Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
dò theo mối quan hệ

Phiên họp sáng tại phòng họp Đội Hình sự.

Ngải Tiểu Mĩ, người đã mệt mỏi suốt đêm, ngồi ở góc bàn hội nghị với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nét mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc.

Ngải Tiểu Mĩ cùng với cảnh sát mạng Vân Hải hợp sức tìm kiếm người lướt các trang web hai nạn nhân đăng tải dịch vụ ‘đi khách’, cuối cùng đã tìm thấy một IP đáng ngờ. IP được cho là đáng ngờ không phải vì địa chỉ hiển thị ở thành phố này, mà hiển thị ở nước ngoài và qua nhiều trạm trung chuyển ở nhiều quốc gia. Nếu chỉ duyệt web thông thường thì không cần thiết phải che đậy theo cách này. Ngoài ra, IP đáng ngờ đã duyệt web trước khi nạn nhân biến mất. Điều đáng buồn là kẻ duyệt web rất giỏi công nghệ thông tin. Cảnh sát mạng và Ngải Tiểu Mĩ mất nhiều công sức mà vẫn không truy ra được nguồn gốc thực sự. Có người chỉ truy dấu đến Hàn Quốc, người thì truy dấu đến Ấn Độ, thì không thể truy tiếp nữa. Tuy nhiên, về cơ bản có thể nghiêng về giả thiết kẻ giết người chọn mục tiêu thông qua internet.

Tuy nhiên, xác nhận phương thức lựa chọn ‘con mồi’ của hung thủ không phải là lí do khiến Ngải Tiểu Mĩ trở thành nhân vật chính của cuộc họp sáng nay. Cô không chỉ tìm được thêm nhiều thông tin cá nhân chi tiết hơn của nghi phạm John Magnotta bằng cách truy vết Facebook, mà còn khai quật được các mối quan hệ cá nhân của hắn mà cảnh sát chưa nắm được trước đó cùng với một chuỗi bằng chứng cho thấy hướng hắn tháo chạy.

Facebook là trang mạng với hàng tỉ người dùng đăng kí. Sau khi biết nghi phạm có sở thích chụp selfie và đặc biệt thích thể hiện, còn tuyên bố rằng có vô số người follow like , Ngải Tiểu Mĩ suy đoán rằng, hắn có tài khoản trên các trang mạng xã hội như Facebook. Cô vào Facebook, thử nhập tên, tuổi và các thông tin khác để tìm kiếm. Vì trang mạng xã hội yêu cầu người dùng đăng kí tên thật nên tài khoản thuộc về John Magnotta đã được tìm thấy rất trơn tru.

Ngải Tiểu Mĩ sử dụng máy tính xách tay một cách khéo léo, màn hình lớn trên tường trong phòng hội nghị liên tục hiện lên các hình ảnh, cô giới thiệu:

“Đúng như phân tích của thầy Hàn, đây là một người sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để tìm kiếm sự chú ý và cảm giác được thừa nhận, thậm chí đến mức cực đoan, không ngần ngại phô bày mọi chuyện riêng tư để giành sự chú ý của cư dân mạng. Tôi đã lướt qua các status hắn đăng trên Facebook, cũng xem hết các comment của hắn và tình hình bạn bè trên mạng… từ đó phần nào hiểu ra quá trình hắn trưởng thành.

“John Magnotta sinh ra trong một gia đình nhiều anh chị em, bố mẹ bất hòa, gia đình hắn luôn xảy ra mâu thuẫn. Vì từ nhỏ tính cách hướng nội, gia đình gần như bỏ mặc hắn, vì vậy hắn đã xa gia đình từ khi mới hơn 10 tuổi, một mình lăn lộn cuộc sống. Để mưu sinh, hắn làm nhân viên phục vụ quán bar, nhân viên pha chế, người mẫu, thậm chí là diễn viên phim khiêu dâm. Hắn cũng từng là nạn nhân của một vụ cưỡng bức tập thể…

“Ngoài ra, như thầy Hàn đã phân tích, hầu hết rối loạn nhân cách kịch tính đều đi kèm với bạo lực chống xã hội. John Magnotta đã đăng rất nhiều status về cái chết và bạo lực trên Facebook, đăng cả một số bức ảnh ma cà rồng ghê rợn. Thậm chí còn kì quặc hơn, hắn đã quay lại toàn bộ quá trình giết chết hai con mèo và đăng tải lên Facebook, bị nhiều cư dân mạng chỉ trích và thóa mạ. Những bình luận chửi bới này không hề bị xóa trên tường nhà hắn, có thể thấy hắn rất thích thú, không quan tâm đến những lời chỉ trích của cư dân mạng, cũng không quan tâm đến những lời nguyền rủa vì giết hại động vật. Thay vào đó, hắn đắm chìm trong cảm giác thú vị khi thu hút được sự chú ý của đông đảo cư dân mạng. Hắn còn lu loa ở trên trang cá nhân rằng: ‘Tôi muốn nổi tiếng hơn nữa, có lẽ tôi có thể thử giết ai đó!

“Trên Facebook, hắn đăng nhiều nhất vẫn là ảnh. Hầu hết trong số đó là ảnh selfie mặc đủ kiểu trang phục kì dị với đủ tư thế pose hình, ảnh của hắn với bạn bè và hình ảnh kỉ niệm ở một số nơi. Tôi đã thử tải về tất cả các bức ảnh hẳn đăng lên sau khi đến nước ta, sắp xếp phân loại từng cái một, loại đi ảnh chụp nhóm của hắn với đồng nghiệp, cũng loại một số ảnh hắn chụp với các cô gái quán bar, sau cùng tìm thấy một người phụ nữ đáng ngờ. Người phụ nữ này là người duy nhất xuất hiện ba lần trong ảnh chụp chung với nghi phạm…”

Ngải Tiểu Mĩ bày ra ba bức ảnh trên màn hình lớn cùng một lúc, “Đây là ba bức ảnh tự chụp. Mọi người có thể thấy: Một bức là hai người đang uống rượu tại quán bar, một bức hai người đang dạo chơi ngắm phong cảnh, bức còn lại ở trong nhà.” Ngải Tiểu Mĩ bỏ hai bức ảnh đầu tiên, chỉ để lại ảnh trong nhà và phóng to. “Trong bối cảnh của bức ảnh này, hãy nhìn vào đầu giường ngủ và táp đầu giường, mọi người có thể thấy táp đầu giường có một khung ảnh, bên trong chính là hình người phụ nữ này. Vì vậy, không khó suy đoán rằng người phụ nữ trong bức ảnh có thể là bạn gái của nghi phạm trong thành phố, bức ảnh được chụp tại nơi cư trú của người phụ nữ. Tôi nghĩ chúng ta có thể tìm cô ta, rồi lần theo sợi dây này để tìm dấu vết của nghi phạm, thậm chí nghi phạm có thể lẩn trốn trong nhà cô ta…”

---❊ ❖ ❊---

“Tôi biết người phụ nữ này. Mọi người có thể vẫn còn chút ấn tượng. Cách đây một thời gian, cô ta bị tử hình vì tội buôn bán ma túy.”

Thực ra, khi Ngải Tiểu Mĩ hiển thị bức ảnh chụp chung giữa người phụ nữ và nghi phạm trên màn hình, mọi người đã thì thầm thảo luận trong phòng hội nghị. Sau khi toàn bộ bài thuyết trình kết thúc, một cảnh sát lớn tuổi ngồi cạnh Cao Tiến đã lên tiếng khẳng định nhận ra người trong ảnh. Viên cảnh sát lớn tuổi họ Lưu, là đội phó đội Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy của Sở Công an thành phố Vân Hải. Vì thiếu nhân lực, ông ta tạm thời được điều động đến đội Cảnh sát hình sự để hỗ trợ Cao Tiến.

“Ồ, hóa ra là cô ta, hèn gì trông quen quen. Anh Lưu, vụ án đó là anh phụ trách, anh hãy nói rõ hơn đi.” Cao Tiến đột nhiên nhớ ra, nhanh chóng thúc giục.

“Được rồi, để tôi nói.” Cảnh sát Lưu nhớ lại một chút và nói rành rọt, “Người phụ nữ này quốc tịch Nhật, tên là Kojima Aiko, đã sống ở Vân Hải gần 5 năm. Cô ta có tiền án buôn bán ma túy ở Nhật. Tới đây, cô ta lại ngựa quen đường cũ, dần trở thành nhà cung cấp lớn nhất trong giới buôn bán ma túy địa phương. Người phụ nữ này rất thận trọng, nơi ở không cố định, khó có thể lần theo hành tung. Khi bắt được cô ta, chúng tôi mới biết cô ta không chỉ mua ba căn nhà bằng chứng minh thư giả, mà còn thuê hai căn hộ chung cư làm nơi trú ẩn, có thể nói là ranh mãnh, biết lo trước tính sau. Ngoài ra, Kojima Aiko không bao giờ sử dụng điện thoại di động. Tất cả các chỉ đạo và giao dịch gửi cho cấp dưới, cô ta đều thực hiện qua internet và bốt điện thoại công cộng trên đường phố.”

“Cô ta bị bắt về quy án nửa năm trước, đúng không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Đúng thế.”

“Về thời gian và việc dùng bốt điện thoại công cộng, cùng với lịch sử cuộc gọi của John Magnotta, có thể đối chiếu được rồi!” Cố Phi Phi và Hàn Ấn nhìn nhau, rồi hỏi, “Cô ta bị tuyên án khi nào?”

“Cuối tháng Chín!” Ông Lưu nói thêm, “Cô ta đã nộp đơn kháng cáo sau khi tòa án sơ thẩm tuyên án. Vào giữa tháng Mười, tòa án phúc thẩm đã bác đơn kháng cáo và giữ nguyên bản án sơ thẩm. Vài ngày sau thi hành án bằng cách tiêm thuốc độc.”

“Có phải cô ta bị bắt tại quán bar Yokohama?” Hàn Ấn hỏi.

“Đúng vậy, qua một người chỉ điểm, chúng tôi đã đặt bẫy, khó khăn lắm mới dụ được cô ta…” Cảnh sát Lưu nói, gõ vào huyệt thái dương, vẻ mặt có chút tiếc nuối. “Chà, đầu óc tôi thật kém minh mẫn. Sau khi Kojima Aiko bị bắt về quy án, người chỉ điểm của chúng tôi đã báo lại rằng, cô ta có bạn trai ở địa phương, nhưng khi thẩm vấn, cô ta một mực phủ nhận. Bây giờ xem ra có vẻ sợ làm liên lụy bạn trai, tình cảm của họ khá sâu đậm, ban đầu sao tôi lại quên mất mối liên hệ giữa quán bar Yokohama với vụ án của chúng tôi trước đây nhỉ?”

“Không thể trách anh được, vụ án đi vòng vo quá mà.” Hàn Ấn mỉm cười an ủi, sau đó sắp xếp lại suy nghĩ rồi nói tiếp, “Bây giờ, bất luận là nguồn kích thích hay động cơ gây án thì đều đã đủ! Toàn bộ vụ án là như thế này: John Magnotta có thể đã vô tình gặp Kojima Aiko tại quán bar, họ nhanh chóng yêu đương mặn nồng. Khi bạn gái bị tuyên án vào cuối tháng Chín, hắn bị sang chấn tâm lí nặng nề, vì thế sao nhãng công việc. Sau khi bạn gái bị xử tử vào giữa tháng Mười, hắn gần như suy sụp và bắt đầu nghiện rượu, dẫn đến bị đuổi việc. Tối hôm đó, hắn tới nơi bạn gái xuất hiện lần cuối trước khi bị bắt để mượn rượu giải sầu, Tống Nam đã lọt vào tầm mắt hắn không đúng lúc. Có lẽ sau khi đưa John trở về nơi cư trú, hắn định cưỡng bức cô ấy, nhưng bị cô ấy phản kháng, cho nên đã siết cổ cô ấy đến chết. Hoặc là vì hắn quá nhớ thương bạn gái, cực đoan đến mức trút mọi oán hờn lên quán bar – nơi bạn gái bị bắt và cảnh sát chúng ta, Tống Nam trở thành cái bịch để trút giận và trả thù, hắn cũng dùng cánh tay của cô ấy để khiêu khích cảnh sát. Tất cả việc cấu thành hành vi này, đều do rối loạn nhân cách kịch tính và tâm lí bạo lực chống xã hội…”

Sự thật rất rõ ràng và đầy đủ cơ sở, thời gian cũng rất chặt chẽ và trùng khớp. Theo mô tả của Hàn Ấn, bí ẩn của vụ án được bóc tách từng lớp, Cao Tiến vỗ tay hào hứng. Anh ta nói với giọng hào sảng: “Từ phân tích của cô Ngải và thầy Hàn, tôi tin rằng mọi người đều có suy nghĩ giống như tôi. Nghi phạm có khả năng ẩn náu trong hang ổ cũ của Kojima Aiko, các đội ngay lập tức triển khai nhân lực để truy bắt.”

“Căn hộ mà Kojima Aiko thuê đã được trao trả cho chủ sở hữu ban đầu sau khi vụ án khép lại. Ba bất động sản còn lại hiện chỉ bị niêm phong chứ chưa xử lí thêm. Tay này thực sự rất xảo quyệt, có thể đã lén gỡ niêm phong và trốn vào trong đó. Tôi sẽ truy lại địa chỉ cụ thể và gửi cho mọi người.” Cảnh sát Lưu nói thêm.

“Được rồi, tôi sẽ phân công các tổ tới những địa điểm cần lùng bắt…” Cao Tiến nói chốt lại.

---❊ ❖ ❊---

Đội Hình sự tập hợp lực lượng cảnh sát hiện có, chia thành ba tuyến đường và đến nơi nghi phạm có thể ẩn náu. Ngay sau đó đã có tin tức. Trong một ngôi nhà của Kojima Aiko có dấu vết nghi phạm sinh sống, thậm chí quần áo của nghi phạm vẫn còn ở đó. Cảnh sát đoán rằng hắn còn lẩn quất xung quanh. Cao Tiến nhanh chóng bố trí nhân lực đến theo dõi chặt chẽ xung quanh ngôi nhà, đồng thời, anh ta tập hợp mọi người từ các nơi, lục soát theo phương thức trải thảm khắp các con phố và khu vực xung quanh ngôi nhà… Thật đáng tiếc, cho đến khi mặt trời lặn vẫn không thấy bóng dáng John Magnotta đâu.

Trên đường trở về Đội Hình sự, Cố Phi Phi nói với vẻ lo lắng: “Chúng ta đã sục sạo hang ổ của hắn, liệu hắn có làm gì quá khích không?”

Hàn Ấn gật đầu, nói với tâm trạng lo lắng không kém. “Rất có khả năng, với tính cách của hắn, chắc chắn hắn đã bị chọc điên!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »