Cố Phi Phi và Đỗ Anh Hùng đã tìm kiếm trong kí túc xá của Tống Nam, thu thập một vài sợi tóc có nang lồng trên gối của cô và trích xuất nước bọt từ ly nước. Những mẫu này đủ để hỗ trợ xét nghiệm DNA.
Khi hỏi bạn cùng phòng của Tống Nam, họ có những đánh giá rất tốt về phẩm chất của Tống Nam, hầu như không có thói hư tật xấu nào và có mối quan hệ xã hội khá tốt. Về mối quan hệ giữa Tống Nam và giáo viên chủ nhiệm Sagawa Kenichi, các bạn cùng phòng đều đồng thanh nói rằng họ khá thân thiết. Đúng là Sagawa Kenichi thể hiện sự quan tâm vượt mức bình thường với Tống Nam. Ngay cả bản thân Tống Nam cũng từng tâm sự khó chịu về điều này với bạn cùng phòng, nhưng Tống Nam cũng nhấn mạnh rằng Sagawa Kenichi chưa bao giờ quấy rối hay có hành vi khiếm nhã với cô. Tuy nhiên, khi hỏi chuyện, Cố Phi Phi nhận thấy một trong những người bạn cùng phòng có biểu hiện rất không tự nhiên, dường như có điều muốn nói nhưng lại không dám nói ra, nên Cố Phi Phi giữ một mình cô gái đó lại để hỏi han thêm.
Người bạn cùng phòng này tự giới thiệu tên là Lí Tiểu Hàm, ngủ ở giường phía trên Tống Nam. Cũng là người bạn thường xuyên qua lại và thân thiết nhất của Tống Nam ở trường. Tống Nam sẵn sàng tâm sự với cô ấy bất cứ điều gì trong lòng. Lí Tiểu Hàm nói rằng thực tế không giống những gì Tống Nam nói trước mặt mọi người. Sagawa Kenichi đã nhiều lần ngầm gợi ý muốn ‘yêu đương’ với Tống Nam, nhưng đều bị Tống Nam từ chối. Tống Nam rất phiền lòng vì điều này, nhưng vì Sagawa Kenichi đã giúp đỡ cô rất nhiều, đặc biệt là hỗ trợ cô mọi thứ trong công việc, nên cô đành nhẫn nhịn không phản ánh lại với trường và dặn dò Lí Tiểu Hàm không được mang chuyện riêng của hai người tiết lộ ra ngoài.
Sau khi nghe Lí Tiểu Hàm kể, Cố Phi Phi cảm thấy cần phải quay lại và trò chuyện với Sagawa Kenichi, hỏi về các hoạt động của anh ta trong buổi tối hai ngày qua theo đúng trình tự bình thường. Sagawa khá điềm tĩnh nói rằng Học viện cấp cho anh một căn hộ gần đó. Hai ngày qua sau khi tan làm, anh ta ở trong căn hộ một mình, không ra ngoài.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, kết quả xét nghiệm DNA được công bố, xác nhận rằng cánh tay đúng là của Tống Nam, có nghĩa là Tống Nam đã bị giết!
Còn về hung thủ, Nhóm Hỗ trợ đã chỉ ra hai nghi can cho cảnh sát thành phố Vân Hải: Nghi can đầu tiên là một người nước ngoài say rượu tại quán bar Yokohama. Có lẽ sau khi Tống Nam đưa người nước ngoài này trở về nơi ở, vì lí do nào đó đã xảy ra tranh cãi và cô đã bị người nước ngoài này sát hại. Với sự hỗ trợ của quản lí quán bar, người vẽ chân dung chuyên nghiệp của cảnh sát đã phác họa một bức chân dung kẻ tình nghi. Nhóm Hỗ trợ suy đoán rằng hắn có thể là khách du lịch. Vì thế các khách sạn và nhà nghỉ gần quán bar là khu vực điều tra chính, đồng thời họ cũng đi khắp các công ty taxi lớn để tìm kiếm xe taxi chở Tống Nam và người nước ngoài vào rạng sáng ngày 30.
Nghi can thứ hai là Sagawa Kenichi, giáo viên chủ nhiệm lớp của Tống Nam. Ghen tuông là một động cơ giết người rất phổ biến. Các bạn cùng lớp của Tống Nam đã xác nhận rằng Sagawa Kenichi đang ‘theo đuổi’ Tống Nam, Tống Nam không chỉ từ chối tình cảm của anh ta, mà còn yêu chàng trai khác. Như vậy đương nhiên, Sagawa Kenichi sẽ được liệt vào danh sách nghi can. Tuy nhiên, vì anh ta là người nước ngoài, với những chứng cứ hiện tại, chưa thể vội vã đến lục soát nơi ở tìm bằng chứng, làm vậy sẽ gây ra tranh chấp quốc tế không cần thiết. Hiện tại, với anh ta, chỉ có thể bắt đầu điều tra từ bên ngoài nơi cư trú và theo dõi 24 giờ. Đỗ Anh Hùng tình nguyện nhận nhiệm vụ giám sát và Đội Hình sự đã cử một sĩ quan cảnh sát địa phương hỗ trợ.
Ngoài các manh mối trên, Đội Hình sự cũng đã điều tra nhật kí cuộc gọi của Tống Nam nhưng không tìm thấy cuộc gọi bất thường nào. Đội Hình sự cũng mong phần thi thể còn lại của Tống Nam sẽ được tìm thấy càng sớm càng tốt. Có lẽ bằng chứng trên thi thể nạn nhân có thể mang lại nhiều thông tin hơn về kẻ giết người.
---❊ ❖ ❊---
Bất cứ lúc nào, khi phá một vụ án cũng cần đi điều tra, hỏi han chi tiết nhiều lần. Trong quá trình tưởng như vô cùng nhàm chán, tẻ nhạt và vụn vặt ấy, các sĩ quan cảnh sát phải luôn giữ được óc quan sát sắc bén và sự phán đoán nhanh nhạy. Trong hàng ngàn đầu mối thông tin, cần phải biết cách ‘kéo từng sợi tơ từ kén ra’ và bắt đúng ‘sợi tơ manh mối gốc’, vì vậy dù đây là công việc cơ bản nhất nhưng cũng là công việc tốn nhiều công sức và hao tâm tổn trí nhất.
Cũng như trước đây, Đội Hình sự đã đi khắp các công ty taxi lớn của thành phố, nhưng không tìm thấy thông tin cụ thể hơn về địa điểm nạn nhân mất tích trong vụ án ăn thịt người. Bây giờ lại đi tiếp lần nữa, thế này bằng quá hành xác. May thay, những người làm án đã quen công việc này từ lâu, nên không hề than vãn hay kêu ca, cứ làm việc theo sự phân công và lần này cuối cùng họ cũng có thu hoạch.
Một tài xế taxi của hãng taxi tên là ‘Thông Đại’ đã nói với điều tra viên: Một đêm cách đây vài ngày, khoảng 2 giờ 30 phút sáng, anh ta đã chở một cô gái Trung Quốc và một người nước ngoài say rượu trước quán bar Yokohama. Người nước ngoài say rượu thì anh ta không nhìn thấy rõ, nhưng người Trung Quốc trông rất giống Tống Nam. Ngay sau đó, tài xế taxi đã đưa cảnh sát đến chỗ Tống Nam và người nước ngoài xuống xe. Đó là một khu dân cư tên là Thiên Ba và khu đó chỉ cách hồ Nam Sơn 2 hoặc 3 ki-lô-mét.
Thiên Ba là một khu dân cư có quy hoạch mở. Các tòa nhà ung cư được xây dựng xen kẽ nhau ở hai bên đường. Các tòa nhà thường không cao, có vẻ như đều là kết cấu gạch – bê tông, được xây dựng ít nhất 10 năm trước. Cứ nghĩ rằng tìm thấy ‘chiếc taxi’ thì sẽ gần chạm tay tới nghi can, nào ngờ lại khá trắc trở. Khu dân cư không có nhân viên an ninh, cũng chẳng có thiết bị giám sát, chỉ còn cách tự điều tra mò mẫm. Tuy nhiên, hiện nay hầu hết các lực lượng cảnh sát của Đội Hình sự đều đang tập trung cả ở khu đô thị sinh thái khoa học và công nghệ để tìm kiếm manh mối vụ án ăn thịt người. Nhân lực có sẵn để triển khai thực sự bị hạn chế. Cố Phi Phi và Hàn Ấn đành phải cùng Ngải Tiểu Mĩ tự lâm trận.
Khó khăn chồng chất, nhưng cũng có những mặt tích cực. Đặc điểm khuôn mặt của người phương Tây dễ nhận dạng, nên khá nổi bật trong khu dân cư như thế này. Bất cứ ai đã nhìn thấy nghi can đều sẽ có ấn tượng, chưa kể đã có một bức chân dung của nghi can trong tay.
Sau khi đi dò xét trong khu dân cư mất hai ngày, manh mối dần trở nên rõ ràng. Nhiều người dân kể họ đã nhìn thấy một người nước ngoài trong khu, cuối cùng họ xác nhận rằng có một người nước ngoài sống ở tầng trên cùng tòa nhà 147-T2. Hỏi các cư dân sống trong cùng tòa nhà một cách chi tiết, họ bảo có hai gia đình ở tầng 7, tức tầng trên cùng. Gia đình ở căn hộ 701 đã chuyển đi 2 tháng trước, căn hộ để trống, nghe nói là đang chờ bán. Căn hộ 702 cho một người nước ngoài thuê. Trông anh ta khá giống bức chân dung: Trắng trẻo, khuôn mặt dài và gầy, mũi cao, mắt xanh và mái tóc xoăn không dài lắm. Nói chung, anh ta khá đẹp trai.
Thực ra, ngay từ khi bắt tay vào vụ án này, Hàn Ấn đã mơ hồ cảm thấy rằng hành động gửi cánh tay cho Đội Hình sự của kẻ giết người không chỉ là cố ý khiêu khích, mà còn là do mối hận thù cá nhân nào đó. Nhưng tại sao lại chọn Tống Nam? Một nghi can hình sự nước ngoài sao lại có ân oán với cảnh sát? Câu trả lời tất nhiên chỉ có nghi can biết, nhưng anh ta đã biến mất.
Cố Phi Phi lệnh cho một sĩ quan cảnh sát cải trang thành người quản lí tài sản và đến căn hộ 702 gọi cửa. Gõ cửa một lúc lâu mà không có ai trả lời, nhưng mùi thuốc tẩy phảng phất khắp cầu thang dường như đã xác nhận rằng căn hộ 702 có thể là hiện trường đầu tiên Tống Nam bị sát hại.
Cố Phi Phi và Hàn Ấn định liên lạc với chủ nhà thông qua dịch vụ quản lí tài sản, nhưng theo dữ liệu tài sản chủ nhà đã đăng kí vài năm trước thì anh ta thất nghiệp, không có đơn vị liên lạc, số điện thoại liên lạc đã bị xóa, những người hàng xóm xung quanh cũng không biết rõ về anh ta, chỉ thỉnh thoảng gặp thoáng qua. Không thể liên lạc với chủ nhà, Cố Phi Phi đành gọi điện cho Cao Tiến và quyết định để kĩ thuật viên mở cửa phòng, vào trong tìm kiếm.
---❊ ❖ ❊---
Khoảng nửa giờ sau, bác sĩ pháp y Lí và đội Khám nghiệm hiện trường đã đến và mở cửa bằng khóa công nghệ. Mọi người cùng bước vào phòng.
Chất tẩy trong phòng mùi còn nồng nặc hơn, bên trong được lau dọn sạch sẽ. Hai phòng ngủ và một phòng khách được ốp sàn gỗ chắc chắn, trên sàn không có chút bụi bẩn. Giường đôi trong phòng ngủ cũng gọn gàng. Khăn phủ giường và ga trải giường màu nâu vàng mới tinh. Không tìm thấy bằng chứng nào cho thấy người nước ngoài đã thuê căn hộ này, thậm chí cứ như thể chưa từng có ai sinh sống ở đây, rõ ràng toàn bộ căn hộ đã bị xóa dấu vết hoàn toàn.
Nhưng đối với cảnh sát dày dạn kinh nghiệm, đặc biệt là đối với bác sĩ pháp y ưu tú và chuyên gia phân tích hành vi tội phạm như Cố Phi Phi và Hàn Ấn, thì việc che giấu của hung thủ chính là một chỉ dẫn có hiệu quả. Hung thủ đã dọn giường và thay ga trải giường, như vậy rất có khả năng Tống Nam bị giết hoặc bị phân xác trên giường. Cả Cố Phi Phi và bác sĩ pháp y Lí đều hiểu rõ rằng máu trên nệm sẽ không rửa trôi được hết như trên sàn nhà mà không để lại dấu vết. Họ cùng nhau nhấc ga trải giường và khăn phủ giường xuống sàn. Quả nhiên có nhiều vết bẩn mờ nhạt trên nệm, nhưng thử nghiệm benzidine cho thấy đó không phải là vết máu. Bác sĩ pháp y Lí và Cố Phi Phi thảo luận ngắn gọn, cho rằng nệm đã được kẻ giết người giặt bằng thuốc tẩy, vì vậy kết quả xét nghiệm là âm tính giả.
Sau đó, bác sĩ pháp y Lí kéo rèm lại, phun Luminol vào tất cả các góc trong phòng ngủ, đặc biệt là những chỗ gần giường, kể cả trên sàn nhà, trên giường và trên tường. Sau khi phun, một số chỗ ngay lập tức phát ra ánh sáng màu xanh lam. Bác sĩ pháp y Lí và Cố Phi Phi bỗng thấy thất vọng. Đây là phản ứng của việc dùng thuốc tẩy lau vết máu. Nếu đó là vết máu chưa bị tẩy, sẽ không phát sáng nhanh như vậy và màu xanh lam sẽ đậm hơn, gần với màu tím. Xem ra tên hung thủ này có một số kinh nghiệm chống điều tra.
Vì thuốc tẩy sẽ phá hủy các hemoglobin trong máu, nó không chỉ ảnh hưởng kết quả xét nghiệm benzidine, mà còn trực tiếp khiến việc xét nghiệm DNA thêm khó khăn. Cần phải thực hiện phân tách kĩ thuật trên các vết máu bị tẩy trước khi xét nghiệm, nhưng điều này sẽ tốn nhiều thời gian. Việc điều tra cần phải hết sức cẩn trọng, do đó hiện tại chỉ có thể tạm thời suy đoán căn hộ 702 là hiện trường vụ giết người, nhưng chưa thể xác nhận rằng nó có liên quan đến Tống Nam hay không.
Tương tự, kết quả như vậy cũng khiến Hàn Ấn bối rối: “Thi thể biến mất đâu? Người nước ngoài thuê nhà đã đi đâu? Nạn nhân có phải là Tống Nam? Ai đích thực là kẻ giết người?”
“Sao thế, lẽ nào anh nghĩ vụ giết người này không liên quan đến Tống Nam?” Nghe thấy những lời Hàn Ấn lẩm bẩm, Cố Phi Phi khó hiểu hỏi.
“Từ góc độ phân tích hành vi, kẻ giết người trong căn hộ này rất khác với kẻ giết người đã đưa cánh tay đến Sở Công an.” Hàn Ấn chậm rãi gật đầu. “Một kẻ mặc cho dấu vân tay và tinh dịch lưu lại trên cánh tay, lẽ nào lại sợ thi thể và vết máu bị phát hiện?”
“Đúng là có chút mâu thuẫn, liệu có sự trùng hợp thế này không?” Cố Phi Phi nói với ánh mắt thoáng chút nghi ngờ, “Tống Nam đưa người nước ngoài về nhà, sau đó bị giết, mà trùng hợp là trong căn hộ của người nước ngoài thuê cũng xảy ra án mạng nhưng nạn nhân không phải là Tống Nam, điều này có thể không?”
“Còn một cách giải thích nữa, có thể hợp lí hơn.” Ngải Tiểu Mĩ, người đứng đằng sau hai người, nhìn chằm chằm và nói xen vào, “Liệu có phải là bộ đôi sát thủ? Có lẽ gã nước ngoài có đồng phạm? Hoặc hắn là kẻ trợ thủ?”
“Cách suy nghĩ này khá đúng, rất có thể có hai kẻ phạm tội.” Hàn Ấn quay đầu lại, mỉm cười với Ngải Tiểu Mĩ. “Nói tóm lại, kẻ dọn dẹp hiện trường và kẻ đưa cánh tay đến Sở Công an không phải cùng một người!”