Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 880 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
hung thủ tự sát

Đột nhiên cảnh sát đi đầu đạp mạnh vào cửa, các điều tra viên nối nhau đi vào, những tiếng cảnh cáo không ngừng vang lên, tiếng người huyên náo. Xung quanh bỗng nhiên một màu đen kịt, Cố Thế không thấy rõ mọi thứ trước mắt.

☆ ☆ ☆

Trương Trì lập tức cảm thấy hứng thú: “Đặc biệt thế nào? Người đẹp lạnh lùng, không chịu mở miệng à?”

Trần Đình như trút được gánh nặng: “Sếp Cố nói với cậu rồi à? Vậy mà cậu cũng nhận lời, đúng là có nghĩa khí”.

Trương Trì xua tay tỏ ý gã không cần để trong lòng: “Người đẹp lạnh lùng em cũng có biện pháp đối phó, huống hồ em đến để giúp cô ấy chứ không phải đến để hại cô ấy. Nhìn thấy gương mặt đẹp trai ngời ngời này của em, vết thương tâm lý không biết chừng sẽ lành quá nửa ấy chứ”.

Trần Đình cười ngại ngùng, gã quen Trương Trì đã nhiều năm, cậu ta nói như vậy cũng không sai chút nào. Mặc dù cậu ta hay khoác lác nhưng ai cũng biết trong mắt phụ nữ cậu ta hấp dẫn thế nào. về mặt này từ trước tới giờ gã vẫn bội phục Trương Trì. Con nhà giàu thời nay nhiều vô kể, nhưng không màng nhà cửa xe cộ tiền bạc, không khoe khoang của cải tài phú mà tự thân tỏa ra sức quyến rũ thì được mấy người? Trương Trì lại có thể làm được. Ngoại hình khôi ngô, tính tình hào sảng, dáng người khỏe mạnh, cùng với rất nhiều đam mê thanh nhã và sở trường xuất sắc đều khiến các mỹ nữ phải khao khát. Gã biết đã có không dưới năm người đẹp từng chủ động theo đuổi Trương Trì, có người còn không hề biết gia thế giàu có của Trương Trì. Chuyện này Trương Trì chưa bao giờ khoe khoang, đều là Trần Đình tận mắt nhìn thấy nên mới biết cậu ta có thể kín tiếng đến mức độ nào.

☆ ☆ ☆

Tuy nhiên, khi Trương Trì đi vào phòng bệnh, hắn và người đẹp trên giường bệnh đều kinh ngạc giơ tay chỉ vào đối phương khiến Trần Đình được phen hoảng hồn.

Rõ ràng Trần Đình đang hiểu lầm chuyện gì, Trương Trì bèn vội vã giới thiệu: “Đây là bạn học cấp ba của em, không ngờ lại gặp ở đây”.

Thực ra khi đó Trương Trì là ‘hot boy’ số một còn Hà Manh là hoa khôi của trường, cho nên dù hai người không học cùng lớp nhưng cũng xem như có quen biết. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cha Hà Manh là một doanh nhân thành đạt đã cho con gái sang Anh du học. Đến nay đã sáu năm không gặp, chẳng trách vừa rồi cả hai đều không nhớ ra được tên đối phương.

Trần Đình vỗ vai Trương Trì nói: “Thế giới thật nhỏ bé, hy vọng cô ấy có thể toàn lực phối hợp với chúng ta”.

“Tất nhiên là thế rồi, đúng không bạn học cũ?”

Nhìn thấy Hà Manh mỉm cười ngọt ngào gật đầu, Trần Đình nhìn ra trong đó có chút không thoải mái, vội xoay người đi ra ngoài để Trương Trì tập trung làm việc.

Chưa đến nửa tiếng, Trương Trì đã ung dung cầm giá vẽ đi ra, vừa nhìn thấy Trần Đình đã cười trách gã: “Sư huynh, từ đầu anh đã biết cô ấy tạm thời không nói được đúng không? Như vậy không phải là làm khó em sao?”

Trần Đình lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng giải thích: “Đấy là anh sợ cậu có áp lực tâm lý, không tốt cho công việc”.

Trương Trì liếc gã một cái, chỉ cười nói: “Anh sợ em biết người bị hại không nói được, vừa hay có thể lấy cớ đó để từ chối nhiệm vụ này chứ gì. Có điều cũng đúng thôi, miêu tả không rõ đặc trưng của đối tượng sẽ không thể phác họa chân dung được, huống hồ là bệnh nhân chỉ có thể “à”, “ừ” như cô ấy. Anh làm khó em quá!”.

“Cũng không thể nói như vậy được. Anh nghĩ thế này, mặc dù suy nghĩ từ góc độ Tây y thì đầu cô ấy bị thương dẫn đến mất tiếng, nhưng xem xét từ góc độ Đông y, vết thương ở đầu cô ấy không quá nghiêm trọng, không bị hư tổn tổ chức mô, không phải ngoại thương gây tụ máu làm tắc nghẽn kinh lạc mà á khẩu, cũng không phải vì khí tức o bế như bệnh nhân trúng gió thường gặp. Hai loại này muốn phục hồi đều rất khó khăn, mất rất nhiều thời gian. Tình trạng sức khỏe thể chất và tinh thần của cô ấy hiện nay lại giống như do tổn thương về tinh thần dẫn tới hơn. Can khí ứ đọng, thậm chí tràn ngược, khí cơ hỗn loạn bịt kín thanh quản...”

“Sư huynh, có lúc em thật sự cảm thấy anh theo nhầm nghề rồi. Anh nên kế thừa gia nghiệp, làm một bác sĩ như mẹ anh. Để một vị danh y chết yểu trong ngành cảnh sát như vậy thật sự rất đáng tiếc. Nói thật, anh có thể giải thích bằng cách nào khác mà em có thể nghe hiểu được không?”

“Ý anh chính là chúng ta nên để hôm khác quay lại. Anh nghĩ chỉ cần Hà Manh thả lỏng tinh thần, điều chỉnh tâm trạng sẽ rất nhanh có thể nói lại được. Anh sẽ đi dặn dò người nhà cô ấy, lúc rảnh cậu cũng có thể đến ôn lại chuyện xưa với cô ấy để cô ấy thư giãn thoải mái hơn”.

Trương Trì vội vã xua tay: “Thôi thôi, em không muốn chạy đi chạy lại năm lần bảy lượt đâu, người khác lại tưởng em nhìn thấy người đẹp liền bám lấy không rời. Vừa rồi em nói đùa với anh chút thôi, bản thảo em đã vẽ xong rồi, để em về chỉnh sửa lại một số chi tiết sẽ mang bản chính thức đến cho sếp Cố, anh yên tâm được rồi”.

Trần Đình mừng rỡ. “Cậu khá lắm! Làm thế nào vậy? Cậu biết cả đọc ý nghĩ hay sao?”

Trương Trì lấy trong túi ra một tập giấy vẽ khiến Trần Đình nhìn mà ngưỡng mộ. Ngũ quan lớn nhỏ hình dạng khác nhau được vẽ riêng biệt trên mỗi tờ giấy. Chỉ riêng lông mày đã có gần hai mươi bức, to nhỏ, cao thấp, dài ngắn, thưa rậm, dày mỏng, đứt liền,... Không ngờ Trương Trì bình thường lúc nào cũng toe toét cười nói nhưng khi làm việc lại cẩn thận kĩ lưỡng đến vậy, khiến gã phải nhìn cậu ta bằng con mắt khác. Như vậy dù Hà Manh có không nói được cũng có thể dùng cách gật đầu hay lắc đầu để lựa chọn, sau đó kết hợp lại và điều chỉnh, bức chân dung hoàn chỉnh sẽ ra đời.

“Nắm chắc bao nhiêu phần trăm?” Trần Đình ngưỡng mộ, giọng đầy mong chờ hỏi.

“Hà Manh được đào tạo ngành mỹ thuật chính quy, năng lực quan sát tuyệt đối không có vấn đề. hơn nữa, khả năng ghi nhớ mặt người của con người trong tình huống khẩn cấp cũng mạnh hơn bình thường rất nhiều. Em cho cô ấy xem bản thảo, mặc dù không nói gì nhưng trên mặt cô ấy lộ vẻ hoảng sợ, mãi mới trở lại bình thường được. Nếu trí nhớ của cô ấy quả thật không bị tổn thương, em nghĩ có thể nắm chắc đến tám mươi, chín mươi phần trăm”.

Bức tranh sau khi chỉnh sửa đã được dùng làm lệnh truy nã, nhanh chóng đưa đến các cơ quan truyền thông. Tại khu vực nghi ngờ là nơi ở của nghi phạm, bức tranh này được dán khắp các hành lang, góc phố.

Hôm sau, một cảnh sát khu vực cho biết, người trên bức tranh giống một người thuê nhà tại khu dân cư mình phụ trách đến chín mươi phần trăm. Sau khi Hà Manh chỉ điểm ra hắn trong một tập ảnh, hành động thu lưới vây bắt lập tức được triển khai.

Mười giờ tối, lực lượng cảnh sát tham gia hành động đêm nay đều đã vào vị trí. Dường như không ai chú ý đến bóng dáng yểu điệu của một người đẹp tóc ngắn cũng đang linh hoạt len lỏi trong đêm tối. Đó chính là Cố Thế, cô chủ động xin phép tham dự cuộc vây bắt, cha cô - Cố Chí Xương, liền vui mừng đồng ý. Cố Thế cùng các đồng nghiệp nam khác chia làm ba đường tiến hành bao vây.

Đây không phải lần đầu tiên cô tham gia hành động thu lưới, nhưng hôm nay đối tượng là một tên côn đồ phải chịu trách nhiệm cho ít nhất hai mạng người. Theo bố trí tác chiến, cô phụ trách tra còng. Lúc này trong lòng cô đang không ngừng diễn tập phương pháp tra còng nhanh nhất, mặc dù ban ngày cô cũng đã luyện tập với góc bàn vô số lần, sơn trên góc bàn cũng bị tróc hết, đồng nghiệp ở phòng làm việc bên cạnh cũng lén đến xem.

Cả tòa nhà đã được khống chế, các tầng đều có người phụ trách ứng phó với tình huống đột xuất. Hành lang quanh co với nhiều đồ đạc chất đống, không gian chật hẹp tắc nghẽn, địa thế phức tạp và ngõ hẻm thông thoáng khiến việc vây bắt gặp nhiều bất lợi, nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Ngoài tiếng khóc của một em bé trong khu nhà từ phía xa truyền đến, xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ quả lắc trong nhà nghi phạm.

Đột nhiên cảnh sát đi đầu đạp mạnh vào cửa, các điều tra viên nối nhau đi vào, những tiếng cảnh cáo không ngừng vang lên, tiếng người huyên náo. Xung quanh bỗng nhiên một màu đen kịt, Cố Thế không thấy rõ mọi thứ trước mắt.

Trong phút chốc, mọi người đều yên lặng, dường như tất cả đều đang cố thích ứng với sự tối tăm đột nhiên ập tới ấy. Nhưng chỉ hai giây sau, có người thở phào một hơi, sau đó hô lớn: “An toàn! An toàn! Không có nguy hiểm, giải trừ cảnh giới!”

Cố Thế kẹt giữa mấy người đàn ông cao to, cố gắng xuyên qua khe hở giữa đám người, từ từ thích ứng với bóng tối. Mượn ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài chiếu vào, cô nhanh chóng phát hiện cách đó hơn sáu thước, trên ban công có một bóng người to lớn đang đung đưa. Bóng người này treo lủng lẳng trên cao khiến bầu không khí xung quanh trở nên kì lạ.

Có người nhanh nhẹn kéo ghế tới, đứng lên ghế rồi dùng tốc độ nhanh nhất tháo sợi dây ra, hai điều tra viên khác hợp lực ôm lấy nghi phạm, nhẹ nhàng đặt hắn nằm xuống đất. Một trong hai người đặt tay lên cổ đối phương vài giây, liền đứng dậy chán nản lắc đầu.

Lúc này Cố Thế phát hiện thấy một bức thư tuyệt mệnh đặt trên góc bàn, sáu trang giấy viết đầy chữ xiêu vẹo, mỗi nét chữ dường như đều đang run rẩy. Mặc dù rõ ràng là hung thủ vì quá sợ hãi nên đã lựa chọn tự sát để thoát tội, Cố Thế vẫn đeo găng tay, cầm thư tuyệt mệnh cho vào túi vật chứng, mang về xét nghiệm vân tay.

Thì ra hôm đó hung thủ mua mấy lon bia, một hộp lòng bò Tứ Xuyên, nửa con gà quay, đang ung dung chuẩn bị về nhà xem trận bóng, uống bia hưởng thụ một phen. Đi tới hành lang tối đen như mực, không nhìn rõ đường, hắn liền bật đèn pin trên điện thoại để soi đường như mọi ngày. Vừa bật đèn pin lên, hắn sợ đến mức suýt nữa bước hụt bậc thang, đồ ăn trong hộp cũng đổ đầy ra túi bóng.

“Ai lại dán ảnh mình trên hành lang thế này?” Hắn không dám tin, liền rón rén đi ra cửa tòa nhà đưa mắt nhìn ra xa, gần như trước cửa mỗi tòa nhà đều dán ảnh hắn. Hắn vô cùng sợ hãi, hoảng loạn chạy về nhà, còn không quên xé một tờ cầm trong tay.

Về đến nhà, hắn mở ra xem kĩ, thì ra là một bức tranh chân dung gần như giống hệt mình, bên trên còn viết ba chữ lớn “Lệnh truy nã”, liền biết mình khó thoát khỏi lưới trời lồng lộng. Hắn nghĩ tội của mình chắc chắn sẽ bị tuyên án tử hình. Nghe người bạn trước kia từng đi tù nói, từ khi bị bắt đến lúc thi hành án cần một khoảng thời gian rất dài, hắn quyết định đau dài không bằng đau ngắn, chi bằng tự mình kết liễu giảm bớt đau khổ. Thế là bữa ăn lệ thường sau mỗi lần gây án này trong nháy mắt đã trở thành bữa tối cuối cùng.

Cố Thế vốn dự tính hành động thu lưới sẽ toàn thắng oanh hệt, không nghĩ tới lại kết thúc một cách đầu voi đuôi chuột như vậy chỉ vì phác họa chân dung của một người nào đó. cố Thế không cam lòng. Cô thật sự không thể hiểu được, tại sao cha lại không tin tưởng năng lực điều tra của mình mà lại tin vào một tay mơ không có nghiệp vụ. Cô cho rằng vẽ tranh không thể thay thế những biện pháp trinh sát truyền thống, càng không thể chính xác và khoa học như phân tích dấu vết. Mặc dù vẽ tranh có thể cung cấp một hướng điều tra mới, nhưng khoa học mới là căn cứ vững chắc để phá án. Lần này chẳng qua chỉ là mèo mù vớ được cá rán thôi.

Không ngờ tội phạm lại sợ tội tự tử trước khi bị bắt! Hắn còn phải chịu trách nhiệm cho ba vụ án mạng, trong đó một vụ là gây án ở thành phố khác, tất cả đều viết rõ trong thư tuyệt mệnh. Tin tức từ chỗ Cố Chí Xương truyền đến cũng khiến Trương Trì vô cùng kinh ngạc.

“Thằng nhóc này, cậu quả nhiên khiến mọi người thán phục đấy. Là cậu giúp chúng tôi lập công lớn, đúng là tôi đã không nhìn lầm người”. Cố Chí Xương đích thân gọi điện thoại chúc mừng Trương Trì, giọng nói tràn đầy vui mừng.

“Chỉ là may mắn thôi. Con người tôi vốn rất thích làm anh hùng cứu mỹ nhân, cùng người đẹp tâm linh tương thông cho nên mới phối hợp được tốt như vậy, tranh vẽ ra tương đối chính xác. Nếu như nạn nhân là người khác, có lẽ bút vẽ của tôi đã không linh nghiệm như vậy”.

Cố Chí Xương cười sảng khoái, Trương Trì tâm trạng cũng rất tốt không ngừng cười lớn, hai người như đang hợp tấu vậy.

Vui đùa xong, giọng Cố Chí Xương bỗng lại trở nên nghiêm túc: “Tiểu Trương, xem biểu hiện của cậu trong hành động chuyên án lần này, tôi định đề nghị tặng huân chương chiến công hạng ba cho cậu, lấy chỉ tiêu từ đội của tôi, tôi đã xin ý kiến lãnh đạo của các cậu rồi”.

“Sếp Cố, sếp khách sáo quá, tôi thấy đây chỉ là chuyện đơn giản thôi, không cần thiết phải gõ trống khua chiêng như vậy đâu”.

“Không được, nhất định phải tuyên dương để các vị lãnh đạo đều biết ngành cảnh sát chúng ta có một nhân tài đặc biệt như cậu. Nhân tài không thể bị vùi dập! Tôi cũng đã có dự định tiếp theo rồi, hy vọng cậu có thể cân nhắc gia nhập đội cảnh sát hình sự chúng tôi”.

“Hả?”

“Chuyện này tôi muốn hỏi ý kiến của cậu trước, hy vọng cậu sẽ nghiêm túc suy nghĩ. Tôi cũng biết vị trí của cậu ở phòng chính trị hiện nay, đó là nơi rất nhiều người trẻ đều mơ ước. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, ở lại đó lại không giúp ích nhiều cho sự trưởng thành của cá nhân cậu. Tôi biết trong lòng cậu vẫn luôn muốn làm một cảnh sát thật sự. Con đường này mặc dù có thể không nhanh thăng tiến, cường độ công việc lại cao, so với phòng chính trị thì xem như đã thụt lùi về tuyến đầu, nhưng đối với việc rèn luyện lớp trẻ thì ai cũng thấy được, cũng thật sự có thể gây dựng nên sự nghiệp”.

Trương Trì chăm chú nghe, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Cố Chí Xương quả thật đã nói trúng tâm tư của hắn, có người đàn ông nào lại không muốn làm một cảnh sát hình sự nổi tiếng phá án ở tuyến đầu chứ?

“Ví như Cố Thế con gái tôi, các nữ cảnh sát khác phần lớn vừa vào làm đã được điều thẳng đến các đơn vị hậu cần, văn phòng hành chính. Khi đó nó có hỏi ý kiến của tôi, tôi liền nghiêm túc đề nghị nó đi theo con đường nghiệp vụ tuyến đầu, đến hiện trường, thậm chí tham dự hành động truy bắt”.

“Sếp không lo sợ thân là con gái như cô ấy sẽ gặp nguy hiểm sao? Không sợ sau này kết hôn sẽ khó mà cân bằng giữa công việc và gia đình sao?”

“Những băn khoăn này không thể nói là không có. Nhưng gia đình tôi là gia đình cảnh sát, công việc của cảnh sát là gì? Chính là phải hy sinh sự yên ổn của bản thân, hy sinh ngày nghỉ lễ tết, thậm chí là hy sinh cả sự an toàn và tính mạng của mình mới có thể một lòng phục vụ nhân dân và Tổ quốc. Nếu chỉ muốn một công việc có thời gian làm việc quy củ, không phái làm ngoài giờ, không có nguy hiểm thì trong mắt tôi đó không phải là cảnh sát thật sự “.

“Sếp nói không sai, cảnh sát cần phải có tinh thần như vậy”.

“Cậu xem Cố Thế bây giờ, tác phong làm việc mạnh mẽ nhanh nhẹn, nhận nhiệm vụ chưa bao giờ đòi hỏi đặc quyền, về nghiệp vụ cũng có kinh nghiệm thực tiễn phong phú, tốc độ trưởng thành nhanh hơn mấy lần so với các đồng nghiệp nữ cùng lứa, những thứ này nếu cứ ngồi văn phòng thì không thể có được. Cậu đừng hiểu lầm, tôi cũng chỉ dám nói sau lưng nó thôi, bình thường chưa bao giờ từng khen ngợi nó, nó còn vì vậy mà bất mãn nữa, con nhóc này”.

“Hổ phụ sinh hổ tử. Tôi cũng thấy khí chất của Cố Thế rất xuất sắc, trong lòng tràn đầy lý tưởng của một cảnh sát”.

“Cố Thế là phụ nữ mà còn có thành tựu như vậy, cậu không muốn rèn luyện bản thân để sở trường đặc biệt của mình thật sự có đất dụng võ sao? Tôi đành nói với cậu một câu khó nghe, cậu thật sự muốn nhàn nhã, yên ổn ngồi trong văn phòng cả đời, suốt ngày ôm một đống bản thảo khen ngợi người khác, làm một cảnh sát mà không thể nói được mình đã từng phá vụ án nào hay sao?”

Trương Trì ngẩn ra. Trước kia đã từng nghe nói, trước mặt lãnh đạo Cố Chí Xương cũng không giữ mồm giữ miệng, đã một mớ tuổi rồi mà vẫn chưa được an nhàn, có điều hắn lại rất khâm phục tính cách này của ông: “Sếp Cố, tôi hiểu ý sếp, tôi sẽ suy nghĩ cẩn thận và cho sếp một câu trả lời”.

“Tốt, tôi cho cậu thời gian một tháng, đến hôm nhận thưởng, cậu cứ việc nói thẳng với tôi. Dưa hái xanh không ngọt, những gì nên nói tôi đều đã nói rồi, bất kể cậu đưa ra quyết định thế nào, tôi đều sẽ ủng hộ cậu”.

Cuộc điện thoại của Cố Chí Xương khiến Trương Trì mới viết được một nửa bản tin nội bộ và kế hoạch hoạt động đã không còn tâm tư tiếp tục viết nữa, cứ ngồi thần ra ngẫm lại những lời ông nói. Sau khi hẹn mấy anh em buổi tối đi đánh bóng bàn, hắn hớn hở cho mọi thứ vào ba lô chuẩn bị ra về. Vừa mới định khóa cửa, WeChat lại báo có tin nhắn. Mở ra xem liền thấy bức ảnh chụp bên ngoài tòa nhà làm việc của mình. Hắn ngước lên nhìn thông tin người nhắn tin, là một cái tên lạ, nhìn ảnh đại diện thì có lẽ đó là một phụ nữ.

Trương Trì thầm nghĩ, có thể là cô nàng nào đó đang thầm thích mình thôi. Bình thường người lạ yêu cầu trò chuyện hắn đều sẽ chấp nhận, nói chính xác là WeChat của hắn không bật chức năng chặn tin nhắn từ người lạ, ai nhắn tin cho hắn cũng được. Hắn không hề để ý đến tin nhắn này, lại cất điện thoại vào trong túi. Trương Trì đeo tai nghe bước nhanh ra khỏi thang máy, vừa mở cửa kính liền suýt nữa va vào một người.

“Sau cậu lại đến đây?” Trương Trì bỏ tai nghe xuống, nhìn quanh một hồi.

Hà Manh cười nhẹ như gió xuân: “Bạn học cũ, lần trước bọn mình không thể nói chuyện với nhau. Hôm nay mình vừa xuất viện, cố ý đến mời cậu đi ăn, mong rằng cậu sẽ nể mặt”.

Trương Trì vốn định viện cớ từ chối, nhưng lại nhìn thấy Hà Manh cười dịu dàng, làn da trắng muốt lộ ra vẻ nhợt nhạt, dáng người yểu điệu cao ráo lại không che giấu nổi nét mệt mỏi, quả đúng là bệnh nặng mới khỏi. Hắn biết từ bệnh viện đến đây không hề gần, lại nghĩ cùng bạn học đi ăn bữa cơm cũng là chuyện rất bình thường, huống hồ cô ấy còn là hoa khôi nữa, liền vui vẻ đón nhận ý tốt của cô.

Trương Trì không ngờ ý tốt này lại kéo dài đến nhiều ngày tiếp theo. Trưa hôm sau, Trương Trì cảm thấy đã chán ăn cơm ở nhà ăn đơn vị, muốn gọi mấy anh em ra ngoài ăn. Nhưng vừa định lên tiếng, một người mặc đồng phục giao đồ ăn đã gọi hắn lại giao liền năm suất đồ ăn Quảng Đông.

Trong lúc nói chuyện, Hà Manh đã tinh tế ghi nhớ số người trong văn phòng của hắn, vì thế bốn người còn lại cũng được hưởng thụ mỹ vị, ngay cả đồ tráng miệng mỗi ngày cũng không giống nhau. Đến ngày thứ ba, Trương Trì gọi điện thoại đề nghị Hà Manh đừng tốn kém lãng phí như vậy nữa. Nhưng đối phương lại khéo léo từ chối, lý do là tiền đã trả trước một tháng, đây xem như bồi dưỡng những đồng chí cảnh sát phải vất vả làm thêm ngoài giờ.

Các đồng nghiệp đang nhấm nháp trà sữa uyên ương và thịt sấy khô không nhịn được trêu chọc: “Bồi dưỡng à? Chúng tôi không vất vả gì đâu, chỉ có Trương Trì là sau này phải vất vả thôi, vừa trắng trẻo xinh xắn lại giàu có, còn phải suy nghĩ gì nữa chứ?”

Trương Trì chỉ cười không đáp, trước mắt đột nhiên lại xuất hiện một gương mặt khác chưa bao giờ nở nụ cười. Trương Trì cũng không rõ, Cố Thế rốt cuộc có điểm nào hấp dẫn mình. Nếu nói gương mặt xinh xắn và dáng người hấp dẫn, Hà Manh cũng không hề thua kém. Nếu nói học thức và xuất thân, Hà Manh và Cố Thế mỗi người mỗi vẻ, một bên là họa sĩ tự do tao nhã, là nhà quản lý trẻ tuổi, một bên là chuyên gia dấu vết khí thế hiên ngang, là trưởng ban cảnh sát trẻ tuổi, cũng không thể nào phân cao thấp. Có lẽ điểm khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ, đối với hắn thì Cố Thế là một thế giới hoàn toàn mới mẻ.

Hắn không hiểu được mỗi một biểu cảm của Cố Thế, càng không thể nào hiểu được thế giới tâm lý phía sau biểu cảm đó. Hà Manh là một viên pha lê hoàn mỹ không tì vết, lung linh tinh tế khiến mọi người yêu quý không nỡ làm tổn thương. Còn Cố Thế có lẽ là một khối ngọc thô, không ai có thể nhìn thấu dưới bề ngoài cứng rắn của cô, chỗ nào mới là nơi chứa ngọc, đâu mới thật sự là chính cô.

Ngày thanh niên mùng bốn tháng năm, Cục cảnh sát thành phố tổ chức đại hội thi đua thường niên, Cố Thế là người được nhận huy hiệu “thanh niên ưu tú”, cùng những đồng nghiệp được khen thưởng khác đều là nhân vật chính, họ được đưa tới phía sau sân khấu tiến hành tập dượt.

Từ xa Cố Thế đã nhìn thấy gã đeo hoa tai bữa nọ cũng ở trong hội trường, hắn đeo bao đựng máy ảnh ở một bên vai, đang căn chỉnh nhiều góc độ khác nhau để chụp ảnh. Bởi vì trong đơn vị chỉ có một mình cô được nhận thưởng, đương nhiên hắn sẽ quay về phía cô liên tục bấm máy.

Trong đội hậu cần đứng gần đó cũng có không ít nữ cảnh sát chú ý tới sự tồn tại của hắn, có người thậm chí còn rỉ tai nhau hỏi xem anh chàng đẹp trai này là người của đơn vị nào, cuối cùng ánh mắt lại đều tập trung trên người Cố Thế. Cô quẫn bách quay sang nói chuyện với đồng nghiệp bên cạnh, làm bộ không chú ý tới cảnh tượng trước mắt.

Gã đeo hoa tai đứng nhìn cô một lát như đang suy nghĩ điều gì, sau đó không ngờ lại cầm máy ảnh đi thẳng tới trước mặt Cố Thế, ngắt lời cô và người bên cạnh đang tán gẫu: “Cố Thế, tôi là tuyên truyền viên phòng chính trị, cần chụp ảnh cô nhận thưởng, làm phiền cô nhìn vào ống kính. Vừa rồi chụp mấy bức ảnh, ánh mắt cô đều nhìn về hướng khác, hiệu quả không được tốt lắm, mong cô phối hợp với công việc của tôi”.

Cố Thế có chút không vui. Cô vẫn cho rằng ngắt lời người khác nói là một biểu hiện rất thiếu văn hóa. Cô không nhắc nhở, bởi vì hắn không phải bạn của cô, cũng không phải cấp dưới của cô, cô đành nhìn thẳng vào mắt hắn để thể hiện thái độ. Lúc này mới để ý tới vẻ nghiêm túc và thành khẩn trong đôi mắt như cười cợt lơ đãng của hắn. Cô mỉm cười: “Được thôi, thưa đồng chí lãnh đạo phòng chính trị. nhưng vì sao anh không đợi lát nữa nhận thưởng rồi hẵng chụp nhỉ? hơn nữa, vì một mình tôi mà để anh phải vất vả như vậy, thật sự ngại quá”.

“À, cô đừng hiểu lầm”. Trương Trì xua tay: “Hôm nay tôi cũng đến nhận thưởng, chỉ là nhân tiện thôi mà, cho nên mới phải tranh thủ chụp lúc tập dượt. Nếu không làm vậy chỉ còn cách lát nữa hai chúng ta chụp chung với nhau, chắc có lẽ cô cũng không đồng ý, như vậy thì tôi sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ”.

Trương Trì đang nói, Cố Chí Xương liền sải bước đi tới. Cố Thế có chút kinh ngạc, vừa định lên tiếng đã nhìn thấy Trương Trì ra hiệu tạm dừng với cha mình, sau đó nghiêm túc chỉ dẫn Cố Thế mỉm cười nhìn vào ống kính. Sau khi chụp xong liền cất máy ảnh đi, Trương Trì khoác vai Cố Chí Xương đi ra. Cố Thế thấy vậy đứng ngẩn tại chỗ, chỉ có thể lắc lắc đầu.

Vừa về đến ghế khán giả, Cố Thế đã kéo Trần Đình sang bên cạnh hỏi: “Anh nói xem, sếp của chúng ta làm sao vậy? Đi cùng một cảnh sát nhỏ bé thôi lại tỏ ra thân thiết như huynh đệ, thân quen đến thế cơ à? Còn nữa, người này nói là mình cũng đến nhận thưởng, đơn vị ta không phải chỉ có một mình em được bình bầu là ‘Thanh niên ưu tú’ sao? ‘Đoàn viên ưu tú’ là anh, ‘Cán bộ đoàn ưu tú’ thì không có, hắn được thưởng gì chứ?”

“Người này mà em cũng không biết là ai sao?”

“Em chỉ biết hắn thích cầm máy ảnh lang thang khắp nơi, còn thích xức nước hoa, đeo hoa tai, đúng kiểu công tử bột”.

“Đó chính là Trương Trì tiếng tăm vang dội, lần trước ‘không đánh mà thắng’, chỉ dựa vào bức phác họa chân dung đã bức tử hung thủ đấy!”

“Hắn chính là gã Trương Trì mà một năm đổi không biết bao nhiêu lần bạn gái đó hả?”

“Không sai. Theo như anh biết, lãnh đạo đã đề nghị trao tặng huân chương hạng ba cho cậu ta, đã được cấp trên phê chuẩn rồi. Tất cả mọi người đều rất chờ mong vào gã thiên tài này, dù sao cậu ta cũng đã phá được vụ án suýt chút nữa đã trở thành án chết này. Có lẽ sếp đang làm công tác tư tưởng với cậu ta, nếu không có gì thay đổi, cậu ta sẽ nhanh chóng trở thành đồng nghiệp của chúng ta thôi”.

“Kể cả thế thì cũng nên tôn trọng người lớn một chút, sao có thể bá vai bá cổ như vậy được?” Cố Thế vẫn muốn bênh vực cha mình, có điều cô biết cha mình quý trọng người tài như mạng sống, e rằng sẽ không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.

“Thực ra anh cũng xem như là thân quen với cậu ta, em tiếp xúc một thời gian sẽ hiểu thôi. Kì thực con người cậu ta không hề giống như bề ngoài.”

“Thế hắn là người như thế nào?”

“Thế giới của thiên tài chúng ta làm sao hiểu được, anh chỉ biết cậu ta có trí tuệ, có nghị lực hơn người. Nếu em thấy cậu ta rảnh rang không làm gì cả thì chỉ có thể là do thời gian này cậu ta chưa tìm được mục tiêu mới cho mình thôi.”

Cố Thế còn muốn hỏi thêm nữa, nhưng người dẫn chương trình đã bắt đầu nói, cô vội ngừng câu chuyện. Dò hỏi hết cái này đến cái nọ về một người lạ không phải là thói quen của cô. Cô cũng không biết vì sao rõ ràng mình phản cảm với thói lông bông của Trương Trì, nhưng lại không kìm được sự tò mò về quá khứ của hắn.

Đối với cô, Trương Trì là một thế giới hoàn toàn lạ lẫm. Tiếng nhạc trao giải vang lên trong đại sảnh, trong số những người nhận thưởng có lẽ Trương Trì là trẻ tuổi đẹp trai nhất, đương nhiên thu hút được sự chú ý của mọi người. Nhưng hắn đứng trên bục hoàn toàn không có vẻ mặt tự hào và vinh dự như những người khác, sau khi nhận huân chương xong liền một tay đút túi quần như thể chuyện này không liên quan gì đến mình. Đôi mắt của Trương Trì lúc này lại nhìn thẳng về phía cô, say mê và nhập tâm như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. Cô có chút chán ghét chuyển ánh mắt nhìn về hướng khác, trong lòng lại có dự cảm sẽ có chuyện gì đó vô tình nối liền vận mệnh của họ với nhau.

“Đúng là một kẻ tự đại chỉ yêu bản thân mình”. Lúc sánh vai cùng Trần Đình đi ra khỏi hội trường, Cố Thế đột nhiên nói một câu.

Trần Đình ngẩn ra, lập tức hiểu cô đang nói đến Trương Trì: “Đại tiểu thư, em lại cho là thật à? Mà kể cả người ta có như thế thật thì cũng là cậy tài khinh người. Giống như em vậy, người đẹp trưởng ban của bọn anh, vào đơn vị mấy năm nay năm nào cũng được khen thưởng, người không quen em cũng sẽ nghĩ em lạnh lùng kiêu ngạo đó thôi”.

“Anh nói như vậy hóa ra em và hắn là cùng một loại người à?” Cố Thế cười hỏi lại.

“Anh không nói vậy, nhưng em nên tin tưởng sự lựa chọn của sếp Cố, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài được.”

“Không nhìn bề ngoài, thế anh xem đây là cái gì?” Cố Thế hất cằm nói. Trần Đình nhìn theo hướng cô ra hiệu, thì ra ngoài cửa ngách Cục cảnh sát thành phố có một chiếc xe đang dừng ở đó, người đẹp đeo kính đen dựa vào cửa xe, một người đàn ông mỉm cười bước tới nghênh đón, người đó không ai khác chính là Trương Trì. Hắn và cô gái nọ nói chuyện vài câu rồi lập tức ngồi vào xe. Cô gái quay đầu lại cười, đạp ga lái xe đi.

“Lexus LS, xe nhập khẩu, mặc dù là xe của Nhật nhưng lại là dòng xe sang, giá cả triệu tệ đấy”, Trần Đình than thở.

“Có phải xe xịn hay không thì em không biết, nhưng người thì chắc chắn là một đại mỹ nữ, xem ra còn là bạch phú mỹ. Gã này thật sự không nể nang gì, hẹn hò tới tận Cục cảnh sát thành phố cơ đấy, sao em cảm thấy cô gái này trông rất quen mắt nhỉ?”

“Đứng vậy, chính là người bị hại Hà Manh trong vụ án lần trước mà”.

Cố Thế lộ vẻ suy tư đưa mắt nhìn chiếc xe sang đi xa dần, cười lạnh không nói gì nữa.

« Lùi
Tiến »