Vâng! Cậu bé 12 tuổi nhỏ nhất trong số người mất tích đột nhiên xuất hiện, không phải xác chết mà là một người còn sống.
Tình hình đã thay đổi một chút vào ngày hôm nay, số máy tiếp nhận thông tin tố giác đã vang lên, còn có vài người dân chạy đến Đồn Công an để cung cấp manh mối. Về cơ bản, họ là người nhà của những người mất tích. Khi tố giác, họ có sự bất đồng lớn. Mỗi người nghi ngờ một kiểu. Không có hai người hoặc hai nhà cùng nghi ngờ một đối tượng. Điều này cho thấy, họ còn đánh giá khá chủ quan, vì vậy cảnh sát cần phải hết sức thận trọng. Có lẽ từng bị phớt lờ và làm qua loa chiếu lệ trước đó, nên hầu hết người thân của các nạn nhân đều không muốn rời khỏi Đồn Công an, như thể họ đã hẹn trước với nhau cùng giám sát phía cảnh sát phá án. Cố Phi Phi hiểu được sự sốt ruột, lo lắng của các gia đình muốn tìm người thân, nhưng cứ ngồi là ở đây chờ đợi cũng không giải quyết được vấn đề, hơn nữa còn quấy rầy công việc thường ngày của Đồn Công an, vì vậy cô và Ngải Tiểu Mĩ khuyên họ nên quay về nhà và chờ tin.
Lúc này, có hai người bước vào sảnh chính của Đồn Công an. Đó là một ông lão áo quần bẩn thỉu dẫn theo một đứa trẻ toàn thân đen đúa. Đúng lúc này, một người phụ nữ đột nhiên lao như điên đến, kéo đứa trẻ vào lòng, ôm ghì lấy, miệng kêu la không ngớt và bật khóc nức nở. Đứa con, khúc ruột máu thịt của cô, mất tích mấy tháng nay, đã xuất hiện trước mắt như kì tích. Mặc dù đứa trẻ như đã ‘lột xác’ nhưng người mẹ vẫn nhận ra con trai mình ngay từ cái nhìn đầu tiên.
---❊ ❖ ❊---
Bây giờ, đứa trẻ đang ngồi trên một chiếc ghế đối diện với Hàn Ấn, miệng ngồm ngoàm đầy thức ăn, nhưng thằng bé vẫn tiếp tục nhét vào.
Lúc này, Hàn Ấn cuối cùng cũng hiểu tại sao ban nãy trong điện thoại, Cố Phi Phi không mấy phấn chấn khi thấy người mất tích xuất hiện, mà trái lại khá buồn bã. Đứa trẻ gầy đến nỗi không thành hình người nữa mà giống như một sợi dây đay khô đét, đầu tóc rối bù, áo quần rách tơi tả chỉ có thể che chút ít cơ thể, trên cánh tay lộ ra có những vết sẹo thâm tím do bị đánh bằng gậy, bàn chân không đi dép toàn vết thương ửng đỏ vì bị phỏng. Điều mà người ta không dám nhìn là đôi mắt to ngoan ngoãn, lém lỉnh của đứa bé giờ đây đầy sợ hãi và cảnh giác với thế giới, khiến mọi người nhìn mà sống mũi cay cay.
Là ai? Kẻ đó đã làm gì đứa trẻ? Nước mắt bắt đầu lăn xuống từ khóe mắt của Hàn Ấn…
Sau khi ăn uống no đủ, bên cạnh có cha mẹ che chở, đứa bé đờ đẫn đã bắt đầu có chút sinh khí, thêm vào đó là ông lão đưa nó đến Đồn Công an bổ sung vào, quá trình mất tích của đứa trẻ dần dần hé lộ:
Vào buổi trưa hơn 3 tháng trước, đứa bé đi đến vườn cây ăn trái của nhà bà ngoại. Khi đi qua tỉnh lộ 213, đột nhiên đứa bé cảm thấy cổ áo bị kéo ra phía sau, sau đó hai chân lơ lửng trong không trung, rồi bị tống vào một chiếc xe du lịch màu trắng bên đường. Khi kịp định thần lại và muốn vùng vẫy, thì một con dao lớn dài hơn 50 xen-ti-mét kề vào cổ thằng bé. Sau đó, chiếc xe bắt đầu lái đi. Suốt dọc đường, nó không biết mình đang ở đâu. Chiếc xe đột nhiên dừng lại một lúc, đón ba hoặc bốn đứa trẻ lớn hơn nó, rồi tiếp tục đi. Cho đến chạng vạng tối, chiếc xe lao vào một cái sân lớn và dừng lại. Nó và một vài đứa trẻ khác trong xe bị đưa vào một căn phòng và nhốt lại. Sau đó, nó mới biết rằng chúng bị bán vào một lò gạch phi pháp. Từ đó, cuộc sống ác mộng bắt đầu…
Đứa trẻ mới hơn 10 tuổi, khả năng hiểu và biểu đạt còn rất hạn chế. Hầu hết các nội dung sau đó là ‘ông lão’ nói.
Người này tên là Tống Cát Lương. Thực ra, anh ta không hề già chút nào, mới ngoài 40 tuổi. Nhưng trải qua cuộc sống tàn khốc, vô nhân đạo trong lò gạch chỉ trong 1 tuần, khiến anh ta trông già hơn 20-30 tuổi so với tuổi thật. Không giống như đứa trẻ bị bắt cóc, anh ta đã chủ động mò vào lò gạch trái phép 1 tuần trước, tất nhiên, không phải là vì mưu sinh. Anh ta làm một công việc đáng ngưỡng mộ, đó là phóng viên của một tờ báo.
Thời gian gần đây, cư dân sống ở khu vực nội thành phát hiện ra rằng, ngày càng ít người thiểu năng trí tuệ và trẻ em ăn xin lang thang gần ga tàu và trên đường phố, thậm chí một số người còn thấy một chiếc xe du lịch màu trắng đã ‘đón’ họ đi. Dân tình cứ tưởng công tác cứu trợ nhân đạo của khu vực làm rất bài bản, nhưng Tống Cát Lương với sự nhạy bén trong nghề đã phát hiện ra những điều bất thường, vì vậy anh bắt đầu đóng vai một người thiểu năng ra khu vực ga tàu ăn xin. Ở đó, anh không ngần ngại cùng những người ăn xin thật nhặt bữa trưa trong thùng rác để ăn, tranh giành mẩu thuốc lá hút thừa vứt trên đất và ngủ cùng với đám người đó trong sân lộ thiên của ga tàu vào ban đêm. Cuối cùng, ba ngày sau, anh được ‘xe du lịch’ chọn, bị lừa bắt bằng vũ lực giống như những đứa trẻ ăn xin lang thang, những người thiểu năng vô gia cư và những đứa trẻ bị bắt cóc khác. Anh cũng bị một nhóm ‘môi giới đen’ bán cho lò gạch phi pháp như súc vật, thậm chí còn không đáng giá bằng súc vật, chỉ khoảng 500 nhân dân tệ mỗi người.
Tống Cát Lương, người bước vào lò gạch phi pháp, cứ ngỡ mình đang ở trong trại nô lệ thời Hy Lạp cổ đại. Ở đó có hơn bốn mươi người, gồm trẻ em, người thiểu năng và cả thanh niên ở độ tuổi 20. Tất cả họ đều bị bắt cóc hoặc lừa đến đây lao động mà không được trả một xu tiền lương. Họ bắt đầu làm việc khi trời còn chưa sáng, đến nửa đêm mới được đi ngủ. Nơi ngủ chỉ là một căn phòng tối trống huơ trống hoác, không có nổi lửa ấm vào mùa đông. Những tên côn đồ nhốt họ trong đó như nhốt những con súc vật, không có giường mà chỉ nằm trên đệm cỏ. Có một nhóm côn đồ và đàn becgie canh chừng bên ngoài. Ba bữa một ngày chỉ ăn bánh màn thầu và uống nước lã, đã thế còn phải ăn trong một thời gian nhất định. Ai chỉ làm chậm một chút sẽ bị đánh đập dã man, hầu như mọi người đều bị bầm dập bởi đòn roi. Vì họ bị ép đi xuống lò, cõng những viên gạch vẫn còn chưa hết nóng nên bị bỏng ở chân là chuyện như cơm bữa. Không có thuốc, vết thương chỉ có thể tự lành, sau đó họ lại bị thương. Cảm giác này những người bình thường không thể nào tưởng tượng nổi…
Trong thời gian ‘nằm vùng’, Tống Cát Lương đã ghi lại những cảnh gây sốc với một chiếc máy quay mini được giấu trong quần lót: Một đứa trẻ 7 hoặc 8 tuổi, hai tay bê những viên gạch nặng, dường như nặng quá sức của đứa trẻ, nó đành ngồi xổm xuống, nhích dần từng chút một. Những kẻ canh giữ thấy khó chịu, đi tới, tát những cú như trời giáng, đứa trẻ nước mắt giàn giụa, khóe miệng còn ứa máu tươi, nhưng vẫn tiếp tục chuyển những viên gạch như một cái máy. Cậu thanh niên 18 tuổi đang vật lộn để kéo những chiếc xe chở đầy gạch, dây kéo đã căng cứng đến nỗi bám sâu vào da thịt ở bả vai, nhưng những tên đứng canh vẫn thấy chưa đủ chăm chỉ, liền đá mạnh vào háng cậu. Người bị thiểu năng bẩm sinh vì chân tay chậm chạp, nên bị tên côn đồ nhặt viên gạch trên đất lên đập mạnh vào người, nhưng vẫn chưa thấy đã tay, hắn còn vớ lấy chiếc xẻng lia vào đầu mấy nhát liền, cứ như vậy đánh đến chết mới thôi… Đối với Tống Cát Lương, những cặp mắt sợ hãi, khiếp đảm, đờ đẫn, tê dại và trống rỗng không chỉ được ghi lại trong trong video, mà còn hằn sâu trong tâm trí anh. Anh thầm thề rằng sẽ giải cứu những người lao động vô tội bị ngược đãi thậm tệ này thoát khỏi ‘trại nô lệ’.
Trong cả tuần, Tống Cát Lương đã hoàn toàn hiểu được tình hình của lò gạch, hiểu rõ thói quen của sinh hoạt của những tên canh giữ đồ tể, đã đến lúc anh rời đi. Do canh chừng cả ngày lẫn đêm, khi các nhân công bắt đầu làm việc lúc 4 hoặc 5 giờ sáng, những kẻ còn đồ đã khá mệt mỏi, hầu hết chúng tản mát đi tìm chỗ ngủ. Những kẻ giám sát ca sớm cũng lười nhác, tranh thủ tìm một nơi để gà gật. Còn bầy chó đã bị nhốt trở lại chuồng. Lúc đó, trời vẫn chưa sáng, ánh sáng mờ nhạt và yếu ớt, vì vậy khi bắt đầu làm việc vào buổi sáng là thời gian bọn canh người buông lỏng cảnh giác nhất, cũng là lúc có cơ hội trốn thoát cao nhất. Nhưng nếu muốn trốn thoát vào thời điểm này, còn cần phải tận dụng cơ hội, đó là một đội xe đầu kéo đến lấy gạch vào buổi sáng.
Sáng hôm nay, thời điểm đó đã đến. Nhân lúc bọn côn đồ không để ý, Tống Cát Lương lén bò lên nóc một chiếc xe đã xếp đầy gạch và chăng kín dây, cả người nằm ép lên trên. Nhưng ngay lúc đó, anh thấy một đứa trẻ 12 tuổi vô tình làm vỡ một viên gạch và bị bọn côn đồ đuổi theo, vụt tới tấp bằng gậy. Cuối cùng, đứa trẻ nằm thoi thóp bên cạnh chiếc xe mà không ai quan tâm. Lòng Tống Cát Lương bỗng thấy chua xót, sợ rằng đứa trẻ sẽ bị giết, anh đã mạo hiểm mạng sống trượt xuống khỏi xe và ôm đứa trẻ lên. Bằng cách này, họ cùng nhau trốn thoát khỏi nơi giống như cơn ác mộng.
Sau đó, mọi việc suôn sẻ. Khi tài xế xe đầu kéo dừng lại để đi vệ sinh, hai người lẻn ra khỏi xe. Tống Cát Lương tìm thấy một bốt điện thoại công cộng và liên lạc với đồng nghiệp vẫn đang sốt ruột chờ đợi tiếp ứng bên ngoài. Sau đó, vì sợ xảy ra bất trắc, anh không dám trì hoãn, anh và đồng nghiệp quyết định đưa đứa trẻ về nhà trước. May mắn thay, mặc dù còn nhỏ, nhưng đứa trẻ vẫn nhớ nó sống ở thôn Hâm Thành. Tống Cát Lương và đồng nghiệp nghĩ rằng lò gạch phi pháp này to gan lớn mật như vậy, e rằng ông chủ cũng là kẻ có thế lực đằng sau, vì vậy kết quả cuối cùng của việc ‘nằm vùng’ lần này rất khó dự đoán, thậm chí có thể bị thế lực nào đó cản trở, phóng sự này không được phép công bố, nhưng cuối cùng cũng cứu được một đứa trẻ, điều đó rất đáng làm.
Từ trước đến nay đã có nhiều vụ ngược đãi lao động trong các lò gạch phi pháp. Một số chính quyền địa phương lo sợ ảnh hưởng đến hình ảnh nơi sở tại hoặc do chủ lò gạch có thế lực ở địa phương, nên các cơ quan hữu quan tỏ thái độ không tích cực cho lắm khi giải quyết vụ việc, hoặc thờ ơ, thiếu trách nhiệm, vì vậy điều Tống Cát Lương và các đồng nghiệp lo lắng không phải là không có cơ sở.
Tuy nhiên, đó chỉ là ở một số ít khu vực. Vụ việc lần này đã được báo cáo từ Đồn Công an đến Sở Công an thành phố cho tới chính quyền thành phố địa phương. Chính quyền ngay lập tức gặp phóng viên nằm vùng Tống Cát Lương và tìm hiểu thêm về vụ việc. Sau đó, chính quyền đã ra lệnh cho Sở Công an thành phố triển khai ngay lập tức mũi tiến công vào lò gạch phi pháp và giải cứu lao động bị cưỡng bức, nhấn mạnh rằng bất kể ông chủ lò gạch là ai, dù quan hệ thâm sâu đến đâu, cũng phải bị pháp luật trừng phạt nghiêm khắc.
Sau khi nhận được lệnh, Sở Công an thành phố đã lên kế hoạch ngay trong đêm, một tổ hành động được thành lập gồm cảnh sát vũ trang và cảnh sát đặc nhiệm, chính thức triển khai chiến dịch giải cứu vào sáng hôm sau. Cuối cùng, hàng chục lao động bị cưỡng bức và ngược đãi đã được giải cứu thành công. Tất cả nhân viên lò gạch tham gia ngược đãi, kể cả ông chủ đều bị bắt tại chỗ, lò gạch bị niêm phong theo luật định. Sau đó, vào tối muộn, tổ hành động lần theo manh mối đã bắt giữ thành công những kẻ ‘môi giới đen’ nhiều lần buôn bán người lao động. Đáng tiếc, ngoài đứa trẻ được phóng viên bí mật giải cứu, không có bằng chứng nào cho thấy những người mất tích khác có liên quan đến lò gạch phi pháp và nhóm ‘môi giới đen’ buôn người, Ban Chuyên án chỉ có thể tiếp tục tập trung vào thôn Hâm Thành.