Vào một ngày cuối tháng mười, lúc bình minh, bầu trời vẫn còn mờ ảo, sương sớm lạnh lẽo thấm ướt mặt đất hoang vắng. Sự thê lương và cô đơn tràn ngập mọi ngóc ngách của buổi sáng sớm mùa thu, giống như tâm trạng của đội trưởng đội Cảnh sát hình sự thành phố Vân Hải Cao Tiến lúc này.
Sau khi xem hồ sơ vụ án cả đêm, đầu óc mơ màng, Cao Tiến bước ra khỏi tòa nhà văn phòng Cảnh sát hình sự, đi đến giữa sân. Anh muốn hút một điếu thuốc, hít thở bầu không khí trong lành để đầu óc tỉnh táo lại.
Là một sĩ quan cảnh sát hình sự kì cựu với hơn 30 năm kinh nghiệm, lần đầu tiên đối mặt với hai vụ án giết người ăn thịt liên tiếp, cũng là lần đầu tiên anh cảm thấy bối rối và bất lực. Thực ra, không chỉ có anh, tội ác gần như không có chút sơ hở nào của hung thủ khiến toàn bộ Sở Công an thành phố cảm thấy việc phá án vô cùng khó khăn. Bị lãnh đạo thành phố gây áp lực phải giải quyết vụ việc càng sớm càng tốt, Sở đành báo cáo vụ việc lên Cục Điều tra Hình sự để xin hỗ trợ. Nhưng khi Nhóm Hỗ trợ cấp tốc đến, điều mà Cao Tiến không ngờ là những cảnh sát còn non nớt trong mắt anh lại nhanh chóng nhập vai và có bước đột phá trong vụ án chỉ sau một đêm. Anh thấy ngạc nhiên và thán phục trước sự chuyên nghiệp và cách làm việc khoa học của họ trong việc xử lí án. Đồng thời, anh cũng ý thức được rằng mình đã quá lỗi thời, thiếu kiến thức khoa học công nghệ tân tiến khi tiếp cận án, vì vậy anh đã nghĩ đến việc rút khỏi vị trí đội trưởng khi vụ án được khép lại.
Hút liền hai điếu thuốc và đi đi lại lại giữa sân, Cao Tiến cảm thấy hơi lạnh, vì vậy anh quyết định quay lại văn phòng nghỉ ngơi một lúc để vực lại tinh thần. Khi quay người, anh vô tình liếc nhìn, thấy trên cổng hàng rào xếp tự động ở sân có đặt một thùng các tông. Anh hơi tò mò, bước tới thì thấy đó là một thùng mì ăn liền. Anh định mở nó ra, nhưng tay giơ giữa chừng thì cảnh giác rụt lại. Anh rút điện thoại di động từ túi quần, gọi cho bộ phận kĩ thuật, để nhân viên trực ban mang một thiết bị dò bom mìn đến cổng sân.
---❊ ❖ ❊---
Khi Nhóm Hỗ trợ vội vã tới, thùng các tông đã được chuyển đến bộ phận Pháp y, vì đó không phải là một quả bom, mà là một cánh tay người thịt máu lẫn lộn.
“Cánh tay chắc là của một phụ nữ trẻ. Theo chiều dài của cánh tay, ước tính người đó cao khoảng một mét sáu ba. Phân tích từ miệng vết thương, khi hung thủ chặt cánh tay, cô ấy đã chết được một thời gian. Đánh giá độ tươi của phần cánh tay và máu, thời gian tử vong vượt quá 24 giờ, có lẽ vào khoảng sau rạng sáng ngày 30 tháng 10. Chúng tôi đã tìm thấy tinh dịch trên lòng bàn tay và dấu vân tay máu trên cánh tay. Nếu không có điều gì bất thường, tinh dịch và dấu vân tay máu có thể là của hung thủ.” Bác sĩ pháp y Lí vừa trình bày vừa cầm cánh tay như đang huơ lên ra hiệu, sau đó, mặt bỗng đỏ lựng lên, đặt cánh tay trở lại bàn khám nghiệm, thái độ hơi khó xử, khẽ khàng nói, “Từ vị trí của dấu vân tay, hung có thể đã cầm cánh tay này để thủ dâm.”
“Khiếp! Biến thái!” Ngải Tiểu Mĩ ghê sợ kêu lên.
“Đã đối chiếu dấu vân tay của nạn nhân và hung thủ chưa?” Cố Phi Phi nhíu mày hỏi.
“Đã kiểm tra và so sánh nhưng không có trong cơ sở dữ liệu của người từng có tiền án. Bác sĩ pháp y Lí lắc đầu đáp lại.
“Thế còn báo án mất tích thì sao?” Hàn Ấn hỏi.
“Đã cử người đến hỏi thăm các Đồn Công an, chưa có tin tức gì. Cao Tiến tiếp ngay lời, “Tôi muốn mọi người đến đây để giúp phân tích xem vụ án này có liên quan gì tới vụ án ăn thịt người trước đó không?”
“Anh nghĩ sao?” Cố Phi Phi thận trọng hỏi lại.
“Trường hợp trước đó đã sử dụng cưa máy để phân xác, còn rõ ràng trên cánh tay này là một vết chặt. Hung thủ trước khá thận trọng, dè dặt, còn kẻ này hơi ngông cuồng và điên dại, để lại hẳn dấu vân tay và tinh dịch. Các đặc điểm này chứng tỏ không phải là cùng một hung thủ.” Cao Tiến nói mà không cần suy nghĩ lại lần nữa, anh ngừng lại đôi chút và chuyển sang giọng điệu nghi hoặc. “Tuy nhiên, cả hai trường hợp đều cho thấy đặc điểm ham muốn tình dục lệch lạc, vì vậy tôi nghĩ, hung thủ là một kẻ bệnh hoạn. Hành vi của hắn hỗn loạn và không thể đoán trước. Lẽ nào hắn đã tăng tự tin và ham muốn qua các tội ác trước đó, và điều này đã kích thích hẳn thách thức cảnh sát chúng ta?”
“Đúng vậy, tiền lệ này rất phổ biến. Một số kẻ giết người hàng loạt đạt được cảm giác kiểm soát bằng cách khiêu khích cảnh sát sau khi phạm tội. Tuy nhiên, tôi nghĩ vụ án hiện tại là của hai hung thủ khác nhau.” Hàn Ấn và Cố Phi Phi đưa mắt nhìn nhau, anh nói, “Từ góc độ tâm lí tội phạm, kẻ gây án trước chủ yếu là do ức chế tình dục. Loại người này sống trong thế giới của riêng mình và quan tâm nhiều hơn đến cảm xúc của chính mình. Hắn không cần phải quan tâm đến những người khác ngoài nạn nhân và chính hắn. Hành vi khiêu khích của kẻ gây án sau không sợ bị truy tìm tung tích cho thấy tâm trạng vô cùng phẫn nộ. Mặc dù các đặc điểm của vụ án này là sự phát tiết tình dục, nhưng tôi nghĩ rằng nguyên nhân là do suy sụp và thiếu hụt cảm giác tồn tại.”
Sau khi Hàn Ấn nói xong, Cao Tiến mặt mày như đanh lại, thở dài bất lực. “Vụ án phía trước còn chưa xử lí xong. Lại mọc ra một kẻ biến thái bệnh hoạn khác. Tôi đâu có đủ nhân lực để giải quyết hai vụ án lớn cùng một lúc!”
“Đừng lo, chúng tôi sẽ trợ giúp, chỉ cần anh điều tiết nhân lực đúng lúc và hợp tác với chúng tôi là được,” Cố Phi Phi nói.
“Không vấn đề gì.” Cao Tiến lúng túng gật đầu.
“Hiện tại, danh tính của kẻ giết người vẫn chưa rõ. Tin tức về ‘cánh tay’ phải tuyệt đối giữ bí mật!” Cuối cùng Hàn Ấn nghiêm giọng nhắc nhở mọi người.
---❊ ❖ ❊---
Vào buổi chiều, một Đồn Công an đã hồi âm sau khi nhận được báo án từ phòng Bảo vệ của Học viện Ngoại ngữ: Một nữ sinh của Học viện đã mất tích. Người mất tích là Tống Nam, 21 tuổi, cao một mét sáu mốt. Cô là sinh viên năm thứ ba khoa Ngôn ngữ Nhật tại Học viện Ngoại ngữ. Bức ảnh cho thấy cô có khuôn mặt trẻ trung và xinh xắn. Với sự hợp tác của phòng Bảo vệ, Nhóm Hỗ trợ đã gặp chủ nhiệm lớp của Tống Nam tại văn phòng Giáo viên. Đó là một thầy giáo quốc tịch Nhật, thông thạo tiếng Trung Quốc, tên là Sagawa Kenichi.
Sagawa, khoảng 30 tuổi, hơi thấp, dáng người gầy gò, tóc rất dày và tóc mai hai bên che khuất tai. Khuôn mặt góc cạnh, mắt một mí, có bọng mắt, mũi hơi hếch, môi dày, nụ cười trên khuôn mặt có chút gượng gạo. Anh ta mặc một bộ âu phục màu tím thẫm, áo sơ mi trắng và cà vạt xanh lam, giống một nhân viên văn phòng điển hình kiểu Nhật.
Cố Phi Phi vừa nhìn Sagawa từ đầu xuống chân, vừa nhíu mày hỏi, “Có phải anh đã báo với trường về vụ mất tích?”
“Vâng. Tống Nam đã không tới trường gần hai ngày nay rồi. Gọi điện thoại thì em ấy luôn tắt máy. Em ấy không phải là người địa phương, cũng không có bà con thân thích hay bạn bè ở đây, cũng chưa có bạn trai, vì vậy tôi nghĩ em ấy có thể xảy ra chuyện gì đó nên báo cáo với nhà trường. Tôi đã không chăm sóc tốt học sinh của mình và thấy mình phải có trách nhiệm.” Sagawa nghiêng người về phía trước và làm một động tác cúi đầu nhẹ. Tất nhiên, đây chỉ là cử chỉ lịch sự thông thường của người Nhật, điều đó không có nghĩa anh ta thực sự nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm về việc Tống Nam mất tích.
“Anh dường như rất hiểu Tống Nam.” Hàn Ấn cảm thấy khá thú vị, nhìn chằm chằm vào Sagawa.
“Tôi rất quý cô học sinh này!” Sagawa đón lấy ánh mắt của Hàn Ấn và nói thẳng thắn, “Tống Nam đến từ một ngôi làng xa xôi, gia đình rất nghèo. Em ấy theo học ở trường này không dễ dàng gì bởi vì phải làm thêm để chi trả phí sinh hoạt hằng ngày và học phí, nhưng em ấy chưa bao giờ bỏ lỡ một buổi học nào, Tống Nam rất trân trọng cơ hội học tập.”
“Em ấy vẫn đi làm thêm hằng ngày sao?” Cố Phi Phi ngạc nhiên hỏi.
“Vâng, nhà trường đã xem xét và chấp thuận vì hoàn cảnh gia đình em ấy. Em ấy thường về rất muộn, nên người quản lí kí túc xá và bảo vệ Học viện thường chiếu cố cho.” Sagawa nói.
“Anh có biết em ấy làm thêm ở đâu không?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi tiếp.
“Tất nhiên tôi biết, chính tôi đã giới thiệu cho em ấy!” Sagawa nói thẳng, “Tôi có một người đồng hương mở quán bar ở đây, Tống Nam làm nhân viên phục vụ ở đó. Ồ, đúng rồi, tôi cũng đã hỏi bên quán bar. Đồng hương của tôi nói rằng em ấy tối qua không đi làm.”
“Lần cuối cùng anh thấy em ấy là khi nào?” Hàn Ấn hỏi.
“Buổi chiều ngày hôm kia, tại cổng Học viện, em ấy đi xe đạp tới quán bar làm việc!” Sagawa trả lời trôi chảy, như thể đã chuẩn bị cho tất cả các câu hỏi của cảnh sát.
“Chúng tôi cần địa chỉ của quán bar,” Cố Phi Phi nói.
“Tôi có danh thiếp của đồng hương ở đây, trên đó có số điện thoại di động của anh ấy và địa chỉ quán bar.” Sagawa lấy một tấm danh thiếp từ ngăn kéo bàn và đưa cho Cố Phi Phi.
“Được rồi, tạm thời đến đây thôi. Nếu có vấn đề gì, chúng tôi sẽ gặp anh sau!” Cố Phi Phi cầm danh thiếp, đưa mắt nhìn Hàn Ấn, giơ tay ra để nói lời tạm biệt với Sagawa.
Sagawa cúi đầu và bắt tay từng người một, hỏi với cử chỉ khiêm tốn. “Xin lỗi cho tôi mạo muội, mọi người có tin tức gì về Tống Nam chưa? Em ấy có gặp điều gì bất trắc không?”
“Chúng tôi sẽ thông báo cho trường nếu có tin tức!” Cố Phi Phi từ chối trả lời câu hỏi của Sagawa theo cách nói thông thường của cô.
---❊ ❖ ❊---
“Thời gian biến mất gần đúng, giới tính, tuổi tác và chiều cao đều khớp, có lẽ cánh tay là của Tống Nam.” Đi bộ trong hành lang của tòa nhà văn phòng Giáo viên, Đỗ Anh Hùng nói.
“Em cũng thấy vậy.” Ngải Tiểu Mĩ nhìn sang Cố Phi Phi, “Giờ chúng ta sẽ đến quán bar chứ?”
“Không, phân nhau ra hành động.” Cố Phi Phi nói, “Tôi cùng Tiểu Đỗ đến kí túc xá của Tống Nam tìm kiếm mẫu xét nghiệm DNA. Còn em và thầy Hàn cùng tới quán bar.”
“Được rồi, cứ vậy nhé. Xe để lại cho cô và Tiểu Đỗ, Tôi sẽ đi taxi với Tiểu Mĩ, dù sao cũng không thạo đường lối. Mà này, nhân tiện, hãy hỏi chuyện bạn cùng lớp của Tống Nam để tìm hiểu thêm về Sagawa. Hàn Ấn dặn dò thêm.
“Ừm, tôi biết rồi.” Cố Phi Phi gật đầu đáp lại.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố Vân Hải nằm cách biển với Nhật Bản, vị trí địa lí khá gần nhau. Do đó, người Nhật đến làm việc và sinh sống tại thành phố này nhiều hơn hẳn so với các thành phố khác. Chắc mọi người cũng biết, người Nhật đặc biệt giỏi tổ chức hội nhóm đồng hương ở nước ngoài. Do đó, thành phố nào có số lượng người Nhật nhiều sẽ dần dần hình thành một khu vực tập trung toàn người Nhật sinh sống. Thành phố Vân Hải cũng có một khu phố như thế, tên là phố Hữu Nghị.
Xung quanh khu phố Hữu Nghị, có một số tòa nhà thương mại và khách sạn hạng sang do 100% vốn đầu tư của Nhật hoặc là liên doanh giữa hai nước. Hầu hết khách thuê văn phòng và thuê trọ ở đây đều là người Nhật. Ngoài công việc và chỗ ở, tất nhiên họ cũng phải ăn uống và giải trí. Do đó, ở hai bên phố, xen kẽ giữa một số tòa nhà thương mại là rất nhiều nhà hàng, quán bar và địa điểm karaoke.
Mặt tiền quán bar nơi Tống Nam làm thêm không rộng lắm, chỉ có hai cánh cửa gỗ màu nâu, mỗi bên treo một chiếc đèn lồng dài kiểu Nhật. Tên của quán bar được ghi bằng tiếng Nhật và tiếng Trung Quốc – Quán bar Yokohama.
Trong quán bar, không gian rộng rãi hơn nhiều, được trang trí hoàn toàn theo phong cách Nhật Bản. Đèn thả tròn màu vàng, quầy bar có điển dài, bàn ghế gỗ theo lối cổ, vừa đơn giản, mộc mạc, vừa thanh lịch, ấm áp, mang lại cho mọi người cảm giác như ở nhà.
Lúc này còn một chút thời gian nữa mới đến giờ mở cửa vào 4 giờ chiều. Bên trong rất yên tĩnh, vài người phục vụ đang nhẹ nhàng phủi bụi bàn ghế và lau ly rượu. Một anh chàng cao lớn trông như quản lí ra đón khách, lịch sự dùng tiếng Nhật chào hỏi Hàn Ấn và Ngải Tiểu Mĩ vừa bước vào: “Rất xin lỗi, bây giờ vẫn chưa đến giờ quán mở cửa. Xin quý khách ghé quán sau được không ạ?”
Mặc dù Hàn Ấn không biết tiếng Nhật, nhưng anh vẫn nghe thấy phát âm của quản lí không được thuần Nhật cho lắm, chắc là người Trung Quốc thôi. Anh mỉm cười, khẽ khàng nói. “Chúng tôi là cảnh sát, muốn gặp ông chủ của anh.”
Khi nghe thấy là người Trung Quốc, lại là một sĩ quan cảnh sát, quản lí thoáng chút ngạc nhiên, ngay sau đó đổi sang nói tiếng Trung: “Hai người đợi một lúc, tôi sẽ gọi ông chủ ngay.”
Một lúc sau, quản lí dẫn đường cho một người đàn ông trung niên, vóc người tầm thước, dáng vẻ đạo mạo từ cửa phụ bước ra. Anh ta chỉ vào Hàn Ấn và cúi chào người đàn ông trung niên trước khi quay lại quầy bar. Không cần phải nói, người đàn ông trung niên này là ông chủ.
“Chào mừng ghé quán, tôi là chủ cửa hàng, Aoi Miya. Mời hai vị ngồi xuống và uống một tách trà. Chúng ta có thể vừa uống trà vừa nói chuyện.” Ông chủ đi đến, nở nụ cười niềm nở, chỉ vào cái ghế bên cạnh, nói tiếng Trung lơ lớ âm giọng quê hương.
Hàn Ấn xua tay từ chối. “Cảm ơn, không cần đâu! Chúng tôi tìm ông để hỏi về Tống Nam.”
“Tống Nam là một cô bé tốt bụng! Làm việc rất chăm chỉ, cần mẫn, tôi rất hài lòng!” Aoi Miya giơ ngón tay cái lên tỏ ý khen ngợi.
“Cô ấy có đi làm tối hôm trước không?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“Có, nhưng tối qua không đến làm. Tôi tưởng cô ấy bận bài vở học hành nên nghỉ một buổi. Lẽ nào cô ấy làm điều gì phạm pháp?” Aoi Miya hỏi.
“Cô ấy rời đi lúc mấy giờ, cô ấy đi một mình chứ?” Ngải Tiểu Mĩ phớt lờ câu hỏi của Aoi Miya, tiếp tục hỏi.
“Ồ, tối hôm trước, tôi có việc đột xuất nên về sớm, do vậy không rõ. Để tôi gọi Hoàng Đạt đến trả lời hai vị.” Aoi Miya quay lại và vẫy tay về phía quầy.
Hoàng Đạt là quản lí. Thấy ông chủ gọi, anh ta nhanh chóng bước ra khỏi quầy và đứng bên cạnh ông chủ một cách cung kính. Rõ ràng anh ta đã nghe thấy câu hỏi của Ngải Tiểu Mĩ nên chủ động nói. “Sau khi quán đóng cửa vào đêm hôm trước, có một người trông giống người châu Âu say rượu, cứ không chịu rời đi, khóc lóc và gây rối âm ĩ, anh ta trong tình trạng hơi mất kiểm soát. Anh ta nói tiếng Anh mà tôi thì không hiểu lắm, vì vậy tôi đã nhờ Tống Nam, người có thể nói tiếng Anh, đến khuyên can và an ủi anh ta. Sau đó, Tống Nam quay lại và nói người nước ngoài đã uống quá nhiều, không đi về một mình được, nên Tống Nam sẽ đưa anh ta về chỗ ở. Thế nên, tôi và Tống Nam dìu anh ta ra ngoài, tôi giúp họ gọi taxi, sau đó không gặp lại cô ấy nữa.”
“Anh có nhớ hình dáng của vị khách nước ngoài và biển số xe taxi không?” Hàn Ấn hỏi.
“Tôi không chú ý biển số xe, nhưng tôi vẫn nhớ mang máng người khách nước ngoài đó.” Hoàng Đạt nghĩ một lúc rồi trả lời.
“Người đó đã từng đến đây chưa?”
“Chưa, trước đây chưa bao giờ nhìn thấy anh ta!”
“Khi nào các anh đóng cửa?”
“2 giờ 30 phút sáng.”
“Cô ấy là con gái, làm sao anh có thể yên tâm để cô ấy đi một mình với người đàn ông nước ngoài? Cô ấy không trở về vào tối hôm đó, anh không thấy có gì bất thường sao?”
“Tôi nghĩ người nước ngoài là khách du lịch, vì vậy chắc ở một khách sạn gần đây. Tống Nam sẽ quay lại sớm thôi. Sau đó, tôi không gặp cô ấy nữa. Tôi tưởng người nước ngoài đã cho tiền boa và cô ấy gọi xe đi thẳng về trường.” Hoàng Đạt cắn môi. “Chuyện gì đã xảy ra với Tống Nam? Tôi chưa liên lạc được với cô ấy.”
“Điều này không tiện tiết lộ vào thời điểm này.” Thấy khuôn mặt của Hoàng Đạt lo lắng, Hàn Ấn nói, “Hai người quan hệ thân thiết chứ?”
Hoàng Đạt bất giác quay đầu và liếc nhìn ông chủ, rồi nhẹ nhàng gật đầu. “Chúng tôi đang tìm hiểu nhau.”
---❊ ❖ ❊---
Chia tay Aoi Miya và Hoàng Đạt, Hàn Ấn và Ngải Tiểu Mĩ bắt taxi trở về Đội Hình sự. Ngay khi chiếc xe được khởi động, Hàn Ấn thờ ơ hỏi Ngải Tiểu Mĩ, “Thế nào? Những câu trả lời đó, em cảm thấy thế nào?”
“Hoàng Đạt và Tống Nam làm việc cùng nhau trong một thời gian dài nên nảy sinh tình cảm là chuyện bình thường, nhưng điều này mâu thuẫn với lời nói của Sagawa!” Ngải Tiểu Mĩ cân nhắc một lúc, nói tiếp, “Từ những lời của Sagawa, em có thể cảm nhận rõ thái độ của anh ta đối với Tống Nam có gì đó mờ ám, vì vậy em đoán liều là Sagawa yêu Tống Nam, nên anh ta luôn quan tâm, chăm chút cho cô ấy. Nhưng nếu Tống Nam từ chối tình cảm của anh ta, mà anh ta ngầm biết rằng Tống Nam có tình cảm với người khác, hoặc Tống Nam đang bắt cá hai tay, liệu anh ta có nổi máu ghen và trong lúc kích động giết Tống Nam?”
“Tiểu Mĩ ngày càng trưởng thành hơn, phân tích kĩ lưỡng và thấu đáo. Động cơ này rất đúng.” Hàn Ấn gật đầu, lại lắc đầu, dừng lại một chút và tiếp tục, “Nhưng điều này không thể giải thích được việc kẻ giết người đem cánh tay tới Sở Công an. Tất nhiên, suy đoán hiện tại chỉ có thể tham khảo. Mọi thứ vẫn đang dựa trên tiền đề nạn nhân là Tống Nam. Nếu nạn nhân là một người khác, tất cả các phân tích sẽ phải làm lại từ đầu!”
Khi Ngải Tiểu Mĩ và Hàn Ấn đang nói chuyện, chiếc taxi đã đi được một đoạn, Ngải Tiểu Mĩ quay đầu nhìn lại thấy bóng dáng lờ mờ của chủ quán bar. Lúc này, Aoi Miya đang tiễn khách theo thói quen của người Nhật, đứng ngay ở trước cửa quán bar, mắt hướng cho đến khi taxi đi khuất, rồi từng bước quay đầu ‘lưu luyến’ bước vào trong quán.