Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
hoa khôi may mắn thoát nạn

Sau đó điều tra phát hiện toàn bộ tài sản trong nhà của nạn nhân đều không bị mất, nạn nhân cũng không có dấu hiệu bị xâm hại tình dục. Mặc dù thủ đoạn có vẻ giống một kẻ mới gây án lần đầu, nhưng toàn bộ hiện trường đều không có chút sơ hở, hung thủ không hề để lại bất cứ một manh mối nào như dấu vân tay, dấu chân, mồ hôi hay nhân chứng, cũng như không để mình bị camera giám sát ghi hình. Chính vì vậy mà vụ án mạng xảy ra giữa ban ngày này nhanh chóng lan truyền xôn xao trong khu dân cư, khiến ai nấy đều hoang mang lo sợ.

☆ ☆ ☆

Thời tiết ở thành phố A gần như không có hai mùa xuân, thu, khiến người ta cảm thấy tháng ngày trôi qua cũng giống như nhịp sống ở thành phố này, chưa đến mức quá nhanh nhưng dù sao cũng có chút vội vàng.

Vừa lập xuân, cây cối hai bên phố lớn mới đâm chồi nảy lộc, lá cây vẫn còn mang màu xanh non chứ chưa chuyển sang màu xanh đậm như cuối năm trước, người đi đường đã bắt đầu khó chịu với hơi nóng bốc ra từ trên người mình. Áo khoác đều vắt trên cánh tay, tay áo dài cũng đều xắn lên đến quá khuỷu. Các cụ già bước đi chậm rãi trong ngỏ nhỏ đều không còn mặc những chiếc áo len mùa đông nữa.

Đối với cảnh sát, thời tiết kiểu này lại càng khó chịu. Cảnh phục mùa đông mới mặc chưa được hai tuần, nhiệt độ đã tăng một mạch lên tới gần ba mươi độ. Chất liệu may cảnh phục mùa đông lại không phải trăm phần trăm cotton, không thoáng khí cũng không ôm dáng, ai cũng đều thấy không thoải mái.

Cố Thế đọc tin tức trong nhóm công việc trên WeChat mới nhận ra điểm này. Cô đang cắm đầu vào máy tính gõ báo cáo. Điện thoại di động rung nhẹ một tiếng, bộ phận hành chính thông báo từ ngày mai toàn Cục thống nhất mặc cảnh phục ngắn tay mùa hè. Cô tiện tay lưu tin này vào mục ghi nhớ trong ứng dụng lịch ngày, đặt điện thoại xuống, lại tiếp tục gõ chữ bằng tốc độ nhanh nhất. Ngón tay thon dài trắng muốt lướt trên bàn phím làm mọi người hoa cả mắt. Khiến người khác nghi ngờ không phải cô đang làm báo cáo mà là đang nhập một văn bản nào đó.

Mấy đồng nghiệp đi làm bên ngoài về vừa vào cửa đã cười cười nói nói. Chắc chắn là họ chưa kịp ăn trưa, tay người nào cũng xách cơm hộp, phía sau còn có một người đàn ông bụng bia râu ria xồm xoàm bưng một chiếc mâm lớn, trên mâm bày mấy món ăn nhẹ hằng ngày, trong văn phòng lập tức tràn ngập mùi thức ăn. Mấy đồng nghiệp vừa xem ảnh người đẹp trên tường vừa bàn tán nhiệt tình, nhìn thấy Cố Thế trong phòng trong lại vội vã ngừng câu chuyện, bầu không khí trở nên khác thường.

Người đàn ông đứng tuổi đó đặt mâm xuống giải vây: “Có ai mà không thích người đẹp chứ, tôi là chuẩn ‘man’, hiểu mà hiểu mà! Chúng ta có cơ hội thường xuyên nhìn thấy người đẹp trưởng ban, nhưng người khác không có đâu, còn không mau nhìn ảnh hoa khôi cảnh sát thêm mấy lần nữa đi!”

Cố Thế không hề thấy khó chịu, khóe miệng khẽ cong lên. Mọi người thấy vậy mới yên tâm, đồng loạt cười ha hả, bầu không khí khó xử nhanh chóng biến mất.

Bức ảnh đó chính là ảnh Cố Thế, được dán lên vị trí “nhân vật của tháng” trên bảng tin. Bức ảnh này đã dán trên đó hơn nửa năm rồi. Cố Thế có gương mặt thanh tú, mang một vẻ đẹp lạ khó tả, có lẽ là do cô mang dòng máu của dân tộc Hồi. Đôi mắt xếch dường như có thể nhìn thấu nội tâm tất cả mọi người, vừa sắc sảo lại có phần lạnh lùng, rõ ràng là không muốn có ai đến gần mình, nhưng ánh mắt sâu như hồ nước lại khiến mọi người có ảo giác như cô đang liếc mắt đưa tình với mình.

Ảnh cô được dán trên đó hơn nửa năm liền là do công việc ở phòng nghiệp vụ rất nặng nề, lại không có chính trị viên chuyên trách quản lý, thường thường chỉ làm một lần rồi để nguyên đó, không thay đổi nữa làm gì. Mặc dù vậy, các nam cảnh sát dường như cũng không hề cảm thấy nhàm chán, mỗi lần đi qua bức tường này đều sẽ không nhịn được ngắm nhìn Cố Thế trong ảnh, đây đã trở thành một thói quen.

Một cảnh sát trẻ tuổi đang cầm máy ảnh đi chụp khắp nơi. Người bên cạnh vội tiếp tục nói chuyện: “Tên nhóc này không biết ở phòng nào, nhìn có vẻ lạ mặt. Lần trước hình như tôi đã gặp ở tầng khác rồi, thấy hắn còn cầm máy ảnh chụp chỗ nọ chỗ kia như đang nghiên cứu cái gì ấy”.

“Đã lạ mặt lại cầm máy ảnh thì nhất định là trên bộ phận hành chính. Nhân lúc chúng ta ra ngoài làm việc, hít đủ khói bụi, ăn bữa nay lo bữa mai, bọn họ lại tranh thủ xuống chỗ chúng ta đón tiếp người dân, thể hiện mình vì nước vì dân đây mà”.

Cố Thế không hề tiếp lời, vẫn không ngừng gõ bàn phím. Mọi người vội lặng lẽ đi vào phòng họp nhỏ bên cạnh, đóng cửa lại ăn cơm.

Người đàn ông hơi mập đó là Phàn Dũng, ông chủ của quán cơm trước cửa Cục cảnh sát, bình thường mọi người tăng ca vẫn thường gọi đồ ăn ở quán này. Quán cơm của ông giá cả hợp lý, thậm chí những món sở trường cũng không thua kém nhà hàng. Mọi người đã quen với hương vị đồ ăn ở quán của ông, hơn nữa ông ấy lại luôn vui vẻ và hài hước, có một vị cảnh sát kì cựu là bộ đội chuyển ngành thường khen ông: “Bộ đội chúng tôi thường nói, một anh nuôi* bằng ba chính trị viên, anh Phàn đúng là ‘chính trị viên’ của chúng ta”.

Để mọi người có thể ăn ngon miệng và đảm bảo vệ sinh, mỗi lần Phàn Dũng đến đều không dùng hộp cơm mà mang cả mâm cả đĩa đến, có lần còn kinh động cả Cục phó. Vì chuyện này mà Cố Thế nhiều lần bị lãnh đạo phê bình, nhưng cô đều không trút giận lên bọn họ mà chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng.

Từ đó bọn họ biết ý, mỗi lần đều nhanh chóng đi vào tòa nhà qua cửa ngách, từ cầu thang thoát hiểm lên thẳng tầng hai, phòng nào nhìn ra phố cũng sẽ hạ rèm cửa sổ xuống.

Chỉ quân nhân làm cấp dưỡng, nấu nướng trong quân đội.

“Người nào không biết còn nghĩ chúng ta lấy công quỹ tiêu xài ăn uống, có ai hiểu chúng ta đều tự bỏ tiền túi đâu, chỉ có lão Phàn mở lòng từ bi làm cho vài món ngon, cũng coi như được an ủi”. Các anh em trong phòng than vãn thì vẫn than vãn, nhưng họ biết Cố Thế bị cấp trên phê bình nên trong lòng cũng thấy áy náy, luôn phục tùng mệnh lệnh của vị nữ trưởng ban được phân công quản lý nhân sự này, cố gắng không để cô phải gặp phiền phức nữa.

Mọi người tuy ngoài mặt nói “thương hoa tiếc ngọc”, kì thực trong lòng đều biết rõ, họ ngoan ngoãn nghe lời như vậy không phải vì Cố Thế trẻ trung xinh đẹp mà vì sự chuyên nghiệp và yêu nghề của cô. Cố Thế không phải người khéo ăn khéo nói, trong thời gian ba năm ngắn ngủi đã hai lần nhận được khen thưởng, một lần nhận huân chương chiến công hạng ba, còn các danh hiệu “Đảng viên ưu tú”, “Cán bộ Đoàn ưu tú” thì như thêu hoa trên gấm, đồng thời cũng là trưởng ban và huấn luyện viên bắn súng trẻ tuổi nhất trong Cục. Mọi người đều tâm phục khẩu phục trước khả năng phân tích dấu vết hiện trường và trình độ bắn súng xuất sắc của cô, thấy những lần liên tục làm thêm ngoài giờ mà thần thái cô vẫn sáng láng cũng chỉ biết than thở “Tuổi trẻ thật là tốt”.

Phàn Dũng đặt mâm xuống, lẳng lặng ngồi sang bên cạnh xem ti vi. Các điều tra viên ăn cơm rất nhanh, nói ăn nhanh là đã quá khiêm tốn, phải nói là “tọng” cơm vào miệng mới đúng. Chỉ lúc có mặt Cố Thế luôn điềm đạm chậm rãi, họ mới cố gắng ăn chậm lại, nhưng cũng chỉ năm phút đã ăn xong, nhanh như gió thu cuốn hết lá vàng. Phàn Dũng từng đi bộ đội, cũng đã quen với cảnh này cho nên không về quán ngay mà ngồi luôn đây chờ thu dọn một thể.

Mọi người mới ăn được một nửa, Cố Thế đột nhiên gõ cửa đi vào, lắc lắc điện thoại, nghiêng đầu hỏi: “Ai đi với tôi? Việc gấp, nghi ngờ là cùng một hung thủ, nạn nhân đang nằm trong phòng cấp cứu”.

Lúc Cố Thế xách hộp dụng cụ vội vã đi qua hành lang, người cảnh sát trẻ chăm chú nhìn ảnh cô lúc trước vẫn còn ở đó, trên cổ đeo bao đựng máy ảnh. Lúc cô đi ngang qua, mùi nước hoa trên người hắn theo gió bay tới, dưới chân đi một đôi giầy da Givenchy rất nổi bật. Bất ngờ nhất là Cố Thế phát hiện trên tai hắn đeo một đôi hoa tai lộ rõ không hề giấu giếm, không biết là kim cương hay là đá zirconia*.

Đá zirconia, hay còn gọi tắt là Đá CZ, là hàng trang sức giả kim cương.

“Bây giờ tiêu chuẩn tuyển người vào ngành ngày càng đi xuống”. Cố Thế khinh bỉ trong lòng. Dù máy ảnh đã che mất hơn nửa khuôn mặt nhưng vẫn có thể nhìn ra người đó rất tuấn tú. Cố Thế có khả năng chỉ nhìn một lần là nhớ, ngay lập tức đã ghi nhớ khuôn mặt gã đeo hoa tai này kèm theo sự khinh thường.

Đây đã là vụ án mạng tương tự thứ ba xảy ra tại thành phố này trong gần một tháng qua. Vụ án đầu tiên xảy ra, Cố Thế đang tham gia huấn luyện thăng quân hàm, lúc điện thoại đổ chuông, cô đang huấn luyện bắn đạn thật, đội hình sự lập tức triệu tập các cảnh sát đang làm việc bên ngoài đến hiện trường. Sau khi hoàn thành huấn luyện, Cố Thế mới cầm điện thoại, nhìn thấy bức ảnh hiện trường được gửi đến. Trên hình, người bị hại nằm gục trong vũng máu, động mạch cảnh bị cứa đứt, những tia máu bắn đầy tường trước cửa nhà nạn nhân. Tư thế của nạn nhân và các dấu vết xung quanh cho thấy. Có lẽ nạn nhân trên đường về nhà nghỉ trưa đã bị hung thủ bám theo, vừa bước vào cửa liền bị chém liên tiếp nhiều nhát vào những chỗ hiểm như gáy và cổ, tử vong tại chỗ. Cố Thế gọi điện thoại hỏi về tình hình nạn nhân. Người chết là một phụ nữ trẻ khoảng hai mươi tuổi, ngoại hình bình thường, nghề nghiệp và gia cảnh cũng không có gì đặc biệt, khu nhà nạn nhân ở an ninh rất tốt. Khoảng một tiếng sau khi xảy ra án mạng, một nhân viên chuyển phát nhanh phát hiện thi thể nạn nhân và báo cảnh sát.

Sau đó điều tra phát hiện toàn bộ tài sản. trong nhà của nạn nhân đều không bị mất, nạn nhân cũng không có dấu hiệu bị xâm hại tình dục. Mặc dù thủ đoạn có vẻ giống một kẻ mới gây án lần đầu, nhưng toàn bộ hiện trường đều không có chút sơ hở, hung thủ không hề để lại bất cứ một manh mối nào như dấu vân tay, dấu chân, mồ hôi hay nhân chứng, cũng như không để mình bị camera giám sát ghi hình. Chính vì vậy mà vụ án mạng xảy ra giữa ban ngày này nhanh chóng lan truyền xôn xao trong khu dân cư, khiến ai nấy đều hoang mang lo sợ. Mọi người ồn ào bàn tán, vụ án này giống hệt “Vụ án đập đầu” xảy ra hơn hai mươi năm trước, hung thủ luôn chọn những cô gái trẻ độc thân để ra tay. Có người hùng hồn suy luận: “Tên hung thủ này không màng tiền tài không màng sắc đẹp, hắn chỉ thù hận phụ nữ, chống lại xã hội, chỉ cần là phụ nữ đều có thể sẽ bị hại. Người như vậy mới đáng sợ “. Vì chuyện này mà ai nấy đều chồng đưa đón vợ, cha đón đưa con gái, các khu dân cư còn tự tổ chức đội tuần tra, mặc áo tình nguyện, vừa tản bộ tán gẫu vừa soi kĩ mỗi một khuôn mặt xa lạ, ngay cả ban ngày cũng không dám lơ là.

Vụ án thứ hai xảy ra hơn mười ngày sau đó. Điện thoại đổ chuông, Cố Thế sớm đã có chuẩn bị lập tức từ trường cảnh sát ở ngoại thành lái xe thẳng đến hiện trường. Đối với nạn nhân, xảy ra án mạng hoàn toàn là tai họa bất ngờ. Nhưng Cố Thế cho rằng, trong một trăm phần trăm thách thức khó khăn luôn có chín mươi chín phần trăm cơ hội phá án.

Hai vụ án này nếu là cùng một hung thủ, cũng đồng nghĩa với việc hắn đã tự đặt cho chính mình một câu hỏi khó: Hắn che giấu động cơ gây án liên hoàn của mình như thế nào? Dấu vết tại hiện trường có thể che giấu, nhưng những dấu vết thể hiện đặc điểm tâm lý của hắn tương đối ổn định và kín kẽ, chính bản thân hung thủ cũng chưa chắc có thể nhận ra, càng không nói đến che giấu. Hơn nữa, dựa theo báo cáo khám nghiệm hai nạn nhân, cơ bản có thể biết được tuổi tác của hung thủ không quá lớn, thể lực tương đối yếu. Hắn làm thế nào mới có thể ngụy trang thủ đoạn gây án của mình, đồng thời không hề phạm bất cứ sai lầm nào?

Tất cả chân tướng dường như sắp được phơi bày, nhưng Cố Thế luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Cố Thế mở hồ sơ vụ án chưa kết án ra xem, nạn nhân thứ hai là một cậu bé mười lăm tuổi, sau giờ học thêm về nhà, vừa vào cửa liền bị một vật nặng đánh gục. Hung thủ mạo hiểm ở lại thêm một phút, phát hiện nạn nhân vẫn còn sống liền dùng dao gọt trái cây cắt cổ cậu bé.

Hai vụ án đều thấy được quyết tâm phải giết chết nạn nhân của hung thủ, thủ đoạn gây án và gia cảnh của nạn nhân cũng giống nhau, nhưng nạn nhân thứ hai bất kể là giới tính hay tuổi tác đều nằm ngoài dự đoán của Cố Thế, cũng đồng nghĩa với việc phạm vi đe dọa đã mở rộng lên gấp đôi.

Rốt cuộc là ai, tại sao lại muốn làm cho những khu dân cư ở thành phố này trở nên hỗn loạn, người người hoảng sợ?

Cố Thế ở bên ngoài phòng cấp cứu, vừa tìm những người liên quan đến vụ án để điều tra vừa ghi chép lại, đầu óc nhanh chóng suy luận. Đây đã là vụ án thứ ba, vẫn không có bất cứ manh mối nào hữu dụng, từng điểm chung giữa các vụ án lại liên tục bị phá vỡ.

Chẳng lẽ lần này họ thật sự gặp phải tội phạm trí tuệ cao không có động cơ gây án, nhưng lại có ý thức phản trinh sát rất mạnh?

Qua vách kính phòng cấp cứu, Cố Thế có thể nhìn thấy người bị hại đang nằm trên giường bệnh. Cô gái này không giống hai nạn nhân có ngoại hình bình thường trước đó, ngược lại, vô cùng xinh đẹp. Thậm chí cách xa như vậy mà Cố Thế vẫn có thể cảm nhận được nước da mịn màng của cô. Hàng lông mi cong dài và ngũ quan xuất chúng như làm nền cho nhau, cho dù đang nằm trên giường bệnh, mặc áo bệnh nhân, mặt mộc không trang điểm, hai mắt khép hờ, vẻ đẹp cổ điển vẫn khiến người cô như tỏa ra vầng hào quang của nữ thần, Ngay cả một mỹ nhân như Cố Thế cũng ngưỡng mộ, không nhịn được lại ngắm nhìn thêm một lát. May mắn là bác sĩ cho biết, cô gái đó đã không còn nguy hiểm đến tính mạng. Cố Thế kiên nhẫn chờ đợi nạn nhân tỉnh lại, định nói chuyện với cô gái càng sớm càng tốt, nhất định sẽ có thu hoạch. Dù sao thì tính đến nay, cô ấy cũng là nạn nhân duy nhất còn sống sót.

☆ ☆ ☆

Buổi sáng thứ sáu, cảnh sát Trương Trì thuộc ban tuyên truyền của phòng chính trị một tay cầm sữa đậu nành, một tay xách mấy cây bánh quẩy, đeo tai nghe, lắc lư đi đến bàn làm việc của mình. Đột nhiên hắn bị một bóng người cao lớn chặn đường. Người này chính là cảnh sát Trần Đình ở tổ kĩ thuật, thuộc đội cảnh sát hình sự, là đàn anh của hắn trong trường cảnh sát. Hắn vội bỏ tai nghe ra rồi đặt đồ ăn sáng xuống, trên người vẫn còn đeo ba lô đã vội hỏi: “Buổi sáng tốt lành! Em còn tưởng mình mắc lỗi gì chứ. Có chuyện gì mà rồng đến nhà tôm thế này?”

Bình thường cảnh sát không bao giờ đến các phòng ban khác tám chuyện, huống chi là Trần Đình luôn đối nhân xử thế rất kín tiếng. Trương Trì hỏi xin Trần Đình mấy tấm ảnh công việc tại tuyến đầu mà đến bây giờ vẫn không có phản hồi gì.

Quả nhiên Trần Đình nghiêm nghị nhắc nhở. “Trong thời gian làm việc có thể nghiêm túc một chút được không? Cậu sắp muộn giờ rồi đấy! Anh chờ cậu mãi, lãnh đạo của anh muốn mời cậu qua một chuyến”.

Trương Trì vừa ăn quẩy vừa uống sữa đậu nành, cau mày suy nghĩ không biết tại sao họ lại gọi mình tới. Trần Đình sốt ruột nói: “Có một vài việc chuyên môn cần thỉnh giáo cậu, cứ đến rồi khắc biết. Cấp trên của bọn anh đã nói với lãnh đạo của cậu rồi”.

Trương Trì nghe vậy lại càng không hiểu: “Sư huynh, anh cũng biết, từ lúc học chuyên ngành quản lý dân cư ở trường cảnh sát đến bây giờ, em vẫn luôn làm công tác tuyên truyền. Ngoài thời gian thực tập ngày trước, dù là kinh nghiệm thực chiến hay là kiến thức chuyên môn đều kém xa người mới vào ở bên các anh. Hôm nay cũng không phải ngày cá tháng tư đúng không?”

“Vài ngày không gặp đã õng ẹo thế này. Lãnh đạo bọn anh gọi cậu đến chắc chắn có lý do. Nhưng anh cũng không biết cậu có gì đặc biệt. Đi nhanh lên, lãnh đạo bọn anh đã giục rồi”. Trần Đình giơ điện thoại lên nói.

Đến tận lúc ngồi xuống trước mặt đội phó đội cảnh sát hình sự Cố Chí Xương, Trương Trì mới hiểu nhiệm vụ của mình không ngờ lại là “vẽ tranh”. Thì ra vụ án được nghi ngờ là giết người hàng loạt đó hiện đang gặp bế tắc, Cố Chí Xương được biết hắn đã nhiều lần giành giải thưởng hội họa khi còn đi học, liền đề nghị lãnh đạo cho hắn thử phác họa chân dung nghi phạm xem sao.

Thực ra chuyện này cũng chỉ là còn nước còn tát. Thứ nhất, vụ án này đến nay vẫn không có manh mối mới. Thứ hai, Trương Trì cũng là người trong ngành, có thể bảo đảm thông tin không bị tiết lộ ra bên ngoài. Thứ ba, nước ngoài đã có tiền lệ như vậy, một chuyên gia phác hoạ chân dung tội phạm nổi tiếng ở bang Texas của Mỹ thậm chí đã được đề cử kỉ lục Guinness. Dựa theo phác hoạ chân dung nghi phạm của bà ấy, trong ba mươi năm cảnh sát đã bắt được gần một ngàn tội phạm.

Mặc dù Cố Chí Xương đã nhiều lần nhắc nhở việc này gọi là “phác họa chân dung tội phạm”, nhưng Trương Trì vẫn khăng khăng đây chính là “vẽ tranh đoán người”.

“Sếp Cố, tôi biết người mà sếp nhắc đến. Bà ấy tên là Gibson, cảnh sát Mỹ dùng tranh phác họa của bà ấy tỉ lệ phá án thành công thậm chí còn cao hơn cả dùng dấu vân tay của nghi phạm. Nhưng Gibson là người được đào tạo chính quy, từng học chuyên ngành nghệ thuật pháp y, bà ấy có thể nói là họa sĩ phác họa chân dung tội phạm giỏi nhất thế giới, còn tôi chỉ là có chút tài nghệ trong giới họa sĩ nghiệp dư thôi, hoàn toàn không thể so sánh được”.

Cố Chí Xương là người kì cựu trong đội cảnh sát hình sự, chẳng những kinh nghiệm phá án phong phú mà còn nổi tiếng luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người. Chỉ có những kẻ phạm tội là vừa nghe tên ông đã sợ, còn ngay cả các cô lao công bình thường luôn cúi đầu không dám nhìn ai, mỗi khi gặp ông trên hành lang cũng đều vui mừng chủ động bắt chuyện.

Cố Chí Xương chỉ cười tủm tỉm nhìn hắn, trong đầu Trương Trì lại hiện lên đôi mắt xếch lạnh lẽo của Cố Thế. Hai người là cha con, tại sao một người thì nhiệt tình như lửa, một người lại lạnh lùng như băng?

Cố Chí Xương tiếp tục nói: “Quả thực Gibson đúng là họa sĩ phác họa chân dung tội phạm giỏi nhất thế giới. Nhưng bà ấy cũng chỉ có thể phá được ba mươi phần trăm các vụ án bế tắc, đây là kết quả thu được theo thống kê các vụ án mà bà ấy tham gia. Có thể thấy, lúc vừa mới bắt đầu công việc này cũng không phải thuận buồm xuôi gió. Hôm nay tôi chỉ muốn hỏi cậu một điều, cậu cũng biết nghiệp vụ điều tra của cảnh sát trong nước vẫn chưa khai thác lĩnh vực này, bây giờ cậu đã có cơ hội trở thành Gibson tương lai của Trung Quốc, cậu thật sự không muốn thử một lần sao?”

“Bà ấy đã đạt tới cảnh giới mà người khác rất khó vượt qua. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, trước kia giáo viên dạy vẽ của tôi đã dùng tranh của Gibson để làm ví dụ về trình độ tả thực chi tiết. Bà ấy vẽ tinh tế tỉ mỉ đến mức mọi người đều kinh sợ, thậm chí các chuyên gia về da liễu có thể căn cứ vết sẹo của nghi phạm trong tranh bà ấy vẽ mà xác định được vết sẹo này rốt cuộc là do bị đâm hay là bị bỏng, do phẫu thuật hay là do tai nạn giao thông để lại...”

“Xem ra cậu đã chú ý đến bà ấy từ rất sớm”.

Trần Đình vẫn chờ ở bên ngoài, đi qua đi lại, hai tay xoa xoa. Sở dĩ gã không nói cho Trương Trì biết lý do tại sao hắn được Cố Chí Xương mời đến chính là vì lúc tán gẫu với đồng nghiệp, nhớ đến những chuyện hay ho ở trường cảnh sát, gã nhất thời mau miệng nói đến sở trường đặc biệt của Trương Trì. “Vẽ tranh còn giống hơn cả ảnh chụp”; “Cậu ta đã nhìn mặt ai là sẽ không quên, cách vài ngày còn có thể vẽ lại không sai chút nào”; “Sau này kết hôn không cần chụp ảnh cưới, nhờ cậu ta vẽ tranh miễn phí cho cũng được”.

Bây giờ Trần Đình đang thấp thỏm không yên, vừa lo Trương Trì kiên quyết từ chối nhiệm vụ của lãnh đạo, vừa sợ Trương Trì nhận rồi sau đó lại không có khả năng hoàn thành. Bất kể là trường hợp nào, gã đều không thể thoát khỏi liên lụy. Chính mình bình thường vẫn luôn thận trọng làm việc, không ngờ chỉ nói đùa mấy câu lại vô tình tự đào cho mình một cái hố. Lúc này Trần Đình chỉ hy vọng sếp Cố không nói cho Trương Trì biết về tình hình thật sự hiện nay của nạn nhân.

Trần Đình chợt nghe thấy tiếng cười cởi mở không ngừng, hai người kề vai sát cánh đi ra. Nhìn thấy gã đang há mồm trợn mắt đứng đó, Cố Chí Xương chỉ dặn dò ngắn gọn, chỉ đạo công việc cụ thể sắp tới sẽ để Trương Trì đi cùng và phải kịp thời báo cáo lại.

Đợi Cố Chí Xương đóng cửa lại, Trần Đình lập tức nói phủ đầu: “Công việc lần này sẽ rất khó khăn, cậu hãy về chuẩn bị cẩn thận đi”.

Trương Trì vẫn còn đắm chìm trong bầu không khí vui vẻ với ông già Cố Chí Xương, lập tức xua tay nói: “Chỉ chuẩn bị bút vẽ, giá vẽ thôi mà, có gì to tát chứ. Anh cứ yên tâm, em còn chưa quên nghề, sẽ không làm anh mất mặt đâu”.

Trần Đình ngập ngừng: “Hoàn cảnh của nạn nhân tương đối đặc biệt, anh sợ cậu sẽ không chịu được”.

« Lùi
Tiến »