Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
mất tích kì lạ

Tại Bộ phận Hỗ trợ Trọng án của Cục Điều tra Hình sự.

Cố Phi Phi đón lấy hồ sơ vụ án do Ngô Quốc Khánh, người phụ trách Bộ phận Hỗ trợ Trọng án chuyển qua. Cô nghiêm mặt lại hồi lâu.

Theo hồ sơ ghi chép thì có một loạt các vụ mất tích liên tiếp từ năm 2008 đến nay, 8 thanh niên đã biến mất gần như cùng một khu vực trong thị trấn nhỏ nằm ở biên giới phía Tây Nam Trung Quốc. Vụ cuối cùng xảy ra ba ngày trước, người mất tích là một sinh viên năm thứ ba, trở về quê để nghỉ hè. Đây là vụ thứ hai trong ngày. Buổi sớm hôm đó, một cậu bé 16 tuổi cũng bị mất tích. Do thái độ thiếu nhiệt tình của Đồn Công an khu vực mà gia đình của hai người mất tích sau này đã cùng liên kết với người thân của những người mất tích trước đó, đưa chuyện này ra truyền thông. Sau khi giới truyền thông rầm rộ đưa tin, Sở Công an thành phố địa phương này mới chú ý tới vụ án, ngay lập tức thành lập Ban Chuyên án và xin sự giúp đỡ của Bộ phận Hỗ trợ Trọng án.

“Đồn Công an nơi đó quá tắc trách, không coi mạng sống của dân chúng ra gì!” Cố Phi Phi quẳng hồ sơ trong tay, giọng đầy giận dữ, “Nếu quan tâm đến vụ án thì sẽ không có nhiều người mất tích như thế.”

“Đúng vậy, phải xử phạt nghiêm khắc những người vô trách nhiệm thế này.” Khuôn mặt của Ngô Quốc Khánh trầm xuống, giọng ông đanh lại như thép. Nhưng một lúc sau, ông dịu giọng đi, “Nói thật là, sau khi xem lại các vụ án giết người hàng loạt man rợ nhiều lần, thầy thấy thực ra thủ đoạn gây án của hung thủ không có gì ghê gớm, đặc điểm và quy luật đều rất rõ ràng, hoàn toàn có thể ngăn chặn ngay từ giai đoạn đầu của vụ án, nhưng vì cảnh sát địa phương lười nhác và lơ là nên vụ án mới trở nên trầm trọng hơn. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, không thể đổ hết trách nhiệm lên các cảnh sát địa phương. Bởi tình huống mà họ phải đối mặt phức tạp và nghiêm trọng hơn rất nhiều so với suy nghĩ của họ, đặc biệt là những vùng kinh tế kém phát triển, nơi có dân số lưu động mật độ dày đặc, khó có thể phán đoán được tính chất của các vụ án mất tích. Điều quan trọng hơn là nhiều sĩ quan cảnh sát địa phương còn lạ lẫm với cái gọi là ‘kẻ sát nhân hàng loạt’. Một số người có thể đã làm cảnh sát cả đời mà vẫn chưa gặp phải trường hợp này, cho nên họ thiếu nhạy cảm và mất cảnh giác với những vụ kiểu này là điều dễ hiểu. Đây cũng là lí do tại sao Bộ phận Hỗ trợ của chúng ta tồn tại. Nhiệm vụ của chúng ta chính là hỗ trợ ngay lập tức cho lực lượng cảnh sát yếu và mỏng ở tuyến dưới để phá án, nên em hãy cân nhắc thận trọng, làm thế nào để giải quyết vụ án này.”

“Tại sao thầy muốn giao vụ này cho nhóm của em?” Chưa đợi Ngô Quốc Khánh kịp bảy tỏ, Cố Phi Phi đã hỏi với giọng điệu phân vân, “Em tin thầy cũng đã nhận định được, khoảng cách thời gian dài như vậy, e là những người mất tích trước đó đều đã bị sát hại, cái gọi là vụ mất tích hàng loạt đã thực sự trở thành vụ án giết người hàng loạt liên quan đến 8 nạn nhân. Vẫn là câu hỏi ban đầu, một vụ án lớn như vậy chỉ có em và hai trợ thủ trẻ măng, cảnh sát địa phương liệu có nghĩ Bộ phận Hỗ trợ Trọng án không coi trọng vụ án của họ không ạ?”

“Thầy vẫn phải nói câu này, thầy tin vào khả năng của em!” Ngô Quốc Khánh nói khích lệ bằng lời lẽ chân thành, “Cứ thoải mái hành động, Bộ phận của chúng ta luôn xem trọng năng lực và phẩm chất, chúng ta chỉ nói chuyện với nhau bằng kết quả, hơn nữa lần này còn có Hàn Ấn hỗ trợ em!”

“Ý thầy là Hàn Ấn cũng sẽ tham gia vụ này?” Cố Phi Phi không ngờ Ngô Quốc Khánh chủ động nhắc đến, chẳng khác nào nói trúng tim đen cô.

“Ừ, thầy đã đọc hồ sơ vụ án ‘bắt cóc trẻ em hàng loạt’. Thầy phải vỗ tay khen ngợi chàng trai trẻ này, chỉ mất chưa đầy một ngày để cho kẻ giết người nhiều năm hiện nguyên hình, đúng là kì tích, cho nên lần này em phải đưa cậu ta theo.” Ngô Quốc Khánh nói với khuôn mặt đầy vẻ khen ngợi.

“Vâng, em sẽ phối hợp với anh ấy.” Cố Phi Phi trong lòng vui như mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn lãnh đạm như không.

“Đợi đã!” Ngô Quốc Khánh thấy Cố Phi Phi đứng dậy và định rời đi, thì đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Thầy quên chưa hỏi, hai đứa nhóc ấy làm việc thế nào?”

“Cũng được, không đến nỗi ạ! Biết cách phát huy thế mạnh của mình, cũng rất kiên cường, nhưng đôi khi tính vẫn còn hơi trẻ con.” Cố Phi Phi khẽ mỉm cười.

“Không sao, tụi nhóc cần thời gian để trưởng thành.” Ngô Quốc Khánh mỉm cười nói, rồi phất tay. “Như vậy thì thầy có thể yên tâm rồi, em làm việc đi, đi sớm về sớm.” Ngô Quốc Khánh giơ tay lên ra hiệu.

“Vâng! Thầy đừng lo, em sẽ cố gắng kết thúc vụ án sớm ạ.” Cố Phi Phi tự tin trả lời.

---❊ ❖ ❊---

Thị trấn Bồ Ninh, thành phố Quang Minh, tỉnh Vân Biên.

Khi Nhóm Hỗ trợ gồm Cố Phi Phi và Hàn Ấn đến thị trấn, qua Ban Chuyên án do Sở Công an địa phương thành lập, họ được biết số lượng người mất tích đã tăng từ 8 lên hơn 17 người, nơi xảy ra vụ án cũng không còn giới hạn trong phạm vi nhỏ hẹp nữa, độ tuổi của nạn nhân cũng trải rộng hơn, khiến vụ án càng phức tạp, chông gai.

Trình tự giống như các vụ án trước đó, trước hết Nhóm Hỗ trợ cần phải lắng nghe tóm tắt vụ án và sau đó đi tới hiện trường.

Những người mất tích đều là nam, trừ một người là nữ, nằm ở ba thôn liền kề nhau của thị trấn Bồ Ninh, đó là thôn Kháo Sơn, thôn Hâm Thành và thôn Đài Câu.

Trong số đó, người mất tích nhiều nhất là thôn Hâm Thành, nằm giữa hai thôn còn lại, với tổng số nạn nhân là 14 người. Nơi 13 người bị mất tích tập trung ở ‘khu vực hình thang’ hình thành bởi giao lộ của bốn con đường gần lối vào thôn. Thời gian mất tích chủ yếu là từ 9 giờ sáng đến 11 giờ sáng, ngoại trừ một người dưới 12 tuổi, những người còn lại đều 16 tuổi đến 22 tuổi. Ngoài ra còn có một người mất tích trong thôn, là một kế toán 55 tuổi, biến mất gần Ủy ban thôn vào buổi tối. Ông ta cũng là người mất tích thứ ba tính ngược từ hiện tại trở về trước.

Ba người còn lại, có hai người từ thôn Đài Câu. Người thứ nhất là một phụ nữ 30 tuổi, mất tích gần một cửa hàng tạp hóa ở phía Bắc thôn vào buổi tối, người kia là một người đàn ông 38 tuổi, cũng biến mất vào buổi tối tại gần ven suối của thôn. Nạn nhân cuối cùng là người thôn Kháo Sơn, một người đàn ông 41 tuổi, biến mất vào buổi tối gần một cây cầu đá trong thôn.

Hơn nữa, về năm mất tích: Ba người mất tích từ hai thôn khác đã nói ở trên, cùng với kế toán của thôn Hàm Thành, đều mất tích trong năm nay, cộng với 5 người mất tích trong ‘khu vực hình thang’, thì riêng năm nay đã có tới 9 nạn nhân, đây là năm có số người mất tích nhiều nhất tính theo số liệu thống kê vụ án xảy ra kể từ đầu tháng 3 năm 2008.

Điều mà Nhóm Hỗ trợ không ngờ nhất là tất cả những nơi mất tích đều không phải là nơi hẻo lánh. ‘Khu vực hình thang’ có số lượng người mất tích nhiều nhất không chỉ xe cộ đi lại nườm nượp mà còn có tầm nhìn thoáng đãng, đã có một số nhà máy xung quanh. Nó nằm ở gần phía Nam lối vào thôn Hâm Thành, chu vi khoảng 200 mét, phía trước là tỉnh lộ 213, phía sau là một con đường nhựa mới rải nhưng chưa được thông xe, bên trái là một con đường đất rộng 3 mét, bên phải là một con đường đá bốn làn xe. Suy đoán một cách toàn diện: Khu vực gần đường đất chính là nơi tập trung những người mất tích nhiều nhất. Phía Bắc con đường đất gần với vườn cây ăn quả được dân làng bao thầu. Ngoài ra còn có một mô đất cao gần 2 mét, đây là chỗ che khuất tầm nhìn.

Thôn Hâm Thành có số người mất tích nhiều nhất. Đây là khu vực điều tra trọng điểm của các vụ mất tích. Nơi này cách trung tâm thị trấn Bồ Ninh khoảng 2 ki-lô-mét. Hàn Ấn và Cố Phi Phi muốn tiếp xúc với người dân địa phương nhiều nhất có thể, vì vậy họ nói không muốn ở trong thị trấn mà muốn tìm một nơi trong thôn Hâm Thành tá túc. Trưởng thôn là Dương Kình Tùng chủ động mời cả nhóm về nhà mình ở tạm.

Con trai và con dâu của trưởng thôn làm việc ở tỉnh xa, nên phòng ở chái nhà phía Tây trống huơ trống hoác, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng được ở phòng phía Bắc, còn Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ ở phòng phía Nam. Vì người cốt lõi phụ trách vụ án là Hàn Ấn, nên sau khi ăn tối do trưởng thôn thết đãi xong xuôi, mọi người tập trung lại tại nhà phía Bắc để bàn về vụ án.

Thông tin của vụ mất tích này đặc biệt lộn xộn. Thời gian, địa điểm và người mất tích cần được sắp xếp lại cẩn thận. Hàn Ấn cho rằng hung thủ ít nhất là hai người hoặc hai nhóm người trở lên, một trong số đó có đặc điểm gây án rõ ràng: Vị trí phạm tội chủ yếu ở khu vực hình thang, thời gian phạm tội tập trung từ 9 giờ sáng đến 11 giờ sáng, nhưng 13 người mất tích không hẳn đều do kẻ đó gây ra. Tính theo xác suất, hung thủ này chủ yếu nhắm vào những người đang độ tuổi thanh xuân, vì vậy, trước hết có thể loại trừ cậu bé mất tích tuổi nhỏ nhất, còn các vụ sinh viên đại học mất tích và vụ thứ hai từ dưới tính lên tuy đều xảy ra ở khu vực hình thang và độ tuổi nằm trong phạm vi của mục tiêu, nhưng hai vụ bắt cóc chỉ xảy ra cách nhau có 1-2 tiếng. Mật độ gây án như vậy xét từ góc độ nhu cầu tâm lí là cực kì hiếm. Do đó, việc hai người này mất tích, chắc chắn có một người không liên quan gì đến hung thủ này. Tóm lại, hung thủ có thể liên quan đến ít nhất 11 nạn nhân. Đồng thời, từ các đặc điểm trên có thể thấy rõ, hung thủ phạm tội mà không có động cơ, đó là tội ác biến thái. Một tên tội phạm có động cơ rõ ràng sẽ không thể hiện các đặc điểm gây án một cách thường xuyên và dễ dàng nhận dạng như thế. Các nạn nhân khả năng cao đều đã bị giết, giờ chỉ có thể chính thức khẳng định đây là vụ án giết người hàng loạt. Vì vậy, bước đầu có thể phác họa hung thủ từ những thông tin cơ bản thế nào?

Điểm đầu tiên, như đã đề cập trước đó, khu vực hình thang không phải là nơi khuất nẻo, mà là một khu vực mở, có xe cộ lưu thông. Việc chọn một nơi như vậy để săn lùng mục tiêu của kẻ giết người hàng loạt này chứng tỏ hắn không hề khôn ngoan. Bất kì kẻ giết người nào lên kế hoạch gây án từ trước sẽ không chọn những nơi thế này. Nhưng như vậy cho thấy, vụ giết người đầu tiên của hung thủ có thể chỉ là một ý định nhất thời, tức là một vụ án do hành động bộc phát, nhưng hắn đã đạt được sự khoái cảm chưa từng có. Cho nên dần dà, hung thủ đã hình thành mô hình cố định cho địa điểm và thủ đoạn gây án. Hơn nữa, khu vực hình thang hẳn là nơi hắn hay ngang qua trong cuộc sống hằng ngày.

Thứ hai, cứ cho là gặp may khi giết người ở khu vực thoáng tầm nhìn mà không bị phát giác, thì làm thế nào hung thủ có thể nhanh chóng đưa nạn nhân ra khỏi hiện trường mà không bị người đi đường chú ý? Làm thế nào xử lí thi thể không chút tăm hơi? Từ hai câu hỏi này, khả năng lớn nhất là: Hung thủ có thể dùng xe hơi để chở và ném xác, hơn nữa, có lẽ hắn sống một mình, vì vậy không ai biết hắn phạm tội.

Điểm thứ ba, cho dù nạn nhân bị sát hại hay bị khống chế nhanh như chớp, nhưng hiện trường vụ án lại thoáng tầm nhìn, chứng tỏ hung thủ rất gan lì, có kĩ năng và kinh nghiệm đáng kể, từ đó có thể kết luận: Hung thủ phải có tiền án, hoặc đã từng phục vụ trong quân đội, hoặc từng là cảnh sát.

Thứ tư, từ đặc điểm của người mất tích có thể suy ra động cơ tâm lí của hung thủ. Những người mất tích đều là thanh niên. Hung thủ có thể chọn nhóm này làm mục tiêu sát hại vì nhiều lí do: 1. Chế ngự và khống chế nam thanh niên để thể hiện bản thân, đạt được khoái cảm hắn không thể có trong cuộc sống hằng ngày; 2. Thanh niên ở độ tuổi này là nguyên nhân gây kích thích ban đầu, có thể khiến hắn bị xúc phạm và giày vò; 3. Hung thủ là dân đồng tính và có thể từng bị từ chối tình cảm… Bất kể là ba động cơ trên, chỉ có một động cơ hay cả ba động cơ đều phù hợp với hung thủ, thì nói tóm lại, nó phản ánh tâm trạng cô đơn, cực đoan, tự ti và khả năng giao tiếp kém với người xung quanh… của hung thủ.

Điểm thứ năm, độ tuổi của hung thủ rất khó đánh giá, bởi vì thông tin hiện tại không đủ để nắm rõ động cơ tâm lí thực sự của hắn. Theo như phân tích ở trên, nếu đó là động cơ đầu tiên, tuổi của hung thủ thường ở giai đoạn tương đối trưởng thành, có sự từng trải nhất định, trải qua những thất bại, tức là trên 30 tuổi. Nếu là động cơ thứ hai, độ tuổi có lẽ trẻ hơn một chút, đang tuổi thanh xuân. Còn nếu là động cơ cuối cùng, phạm vi độ tuổi có khả năng rộng hơn, cũng có thể độ tuổi tương đương với nạn nhân. Nhưng nói chung, nhìn từ góc độ kinh nghiệm, sự gan góc, sức mạnh thể chất… hung thủ có lẽ ở độ tuổi từ 30 đến 50 tuổi. Tuy nhiên, độ tuổi trong hồ sơ phác họa tội phạm luôn là một mắt xích tương đối yếu, khi phá án, không nên quá lệ thuộc một cách cứng nhắc.

Phác họa tội phạm thực ra là một cách nhìn vào bản chất thông qua các hiện tượng. Thời gian, địa điểm, cách thức gây án, hành vi đánh dấu, thông tin nạn nhân… đều là đối tượng tham chiếu. Thông qua việc tổng kết, suy luận, phục dựng, mới hình dung được về hung thủ. Sau khi hoàn thành hồ sơ phác họa của cái gọi là hung thủ số một, về bản chất, coi như đã gạt sang được 11 trường hợp. Vậy những trường hợp còn lại, đem đến hình dung về hung thủ như thế nào?

Trong 6 trường hợp còn lại, các nạn nhân đã quá phạm vi độ tuổi, từ 12 đến 55 tuổi. Các địa điểm gây án không chỉ rải rác, mà còn có tính ngẫu nhiên nhất định. Trong số những người đàn ông và phụ nữ mất tích, có bốn người độ tuổi trưởng thành, ngoại trừ khoảng thời gian biến mất tương tự, không tìm thấy bất kì điểm giao cắt hay điểm chung nào. Nếu như họ bị sát hại bởi cùng một hung thủ, điểm thu hút hắn dường như chỉ vì họ đi một mình vào ban đêm. Còn về giới tính, tuổi tác và địa điểm gây án đều là lựa chọn ngẫu nhiên, động cơ chưa rõ ràng…

---❊ ❖ ❊---

Trong khi mọi người đang tập trung vào phân tích của Hàn Ấn, Đỗ Anh Hùng đột nhiên đưa ngón trỏ lên miệng, ra hiệu im lặng. Không đợi người khác kịp phản ứng, anh vội rút súng từ thắt lưng, khẽ khàng bước ra khỏi phòng phía Bắc, ghé tai lên cửa nghe ngóng, rồi đột nhiên mở toang cửa. Một khuôn mặt u ám xuất hiện trước mặt anh, gần như mặt đối mặt.

Đó là một khuôn mặt cực kì gầy guộc với vầng trán rộng, cảm nhọn hoắt, xương gò má nhô cao, mí mắt trũng, đôi mắt to lồi ra như hai quả bóng bàn, giống như người ngoài hành tinh trong các bộ phim khoa học viễn tưởng.

Đỗ Anh Hùng bị bất ngờ khi thấy khuôn mặt này, toàn thân nổi da gà, theo phản xạ tự nhiên tung một cước, người đàn ông kia văng ra xa 3, 4 mét.

Đám đông vội lao ra khỏi phòng, vây quanh ‘kẻ nghe lén’ đang ngã văng ở giữa sân. Đỗ Anh Hùng cầm súng chỉ vào người đàn ông, hỏi to: “Anh là ai? Tại sao lại nghe lén chúng tôi?”

Điều khiến mọi người chết lặng là khi nghe ‘lời chất vấn’ của đám đông vây quanh, ‘người ngoài hành tinh’ kia chỉ ngồi trên đất khóc hu hu, xoa bộ ngực khô đét và nói lắp bắp, “Đau… đau quá… Kẻ xấu… kẻ xấu… mách để bố đánh…”

“Ôi trời ơi, hiểu lầm, hiểu lầm rồi, mọi người đừng làm khó nó, nó là thằng Phùng ngốc trong thôn.” Khi mọi người chưa kịp hiểu đầu đuôi ra sao thì trưởng thôn đã chạy ra khỏi nhà chính, tách vội đám đông và đỡ ‘kẻ nghe lén’ dậy, vừa giúp hắn phủi bụi, vừa giải thích, “Thằng bé này tên là Phùng Căn. Nó bị chậm phát triển trí tuệ, hơn 30 tuổi rồi mà chỉ có trí khôn như đứa trẻ mấy tuổi. Cha nó cũng mất tích 2 tháng trước. Kể từ đó, nó hằng ngày cứ đi khắp thôn, có lúc lang thang cả đêm ở ngoài. Chắc nó thấy tôi dẫn các anh chị về nhà nên tưởng đã tìm thấy cha nó, mới đi theo đấy.”

“Cha cậu ta là kế toán trong thôn bị mất tích?” Cố Phi Phi nhìn Phùng Căn, hỏi với giọng cảm thông.

“Vâng, chúng tôi khá thân. Tối hôm đó, tôi, cha nó và một người bạn đã uống rượu tán gẫu trong quán nhỏ cạnh Ủy ban thôn. Sau đó, cha nó nói lo cho thằng Phùng ngốc, nên phải về trước, từ đó mất tích luôn. Trưởng thôn kể lể một lúc, cười chua xót với mọi người, rồi quay sang dỗ ngọt Phùng Căn, “Ngoan, về nhà đi, nếu không mẹ con lại lo. Bác nhất định sẽ giúp con tìm cha, được chứ?”

“Bác… không được lừa đó… tìm bố…” Phùng Căn được trưởng thôn dỗ dành, ngúng nguẩy cái đầu rồi đi về phía cổng sân. Khi đến cổng, cậu ta đột nhiên quay lại, tay làm tư thế cầm súng lục, nhắm vào Đỗ Anh Hùng, miệng phát ra âm thanh pằng pằng , “Kẻ xấu… bắn kẻ xấu…”

Dáng vẻ ngây ngô của Phùng Căn khiến mọi người bật cười. Đỗ Anh Hùng cười khổ, nhét súng vào thắt lưng, lắc đầu. “Thôi xong, tôi đã đắc tội với người ngoài hành tinh!”

Sau đó, có lẽ vẫn còn quá khiếp đảm khi chạm mặt Phùng Căn, cả một đêm, Đỗ Anh Hùng trằn trọc không yên, cứ nhắm mắt vào là khuôn mặt giống người ngoài hành tinh kia lại hiện lên. Mãi anh mới mơ màng ngủ thiếp đi thì nằm mơ thấy mình bị người ngoài hành tinh bắt cóc, anh giật mình tỉnh giấc, sợ toát mồ hôi lạnh.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »