Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27710 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
tay sát thủ ngoại quốc

Tại phòng họp của Đội Hình sự.

Hiện tại, hai vụ án lớn đang tiến triển một cách tuần tự, nhưng tiến độ không mấy khả quan. Cả cảnh sát Vân Hải và Nhóm Hỗ trợ đều cảm thấy cần phải tổ chức một cuộc họp để tổng hợp các manh mối, tập trung ý kiến của mọi người và tìm ra bước đột phá giúp tháo gỡ nút thắt trong cách thức điều tra.

Đội trưởng đội Cảnh sát hình sự Cao Tiến đầu tiên giới thiệu tiến trình điều tra của vụ án ăn thịt người:

“Khu đô thị sinh thái khoa học và công nghệ gần hồ Nam Sơn hiện đã kiểm tra sàng lọc được một nửa. Một số nghi can được khoanh vùng, nhưng họ đã bị loại trừ sau khi điều tra chuyên sâu, trước mắt công tác điều tra vẫn đang tiếp tục. Trong số những vị khách từng tiếp xúc với hai nạn nhân ở nơi họ làm việc, hiện chưa có trường hợp nào trùng với thời điểm gây án. Tất nhiên, một số khách hàng chỉ thỉnh thoảng lui tới, cho nên ông chủ và nhân viên không thể nhớ rõ danh tính và ngoại hình của họ, vì vậy không thể loại trừ hung thủ đã xuất hiện ở nơi nạn nhân làm việc.

“Tuy nhiên, có phát hiện mới về các kênh liên lạc giữa hung thủ và nạn nhân. Cảnh sát mạng trong đội phát hiện ra hai nạn nhân không chỉ ‘đi khách’ tại các tụ điểm giải trí, mà còn đăng tải dịch vụ đi khách trên nhiều diễn đàn trực tuyến và các trang web ‘tình một đêm’. Họ để lại thông tin cá nhân, QQ số điện thoại di động và ảnh selfie bán khỏa thân trên internet. Bằng cách này, hung thủ hoàn toàn có thể chọn họ làm con mồi qua internet. Tôi đã yêu cầu tất cả các cảnh sát mạng làm việc 24 giờ, hi vọng có thể tìm thấy IP đáng ngờ.”

Cao Tiến khép lại bản báo cáo, ngước đầu lên, nhìn chằm chằm vào Hàn Ấn một lúc như có tâm sự rồi chậm rãi nói, “Tôi đã sử dụng cách phân tích hành vi để chỉ đạo vụ án. Trước đây tôi ít tiếp xúc với cách làm này, cũng chưa bao giờ không có bằng chứng thực tế mà cứ thế dốc toàn bộ lực lượng vào một khu vực chỉ định để điều tra, sàng lọc. Tất nhiên, điều này dựa trên sự tin tưởng của tôi với Nhóm Hỗ trợ, đặc biệt là thầy Hàn Ấn, nhưng thành thật mà nói, tôi hơi thấp thỏm trong lòng, vẫn thấy cần nhiều cách thức xử lí vụ án hơn. Ngoài hai hướng điều tra nơi cư trú và phương thức liên lạc, thầy Hàn còn có hướng nào khác không?”

“Lo lắng của anh, tôi có thể hiểu, và tôi cũng có một số đề xuất.” Hàn Ấn khẽ gật đầu.

“Vậy anh hãy nói đi!” Cao Tiến giơ tay thúc giục.

Hàn Ấn ngập ngừng một lát rồi mới nói. “Như tôi đã đề cập trước đó, hung thủ chọn nạn nhân theo một đặc điểm nhất định. Theo thông tin hiện tại, hai nạn nhân cùng chung một điểm: Họ đều là gái mại dâm. Tôi tin hung thủ vẫn sẽ chọn những người trong nhóm đối tượng như vậy để phạm tội. Chúng ta có thể đưa ra cảnh báo và nhắc nhở nhóm người này một cách thích hợp không? Trước tiên, hãy nhắc họ đề cao cảnh giác khi giao dịch kín đáo. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là nhận được sự hợp tác của họ. Nếu họ tìm thấy khách hàng đáng ngờ, hãy thông báo cho chúng ta kịp thời.”

“Điều này trái với quy định của pháp luật! Gái mại dâm là vi phạm pháp luật. Nếu chúng ta công khai cảnh báo và yêu cầu họ giúp đỡ, thì khác nào chúng ta ủng hộ họ làm nghề này, e rằng sẽ gây ra ảnh hưởng xấu!” Cao Tiến tặc lưỡi hai cái, nói với giọng e ngại.

“Bất kể họ làm gì thì họ đều là công dân của đất nước này, cảnh sát vẫn phải có nghĩa vụ bảo vệ họ. Lúc này, tính mạng của họ đang bị những kẻ giết người hàng loạt đe dọa, vì vậy tôi nghĩ ý của thầy Hàn không có gì quá đáng!” Cố Phi Phi trịnh trọng nói.

“Giao tiếp từ các kênh chính thống sẽ không thuận tiện. Tôi chỉ có thể gắng hết sức cho một số người trên mạng lan truyền thông tin thôi!” Cao Tiến đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Vậy cũng được.” Hàn Ấn dừng lại, rồi nói tiếp, “Còn một điểm nữa, hung thủ chắc chắn sẽ lại gây án. Tất nhiên, lí tưởng nhất là chốt được hắn trước khi phạm tội, nhưng cũng cần chuẩn bị mọi thứ thật tốt nếu hắn gây án thành công lần nữa, điều này liên quan đến vị trí ném xác. Tôi nghĩ hung thủ vẫn sẽ chọn ‘đường thủy’, bởi vì hắn đã tìm ra cách hoàn hảo xóa sạch các chứng cứ phạm tội, hắn sẽ không dễ dàng thay đổi…”

“Ý anh là, ngoài hồ Nam Sơn, cần giám sát toàn diện tất cả các hồ chứa và hồ tự nhiên trong thành phố? Sao mà làm nổi chứ? Tôi đào đâu ra nhiều nhân lực đến vậy? Hơn nữa, nếu hung thủ chọn ném xác ở ngoại ô hay bên bờ biển thì sao?” Cùng lúc xử lí hai vụ án, vấn đề nhân lực đã khiến đầu Cao Tiến muốn bốc hỏa. Anh ta không đợi Hàn Ấn nói xong, đã vội cướp lời.

“Đừng lo, tôi chỉ nói về một khả năng lựa chọn vứt xác.” Thật ra, Hàn Ấn muốn đề xuất theo dõi toàn bộ ‘đường thủy’, nhưng nhìn thấy bộ dạng Cao Tiến giận dữ trợn mắt, anh đành phải nhượng bộ, chọn cách thứ hai. “Về nhân lực, tôi biết anh gặp khó khăn, vì vậy chúng tôi không cần anh cử người giám sát. Anh chỉ đạo các cảnh sát tuần tra và đội dân phòng của các đồn gắng lưu tâm khi tuần tra đêm là được.”

“Ồ, điều này thì có thể được.” Cao Tiến dịu giọng, chuyển sang hỏi Cố Phi Phi. “Nhóm cô nghĩ gì về vụ Tống Nam?”

“Trong vụ án Tống Nam, chúng tôi tin rằng nghi can số một là người nước ngoài sống ở khu Thiên Ba, về cơ bản hắn có thể có đồng phạm. Với trạng thái tinh thần của nghi can tại quán bar tối hôm đó, hắn chắc chắn là thủ phạm chính. Vụ giết người rồi khiêu khích cảnh sát tất cả là do hắn làm, còn tên đồng phạm chỉ chịu trách nhiệm dọn dẹp hiện trường.” Cố Phi Phi trả lời.

“Cô có nghĩ rằng người nước ngoài này đã trốn khỏi Vân Hải, hay đã trốn ra nước ngoài?” Cao Tiến hỏi lại.

“Hắn chắc vẫn đang giấu mình ở địa phương.” Hàn Ấn giải thích thêm, “Từ hành vi khiêu khích ngông cuồng, sự thèm khát gây chú ý và được khẳng định sự tồn tại của hung thủ đã đạt đến mức độ điên rồ và liều lĩnh, bất chấp hậu quả, vì vậy tôi nghĩ hắn có khả năng bị ‘rối loạn nhân cách kịch tính’. Đặc trưng của rối loạn nhân cách này là sự xúc cảm quá mức hoặc sử dụng những lời nói và hành động phô trương thái quá để thu hút sự chú ý của người khác. Nó có điểm gần giống với rối loạn nhân cách chống xã hội, một khi các hành vi thông thường liên tục bị thất bại, không thỏa mãn được nhu cầu tâm lí của loại nhân cách tiềm ẩn này, người đó có thể sẽ thông qua hành vi bạo lực kiểu ‘chống xã hội’ để tìm kiếm sự chú ý. Tôi tin loại người này rất mong chờ hưởng thụ kết quả ‘màn trình diễn’ của mình ở cự li gần, đó là lí do tại sao tôi đã nhiều lần nói với anh rằng không được tiết lộ bất kì thông tin nào ra bên ngoài. Hung thủ không đạt được hiệu quả tâm lí mà hắn kì vọng thì sẽ không vội cao chạy xa bay, thậm chí hắn sẽ tiếp tục ‘biểu diễn’, nhưng theo tình hình hiện tại, hắn vẫn còn kiềm chế được.”

“Chúng tôi cũng có manh mối về đồng phạm.” Cố Phi Phi tiếp ngay theo lời Hàn Ấn. “Theo một người dân sống trong cùng tòa nhà với nghi can nước ngoài phản ánh, do yêu cầu của công việc, anh ta thường về nhà vào ban đêm. Có hai lần anh ta tình cờ gặp nghi can nước ngoài quay về căn hộ cùng một người bạn. Anh ta không nhìn thấy mặt của ‘người bạn’, nhưng quan sát từ phía sau thì người đó không cao lắm và rất gầy, chắc là phụ nữ, và là người Trung Quốc.”

“Cô nghĩ người phụ nữ này là đồng phạm của gã người nước ngoài?” Cao Tiến hỏi.

“Từ sự tỉ mỉ và cẩn thận khi dọn dẹp hiện trường, giống như một người phụ nữ đã làm.” Cố Phi Phi trả lời.

Cao Tiến giơ tay lên day day vào thái dương, suy nghĩ một lúc. “Cũng có thể là một người đàn ông! Không cao, rất gầy, vả lại người Trung Quốc và người Nhật nhìn cũng hao hao nhau, liệu có phải là bóng lưng của Sagawa Kenichi không nhỉ? Mọi người có nghĩ rằng gã người nước ngoài và Sagawa Kenichi là bạn bè, vì vậy để trút giận thay bạn, hắn đã giết Tống Nam?”

“Ý anh muốn nói đồng phạm của gã người nước ngoài là Sagawa Kenichi? Chúng tôi cũng đã xem xét điều này, nhưng không dễ để kết luận.” Hàn Ấn trả lời Cao Tiến.

“Nhân tiện, khi nói về Sagawa, Tiểu Đỗ giám sát hắn có phát hiện ra điều gì không?” Cao Tiến hỏi.

“Em nói đi.” Cố Phi Phi hất hàm với Ngải Tiểu Mĩ bên cạnh.

“Vâng.” Ngải Tiểu Mĩ gật đầu. “Hiện tại, không thấy bất kì hoạt động bất thường nào. Anh Hùng đã xem video giám sát của thang máy chung cư và xác nhận rằng Sagawa trở về căn hộ của mình bằng thang máy sau khi tan làm vào ngày xảy ra sự việc, nhưng điều này chưa chứng minh được gì nhiều, vì sau khi trở về nhà, anh ta vẫn có thể lẻn ra ngoài bằng cầu thang thoát hiểm. Ngoài ra, Anh Hùng phát hiện nhân viên an ninh ở lối vào chung cư khá tắc trách, thường xuyên bỏ vị trí, cho nên không thể loại trừ nghi ngờ về Sagawa Kenichi. Anh Hùng cũng đã hỏi han trong nhóm đồng nghiệp của anh ta ở trường, nhưng chưa ai nghe nói anh ta có người bạn châu Âu nào.”

Cao Tiến nói Ừm một tiếng, rồi im lặng giây lát và nhíu mày. “Nói tóm lại, hiện tại chúng ta cũng không có bằng chứng nào khẳng định gã người nước ngoài là hung thủ. Liệu có khả năng cả người nước ngoài và Tống Nam đều là nạn nhân, còn kẻ bị coi là đồng phạm dọn dẹp hiện trường mới là hung thủ thực sự?”

“Tất nhiên cũng có khả năng này, nhưng thông tin chúng ta có về đồng phạm, ngoài dáng vẻ ra thì chẳng có gì hết. Vì vậy chúng ta vẫn phải tìm bước đột phá bằng cách bám sát theo nghi can nước ngoài.” Cố Phi Phi tỏ ra bất lực.

“Không bỏ qua bất cứ nghi can nào, tiếp tục giám sát Sagawa Kenichi. Đối với người quốc tịch nước ngoài, thân phận của họ khá nhạy cảm, khi bằng chứng chưa đủ kết luận, chỉ có thể đưa ra thông báo phối hợp nội bộ cho các đồn và trạm xuất nhập cảnh. Về gã người nước ngoài, mọi người có mô tả nào nữa không?” Cao Tiến hỏi.

“Ban đầu chúng tôi nghĩ hắn là khách du lịch, nhưng hắn thuê nhà ở Vân Hải, chắc là học hoặc làm việc ở đây. Vì không có trường đại học nào trong vùng phụ cận của Thiên Ba nên khả năng sau cao hơn. Dựa theo điều kiện sinh hoạt, nếu nghi can làm việc ở đây, chắc không phải là một công việc cao cấp gì, chưa kể anh ta bị rối loạn nhân cách kịch tính, bản thân anh ta cũng không ổn lắm. Anh ta có thể là nhân viên của một công ty nước ngoài, hoặc các đơn vị cần nhân viên nước ngoài để đánh bóng, chẳng hạn như nhân viên lễ tân khách sạn cho người nước ngoài hoặc nhân viên kinh doanh, nhân viên hướng dẫn mua sắm ở cửa hàng của các thương hiệu cao cấp, cũng có thể là nhân viên phục vụ tại các tụ điểm giải trí cao cấp,” Hàn Ấn nói.

---❊ ❖ ❊---

Suy nghĩ của Hàn Ấn vô cùng chính xác. Vài ngày sau, người phụ trách một câu lạc bộ cao cấp đã xác nhận danh tính của nghi can nước ngoài với phía cảnh sát.

Hàn Ấn và Cố Phi Phi xem sơ yếu lí lịch của nghi can ở chỗ người phụ trách. Không có phần giới thiệu đặc biệt nào, chỉ đơn giản là tên tuổi và nghề nghiệp đã từng làm. Tên anh ta là John Magnotta, 28 tuổi, đến từ Toronto, Canada, được câu lạc bộ tuyển dụng thông qua đơn vị môi giới nhân sự ở nước ngoài, từng là nhân viên pha chế chính trong câu lạc bộ.

“Lần cuối cùng John Magnotta xuất hiện trong câu lạc bộ là khi nào?” Cố Phi Phi đặt bản lí lịch lên bàn rồi hỏi người phụ trách.

“Khoảng 1 tuần trước!” Người phụ trách trả lời mà không cần suy nghĩ.

“Một người nước ngoài đã không đến làm việc nhiều ngày, bên anh không thấy điều đó bất thường à? Tại sao không báo cảnh sát?” Hàn Ấn nghi ngờ hỏi.

“Ồ, là thế này.” Người phụ trách bình tĩnh giải thích. “John đã làm việc với chúng tôi gần 1 năm, thái độ làm việc khá tốt. Nhưng không biết tại sao từ cuối tháng Chín đến nay, tính khí anh ta đột nhiên thay đổi, thường đến muộn và về sớm, không chăm chỉ làm việc, đặc biệt hay cáu kỉnh, hở tí là giận dữ, nhất là trong giai đoạn gần đây, đi làm mà còn nồng nặc mùi rượu, nhiều lần tranh cãi với khách, nên khoảng 1 tuần trước, câu lạc bộ chấm dứt hợp đồng với anh ta.”

“Ngày cụ thể chấm dứt hợp đồng là khi nào?” Hàn Ấn hỏi.

“Ngày 29 tháng 10.” Người phụ trách mở ngăn kéo, lấy ra một bản hợp đồng và nhìn vào đó.

Sau khi nghe ngày mà người phụ trách nói, mắt Hàn Ấn bỗng lóe lên tia sáng, rồi anh cúi đầu nghĩ: Câu lạc bộ đã hủy hợp đồng với John vào ngày 29 tháng 10, John say rượu tại quán bar Yokohama vào tối hôm đó. Sáng sớm ngày 30 tháng 10, anh ta được nhân viên phục vụ quán bar tốt bụng là Tống Nam đưa trở về căn hộ của mình và Tống Nam bị giết. Từ thời điểm và sự cố bị đuổi việc, dường như có thể lí giải được nguyên nhân và hậu quả tội ác của John, nhưng chỉ vì mất việc mà khiến anh ta phẫn nộ đến giết người phân thây, động cơ này có vẻ hơi miễn cưỡng. Hơn nữa, theo lời nói của người phụ trách, nguồn kích thích thực sự của John bắt đầu từ cuối tháng Chín cho đến trước khi anh ta bị đuổi việc. Sự phẫn uất của anh ta dường như đã lên đến đỉnh điểm, mất việc có thể chỉ là ‘một giọt nước làm tràn li’. Vậy đâu là nguồn kích thích thực sự?

Khi Hàn Ấn lặng lẽ rơi vào suy nghĩ, Cố Phi Phi liền hỏi người phụ trách: “John có bạn thân trong câu lạc bộ không?”

Người phụ trách ngẫm nghĩ một lúc. “Nói một cách khách quan, tay nghề pha chế đồ uống và hiệu quả làm việc tổng thể của John khá tốt. Nhưng có thể là do anh ta coi thường người Trung Quốc, bình thường khi giao tiếp với mọi người, anh ta thường tranh chấp và hiếu thắng, hay trêu chọc và chế giễu các đồng nghiệp khác, khoe khoang khắp nơi anh ta giỏi như thế nào, khiến hầu hết các đồng nghiệp đều xa lánh. Ngoài ra, câu lạc bộ ban đầu đã sắp xếp cho John ở trong kí túc xá, nhưng sau khi sống ở đó một thời gian, anh ta bảo là bất tiện, cho nên câu lạc bộ hàng tháng trợ cấp một khoản tiền để anh ta đi thuê nhà. Sau đó, John càng ít cơ hội tiếp xúc, giao lưu với các đồng nghiệp, vì vậy về cơ bản, anh ta không có bất kì người bạn nào trong câu lạc bộ.” Người phụ trách ngừng một chút rồi nói tiếp, “Chắc anh ta quá yêu bản thân mình. Tôi nhớ anh ta thích chụp selfie , sau đó đăng ảnh lên mạng. Theo anh ta nói thì những bức ảnh selfie đó được rất nhiều người like , anh ta đã có hàng trăm ngàn người follow .”

“Có món đồ gì John đã từng sử dụng trong câu lạc bộ không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Có, anh ta tức giận bỏ đi, không thèm lấy cả đồ đạc cá nhân trong tủ đựng đồ.” Người phụ trách nói, đứng dậy khỏi ghế giám đốc. “Đi, tôi sẽ đưa anh chị đi xem, nếu thấy có ích thì cứ mang đi.”

Trong tủ đồ, có đồng phục John mặc và một vài tạp chí khiêu dâm dường như đã được lật đi lật lại nhiều lần, thế là đủ – có thể xét nghiệm DNA thông qua các vết mồ hôi trên đồng phục, còn dấu vân tay để lại trên tạp chí khiêu dâm có thể dùng để so sánh với dấu vân tay trên cánh tay.

Trước khi rời câu lạc bộ, Cố Phi Phi hỏi người phụ trách số điện thoại di động của John, hi vọng có thể tìm ra tung tích của John thông qua định vị di động.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »