho khách ngồi rồi nói với bà: “Bà ơi, trưa rồi. Tôi muốn ăn sủi cảo, bà đến nhà ăn mua một ít về đây.”
“Được rồi, tôi sẽ đi ngay.” Cả đời làm vợ một sĩ quan cảnh sát hình sự, bà biết Ngô Bân đưa nhiều người tới thế này thì chắc chắn anh đã gặp phải một vụ án nghiêm trọng, vì vậy hiểu ý thì thầm dặn dò Ngô Bân, “Hôm nay thầy con tâm trạng rất vui. Ông ấy đã ăn nửa bát cháo vào buổi sáng, không bị lẫn đâu. Con ở lại nói chuyện với ông ấy một lúc, nhưng đừng làm ông ấy mệt.”
“Vâng, con biết rồi…” Ngô Bân ân cần nói.
Ngay khi vợ vừa ra ngoài, vẻ mặt của thầy trở nên nghiêm túc. Ông nhìn khắp lượt Hàn Ấn và Cố Phi Phi cùng những người khác, rồi quay đầu lại, nói với Ngô Bân, “Nói đi, ngay cả Cục Hình sự cũng ở đây. Có vẻ như vụ án không hề nhỏ?”
Ngô Bân cúi đầu, khó lòng mở miệng. Thầy luôn là thần tượng của anh, không chỉ dạy anh cách phá án mà còn dạy anh cách trở thành một cảnh sát chính trực. Anh rất, rất sợ câu nói tiếp theo, sẽ gợi lại một góc khuất không ai biết của thầy.
“Vụ án Bạch… Bạch Tú Vân, thầy còn nhớ không ạ?” Ấp úng như gà mắc tóc một lúc, Ngô Bân gắng gượng nói.
“Ai? Con đang nói về vụ án nào? Có phải là vụ án 28.12 năm 1979 không?” Ông bỗng giật mình, ánh mắt lóe lên sự chộn rộn khó hiểu.
Thấy phản ứng của thầy hơi xúc động, nhưng khuôn mặt không hoảng hốt, mà có vẻ hơi mừng rỡ. Ngô Bân hít một hơi. “Vâng, đúng ạ. Thầy có tham gia điều tra vụ án năm đó phải không? Chúng con muốn nghe thầy kể về vụ án…”
Thầy bình tĩnh lại, liếc nhìn khắp lượt từng người một, rồi cuối cùng nhìn về phía Ngô Bân, cất giọng nhẹ nhàng, “Tại sao các con lại muốn hỏi về vụ án đó?”
“Thầy ơi, là như thế này…” Ngô Bân tiếp ngay lời thầy, kể lại đầu đuôi cả ba vụ án mạng, rồi nhắc đến việc Phòng Lưu trữ bị cháy, rồi việc họ nghi ngờ giám đốc Sở Châu Hải Sơn. Sau khi nói một lượt tình hình, anh cũng tỏ rõ quan điểm, “Chúng con nghi hung thủ trong vụ án của Bạch Tú Vân có thể đã bị oan.”
“Xem ra, Châu Hải Sơn đã thao túng vụ án năm đó, nếu không sao phải hoảng loạn đến mức đốt Phòng Lưu trữ.” Thầy khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu. “Mọi người hôm nay đã nhắc tới, vậy hãy để ta nói về mối nghi ngờ cất giấu trong tim hơn 30 năm qua. Nói chung, vụ án năm đó quá cẩu thả, nhiều điểm nghi vấn không rõ ràng, khi thẩm vấn có thể đã tra tấn, ép cung. Vì vậy thầy đồng ý những gì các con nói, đó có thể là một vụ án oan.” Ông dừng lại, hồi tưởng một lúc và tiếp tục, “Thầy nhớ rất rõ vụ án của Bạch Tú Vân, không chỉ vì những lí do vừa nêu, mà còn vì đó là vụ trọng án đầu tiên thầy tham gia từ khi chuyển từ quân đội sang đội Điều tra hình sự. Vụ án chung chung là thế này: Vào khoảng 6 giờ sáng ngày xảy ra vụ án, hàng xóm bên cạnh nhà Bạch Tú Vân nghe thấy tiếng trẻ con khóc thảm thiết như xé gan xé phổi. Tiếng khóc rất lâu, nên hàng xóm thấy hơi lo lắng, vì vậy chạy ra ngoài xem chuyện gì đã xảy ra, thì thấy Bạch Tú Vân ngồi trên chiếc xích đu trong sân nhà như người tuyết…”
“Phiền thầy cho biết thêm chi tiết, việc này sẽ giúp ích cho chúng con phân tích đặc điểm hành vi của kẻ giết người.” Hàn Ấn lấy một cây bút ghi âm từ ba lô, đặt nó lên bàn bên giường.
“Được rồi.” Ông lặng người đi một lúc, cẩn thận lục lại kí ức năm xưa rồi nói, “Lúc đó, cánh cổng sân và cửa nhà bị mở toang, phòng khách rất lộn xộn. Bộ đồ ngủ của Bạch Tú Vân bị xé toạc, vứt dưới đất. Đứa con trai ngủ trên một chiếc giường nhỏ trong phòng khách. Pháp y kết luận Bạch Tú Vân bị siết cổ đến chết trong phòng khách và bị kéo xuống sân, đặt trên một chiếc xích đu. Thời gian tử vong là khoảng 9 giờ trước khi phát hiện thi thể. Mặt cô ấy bị những cú va đập mạnh, vùng kín bị nhét hai cây bút sáp màu, có dấu hiệu bị xâm hại trước khi chết, nhưng vùng kín không bị tổn thương nhiều, nhìn thấy vết tinh dịch khô ở đùi. Có một hộp bút sáp màu trên bàn trà trong phòng khách. Hộp bút rất mới, dường như mới được mở ra, chỉ thiếu hai cây bút màu. Sáng ra tuyết mới rơi, vì vậy không tìm thấy dấu chân nào, nhưng trên ghế sofa phòng khách, bàn trà và hộp bút sáp, phát hiện một số dấu vân tay không phải của Bạch Tú Vân. Dấu vân tay trên bàn trà và ghế sofa lộn xộn, chúng được xác định là của cùng một người.” Thầy lấy cốc nước trên bàn cạnh giường, nhấp chút cho đỡ khô cổ, nói tiếp, “Đó là vào cuối thập niên 1970, gần như xảy ra rất ít vụ mưu sát, những tội ác biến thái và tàn khốc như vậy lại càng hi hữu, nên khi vụ án xảy ra, phải dùng từ ‘gây chấn động cả nước’ để miêu tả. Xem xét tính chất đặc biệt nghiêm trọng của vụ án, một khi thông tin bị rò rỉ ra ngoài, nó có thể khiến cả xã hội hoảng loạn. Hồi đó tình hình rối ren, phức tạp, lo rằng các lực lượng thù địch sẽ nhân cơ hội làm xáo trộn lòng dân, nên ngay sau khi vụ việc xảy ra, Sở Công an thành phố đã ngay lập tức phong tỏa mọi thông tin, giao cho nhóm Điều tra số Một, vốn là nhóm có tỉ lệ phá án cao nhất trong Sở vào thời điểm đó, ‘ngầm’ phá án trong thời hạn eo hẹp. Sau khi vụ án được khép lại, tất cả hồ sơ được lưu trữ dưới dạng tuyệt mật, không ai được phép tiếp cận nó nếu không được lãnh đạo Sở Công an thành phố phê chuẩn, cũng không thông báo cho toàn xã hội về vụ án này, như thể vụ án chưa bao giờ xảy ra.”
“Tại sao lại bắt nhầm hung thủ ạ?” Cố Phi Phi xen vào trong khi ông đang lấy hơi.
“Chủ yếu là vì nhóm Điều tra đã chọn sai hướng phá án ngay từ đầu.” Ông thở dài. “Vào thời điểm đó, trọng tâm của cuộc điều tra là về bút sáp màu. Khi ấy, hàng hóa rất khan hiếm, bút sáp màu khó mua và đắt tiền. Bạch Tú Vân một mình nuôi con, không thể đủ tiền mua, chắc phải có người tặng. Những thứ đắt tiền xa xỉ như vậy mà lại tặng cho một phụ nữ trẻ đơn thân, chứng tỏ có mối quan hệ nhì nhằng mờ ám nào đó. Do đó, phán đoán sơ bộ của nhóm: Vụ án của Bạch Tú Vân có thể là do tỏ tình thất bại, dẫn đến tức giận, rồi ra tay, nên hi vọng có thể lôi kẻ giết người ra ánh sáng từ hộp bút sáp màu.
“Dựa trên phán đoán này, nhóm Điều tra đã bí mật hỏi đồng nghiệp của Bạch Tú Vân và các mối quan hệ xã hội xung quanh cô ấy. Theo một người đồng nghiệp và cũng là bạn tốt của cô ấy, Lương Diễm, thì vào buổi trưa ngày Bạch Tú Vân bị giết, một người đàn ông thấp bé, tướng mạo trung bình, đã đến đơn vị gặp cô ấy. Buổi chiều, Bạch Tú Vân quay lại và Lương Diễm gặng hỏi. Cô ấy nói rằng người đàn ông đó là bạn học cấp hai, đang theo đuổi cô ấy. Lương Diễm nghĩ hộp bút sáp có thể do người đàn ông đó tặng. Thông qua mô tả của Lương Diễm, nhóm tìm được người đàn ông tên là Từ Hoành. Anh ta là nhân viên bán hàng trong một cửa hàng bách hóa nhà nước. Anh ta thừa nhận có qua lại với Bạch Tú Vân, nhưng phủ nhận hộp bút sáp màu là anh ta tặng. Nhưng sau khi so sánh dấu vân tay, nhóm Điều tra thấy dấu vân tay của anh ta trùng khớp với dấu vân tay trên hộp bút, vì vậy anh ta bị đưa đi thẩm vấn.
“Lúc đó, hầu hết mọi người trong nhóm đều nghi Từ Hoành là kẻ giết người, chưa kể kết quả xét nghiệm tinh dịch cũng trùng khớp với nhóm máu của Từ Hoành. Từ đó, chuỗi bằng chứng đã hình thành. Thời hạn phá án đã đến, Sở và Thành phố liên tiếp gây áp lực lên nhóm Điều tra. Vì vậy, thấy bằng chứng đã đủ vững chắc, dù chưa lấy được khẩu cung của Từ Hoành, trưởng nhóm đã vội vàng báo cáo với Sở Công an rằng kẻ giết người đã bị bắt, lãnh đạo Sở rất vui mừng, cấp báo cho Thành phố. Ngay lập tức, lãnh đạo Thành phố bày tỏ muốn trọng thưởng cho cả nhóm.
“Tuy nhiên, thẩm vấn sau đó không suôn sẻ. Từ Hoành đã đưa ra một lời giải thích hợp lí cho những bằng chứng nhóm Điều tra đưa ra. Anh ta thừa nhận hộp bút sáp là của anh ta tặng, ban đầu anh ta phủ nhận là vì đánh cắp từ kho hàng. Đồng thời, anh ta cũng thừa nhận vết tinh dịch khô ở đùi của Bạch Tú Vân là của anh ta, họ đã tự nguyện quan hệ với nhau vào buổi trưa. Lời anh ta nói rất phù hợp với tình hình thực tế, bởi trên thi thể không thấy vết thương cào xé nghiêm trọng do bị cưỡng hiếp. Nhưng nhóm Điều tra đã ở thế cưỡi lên lưng cọp, nếu thả Từ Hoành và lại tìm manh mối từ đầu thì không còn kịp thời gian. Ngoài ra, việc nói hai lời, sao có thể giải thích với lãnh đạo Sở và lãnh đạo Thành phố. Bị dồn vào đường cùng nên họ nảy ra ý định ‘là anh ta thì là anh ta, không phải là anh ta cũng phải là anh ta’. Có lẽ họ sợ thầy vừa mới gia nhập nhóm, sẽ đi kể linh tinh, lại chưa nắm rõ về thầy thế nào, nên cuộc thẩm vấn kéo dài đến sáng, trưởng nhóm và Châu Hải Sơn kiếm cớ bắt thầy rời khỏi đó, bảo thầy nên quay lại kí túc xá để nghỉ ngơi trước, buổi sáng sẽ tiếp tục thay họ thẩm vấn. Nhưng sáng sớm hôm sau, ngay khi thầy tới, thì nghe nói Từ Hoành đã khai. Anh ta thừa nhận Bạch Tú Vân đã bị anh ta lỡ tay bóp chết khi cưỡng hiếp và kí xác nhận vào biên bản hỏi cung. Anh ta bị xử bắn sau đó không lâu. Thầy vẫn nhớ buổi sáng hôm đó khi vào phòng thẩm vấn, thấy trên tường và sàn vẫn còn vương rất nhiều vết máu. Thầy nghĩ đó là dấu vết Từ Hoành bị tra tấn ép cung…”
“Có nhân chứng nào chứng minh Từ Hoành không có mặt tại thời điểm xảy ra vụ án không?” Hàn Ấn hỏi.
“Có, nhưng không đủ.” Ông gật rồi lắc đầu. “Hoàn cảnh của Từ Hoành tương tự như Bạch Tú Vân. Vợ anh ta mất sớm vì bệnh, để lại cho anh ta một cậu con trai, nhưng anh ta kết hôn sớm hơn nên đứa trẻ khi đó đã 7-8 tuổi. Theo lời đứa trẻ, đêm xảy ra vụ án, nó bị cảm nặng và sốt cao, Từ Hoành ở bèn nó cả đêm để săn sóc. Tuy nhiên, vì đứa trẻ là người thân, lại là con nít và đang bị bệnh nặng, trí nhớ có thể bị nhầm lẫn, vì vậy lời khai của nó không được chấp nhận.”
“Ai chăm sóc con của Từ Hoành sau đó?” Hàn Ấn hỏi lại.
“Ông bà nội của đứa bé vẫn còn lúc đó nên chắc nó sống chung với họ.” Ông nói.
Hàn Ấn gật đầu, liếc nhìn Cố Phi Phi. Cố Phi Phi khẽ lắc đầu, ra hiệu không có vấn đề gì nữa. Đúng lúc này, vợ ông quay lại cầm hộp cơm trưa giữ nhiệt, mọi người ngừng nói chuyện.
“Ông ơi, mau nếm xem sủi cảo thế nào? Biết ông khó tính, không quen đồ người khác gói nên tôi đã mượn nguyên liệu để tự tay gói cho ông đây.” Bà vợ mở nắp hộp cơm trưa, đưa sủi cảo bốc hơi nghi ngút đến trước mặt ông.
“Ngon, ngon lắm, vị rất ngon.” Ông cầm sủi cảo lên, đút vào miệng, gắng sức nhai, rồi đưa hộp về phía Hàn Ấn. “Nào lại đây, thử nếm xem, nếm thử tay nghề của vợ tôi!”
“Dạ thôi ạ, chúng con rất xin lỗi vì đã làm phiền thầy nghỉ ngơi lâu thế. Thật ngại quá, chúng con còn phải đi giải quyết vụ án, vì vậy không làm phiền thầy dùng bữa nữa ạ.” Có Phi Phi từ chối khéo.
Nghe Cố Phi Phi nói vậy, mọi người đồng loạt đứng dậy, chào tạm biệt ông. Ngô Bân dặn hai ông bà phải chú ý nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe, gọi cho anh bất cứ lúc nào nếu có việc gì, sau đó cùng rời khỏi phòng bệnh với mọi người. Khoảnh khắc anh bước ra khỏi phòng bệnh và đóng cửa lại, Ngô Bân bất giác dừng lại, nhìn về phía thầy mình. Lòng anh trào dâng cảm giác buồn đau không thể diễn tả bằng lời, như thể lần chia tay này sẽ là lần từ biệt vĩnh viễn…
---❊ ❖ ❊---
Trước cửa thang máy của hành lang bệnh viện, mọi người đang đợi thang. Hàn Ấn đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng đến chỗ Ngô Bân. “Này, người cảnh sát ở Đồn Công an khu phố Ngọc Sơn đã điều tra đến đâu rồi?”
“À, điều tra rồi. Tôi đã nhận được báo cáo, nhưng chưa có thời gian xem.” Ngô Bân mở túi xách ra, lấy ra một trang giấy và đưa nó cho Hàn Ấn.
Hàn Ấn nhận lấy bản báo cáo, những người khác đều xúm lại, cùng nhìn chằm chằm vào tờ giấy. Nội dung báo cáo như sau: “Từ Dương, nam, 41 tuổi, quê gốc tại tỉnh này. Địa chỉ nhà: Khu phố Ngọc Sơn, quận Tây Thành, thành phố Trường Điền… Từ Dương tốt nghiệp Học viện Cảnh sát tỉnh, khi mới gia nhập lực lượng cảnh sát, được phân công làm cảnh sát tại Đồn Công an đường Hoàng Hà. Là người làm việc siêng năng và tận tụy. Anh đã ba lần xin vào đội Cảnh sát hình sự nhưng không được vì nhiều lí do. Khoảng 2 năm trước, vì lí do cá nhân, anh đã nộp đơn xin chuyển đến Đồn Công an khu phố Ngọc Sơn và được sự chấp thuận của tổ chức…
Báo cáo điều tra rất súc tích, chỉ hơn vài trăm từ, nhưng đủ để mọi người đoán được danh tính của viên cảnh sát này. Nếu không nằm ngoài dự đoán, anh ta chính là con trai của Từ Hoành, người đã bị chết oan năm xưa. Vậy tại sao Từ Dương lại yêu cầu được chuyển đến Đồn Công an khu phố Ngọc Sơn vào 2 năm trước? Việc anh ta xuất hiện trong hai vụ án về sau liệu có phải chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Hơn nữa, tội ác thứ ba của kẻ giết người dường như có mục đích lật lại vụ án của Từ Hoành. Lẽ nào anh ta đang kêu oan cho cha mình? Xem ra, Từ Dương rất đáng ngờ… Mọi người vừa bước vào thang máy, vừa thảo luận về Từ Dương. Khi cánh cửa thang máy sắp đóng lại, một người đàn ông lạ mặt đội mũ đột nhiên với tay vào cửa thang máy. Nhưng khi chuẩn bị bước vô, anh ta đột ngột lùi lại, cúi đầu xuống, hớt hải quay người đi về phía cầu thang bộ.
“Người này bị khùng à? Làm trò gì không biết, sợ chúng ta ăn thịt anh ta sao?” Ngải Tiểu Mĩ bực bội nhấn nút thang máy.
“Người này sao có vẻ quen quen. Hình như em đã nhìn thấy ở đâu đó, chờ đã, cái mũ lưỡi trai… Anh ta là người đã chuyển giấy nhắn đến nhà khách!” Đỗ Anh Hùng kịp phản ứng thì đã quá muộn, thang máy đã bắt đầu đi xuống.
---❊ ❖ ❊---
Khi cánh cửa thang máy ở sảnh Bệnh viện Ung bướu vừa mở, một nhóm người chạy bổ ra. Họ phân công rất rõ ràng: Một người chạy thẳng vào lối thoát hiểm ở bên trái thang máy, một người chạy qua sảnh ra tận cổng bệnh viện. Hai người phụ nữ ở giữa sảnh, một người phụ trách quan sát cẩn trọng xung quanh, người còn lại xuất trình thẻ ngành cho nhân viên bảo vệ đang trực ở cửa và yêu cầu anh ta đưa đến phòng giám sát camera ngay lập tức. ‘Người giao thư’ rất có khả năng là kẻ giết người. Vì bất ngờ gặp hắn trong bệnh viện nên không thể để hắn dễ dàng chạy mất.
Vài phút sau, cánh cửa thiếc màu đỏ của lối thoát hiểm mở ra, Đỗ Anh Hùng áp giải một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đi tới. Cố Phi Phi đưa mắt ra hiệu đưa người thẳng ra xe đậu bên ngoài.
Khi đưa người lên xe, mọi người nhìn kĩ hơn và đều nhận ra anh ta. Anh ta chính là người dân phòng đi cùng sĩ quan cảnh sát Từ Dương tại hiện trường vụ án thứ hai. Lúc đó, Đỗ Anh Hùng mải nôn mật xanh mật vàng, nên chỉ có ấn tượng qua loa với anh ta, không nhớ kĩ như những người còn lại.
“Anh bám theo chúng tôi đến bệnh viện?” Cố Phi Phi cau mày, hất hàm hỏi.
“Không… không, tôi theo dõi mọi người để làm gì? Nếu theo dõi, tôi đã không vào nhầm thang máy với mấy người rối. Tôi đến bệnh viện để gặp một người bạn.” Người dân phòng ra sức biện minh.
“Tờ giấy nhắn đó là anh mang đến nhà khách, đúng không?” Cố Phi Phi vặn hỏi ngay lập tức.
“Vâng, là tôi.” Người dân phòng gật đầu, tỏ ra hợp tác, “Nhưng… nhưng là tôi giúp người khác.”
“Anh gửi giúp cho ai?” Cố Phi Phi hỏi.
“Điều này… điều này…” Anh ta luống cuống như gà mắc tóc, dường như không muốn bán đứng người phía sau.
“Anh có biết, người anh giúp chuyển thư có thể là kẻ giết người ở khu phố Ngọc Sơn không? Anh có muốn trở thành đồng phạm của anh ta?” Đỗ Anh Hùng chỉ thẳng mặt người dân phòng, giọng đe nẹt.
“Không… không… không, Từ Dương không thể là hung thủ…” Khi nhận ra mình đã lỡ miệng, giọng anh ta rụt rè hơn, “Anh ấy… anh ấy chỉ muốn giúp mọi người phá án nhanh hơn.”
“Ý anh là Từ Dương đã sai anh gửi cho chúng tôi một tờ giấy nhắn?” Có Phi Phi tiếp lời, rồi quay đầu, đưa mắt nhìn Hàn Ấn và Ngô Bân.
Hàn Ấn hiểu ý của cô. Khi biết Từ Dương là con trai của Từ Hoành, anh đã cảm thấy hắn có động cơ phạm tội. Bây giờ lại chứng minh được tờ giấy nhắn là do hắn sai người gửi đến, nên càng khả nghi hơn. Hàn Ấn đẩy kính trên sống mũi, đánh giá một lượt người dân phòng: “Tại sao anh nghĩ Từ Dương không phải là hung thủ?”
“Cái này tôi cũng không rõ. Dù sao thì tôi cũng thân thiết với anh Từ khá lâu rồi. Tôi thấy anh ấy rất tốt.” Người dân phòng do dự một lúc, tiếp lời, “Nói thật với anh, chuyện của cha anh ấy, anh ấy từng kể với tôi. Anh Từ nói rằng, lí do anh ấy trở thành cảnh sát là để ngày nào đó rửa sạch nỗi oan khuất của cha. Vì thế, anh ấy đã làm việc cần mẫn để mong được chuyển đến Đội Hình sự của Sở Công an thành phố. Chỉ có gia nhập Đội Hình sự, anh ấy mới có thể tiếp cận hồ sơ vụ án của cha, nhưng cấp trên đã không cho cơ hội, khiến anh ấy nản lòng. Tuy nhiên, anh Từ bảo rằng, ngay cả khi anh ấy vào được Đội Hình sự, thì vụ án của cha cũng khó mà lật lại ngay được. Bởi vì gã cảnh sát kết án oan cho cha anh ấy bây giờ là kẻ quyền cao chức trọng trong Sở.”
“Nếu anh ta không phải là hung thủ, sao không đến gặp trực tiếp chúng tôi để nói chuyện đàng hoàng, mà lại lén la lén lút như vậy?” Ngải Tiểu Mĩ không phục để thêm vào.
“Tôi cũng hỏi anh ấy về điều này. Anh ấy nói nếu mọi người biết danh tính của anh ấy, chắc chắn sẽ liệt anh ấy vào danh sách nghi can để điều tra. Anh ấy không muốn làm chệch hướng điều tra của mọi người, không muốn mọi người lãng phí thời gian điều tra anh ấy.” Người dân phòng trả lời khá bình tĩnh.
“Anh ta có nói tại sao đang làm tốt công việc tại Đồn Công an cũ, sau lại xin điều chuyển đến khu phố Ngọc Sơn không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Hình như đã từng nói…” Người dân phòng suy nghĩ một lúc. “Để tiện chăm sóc ông nội sống ở khu phố Ngọc Sơn.”
“Ồ.” Có Phi Phi trầm ngâm gật đầu. Cô đến gần Hàn Ấn và Ngô Bân, thì thầm vài lời, rồi quay lại, nói với giọng nghiêm nghị khác thường, “Cuộc trò chuyện hôm nay giữa chúng ta, anh phải giữ kín, không được phép tiết lộ nửa lời với Từ Dương. Mặc dù anh chỉ là dân phòng, nhưng anh nên hiểu các quy tắc của cảnh sát. Nếu anh phá hoại các hành động tiếp theo của chúng tôi, chúng tôi chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm, liệt anh vào danh sách đồng phạm, hiểu chưa?”
“Tôi biết… tôi biết, yên tâm, tất nhiên tôi hiểu các quy tắc, tôi sẽ chú ý bảo mật.” Người dân phòng gật đầu như gà mổ thóc.
“Nhân tiện, anh tên là gì?” Hàn Ấn cất giọng hỏi khi người dân phòng chuẩn bị xuống xe.
“À, tên tôi là Chu Nghị.” Người dân phòng đáp lại.