Bà ấy biết việc mình đưa ra những mô tả hoàn toàn khác nhau sẽ khiến hai bức họa trở thành chân dung hai người khác hẳn nhau, đáng lẽ khi nhìn thấy nó có thể sẽ ngạc nhiên, nhưng cũng không thể nào quá mức kinh ngạc như vậy mới đúng. Hơn nữa sự kinh ngạc được phản ánh qua biểu cảm trên mặt thông thường chỉ xuất hiện trong vòng một giây như miệng hơi hé ra, mắt mở to, lông mày nhướn lên mà thôi. Nếu vượt quá một giây thì đó chính là giả bộ.
☆ ☆ ☆
Trương Trì không cho Cố Chí Xương một câu trả lời rõ ràng trước kì hạn, lý do của hắn là: Đây là một quyết định lớn, chuyển đơn vị chỉ là chuyện nhỏ, nhưng sở trường của mình rốt cuộc có thể có đất dụng võ hay không, còn phải chờ thời gian kiểm nghiệm. Hắn muốn nhận thêm vài nhiệm vụ nữa rồi đưa ra quyết định sau cũng chưa muộn, như vậy cũng là có trách nhiệm với sự tín nhiệm đề bạt của Cố Chí Xương.
Câu trả lời của Trương Trì chín chắn và chững chạc đến bất ngờ, Cố Chí Xương cười lớn rồi đồng ý vời nguyện vọng của Trương Trì, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên không nhìn lầm thằng nhóc này. Làm cảnh sát mấy chục năm qua, ông sớm đã rèn luyện được đôi mắt nhìn người tinh tường. Ông từng gặp không ít người tài trí giả ngây ngô, nhưng người bề ngoài tưởng như cợt nhả bên trong lại chứa đựng tinh thần cần mẫn của một người thợ thủ công như Trương Trì lại chẳng được mấy người.
☆ ☆ ☆
Cố Chí Xương cố chấp như vậy không ngờ đã rất nhanh chóng giao cho hắn nhiệm vụ mới. Sáng sớm nhìn thấy Trần Đình đứng trước phòng làm việc của mình, Trương Trì liền ngoan ngoãn đi theo: ”Cứ thế này phòng chính trị sẽ xoá tên em mất. Anh cũng biết đấy, ở đây biên chế ít, trước giờ vẫn hay mượn người từ phòng khác tới. Mượn rồi cũng không trả, lãnh đạo các phòng ban mặc dù ngoài miệng không ngừng kêu khổ, nhưng thực ra lại mừng thầm trong lòng, càng có thêm người của mình ở khối trung tâm thôi. Còn các anh thì hoàn toàn ngược lại, đến mượn người của phòng chính trị chẳng phải là đẩy em lên đầu ngọn sóng sao?”
Trần Đình cười khà khà nói: “Nếu đúng thế thật, cậu không còn đường nào để đi, cũng chỉ còn cách đến chỗ bọn anh thôi, vừa hay lại hợp ý sếp Cố”.
Cố Chí Xương đang giải thích sơ đồ mối quan hệ giữa những người được vẽ trên bảng đen, nhìn thấy hai người bọn họ liền gọi đến ngồi xuống hàng ghế đầu.
Vụ án xảy ra tại một viện dưỡng lão cao cấp trong thành phố, mỗi một phòng đều độc lập với nhau. Người báo án họ Tăng, là giúp việc tại gia. Bà Tăng nói hôm xảy ra vụ án, cũng chính là buổi tối thứ bảy, sau khi con cái bà lão đến thăm hỏi xong ra về, bà Tăng bắt đầu lấy nước lau người cho bà lão như thường lệ. Khoảng bảy tám giờ tối, có người gõ cửa nói là đến sửa bình nước nóng. Bà Tăng nghĩ thợ sửa chữa của viện dưỡng lão cũng có lúc sẽ đến vào giờ này, bởi vì có thể trước đó con cái của bà lão đã phàn nàn về việc nước không đủ nóng, liền mở cửa đón người đó vào nhà.
Bà Tăng không ngờ người này vừa vào cửa đã thừa dịp mình xoay người đi lau tay liền đánh ngất mình. Đến lúc bà Tăng tỉnh lại, xấp tiền mặt khoảng chín mươi ngàn tệ trên chiếc tủ đầu giường của bà lão đã biến mất, đó là tiền ăn ở nửa năm trong viện dưỡng lão của bà lão, còn có một tháng tiền công của bà Tăng. Bà Tăng giải thích rằng con cái bà lão công việc bận rộn, không thể đến thăm hỏi thường xuyên, càng không thể đến nộp tiền trong giờ hành chính. Bà Tăng đã chăm sóc bà lão năm sáu năm nay, con cái bà lão luôn nhờ bà nộp chi phí giúp.
“Bây giờ khó khăn của vụ án nằm ở chỗ chúng ta không rõ thời gian gây án chính xác, hơn nữa ở hiện trường ngoài bà Tăng ra cũng không có nhân chứng nào khác. Hôm đó trời mưa lớn cả ngày, nghi phạm lại mặc áo mưa nên camera giám sát không ghi lại được chính xác dáng người và khuôn mặt của hắn. Bảo vệ trực ca lúc đó nói người ra vào tương đối nhiều, trời mưa ai cũng ăn mặc na ná nhau, không có ấn tượng sâu sắc với người nào hết”.
“Bà lão không bị thương chứ? Có khả năng bà ấy cũng đã nhìn thấy nghi phạm”, Trần Đình hỏi.
“May mà bà lão phản ứng chậm chạp, không kêu cứu, mục tiêu chính của hung thủ lại là tiền bạc, cho nên chỉ lấy tiền chứ không làm hại bà lão. Bà lão mắc chứng đãng trí tuổi già, quả thực đã nhìn thấy nghi phạm nhưng mỗi lần lại nói một kiểu, câu trước câu sau đều rất mâu thuẫn”.
“Có thể nói, cho đến nay bà Tăng là người duy nhất nhìn thấy tướng mạo của nghi phạm ở khoảng cách gần”.
Trương Trì nãy giờ vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng: “Sếp Cố, có thể để tôi nói chuyện với bà Tăng hay không?”
Trương Trì vừa dứt lời, các thành viên khác trong tổ liền nhỏ giọng thì thầm, bầu không khí đột nhiên trở nên có chút nhạy cảm. Trương Trì lập tức nhận ra, chủ động xin “ra trận giết giặc” là việc vượt quá bổn phận, nhưng lời đã nói ra cũng không thu về được, chỉ có thể yên lặng chờ Cố Chí Xương giao phó.
“Bàn tán xôn xao cái gì? Có chuyện cứ nói thẳng trong cuộc họp, không được thảo luận riêng”. Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy của Cố Chí Xương, mọi người không dám xì xào gì nữa.
“Đã điều tra quan hệ xã hội của người bị hại và người nhà của bà lão đó chưa? Đã xác định được hung thủ thật sự đã lừa nạn nhân mở cửa đón vào hay là cưỡng chế xông vào chưa? Đã chọn lọc, thống kê, so sánh với các vụ án tương tự chưa? Đã điều tra kĩ khu vực xung quanh hiện trường chưa? Dù được phân công nhiệm vụ thế nào, mục tiêu của chúng ta cũng đều giống nhau, ai cống hiến ra sao tôi đều nhìn thấy hết. Được rồi, giải tán, tất cả đi làm việc đi”.
Trương Trì lâu nay ở phòng chính trị đã quen với những cuộc họp kéo dài lê thê, mỗi lần họp đều mất cả nửa ngày, cuộc họp ngắn gọn như sấm rền gió cuốn này lại khiến hắn thấy có chút lạ lẫm. Cố Chí Xương gật đầu với hắn ra hiệu mang theo đồ đạc chuẩn bị làm việc, hắn đành phải kẹp chặt bộ đồ vẽ đã chuẩn bị từ trước theo sát ở phía sau.
☆ ☆ ☆
Tới viện dưỡng lão, giám đốc viện dẫn họ đến trước cửa căn phòng xảy ra vụ án. Bà giúp việc họ Tăng nhanh chóng đi ra mở cửa, nhìn thấy hai người mặc thường phục liền ngẩn ra, hai người đều trình ra thẻ cảnh sát rồi đi vào phòng.
Cố Chí Xương giới thiệu với bà Tăng về công việc của Trương Trì, sau đó đi tới những phòng cạnh đó hỏi thăm tình hình. Cố Chí Xương làm cảnh sát đã nhiều năm, cho dù bây giờ đã lên tới vị trí đội phó, kể cả không nói đến thâm niên và tuổi tác, điều khiến mọi người luôn khâm phục ông chính là không ngại gian khó ở tuyến đầu, công việc cũng nhiều không kém những điều tra viên khác. Chính vì thế, chuyện nào không thống nhất được ý kiến mọi người đều sẽ để ông quyết định. Cố Chí Xương đức cao vọng trọng chính là ông vua không ngai ở đội cảnh sát hình sự. Cố Chí Xương không cúi đầu trước quyền lực, không nói những lời giả dối trước mặt đồng nghiệp, đến Cục trưởng cũng phải nể mặt ông vài phần. Trong lòng mọi người đều hiểu, ngày càng nhiều thanh niên chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, ngày càng nhiều người đứng tuổi cố gắng dùng mọi thủ đoạn tìm cách thăng cấp trước lúc về hưu, những cảnh sát già không màng danh lợi, tích cực đề bạt người tài, sống thật làm thật như Cố Chí Xương cũng không còn mấy người. Ông là bức tường thành bảo vệ cuối cùng của tất cả mọi người.
Cố Chí Xương bận rộn bên ngoài hơn nửa tiếng, Trương Trì bỗng gọi điện thoại tới.
“Tiểu Trương, hôm nay vẽ nhanh thế à? Có thuận lợi không?”
“Sếp Cố, có thể có chút vấn đề, đợi sếp đến tôi sẽ trực tiếp nói với sếp”.
“Tranh vẽ đã hoàn thành chưa?”
“Cũng hòm hòm rồi, khoảng nửa tiếng nữa có thể hoàn thiện luôn. Nhưng bức tranh này không phải là vấn đề...”
Thấy hắn hạ thấp giọng, xung quanh rất yên tĩnh, có lẽ đang bí mật gọi điện cho ông trong một căn phòng trống khác, Cố Chí Xương lập tức hiểu được hắn đang không tiện nói chuyện, dặn hắn không cần vội, cứ từ từ vẽ, trước hết phải hoàn thành cho xong bức phác họa chân dung, chuyện khác đợi trở về Cục sẽ trao đổi sau.
Trên đường trở về Cục, Cố Chí Xương vẫn thấp thỏm không yên, rốt cuộc đã có chuyện gì? Tên nhóc Trương Trì này luôn làm mọi người lo lắng vì sự thẳng thắn tới mức thô kệch của mình, hôm nay lại ấp a ấp úng, không dám nói thẳng, chẳng lẽ là do lần này tranh vẽ quá khó, cộng thêm hôm nay các đồng nghiệp không được thân thiện nên hắn định lâm trận lùi bước? Nghĩ tới đây, Cố Chí Xương lắc lắc đầu, phủ định phỏng đoán này. Ông có một cảm giác thân thiết kì lạ với Trương Trì, bây giờ nghĩ kĩ lại, trên người tên nhóc này thật sự có một sự ngang tàng giống như con gái Cố Thế của ông. Có lẽ là sự ngang tàng mà đám thanh niên hiện nay ít ai có được ấy của Trương Trì đã hấp dẫn ông ngay từ lần đầu tiên gặp mặt cậu ta.
Tuy nhiên, cách ăn mặc của thằng nhóc này quả thật có chút không hợp với người trong ngành. Nhưng cũng không sao, chỉ cần gia nhập đội hình sự, phần lớn thời gian đều mặc thường phục đi điều tra, chuyện này sẽ không phải bận tậm nữa. Dù vậy, Cố Chí Xương vẫn muốn tìm cơ hội dạy dỗ cậu ta một trận mới được. Vừa rồi cậu ta gấp gáp gọi điện tới, có lẽ đã có phát hiện gì mới, đợi lát nữa nghe xem cậu ta nói gì rồi tính.
Mười hai rưỡi trưa, nhà ăn đã vắng vẻ hơn, Trương Trì mới vội vã trở về Cục. Cố Chí Xương nhìn qua cửa kính nhà ăn thấy bóng dáng cao ráo của hắn liền vẫy tay gọi hắn tới. Trương Trì nhìn thấy, liền vội vã chạy vào.
“Tôi ăn rồi, đang đợi cậu đây. Mau đi lấy cơm đi, sắp không còn gì ăn nữa rồi”.
“Không sao đâu, no bụng là được mà. Chỉ cần có thịt, ăn gì mà chẳng là ăn”. Trương Trì nói xong liền đi lấy một đĩa thức ăn và một bát canh về, trong đĩa có hai cái chân vịt muối tiêu, một cái đùi gà hấp, còn có cả đậu phụ xốt cay.
Cố Chí Xương cười thầm trong lòng, đúng là động vật ăn thịt có khác. Ông ung dung nhận lấy bức phác họa Trương Trì đưa cho, cẩn thận xem xét.
“Vừa rồi cậu gọi điện nói là có vấn đề, nhưng tôi lại không thấy có vấn đề gì cả, bức phác họa rất hoàn chỉnh, rất sinh động đấy chứ”.
Trương Trì tống đồ ăn đầy miệng, đang nhai nhồm nhoàm nên không nói được, chỉ có thể lắc đầu, lại lấy trong túi vẽ ra hai bức họa khác cho Cố Chí Xương xem, cố ý chỉ vào vùng mắt trên đó.
Cố Chí Xương im lặng so sánh ba bức tranh, không ngờ đây rõ ràng lại là ba người hoàn toàn khác nhau. Đặc điểm của mắt đều không giống nhau, một bức là mắt tròn to, một bức là mắt híp dài, còn một bức là mắt gấu trúc có đuôi mắt cụp xuống. Không chỉ vậy, ngay cả gương mặt và kiểu mũi cũng khác nhau một trời một vực.
Ông kinh ngạc hỏi: “Nhân chứng Tăng thay đổi lời khai, nói rằng có ba nghi phạm cùng gây án à?”
Trương Trì đã sắp ăn cơm xong, chỉ lầu bầu một câu: “Làm gì có chuyện đó chứ”.
Cố Chí Xương lại cẩn thận nhìn những điểm khác nhau trên ba bức họa, còn chú ý tới những chú thích đơn giản bên cạnh bức tranh, vẻ nghi hoặc trên mặt giảm đi rất nhiều.
Trương Trì uống một ngụm canh, lau miệng rồi nói: “Xem ra sếp Cố cũng đã nhìn ra, bức họa đầu tiên tôi đưa cho sếp là bức hoàn thiện cuối cùng, hai bức còn lại thực ra đều là bản nháp”.
“Bà Tăng thay đổi lời khai trong khi mô tả nghi phạm à?”
“Thay đổi lời khai cũng không phải chuyện lạ. Vụ án mới xảy ra chưa lâu, có thể tâm lý của bà ấy vẫn chưa được ổn, cộng thêm hình tượng của tôi cũng không phù hợp lắm với tưởng tượng của bà ấy về cảnh sát, cho nên có ý phòng bị cũng là điều bình thường thôi”.
Thì ra cậu ta cũng ý thức được điều đó! Cố Chí Xương cười lớn nói: “Tiểu Trương, sau này vẫn nên cố gắng hòa hợp với mọi người. Hãy nghe ta khuyên một câu, ở xã hội mà súng bắn chim đầu đàn* này, người khác sẽ không khen ngợi cậu vì cậu ăn mặc đẹp đâu. Ngược lại, khi tất cả mọi người đều đồng bộ với nhau, họ sẽ coi cậu là người ngoài vì cậu khác họ. Họ sẽ bài xích cậu, lạnh nhạt với cậu, thậm chí là hãm hại cậu”.
☆
Ý nói những người nổi bật hay tài giỏi thường dễ bị ghen ghét.
Trương Trì ngoài miệng tuy không nói, chỉ nhẹ gật gật đầu, nhưng trong lòng lại rất cảm động. Hắn nhớ, dường như chưa từng có đồng nghiệp nào thẳng thắn khuyên hắn như vậy. Từ khi hắn đi làm tới nay, điều hắn nghe thấy nhiều nhất chính là “trong công việc không có bạn bè thật sự”. Bây giờ xem ra định luật này vẫn có thể bị phá vỡ, mọi việc không có gì là tuyệt đối.
“Giống như lần trước, tôi đã cố gắng đả thông tư tưởng cho người bị hại”. Nhìn thấy Cố Chí Xương đẩy kính mắt lên, Trương Trì vội giải thích: “Đương nhiên là đả thông một cách có định hướng, quên mất chưa báo cáo với sếp, trước đây tôi được chứng nhận là chuyên gia tư vấn tâm lý cấp hai, thời gian rảnh đã từng làm tình nguyện tại trung tâm tư vấn tâm lý, coi như kết hợp giữa lý luận và thực tiễn. Quay trở lại vụ án này, sau khi tâm trạng ổn định được một thời gian ngắn, bà Tăng lại nhanh chóng trở nên bất ổn. Tôi đưa ra câu hỏi, bà ấy nhiều lần không trả lời thẳng vấn đề, chỉ không ngừng nói là mình sợ chết, còn che mặt khóc. Đến lúc bà ấy bình tĩnh lại, chúng tôi mới chính thức bắt đầu tiến hành phác họa lại chân dung nghi phạm, tôi bắt đầu vẽ theo miêu tả của bà ấy, đến lúc vẽ xong ngũ quan, bà ấy lại thay đổi toàn bộ miêu tả, kết quả thành ra có tới hai bức họa khác nhau hoàn toàn”.
“Cho nên cậu đã vẽ luôn hai bức một lúc?”
“Đúng vậy, bà Tăng liên tục phải phục vụ bà lão ở bên cạnh, công việc tương đối bận rộn, tôi nghĩ chi bằng tranh thủ thời gian vẽ cho xong, cũng không giải thích với bà ấy về quá trình vẽ. Bởi vì tôi ngồi đối diện với bà ấy nên bà ấy cũng không nhìn thấy tôi đã vẽ như thế nào”.
“Vậy là rất có thể nhân chứng đã quên mất mô tả của mình lúc trước, cho nên mới đưa ra mô tả khác khiến bức họa thay đổi lớn như vậy?”
“Tôi quan sát thấy trên đầu bà ấy vốn không có vết thương rõ ràng, cũng không phải băng bó gì cả”.
“Trước đó tôi đã xác nhận, sau khi xảy ra vụ án, bà Tăng được con cái đưa đến bệnh viện khám, không hề có tổn thương nào do hung khí gây ra, chỉ có chấn động não nhẹ, không có dấu hiệu của bệnh tâm thần, bệnh tâm lý và bệnh não “.
“Sếp Cố, hôm nay sau khi tiếp xúc với bà ấy, thực ra tôi vẫn suy nghĩ những lời sếp nói lúc sáng về cách hung thủ làm thế nào để vào nhà”.
“Cậu nghi ngờ là...”
“Được mở cửa vào hay là cưỡng chế để vào mặc dù về khái niệm là hoàn toàn khác nhau, nhưng vụ án này có thể tồn tại một khả năng khác. Hung thủ vẫn được người khác mở cửa nhưng có thể hắn đã vào cùng một người quen nào đó”
“Trước khi tìm ra chân tướng, mọi khả năng đều có thể xảy ra. Nhưng vấn đề là cậu căn cứ vào cái gì để suy đoán như vậy?”
“Tôi biết, khi phá án mọi người đều có khuynh hướng loại trừ khả năng người quen gây án đầu tiên, cố gắng dùng bằng chứng để đưa ra phán đoán khách quan. Nhưng tôi không phải chuyên gia trong lĩnh vực này, tôi chỉ có thể nói, căn cứ vào ngôn ngữ cơ thể và lời nói của bà ấy ngày hôm nay, tôi chắc chắn những bức phác họa này hoàn toàn không có tác dụng gì”.
“Tiểu Trương, có điều này tôi phải nói rõ với cậu, tranh cậu vẽ có chính xác hay không, tôi chưa bao giờ đưa ra yêu cầu quá cao, cho nên cậu không cần cảm thấy áp lực”.
“Chuyện này tôi hiểu. Chỉ là tôi thấy thế nào thì nói thế ấy thôi, vụ án này thật sự chính là như vậy”. Trương Trì đưa cho Cố Chí Xương một điếu thuốc, châm lửa cho ông, chính mình lại không hút.
“Nói đơn giản là, việc bà Tăng thay đổi lời khai miêu tả nghi phạm là chuyện thường gặp trong công việc này, nhưng vẻ mặt khi bà ấy làm vậy lại cần phải xem xét kĩ lưỡng”.
“Ý cậu là những biểu cảm trên mặt bà ấy?”
“Đúng vậy, chính là những thay đổi rất nhỏ trên mặt của con người, thông thường đây là những biểu cảm chỉ trong nháy mắt đã để lộ ra tâm lý của người đó. Chính bản thân họ cũng chưa chắc đã ý thức được những thay đổi này cho nên chúng rất khó che giấu, vì vậy chúng thường cung cấp cho chúng ta thông tin chân thực nhất”.
“Bà ấy có những biểu cảm khác thường à?”
“Lúc đưa hai bức họa được vẽ theo lời mô tả cho bà ấy xem, tôi đã cố ý quan sát biểu cảm của bà ấy. Bà ấy biết việc mình đưa ra những mô tả hoàn toàn khác nhau sẽ khiến hai bức họa trở thành chân dung hai người khác hẳn nhau, đáng lẽ khi nhìn thấy nó có thể sẽ ngạc nhiên, nhưng cũng không thể nào quá mức kinh ngạc như vậy mới đúng. hơn nữa sự kinh ngạc được phản ánh qua biểu cảm trên mặt thông thường chỉ xuất hiện trong vòng một giây như miệng hơi hé ra, mắt mở to, lông mày nhướn lên mà thôi. Nếu vượt quá một giây thì đó chính là giả bộ”.
“Bà ấy giả bộ kinh ngạc sao?”
“Tôi đã quan sát cả biểu cảm trên mặt và đặc điểm tính cách của bà ấy. Có thể nói, bà ấy thuộc kiểu người hướng nội, biểu cảm trên mặt không hề phong phú, nhưng biểu cảm kinh ngạc này lại kéo dài đến năm giây, đúng là quá mức khoa trương, rõ ràng là cố ý ra vẻ kinh ngạc. Vậy mục đích bà ấy giả vờ kinh ngạc là gì? Đương nhiên là cố gắng để tôi nghĩ rằng không phải bà ấy cố tình thay đổi lời mô tả, mà là vì trí nhớ của bà ấy có sai sót”.
“Còn có biểu hiện gì khác nữa không?” Cố Chí Xương cau mày suy tư.
“Sau khi tôi nói với bà ấy việc phác họa chân dung nghi phạm của tôi đang gặp khó khăn, gây áp lực vừa phải với bà ấy, mười ngón tay bà ấy đan vào nhau, hai tay còn ôm lấy đầu gối. Từ góc độ tâm lý học mà nói, đây là cố ý sử dụng tứ chi để thể hiện sự phản kháng, là một loại ngôn ngữ cơ thể gọi là ‘tự mình phòng vệ’. Trên lý thuyết, tôi đến là để trợ giúp phá án, nếu có thể tìm được nghi phạm chính là đang giúp bà ấy, nhưng bà ấy lại thấy ác cảm, về tình về lý đều không thể giải thích được. Lúc trả lời câu hỏi của tôi, ánh mắt bà ấy đều liếc sang bên phải, giải thích từ góc độ tâm lý học, khả năng lớn là bà ấy đang bịa chuyện chứ không phải nhớ lại sự thật. Nhưng bởi vì tôi không đủ hiểu bà ấy, và trên thực tế cũng có nhiều trường hợp ngoại lệ, cho nên tôi cũng không coi đó là căn cứ. Nhưng sau khi nhìn thấy bức tranh hoàn thiện của tôi, đầu bà ấy hơi ngả ra sau, có thể giải thích là dường như bà ấy đang muốn tránh xa nguồn kích thích, hay nói cách khác chính là muốn tránh xa bức tranh này”.
“Cậu nghĩ tại sao bà ấy lại làm vậy?”
“Thứ nhất, thời gian tôi vẽ tranh không hề dài, còn rất xa mới tới giới hạn mà một người trưởng thành bình thường có thể chịu đựng. Thứ hai, trước đó tôi đã nói rõ sẽ không quấy rầy công việc của bà ấy, chỉ tranh thủ thời gian hỏi bà ấy vài câu. Thứ ba, bức tranh được vẽ trên nền tảng những thông tin bà ấy cung cấp, còn sửa đổi nhiều lần theo mô tả của bà ấy, bà ấy không có lý do gì không hài lòng. Theo logic bình thường, lúc nhìn thấy bức tranh giống với nghi phạm, người bị hại đều sẽ tương đối kích động, hoặc là mừng rỡ, hoặc là sợ hãi, giống như người bị hại trong vụ án trước vậy, họ sẽ có cảm giác như cảnh tượng bị hại được tái hiện một lần nữa. Nhưng khi tôi đưa bức tranh cuối cùng cho bà ấy xem, trong mắt bà ấy thoáng chút bối rối và bất an, không có sắc thái tình cảm nào khác’’.
“Nói vậy xem ra chỉ có một đáp án. Bà ấy không hề hy vọng cậu có thể vẽ ra bức tranh chính xác, nhưng khi thật sự nhìn thấy bức tranh hoàn toàn không giống hung thủ lại có cảm giác áy náy, sợ hãi và bối rối”.
“Sếp Cố, khi đó những điều này chỉ là sự suy đoán, sau đó khi hoàn thành bức tranh, đợi bà ấy xem xong thở phào nhẹ nhõm, tâm lý phòng bị buông lỏng, tôi đã hỏi một câu có thể hoàn toàn xác minh những suy đoán trước đó”.
“Tên nhóc này, chuyện quan trọng lại cứ để đến sau cùng mới nói”.
“Hôm xảy ra vụ án, thành phố A mưa cả ngày không tạnh, sếp có nhớ không?”
“Đúng vậy, cho nên nghi phạm đã mặc áo mưa, vừa hay trở thành công cụ gây bất lợi cho cuộc điều tra “.
“Nhưng khi thu dọn đồ vẽ, tôi thuận miệng hỏi bà ấy một câu, lúc hắn đánh cô, cô có bị nước bắn vào mặt không?”
“Bà ấy trả lời thế nào?”
“Bà ấy không chút do dự lập tức trả lời là không”.
“Vậy thì có vấn đề rồi. Nếu hung thủ mặc áo mưa thì không thể không có nước mưa bắn lên người bà ấy”.
“Khi đó tôi không nói gì. Bà ấy dường như nhanh chóng nhận ra mình lỡ miệng, lập tức thay đổi nói mình bị đánh ngất rồi, làm sao mà nhớ được những chi tiết này”.
“Lời buột miệng nói ra chắc chắn mới là sự thật. Xem ra hôm nay cậu đi chuyến này mục đích không phải là vẽ tranh. Mặc dù tranh phác họa không có giá trị tham khảo, nhưng cậu lại cung cấp cho chúng tôi một manh mối rất quan trọng”.
Trương Trì cười đứng dậy, tiện tay đưa sữa chua trên bàn ăn cho Cố Chí Xương, vội vã cất mấy bức tranh đi, lời còn chưa nói xong, người đã đi tới cửa nhà ăn: “Sếp Cố, lát nữa tôi còn phải đi chụp ảnh một hội nghị có lãnh đạo cấp cao xuống dự. Nếu suy đoán của tôi có thể giúp sếp phá án, tôi sẽ chấp nhận đề nghị gia nhập đội hình sự của sếp. Kể cả vẽ không tốt cũng có thể đóng góp chút manh mối khởi điểm. Tôi đi trước đây, có gì cứ gọi điện cho tôi”.
Cố Chí Xương chỉ cười cười lắc đầu: “Thằng nhóc này, quả nhiên một mình làm bằng hai người làm”.
☆ ☆ ☆
Buổi chiều ánh nắng rực rỡ, cuộc thi kiểm tra thể lực định kì hằng năm đã bắt đầu, hai đến ba cảnh sát một nhóm từ trưởng ban trở xuống di chuyển từ Cục cảnh sát tới địa điểm dự thi là sân vận động một trường đại học ở thành phố A. Không ít người trên đầu đã ướt mồ hôi, thở hồng hộc than vãn: “Tiêu hao thể lực thế này, lát nữa làm sao mà còn chạy được chứ”.
Từ khi bỏ chế độ dùng xe công vụ, các hoạt động tập thể tương tự của đơn vị, cho dù là các hoạt động và cuộc thi liên quan đến nghiệp vụ cảnh sát, tất cả đều không được sử dụng xe cảnh sát. Điều này khiến rất nhiều người kêu ca phàn nàn. May mà ban huấn luyện phòng chính trị sắp xếp địa điểm kiểm tra cách Cục cảnh sát không xa, đi bộ cũng chỉ mười lăm phút là đến, còn chuẩn bị sẵn đồ cứu thương và trà lúa mạch để trên sân tập khiến mọi người cũng bớt oán thán.
Trương Trì nhìn thấy Cố Thế và các đồng nghiệp đi tới sân tập. Cô mặc đồ thể thao màu đen sọc đỏ bó sát người, thoạt nhìn hấp dẫn hơn bình thường, dáng người vòng nào ra vòng nấy, toàn thân dường như tràn ngập hơi thở thanh xuân. Cô đang khởi động, nhưng sắc mặt lại rất nghiêm túc, không biết là căng thẳng hay là lạnh nhạt.
Trần Đình thấy Trương Trì đang nhìn qua phía mình lập tức đi tới hỏi: “Sao thế? vẫn đang nhìn người đẹp trưởng ban của bọn anh à?”
Trương Trì chỉ cười nói: “Cô ấy dáng người nhỏ nhắn, chắc là chạy bộ không tốt nên có vẻ rất căng thẳng. Đúng rồi, sao không thấy sếp Cố?”
“Này, cậu không cần phải lo lắng cho ‘đại tỉ’ của bọn anh đâu. Sếp Cố đang thẩm vấn bà Tăng và chồng bà ấy, đã khai ra gần hết rồi. Không ngờ lại là khổ nhục kế liên hợp gây án của hai vợ chồng họ. Mà lần này cậu vẽ tranh thất bại quá đấy, không có một điểm giống nào cả”.
“Vậy sao? Em đã vẽ rất cẩn thận, không giống chỗ nào chứ? Anh nói thử xem!”
“Thủ phạm là một người mũi tẹt, mặt vuông, mắt nhỏ, trong tranh của cậu là mũi cao, mặt trái xoan, mắt tròn to. Đúng là cứ phải vẽ thế nào cho thật đẹp trai mới được sao?”
“Đúng vậy, người ta cũng đã phạm tội rồi, sửa lại hình tượng cho đẹp một chút không được sao?” Trương Trì không nhịn được cười, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, chân tường quả nhiên giống như mình đã suy đoán.
Nội dung chạy bền hai nghìn năm trăm mét của nữ đã bắt đầu, các đồng nghiệp nữ thoạt nhìn dịu dàng yếu đuối nhưng tiếng súng lệnh vừa vang lên đã mạnh mẽ lao tới giành đường chạy, xem ra ngay vòng đầu tiên đã dùng tới tốc độ nước rút. Cố Thế lập tức trở thành người chạy thứ ba từ dưới lên, Trương Trì nhìn theo bóng cô chằm chằm không chớp mắt.
Trần Đình chỉ vào các tuyển thủ chạy bộ đang đuổi nhau phía xa: “Cậu đừng coi thường ‘đại tỉ’ của bọn anh, mặc dù cô ấy nhìn có vẻ không phải một thiên tài thể dục thể thao nhưng thể lực lại kinh người đấy. Người ta gần như mỗi lần thi marathon quốc tế đều báo danh, hơn nữa còn tham gia tất cả các vòng. Cậu nhìn đi, lát nữa nhất định sẽ về thứ nhất, vừa rồi chỉ là nhường những người khác, sợ các đồng nghiệp lớn tuổi vấp ngã thôi”.
“Anh cứ chém đi, chỉ giỏi khen người nhà mình”. Trương Trì không để ý tới những lời của Trần Đình, hắn cầm máy ảnh đi tới bãi cỏ bên trong đường chạy, lấy tư thế chuẩn bị chụp ảnh.
“Chuyện này có gì đâu mà chém. Anh truớc giờ vẫn luôn có gì nói đấy. Thôi bỏ đi, tại cậu chưa được thấy sức bật của cô ấy lúc thực hiện hành động truy bắt thôi. Theo anh ưu điểm của cô ấy chính là sức chịu đựng dẻo dai, mà sức bứt phá lại càng mạnh mẽ hơn. Nghe nói ngày trước ở trường cảnh sát, ngay cả nam sinh khỏe nhất cũng không chạy lại cô ấy đâu”.
Cố Thế quả nhiên lần lượt vượt qua những người phía trước, bước chân cô dài mà vững chắc, hơi thở cũng rất ổn định, có thể nhận ra đã từng tham gia huấn luyện chuyên nghiệp. Sau nửa vòng đã thoải mái vượt qua năm sáu người, đây mới là vòng đầu tiên. Còn các nữ cảnh sát khác hiển nhiên đã dùng toàn lực ngay từ khi xuất phát, lúc này có thể duy trì không giảm tốc độ là tốt lắm rồi.
Cố Thế lao qua đường chạy bên cạnh Trương Trì như một cơn lốc, Trương Trì đã chuẩn bị từ trước, thừa dịp cô chạy tới trước mặt liền liên tục bấm nút, điều chỉnh tham số chụp ảnh chuyển động, cuối cùng có mấy bức đặc tả tương đối hài lòng, có điều ánh mắt của Cố Thế mang một chút khinh thường, là xem nhẹ hay là địch ý?
Trương Trì cảm nhận làn gió mát Cố Thế để lại lúc chạy qua, dường như mang một mùi thơm ngọt dịu. Với những nghiên cứu của hắn về nước hoa, mùi thơm này không phải mùi nước hoa của bất cứ thương hiệu nào, mà đó là mùi dầu gội đầu kết hợp với mùi thơm của cô tạo thành một mùi hương đặc biệt. Mùi thơm này dường như cũng thể hiện hai tính cách hoàn toàn khác nhau của chủ nhân, đó là cứng đầu cứng cổ và dịu dàng như nước.
Trong lúc hắn đang ngây ngất si mê, Trần Đình liền đi đến vỗ mạnh vào vai hắn: “Đừng ngẩn ra nữa. Nhìn xem, anh nói có chuẩn không?”
Lúc này hắn mới để ý, Cố Thế đang chạy đầu tiên, đã sắp về đến đích rồi. Hắn gần như cùng Trần Đình đồng thanh hô to “cố lên”, Cố Thế mỉm cười với Trần Đình, lại không hề nhìn Trương Trì. Hắn nhún vai không quan tâm, thầm nghĩ: “Em sớm muộn cũng sẽ là của anh, không vội, để xem ai cười đến cuối cùng”.
“Này, sao anh không nghe điện thoại?” Trương Trì đang rơi vào trầm tư, đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng thở dốc trách móc.