Vụ án Tống Nam đang có tiến triển tốt, tất cả các vấn đề rắc rối đan xen đã được tháo gỡ. Nhưng tại thời điểm này, cảnh sát Văn Hải bắt đầu lung lay niềm tin với Nhóm Hỗ trợ. Người đầu tiên phải kể đến là Cao Tiến, có lẽ trong tiềm thức, anh vẫn không hề nể phục Nhóm Hỗ trợ vì tuổi đời còn quá trẻ, vì vậy khi xuất hiện các chi tiết của vụ án phù hợp với logic của anh, anh bỗng muốn lật đổ những phân tích của Nhóm Hỗ trợ.
Trong cuộc thẩm vấn trước đây, lời thú nhận của chủ nhà cho thấy một nửa khuôn mặt của Tống Nam có thể bị John Magnotta ăn mất, vì vậy Cao Tiến đã giấu Nhóm Hỗ trợ, chỉ đạo bác sĩ pháp y Lí lấy những vết thương trên khuôn mặt còn lại của Tống Nam đem so sánh với các vết cắn để lại trên xương của hung thủ trong vụ án ăn thịt người hàng loạt, hi vọng sự so sánh này có thể làm căn cứ gộp hai vụ án làm một để sớm kết thúc. Tuy nhiên, sau khi quan sát cẩn thận các vết thương, bác sĩ pháp y Lí nói rằng chuột đã phá hủy bằng chứng ban đầu, vì vậy không thể so sánh được. Tuy nhiên, Cao Tiến vẫn không bỏ cuộc mà càng nung nấu muốn hợp nhất hai vụ án vì tin rằng John Magnotta cũng là hung thủ trong vụ án ăn thịt người hàng loạt.
Lí do của Cao Tiến là hung thủ cùng nhắm vào phụ nữ, cùng phân xác, cùng xâm hại sau khi nạn nhân chết, vụ án ăn thịt người hàng loạt cũng xảy ra cùng lúc khi John Magnotta đang trên bờ vực suy sụp tinh thần, nơi cư trú của hắn không xa hồ Nam Sơn, vì vậy hắn không cần xe để ném xác. Còn những thay đổi trong thủ đoạn và công cụ gây án, Cao Tiến tin rằng khi một người đang giận dữ tột độ, bất kì thay đổi nào cũng có thể xảy ra. Đặc biệt điều khiến anh vắt óc suy nghĩ nhất là: Trong một thành phố tầm trung với dân số hơn 3 triệu người như Vân Hải, xác suất xuất hiện gần như cùng lúc hai kẻ ăn thịt người biến thái là bao nhiêu?
Hầu hết nội bộ cảnh sát Vân Hải đều có ấn tượng về Nhóm Hỗ trợ như nhau, vì vậy suy nghĩ và cảm nhận của Cao Tiến nhanh chóng lan rộng, bầu không khí này không thể thoát khỏi con mắt của Hàn Ấn. Anh hiểu rất rõ rằng vụ án phải được giải quyết càng sớm càng tốt, càng chậm trễ càng mất lòng tin của bên kia. Hơn nữa, nghi phạm giờ giống như một quả bom hẹn giờ, có thể ‘phát nổ’ sát thương những người vô tội bất cứ lúc nào.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi theo dõi một loạt hành động của John Magnotta trên internet, Ngải Tiểu Mĩ được Cố Phi Phi và Hàn Ấn khen ngợi. Nhận được sự động viên, Ngải Tiểu Mĩ dường như không rời khỏi phòng máy tính bất cứ giây phút nào ngoại trừ đi vệ sinh. Cô có linh cảm mạnh mẽ, nghi phạm chắc chắn sẽ còn ‘trình diễn’ trên Facebook, và linh cảm của cô đã trở thành sự thật.
Tối hôm đó, khoảng 8 giờ, Ngải Tiểu Mĩ lần đầu tiên bắt gặp nghi phạm trên mạng, ngay sau đó cô thấy một video được đăng lên Facebook. Cô không để ý nội dung video mà nhanh chóng dò tìm IP mà nghi phạm sử dụng. Đáng ngạc nhiên, tín hiệu được gửi tại địa phương và địa chỉ IP được đăng kí dưới tên của một khách sạn năm sao có tên Aobo Hotel trong thành phố. Cô lập tức báo cáo thông tin và Đội Hình sự đã tổ chức lực lượng cảnh sát truy bắt với tốc độ nhanh nhất, nhưng lại muộn một bước.
Với sự hợp tác của khách sạn, Đội Hình sự đã tìm kiếm toàn bộ tòa nhà nhưng không tìm thấy bóng dáng của nghi phạm. Xem video của phòng giám sát an ninh khách sạn, thấy nghi phạm đã vào khách sạn nửa tiếng trước và ngồi trên chiếc ghế sofa trong sảnh. Trong lúc đó, hắn lấy máy tính xách tay ra khỏi ba lô và bắt đầu thao tác. Hắn sử dụng mạng wifi của khách sạn để vào Facebook, đăng video. Sau khi tải lên, hắn cất máy tính, bước đường hoàng ra khỏi khách sạn, trước sau chỉ mất chưa đến 10 phút.
---❊ ❖ ❊---
Khi quay về, Cao Tiến và cảnh sát Lưu – người được điều động từ đội Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, cùng với Hàn Ấn và Cố Phi Phi, đến phòng máy tính, yêu cầu Ngải Tiểu Mĩ phát video do nghi phạm tải lên.
Đây là một video ghê rợn và khủng khiếp: Trong nền nhạc có tiết tấu mạnh, máy quay tập trung hướng vào chiếc giường có một người phụ nữ lõa thể nằm ngửa. Ngay sau đó, một người đàn ông trần trụi nhảy lên giường với con dao phay. Có vẻ như người phụ nữ đã chết từ lâu. Chốc lát, đầu của người phụ nữ tách rời khỏi cơ thể, tiếp đó một cánh tay bị ném xuống giường. Gã đàn ông sau đó vứt con dao đi, nhảy xuống giường, nhặt cánh tay lên và đặt nó xuống phần thân dưới… Cao trào qua đi, hắn dường như vẫn chưa hết hứng thú, hai tay nâng đầu của người phụ nữ, mặt mày hung tợn cắn vào phần da thịt… Khung hình cuối cùng là nụ cười ma quái trên khuôn mặt của John Magnotta. Ngay lập tức, hai dòng phụ đề tiếng Anh hiện lên: I used to think that the day would never come. That my life would depend on the morning sun.
“Tôi đã giám định nhiều lần video này. Hình ảnh chưa qua cắt ghép, chỉnh sửa. Âm nhạc và phụ đề được bổ sung vào sau đó. Bài hát có tên là ‘True Faith’ , tạm dịch là ‘Niềm tin đích thực’ . Đây là bài hát chính trong một bộ phim nói về kẻ giết người hàng loạt ‘American Psycho’ . Phụ đề ở phía sau là hai lời cuối trong bài hát, có nghĩa là – ‘Tôi luôn nghĩ rằng ngày này sẽ không bao giờ đến, khi tôi chỉ có thể sống nương tựa vào ánh bình minh.” Cuối cùng khi video kết thúc, Ngải Tiểu Mĩ bổ sung ngắn gọn.
Sau đó cả phòng lặng ngắt như tờ, tiếng gió rít từ chiếc quạt tản nhiệt máy tính như tiếng than khóc ai oán cho nạn nhân Tống Nam.
Hàn Ấn cúi đầu xuống, không đành lòng nhìn vào màn hình nữa. Ngải Tiểu Mĩ dụi mắt liên tục bằng mu bàn tay, kìm những giọt nước mắt rơi xuống. Đội phó Lưu lặng lẽ quay người đi, thở dốc bước ra khỏi phòng máy tính. Cao Tiến quên mất phòng máy tính có quy định cấm hút thuốc, mặc cho toàn thân đang run rẩy, anh ta rút ra một điếu thuốc đưa lên miệng, tay run run sờ soạng lấy bật lửa, nhưng bật mấy lần liền không có lửa, vì vậy đành ngậm điếu thuốc khô khốc trên miệng. Chỉ có Cố Phi Phi đôi mắt vẫn lạnh lùng dừng trên màn hình, thậm chí cô còn ngồi vào ghế bên cạnh Ngải Tiểu Mĩ, điều khiển con chuột để phát lại video…
“Tắt máy! Tắt máy! Khốn kiếp, tôi yêu cầu cô tắt máy, có nghe thấy gì không?” Điều bất ngờ là Cao Tiến giận dữ hét vào mặt Cố Phi Phi, rồi đột nhiên quay lại dùng hai tay túm lấy áo khoác của Hàn Ấn, hét lên như hóa điên, “Chết tiệt, nhìn rõ chưa? Đây là một con quỷ ăn thịt người! Anh còn có dám nói rằng hắn không làm hai vụ trước không? Anh còn nghĩ rằng Vân Hải cùng lúc xuất hiện hai con quỷ như vậy không? Anh có biết đã làm lãng phí bao nhiêu thời gian và nhân lực?”
“Anh Cao, bình tĩnh, nghe tôi nói đã…” Đối mặt với Cao Tiến gần như mất hết lí trí, Hàn Ấn gắng hết sức giữ thái độ bình tĩnh. Thực ra, hành động mất lòng tin và đồ trách nhiệm của Cao Tiến khiến anh rất bực, nhưng anh biết cãi vã sẽ không giải quyết được vấn đề. Anh có thể hiểu được tâm trạng của Cao Tiến vào lúc này. Ngoài áp lực tâm lí lớn do bị cấp trên dồn ép phải giải quyết vụ án càng sớm càng tốt, còn là sự buồn bã và đau xót khi bất lực khoanh tay đứng nhìn tội ác hoành hành. Hơn nữa sau khi xem đoạn video tàn bạo vượt quá sức tưởng tượng của con người, anh ta còn bị kích động vì cảm giác tội lỗi tột cùng với người bị hại. Cả thể chất và tâm lí của Cao Tiến đến thời khắc này gần như hoàn toàn suy sụp. Anh ta cần ai đó để trút giận, và Hàn Ấn không bận tâm nếu anh ta trút giận lên chính mình, nhưng anh tuyệt đối không thể để cho Cao Tiến vì thế mà điều tra sai hướng. Hàn Ấn đành kìm nén cơn giận, kiên nhẫn giải thích, “Anh Cao, bằng chứng về hành vi sẽ không bao giờ nói dối! Hai tội ác trước đó cho thấy hung thủ cần một người phụ nữ để hắn thỏa sức thao túng, một người sẽ không mang lại cho hắn bất kì gánh nặng tâm lí nào. Còn John Magnotta, hãy nhìn vào khuôn mặt này đi. Thứ hắn thiếu không phải là phụ nữ, mà là sự thừa nhận bản thân. Hắn cảm thấy mình đã bị gia đình và xã hội ruồng bỏ. Hắn cho rằng mọi người trên thế giới này đều khinh bỉ hắn, đến mức chính hắn cũng căm ghét bản thân mình, điều này đã kích thích hắn nảy sinh ham muốn cực đoan: Muốn mọi người nhìn thấy sự tồn tại của mình, vì vậy tất cả các hành vi biến thái của hắn không hề có mối liên hệ nào với phụ nữ, với tình yêu, hay với sở thích ái tử thi bệnh hoạn. Hắn và kẻ giết người trong hai vụ án trước đó thực sự là hai kẻ khác nhau!”
“Phân tích hành vi chết tiệt gì, đừng nói những điều vô nghĩa này với tôi, những gì tôi muốn là bằng chứng, anh có không?”
“Anh…muốn tôi nói thế nào mới chịu hiểu…”
“Bớt nóng đi, nguôi nguôi giận, vì vụ án, chúng ta có gì từ từ nói.”
Đang lúc căng thẳng, cảnh sát Lưu bước vào từ cửa, tách hai người họ ra. Không ngờ Cao Tiến cố chấp đến cùng, không thèm nể mặt chút nào, hung hăng trừng mắt với Hàn Ấn: “Từ giờ trở đi, vụ án không liên quan gì đến anh nữa.” Nói xong, anh ta định phủi tay bước đi.
Lúc này, Cố Phi Phi, người từ nãy đến giờ dường như phớt lờ cuộc gây hấn giữa hai người, đột nhiên lên tiếng với giọng điệu lạnh lùng và đầy uy lực: “Muốn có bằng chứng, tôi cho anh bằng chứng!”
“Đừng đi, đừng đi, chúng ta hãy nghe cô Cố nói hết đã!” Anh Lưu kéo tay Cao Tiến, Cao Tiến đành miễn cưỡng quay lại.
“Anh Lưu, trong vụ án của Kojima Aiko, các anh thu giữ được một loại ma túy mới tên là ‘muối tắm’, đúng không?” Cố Phi Phi vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
“Vâng, rất nhiều loại ma túy đã bị thu giữ.” Anh Lưu trả lời.
“Anh Cao, với tư cách là một bác sĩ pháp y, tôi phải có trách nhiệm nói với anh rằng, nghi phạm trong video đang dùng muối tắm vào lúc đó!” Cố Phi Phi quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Cao Tiến, giọng điệu đanh thép khó lòng suy chuyển, “Muối tắm là một chất gây ảo giác mới có thành phần chính là MDPV, một chất kích thích thần kinh trung ương mạnh. Khi dùng nó, người ta sẽ hưng phấn tột độ, nhịp tim tăng, hung hãn, xuất hiện ảo giác và hoang tưởng cực đoan, từ đó có khuynh hướng bạo lực và ham muốn xâm hại tình dục. Đồng thời, nó cũng gây ra tác dụng nghiến răng và muốn cắn người, biểu hiện như một xác sống. Vài năm gần đây, Hồng Kông và Đài Loan đã xuất hiện nhiều vụ cắn người do sử dụng loại ma túy này. Vụ án nổi tiếng nhất trên thế giới liên quan đến loại ma túy này, tôi nghĩ anh cũng từng nghe qua, chính là vụ con quỷ cắn mặt người Rudy Eugene ở Miami, Hoa Kì, trong thời gian gần đây!”
“Anh xem, anh xem, có hợp lí không? John Magnotta là bạn trai của Kojima Aiko. Mặc dù cô ta đã lọt lưới, nhưng gã bạn trai này có thể vẫn giữ một phần ma túy muối tắm. Hắn sử dụng ma túy này khi phân xác Tống Nam, ăn thịt người chỉ là do ma túy gây ảo giác, nó thực sự khác với hai vụ án trước. Hai vụ trước có sự hưởng thụ hơn nhiều, nào nướng nào chiên.” Cảnh sát Lưu đứng ra hòa giải để cả hai bên đều có đường lùi. Nói với Cao Tiến xong, anh Lưu còn giúp nói đỡ. “Cô Cố và thầy Hàn cũng phải hiểu cho anh Cao của chúng tôi, kể từ khi vụ án xảy ra, anh ấy làm việc cả ngày lẫn đêm, chỉ ngủ có 2 hoặc 3 tiếng mỗi ngày. Ngủ không đủ giấc tự nhiên sẽ nóng giận trong người, thêm vào đó là áp lực từ phía trên, nếu đổi là người khác cũng không thể chịu dựng nói. Mọi người thông cảm chút.”
Nhờ anh Lưu khuyên nhủ, cuối cùng hai bên đã giải tỏa được khúc mắc, cuộc tranh chấp nội bộ đã ổn thỏa, nhưng điều khiến mọi người không thể ngờ được là John Magnotta cũng bị phân xác.