Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
vụ án đánh cắp cơ mật quốc gia

Trí nhớ của cậu bé có bị sai lệch không, khả năng diễn đạt có tốt đến mức có thể giao lưu không, năng lực phán đoán có chính xác không, tất cả đều là nhân tố không xác định. Trương Trì thong thả dựng giá vẽ lên, chậm rãi sắp xếp bút vẽ và đồ nghề, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa.

☆ ☆ ☆

Không ngờ lại là Cố Thế!

Hạnh phúc tới quá bất ngờ, Trương Trì bỗng nhiên không biết nói gì cho phải, chỉ thẫn thờ đáp: “Tôi đâu có số điện thoại của cô”.

Mặt Cố Thế ửng hồng, trên chóp mũi còn có mồ hôi trong suốt. Chạy bộ xong, làn da cô càng trở nên sáng hồng, cả người cũng tỏa ra sự ấm áp. Trương Trì thật sự muốn bước tới ôm cô vào lòng.

“Tôi gọi cho anh hồi nào? Tôi nói anh đấy, sếp Cố gọi điện thoại cho anh, sao anh không nghe?”

“Gọi tôi sao? À, vừa rồi tôi không để ý”.

“Thôi thôi. Đây, dùng tạm điện thoại của tôi gọi lại xem sao. Đừng để ông ấy phải gọi nhiều lần, dù sao ông ấy cũng là lãnh đạo”. Cố Thế vừa nói vừa đưa cho hắn chiếc iPhone 7 Plus có ốp lưng trong suốt.

Trương Trì bây giờ đã hiểu, thì ra Cố Thế thật sự giống như lời đồn, trong thời gian làm việc luôn vạch giới hạn rõ ràng với cha mình. Nhưng có thể thấy tình cảm hai cha con rất tốt, có chút giống như anh em vậy.

“Tiểu Trương, cậu đang bận làm việc à? Làm phiền cậu rồi”. Giọng Cố Chí Xương trong điện thoại cũng nhẹ nhàng chậm rãi, hòa nhã dễ gần.

“Sếp Cố, sếp tìm tôi có việc gì thế? Sếp cứ nói thẳng đi”. Vừa nói xong câu này, hắn liếc nhìn thấy Cố Thế hai tay chống nạnh, thổi mạnh lên mái tóc rủ xuống trước trán, không rõ là đang bất mãn hay là vì quá nóng.

“Chuyện là thế này, Tiểu Trương, làm phiền cậu đến thành phố B công tác một chuyến. Ở đó có một vụ án liên quan đến chúng ta, manh mối không nhiều, có lẽ cũng sắp rơi vào bế tắc, lãnh đạo bên trên ra chỉ thị phải phá án trong thời gian ngắn. Người mà chúng tôi dự định phái đi chính là cậu, phụ trách phác họa chân dung tội phạm”.

“Một mình tôi đi sao?”

“Đừng lo, lát nữa tôi sẽ gọi Trần Đình đi cùng cậu. Tình hình cụ thể đến bên kia sẽ có đồng nghiệp giải thích cho các cậu”.

“Là vụ án gì vậy?”

“Là một vụ tiết lộ bí mật quốc gia, đối tượng đánh cắp thông tin cơ mật bán ra bên ngoài, tình hình cụ thể cũng không tiện nói qua điện thoại. Các cậu đi sớm về sớm, nhớ kĩ là phải làm hết sức”.

Trương Trì tắt máy, thận trọng đưa điện thoại trả lại cho Cố Thế, cố gắng không chạm vào tay cô, rồi xoay người bước đi.

Cố Thế gọi hắn lại hỏi: “Này, anh đi đâu đấy?”

“Sếp Cố bảo tôi đi công tác, tôi về chuẩn bị hành lý”.

“Nói đi là đi luôn à? Anh đã xin phép lãnh đạo của mình chưa?”

“Mỗi lần có việc sếp Cố đều trao đổi trước với lãnh đạo của chúng tôi rồi, tôi cần gì phải xin phép nữa?”

Cố Thế lau mồ hôi, lắc lắc đầu: “Cố Chí Xương là lãnh đạo của chứng tôi, lãnh đạo của anh là phòng chính trị. Biên chế của anh còn ở phòng chính trị, cứ thế đi mà không xin phép, lãnh đạo của anh chưa biết chừng lại cho rằng anh không tôn trọng họ, trong mắt anh không có họ cũng nên”.

Trương Trì ghét nhất những thủ tục phiền phức này, nhưng cũng không nghĩ rằng Cố Thế lại thẳng thắn nhắc nhở mình như vậy, hắn cảm kích cười cười nhìn cô. Nhưng Trương Trì cũng không định sẽ trở về báo cáo, lòng thầm nghĩ: “Cùng lắm bị phê bình một lần cũng có sao đâu”.

Bây giờ trong đầu hắn chỉ nghĩ tới vụ án được lãnh đạo đặc biệt coi trọng này. Hắn phỏng đoán lần này nhân chứng sẽ là người thế nào, thông tin có đầy đủ không, bức phác họa có hoàn toàn không giống nghi phạm giống như lần trước hay không.

Trương Trì hiểu nhiệm vụ lần này không giống trước kia, nếu nói hai vụ án trước có phần may mắn, như một sự khởi động trước cuộc thi chạy, thì lần này chính là diễn tập bắn đạn thật. Hắn đến thành phố B chính là đại diện cho năng lực của công an thành phố A.

Trương Trì nghĩ đến khuôn mặt mỗi một nếp nhăn đều mang nụ cười hiền từ của Cố Chí Xương, dù bản thân hắn không quan tâm đến vinh dự hay thưởng phạt, hắn cũng không muốn phụ lòng sếp Cố luôn đứng sau lưng im lặng tán thưởng hắn, ủng hộ hắn.

Bảy rưỡi sáng, trong sảnh chờ sân bay thành phố A, dòng người cuồn cuộn, đông vui tấp nập. Những hành khách có chuyến bay trễ giờ hoặc bị hủy chuyến đang nằm ngủ trên ghế phòng chờ. Nhiều người kéo theo vali đứng xếp hàng mua đồ ăn sáng, ngay cả quán Starbucks trong sân bay cũng không còn chỗ trống. Có người bởi vì đã quá thời gian làm thủ tục lên máy bay, vội vàng kéo vali chạy qua đại sảnh. Có người thì đứng trước quầy soát vé, lòng như lửa đốt xin lại thẻ lên máy bay, nhân viên chỉ biết gọi điện thoại, bình tĩnh thảo luận xem ai sẽ phải chịu trách nhiệm. Trương Trì cảm thấy không thể thông cảm cho những hành khách này, thậm chí nhìn họ với vẻ chán ghét. Không có ý thức đúng giờ chính là một tật xấu, không những tự làm khổ mình mà có khi còn lỡ cả việc lớn.

Tiếng loa không ngừng nhắc chuyến bay của Trương Trì sắp đến giờ cất cánh, thúc giục hành khách nhanh chóng lên máy bay. Hắn đứng trước cửa lên máy bay, dưới chân là chiếc vali du lịch mười bảy inch, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại di động. Trần Đình luôn luôn đúng giờ lúc này lại không thấy tăm hơi, tin nhắn không trả lời, điện thoại cũng không nghe. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?

Trương Trì vốn định gọi điện thoại hỏi Cố Chí Xương, trong đầu bất chợt lại hiện ra gương mặt xinh đẹp, lạnh lùng của Cố Thế nhìn mình chất vấn. Hắn do dự vài giây, sau đó lại cất điện thoại vào túi. Trần Đình ở trường cảnh sát là trung đội trưởng, các giáo viên cần tổ chức hoạt động gì, liên hệ với sân bãi nào, có tình hình gì đột xuất, cơ bản chỉ cần giao cho Trần Đình là có thể yên tâm. Bây giờ bất kể có chuyện gì, là đàn em khóa dưới, việc hắn có thể làm chính là không mách lẻo, những vấn đề khác để Trần Đình tự mình giải quyết thì hơn.

Sáng nay hơn bốn giờ đã phải dậy, thế nên vừa lên máy bay Trương Trì liền tắt điện thoại rồi dựa vào lưng ghế, ngả đầu nhắm mắt tĩnh dưỡng. Hai tuần trước, đơn vị tổ chức khám sức khỏe, lấy liền ba bốn ống máu. Khi đó Trương Trì không cảm thấy gì, bây giờ lại thấy cơ thể dễ dàng mệt mỏi hơn bình thường rất nhiều. Động cơ máy bay còn chưa khởi động, hắn đã chìm vào giấc ngủ. Tới sân bay thành phố B, có thể nói tinh thần hắn đã sáng láng trở lại. Lúc này điện thoại cuối cùng cũng chịu reo lên.

Giọng Trần Đình có chút không giống bình thường: “Cậu đến rồi à? Chờ ở cửa ra không được đi lung tung, Cục cảnh sát thành phố B đã cho người đến đón cậu rồi, đến nơi họ sẽ giơ bảng”.

“Anh lỡ chuyến bay à?”

Âm thanh xung quanh Trần Đình có chút ồn ào, hình như còn có tiếng gào khóc, gã nói cũng nhanh hơn bình thường: “Bên này anh có chuyện quan trọng, tạm thời không đi được, lần này đi công tác xem ra cậu phải vất vả rồi. Có vấn đề gì cậu cứ gọi điện thoại cho anh”.

Trương Trì còn chưa kịp hỏi phương thức liên lạc với người của Cục cảnh sát thành phố B, Trần Đình đã vội vã ngắt điện thoại. Hắn chỉ biết lần này phối hợp điều tra với Cục cảnh sát thành phố B, địa điểm họp đầu tiên là phòng họp ở tầng ba phòng cảnh sát hình sự, Cục cảnh sát thành phố, thời gian là hai giờ chiều. Còn vụ án như thế nào, do ai phụ trách, đối phương có biết hắn không, có những bên nào cùng tham gia điều tra, tất cả hắn đều không biết.

Trương Trì không ngờ lần đầu tiên đi công tác lại lãng xẹt như vậy, đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười, đeo tai nghe lên nghe nhạc của Maroon 5, nhẹ nhàng bước theo tiếng nhạc đi đến chỗ đám người đón khách ở sân bay, cố gắng tìm tên mình trên những tấm bảng tiếp đón.

Nhưng Trương Trì đã nhìn rất kĩ, trong đó không có tấm bảng nào đề tên hắn, chỉ có một tấm có vẻ như cũng có chút phù hợp, nhưng bên trên viết là “Chuyên gia cố vấn hình sự Cục cảnh sát thành phố A”. Rõ ràng là hắn mới vào nghề, thậm chí chỉ là một nhân viên ngoài biên chế, còn chưa phải điều tra viên, làm sao có thể là chuyên gia được. Chờ khoảng nửa tiếng, Trương Trì không thấy người đến đón mình liền bắt taxi tới điểm hẹn.

Đồng chí cảnh sát thành phố B giơ biển đón khách chờ mãi không thấy đối phương đến, điện thoại liên lạc với thành phố A cũng tạm thời không gọi được, chỉ còn cách quay về Cục trước. Đúng lúc mấy đồng chí cảnh sát không làm được việc, người cũng không đón được lại tự ý quay về sắp bị trưởng ban chuyên án mắng cho một trận, Trương Trì lại được một cánh sát mở cửa dẫn vào.

“Ai vậy? Có chuyện gì?” Trưởng ban chuyên án tức giận quay lại hỏi.

Cảnh sát dẫn Trương Trì vào thấy thế rụt rè định suy nghĩ kĩ rồi mới trả lời, Trương Trì đã sải bước tới, mạnh mẽ bắt tay trưởng ban chuyên án, tự giới thiệu: “Chào sếp, tôi được đội phó Cố Chí Xương thành phố A phái tới, phụ trách phác họa chân dung tội phạm”.

“Cậu chính là chuyên gia đội phó Cố phái tới?” Trưởng ban chuyên án vừa nói vừa nhìn về phía hai cảnh sát trẻ vừa bị phê bình, vẻ mặt cả hai đều như muốn nói: Nhìn thấy chưa? Không thể trách chúng tôi được”.

Trương Trì lập tức hiểu ra có chuyện gì, liền giải vây cho họ: “Cũng tại tôi cả, để các anh mất công đi một chuyến. Tôi thấy trên bảng tiếp đón không có tên mình, chỉ viết ‘Cục cảnh sát thành phố A’, lại nghĩ đó là đồng chí ở bộ phận khác, đáng lẽ lúc đó phải đến hỏi các anh cho rõ mới đúng”.

Trưởng ban chuyên án là một đội trưởng tuổi xấp xỉ Cố Chí Xương, toàn thân toát lên khí chất của người nhiều năm rèn luyện trong môi trường điều tra hình sự. Ánh mắt sắc bén của ông nhìn chằm chằm Trương Trì không hề nể nang: “Nói vậy cậu chính là họa sĩ được đào tạo chính quy?”

“Thưa sếp, mặc dù tôi có sở trường hội họa nhưng không phải được đào tạo chính quy, tôi sẽ toàn lực phối hợp với mọi người. Sếp Cố của chúng tôi rất coi trọng chuyên án này, đã đặc biệt dặn dò kĩ lưỡng. Tôi sẽ cố gắng làm tốt việc của mình”.

“Rất coi trọng mà lại chỉ phái một mình cậu đến?” Đối phương lạnh lùng đánh giá Trương Trì: “Nói vậy thì cậu cũng phải có tay nghề rất khá, bây giờ là thời điểm quan trọng, nhất định không được giấu nghề. Cậu đã phác họa chân dung tội phạm mấy năm rồi? Đã thi vào vị trí công tác gì chưa?”

Trương Trì thấy đối phương hùng hổ cúi đầu hút thuốc lá, dứt khoát phối hợp đến cùng, nói thẳng: “Báo cáo sếp, tôi tốt nghiệp trường cảnh sát năm ngoái, đã hoàn thành thời gian thực tập, hiện giờ đang làm công tác tuyên truyền tại phòng chính trị. Tôi đã vẽ tranh được mười mấy năm rồi, có kinh nghiêm phác họa chân dung nghi phạm để phá án nhưng thời gian không dài. Công việc này nước ta chưa có quy chế tuyển dụng chính thức, cho nên cũng không có vị trí công tác tương ứng để thi”.

Trưởng ban không nói gì, chỉ nhắc thời gian bắt đầu cuộc họp, rồi sắp xếp người dẫn Trương Trì đến nhà khách đơn vị bố trí chỗ ở, sắc mặt từ thất vọng trước đó đã chuyển thành nghi vấn.

Trương Trì hiểu tâm trạng của ông ta, trưởng ban chuyên án vốn tưởng người được phái tới là một ông già dày dạn kinh nghiệm, mái tóc bạc trắng, hoặc ít nhất cũng là một cảnh sát tầm tuổi như mình, đồng thời cũng là một chuyên gia phác họa chân dung tội phạm có thâm niên. Ông ta không ngờ người đến lại là một tên nhóc chưa đến ba mươi tuổi, kinh nghiệm phác họa chân dung tội phạm lại ít, kinh nghiệm phá án gần như bằng không, trong lòng thấy hụt hẫng cũng là điều dễ hiểu.

☆ ☆ ☆

Trương Trì không biết giải thích sao cho rõ chuyện hắn đến đây một mình, nếu như nói kế hoạch tạm thời thay đổi, ở thành phố A có chuyện quan trọng cần giải quyết thì sẽ vướng vào vòng luẩn quẩn “chuyên án của thành phố B không quan trọng bằng việc của thành phố A”. Huống hồ hắn thực sự không biết trong Cục rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, nhưng hắn cảm thấy một chuyện khiến cả Trần Đình và Cố Chí Xương đều không thể xem nhẹ, thậm chí còn phải toàn tâm toàn ý giải quyết thì chắc chắn là chuyện hệ trọng. Không lẽ lại xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng rồi? Hay là Cố Thế có chuyện gì? Hắn không kìm được sự lo lắng.

Cố Chí Xương rốt cuộc vẫn không yên lòng, đích thân gọi điện thoại tới đôn đốc. Trương Trì báo cáo sơ lược chuyện mình gặp phải, không hề có oán trách mà chỉ kể lại khách quan. Cố Chí Xương trong lòng sớm đã biết, lập tức an ủi: “Tình hình như vậy cũng không có gì lạ, trước khi cậu đến tôi đã trao đổi với đội trưởng Triệu rồi. Cậu yên tâm, chỉ cần tập trung vẽ tranh, chúng ta dùng thực lực để giành lấy sự tôn trọng”.

Giọng nói của Cố Chí Xương trong điện thoại khàn khàn, thấy Trương Trì vẫn chưa muốn gác điện thoại liền chủ động nói với hắn nguyên nhân Trần Đình không đi được. Trong đợt khám sức khỏe định kì lần này của đơn vị, chiến hữu lâu năm của Cố Chí Xương, sư phụ của Trần Đình là cảnh sát Tần phát hiện bị u gan ác tính giai đoạn cuối. Ban đầu họ không hề biết chuyện, thậm chí cả bản thân ông Tần cũng không biết. Ông Tần mang phong bì đựng kết quả khám sức khỏe về nhà tiện tay vứt đó, người mở ra xem là vợ ông ấy. Bệnh tình đặc biệt nghiêm trọng nên người ta đã gọi điện thoại cho vợ ông, khuyên bà ấy nên đưa ông Tần đi tái khám. Bà ấy khóc nức nở, biết ông Tần không còn nhiều thời gian nên vẫn giấu không cho ông ấy biết chuyện này, chỉ kiên quyết bắt ông xin nghỉ phép một thời gian đi du lịch cùng gia đình.

“Cả nhà đều đã sắp xếp xong, con gái cũng đã xin nghỉ phép. Nhiều năm nay cả nhà không cùng đi du lịch, hơn mười ngày phép mỗi năm chưa từng một lần dùng đến, nghỉ bù sau khi phải làm thêm giờ càng khỏi phải nói”. Vợ ông Tần vừa nói vừa khóc. Ông Tần cho là hội chứng thời mãn kinh của vợ lại phát tác nên cũng không nghĩ nhiều.

Ông Tần đã quen vất vả bận bịu, đâu chịu được an nhàn, thế nên ông ấy không hề xin nghỉ phép mà nói với vợ là đơn vị không duyệt. Vợ ông ấy nghe vậy tức giận chạy tới đơn vị, nhân lúc ông Tần đang bận thẩm vấn nghi phạm, trực tiếp tìm đến phòng chính trị, khóc lóc sướt mướt, quá khích nói: “Tôi từng nghe nói nữ cảnh sát sinh em bé nghỉ dài ngày bị các ông điều chuyển công tác, nghỉ chăm con cũng không cho ra khỏi tỉnh, mua vé máy bay đi du lịch rồi lại vì một cuộc họp mà phải hủy. Ông Tần nhà tôi không còn sống được bao lâu nữa, các ông còn không cho nghỉ phép, làm vậy cũng không cảm thấy mình rất quá đáng sao? Các ông định ép ông ấy hy sinh khi đang làm nhiệm vụ sao? Lễ tết đi làm không được gấp ba tiền lương, chỉ xem luật công chức không xem luật lao động đã đành, giờ ông ấy đã như vậy rồi, để tôi xem đơn vị này rốt cuộc còn có tình người nữa hay không?”

Chủ nhiệm phòng chính trị thẹn quá hóa giận, lập tức gọi đội phó phụ trách hành chính lên giáo huấn một trận. Đội phó bỗng dưng bị oan uổng, nhưng nghĩ ông Tần bình thường vẫn cần mẫn chăm chỉ, nào ngờ lại mắc chứng bệnh quái ác này, thật quá đáng thương, liền tạm thời gác lại tâm trạng của bản thân, vội đến tìm mấy người có quan hệ thân thiết nhất với ông Tần là Trần Đình và Cố Chí Xương để tìm hiểu.

Nhìn thấy sắc mặt của đội phó, Cố Chí Xương liền biết đã có chuyện lớn rồi. Biết được tin đó, ông cảm thấy đầu óc tê liệt, như có người đánh trống trong đầu mình, rồi hai mắt ông rưng rưng. Nhưng ông nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, dặn dò Trần Đình tiếp tục giữ bí mật với ông Tần, sau đó tìm một lý do để mọi người trong đội lần lượt được nghỉ phép. Đối với cảnh sát hình sự làm việc ngày đêm không nghỉ thì việc đó không có gì khó khăn. Hơn nữa trước kia cũng từng có tiền lệ bắt phải nghỉ phép như vậy.

Trần Đình dù sao cũng không từng trải bằng Cố Chí Xương, cả người ủ rũ, không khóc cũng không nói gì, không có chút tinh thần nào. Gã được bố trí nghỉ phép cùng đợt với ông Tần, để ông Tần không sinh nghi, Cố Chí Xương lập tức bắt gã về nhà. Cuối cùng, Cố Chí Xương còn phải chuẩn bị thành lập ban tang lễ, đề phòng đến lúc đó không kịp xoay xở. Cả buổi sáng Cố Chí Xương vẫn bận rộn lo liệu chuyện này, bây giờ mới có thời gian rảnh, trong lòng ông vẫn chưa hết bàng hoàng, nãy giờ nói chuyện điện thoại không kìm được nghẹn ngào mấy lần.

Không ngờ lại là “việc lớn” này! Trương Trì vẫn còn nhớ ông Tần, những lần nhìn thấy ông nếu không phải đang khám nghiệm hiện trường thì cũng mặc áo phản quang có dòng chữ “Cảnh sát hình sự thành phố A” chuẩn bị lên xe đến hiện trường. Thân hình ông vốn rất rắn rỏi, cơ bắp toàn thân đều có đường nét rõ ràng, không hề thua kém đám thanh niên. Trương Trì nhớ mấy tháng trước nhìn thấy ông Tần đứng lên cân trong nhà ăn, chính mình còn chạy tới hỏi có phải ông ấy đang giảm cân không. Khi đó ông Tần khoát tay, cười lớn trả lời: “Bị ốm một tuần, quả thật giảm được hơn ba cân. Dáng người chuẩn hơn, chỉ có điều ngón cái cứ cảm thấy tê buốt, chắc là ốm tới các dây thần kinh cũng hỏng luôn rồi”.

Khi đó cơ thể ông đã phát ra cảnh báo, nhưng một cảnh sát hình sự đâu có quan tâm đến mấy chuyện ốm đau nhỏ nhặt này, nữa là chuyện vặt vãnh như tê tay. Mọi người chỉ muốn nỗ lực phá nhiều án hơn, mỗi lần nhìn tỉ lệ phá án trong quý đều cảm thấy thư thái hoặc là rầu rĩ.

Trương Trì chậm rãi nắm chặt nắm đấm, lo lắng, đau lòng thay cho ông Tần.

Lúc mới vào nghề cảnh sát, hắn từng nghe ai đó nói “Có thể bình yên về hưu chính là phúc”, khi đó hắn cảm thấy câu này quá mức khoa trương, bây giờ xem ra lại vô cùng thực tế. Những đồng nghiệp nở nụ cười rạng rỡ trên bức tường liệt sĩ, các bậc tiền bối ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ, thiên tai nhân họa dường như lúc nào cũng rình rập xung quanh. Bình thường Trương Trì vẫn luôn nhanh mồm nhanh miệng, giờ thấy một cảnh sát già bộc lộ tâm tình, hắn lại nghẹn lời không nói được gì.

Hai bên yên lặng vài giây, Trương Trì chỉ hứa sẽ hoàn thành thật tốt việc phác họa chân dung tội phạm để Cố Chí Xương yên lòng, ngoài ra không nói gì thêm. Trương Trì ngắt điện thoại, ngồi ngẩn ra một hồi, hắn cảm thấy cả người như đang chìm xuống một dòng sông lạnh ngắt. Hắn thấy rõ rất nhiều chuyện, nhưng lại vô cùng tức ngực, không thể nói nên lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả xảy ra.

☆ ☆ ☆

Trương Trì vốn cho rằng chuyến công tác lần này cũng có thể tốc chiến tốc thắng như vụ án lần trước, nhưng rõ ràng mọi chuyện không như mong muốn, ngay cả Cố Chí Xương cũng đã đánh giá thấp vụ án này. Trong cuộc họp buổi chiều, Trương Trì nhìn biển đề chức danh trên bàn, nghe phiên hiệu các đơn vị tham gia chuyên án, lại xem số người tham dự, về cơ bản đã hiểu sự đặc biệt và tầm quan trọng của vụ án này.

Đây không phải là một vụ án bình thường, mà là một vụ án lớn nghi ngờ các đối tượng liên quan đã bán bí mật đặc biệt quan trọng của quốc gia. Các cơ quan quân đội đã liên tục hai lần chặn được fax gửi đến một nước khác, cả hai lần đều gửi đi từ cửa hàng văn phòng phẩm tư nhân, nội dung fax có “hàng” được chặn lại hai ngày trước đó.

Bởi vì tính chất nghiêm trọng của sự việc, người phát hiện ra chuyện này lập tức báo cáo lên cấp trên, quân đội và cảnh sát cùng thành lập ban chuyên án tiến hành điều tra khẩn cấp hai mươi tư tiếng không gián đoạn, nhanh chóng phá án, trừng phạt nghiêm khắc kẻ bán nước chỉ biết đến lợi ích cá nhân, đồng thời cũng cố gắng giảm thiểu tổn thất đối với quốc gia xuống mức thấp nhất có thể.

Cố Chí Xương không hiểu tình hình cũng là chuyện đương nhiên, trưởng ban chuyên án không hề nói rõ trong điện thoại. Cả ban chuyên án đều ở trong trạng thái bảo mật và cảnh giác cao độ. Hội nghị vừa bắt đầu, điện thoại di động cá nhân của mỗi người đã bị thu mất, thay thế bằng điện thoại công vụ chỉ có chức năng gọi điện và nhắn tin. Toàn bộ tín hiệu trong phòng họp đều bị chặn, cả một tầng trong tòa nhà tạm thời được đặt làm trụ sở của ban chuyên án, tất cả mọi thông tin và tài liệu liên quan đều không được mang ra khỏi tầng này.

Các thành viên ban chuyên án đều được bố trí ăn ở tập trung, các nhân viên bản địa thành phố B thậm chí còn chưa kịp dặn dò người nhà đã bị “nhốt” vào, việc thông báo cho người nhà do đơn vị của họ phụ trách. Kỉ luật làm việc nghiêm khắc như vậy, giống như khí áp nặng nề, mây đen cuồn cuộn trước khi giông bão kéo tới khiến cho tất cả mọi người đều ngạt thở. Tất cả các thành viên đều tập trung toàn bộ tinh thần, hy vọng có thể sớm phá được án.

Trương Trì nhớ trước lúc họp hắn còn chưa trả lời mấy tin nhắn WeChat, trong đó có một tin của Hà Manh. Hà Manh hỏi hắn: “Đang bận gì à?”, sau đó gửi cho hắn ảnh chụp một tấm vé triển lãm mỹ thuật dành cho hai người, chính là triển lãm tác phẩm của họa sĩ Käthe Kollwitz* - thần tượng của hắn. Nếu là bình thường, hắn nhất định sẽ “có qua có lại” một hồi. Trước khi đi vào phòng họp, hắn do dự vài giây, cuối cùng vẫn tắt máy.

Käthe Kollwitz là một họa sĩ nổi tiếng người Đức, là người phụ nữ đầu tiên trên thế giới được trao tặng danh hiệu “giáo sư danh dự”.

Họp xong, Trương Trì đã quên luôn chuyện này, trong đầu hắn chỉ suy nghĩ một việc: Làm thế nào để hiểu chính xác hơn những mô tả của nhân chứng, kết hợp những chi tiết đặc biệt để tạo thành chân dung nghi phạm hoàn chỉnh. Lần đầu tiên hắn cảm thấy trình độ của mình vẫn còn rất kém. Trương Trì hiểu rất rõ, cho dù có vẽ chân dung người thật ngồi trước mắt vẫn có thể sai một li đi một dặm, thậm chí có lúc hình thì giống nhưng thần thái lại không giống. Huống hồ Trương Trì lại phải dựa theo ngôn ngữ hư vô mờ ảo để vẽ ra một kẻ địch giả tưởng trên tờ giấy trắng.

Trương Trì vốn định gọi điện cho Trần Đình, nhưng rõ ràng rằng trong trạng thái tập trung làm việc, hắn thật sự không thể nào phân tâm được. Đặc biệt là khi hắn biết nhân chứng là một cậu bé năm tuổi, tất cả mọi suy nghĩ khác đều bị hắn vứt ra khỏi đầu.

Khu làm việc canh phòng nghiêm ngặt, khắp nơi đều là người lớn mặc cảnh phục sẽ khiến một cậu bé năm tuổi phải đối mặt với áp lực rất lớn. Nhưng Trương Trì lại không thể thay đổi được địa điểm và cảnh phục của những người xung quanh.

Trí nhớ của cậu bé có bị sai lệch không, khả năng diễn đạt có tốt đến mức có thể giao lưu không, năng lực phán đoán có chính xác không, tất cả đều là nhân tố không xác định. Trương Trì thong thả dựng giá vẽ lên, chậm rãi sắp xếp bút vẽ và đồ nghề, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa. Trương Trì không nhìn thấy cậu bé trong đám người vội vã tất bật mà chỉ nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của trưởng ban chuyên án liếc tới. Hắn định thần lại, dứt khoát phác họa trước một hình người trên tấm vải vẽ.

Trương Trì vừa cầm lấy bút vẽ đã hoàn toàn đắm chìm trong yên lặng. Hắn không cần suy nghĩ, không cần nhớ lại, từng đường nét đều như đã khắc trong lòng, chỉ đơn giản là tái hiện lại một lần nữa mà thôi. Chưa đến mười phút sau, trên tấm vải vẽ hiện lên hình ảnh một người phụ nữ trông rất sống động, hắn lặng lẽ mỉm cười nhìn bức tranh. Lúc này một đồng chí cảnh sát trẻ dẫn một người phụ nữ và một cậu bé đi vào.

Anh ta thò đầu vào muốn xem bức tranh trên vải vẽ, nhưng Trương Trì đã nhanh chóng cất nó đi. Anh ta cười cười nhìn hắn đầy ẩn ý, giới thiệu tình hình xảy ra vụ án. Người phụ nữ này là em gái bà chủ cửa hàng văn phòng phẩm, khi đó cô ấy bận trông con nên không chú ý đến khách trong cửa hàng. Bởi vì hai nhà sát nhau, hôm đó cô ấy rảnh rỗi nên đã dẫn con sang cửa hàng của chị gái chơi.

“Bà chủ cửa hàng văn phòng phẩm cũng không thấy rõ mặt mũi của đối tượng à?” Trương Trì nhỏ giọng hỏi đồng chí cảnh sát trẻ.

Anh ta bất đắc dĩ nhún vai nói: “Theo cô ấy nói thì khi đó đang mải chào hỏi khách, không chú ý đến tướng mạo của từng người. Tóm lại, trong cửa hàng không có camera, còn camera giám sát đoạn đường ngoài cửa hàng lại bị hỏng”.

“Vậy mọi người đang điều tra gì thế? Có tiến triển gì mới không?”

Trương Trì thấy cảnh sát này xấp xỉ tuổi mình, nhân tiện hỏi thăm để xác định vai trò của mình trong ban chuyên án. Anh ta vừa định trả lời, trưởng ban đã bắt tay sau lưng, lông mày nhíu chặt đi tới tuần tra, cách một quãng cũng có thể ngửi được mùi lo âu trên người ông ta.

Mặc dù đồng chí cảnh sát ấy chưa nói gì, nhưng qua vẻ mặt ngập ngừng của anh ta, Trương Trì cũng biết đại khái, vụ án này rất ít manh mối. Hiện nay ngoài hắn đang “còn nước còn tát” ở đây, những người khác chỉ có cách thông qua trinh sát kĩ thuật để tìm kiếm, hoặc thông qua hệ thống camera giám sát trên đường để tìm tung tích nghi phạm, như vậy không khác nào mò kim đáy bể, không biết bao giờ mới có thể phá án được.

Đợi hai người đó đi hết, Trương Trì liền mời người phụ nữ ngồi xuống bên cạnh. Cậu bé thận trọng nhìn về phía hắn, Trương Trì cũng không nhìn lại mà tự mình cúi đầu loay hoay với tờ giấy trắng. Cậu bé tò mò nghiêng người về phía trước, thấy chú cảnh sát đang gấp máy bay giấy, thế là vui vẻ cùng chơi với hắn. Không bao lâu sau, nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ đã trở lại trên mặt cậu bé, không còn giống như chú hươu con cảnh giác sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào. Người mẹ bên cạnh cười hiền từ nhìn hai người họ.

Thấy bầu không khí đã tạm ổn, Trương Trì bắt đầu hỏi cậu bé thử nhớ lại xem hôm đó đã nhìn thấy những ai trong cửa hàng. Hắn phải hỏi như vậy bởi vì cậu bé còn chưa định hình rõ ai tốt ai xấu, dễ lẫn lộn giữa người nọ với người kia.

Cậu bé thỏ thẻ nói: “Hôm đó trong cửa hàng có rất nhiều người lớn và bạn nhỏ, rất ồn ào, cháu không có chỗ để chơi máy bay. Có người đang photo tài liệu, có người đang xem máy tính, còn có người gọi điện thoại bên cạnh máy fax nữa”.

Trương Trì nói: “Cháu còn nhỏ vậy mà đã biết máy fax rồi, giỏi thật đấy! Cháu nói cho chú nghe thử xem máy fax trông như thế nào được không?”

Nghe cậu bé dùng ngôn ngữ non nớt của mình miêu tả đứt đoạn một hồi, Trương Trì trong lòng đã có phán đoán. Trương Trì tiếp tục hỏi, cậu bé miêu tả: Trong thời gian ở cửa hàng, cậu bé chỉ nhìn thấy một người đàn ông gọi điện thoại ở chỗ máy fax, còn gọi rất lâu nữa. Như vậy cơ bản đã có thể xác định được nghi phạm rồi, Trương Trì vui mừng nghĩ.

“Chú ấy cao bao nhiêu cháu có biết không?” Trương Trì hỏi tiếp.

Cậu bé hoang mang nhìn hắn.

Hắn đành phải đổi cách hỏi khác. Sau khi hỏi rõ khoảng cách từ chỗ cậu bé đến máy fax hôm đó, hắn đứng dậy đi tới khoảng cách tương tự rồi nói: “Chú đứng bên cạnh máy fax cao hơn hay thấp hơn chú?”

Cậu bé nghiêng đầu tỉ mỉ suy nghĩ một lát, nghiêm túc trả lời: “Gần như nhau ạ”.

Trương Trì lại hỏi mấy câu nữa, cậu bé đều trả lời là “gần như nhau”, vẻ mặt vẫn nghiêm túc thành khẩn. Hơn nửa tiếng đã trôi qua, nhưng tấm vải vẽ lại vẫn trống trơn như cũ.

« Lùi
Tiến »