Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27612 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
môn đệ của chúa jesus

Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ sau khi bình tĩnh lại đã kể cặn kẽ từng chi tiết từ lúc vào thôn đến khi chạm trán với cương thi, còn liên tục nhấn mạnh rằng đó là một cương thi thực thụ, chứ không phải ai đó đóng giả hay là ma-nơ-canh.

Một người nói thì khó tin. Nhưng hai người họ cùng kể như một, khiến Hàn Ấn và Cố Phi Phi cũng rất bối rối. Sau một lúc im lặng, Hàn Ấn chậm rãi nói. “Là cảnh sát, trước tiên chúng ta phải nói rõ rằng, những gì hai người nhìn thấy tối nay không thể gọi là cương thi. Điều này không cần phải tranh cãi nữa. Tôi nghĩ chủ yếu là do tâm lí của hai người.” Thấy Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ không phục, muốn tranh luận thêm, Hàn Ấn phất tay ra hiệu cho họ nghe anh nói xong đã. “Hôm nay là ngày Rằm tháng Bảy, ở nông thôn tập tục vào ngày này còn đậm nét, hai người mới vào thôn nên bị choáng ngợp, thậm chí là kinh hãi trước tập tục cúng lễ tổ chức quy mô lớn ở đây, do vậy khi thấy chuyện thần bí nào đó do con người làm ra thì tự đánh đồng đó là ma quỷ, còn khư khư tin là thật.”

“Ừm, đúng đó.” Cố Phi Phi sau đó nhấn mạnh, ngừng lại giây lát. “Điều quan trọng là việc đe dọa này chỉ là một trò đùa đơn thuần hay là cố ý nhắm vào Nhóm Hỗ trợ của chúng ta? Nếu là lí do sau, chúng ta phải để tâm hơn.”

“Lẽ nào ai đó không muốn chúng ta sống trong thôn nên mượn lễ hội cúng cô hồn để dọa chúng ta bỏ đi?” Ngải Tiểu Mĩ ánh mắt đờ đẫn.

“Tiểu Mĩ nói đúng đó, thôn này đúng là hơi kì lạ. Tại sao chúng ta toàn gặp phải mấy chuyện không đâu?” Đỗ Anh Hùng cắn môi, nói với giọng chán nản, “Đầu tiên em bị một con becgie rượt, sau đó bị xe đâm phải. Rồi em và Tiểu Mĩ bị một cương thi đuổi theo. Em nghĩ loạt sự cố này không chỉ đơn giản là trùng hợp. Có lẽ ai đó đã lên kế hoạch cẩn thận. Mục đích là ngăn chúng ta phá án.”

“Xem ra, không thể bỏ qua việc điều tra con becgie và chiếc xe gây tai nạn.” Hàn Ấn cân nhắc một lúc. “Hãy bắt đầu với con becgie!”

“Cứ quyết như vậy đi.” Cố Phi Phi giơ cô tay lên, nhìn đồng hồ. “Không còn sớm nữa, đi ngủ thôi.”

“Vâng.” Ngải Tiểu Mĩ đứng dậy khỏi ghế, hậm hực càm ràm với Đỗ Anh Hùng. “Tại anh hết. Không ngoan ngoãn ở lại bệnh viện dưỡng thương, cứ nằng nặc đòi về, làm em suýt thì sợ chết khiếp!”

“Sao lại trách tôi? Là cô đề nghị quay về cơ mà?” Đỗ Anh Hùng tự bào chữa, tay đặt ra sau gáy, nói với giọng sợ sệt, “Thật ra… thật ra tôi cũng sợ chết khiếp, chẳng biết đó có phải là do tâm lí hay không, nhưng lúc đó thấy giống y như thật. Nhất là cương thi còn cầm da mặt bị lột trên tay, sợ hú hồn!”

“Đợi đã, ý cậu là cương thi cầm khuôn mặt của chính mình trong tay?” Cố Phi Phi, người đã đứng dậy và đi đến cửa, đột nhiên dừng lại, quay sang hỏi.

“Vâng, có chuyện gì ạ?” Đỗ Anh Hùng không hiểu.

“Có phải tay kia còn cầm một vật khác không?” Cố Phi Phi tiếp tục hỏi lại.

“Vâng, vâng!” Ngải Tiểu Mĩ vội cướp lời, “Tiếc là bọn em quá hoảng sợ, nên cả Anh Hùng và em đều không nhìn rõ đó là gì, nhưng hình như là một vật dài dài.”

“Đúng thế, đó là một vật vừa mỏng vừa dài.” Đỗ Anh Hùng tỏ ý tán đồng.

“Có giống một thanh kiếm hay dao găm không?” Cố Phi Phi ra hiệu bằng tay, dò hỏi thêm.

Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ nhìn nhau, gật đầu, quay lại. “Hơi giông giống.”

Cố Phi Phi hừ mũi, nói với giọng châm chọc, “Lần này rắc rối thật rồi. Hai đứa không chỉ thấy cương thi, mà còn là một cương thi nước ngoài.”

“Cương thi nước ngoài? Ý cô là gì?” Hàn Ấn cũng mơ hồ không kém.

Cố Phi Phi mỉm cười. “Kinh thánh nói rằng Chúa Jesus có mười hai môn đệ, người thứ tám là Bartholomew. Sau khi Chúa Jesus lên trời, người ta nói rằng, Bartholomew đã đem theo Phúc âm Matthew đi truyền giáo khắp nơi. Có truyền thuyết kể rằng, ông bị đóng đinh trên thập tự giá khi giảng đạo ở Armenia, cũng có truyền thuyết nói ông bị lột da và tử vì đạo khi truyền giáo ở Ấn Độ. Vì vậy, ở một số nhà thờ và trong các tác phẩm nghệ thuật, chân dung của ông thường là một tay giữ da mặt bị lột, một tay cầm con dao.”

Nghe Cố Phi Phi nói, mọi người bất giác đưa mắt nhìn nhau vẫn không hiểu rõ nguồn cơn, cô tiếp tục: “Nếu đúng như tôi nói, thì điều đó có thể chứng minh, cương thi kia là có người tạo ra.”

“Nhưng thứ đó từ đâu ra? Nếu đó là một bức tượng, phải có sức khỏe vô địch mới di chuyển được nó?” Hàn Ấn tiếp lời.

“Điều này khó nói. Cố Phi Phi suy nghĩ một lúc. “Tình hình bây giờ khá hỗn loạn. Chúng ta đi ngủ trước đã, đợi ngày mai hỏi trưởng thôn xem liệu có nhà thờ nào gần đây không.”

“Đúng đó. Hôm nay dừng ở đây thôi. Mau đi ngủ để mai còn có sức làm việc.”

Tuy Hàn Ấn nói như thế, nhưng không ai ngủ ngon đêm đó cả. Một cương thi rồi môn đệ của Chúa Jesus, thực là khó hiểu. Cái thôn Hâm Thành nhỏ bé này rút cuộc ẩn chứa bí mật động trời gì?

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau, mấy người xúm lại hỏi trưởng thôn, ông ta nói rằng không có nhà thờ nào gần thôn hoặc trong thị trấn. Tuy nhiên, khi hỏi về con becgie, ông cho biết hình như trong thôn có người nuôi một con.

Trưởng thôn nói người nuôi chó là Vu Minh Viên, đó là một ông già cô đơn. Thỉnh thoảng mọi người lại thấy ông ta dẫn con becgie đi dạo trên đường. Điểm mấu chốt là nhà ông ta cách không xa khu vực hình thang, có thể con chó của ông ta đã đuổi theo Đỗ Anh Hùng.

Hàn Ấn quyết định cùng Đỗ Anh Hùng đến nhà của người mà trưởng thôn nói, còn Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ hỗ trợ Ban Chuyên án ở lại Đồn Công an tiếp nhận những manh mối dân trong thôn cung cấp.

Buổi trưa hôm qua, Ban Chuyên án đã thông qua Ủy ban thôn chuyển hồ sơ phác họa tội phạm và số điện thoại nóng đến toàn bộ dân trong thôn. Nhưng phản ứng của người dân không tích cực cho lắm. Tất nhiên, có lẽ họ không nghi ngờ ai, hoặc cũng có thể họ không muốn làm mất lòng người cùng thôn. Cho nên, cả buổi chiều mà không có cuộc gọi tố giác nào, cũng không có ai đến cung cấp manh mối.

Ngược lại, với các vụ án trước đây, nếu cảnh sát làm theo cách này, thì đã có hàng tá cuộc gọi dồn dập. Mặc dù như thế thì tình hình khá lộn xộn, nhưng ít ra cảnh sát cũng có một tia hi vọng. Còn tình hình hiện tại khiến cho Ban Chuyên án chán nản và vô vọng, nhưng Nhóm Hỗ trợ vẫn khá bình tĩnh. Nhóm Hỗ trợ động viên Ban Chuyên án đây chỉ là khởi đầu, hãy kiên nhẫn hơn. Không cần quá nhiều manh mối, đôi khi chỉ cần một manh mối là đủ để vạch trần kẻ giết người…

Trưởng thôn đưa Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đi tìm Vu Minh Viễn. Trên đường đi, khi hỏi về Vu Minh Viễn, trưởng thôn nói. “Ông ấy là người gốc thôn này, năm nay đã gần 60 tuổi. Bố mẹ mất sớm, năm kia anh trai cũng mất, trong thôn chỉ còn chị dâu là người thân duy nhất, nhưng mối quan hệ cũng khá hời hợt, dường như rất ít qua lại. Cũng không thể trách chị dâu của ông ta, vì Vu Minh Viễn tính tình kì quặc lắm. Trước đây ông ta từng giết người và bị kết án, bình thường rất ít qua lại với người trong thôn. Căn nhà mà bố mẹ ông ta để lại sau khi qua đời, kể từ khi ông ta ra tù ít người lai vãng. Tuy nhiên, ông ta không bao giờ gây hiềm khích trong thôn. Nói chung là khá an phận, hầu hết thời gian ông ấy làm việc đồng áng. Vài năm gần đây, ông ấy đã nhàn nhã hơn, vì thị trấn làm đường nên trưng dụng một phần đất của ông ấy. Hằng ngày ông ấy làm việc đồng áng vào buổi sáng, buổi chiều chơi bài hoặc đánh cờ tướng với một số người dân ở sân trước cửa Ủy ban thôn.”

Không mất nhiều thời gian để ba người đến nhà của Vu Minh Viễn. So với những ngôi nhà mới được xây dựng kế bên, ngôi nhà của Vu Minh Viễn chỉ có thể dùng từ đổ nát để mô tả. Những bức tường gạch màu xám trắng xây chồng lên nhau bao quanh sân xiêu vẹo đến gần như sắp bị đổ. Tuy nhiên, tường rất cao, từ ngoài không thể nhìn thấy bên trong. Hai cánh cổng gỗ đã bắt đầu mục nát, cảm giác như chỉ cần đẩy nhẹ là vụn gỗ rơi đầy đất.

Trưởng thôn gọi cửa một lúc, trong sân vọng ra tiếng chó sủa hung hăng, nhưng không ai trả lời. Nghĩ rằng Minh Viễn không có ở nhà, cả ba chuẩn bị rời đi, nhưng cánh cổng gỗ chợt kêu két một tiếng, hé ra một khe nhỏ, khuôn mặt ảm đạm, gầy gò với chòm râu hoa râm ló ra từ khe cổng, Hàn Ấn bất giác có cảm giác ớn lạnh.

Trưởng thôn nở một nụ cười gượng gạo. “Anh Vu, mở cổng ra nào. Mấy anh cảnh sát ở trên xuống muốn hỏi anh vài câu.”

Vu Minh Viễn từ từ mở cánh cổng gỗ, nhanh chóng bước ra ngoài, rồi quay lại đóng cổng, ngây người hỏi, “Chuyện gì?”

“Chúng tôi muốn xem con chó của ông.” Hàn Ấn mỉm cười, lịch sự đáp.

“Sao vậy?” Vu Minh Viễn chỉ đơn giản thốt ra hai từ.

“Ừm, anh Vu, cảnh sát nói cho xem thì anh cứ cho họ xem, việc gì phải hỏi nhiều.” Thấy thái độ của Minh Viễn cứng nhắc trước mặt người ngoài, trưởng thôn sợ mất mặt bèn vội vàng hối thúc.

Thấy trưởng thôn nói với giọng sốt sắng, Vu Minh Viên hơi lặng người đi, rồi khẽ đẩy cánh cổng ra, cổng hé một khe nhỏ, nói một cách thờ ơ, “Xem đi.”

Từ khe nhỏ, Hàn Ấn và Anh Hùng thấy một con becgie lớn bị buộc dưới giàn nho giữa sân đang sủa loạn lên. Đỗ Anh Hùng nhìn kĩ một lúc, mím môi, lắc đầu với Hàn Ấn: “Không, chân con này lông màu vàng. Con chó em thấy đêm đó, toàn thân đen bóng như mun, không có cái đốm nào.”

Nghe xong, Hàn Ấn quay đầu lại, nhìn Minh Viễn. “Xin lỗi đã làm phiền!”

“Đó anh xem, để cho cảnh sát người ta xem chút là xong. Chuyện chỉ đơn giản vậy!” Trưởng thôn có chút bực bội, ra vẻ kẻ cả.

Vu Minh Viễn không tiếp lời, lôi từ túi ra một chiếc khóa sắt khóa cổng sân vào, rồi nói với giọng lãnh đạm, “Không có việc gì thì tôi đi chơi bài!” Sau đó dưới ánh mắt dõi theo của ba người, ông ta từ tốn đi khỏi đó như không thấy ai.

“Mặc kệ ông ta, tính tình kì cục vậy đó.” Trưởng thôn cười, vẻ mặt ngại ngùng, rồi đột nhiên nghĩ ra một cái gì đó. “Đúng rồi, không phải là con chó của ông Vu thì có thể là của trang trại chó.”

“Có một trang trại chó trong thôn à?” Đỗ Anh Hùng hỏi gấp.

“Có, là người thành phố lập ra. Chủ trại chó là hai anh em họ Hoàng.” Trưởng thôn vỗ trán, nói tiếp, “Tôi suýt thì quên mất, bọn chó trong trại thường lẻn ra ngoài, có lần còn ăn hết sạch cả gà trong thôn!”

“Vậy thì đi thôi.” Đỗ Anh Hùng nói với Hàn Ấn, người nãy giờ đang thất thần.

“Ông ấy có xe hơi không?” Hàn Ấn nhìn theo cái bóng gầy gò của Vu Minh Viễn, hỏi trưởng thôn.

“Làm gì có! Ông ta mua sao nổi!” Trưởng thôn khinh miệt nói.

Sống một mình, giao tiếp kém với mọi người, ít người lui tới nhà, đặc biệt là khi tới, anh nhận thấy nhà của Vu Minh Viễn rất gần nơi xảy ra vụ án, lại là người có tiền án, theo lí lịch thì Vu Minh Viễn nằm trong phạm vi khoanh vùng hồ sơ phác họa tội phạm, chỉ tiếc rằng ông ta thiếu một điểm rất quan trọng, đó là không có xe hơi. Từ 9 giờ đến 11 giờ sáng, nếu không có xe thì không thể lặng lẽ đưa nạn nhân ra khỏi hiện trường gây án đầu tiên.

Hàn Ấn dừng lại và nhìn ra xa, bần thần một lúc, anh không quay đầu lại, khoát tay rồi nói. “Anh Hùng, cậu đến trại chó với trưởng thôn.” Nói xong, anh sải chân bước, đi theo hướng của Minh Viễn.

---❊ ❖ ❊---

Được trưởng thôn dẫn đường, Đỗ Anh Hùng đến trại chó.

Trại chó nằm cạnh một vùng đất trũng ở phía Tây thôn, cách khu dân cư đông đúc khoảng 2 ki-lô-mét, ba mặt là tường xi măng cao, mặt phía Bắc là một dãy nhà gạch đỏ cạnh con mương sông. Nhìn qua khe cánh cổng sắt lớn phía trước có thể thấy một hàng rào dây thép gai bao quanh dãy nhà gạch đỏ, bên trong có hàng chục con chó becgie.

Trưởng thôn giới thiệu rằng trại chó đã mở được 3 hoặc 4 năm. Đất thuê của thôn, dãy nhà và tường rào do anh em nhà họ Hoàng xây, nghe nói việc kinh doanh khá tốt.

Trưởng thôn đập lấy đập để vào cánh cổng sắt lớn, gân cổ gọi hai tiếng. Không lâu sau, một người đàn ông trung niên đầu trọc, dáng vẻ ngái ngủ bước ra khỏi một gian phòng bên cạnh. Anh ta đáp lại tiếng gọi của trưởng thôn, vừa mở cánh cổng sắt, vừa đảo mắt dò xét Anh Hùng khắp lượt.

“Đây là người anh cả, Hoàng Bính Thành.” Trưởng thôn chỉ vào người trung niên đầu trọc, sau đó giới thiệu Đỗ Anh Hùng. “Đây là cảnh sát đến để điều tra vụ mất tích.”

“Hân hạnh, hân hạnh, không biết có gì giúp được cho sếp?” Hoàng Bính Thành rõ ràng đã nghe về vụ án mất tích, bắt tay với Đỗ Anh Hùng.

“Trang trại này là của anh và em trai?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Vâng, chỉ có hai chúng tôi.” Hoàng Bính Thành xoa xoa tay, giải thích, “Em trai tôi không ở đây. Nó có hẹn với khách hàng trong thị trấn.”

“Các anh nuôi giống chó nào ở đây?” Đỗ Anh Hùng hỏi thêm.

“Hầu hết là chó chăn cừu, từ becgie Đức, lai giữa becgie Đức và chó bản địa, chó Côn Minh… tất cả đều có, nhưng chủ yếu là giống chó Côn Minh.” Hoàng Bính Thành chỉ vào một con chó đen cao lớn, lông mượt và khỏe mạnh trong hàng rào. “Như giống này, được lai tạo giữa becgie Đức và một con chó becgie bản địa.”

Đỗ Anh Hùng dõi theo ngón tay của Hoàng Bính Thành và nhìn kĩ, nhận ra con chó becgie đó trông rất giống con chó đã đuổi theo anh đêm đó. Đỗ Anh Hùng chỉ vào con chó. “Tối hôm kia con chó này có chạy ra ngoài không?”

“Không, tuyệt đối không!” Hoàng Bính Thành lắc đầu liên hồi như lắc trống bỏi, nói dứt khoát. “Sếp thấy đấy, chúng tôi có hàng rào thép gai, còn có cả cánh cổng sắt lớn thế này. Tường bao cũng cao bằng chiều cao của hai người. Không thể có con chó nào chạy ra ngoài được.”

Đỗ Anh Hùng bước vào sân, chần chừ một lúc rồi tiến vài bước về phía trước, đến gần hàng rào thép gai, quan sát kĩ một lượt, rồi quay sang nhìn chằm chằm vào Hoàng Bính Thành, chỉ thấy cái đầu nhẵn bóng của anh ta đang đổ mồ hôi, bèn cười gằn, “Khai thật đi, có thì cứ nói có, tôi không có ý gì khác. Con chó của anh đã chạy ra ngoài đêm hôm trước và suýt cắn tôi. Tôi đến để nhắc nhở anh chú ý đến bầy chó. Đừng để chó chạy lung tung ra ngoài lần nữa cắn người bừa bãi.”

Thấy Đỗ Anh Hùng không có ý gây khó dễ, Hoàng Bính Thành hít vào vài hơi rồi thở phào nhẹ nhõm, nói với điệu bộ lo lắng, “Thành thật… thành thật xin lỗi, tối hôm trước tôi lơ là quên đóng hàng rào thép gai. Có vài con chó đã chạy ra ngoài, nhưng may là chúng đều tự quay về… Sếp có bị cắn nặng không? Nếu không thì thế này, tôi sẽ đền sếp tiền thuốc men, thêm ít chi phí bồi dưỡng nữa.”

“Không cần, anh coi tôi là người như thế nào? Anh đã thực lòng thừa nhận, tôi không còn gì để nói. Cứ tạm thế đã!” Đỗ Anh Hùng xua tay độ lượng, quay người chuẩn bị đi khỏi.

“Vâng, sếp đi ạ. Có gì sếp cứ dặn dò.” Hoàng Bính Thành vừa tiễn vừa nói khách sáo.

---❊ ❖ ❊---

Hàn Ấn bước nhanh đến quảng trường nhỏ trước Ủy ban thôn. Tuy gọi là quảng trường nhưng không có phương tiện giải trí nào, chỉ có một vài cây hòe lâu năm. Một số người dân tuổi đã cao, không còn làm nổi công việc đồng áng, mang ghế gập đến túm năm tụm ba chơi bài, chơi cờ tướng và nói chuyện phiếm ở khu đất râm mát dưới gốc cây.

Đúng vào dịp tháng Tám. Mặc dù mới chỉ là buổi sáng, mặt trời đã chiếu nóng gay gắt. Hàn Ấn giả vờ ngồi dưới gốc cây hòe già hóng mát. Ngồi dưới tán cây thật dễ chịu. Anh ngồi là hàng giờ ở đó.

Suốt mấy tiếng đó, Hàn Ấn nhận thấy, không giống như cuộc trò chuyện vừa nãy, Vu Minh Viễn giờ đây nói năng lịch sự, cử chỉ tao nhã. Ông ta có phong thái chơi cờ lịch thiệp, không bao giờ rút nước cờ vừa đi, không tranh cãi, thậm chí bỏ qua hết những kiểu chơi xấu của đối thủ. Khi chơi bài với người dân trong thôn, ông ta rất khiêm tốn, sau khi chơi hết một ván còn đứng dậy nhường những người đến muộn chơi.

Nếu nhìn thấy cảnh này, những người khác sẽ không thể hiểu được suy nghĩ ẩn đằng sau khuôn mặt kia, nhưng Hàn Ấn thì khác, anh đã nhìn thấu tâm khảm của Vu Minh Viễn. Khi thấy đã có ‘thu hoạch’, anh định rời đi thì điện thoại di động trong túi reo lên. Khi anh vừa nghe máy, Cố Phi phi đã cất giọng nói trầm trầm: “Anh đang ở đâu? Về đồn ngay, có người mất tích xuất hiện rồi!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »