Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27729 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
thi thể xuất hiện

Không có gì đáng ngạc nhiên, sau khi so sánh DNA và dấu vân tay, John Magnotta đúng là kẻ đã giết Tống Nam.

Bằng chứng được xác lập, bên hàng không và cơ quan quản lí xuất nhập cảnh xác nhận rằng John Magnotta vẫn còn trong lãnh thổ. Trước tính chất bạo lực và nguy hại đến xã hội của vụ án, cảnh sát thành phố Vân Hải và Nhóm Hỗ trợ đã thảo luận và quyết định thông báo công khai tình tiết vụ án cùng hình ảnh của nghi phạm, nhắc nhở người dân đề cao cảnh giác và chú ý an toàn cá nhân. Đồng thời, được sự chấp thuận của bộ phận quản lí công vụ cao nhất của Bộ Công an, John Magnotta bị liệt vào danh sách đối tượng truy nã đặc biệt và bị truy nã trên toàn quốc.

Điện thoại di động của John Magnotta đã tắt máy, không thể định vị được. Cảnh sát điều tra lịch sử cuộc gọi thì thấy không có nhiều cuộc gọi liên lạc với nghi phạm. Điều đáng chú ý là có một số cuộc gọi từ điện thoại cố định. Cảnh sát truy tìm nguồn gốc cuộc gọi thì tất cả đều là các bốt điện thoại trên phố, có thể đây là cách mà hắn và đồng phạm liên hệ với nhau. Có vẻ như kẻ đồng phạm này cực kì thận trọng, có một số kinh nghiệm chống điều tra và có lẽ là một kẻ có tiền án.

Có một điểm đáng ngờ trong lịch sử cuộc gọi, John Magnotta đã liên lạc với một số điện thoại di động vài giờ sau khi hắn vứt cánh tay của Tống Nam tại Sở Công an vào khoảng 7 giờ sáng ngày 31 tháng 10. Đó là cuộc gọi cuối cùng trước khi hắn tắt máy. Chủ thuê bao di động đã được truy tìm thông qua số điện thoại, đó là chủ sở hữu ngôi nhà mà nghi phạm thuê. Cảnh sát sau đó đã triệu tập chủ nhà để thẩm vấn.

“Anh đã nói gì trong cuộc trò chuyện qua điện thoại với John Magnotta vào sáng ngày 31 tháng 10?” Một sĩ quan cảnh sát hỏi.

“Ồ, là như thế này.” Người chủ nhà nói một cách bình tĩnh, “Người nước ngoài đó đặt thuê nhà của tôi cho đến cuối năm. Anh ta đột nhiên gọi cho tôi vào ngày hôm đó, nói rằng không thuê nữa, đòi tôi hoàn trả tiền thuê nhà 2 tháng còn lại. Lúc đó tôi đang ở nơi khác, vì vậy yêu cầu anh ta đợi vài ngày, tôi sẽ trả tiền khi quay lại, sau đó anh ta cúp điện thoại.”

“Lúc đó anh đang ở đâu?” Cảnh sát nhìn chằm chằm vào chủ nhà, tiếp tục truy vấn.

“Tôi đang ở thành phố Phú Dương!” Thành phố mà chủ nhà nói đến cách thành phố Vân Hải hơn 200 ki-lô-mét.

“Anh đến đó làm gì?” Cảnh sát hỏi tiếp.

“Tôi làm nhân viên kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng. Một khách hàng ở Phú Dương nợ tiền chúng tôi. Công ty yêu cầu tôi đi thúc nợ.” Chủ nhà đặc biệt nhấn mạnh, “Tôi đã ở đó đợi hơn nửa tháng, mãi đến ngày hôm qua mới trở về. Công ty có thể chứng minh điều đó.”

“Anh biết những gì về người thuê nhà mình?”

“Gần như rất ít khi tiếp xúc…” Chủ nhà nói.

Khi chủ nhà trả lời cảnh sát, Hàn Ấn, Cố Phi Phi và Cao Tiến đứng theo dõi sau tấm kính một chiều của phòng thẩm vấn. Cuộc thẩm vấn chưa kết thúc, Hàn Ấn đột nhiên nói nhỏ với Cao Tiến: “Kiểm tra lí lịch của chủ nhà xem anh ta có tiền án, tiền sự không.”

“Sao vậy, anh nghi ngờ anh ta là đồng phạm?” Cao Tiến phản ứng khá nhanh nhạy.

“Chưa biết được!” Hàn Ấn nói nhàn nhạt.

Thái độ mập mờ của Hàn Ấn khiến Cao Tiến chẳng hiểu ra sao. Anh ta nhìn Hàn Ấn với ánh mắt hoài nghi và quay người rời khỏi phòng quan sát. Ngay sau đó, anh ta quay lại, đưa một bản báo cáo cho Cố Phi Phi. “Thầy Hàn đoán đúng, người này đã bị kết án 7 năm vì tội trộm cắp, mới được ra tù năm ngoái.”

Hàn Ấn hơi liếc nhìn bản báo cáo trong tay Cố Phi Phi, rồi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chủ nhà đang bị thẩm vấn. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh hừ mũi và nói với Cao Tiến: “Cứ giữ chân hắn ở đây, đừng cho hắn đi vội, tôi biết thi thể của Tống Nam đang ở đâu!”

---❊ ❖ ❊---

Tại cửa căn hộ 701, đối diện với hiện trường vụ án, khu dân cư Thiên Ba.

Hàn Ấn ngồi xổm, tập trung nhìn vào khóa cửa. Thoắt một cái, anh nở một nụ cười, nói với Cao Tiến ở bên cạnh, “Đội trưởng Cao, anh nghĩ khóa này từng có người động vào không?”

Cao Tiến im lặng gật đầu, đứng thẳng dậy, quay đầu lại và ra hiệu. Một nhân viên khám nghiệm hiện trường hiểu ý, ngay lập tức tiến hành thu thập mẫu từ cánh cửa.

Sau khi lấy mẫu, cánh cửa được mở ra, trong phòng phả đến một mùi lạ khó chịu, gần giống mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi tanh, mọi người bịt mũi và nhìn xung quanh…

Căn hộ được thiết kế theo kiểu đòn gánh, với một phòng khách ở giữa, hai phòng ngủ chia theo hai hướng Nam – Bắc, phía cuối lối đi đối diện với cửa chính là nhà vệ sinh. Đáng nghi nhất là cánh cửa gỗ màu trắng của nhà vệ sinh bị đóng chặt, khe cửa được bịt kín bằng băng keo bản rộng, có vẻ như ai đó cố tình không muốn mùi bên trong thoát ra từ khe cửa. Phải có thứ gì đó được giấu trong nhà vệ sinh và đúng như phán đoán của Hàn Ấn: Chủ nhân của căn hộ 702 có tiền án trộm cắp, nhất định anh ta đã bẻ khóa và chuyển thi thể của nạn nhân từ căn hộ 702 vào nhà vệ sinh trong phòng này. Tuy nhiên, Hàn Ấn không ngờ đến cảnh tượng tiếp theo.

Sau khi lột băng dính và mở cửa nhà vệ sinh, cánh cửa vừa mới hé mở, mùi hôi thối nồng nặc xộc ra khiến người ta chóng mặt buồn nôn, tiếp đó trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng bịch va vào cánh cửa… Hai con vật thân bê bết máu và béo tròn lao ra nhanh như tia chớp. Chúng băng qua chân mọi người, nhớn nhác trong phòng khách nhiều vòng, rồi lao về phía cửa chính đang mở. Trong nháy mắt, chúng biến mất hút – hai con chuột khổng lồ có kích thước như mèo con, mình dính đầy máu, thịt người lấp đầy bụng.

Trong khoảnh khắc, một số người thiếu sự chuẩn bị tâm lí đều hét lên, họ vội vàng tránh sang một bên theo bản năng, còn nhân viên khám nghiệm đã kéo tay nắm cửa thì đứng ở cự li gần nhất, sợ đến nỗi ngã ngồi xuống đất, mắt mở to, mặt mày xám ngoét…

Nhìn những dấu chân dính máu của hai con chuột lớn để lại trên sàn, vài người vuốt ngực thở hổn hển một lúc rồi mới đưa mắt vào phòng vệ sinh – trong một không gian rộng tầm 6, 7 mét vuông, khắp nơi đều có dấu chân chuột như ở phòng khách, còn có vài mảnh quần áo có lẽ đã bị chuột cắn nát tứ tung. Trong bồn tắm màu trắng sữa loang lổ máu là một xác chết phụ nữ lõa thể mất đầu và một cánh tay. Xác chết bị thối rữa nghiêm trọng, khắp vùng bụng toàn là những mảng xanh lục, một đám giòi lúc nhúc ở trên. Một số nơi như ngực và đùi có nhiều vết thương do bị dụng cụ sắc nhọn cắt, xung quanh bị chuột gặm nham nhở. Một cái đầu liền với cổ được đặt giữa bồn tắm và bồn cầu. Phần da thịt từ bên trái cổ đến má rồi đến mí mắt đều không còn, lộ ra phần mạch máu còn sót và xương trắng, mũi đã bị mất hai phần ba, chắc đều do lũ chuột gặm nhấm… Nắp cống thoát nước của nhà vệ sinh không biết biến mất đâu, có lẽ lũ chuột đã trèo lên từ ống cống.

Cố Phi Phi và bác sĩ pháp y Lí cùng xác nhận rằng, đây là thi thể của Tống Nam, cô ta đã bị siết cổ. Thời gian tử vong là khoảng mười ngày trước. Sau khi Tống Nam chết, hung thủ mới phân xác, ngoài ra còn có dấu hiệu bị xâm hại sau khi chết.

---❊ ❖ ❊---

Trở lại phòng quan sát.

Qua kính một chiều, Hàn Ấn thấy chủ nhà ngồi một mình trong phòng thẩm vấn, cứ ngó nghiêng xung quanh, một chân bất giác run lên, như thể đang chột dạ.

Một lúc sau, Cao Tiến cầm theo một vài bức ảnh bước vào phòng thẩm vấn, ném những bức ảnh bốp một cái lên bàn trước mặt chủ nhà, giọng đanh thép: “Hãy nhìn kiệt tác của anh!”

“Cái này… Cái này liên quan gì đến tôi?” Chủ nhà liếc nhìn những bức ảnh xác chết thảm khốc của Tống Nam, mặt anh ta tái nhợt, co rúm người lại, giả vờ vô tội, nhưng không che giấu được nỗi sợ hãi, giọng run run.

Cao Tiến cười khẩy, chọn ra một bức ảnh khóa cửa. “Đây là khóa cửa của căn hộ 701 đối diện nhà anh. Có dấu vết bị mở trộm. Chúng tôi đã kiểm tra tiền án trước đây của anh, cách thức giống hệt, anh còn gì để nói?”

“Điều này….” Chủ nhà gãi đầu, không nói lên lời.

Cao Tiến đập mạnh bàn, cao giọng hỏi dồn: “Đừng giả vờ nữa, mau thành khẩn khai báo, tại sao anh lại cùng gã thuê nhà người nước ngoài giết nữ sinh viên này?”

Cao Tiến liên tục gây sức ép, hiệu quả rất tốt. Khi thấy cảnh sát coi mình là đồng phạm của kẻ giết người, chủ nhà lập tức hoảng loạn, đứng bật dậy khỏi ghế và quỳ thụp xuống đất, liên tục xua tay, miệng la hét: “Không, không, không, vụ giết người không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ di chuyển xác chết thôi. Khi tôi quay trở lại, cô gái đã bị giết, kẻ mất trí đó đã biến mất không rõ tăm hơi.”

“Đứng dậy, ngồi vào chỗ, và nói cụ thể, rút cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Cao Tiến mặt vẫn lạnh tanh, nghiêm giọng chỉ vào cái ghế.

“‘Tôi phải đi đây, tôi đã để lại cho anh một món quà đặc biệt trong nhà, anh sẽ thích nó!’ Thực ra, sáng hôm đó, hắn đã nói trong điện thoại như vậy và cười vài tiếng ghê rợn rồi cúp máy luôn.” Chủ nhà run cầm cập, sờ soạng và ngồi xuống ghế, cúi đầu, ủ rũ nói, “Càng nghĩ tôi càng cảm thấy có gì đó không ổn, tôi sợ hắn khua khoắng phá nát nhà cửa trước khi rời đi, nên vội vàng bắt chuyến xe buýt đường dài sớm nhất để quay về. Sau đó, tôi thấy căn phòng đầy máu, một con dao phay dính máu nằm trên sàn phòng khách. Nạn nhân nằm trên giường trong phòng ngủ. Đầu cô ta bị ném xuống giường, mặt bị mất một nửa, tôi còn thấy dấu răng trên cổ. Tôi tự hỏi liệu có phải tên tâm thần đó đã… Lúc đó tôi quá sợ, nghĩ rằng không được để người khác biết chỗ tôi xảy ra vụ án mạng, nếu không thì chẳng ai còn dám thuê nhà nữa, mà có bán thì cũng không được giá. Thế là tôi đi mua một ít thuốc tẩy rồi dọn dẹp nhà cửa triệt để. Sau đó, tôi nhớ ra nhà đối diện đã chuyển đi nên lén cạy cửa và ném xác vào trong nhà vệ sinh bên đó. Trước khi trở về Phú Dương, tôi ném con dao phay vào nhà vệ sinh công cộng trong bến xe buýt…” Chủ nhà nói, đầu cúi thấp xuống vì xấu hổ, nhưng anh ta đột nhiên ngẩng đầu lên và nói vội vàng, “Điều tôi nói hoàn toàn là sự thực. Các anh cứ đến nhà khách tôi thuê ở Phú Dương để kiểm tra. Sáng hôm đó tôi nghe điện thoại và còn đi đến quầy lễ tân để hỏi thời gian biểu chạy xe buýt. Còn việc chuyển xác, các anh có thể hiểu cho tôi không? Tôi từng vào tù, khó khăn lắm mới tìm được việc làm. Bây giờ công việc của tôi là nhân viên kinh doanh. Thực tế, là đi đòi nợ cho công ty. Chỉ có một khoản hoa hồng chứ không có lương cơ bản, thông thường hơn vài tháng cũng chẳng được đồng nào, tôi sống dựa cả vào tiền cho thuê nhà. Nếu không ai thuê nhà, tôi lấy gì để sống!”

“Thú thật, tôi có thể hiểu tình cảnh quẫn bách của anh, nhưng anh đã ném xác vào nhà người khác, lúc đó anh có nghĩ người khác sẽ sống như thế nào?”

Chủ nhà không thể thốt lên lời, Cao Tiến đưa mắt nhìn khinh thường và đi ra khỏi phòng thẩm vấn.

---❊ ❖ ❊---

“Thế nào? Tay đó lần này nói thực chứ?” Cao Tiến đến phòng quan sát hỏi han.

“Vâng, tôi vừa xác minh qua điện thoại. Đúng là hắn ở Phú Dương vào thời điểm đó.” Cố Phi Phi đi theo chân Cao Tiến, đáp lời.

“Vậy thì có thể loại trừ gây án cùng đồng phạm, đúng không?” Cao Tiến nhìn chằm chằm Hàn Ấn.

“Có lẽ vậy.” Hàn Ấn trả lời.

“Ngoài ra, chuyện này chẳng can hệ gì với Sagawa Kenichi? Hãy để Đỗ Anh Hùng rút đi!” Cao Tiến nói và rời đi.

Hàn Ấn hướng theo bóng của Cao Tiến, gật đầu lặng lẽ và tiếp tục suy tư. Cố Phi Phi cảm thấy dường như anh vẫn còn lo lắng, bèn gặng hỏi, “Anh có ý khác à?”

“Không.” Hàn Ấn vừa nói vừa khẽ lắc đầu. “Tôi không hiểu tại sao John Magnotta lại có nhiều cuộc gọi từ bốt điện thoại công cộng. Ai là ‘người bạn’ từng trở về nơi thuê trọ với hắn?”

“Là ‘gái’ mà hắn kiếm được chăng?” Cố Phi Phi suy nghĩ một lúc. “Ngoài ra, các cuộc gọi giữa hắn và bốt điện thoại đều tập trung từ nửa năm trước, e rằng không liên quan gì đến vụ án.”

“Có thể!” Hàn Ấn tuy miệng trả lời vậy, nhưng vẫn còn một chút hoài nghi trên mặt. Có vẻ như Cố Phi Phi không thuyết phục được anh.

“Mà làm thế nào anh lại nghĩ ra mối liên hệ giữa chủ nhà với cái xác?”

“Tôi đoán thôi. Khi bị thẩm vấn lúc đầu, anh ta rất điềm tĩnh. Nếu nhà tôi trở thành nơi giết người, tôi sẽ cuống lên như có lửa đốt.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »