Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
ác quỷ ăn thịt người

Sagawa Kenichi trở thành nghi can số một, cảnh sát đã triệu tập anh ta theo luật, nhưng chỉ để hỏi han thăm dò. Sagawa Kenichi đưa ra lí do giống như trước rằng, đêm John Magnotta bị giết, anh ta ở một mình trong căn hộ. Mặc dù đây là cách nói không chắc chắn, nhưng cảnh sát vẫn thiếu bằng chứng và vì vấn đề quốc tịch nhạy cảm, nên anh ta tạm thời được thả ra.

Bước tiếp theo là tiến hành giám sát suốt ngày đêm xung quanh phạm vi hoạt động của Sagawa. Ngoài đội cảnh sát theo dõi lưu động, họ còn thuê một căn phòng đối diện căn hộ anh ta sống để theo dõi qua tầng lầu và cửa sổ. Ngoài ra, phía cảnh sát cho rằng không nên chờ đợi một cách thụ động mà cần chủ động đưa ảnh của Sagawa Kenichi tới một số nơi liên quan đến vụ án để người dân xác nhận. Ví dụ, hồ Nam Sơn, con đường cạnh cổng bên vườn bách thảo, khu vực gần khách sạn Aobo – nơi anh ta có thể bắt John Magnotta, nơi gần ao cá ở ngoại ô. Và phía cảnh sát tin rằng, Sagawa Kenichi cũng có thể thuê một ngôi nhà để phân xác và ăn thịt người, ngôi nhà này có khả năng nằm trong khu đô thị sinh thái khoa học và công nghệ mà Hàn Ấn từng khoanh vùng.

Vào buổi chiều cuối tuần những ngày cuối thu, đêm đến rất nhanh, chỉ mới hơn 5 giờ, màn đêm đã buông xuống.

Sagawa Kenichi ra khỏi căn hộ. Thay vì lái xe riêng, hắn bắt taxi đến quán bar Yokohama do người bạn cũ điều hành, cảnh sát âm thầm đi theo.

Những người Nhật, đặc biệt là đàn ông Nhật, nổi tiếng sống về đêm. Chỉ cần đứng trên đường phố của nhà hàng và khu giải trí ở Nhật, bạn có thể thấy mỗi cửa hàng đều kinh doanh rất sôi động, tấp nập người ra kẻ vào. Bên ngoài một số cửa hàng còn xếp hàng dài người, nào tiếng ca hát, nào tiếng chơi oẳn tù tì, nào tiếng say rượu ồn ào không dứt, thậm chí vừa mới vào đêm đã có người say khướt nằm bên lề đường. Khác với tính khí khiêm tốn, nhã nhặn và phong thái lịch lãm vào ban ngày, những người Nhật nán lại trên các con phố này vào ban đêm dường như đang gỡ chiếc mặt nạ xuống.

Quán bar Yokohama cũng chật như nêm cối. Nhìn cách ăn mặc của khách là biết họ hầu hết là người Nhật. Sagawa Kenichi đã đặt chỗ trước. Ngay khi anh ta bước vào cửa, người phục vụ dẫn anh ta đến chỗ ngồi ở góc tường. Bởi vì xung quanh đều là người Nhật và đã hết chỗ ngồi, các cảnh sát theo dõi rất dễ bị nhận ra. Sợ bị Sagawa Kenichi phát hiện, họ đã rời khỏi quán bar sau khi xem xét xung quanh và quay lại xe trên đường để tiếp tục theo dõi. Tuy nhiên, trưởng nhóm theo dõi đã chỉ đạo một số cảnh sát cứ sau nửa giờ lại thay nhau vào quán bar ngó nghiêng đề phòng có sai sót. Nhưng không ngờ, chỉ trong nửa giờ, mục tiêu đã biến mất.

Khi hai cảnh sát đầu tiên vào quán bar để thăm dò thì thấy chỗ Sagawa Kenichi ngồi trống không. Hai người nhanh chóng chia nhau tìm kiếm, nhưng không thấy mục tiêu, vì vậy họ túm lấy người phục vụ và hỏi.

“Người khách ở kia đi đâu rồi?” Người cảnh sát hỏi, chỉ vào chỗ ngồi góc tường.

“Ý anh là ông Sagawa Kenichi à? Ông ấy là bạn của sếp chúng tôi, ban đầu họ hẹn nhau tối nay nhậu cuối tuần, nhưng ông chủ ban nãy gọi điện, nói ông ấy hơi mệt nên không đến cửa hàng tối nay được, dặn dò chúng tôi cáo lỗi với ông Sagawa Kenichi, hẹn gặp nhau lần sau. Sau đó, ông Sagawa Kenichi một mình uống hai chai bia và bước ra cửa sau hơn 10 phút trước.” Người phục vụ nói.

“Cửa sau? Nó ở đâu?” Cảnh sát hỏi tiếp.

“Anh đi dọc lối này xuống phía cuối, cửa sau ở đó.” Người phục vụ chỉ vào một hành lang nhỏ bên cạnh quầy bar. “Có một số quán bar nằm phía sau quán bar của chúng tôi, những khách đi xuyên quán ra sẽ vào đó.”

---❊ ❖ ❊---

Khoảng nửa giờ trước khi Sagawa Kenichi bị mất dấu, khoảng 5 giờ 15 phút.

Lúc đó, Ngải Tiểu Mĩ đang đi trên một con đường trong khu dân cư, hướng đến lối vào chính của khu dân cư trong đô thị sinh thái khoa học và công nghệ.

Vào buổi chiều, Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng đã đến thăm ban Quản lí nhà ở của khu đô thị, cũng như bốt an ninh ở lối vào và lối ra. Nhân viên ban Quản lí và bảo vệ nói rằng họ chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông Nhật trong ảnh xuất hiện ở đây. Sau khi rời khỏi cổng khu dân cư, cả hai đều không cam tâm, vì vậy họ đã thảo luận quay lại lần nữa, chia nhau tìm kiếm trong khu dân cư, hỏi những người dân đang đi dạo xung quanh, có lẽ sẽ biết thêm được điều gì đó.

Trời càng lúc càng tối. Có cả ngàn ngọn đèn trong khu đã sáng lên. Ngải Tiểu Mĩ nhìn vào đồng hồ đeo trên cô tay, 5 giờ 15, cô thấy đã đến lúc quay về. Cô đứng bên đường, rút điện thoại di động ra và muốn gọi cho Đỗ Anh Hùng, nhưng ngay khi cô nhấn nút mở khóa, di động đã tự động tắt nguồn. Tệ hơn cả việc điện thoại hết pin là cô thấy mình đã bị lạc. Lúc này, một chiếc xe đi ngang qua cô, đi chưa xa thì đột ngột dừng lại. Ngải Tiểu Mĩ đang tự hỏi sao chiếc xe quay lại về phía cô thì cửa sổ xe hạ xuống…

“Tại sao cô lại ở đây?”

“Tôi đang làm nhiệm vụ! Còn anh thì sao? Anh sống ở đây à?”

“Vâng! Nhân tiện nhắc đến việc công, tôi có thông tin muốn phản ánh với cô, có cả vài bức ảnh muốn cho cô xem, hay là cô lên xe đi, đến nhà tôi, tôi sẽ nói chi tiết…”

“Ừm… được rồi..” Ngải Tiểu Mĩ liếc nhìn ra xa, ngập ngừng chốc lát và mở cửa xe.

Ở nút giao cắt với cùng con đường trong khu dân cư, Đỗ Anh Hùng vừa quẹo vào từ một con đường khác, nhìn ngang ngó dọc, thấy một chiếc ô tô màu đen khởi động, phả ra luồng khói trắng từ ống xả và phóng vút đi.

---❊ ❖ ❊---

Điện thoại di động của Ngải Tiểu Mĩ đã tắt, nhân viên bảo vệ ở cổng cũng nói chưa thấy bóng dáng cô ấy đâu, Đỗ Anh Hùng bỗng dấy lên nỗi bất an, sốt ruột khó lòng diễn tả. Anh cố gắng tìm kiếm khắp khu, nhưng không thấy Ngải Tiểu Mĩ. Anh vừa lầm bầm trách móc cô quá ương bướng háo thắng, vừa quay lại xe và kiên nhẫn chờ đợi… Hơn 6 giờ, vẫn không thấy tăm hơi Ngải Tiểu Mĩ đâu, Đỗ Anh Hùng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Dự cảm chẳng lành khi nãy dần dần chiếm trọn trái tim anh…

---❊ ❖ ❊---

Mục tiêu giám sát biến mất! Ngải Tiểu Mĩ mất tích! Trong khoảng thời gian chưa đầy 20 phút, trung tâm chỉ huy liên tiếp nhận được hai tin xấu.

Sự biến mất của Ngải Tiểu Mĩ tại thời điểm này chắc chắn có liên quan đến kẻ giết người ăn thịt. Lẽ nào cô đã có một cuộc đối đầu trực tiếp với hắn khi đi điều tra? Mà đúng lúc này, Sagawa Kenichi cũng đột nhiên thoát khỏi sự giám sát của cảnh sát. Có mối liên hệ nào giữa họ không? Cao Tiến nhanh chóng điều động lực lượng cảnh sát khắp nơi, một nhóm ùa vào con phố có nhà hàng và khu giải trí của người Nhật, tìm kiếm nghi can Sagawa Kenichi, nhóm khác tức tốc đến khu dân cư trong khu đô thị sinh thái khoa học và công nghệ để hỗ trợ Đỗ Anh Hùng tìm kiếm Ngải Tiểu Mĩ.

---❊ ❖ ❊---

6 giờ 40 phút

Đội tìm kiếm báo tin, vẫn không thấy bóng dáng Ngải Tiểu Mĩ đâu. Kiểm tra video giám sát ở các lối vào, không có phương tiện nào khả nghi. Tuy nhiên, như giới thiệu trước đó, rất nhiều tòa nhà trong khu vẫn chưa xây dựng xong, nên có nhiều cách để ra vào. Nếu kẻ giết người cố tình tránh sự giám sát, điều đó rất dễ dàng.

---❊ ❖ ❊---

Gần 7 giờ.

Nhóm khác tìm thấy Sagawa Kenichi, mặt mày đỏ gay trong một quán bar trên phố người Nhật. Sau khi được uống mấy cốc trà giải rượu, Sagawa Kenichi mới dần tỉnh lại và nói từ cửa sau của quán bar Yokohama đi ra, đây là quán bar thứ ba mà anh ta đã đập phá tối nay.

Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng trở lại khu dân cư trong đô thị sinh thái vào khoảng 3 giờ 30 chiều, nghĩa là, từ lúc này đến 6 giờ chiều, Ngải Tiểu Mĩ có thể bị bắt đi bất cứ lúc nào, còn Sagawa Kenichi khoảng 5 giờ đi ra khỏi cửa sau của quán bar Yokohama, 2 tiếng rưỡi sau mới xuất hiện trong tầm mắt của cảnh sát. Theo lí thuyết, là nghi can chính trong vụ án ăn thịt người hàng loạt, anh ta hoàn toàn có đủ thời gian bắt cóc Ngải Tiểu Mĩ rồi quay lại quán bar giả vờ uống say. Vì không có manh mối nào khác trong tay, Cao Tiến đã ra lệnh cho cảnh sát ngay lập tức đưa Sagawa Kenichi trở lại Đội Hình sự.

---❊ ❖ ❊---

7 giờ 20 phút

Cố Phi Phi, Hàn Ấn và Cao Tiến hiếm khi xuất hiện trong phòng thẩm vấn cùng một lúc.

“Anh thích Tống Nam, phải không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Tất nhiên, tôi có thể trao mọi thứ cho Nam Nam, ngay cả tính mạng mình!” Sagawa Kenichi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh khỏi cơn say, nheo mắt và vỗ ngực.

“Chắc anh biết cô ấy đã bị một người nước ngoài sát hại?” Cố Phi Phi tiếp tục hỏi.

“Tất nhiên, tin tức ở khắp mọi nơi. Làm sao tôi lại không biết. Anh sẽ trả thù cho em, Tống Nam!” Sagawa Kenichi vung một cánh tay lên làm điệu bộ chặt đầu.

“Đừng giả vờ nữa, anh đã làm điều đó, phải không?” Hàn Ấn, người đang dựa vào cửa phòng thẩm vấn, bước tới trước mặt Sagawa Kenichi, cả hai tay túm chặt lấy áo khoác của anh ta, hung hăng nhìn chằm chằm và nói dằn từng tiếng một, “Anh yêu Tống Nam, vì vậy anh tra tấn John Magnotta, anh ăn ‘cậu nhỏ’ của hắn, anh cảm thấy như vậy anh sẽ có một Tống Nam mang hơi thở thanh xuân thuần khiết. Bây giờ anh muốn có Ngải Tiểu Mĩ, trẻ trung và tràn đầy sức sống hơn, phải không?”

Sagawa Kenichi hiển nhiên không chịu khai báo. Anh ta mượn rượu đẩy Hàn Ấn sang một bên, miệng hét to, “Cái gì? Thằng khốn nạn đó đã chết? Ai là Ngải Tiểu Mĩ? Cô ta và tôi có quan hệ gì? Tôi chỉ thích Tống Nam. Tôi có thể giết hắn vì cô ấy, nhưng thằng khốn đó không phải do tôi giết! Nhiều người trong trường đều thích Tống Nam, tại sao anh chỉ nhằm búa rìu vào tôi? Hay là các người có thành kiến với người Nhật? Tôi sẽ kháng nghị lên đại sứ quán hành động của các người.”

“Đúng thế, còn có ai vừa thích Tống Nam lại phù hợp với hồ sơ phác họa tội phạm như anh?” Vì lo lắng cho sự an nguy của Ngải Tiểu Mĩ, Hàn Ấn, người trước giờ luôn bình tĩnh, ban này đúng là có chút bốc đồng. Bị câu nói trong lúc tức giận của Sagawa thức tỉnh, anh buông tay ra, buộc bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại, điều chỉnh cảm xúc và kích hoạt bộ não.

Những người bạn học yêu thích Tống Nam không đáp ứng hồ sơ phác họa, kẻ giết người không phải là sinh viên. Người hận John Magnotta nhất phải là ‘hoàng tử thực sự’ của Tống Nam – Hoàng Đạt, nhưng ngoại hình, tuổi tác, kinh nghiệm sống của cậu ta không phù hợp với hồ sơ phác họa. Liệu Hoàng Đạt có khiếm khuyết về thể chất nào không thể nhìn thấy? Cậu ta liệu có thời gian để bắt cóc Ngải Tiểu Mĩ? Trong tâm trí Hàn Ấn, khuôn mặt của Hoàng Đạt liên tục hiện lên. Anh buộc phải nhớ lại từng chi tiết trong cuộc trò chuyện với Hoàng Đạt cho đến khi anh nói lời ‘tạm biệt’ với cậu ta.

“Không, đợi đã…” Hàn Ấn quay ngược suy nghĩ về câu hỏi cuối cùng trước khi chia tay Hoàng Đạt. Lúc đó, anh hỏi Hoàng Đạt rằng cậu ta có thân thiết với Tống Nam không, nhưng Hoàng Đạt đã thấp thỏm nhìn ông chủ trước khi trả lời. Thoạt nhìn, cậu ta có vẻ hơi do dự. Sao lại có một phản ứng vô thức như vậy? Tại sao cậu ta lại sợ phản ứng của ông chủ về mối quan hệ của cậu ta với Tống Nam? Có phải vì ông chủ Aoi Miya cũng thích Tống Nam?

Sau một hồi lâu suy nghĩ, Hàn Ấn bất giác đọc hai chữ ‘Aoi Miya’…

“Aoi Miya cũng thích Tống Nam?” Cố Phi Phi nhạy bén nắm bắt cảm xúc của Hàn Ấn.

“Rất có khả năng này.” Hàn Ấn gật đầu do dự, “Nhưng vẻ ngoài của ông ta ổn, không phù hợp với hồ sơ phác họa!”

“Không, không, không, dáng vẻ bây giờ của Aoi Miya không giống với anh ta trước đây! Mọi người lẽ nào không biết?” Sagawa Kenichi ngồi trên ghế, dường như sắp ngủ gật đến nơi, đột ngột chớp mắt, miệng lảm nhảm điều gì đó.

“Cái gì?” Ba cặp mắt sắp mệt mỏi trong phòng thẩm vấn đột nhiên cùng lúc mở to kinh ngạc, Cao Tiến lay lấy lay để đầu Sagawa. “Tỉnh, tỉnh lại ngay, nói về chuyện đó!”

“Anh ta đã phẫu thuật thẩm mĩ.” Sagawa Kenichi dụi dụi mắt, lắc mạnh đầu, thở ra một hơi, rồi lấy một cái ví da từ túi sau quần ra, mở ví, giơ một bức ảnh trước mặt mọi người. “Đây là ảnh chụp chúng tôi thời trung học. Đây mới là hình dáng ngày xưa của anh ta!”

---❊ ❖ ❊---

Phòng ngủ rộng rãi và sang trọng, ảnh đèn dìu dịu và huyền ảo, đầu đĩa CD phát ra âm nhạc du dương.

Ngải Tiểu Mĩ trông thật yên bình khi nằm trên một chiếc giường sofa lớn màu be, chỉ có một chiếc áo ngực nhỏ màu trắng và quần con bó sát còn sót lại trên người. Bộ ngực căng tròn nhô lên, làn da trắng trẻo, những đường cong cơ thể quyến rũ và đầy nữ tính, cả phòng ngủ tràn ngập sự mờ ảo và miên man vô tận.

Gã đàn ông quỳ bên giường, si mê ngắm nhìn cơ thể trẻ trung hoàn hảo, mặt mày hài lòng nở nụ cười dâm đãng. Giữ nguyên tư thế đó đã gần 2 tiếng đồng hồ mà hắn không mệt mỏi chút nào. Hãn cực kì kiên nhẫn, muốn tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc mong chờ bao ngày đêm này, hắn muốn nó dừng lại lâu hơn một chút.

Gã đàn ông cuối cùng cũng thấy mệt. Hắn ngáp một cái và đứng dậy, vung vẩy chân tay mấy cái, hai cánh tay nổi gân xanh luồn ra sau lưng Ngải Tiểu Mĩ, lúng túng tháo áo ngực: “Em biết không, tôi đã yêu em say đắm ngay từ lần đầu gặp mặt. Nào, hãy để tôi có được em, ôm tôi và ngủ! Ngày mai, tôi sẽ cho em hòa vào cơ thể tôi, hợp nhất với nhau, không bao giờ xa cách!”

Rầm! Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa phòng ngủ đột nhiên bị bật tung ra như một cơn sóng thần ập đến. Gã đàn ông chưa kịp phản ứng thì đã thấy người mình bay vút lên không trung, và bịch một tiếng, hắn bị ném mạnh xuống nằm ngửa trên sàn, tiếp đó là những cú đấm đá như mưa giáng xuống từ mọi phía…

“Tiểu Mĩ… Mau mang chăn ra đây… Đã gọi xe cứu thương chưa… Đừng sợ Tiểu Mĩ… Đừng sợ… Anh đến rồi… Anh không bảo vệ được cho em… Em đừng xảy ra chuyện gì nhé…” Đỗ Anh Hùng ôm chặt Ngải Tiểu Mĩ trong vòng tay, nước mắt trào ra.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »