Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
xác chết đêm trăng tròn

Dựa trên những phân tích tập trung tối qua, về cơ bản có thể xác định rằng, hung thủ gây ra các vụ mất tích có ít nhất hai người hoặc hai nhóm. Thực tế, không thể giải quyết tất cả các vụ án cùng một lúc, đặc biệt là 6 trường hợp mà tối qua Hàn Ấn đã phân tích sau cùng, sự khác biệt lớn, lại có quá nhiều yếu tố không chắc chắn, động cơ phạm tội cũng khó nắm bắt hơn. Nếu đặt chung với nhau để cùng xử lí thì Nhóm Hỗ trợ sẽ nhọc công, hao tốn nhiều sức lực mà lại không khoa học.

Đối chiếu các yếu tố bất lợi nêu trên, Cố Phi Phi và Ban Chuyên án địa phương đã thảo luận, cuối cùng đồng ý nhắm vào hung thủ số một có đặc điểm rõ ràng sẽ là hướng triển khai chính.

Hung thủ số một là dân địa phương, sống một mình, có xe hơi, đã có tiền án hoặc từng phục vụ trong quân đội. Hắn cô đơn, cực đoan và ít giao tiếp với người khác. Hắn có thể là kẻ đồng tính luyến ái. Ban Chuyên án bắt đầu điều tra sàng lọc đối tượng tại thôn Hâm Thành.

Do vị trí địa lí đặc biệt, nằm gần biên giới Tây Nam, cho nên kể từ cuối thập niên 1980 đến nay, tình trạng hút chích ở các thôn thuộc thị trấn Bồ Ninh rất nghiêm trọng, thôn Hâm Thành cũng không ngoại lệ. Ngoài ra, các sòng bạc ngầm tràn lan xung quanh thôn và thị trấn, có rất nhiều con bạc ‘khát nước’. Ma túy và cờ bạc là hai tệ nạn dễ dẫn tới con đường tội phạm. Cho nên không ít người trong thôn có tiền án tiền sự. Sau khi rà soát hai ngày, cảnh sát đã để mắt tới một người đàn ông tên Tôn Đại Thành.

Tôn Đại Thành, 46 tuổi, cách đây 20 năm buôn bán ở một khu chợ. Sau một lần cãi vã, trong cơn tức giận, hắn đã vung cuốc vào đầu người kia. Người ta nói rằng, lúc đầu người kia rơi xuống đất, đôi mắt vẫn chớp chớp vì ngạc nhiên. Tôn Đại Thành bị kết án 15 năm tù, trong thời gian đó, vợ hắn dẫn theo con đi tái hôn. Tôn Đại Thành được mãn hạn tù vào tháng 1 năm 2008. Sau khi ra tù, với sự giúp đỡ của người thân, hắn lái xe tải cho một kho lạnh. Kho lạnh cách khu vực hình thang chưa đến 50 mét, hơn nữa 3 người mất tích đã từng là công nhân trong kho lạnh này.

Tôn Đại Thành sống một mình, nơi ở của hắn cũng không xa kho lạnh. Sau khi ra tù, hắn có hành vi không đàng hoàng, từng sàm sỡ và nhìn trộm đàn ông. Theo kinh nghiệm trong quá khứ, nhiều tội ác biến thái đều xuất phát từ những hành vi ban đầu này. Ngoài ra, thời điểm bộc phát hành vi phạm tội biến thái lần đầu thường đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng phá án. Nếu có thể tìm ra điểm bất thường của nghi can tại thời điểm tương ứng, thì càng có thể ‘khoá chặt’ nghi can. Ví dụ, tên tội phạm chuyển từ một nơi quen thuộc đến một khu vực xa lạ, sự cô đơn và cảm giác bất an khiến hắn phải tìm cách giải thoát. Hoặc vì bị giam cầm, nhân cách chống xã hội của hắn lên tới đỉnh điểm, sau khi được thả tự do, hắn bắt đầu trả thù đời một cách điên cuồng… Thời điểm Tôn Đại Thành ra tù chỉ cách vụ mất tích đầu tiên 2 tháng. Thời gian có thể được kết nối. Ngoài ra, hắn từng có hành vi sàm sỡ và nhìn trộm, nơi làm việc rất gần nơi xảy ra vụ án, quen biết với ba nạn nhân… Chính vì vậy, hắn có khả năng là nghi can số một, Nhóm Hỗ trợ quyết định theo dõi 24 giờ.

---❊ ❖ ❊---

Tối đó, đến lượt Ngải Tiểu Mĩ và Anh Hùng trực, cũng như mấy đêm trước, Tôn Đại Thành đã ngủ sớm, khoảnh sân tối im lặng đến rợn người.

Vào lúc hơn 10 giờ, vì đến kì ‘đèn đỏ’, Ngải Tiểu Mĩ bị đau bụng, Anh Hùng bảo cô về trước nghỉ ngơi. Ngải Tiểu Mĩ muốn nán lại, nhưng đau quá không thể chịu nổi nên phải để Đỗ Anh Hùng ở lại thực hiện nhiệm vụ một mình. Không ngờ, ngay sau khi cô rời đi, Tôn Đại Thành đã ra ngoài.

Tôn Đại Thành không lái xe mà đi dọc theo con đường cái. Có vẻ khá nhàn tản, nhưng sao lại đi dạo mát vào đêm hôm thế này, chắc hẳn là làm chuyện gì mờ ám. Đỗ Anh Hùng chú ý giữ khoảng cách phía sau hắn, cẩn thận theo dõi từng động tĩnh, chỉ một lát sau, anh theo chân hắn đến khu vực hình thang, nơi thường xuyên xảy ra mất tích.

Như đã nói, có một số nhà máy gần khu vực hình thang, kho lạnh nơi Tôn Đại Thành làm việc cũng nằm ở khu đó. Tuy nhiên, Tôn Đại Thành hình như không phải đến chỗ làm. Hắn lấm la lấm lét nhìn quanh trước cửa rồi nhanh như cắt đi vào một nhà vệ sinh công cộng cách không xa kho lạnh. Đỗ Anh Hùng nấp sau một cây dương đối diện đó, buồn bực tự hỏi, hắn ta có điên không? Đêm hôm khuya khoắt chạy đến đây để đi vệ sinh? Nhưng sau khi nghĩ lại, anh lập tức hiểu ra: “Tên biến thái đáng chết này đến nhìn trộm người khác đi tiểu!”

Đỗ Anh Hùng rút điện thoại di động ra, muốn báo cho Hàn Ấn chuyện này. Đột nhiên anh nghe thấy một tiếng thở như kéo bễ phát ra từ bãi cỏ bên đường. Anh bật chức năng chiếu sáng của điện thoại di động, rọi về phía có âm thanh, chỉ thấy trong màn đêm đen đặc thình lình xuất hiện một đôi mắt xanh thẫm. Nhìn kĩ, hóa ra đó là một con vật không rõ là chó hay sói, cao bằng nửa người, toàn thân đen tuyền. Dưới tia sáng phát ra từ điện thoại di động, đôi mắt ma quái đó long lên sòng sọc.

Hành động của Anh Hùng đã kích động con thú đó, nó tỏ ra hung hãn vô cùng, miệng gầm gừ vài lần, rồi ‘gâu’ một tiếng bổ nhào về phía anh.

Hóa ra đó là một con becgie lớn, nhưng trông còn dữ tợn hơn cả sói, bị nó tấn công e là khó mà thoát được. Nghĩ đến đây, Đỗ Anh Hùng quay người, co giò bỏ chạy. Mặc dù sự việc xảy ra quá đột ngột, nhưng đầu óc anh vẫn đủ tỉnh táo, lựa chọn khôn ngoan là chạy đến tỉnh lộ 213 phía trước, nơi có xe cộ đi lại, biết đâu con becgie sẽ sợ hãi.

Anh chạy bán sống bán chết, thỉnh thoảng quay đầu lại liếc xem con chó đó còn cách mình bao xa, khi sắp đến tỉnh lộ 123, do bất cẩn anh bị vấp một cái rồi cả người lảo đảo. Ngay lúc định đứng thẳng dậy, anh bỗng thấy vai mình quệt phải thứ gì đó, cơ thể mất thăng bằng, lao bổ chửng về phía trước, tiếp đó đầu kêu rầm một tiếng, anh bỗng rơi vào trạng thái mơ hồ. Không rõ tại sao, lúc anh sắp hoàn toàn bất tỉnh, trước mặt anh dường như xuất hiện khuôn mặt của ‘người ngoài hành tinh’…

---❊ ❖ ❊---

Anh Hùng mở mắt vào sáng ngày hôm sau, thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng sáng, xung quanh là những khuôn mặt quen thuộc đang lo lắng không yên.

“Em đang ở đâu?” Đỗ Anh Hùng nheo mắt, lẩm bẩm hỏi.

Thấy anh cuối cùng cũng tỉnh dậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Hàn Ấn mỉm cười, bước tới. “Đây là bệnh viện nội thành. Cậu bị một chiếc ô tô đâm phải. May mà Phùng Căn đi lang thang quanh thôn đã thấy cậu. Cậu ấy chạy đến nhà của trưởng thôn báo tin, chúng tôi mới tìm thấy cậu.”

“Ôi, em không còn nhớ gì nữa. Em chỉ nhớ mình bị một con chó becgie lớn đuổi theo đến tỉnh lộ 213 thì ngã xuống, hết.” Đỗ Anh Hùng gắng sức nói vài câu, cố nhịn đau. “Em có bị thương nặng không?”

“Không sao, không sao. Xương bả vai bị rạn. Lưng và trán bị trầy xước, chỉ cần khâu vài mũi. Ngoài ra đầu bị chấn động nhẹ. Còn lại đều bình thường.” Cố Phi Phi đến bên giường. “Cậu thật may mắn. Từ hiện trường vụ tai nạn, có thể thấy người lái xe đã khá tỉnh táo và phản ứng nhanh nhạy, kịp thời đánh tay lái, vì vậy chỉ có gương chiếu hậu bên phải đập vào vai cậu, khiến cậu ngã xuống, nhưng chiếc xe gây tai nạn thì không may mắn cho lắm. Một cây bên đường và một cột điện đã bị húc đổ.”

“Người lái xe thì sao?” Đỗ Anh Hùng lo lắng hỏi.

“Tôi không rõ, chắc là cũng bị thương không nặng lắm. Khi chúng tôi đến nơi, chiếc xe đã biến mất. Chắc người lái xe tưởng anh ta đã đâm chết cậu, nên bỏ chạy.” Cố Phi Phi lắc đầu và thở dài. “Đáng tiếc, Phùng Ngốc không nói được ra đầu ra đuôi, cảnh sát giao thông đang khám nghiệm hiện trường.”

“Bỏ đi, việc là tại em cả. Có tìm thấy người lái xe, cũng đừng gây khó dễ cho người ta.” Đỗ Anh Hùng khẽ lắc đầu, có lẽ thấy đau nên cau mày.

“Anh Hùng, đợi trán anh lành rồi, sẽ nhìn ngầu lắm đấy. Em thích những chàng trai có vết sẹo trên mặt. Trông rất là manly .” Ngải Tiểu Mĩ vừa chạm vào gạc trên trán của Anh Hùng, vừa chớp đôi mắt to tròn nói y như thật.

“Xì, cô muốn tôi bị hủy dung lắm hả? Tôi suýt nữa thì hi sinh oanh liệt rồi, cô còn ở đó mà trêu chọc.” Đỗ Anh Hùng cười khổ.

“Ai trêu chọc anh, em nói thật mà, lúc anh bất tỉnh, người ta lo lắng cho anh thế nào, chỉ sợ anh nhắm mắt không mở ra nữa, ngàn thu vĩnh biệt cuộc đời này!” Ngải Tiểu Mĩ bộ dạng giả vờ nghiêm túc.

Thấy Anh Hùng bị Ngải Tiểu Mĩ ngây thơ vô số tội trêu chọc, Hàn Ấn và Cố Phi Phi không thể nhịn được cười, còn Đỗ Anh Hùng tức không nói nên lời, nghiến răng thốt ra từng từ: “Biến đi!”

“Thôi, đừng làm ồn!” Cố Phi Phi giơ cô tay lên xem giờ, mặt mày nghiêm nghị nhìn Đỗ Anh Hùng. “Bác sĩ dặn cậu phải ở lại bệnh viện trong 48 giờ để theo dõi thêm. Nếu không có triệu chứng nào khác, cậu mới được xuất viện. Tôi và Hàn Ấn sẽ về thôn trước, Ban Chuyên án đang ở đó chờ chúng tôi thảo luận về hướng phá án tiếp theo. Tiểu Mĩ sẽ ở đây chăm sóc cậu.”

“Không, sếp Cố, chị mà để cô ta ở lại với em, em sợ chẳng dưỡng bệnh được, có khi còn chết vì uất.” Đỗ Anh Hùng cố tình nói giọng chua cay.

“Á, anh không muốn hả, anh tưởng tôi tình nguyện ở đây hầu hạ anh à?…” Ngải Tiểu Mĩ không thèm để ý Anh Hùng đang bị thương, đi đến huých anh một cái.

“Ai da, đau quá, nhẹ tay chút…”

“Đáng đời!”

---❊ ❖ ❊---

Trong quá trình theo dõi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến Đỗ Anh Hùng bị thương nặng, Ban Chuyên án quyết định không cần phải thăm dò nữa mà dứt khoát lấy lí do Tôn Đại Thành nhòm trộm nhà vệ sinh công cộng và trực tiếp bắt giữ hắn.

Sau khi khám xét nơi ở của hắn, không thấy có dấu vết giam giữ hay giết người, ngoại trừ một số tạp chí tục tĩu có ảnh nam giới khỏa thân và hai gói ma túy nhỏ. Trong và ngoài nhà đều xịt Luminol nhưng không tìm thấy vết máu.

Trong phân tích trước đó, Nhóm Hỗ trợ và Ban Chuyên án địa phương về cơ bản đồng thuận rằng, tất cả những người mất tích có thể đã bị giết, vấn đề là hung thủ làm thế nào để phi tang xác? Có thể chắc chắn một điều, việc giết người mất tích là để thỏa mãn một phần khoái cảm của kẻ giết người. Hắn chỉ đạt đỉnh khoái cảm khi ngược đãi và phân xác nạn nhân, nếu không hẳn đâu cần phải bất chấp rủi ro để đưa nạn nhân ra khỏi hiện trường gây án.

Tuy nhiên, kể từ khi mất tích, ngay cả xác nạn nhân cũng không tìm thấy. Điều đó chỉ có thể giải thích bằng hai lí do: Hoặc là nơi vứt xác đặc biệt xa xôi hẻo lánh, thêm vào đó hắn khá may mắn vì vậy chưa bị phát hiện. Hoặc là hắn chưa từng vứt xác, xác chết được chôn tại chỗ, có thể là ở chính nơi cư trú của kẻ giết người, cũng có thể đó là nơi mình hắn sở hữu, ít người ghé thăm. Ví dụ: như Gã hề sát nhân John Wayne Gacy hoặc kẻ giết hàng loạt trẻ em Cung Nhuận Bá, hai gã này chôn gần như tất cả các nạn nhân trong nhà. Vì Ban Chuyên án không tìm thấy gì trong nhà của Tôn Đại Thành, Hàn Ấn phải thừa nhận rằng hắn không liên quan gì đến vụ mất tích hàng loạt.

Vậy hướng điều tra tiếp theo thế nào đây? Hàn Ấn nói với Ban Chuyên án, kẻ giết người nhất định phải sống trong thôn. Tiếp theo có lẽ nên công bố hồ sơ phác họa tội phạm trong thôn. Một mặt, người dân thôn được khuyến khích cung cấp cho cảnh sát những nghi can có phác họa gần giống, mặt khác, huy động người tới gõ cửa từng nhà dân để điều tra sâu. Sau một hồi nghiên cứu, Ban Chuyên án đã đồng ý làm theo đề xuất của Hàn Ấn.

---❊ ❖ ❊---

Vào chập tối, con đường quê yên tĩnh, mộc mạc và thanh vắng, một bầu không khí lãng mạn tự nhiên bao quanh Hàn Ấn và Cố Phi Phi trên đường về nhà trưởng thôn, đặc biệt khi hai người trẻ tuổi đi cùng không còn ở đó, cả thế giới xung quanh dường như im lìm.

Dường như không có nhiều cơ hội như vậy, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đây là lần thứ ba, hai người có cơ hội ở riêng với nhau. Trong hai lần đầu tiên, một lần họ về quê nhà của Doãn Ái Quân để lấy mẫu DNA của cha mẹ cô gái; một lần nữa, là buổi đêm khi vụ án phân xác 4.1 đạt được một bước đột phá lớn. Hàn Ấn vẫn còn nhớ vào thời điểm đó, anh bất giác ôm Cố Phi Phi để ăn mừng, và Cố Phi Phi xưa nay kiêu ngạo thận trọng, cũng không e dè chi.

Từ cái ôm đó, cảm xúc của Hàn Ấn về Cố Phi Phi đã thay đổi vi diệu, nhưng vào thời điểm đó, trái tim anh đã bị Diệp Hi chiếm trọn, vì vậy anh không hiểu nổi cảm giác lúc đó là gì. Bây giờ anh dường như đã vỡ lẽ ra, đó là ‘rung động’.

Tất nhiên, Hàn Ấn không phải là người có mới nới cũ. Việc hình bóng Diệp Hi biến mất khỏi cuộc sống của anh thực sự không liên quan đến Cố Phi Phi, vì anh không thể tự định hình được tình cảm đối với Diệp Hi là ‘yêu’ hay là ‘tưởng nhớ’.

Khí chất và tính cách của Diệp Hi rất giống mẹ anh, đến nỗi ngay khi mới gặp, trong lòng Hàn Ấn bỗng dấy lên ấn tượng tốt đẹp vô cùng. Anh lao vào vòng xoáy của cuộc rượt đuổi, không có thời gian để suy nghĩ sao Diệp Hi lại hấp dẫn anh đến vậy. Cho đến khi anh trở lại Học viện, khi hình bóng mẹ xuất hiện trở lại trong giấc mơ của anh, anh chợt bàng hoàng nghĩ về những ngày ở bên Diệp Hi, anh hiếm khi mơ hoặc không bao giờ mơ về mẹ mình, bởi vì sự xuất hiện của Diệp Hi dường như khiến anh cảm thấy mẹ chưa bao giờ rời khỏi anh.

“Chuyện của anh và Diệp Hi thế nào rồi?” Im lặng một lát, Cố Phi Phi không thể không lên tiếng trước. Cô cũng tự thắc mắc, tại sao mình cứ mở miệng là lại nhắc đến Diệp Hi. Có lẽ trong tiềm thức của Cố Phi Phi, trong mối quan hệ giữa cô với Hàn Ấn, Diệp Hi luôn là một cái bóng không thể xóa nhòa.

“Tôi đã nói lần trước rồi, cô ấy và tôi chưa bao giờ thực sự bắt đầu, vì vậy chỉ làm bạn với nhau!” Hàn Ấn cũng trả lời sau một khoảng dài im lặng. Anh không muốn đề cập đến mẹ và việc mơ về mẹ với bất kì ai, vì vậy cố tình tránh nhắc đến mẹ, giọng nói có vẻ thờ ơ. Nhưng khi nhắc đến từ ‘bạn’, anh cố ý hoặc vô tình nhấn mạnh, thực ra, anh muốn ngắt đứt mối quan hệ giữa anh và Diệp Hi trong tâm trí của Cố Phi Phi.

Cố Phi Phi dường như hiểu được suy nghĩ của anh, khẽ mỉm cười và không nói gì. Hai người cứ lặng lẽ đi suốt con đường. Cố Phi Phi hỏi thăm dò: “Còn chúng ta thì sao? Bên cạnh mối quan hệ hợp tác, chúng ta cũng có thể trở thành bạn bè chứ? Anh có thấy tôi khó hòa đồng không?”

Lần này Hàn Ấn trả lời rất nhanh. Anh dừng lại, dịu dàng nhìn Cố Phi Phi. “Có lẽ cô xuất thân từ một gia đình cán bộ cấp cao. Cha cô rất có thể là cán bộ cấp cao trong ngành công an hoặc quân đội. Tôi thấy cô có ý thức kỉ luật mạnh mẽ, đồng thời, thấy cả khả năng vượt trội trời phú. Tất nhiên, đây cũng có thể là do mưa dầm thấm lâu mới có được, nhưng với nền tảng gia đình vậy, tôi tin rằng gia đình đã nuôi dưỡng cô thấm nhuần những mục tiêu và lí tưởng lớn lao trong đầu, cho nên tầm nhìn của cô luôn cao hơn nhiều so với bạn bè đồng trang lứa. Ngoài ra, điều kiện kinh tế gia đình tốt, khiến khoảng cách giữa cô và bạn bè ngày càng lớn hơn, từ đó cô dần hình thành tính cách cô độc. Và tính cách cô độc này gây ra một số trở ngại khi giao tiếp với người khác. Dần dần, cô sẽ cảm thấy tự ti và bất an. Do đó, khi cảm thấy lực bất tòng tâm khi giao tiếp, cô thường sử dụng cách làm tổn thương người khác. Thực tế, con người cô đơn giản và thuần khiết hơn người khác. Khi gặp người cô thích, trái tim cô sẽ thổn thức.”

“Không ngờ anh còn lập cả hồ sơ phác họa tâm lí cho tôi!” Cố Phi Phi giả vờ bực bội, nhưng trong lòng sớm vui như mở cờ. Không ngờ Hàn Ấn hiểu cô như thế, thậm chí còn hơn cả chính bản thân cô. Cô thực sự không thể kiểm soát được tình cảm của mình với người đàn ông này, cô thấy hạnh phúc như một nữ sinh vậy. Cô ngại ngùng chớp mắt và tinh nghịch nói, “Tôi biết quy tắc của anh, ngoại trừ tội phạm ra, anh sẽ không bao giờ lập hồ sơ những người xung quanh. Mà tôi lại không phải là tội phạm. Điều đó chứng tỏ, anh để ý tôi đúng không?”

Hàn Ấn không ngờ Cố Phi Phi lại hỏi một câu hỏi thẳng thừng như vậy. Với tính cách của anh, anh không biết phải trả lời thế nào, chỉ lúng túng mỉm cười, bước nhanh vài bước như ma đuổi, trông có vẻ ngại ngùng. Trong mắt Cố Phi Phi, bộ dạng ấy thật đáng yêu.

---❊ ❖ ❊---

Tối ngày hôm đó, Đỗ Anh Hùng tự thấy mình không có gì đáng lo, vả lại nằm viện cũng chẳng thoải mái gì. Với sự trợ giúp của Ngải Tiểu Mĩ, anh đã lẻn ra khỏi bệnh viện và trở về thôn Hâm Thành.

Khi họ vừa xuống taxi, cả hai bị bầu không khí kì lạ trong thôn bao quanh – không khí đầy mùi rượu cất, những mảnh giấy vụn ố vàng bị gió thổi bay lên, lơ lửng trong không trung, ở góc tối tăm có một ngọn lửa thấp thoáng. Cả thôn trông giống như một nơi hiến tế, nhất là mặt trăng đẫm máu tròn vành vạnh phía trên, dường như mang luồng sát khí lạnh người.

Bầu không khí nặng trĩu, Ngải Tiểu Mĩ cũng cảm nhận được, vô thức bám chặt lấy cánh tay của Đỗ Anh Hùng. Lúc này, Đỗ Anh Hùng cũng chẳng còn tâm trạng nào để ý cử chỉ thân mật đó của cô gái bên cạnh mình. Anh bước vội, kéo theo Ngải Tiểu Mĩ, chỉ muốn về nhà của trưởng thôn càng nhanh càng tốt.

Nhà trưởng thôn năm cạnh một con đường quê hẻo lánh. Phía bên kia con đường là một cánh đồng ngô lớn. Những thân cây ngô cao đung đưa trong gió, lá phát ra tiếng xào xạc, như thể có ai đó đang đi theo họ. Đỗ Anh Hùng bất an nhìn lại phía sau, một dự cảm chẳng lành dấy lên trong lòng anh, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.

May thay nhà trưởng thôn có thể nhìn thấy từ xa, chỉ còn cách khoảng 30, 40 mét là đến. Nhưng đột nhiên, ‘tiếng bước chân’ phía sau họ dường như rõ hơn, hai người bất giác cùng quay lại. Không xa phía sau lưng, một ‘xác chết’ khô đét đang lảo đảo di chuyển về phía họ, bộ xương trắng toát, cơ thịt đỏ au. Hai tay ‘xác chết’ cầm thứ gì đó, tay phải là một vật dài không xác định, còn tay trái hình như là một tấm vải trắng có ba cái lỗ và có một thứ gì đó nổi lên ở giữa…

Không. Đó là tấm da mặt bị lột!

Ngải Tiểu Mĩ run bần bật, hai chân cô không còn nghe lời mình. Dù sao Đỗ Anh Hùng cũng là một người đàn ông, anh cố lấy hết phần sức lực cuối cùng, kéo Ngải Tiểu Mĩ cùng quay đầu chạy. Tuy nhiên, ‘xác chết’ cũng lắc lư cơ thể và tăng tốc đuổi phía sau.

Cuối cùng, Đỗ Anh Hùng cũng kéo được Ngải Tiểu Mĩ chạy đến cửa nhà trưởng thôn. Anh không thiết gì gọi cửa, tông cả người vào cổng sân, cửa bật mạnh ra, hét lên hoảng loạn: “Ôi má ơi! Má ơi! Có cương thi, có cương thi…”

Hàn Ấn và Cố Phi Phi đang thảo luận về vụ án. Khi nghe thấy tiếng la hét thất thanh, họ vội vã chạy ra khỏi phòng, trưởng thôn và vợ cũng chạy ra khỏi nhà chính trong bộ dạng sợ hãi tột độ. Không đợi họ cất tiếng hỏi, Ngải Tiểu Mĩ bật khóc tu tu, nấc lên chỉ ra ngoài sân: “Cương thi đuổi theo chúng em, sợ quá… Hu hu…”

“Cương thi? Hai đứa khùng hả? Đêm hôm còn bày trò gì đó.”

Cố Phi Phi lườm hai người và quát to. Nhưng thấy cả hai ngồi bệt trên đất, mặt mày tái nhợt, cả người run rẩy, sợ đến mất vía, cô và Hàn Ấn nhìn nhau với vẻ mặt ngờ vực, sau đó rút súng ở thắt lưng, mở chốt an toàn và bước ra ngoài cổng sân. Nhưng trước mắt chỉ thấy trống không, chẳng hề có bóng dáng ai, huống hồ là một cương thi.

Cô quay trở lại sân, lắc đầu với Hàn Ấn, ngập ngừng nhìn Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đang hoảng loạn cực độ. Mặc dù hai người trẻ tuổi này thường nói chuyện đùa giỡn, nhưng rất trung thực, nên không thể nào nói dối, nhưng tại sao lại có cương thi?

Đang lúc tự hỏi, thì nghe thấy trưởng thôn đằng hắng hai lần, hai người nhìn sang, thấy ông ta nhíu mày, nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, nói với giọng trầm trầm: “Hôm nay là ngày Rằm tháng Bảy, đêm trăng tròn, lẽ nào cương thi hiện hình thật? Quá kì lạ, kì lạ!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »