Kinh Thánh nói. “Hễ kẻ nào làm đổ máu người, thì sẽ bị người khác làm đổ máu lại.” Ngụ ý của câu này có lẽ tương tự như nhân quả báo ứng trong Phật giáo. Chỉ là John Magnotta, ác quỷ phân xác điên rồ, sẽ không bao giờ nghĩ rằng quả báo đến với mình quá nhanh, và hình phạt mà hắn phải chịu còn bi thảm hơn cách hắn làm với người khác. Vào ngay buổi sáng sau hôm tranh cãi nảy lửa, chủ một ao cá ở vùng ngoại ô vớt được một chiếc túi lớn dệt bằng ni lông khi đang giăng lưới bắt cá, trong đó là xác của John Magnotta.
Việc khám nghiệm tử thi do bác sĩ pháp y Lí và Cố Phi Phi cùng thực hiện: Xác bị cưa máy cắt rời đầu và tứ chi, ‘cậu nhỏ’ cũng bị cắt nhưng không tìm thấy trong túi dệt. Trừ thứ đó ra thì các bộ phận còn lại và da thịt đều không bị thiếu. Phần thân trên và bên mép chỗ cắt ‘cậu nhỏ’ phát hiện các đốm máu đen, hay ổ máu tụ, là dấu hiệu của sự lưu thông máu, hơn nữa có vết hắn do bị trói trên cô tay và cổ chân của người chết. Trên xương cô tay phát hiện có gãy xương do mệt mỏi, dấu vết rạn xương nghiêm trọng. Theo phán đoán tổng hợp: ‘Cậu nhỏ’ bị cắt lìa khi người chết còn sống.
Gãy xương do mệt mỏi : Là một trong những tổn thương phổ biến (nhất là trong thể thao), xương bị nứt do chịu lực nặng liên tục hoặc xương bị suy thoái.
Dư lượng Triazolam cũng được tìm thấy trong cơ thể của người chết, nhưng chỉ là lượng nhỏ, không đủ gây tử vong. Tế bào các tạng có hiện tượng tổn thương, vết máu tụ ở thân trên đặc biệt nhạt, nguyên nhân tử vong nghi là do sốc xuất huyết.
Sốc xuất huyết : Hay sốc giảm thể tích , tức cơ thể bị mất hơn 20% máu hoặc chất dịch.
Cách phân xác gần như giống nhau, cách thức đựng xác trong túi và quăng xác cũng hoàn toàn giống nhau. Đặc biệt, so sánh các vết cắt cho thấy, dụng cụ phân xác chính là loại của máy dùng trong hai trường hợp ăn thịt người trước đó. Bác sĩ pháp y Lí và Cố Phi Phi đều chỉ ra rằng kẻ giết và phân xác John Magnotta chính là hung thủ trong vụ án ăn thịt người hàng loạt.
Ngoài ra, Ngải Tiểu Mĩ luôn canh cánh trong lòng việc hung thủ tìm thấy John Magnotta trước cảnh sát một bước, nên đã phân tích kĩ thuật toàn diện trang Facebook một lần nữa, cuối cùng đã tìm được nguyên do – trong khi cô đang theo dõi trang này, cũng có một người khác cùng theo dõi. Địa chỉ IP thực sự của người theo dõi này được ẩn hoàn toàn.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng họp của Đội Hình sự, Hàn Ấn đứng một mình trước tấm bảng trắng, tay đẩy kính và nhìn chằm chằm vào những bức ảnh của bốn nạn nhân dán trên đó, thất thần suy ngẫm.
Đây là thói quen của Hàn Ấn. Khi vụ án bước vào giai đoạn vô cùng phức tạp và khác thường, sự thật dường như được ẩn giấu trong những manh mối này, anh sẽ bình tĩnh, tách mình ra khỏi đám đông và sắp xếp lại tất cả các chi tiết của vụ án trong đầu. Mỗi lúc như thế, anh dường như được linh tính mách bảo, khiến cho sự thật phơi bày.
Hung thủ lựa chọn John Magnotta là một sự thay đổi trong tâm lí tội phạm, không chỉ là vấn đề giới tính, quan trọng hơn là thủ pháp gây án. Cắt ‘cậu nhỏ’ khi nạn nhân còn sống và để mất máu cho đến chết, điều này phản ánh tâm lí bạo hành mà hung thủ đã không thể hiện trong hai tội ác đầu tiên. Nhưng tại sao điều này lại xảy ra? ‘Cậu nhỏ’ đã đi đâu? Bị ăn rồi ư? Nếu vậy, đây vẫn có thể là vụ án liên quan đến ‘tình dục’, lẽ nào hắn là dân song tính? Vì nhìn thấy hành động của John Magnotta trên tin tức, hắn nảy sinh tâm lí tôn thờ và muốn ăn ‘cậu nhỏ’ để cả hai có thể giao hòa?
Hàn Ấn quyết định đổi hướng suy nghĩ.
Anh di chuyển ảnh của Tống Nam lên trên ảnh của John Magnotta, sau đó đặt một dấu hỏi lớn dưới ảnh của John Magnotta. Tống Nam bị John Magnotta giết, John Magnotta cũng bị một kẻ giết người ăn thịt giết. Tống Nam là mối liên kết đầu tiên trong mắt xích này. Cái chết của John Magnotta có liên quan đến Tống Nam không? Vậy mối quan hệ giữa kẻ giết người ăn thịt và Tống Nam là gì? Có phải hắn đang trả thù cho Tống Nam? Hay bởi vì Tống Nam từng được coi là ‘con mồi’ của hắn, nhưng bị người khác nẫng tay trên, nên hắn điên cuồng trả thù?
Mục tiêu mà kẻ giết người ăn thịt người lựa chọn trong hai tội ác đầu tiên là gái mại dâm. Trước đây, Hàn Ấn coi điều này là đặc điểm chung của hai nạn nhân. Có lí do nào khác ngoài việc họ dễ bị lừa bắt không? Nếu Tống Nam từng được coi là ‘con mồi’, vậy có điểm gì chung giữa cô và gái mại dâm? Là một trải nghiệm nào đó hay là bộ phận cơ thể? Hàn Ấn cẩn thận so sánh bức ảnh của các cô gái mại dâm kia và Tống Nam: Chiều cao không giống nhau, thân hình không giống, thậm chí dung mạo còn khác biệt, một bên rất diêm dúa, một bên rất thuần khiết.
Hàn Ấn đang chìm trong suy tưởng miên man, tiếng chuông điện thoại đã kéo anh trở về thực tại. Anh nhìn vào màn hình điện thoại, là Cao Tiến gọi. Anh ngập ngừng trước khi nhấn nút nghe. Anh đã dặn trước mọi người, cố gắng đừng làm phiền anh. Vào lúc này anh ta lại gọi điện, hẳn vụ án đã có phát hiện gì lớn…
---❊ ❖ ❊---
Sự thật đã chứng minh hết lần này đến lần khác rằng các phán đoán và suy luận của Hàn Ấn về cơ bản là chính xác. Điều này khiến Cao Tiến cảm thấy vô cùng xấu hổ vì luôn nghi ngờ và hiềm khích Hàn Ấn, thậm chí anh còn thấy áy náy hơn vì đã bỏ ngoài tai đề xuất của Hàn Ấn về việc giám sát ‘đường thủy’. Tuy nhiên, thế giới này không có bán ‘thuốc chữa hối hận’, cái gì đã qua thì đã qua rồi, cách duy nhất để bù đắp là làm tốt những chuyện bây giờ, vì vậy anh quyết định chủ động làm theo đề xuất của Hàn Ấn: Thâm nhập vào các nạn nhân tiềm năng là gái mại dâm của địa phương để trao đổi, không ngờ mang lại ‘tia sáng’ khi Hàn Ấn đang vắt óc suy nghĩ.
Cao Tiến đang ngồi trong văn phòng, nói chuyện với một phụ nữ trẻ tóc đỏ, ăn mặc diêm dúa. Mặc dù cô ta là gái mại dâm nhưng đến để cung cấp manh mối, Cao Tiến thấy nên mời cô ta đến văn phòng thay vì phòng thẩm vấn hoặc phòng hỏi cung, điều đó thể hiện sự tôn trọng và chân thành hơn, cô gái có thể gạt bỏ mọi phòng bị, cảnh giác và phản ánh trung thực manh mối.
Thấy Hàn Ấn bước vào văn phòng, Cao Tiến vội vàng nhường chỗ, chỉ vào cô gái ngồi trên ghế sofa cho khách. “Qua một vài đầu mối, tôi đã nói chuyện với mấy ‘cô gái’ trong hai ngày qua, có người trong số họ báo rằng cô gái này đã gặp chuyện cách đây một thời gian. Tôi thấy khá đáng ngờ, muốn anh đến nghe xem có ích gì không. Hãy để cô ấy kể chi tiết cho anh nghe.”
Hàn Ấn tự nhiên hiểu ý ‘cô gái’ mà Cao Tiến nhắc đến, mỉm cười với người đối diện: “Không sao, cô cứ thư giãn và kể lại mọi việc rõ ràng, nếu điều đó giúp ích cho chúng tôi, chúng tôi sẽ không truy cứu chuyện của cô.”
Nghe Hàn Ấn nói vậy, cô gái vừa rồi còn rụt rè bỗng thở phào, dường như tâm trạng đã thư thái rất nhiều. Cô ta sửa sang lại mái tóc, ngập ngừng một lúc. “Tôi đã để lại một số thông tin nhận ‘đi khách’ trên internet. Khoảng nửa tháng trước, tầm 7 giờ 40 phút tối, tôi nhận được một tin nhắn nói rằng đã thấy thông tin của tôi trên mạng. Người đó hỏi tôi bây giờ có thể phục vụ anh ta không, cũng nói có thể đưa ra mức giá cao. Tất nhiên tôi đã đồng ý, sau đó chúng tôi thương lượng giá bằng tin nhắn, anh ta yêu cầu tôi đi đến cột đèn đường thứ năm ở cổng bên của vườn bách thảo đợi anh ta…”
“Con đường đó tương đối yên tĩnh khuất nẻo, không có camera giám sát trên đường, đèn đường thì tối. Nếu người nhắn tin là người chúng tôi đang tìm kiếm, thì đây có thể là cách thức và nơi hắn bắt cóc các cô gái.” Cao Tiến giải thích, sau đó phát tay về phía cô gái, “Cô cứ tiếp tục.”
“Lúc đó, tôi không nghĩ nhiều lắm, tưởng anh ta muốn làm chuyện đó với tôi trong vườn bách thảo…” Cô gái ngượng ngùng cúi đầu xuống một chút, cắn môi rồi nói, “Tôi đã đợi ở đó hơn 10 phút nhưng không thấy anh ta đâu, tôi gửi tin nhắn hỏi anh ta, không thấy anh ta trả lời. Tôi dứt khoát gọi thẳng điện thoại cho anh ta, nhưng điện thoại báo là chủ thuê bao đã tắt máy. Tôi thầm nghĩ mình đã bị lừa, vì vậy định rời đi, nhưng mới đi được vài bước, tôi nghe thấy tiếng xe ô tô tăng tốc phía sau và cảm thấy rất gần mình. Tôi không dám quay đầu nhìn, nhảy vội lên vỉa hè theo bản năng, nhưng bị chiếc xe quệt vào cẳng chân, tróc cả một miếng thịt.”
Cô gái vừa nói, vừa tiện tay vén ống quần chân trái, đúng là có một vết sẹo lớn. Hàn Ấn liếc nhìn rồi ra hiệu cho cô thả ống quần xuống. “Chiếc xe đó có đặc điểm gì không?”
“Không rõ, lúc đó tôi rất sợ hãi, chỉ thấy trước mắt mình toàn một màu đen, tôi không nhìn rõ.” Cô gái khịt khịt mũi và chớp mắt. “Nhưng tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng anh ta hét lên trong xe: ‘Lừa đảo’.”
“Lừa đảo? Lừa dối anh ta?” Cao Tiến hỏi.
“Không! Tôi không hề!” Cô gái rướn cổ lên để biện minh cho mình.
“Liệu có phải là trước kia…”
Trước khi Hàn Ấn nói xong, cô gái lắc đầu quầy quậy. “Tôi chưa bao giờ lừa ai trước đây! Nếu không tin tôi, anh có thể hỏi các chị em khác.”
“Trước đây không hề…” Hàn Ấn ngửa đầu lên một lúc, suy nghĩ. “Vậy, hôm đó cô có khác gì với ngày thường không?”
“Không có gì khác biệt!” Cô gái ngập ngừng nói. “Chỉ là trang điểm đậm hơn trước một chút, với cả tôi thường mặc váy ngắn, nhưng tối đó tôi mặc quần vì trời lạnh hơn, còn lại… không có gì thay đổi!”
“Đổi váy thành quần? Có vấn đề gì không?” Cao Tiến nhìn Hàn Ấn.
“Có lẽ, hai cô gái bị sát hại đã mặc váy khi họ mất tích.” Hàn Ấn không chắc chắn lắm.
Một khoảnh khắc yên lặng trong văn phòng, Hàn Ấn hướng về cô gái, hỏi tiếp: “Cô hãy cố nhớ kĩ lại, cô có quên chi tiết đặc biệt nào không? Mà điều đó có thể chọc tức người trong xe?”
“Không có thật…” Cô gái nhìn chằm chằm vào ngón chân của mình, có vẻ hơi ấm ức, nhưng giọng cô đột nhiên gấp gáp. “A, tôi nhớ ra rồi, có thể là chiều cao của tôi! Thông tin tôi đăng trên mạng là từng làm người mẫu, chiều cao hơn một mét bảy. Thực ra, tôi nói dối, tôi chỉ cao hơn một mét sáu, nhưng tôi thường đi giày Platform, nó là loại giày có gót siêu cao, đi vào nhìn cao lắm. Tối hôm đó, chân tôi hơi đau nên chỉ đi một đôi giày hơi cao, trông khá lùn. Đây có thể là lí do không?”
“Lừa đảo… Giày cao gót… Chiều cao… Hơn một mét bảy….” Hàn Ấn cau mày, lẩm nhẩm trong đầu liên tục, dường như chiều cao và giày cao gót thực sự là vấn đề, cho thấy thông tin mà cô gái vừa đề cập đã ‘chạm nọc’ gã khách. Chắc chắn là vậy, trong khoảnh khắc, giọng nói thì thầm của Hàn Ấn dần vút cao lên, đôi mắt anh không che giấu nổi niềm vui…
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng họp, Cao Tiến, Cố Phi Phi và những người khác rất háo hức để nghe Hàn Ấn tiết lộ bộ mặt thật của một con quỷ ăn thịt người.
Hàn Ấn dùng cây bút dạ màu đen để vẽ một vòng tròn trên bảng trắng, khoanh tròn bức ảnh của hai nạn nhân là gái mại dâm. “Tôi luôn cho rằng gái mại dâm là đặc điểm chung của họ, nhưng không phải. Điều thực sự thu hút kẻ giết người là thân hình nóng bỏng và chiều cao. Vì vậy, trong toàn bộ quá trình gây án, hung thủ ngoài việc tìm kiếm sự kiểm soát và chiếm hữu phụ nữ, hắn còn ảo tưởng rằng sẽ hấp thu năng lượng từ họ, vì họ có vóc dáng khỏe mạnh và thân hình cao ráo, đây là thứ hắn không có. Bây giờ tôi hoàn toàn xác định, giống như một điểm tôi đã đề cập trong hồ sơ trước đó, hung thủ phải là một người đàn ông có ngoại hình kém bắt mắt, thân hình gầy gò và khá thấp.
“Về điểm này, trước tiên chúng ta tạm gác lại, hãy nói về cái chết của gã này.” Hàn Ấn giơ ngón tay lên chỉ vào bức ảnh của John Magnotta trên bảng trắng, “Tất nhiên John Magnotta chết không có gì đáng tiếc, thậm chí vì điều này, tôi đã nảy sinh chút đồng cảm với hung thủ giết John. Hắn trở thành một kẻ như ngày hôm nay cũng là do cuộc đời xô đẩy, quá trình trưởng thành lệch lạc làm hắn biến chất. Dĩ nhiên, ngay cả như vậy, những gì hắn làm không đáng nhận được tha thứ, vì vậy sự cảm thông của tôi đến từ việc hắn muốn đòi lại công lí cho Tống Nam. Vậy, đây là chủ ý của hắn hay nó là một kết quả gián tiếp?
“Về động cơ giết John Magnotta, tôi đã xem xét nhiều khả năng, nhưng khi tôi xác nhận phác họa hồ sơ tội phạm ở trên, khi hình bóng của ai đó chợt lóe lên trong tâm trí tôi, tôi đột nhiên nhận ra rằng: Đó cũng là tình yêu, một cách thể hiện tình yêu của hắn với Tống Nam, John Magnotta đã giết chết tình yêu của hắn, hắn bắt gã phải chịu cực hình gấp mười lần.”
Hàn Ấn nhìn quanh đám đông, nói một cách trang trọng: “Tôi muốn kết hợp hai điểm vừa phân tích, chắc mọi người cũng có thể đoán được danh tính của hung thủ ăn thịt người…” Hàn Ấn nhấn mạnh, “Vâng! Người có hình dáng bên ngoài thiếu sức hút mà lại giao thiệp với Tống Nam chính là Sagawa Kenichi!”
“Không đúng! Vì anh cho rằng hắn thích phụ nữ dáng người cao ráo, thân hình nóng bỏng, thì làm sao có thể yêu Tống Nam? Tống Nam chiều cao khiêm tốn.” Hàn Ấn vừa dứt lời, Cao Tiến không nhịn được thắc mắc.
“Thử nghĩ xem, thời điểm đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người là khi nào?” Hàn Ấn đã hỏi chính mình câu hỏi này trước đó, tất nhiên anh đã có câu trả lời, “Đó là tuổi thanh xuân. Và đối với một thiếu niên có ngoại hình bị mọi người coi thường, đó sẽ là quãng thời gian ác mộng, là những năm tháng vô nghĩa, vừa khô khan, tẻ nhạt, vừa âm thầm chịu đựng. Vì vậy, khi hắn quyết định thỏa mãn tất cả những ham muốn của mình, hắn muốn quay về thời thanh xuân, tìm lại sự thuần khiết cùng sức sống mà mình chưa bao giờ có. Tống Nam chính là khuôn mặt mang lại điều đó!”