Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đoạn kết

Tại phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện trực thuộc Đại học y Vân Hải.

Do được giải cứu kịp thời, Ngải Tiểu Mĩ đã tỉnh lại vào sáng hôm sau. Sau khi kiểm tra cẩn thận, bác sĩ nói chức năng cơ thể cổ về cơ bản đã bình thường, não không có triệu chứng bị chấn thương. Vì vậy, sau cả đêm chờ đợi và lo lắng, cuối cùng mấy người bên ngoài cũng được phép vào thăm.

Ngải Tiểu Mĩ đang nằm trên giường bệnh viện, hơi thở yếu ớt, đôi môi anh đào khép chặt, khuôn mặt trắng bệch như màu sắc xung quanh phòng bệnh. Giờ này trong cô hơi yếu đuối và mong manh, cùng với bản tính trong sáng, dễ thương, nên dù có mất đi vẻ hoạt bát và sôi nổi thường ngày nhưng lại khiến mọi người thấy thương xót.

Tuy nhiên, khi Ngải Tiểu Mĩ vừa mở miệng nói, cái cảm giác mong manh yếu mềm kia không còn nữa, thay vào đó là cô gái phổi bò, vô tầm vô tư…

“Sau khi đến nhà Aoi Miya, hắn đưa cho em một lon coca. Lúc đó em khát khô cả cổ nên đón lấy và tu vài ngụm. Chỉ khi uống lon coca hết hơn một nửa, em mới nhận thấy mùi vị hơi kì lạ, đăng đắng hơn bình thường. Trong lòng còn đang thắc mắc thì cơ thể không còn nghe theo sự điều khiển của mình nữa, lúc đó em mới nhận ra mình đã rơi vào bẫy của tên biến thái.” Ngải Tiểu Mĩ nhìn chằm chằm vào khoảng không gian xa xa, nói với sắc mặt trang trọng, “Ngay lập tức, em tự nhủ mình không thể gục ngã, nhất định không được gục ngã, giống như các tiền bối anh hùng, thà chết chứ không bao giờ quỳ gối trước kẻ khác! Hì hì…”

“Cái con bé này, may mà không việc gì! Mọi người đều lo sốt vó cho em, em thì hay thật, ngấp nghé miệng cọp mà cứ như không có gì!” Cố Phi Phi miệng trách móc nhưng khuôn mặt đầy thương xót.

“Cừ lắm, cừ lắm, không làm mất mặt anh trai đây, anh ủng hộ em!” Thấy Ngải Tiểu Mĩ vẫn ổn, Đỗ Anh Hùng lúc nãy còn căng thẳng hú vía, cuối cùng cũng thư thái trở lại, gượng gạo nói hùa theo.

“Hehe! Quá khen, quá khen! Nhân tiện, Aoi Miya có phải là kẻ giết người ăn thịt không? Sao lại có thể là hắn ạ?” Ngải Tiểu Mĩ bối rối hỏi.

“Đúng, chính là hắn.” Hàn Ấn cười dịu dàng với Ngải Tiểu Mĩ, “Aoi Miya là đứa trẻ sinh non, bị tật thọt chân bẩm sinh, vóc dáng cũng nhỏ thó, thậm chí cao chưa đến một mét sáu. Và lại sinh ra với vẻ ngoài xấu xí, tóc mỏng và thưa, điều đó khiến hắn tự ti, số phận đã định sẵn hắn trưởng thành với sự cô độc, lẻ loi. Hắn luôn có cảm giác khá mâu thuẫn với người khác giới, vừa thèm muốn lại vừa sợ hãi. Hắn khao khát xây dựng mối quan hệ với người khác giới, nhưng cũng biết mình rất khó được người khác giới để mắt tới, vì thế hắn luôn e ngại. Ngay cả khi được bầu bạn với người khác giới trong một thời điểm nào đó, cuối cùng hắn cũng không thể thoát khỏi số phận bị bỏ rơi. Chỉ có cái chết mới trao cho hắn một người khác giới nằm trong tầm kiểm soát, chỉ có ăn thịt nửa kia mới có thể sở hữu mãi mãi.

“Trước khi đến Trung Quốc, hắn làm lập trình viên cho một công ty IT ở Nhật. Vào thời điểm đó, hắn không thể kiểm soát được ham muốn ăn thịt người của mình, từng lẻn vào phòng của một đồng nghiệp nữ giữa đêm, nhưng bị phát giác. Sau khi thoát khỏi sự truy cứu của pháp luật nhờ gia tộc có chút nền tảng, người nhà cũng phát hiện ra ham muốn ăn thịt người của hắn, vì vậy gửi hẳn sang nước ngoài, thay đổi môi trường để cai thói bệnh hoạn. Vì thế, khi nhận được lời mời của người bạn duy nhất, Sagawa Kenichi, hắn đã đến Vân Hải và mở quán bar Yokohama.

“Có lẽ do cảm giác ưu việt trong mẫu người Nhật, hoặc có thể mối quan hệ giao tế với người lạ đã làm giảm bớt sự trầm uất và căng thẳng của hắn. Khi Tống Nam thuần khiết và xinh đẹp xuất hiện trước mặt, hắn đã không chọn điều cực đoan, mà lấy hết can đảm để có được tình yêu bằng cách thay đổi ngoại hình. Hắn đi cấy tóc, cắt mí, tiêm chất làm đầy cho má, làm đẹp hoàn toàn cho cái đầu hói và khuôn mặt của mình, còn đặt làm giày da với giá cao để bù đắp chiều cao khiêm tốn và cái chân khập khiễng. Nhưng cuối cùng Tống Nam chẳng những từ chối hắn, mà còn chọn Hoàng Đạt, người làm công việc quản lí quán bar tầm thường trong mắt hắn, đó là một sự đả kích lớn với hắn. Vì vậy, lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, hắn bắt đầu làm theo sự xúi giục của dã tâm ác quỷ, biến mình trở thành một con quỷ hoàn toàn. Đó cũng chính là lúc hai vụ giết người ăn thịt đã xảy ra ở thành phố Vân Hải.”

“Ồ, hóa ra là vậy.” Ngải Tiểu Mĩ chớp đôi mắt to tròn, nói với giọng si mê, “Thầy Hàn, em thích cách thầy từ tốn kể lại chân tướng sự việc, nhìn soái quá đi mất! Chắc cũng là thầy nghĩ ra cách tìm tới nơi ở của Aoi Miya đúng không?”

“Tôi không dám tranh công…” Hàn Ấn hướng về phía Cố Phi Phi, nở một nụ cười.

“Đúng rồi, em nghe nói chị Cố lúc đó đã lóe lên ý này.” Anh Hùng vội cướp lời.

“Là số em gặp may thôi.” Cố Phi Phi nói nhẹ nhàng, “Trước khi gây án, Aoi Miya đã lên kế hoạch cẩn thận, hắn giấu mọi người thuê một căn biệt thự ở khu đô thị sinh thái khoa học và công nghệ, ngay cả người bạn thân Sagawa Kenichi cũng không biết. Lúc đó, chúng tôi chỉ biết loại xe và biển số xe mà hắn lái, nhưng mọi người đều lo với cách thức hắn phạm tội, ngay cả khi tất cả lực lượng cảnh sát tỏa đi khắp nơi tìm chiếc xe, thì cũng e rằng sẽ lỡ mất cơ hội cứu người. Linh cảm mách bảo tôi: Khi đó hắn vẫn chưa biết chúng ta đã nhắm hắn là hung thủ. Hắn tắt điện thoại di động của em, nhưng chưa chắc đã tắt máy của mình, vì vậy tôi đề nghị bộ phận kĩ thuật xác định vị trí điện thoại di động của hắn. May mắn thay, đúng như tôi nghĩ, cuối cùng cũng biết vị trí của em và hắn nhờ hệ thống định vị GPS. Sau đó, ai đó mới có cơ hội làm anh hùng cứu mĩ nhân…”

“Chậc, nhìn sang bên này nè.” Nghe lời kể của Cố Phi Phi, Đỗ Anh Hùng ngẩng cao đầu và vỗ ngực bồm bộp, dương dương tự đắc khoe công với Ngải Tiểu Mĩ.

---❊ ❖ ❊---

Thấy sức khỏe của Ngải Tiểu Mĩ đã ổn, Hàn Ấn và Cố Phi Phi còn bận xét hỏi Aoi Miya, nên để Đỗ Anh Hùng ở lại chăm sóc Ngải Tiểu Mĩ, còn họ quay trở lại phòng Hình sự để coi tình hình ra sao. Trước khi rời đi, họ đặc biệt dặn dò Ngải Tiểu Mĩ phải ngoan ngoãn nghỉ ngơi trong bệnh viện vài ngày, đừng trốn khỏi bệnh viện vào giữa đêm như vụ Đỗ Anh Hùng nhập viện lần trước.

---❊ ❖ ❊---

Ngay khi hai người vừa đi, mặt Ngải Tiểu Mĩ bỗng tối sầm xuống. Cô mím chặt môi, nói với Đỗ Anh Hùng với ánh mắt né tránh, “Lúc anh cứu tôi, tôi không mặc quần áo, anh đã nhìn thấy hết rồi hả?”

Cuối cùng Ngải Tiểu Mĩ cũng đề cập đến việc này, Đỗ Anh Hùng ban đầu tưởng át đi được, trong lòng bỗng thấp thỏm không yên, nói lắp bắp: “Điều đó… thì tôi đâu có mù, nhưng cô yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm, chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm!”

“Đồ khốn, đừng có mà ra vẻ ta đây, ai thèm anh chịu trách nhiệm.” Ngải Tiểu Mĩ lại cụp mắt xuống, ấp úng nói, “Có phải hắn đã… với tôi…”

“Không, cô nghĩ đi đâu đấy? Lúc đó cô vẫn còn thở, tên biến thái đó không làm cái việc đấy, thầy Hàn đã nói rồi mà, đúng không? Hắn chỉ làm việc đó với xác chết thôi.” Hiểu được tại sao gương mặt Ngải Tiểu Mĩ đột nhiên nghiêm trọng, Đỗ Anh Hùng thầm thở phào nhẹ nhõm, lấy lại hồn vía, nói dõng dạc một cách phẫn nộ. “Tôi nói cho cô nghe, nếu không vì tôi phải vội đưa cô vào bệnh viện, tôi đã đánh chết tên đó, thời đại nào rồi mà còn dám làm hại phụ nữ!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »