Trở lại nhà khách, mọi người ăn uống qua loa đôi chút rồi lại bắt đầu thảo luận về vụ án.
Trọng tâm của cuộc thảo luận là về Từ Dương. Theo như thông tin hiện có trong tay, anh ta là người có động cơ gây án nhất. Trước hết, phải theo dõi anh ta ngay lập tức. Tất nhiên, cũng không thể bị động chờ anh ta phạm tội tiếp, cần phải có cách chủ động ra tay để anh ta lộ ra sơ hở. Ví dụ, giúp anh ta tìm ra thủ phạm thực sự của vụ án Bạch Tú Vân và thăm dò phản ứng của anh ta; hoặc bày ra một cái bẫy, giả vờ tìm ra một nghi can đáng ngờ nhất, nhưng không có bằng chứng thuyết phục, bó tay với nghi can đó, rồi vô tình rò rỉ danh tính nghi can cho Từ Dương để xem anh ta sẽ làm gì. Phương án trước tương đối khó khăn bởi đã hơn 30 năm trôi qua, thật khó để tìm ra manh mối điều tra. Điều duy nhất có thể làm là phân tích các đặc điểm hành vi, nhưng điều này không mang lại bằng chứng thực sự thuyết phục. Xem ra phương án sau, có vẻ khả thi hơn…
Ngay khi mọi người đang bàn tán rôm rả thì điện thoại di động của Ngô Bân reo lên. Sau khi tiếp máy, anh chỉ nói Dạ một câu rồi cả người như kẻ mất hồn. Anh đờ đẫn đặt điện thoại xuống, lấy tay bịt miệng, nhắm mắt lại, cố kìm dòng nước mắt rồi đau đớn nói. “Thầy tôi… thầy vừa đi rồi.”
Ngô Bân vừa dứt lời, mọi người đều sốc. Vài giờ trước, thầy vẫn ổn, tại sao mới thoắt cái đã như vậy? Lẽ nào mọi việc buổi sáng là hiện tượng ‘hồi quang phản chiếu’? Mọi người không biết phải nói gì một lúc lâu, Ngải Tiểu Mĩ cũng không cầm được nước mắt.
Hồi quang phản chiếu : Hiện tượng một người đang bị bệnh nặng, cơ thể suy yếu, đột nhiên hồi phục mạnh mẽ, trở nên tỉnh táo, khỏe mạnh trước khi mất.
Ngô Bân lau nước mắt. “Hôm nay đến đây thôi. Tôi phải đến chỗ cô, xem lo liệu hậu sự cho thầy thế nào.”
“Để chúng tôi đi với anh. Liệu cô có trách anh buổi sáng đã tới hỏi chuyện làm thầy mệt nhọc quá độ, tất cả đều do lỗi của chúng tôi, tiện thể xem chúng tôi có giúp được không.” Có Phi Phi nghẹn ngào.
“Được rồi.” Ngô Bân gật đầu chấp thuận. Anh biết Cố Phi Phi trong lòng rất ân hận, nếu không cho cô đi, có lẽ cô không thể nhẹ lòng được. Cân nhắc một lúc, anh nói với Hàn Ấn, “Việc của thầy, anh không cần đi nữa, vụ án cần phải xử lí gấp. Anh ở lại nhà khách sắp xếp lại toàn bộ vụ án, xem có tìm ra bước đột phá nào không. Nếu có thể, anh hãy thử dựng lại hồ sơ vụ án Bạch Tú Vân.”
“Được rồi, hãy chuyển lời chia buồn của tôi đến cô nhé!” Hàn Ấn suy nghĩ một lúc. “Anh hãy bảo các sĩ quan trong Ban Chuyên án mang tất cả các tài liệu liên quan vụ án đến đây!”
“Không vấn đề gì! Tôi sẽ bảo họ mang tới.” Ngô Bân trả lời trong khi nhấc điện thoại di động lên và gọi cho Ban Chuyên án.
---❊ ❖ ❊---
Bây giờ, tất cả thông tin về vụ án 7.4 đều ở trước mặt Hàn Ấn, anh đọc nghiền ngẫm suốt hơn 2 tiếng đồng hồ. Anh nhắm mắt lại, hàng ngàn manh mối trong đầu kết nối lại với nhau, việc anh phải làm tiếp theo là bóc tách từng vấn đề một…
Thứ nhất, khi phá các vụ án giết người hàng loạt biến thái trước kia, thường thì vụ án giết người đầu tiên của hung thủ là bước ngoặt quan trọng nhất. Kẻ giết người không phải là do trời phú. Chúng trở thành kẻ giết người hàng loạt là trải qua quá trình từ khi bắt đầu đến lúc chín muồi và dễ mắc sai lầm nhất ở lần đầu. Nhưng, vụ án 7.4 thì hoàn toàn khác. Dù hai vụ án đầu tiên gây sốc và tàn nhẫn đến tột cùng, nhưng chúng chỉ là bước đệm. Từ hành động của hung thủ, ném nội tạng của hai nạn nhân đầu tiên ở hiện trường vụ án thứ ba, cho thấy điều này đặc biệt rõ ràng. Vì vậy, hung thủ thực sự quan tâm đến trường hợp thứ ba, có nghĩa là vụ giết người cuối cùng đáng để nghiên cứu nhất. Nhưng Hàn Ấn nghĩ, tại sao phải lấy hai vụ trước làm bước đệm? Tại sao lại cố tình chọn hai vụ án nổi bật và tàn khốc nhất trong lịch sử tội phạm biến thái mà đều chưa phá nổi? Như Hàn Ấn đã phân tích trước đây, hung thủ có thể muốn nói với thế giới rằng, vụ án thứ ba cũng là vụ án treo, nhưng việc chuẩn bị trước đó có quá rối rắm nếu chỉ cần truyền một thông điệp đơn giản như vậy? Liệu có đang chuyện bé xé ra to? Chắc chắn động cơ không chỉ đơn thuần như vậy. Hàn Ấn cảm thấy ngoài việc truyền đi ‘thông điệp’, hung thủ còn cố tình tạo điểm nhấn sao cho mọi người quan tâm nhất. Hành động này phản ánh trạng thái tâm lí của hung thủ: ‘gấp gáp’, ‘đánh cược’, ‘được ăn cả ngã về không’, vậy hoàn cảnh nào đã đẩy hung thủ rơi vào trạng thái tâm lí đó?
Thứ hai, như đã đề cập ở trên, hung thủ tập trung vào vụ án thứ ba. Động cơ gây án có lẽ là muốn kêu oan cho Từ Hoành, muốn tìm ra hung thủ thực sự. Cho nên trong tất cả những người liên quan đến vụ án Bạch Tú Vân, ai quan tâm đến hai điều này? Từ Dương là một, còn ai nữa? Có lẽ sẽ là con trai của Bạch Tú Vân?
Thứ ba, trước tiên phải nhắc đến một sự thật, Bạch Tú Vân năm đó không hề bị cưỡng hiếp. Hung thủ rõ ràng đã biết nội tình lúc đó. Do đó, trong lần bắt chước thứ ba, không có vụ cưỡng hiếp nào. Vậy ai biết được sự thật này? Hung thủ năm đó phải biết, các sĩ quan cảnh sát điều tra nòng cốt năm đó cũng biết, còn ai nữa? Không chỉ vậy, hồ sơ và tất cả ghi chép trong vụ án Bạch Tú Vân đã được niêm phong và lưu trữ. Ngoại trừ hung thủ năm đó và điều tra viên chính, việc nạn nhân bị đánh thâm tím, bầm dập phần mặt và nhét hai cây sáp màu vào vùng kín, hai chi tiết này ai có thể biết?
Thứ tư, đọc bài đăng mà hung thủ đã công khai về vụ án đầu tiên trên một diễn đàn trực tuyến. Hắn miêu tả tư thế của nạn nhân như sau: “Thi thể nằm ngửa, đầu hướng về phía Nam, chân hướng về phía Bắc…” Dân thường sẽ không nói như vậy, cách miêu tả thế này thường là của các phóng viên đưa tin về tội phạm, hoặc các nhà văn trinh thám, tất nhiên, bao gồm cả cảnh sát, hoặc những người quen thuộc với công việc của cảnh sát…
Thứ năm, như đã phân tích trước đây, hung thủ rất quen thuộc với khu phố Ngọc Sơn, hắn chắc chắn là người địa phương. Nhìn vào cách gây án của ba vụ giết người liên tiếp trong một khoảng thời gian ngắn, có thể nói rằng, hung thủ hành động rất dứt khoát và gọn ghẽ, tư duy cẩn trọng, mong muốn gây án để thu hút sự chú ý khá rõ ràng, chứng tỏ hắn có một trình độ trí tuệ nhất định, là kẻ giết người có tổ chức điển hình. Trước đây đã từng nhắc đến chuyện này nhiều lần, xuất phát từ bản năng tự vệ, kẻ giết người có tổ chức thường chọn gây án ở những khu vực mà chúng tương đối nắm rõ, nhưng không phơi bày phạm vi hoạt động hằng ngày của chúng. Do đó, hung thủ vụ án đã chọn khu vực mình sống và tiếp tục phạm tội trong một phạm vi nhỏ hẹp, điều này có vẻ bất thường. Lí do duy nhất có thể giải thích: Hắn muốn gây ảnh hưởng đến cuộc điều tra của cảnh sát, hoặc muốn quan sát ở cự li gần và tham gia vào việc điều tra của cảnh sát. Vậy thì ai có đủ điều kiện như vậy? Điều quan trọng nhất là, mục đích của hắn khi giám sát điều tra của cảnh sát là gì?
Tóm lại, năm điểm trên có điểm chung gì? Ai đủ những điều kiện trên?
Thực ra, khi Hàn Ấn liệt kê từng câu hỏi, những khuôn mặt quen thuộc và xa lạ đang lướt qua trong đầu anh. Anh tin rằng kẻ giết người muốn thu hút sự chú ý của mọi người, lại rất quan tâm đến cuộc điều tra của cảnh sát, có lẽ hắn đang ở ngay bên cạnh họ. Các từ khóa trong những câu hỏi đó là: gấp gáp, gây chú ý, kêu oan, biết nội tình vụ án, thạo ngôn ngữ trong ngành, quan sát điều tra của cảnh sát từ cự li gần… Chúng đan xen nhau, liệu ai sẽ hiện ra rõ mồn một trong đầu của Hàn Ấn?
Không biết bao lâu sau, một niềm vui thoáng xuất hiện trên khuôn mặt của Hàn Ấn, rõ ràng anh đã có một cái tên, nhưng sau khi giơ tay đẩy gọng kính trên sống mũi lên, anh lại rơi vào suy nghĩ mông lung…
Các kết luận trên đều xuất phát từ việc phân tích các đặc điểm hành vi, thiếu bằng chứng xác thực để định tội. Hàn Ấn nhớ lại cuộc thảo luận vài giờ trước, cần đặt ra một cái bẫy để hung thủ tự chui đầu vào rọ ư? Không, việc này quá phức tạp. Hàn Ấn nghĩ có thể thử ‘cách đầu tiên’, dùng hung thủ của 30 năm trước để dụ hung thủ bây giờ, đây không phải là việc bất khả thi.
---❊ ❖ ❊---
Hàn Ấn mở bút ghi âm, giọng nói trầm ấm của thầy Ngô Bân vang lên trong phòng. Ông miêu tả vụ án của Bạch Tú Vân sống động như diễn ra trước mắt, Hàn Ấn bất giác thổn thức…
Vụ Bạch Tú Vân rõ ràng là do một người quen biết gây án. Toàn bộ tội ác từ đầu đến cuối chứa đầy sự oán hận.
Theo lí thuyết phân tích đặc điểm hành vi, khuôn mặt của nạn nhân bị tấn công trực diện nghiêm trọng, thông thường hung thủ là một người quen. Ngoài ra, hung thủ đã để mở cổng sân và cửa nhà sau khi phạm tội, hiện trường là phòng khách một mớ hỗn độn, quần áo của Bạch Tú Vân bị xé vụn và vứt xuống đất bừa bãi. Thêm vào đó, ngoài dấu vân tay của Từ Hoành, còn có một loạt dấu vân tay khác của hung thủ, khá lộn xộn và không hề có ý che đậy… Từ những đặc điểm này, có thể thấy hung thủ đã ở trong trạng thái giận dữ tột đỉnh, điên rồ và mất lí trí.
Tiếp theo, là hai hành vi khiến người ta kinh sợ và dựng tóc gáy. Hộp bút sáp là Từ Hoành tặng cho con trai của Bạch Tú Vân, không phải do hung thủ mang tới hiện trường. Hắn đã nhét hai cây bút sáp vào vùng kín của Bạch Tú Vân, chứng tỏ hắn đố kị với Từ Hoành. Còn việc hắn đặt Bạch Tú Vân khỏa thân ngồi trên chiếc xích đu trong sân càng chứng tỏ hung thủ ở gần Bạch Tú Vân. Có lẽ hình ảnh Bạch Tú Vân ngồi trên xích đu vào ngày thường đã hằn sâu trong tâm trí hắn và hắn bị điều đó thu hút. Trong lúc điên loạn, hắn vẫn tái tạo cảnh tượng khiến hắn ấn tượng sâu sắc một cách mỉa mai. Đặc điểm hành vi này cũng như các hành vi trước đó, cho thấy sự bốc đồng, non nớt và tâm trạng bị kích động của hung thủ, điều đó có nghĩa là lúc đó hắn vẫn còn khá trẻ.
Cuối cùng, về thời điểm xảy ra vụ giết người: Bạn trai của Bạch Tú Vân đã xuất hiện trong đơn vị của cô ấy vào buổi trưa, sau đó Bạch Tú Vân đưa anh ta về nhà và quan hệ. Cô ấy bị giết vào tối hôm đó, cái chết chứa đầy sự nhục nhã và oán hận. Quá trình này cho thấy hai điểm: Hung thủ phải ở gần Bạch Tú Vân và cũng đang theo đuổi Bạch Tú Vân.
Trước tiên, hãy tóm tắt bản chất của vụ án: Vụ án Bạch Tú Vân về cơ bản là một vụ giết người do nhất thời nông nổi. Động cơ là ghen tuông và phẫn nộ. Hung thủ gây án ở trạng thái điên dại, mất hết lí trí và cách gây án man rợ cho thấy, có lẽ do tác dụng của rượu.
Chúng ta hãy tóm tắt lại phác họa hung thủ hơn 30 năm trước: Khoảng 20 tuổi, chắc chắn trẻ hơn Bạch Tú Vân, không chỉ quen Bạch Tú Vân, mà còn cùng đơn vị, thường xuyên tiếp xúc với Bạch Tú Vân hằng ngày, tính cách hơi lãng mạn…
Bây giờ, có vẻ như hung thủ thực sự đã được gợi mở trong tâm trí của Hàn Ấn. Anh nhanh chóng gõ bàn phím laptop vài cái, vào trang web hành chính, xem lại sơ yếu lí lịch nhân sự của một người. Khi nhìn thấy ngày tháng năm sinh, Hàn Ấn nở một nụ cười ma mãnh, rồi bắt đầu suy ngẫm về từng chi tiết trong cuộc trò chuyện với người đó… Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không biết vì sao, nụ cười trên khuôn mặt anh tươi rói hơn, anh nghĩ tới một kế hoạch bắn hai con chim bằng một mũi tên, không phải, mà là bắn hai con quỷ bằng một mũi tên.
Bước đầu tiên của kế hoạch là đến Bệnh viện U bướu liên lạc với Ngô Bân và Cố Phi Phi, sau đó thử tìm Từ Dương nói chuyện, cuối cùng họ sẽ cùng đến một nơi.
Bây giờ đã gần tối, Hàn Ấn cần phải nhanh chân lên, tranh thủ kết thúc vụ án, cho sự thật phơi bày ngay trong tối nay.
---❊ ❖ ❊---
Vào lúc 8 giờ tối, Hàn Ấn xuất hiện một mình tại Đồn Công an khu phố Ngọc Sơn. Anh tìm Từ Dương, người đang chơi cờ với dân phòng Chu Nghị, và hỏi anh ta có biết nhà của chủ tịch Ủy ban khu phố Trần Huy ở đâu không? Từ Dương nói anh ta đương nhiên biết nhà của ‘lãnh đạo cấp trên’. Hàn Ấn giả vờ cẩn trọng, cố ý đưa ra thông tin Trần Huy rất có khả năng là kẻ đã giết Bạch Tú Vân hơn 30 năm trước, hi vọng Từ Dương sẽ đưa anh đến nơi ở của Trần Huy ngay lập tức để hỏi vài câu thăm dò…
“Tại sao anh lại đi một mình, đội trưởng Ngô Bân và những người trong Nhóm Hỗ trợ của anh đâu?” Từ Dương ngờ vực hỏi, đảo mắt nhìn Hàn Ấn từ trên xuống dưới.
“À, thầy của đội trưởng Ngô, cựu đội trưởng Đội Hình sự, vừa qua đời. Anh ấy đến đó giúp lo hậu sự nên không có thời gian tới, các đồng nghiệp khác trong Nhóm Hỗ trợ cũng tới để chia buồn với gia đình họ.” Hàn Ấn bình tĩnh nói.
“Có hai chúng ta đi thôi, liệu có ổn không? Đó là một kẻ giết người biến thái hơn 30 năm trước đấy?” Từ Dương cau mày, hỏi một cách thận trọng.
“Vậy thì gọi vài cảnh sát ở đồn cùng đi.” Hàn Ấn nhìn ngang ngó dọc.
“Gọi vài cảnh sát? Bây giờ anh có thấy ai trong đồn không? Tối nay có chiến dịch càn quét các ổ mại dâm, làm gì còn nhiều nhân lực thế?” Từ Dương quay đầu lại, chỉ vào Chu Nghị, người dân phòng đang chăm chú nhìn vào bàn cờ, dường như đang suy nghĩ nước cờ tiếp theo, “Hay là cho cậu ấy theo?”
Hàn Ấn liếc nhìn người dân phòng, miễn cưỡng đồng ý: “Không sao, thêm người là thêm sức mà.”
“Hai anh đợi tôi chút, tôi đi vệ sinh đã!” Trước khi rời đi, Chu Nghị dáng vẻ muốn đi vệ sinh gấp, lao như bay về phía WC.
---❊ ❖ ❊---
15 phút sau, Từ Dương và Chu Nghị đã dẫn Hàn Ấn đến gõ cửa nhà Trần Huy, chủ tịch Ủy ban khu phố.
Hàn Ấn nhìn phòng khách được trang trí trang trọng, liền cất tiếng khen ngợi: “Ngôi nhà này được trang trí đẹp quá, sao ông lại sống một mình?”
“Đâu có, gần đây sức khỏe của mẹ vợ tôi yếu quá, vợ tôi về nhà mẹ để chăm sóc bà hai ba ngày. Con gái tôi làm việc ở Bắc Kinh, 1 năm về nhà may ra được vài lần.” Trần Huy cười đon đả, mời ba người ngồi xuống, nói thêm, “Các anh tìm tôi là có liên quan đến vụ án của Tú Vân hả?”
“Vâng.” Hàn Ấn nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Tôi muốn hỏi, mối quan hệ của ông với Bạch Tú Vân lúc đó như thế nào? Hai người cùng làm chung một nơi, sớm tối bên nhau, tình cảm chắc là rất tốt nhỉ? Ông có thích cô ấy không?”
“Anh… ý anh là gì?” Nụ cười trên khuôn mặt Trần Huy vụt tắt, giọng nói như gằn từng tiếng, “Anh nghi ngờ tôi đã giết Bạch Tú Vân?”
“Thực ra ông chính là hung thủ!” Hàn Ấn trong lòng chắc như đinh đóng cột hung thủ là Trần Huy, anh chẳng cần phải lôi thôi dài dòng, nên không hề khách sáo mà đi vào thẳng vấn đề, “Tôi đã đăng nhập vào trang web chính thức của Văn phòng Ủy ban khu phố. Sau khi xem sơ yếu lí lịch của ông, tôi biết ông sinh năm 1960, tức là ông chưa đầy 20 tuổi vào thời điểm xảy ra vụ án, phù hợp với hồ sơ phác họa của tôi về độ tuổi hung thủ. Ông ở cùng đơn vị với cô ấy, làm cùng một phòng, thường xuyên tiếp xúc thân thiết với nhau, đến mức ông nảy sinh tình cảm với cô ấy… tất cả đều phù hợp với hồ sơ của tôi về hung thủ.”
“Đủ rồi, đừng nói nhảm nữa!” Trần Huy nhảy dựng khỏi ghế, tức tối hét to, “Tôi không hiểu hồ sơ chết tiệt của anh là gì, nhưng anh đang trắng trợn bêu riếu, hạ nhục một cán bộ nhà nước. Tôi sẽ kiện anh lên cấp trên.”
“Hừm! Ông có biết sơ hở của ông ở đâu không?” Hàn Ấn hừ một tiếng, bình tĩnh nói tiếp, “Ông không nên tỏ ra quá hưởng thụ khi mô tả hiện trường một vụ án, tất nhiên, đó chưa phải là sơ hở chí mạng nhất. ‘Không cướp của, không cưỡng hiếp, giết người rồi đặt lên xích đu…’ Ông nhớ lại đi, đây là những gì ông đã nói với chúng tôi lần trước. Chắc ông không ngờ, lời nói này đồng nghĩa với việc ông tự tố cáo mình chính là kẻ giết người!” Thấy Trần Huy lặng người đi, không có phản ứng gì, Hàn Ấn mỉm cười mỉa mai, “Chắc ông vẫn chưa hiểu mình sai ở đâu. Vậy thì tôi sẽ giải thích cho ông nghe. Trong vụ án của Bạch Tú Vân, cảnh sát đã phong tỏa tất cả các thông tin và tình tiết liên quan đến vụ án, kể cả việc kết án cũng chưa hề công bố rộng rãi, cho nên hầu như những người nghe kể về vụ án đều nghĩ rằng Tú Vân bị cưỡng hiếp và giết chết. Vâng, ngay cả các sĩ quan cảnh sát cũng nghĩ như vậy. Nhưng thực tế, do tranh cãi với Bạch Tú Vân, hung thủ đã lỡ tay bóp chết cô ấy, chứ chưa kịp có hành vi cưỡng hiếp. Điểm này có lẽ chỉ những cảnh sát tham gia vào vụ án và hung thủ mới biết, làm sao ông lại biết?”
“Tôi… tôi…” Trần Huy ấp úng không nói nên lời, hơi bối rối. Nhưng một lúc sau, hắn đột nhiên nhìn chằm chằm và bình tĩnh như không, “Tôi chỉ buột miệng thôi, không chú ý đến từ ngữ. Nhưng kể cả tôi có nói như thế, thì cũng không thể chứng minh tôi là hung thủ. Nếu anh thực sự muốn bắt tôi, thì phải có bằng chứng xác thực, vậy anh có không? Nếu không có thì mau cút đi! Cút ngay, hiểu không?” Nói đến đây, Trần Huy tỏ ra rất gay gắt, kích động như thể đã bị hàm oan.
Lúc này, Chu Nghị, người dân phòng nãy giờ im lặng theo dõi Hàn Ấn và Trần Huy đối thoại, đột nhiên đứng dậy khỏi ghế sofa. Anh ta đi về phía Trần Huy như vẻ muốn xoa dịu, nhưng đột nhiên vòng ra phía sau Trần Huy, một tay nhanh như cắt siết chặt cổ Trần Huy, tay bên kia là một lưỡi dao găm hình răng cưa sáng loáng, kể sát cổ họng Trần Huy.
“Mày biết không, thật thú vị, họ cần bằng chứng, nhưng tao thì không cần, tao có thể trực tiếp kết án mày, án tử hình sẽ được thi hành ngay lập tức!” Chu Nghị cười khẩy, khuôn mặt lạnh tanh.
“Cậu… cậu là…” Trần Huy ngớ người ra vì tình huống đột ngột, chẳng mấy chốc đã kịp tỉnh lại. Ông ta toàn thân cứng đơ, giọng nói như lạc đi, “Cậu… cậu có phải là con trai của Bạch Tú Vân?”
“Đúng, là tao.” Chu Nghị thở hổn hển bên tai Trần Huy, gằn từng tiếng ớn lạnh, “Mày thích mẹ tao mà? Xin chúc mừng, mày sắp được đoàn tụ với mẹ tao!”
“Tiểu Phong, cha con họ Hà, chú còn nhớ tên con là Hà Tiểu Phong. Chú thực sự rất thích mẹ con, nhưng bà ấy lại chọn một thằng bán hàng thối tha vừa lùn vừa mập. Tối đó, chú giận quá nên uống nhiều rượu, đầu óc lơ mơ, chú chỉ lỡ tay giết mẹ con. Chú biết chuyện đã đến nước này, nói gì cũng vô ích, chú chết không đáng tiếc, nhưng con vì cái mạng rẻ mạt của chú mà tự hủy hoại cuộc đời mình liệu có đáng không? Hãy để pháp luật xét xử chú, được không con?” Từ một cán bộ tép riu phòng Tuyên truyền leo lên được ghế chủ tịch Ủy ban khu phố, quả nhiên Trần Huy bụng dạ thâm sâu, thấy tính mạng mình đang nguy cấp, sau khi tính toán thấu đáo, cứ cố giữ lại cái mạng mình trước đã rồi tính sau, hắn đành thừa nhận việc là hung thủ sát hại mẹ Chu Nghị.
Chu Nghị cười như điên dại, nhưng nước mắt trào ra từ khóe mắt. Anh ta nói với giọng nghẹn ngào: “Kể từ khi hiểu chuyện, tôi đã là một đứa trẻ mồ côi, tôi mơ thấy nhiều lần một giấc mơ giống nhau, mơ thấy một gã đàn ông cưỡi trên người phụ nữ, một tay siết chặt cổ người phụ nữ, tay kia đánh túi bụi lên mặt người phụ nữ, cho đến khi người phụ nữ nằm đó bất động. Nhưng hắn vẫn chưa buông tha…
“Hết lần này đến lần khác, cảnh tượng ấy rất rõ ràng, nhưng tôi không thể nhớ được dáng vẻ của gã đàn ông đó. Mỗi khi muốn nhìn rõ mặt hắn, tôi đều giật mình tỉnh giấc. Tôi đã hỏi bà nội nhiều lần, tại sao tôi luôn nằm mơ như vậy? Nhưng bà đều lảng tránh, cho tới khi sắp mất vì bệnh, bà mới nói với tôi rằng, đó không phải là một giấc mơ, có lẽ là kí ức thời thơ ấu của tôi. Người phụ nữ xuất hiện trong giấc mơ là mẹ tôi, mẹ đã bị giết khi tôi 3 tuổi, thi thể mẹ được đặt trên một cái xích đu trong sân… Từ đó, tôi luôn có linh cảm hung thủ vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, nếu không thì tại sao linh hồn mẹ luôn đi theo tôi? Sau đó, tôi trở về thành phố nơi mình sinh ra. Khi tôi chắc chắn linh cảm của mình là đúng, tôi bắt đầu tìm kiếm ông, thậm chí để tìm thấy ông, tôi đã giết ba người vô tội. Ông nghĩ tôi sẽ tha cho ông sao?”
“Đợi đã! Chu Nghị, đừng nông nổi.” Hàn Ấn xua tay với Chu Nghị, ra hiệu cho anh ta bình tĩnh lại. “Trả lời tôi một câu hỏi. Từ Dương biết cha anh ấy đã bị oan vì buổi tối mẹ cậu bị giết, Từ Dương sốt cao, nhưng nhớ rất rõ cha luôn ở bên cạnh mình, chỉ vì cảnh sát điều tra quá nhẫn tâm bắt cha Từ Dương làm vật thế mạng, vì vậy mới phớt lờ lời khai của anh ấy. Nhưng làm sao anh biết mẹ anh không bị cha Từ Dương giết?”
“Đó là định mệnh!” Chu Nghị nở nụ cười chua xót với Từ Dương, giải thích, “Tôi trở về quê. Lúc đầu, tôi chỉ muốn nhờ cô Lương Diễm giúp tôi tìm việc, vì nghe bà nội kể rằng khi còn sống, mẹ và cô ấy rất thân nhau. Cô ấy từng gửi tiền cho bà tôi, là một người đáng tin cậy. Sau đó, khi bắt mối liên lạc lại, nói về vụ án năm xưa của mẹ, cô ấy có nhắc đến cha anh Từ, cô ấy biết mối quan hệ giữa mẹ tôi và cha anh Từ hồi đó đã rất chắc chắn. Cha anh Từ không thể giết mẹ tôi vì yêu đơn phương được. Cô ấy cũng nói rằng, cô ấy đã nhấn mạnh điều này với cảnh sát vào thời điểm đó, nhưng không ai thèm đếm xỉa. Vì vậy, tôi thầm thề rằng sẽ truy ra kẻ giết người thực sự và báo thù rửa hận cho mẹ. Tôi tin rằng mẹ đã nhắn gửi chuyện này cho tôi qua giấc mơ. Sau đó, có thể đó là ý trời, nên cô Lương Diễm đã nhờ quan hệ tìm cho tôi công việc dân phòng, tình cờ hai người con của hai linh hồn oan khuất đã đến với nhau.”
Sau khi nghe lời thổ lộ của Chu Nghị, nụ cười cay đắng nở trên mặt Từ Dương, anh nói, “Người anh em, chúng ta có duyên phận như vậy, nên nghe anh nói, em hãy bỏ con dao xuống, cách trả thù thế này, anh tin rằng mẹ em và cha anh trên trời có biết, cũng sẽ không chấp nhận đâu. Em nghĩ mình có thể chạy thoát sao?”
Từ Dương nói đoạn, chậm rãi bước đến cửa phòng, mở cửa. Ngô Bân, Cố Phi Phi, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ chạy vào. Đỗ Anh Hùng lao lên phía trước đầu tiên, giơ súng nhắm thẳng vào Chu Nghị, nghiêm giọng: “Biết điều thì hãy đặt con dao xuống. Như vậy anh còn có thể thấy hung thủ thực sự bị phán quyết, bằng không anh chỉ có thể ôm mối hận đi gặp mẹ mình.”
“Để dao xuống! Nhanh!”
Mấy nòng súng đen ngòm nhắm thẳng vào Chu Nghị. Chu Nghị siết cổ Trần Huy và lùi lại mấy bước, hét lên với Từ Dương: “Hóa ra là anh đã hợp tác với họ để mưu hại tôi? Anh quên mất cha anh đã chết oan thế nào sao?”
“Anh không bao giờ quên. Cũng như em, anh vô cùng căm ghét những gã cảnh sát bỉ ổi và kẻ giết người man rợ năm đó, nhưng anh là một cảnh sát, kể cả khi anh là một công dân bình thường, anh cũng hi vọng giải quyết mọi việc theo luật pháp. Thù hận không thể xua đuổi được thù hận, nó sẽ chỉ thiêu rụi chúng ta. Em tỉnh lại đi, đừng lầm lạc nữa!” Từ Dương giải thích chân thành.
“Là anh đúng không? Có phải là anh phá kế hoạch của tôi?” Thấy Từ Dương không thể đứng về phía mình, Chu Nghị càng tức giận hơn, anh ta hét lên với Hàn Ấn như kẻ điên, “Nói, anh nói đi. Trả lời tôi, làm thế nào anh biết là tôi? Nói! Nói mau!”
Hàn Ấn mỉm cười, nói nhẹ nhàng: “Ban nãy tôi chỉ nói dối Trần Huy. Thực ra, còn có một người nữa hiểu được ẩn tình của vụ án, đó chính là con trai của Bạch Tú Vân, chính là anh. Lúc đó anh vẫn còn nhỏ, không thể hiểu và diễn đạt được những điều nhìn thấy, nhưng chúng đã ăn sâu vào trí nhớ của anh, đồng hành cùng anh suốt cuộc đời. Đây có thể là định mệnh của anh. Anh có thể chọn lựa giống như Từ Dương, để pháp luật một ngày nào đó sẽ trừng phạt hung thủ thực sự. Nhưng anh không làm như thế, anh đã chọn sử dụng bạo lực để trấn áp bạo lực, anh đã định sẵn cho mình sống trong bóng tối mãi mãi.
“Về chuyện của anh, tôi đã đến bệnh viện và biết danh tính của anh rồi. Tôi đã xem bệnh án của anh, anh bị xơ phổi. Đây là bệnh di truyền của gia đình. Trước đây, cha anh cũng mất vì bệnh này. Thực ra căn bệnh này thường khởi phát sau tuổi 50, nhưng không biết tại sao cha anh và anh lại phát bệnh sớm như vậy. Theo bác sĩ điều trị chính, bệnh của anh đã đến giai đoạn cuối, chỉ còn lại khoảng nửa năm nữa. Ngày anh đến chẩn đoán bệnh cách đây hơn 3 tháng, điều này trùng hợp với thời điểm nhà văn Trương Tùng Lâm kết giao với anh trên diễn đàn, vì vậy tôi biết động cơ phạm tội của anh – anh đã bắt chước hai trong số những vụ án biến thái gây chấn động nhất, dụ thành công Bộ phận Hỗ trợ Trọng án giỏi nhất nước tới thành phố Trường Điền, rồi sau đó dẫn dắt tới vụ án của mẹ anh. Mục đích cuối cùng là mượn tay chúng tôi tìm ra hung thủ trong thời gian ngắn nhất, sau đó anh có thể xử riêng kẻ đó trước khi từ giã cõi đời, báo thù cho mẹ.”
“Đúng! Ngay cả khi anh đã biết tất cả mọi thứ, anh cũng không thể thay đổi được kết cục này. Ngay từ đầu, tôi đã sẵn sàng cùng chết với hắn, nên hắn vẫn phải chết!” Chu Nghị bộ mặt dữ dằn, lạnh lùng nói.
“Đợi đã, tôi chưa nói xong.” Hàn Ấn giơ ngón tay lên, chỉ vào Trần Huy, hỏi dồn Chu Nghị, “Tôi chắc chắn, khi anh vung dao, súng của đồng nghiệp tôi cũng sẽ nổ. Tôi cũng chắc chắn, anh không thể thoát khỏi phát súng đó. Nhưng Trần Huy thì khác. Chúng tôi đã chuẩn bị xe cứu thương cho ông ta ở tầng dưới, nghĩa là, cái bẫy mà anh hao tâm tổn trí, bất chấp thủ đoạn để bày ra cuối cùng cũng chỉ lấy đi tính mạng của chính anh. Nhưng anh vẫn có sự lựa chọn tốt hơn, như anh Từ và các đồng nghiệp của tôi đã nói, hãy trao ông ta cho pháp luật và dùng danh nghĩa pháp luật để đường hoàng trả thù cho mẹ anh có phải sẽ tốt hơn không? Tôi biết, lời đề nghị của tôi có thể đi chệch với ý định ban đầu của anh. Mối thù hận của anh bao năm qua không thể hóa giải bằng vài lời của tôi, nhưng xin anh hãy nghĩ về mẹ và cô Lương Diễm. Họ là hai người vô tội nhất trong cơn ác mộng này. Nếu anh vung con dao trong tay vào lúc này, họ khác nào sẽ trở thành đồng phạm và chịu sự ô nhục vĩnh viễn. Anh có muốn như vậy không? Anh có muốn ai đó nói rằng chính mẹ anh đã báo mộng sai anh đi giết người? Anh có muốn ai đó nói, cô Lương Diễm đã dùng tính mạng của mình để giúp anh báo thù? Tôi tin dòng nước mắt của anh khi đứng trước mộ mẹ là chân thành. Khi anh giết cô Lương Diễm, trái tim anh cũng rỉ máu, nào, đặt con dao xuống, hãy đứng trước tòa án và nói cho tất cả biết…”
Choang! Một âm thanh đanh thép vang lên, dường như xuất hiện ở lối vào địa ngục, không phải tiếng súng, mà là tiếng dao nhọn rơi xuống đất. Chu Nghị buông Trần Huy ra, từ từ khuỵu xuống, ôm mặt khóc tức tưởi. Còn Trần Huy cả người mềm nhũn, ngã gục xuống sàn, run lẩy bẩy và tiểu tiện không tự chủ ra quần, bộ dạng thảm thương giống như một con chó cùng mất chủ.
Từ Dương bước chầm chậm đến chỗ Chu Nghị, ngồi xổm xuống và ôm thật chặt Chu Nghị…