Suy nghĩ vốn là một vùng tăm tối, đột nhiên như có ánh sáng chiếu vào. Trương Trì cố gắng nhớ lại, ánh sáng dường như đang đến gần hơn, phạm vi bao phủ cũng lớn hơn nhiều, khiến cảnh tượng dù vẫn còn mông lung nhưng có lẽ cũng đã thấy rõ được phương hướng.
☆ ☆ ☆
Mẹ cậu bé ngồi bên cạnh có lẽ cũng đã không chịu nổi nữa, nhỏ giọng nói với Trương Trì: “Đồng chí cảnh sát, tôi cũng muốn cố gắng phối hợp với các anh. Nhưng tôi muốn nói với anh một điều, thằng bé trước giờ luôn ham chơi, năng lực quan sát cũng không được tốt. Anh nghiêm túc hỏi nó, nó lại coi như trò chơi, những lời nó nói không thể hoàn toàn coi là thật được. Nếu thằng bé có nói sai, các anh sẽ không truy cứu trách nhiệm người làm phụ huynh như chúng tôi chứ?”
“Vậy chắc chị cũng biết bình thường khả năng nhận diện khuôn mặt của cháu có tốt hay không chứ?”
“Con tôi đương nhiên tôi rõ hơn ai hết. Anh xem, thằng bé trả lời rất nghiêm túc, nhưng năm phút sau anh hỏi lại, có thể nó lại cho anh một đáp án hoàn toàn khác. Không phải nó cố ý bịa đặt mà thật sự nó còn quá nhỏ, có thể chính bản thân nó cũng không biết mình đang nói gì và trước đó đã nói gì nữa. Chuyện này cũng chỉ làm lãng phí thời gian phá án của các anh thôi. Rất xin lỗi, chứng tôi không giúp được gì!”.
Trương Trì không biết nói sao. Mẹ của nhân chứng cũng đang sợ hãi, bản thân nhân chứng lại không phải người lớn, phải nộp giấy trắng là khả năng xấu nhất trong dự kiến, hắn cũng đã đoán trước được kết quả này.
Nhưng làm thế nào đối mặt với trưởng ban vốn dĩ vẫn luôn hoài nghi hắn đây? Làm thế nào giải thích với sếp Cố vẫn luôn tin tưởng hy vọng vào hắn?
Hôm đó Trương Trì ủ rũ trở về ký túc xá, không bật tivi, điện thoại cũng không xem, vừa về đến phòng liền cởi sạch đồ đi vào phòng tắm. Trong gương, cơ thể thon dài rắn chắc của hắn lộ ra, cơ bắp vừa phải, màu da không đậm không nhạt, rắn chắc nhất là mông của hắn, chỉ nhìn từ bên ngoài cũng có thể cảm nhận được sự săn chắc và cứng rắn.
Tuy nhiên Trương Trì lại không rảnh ngắm nghía dáng người trước giờ hắn vẫn luôn luôn tự hào này. Hắn rầu rĩ mở nước ra tắm, ngơ ngác đứng trong làn nước, hai tay ôm vai, ngẩng đầu ưỡn ngực, chỉ hy vọng có thể giải phóng đầu óc, bắt được linh cảm vẽ tranh dù chỉ là thoáng qua. Hắn đứng trong phòng tắm rất lâu, từ trước tới nay chưa bao giờ cảm thấy mất tinh thần đến thế.
Rốt cuộc là mình làm sao vậy? Bây giờ Trương Trì mới ý thức được hắn coi trọng việc phác họa chân dung tội phạm hơn mình tưởng rất nhiều. Nhưng lúc này tiền đồ đang rất tăm tối, chẳng lẽ cầm quân ra trận chưa giành được chiến thắng mà chủ tướng đã hy sinh hay sao?
Nếu không có một đồng nghiệp thành phố B đến gõ cửa, nhiệt tình mời hắn ra ngoài đi ăn đồ nướng băng chuyền, có lẽ hắn sẽ tự nhốt mình trong phòng tắm cả buổi tối để không ngừng suy nghĩ, cố gắng giải đáp bí ẩn này. Hắn không mở cửa, chỉ đứng từ bên trong mệt mỏi nói vọng ra ngoài từ chối lời mời đó, rồi quay vào giường ngủ mê man.
Liên tục mấy ngày không có việc gì, kể cả việc vặt vãnh cũng không có. Nếu là trước kia, Trương Trì nhất định sẽ kiên quyết bỏ về, bây giờ hắn lại đang đợi... Một cơ hội nữa? Hay một manh mối mới? Hay một bước ngoặt bất ngờ? Trương Trì cũng không rõ mình đang đợi cái gì, chỉ có thể ngày ngày đến các phòng ban, tìm những người nhàn rỗi tám chuyện, đương nhiên còn phải chịu đựng cả sự khiển trách không lời của trưởng ban chuyên án nữa. Người sống ở xã hội này đủ lâu đều biết, người nhàn rỗi cơ bản có ba loại, đều là nhàn rỗi nhưng mỗi ngày trôi qua có thoải mái hay không lại khác nhau một trời một vực.
Loại thứ nhất là chính mình muốn nhàn rỗi. Loại người này bình thường sẽ ôm chặt chân lãnh đạo, chỉ coi việc của lãnh đạo như việc của mình, thời gian còn lại phần lớn dùng để đâm bị thóc chọc bị gạo. Bản thân họ không hề coi những hành vi này là thiếu đạo đức, ngược lại còn cho rằng mình là người khôn khéo nên mới nhận được sự ưu ái nhất định, những người phải mệt nhoài vì công việc cho dù có nhìn thấu bọn họ cũng chỉ có thể căm giận trong lòng mà không thể nói ra.
Loại thứ hai là người khác muốn họ nhàn. Những người này phần lớn từng là lãnh đạo ở tuyến đầu, vì nguyên nhân tuổi tác hay sức khỏe mà chủ động hoặc bị động lùi về tuyến sau. Lãnh đạo đương nhiệm hoặc là giữ thái độ “kính lão đắc thọ”, hoặc là muốn lấy làm đích ngắm cho bản thân sau này, dù thế nào cũng sẽ đều mặc cho những người này được nhàn rỗi, dân đen lại càng không có quyền phát ngôn, chỉ có thể ngầm đồng ý thôi.
Loại thứ ba là người không muốn nhàn rỗi nhưng vẫn phải nhàn rỗi. Những người này là đau khổ nhất, mặc dù trẻ trung khỏe mạnh, có tài năng lại tuấn tú, nhưng bởi vì đối nhân xử thế không khéo, hay để mất cơ hội, tính cách không hợp với đồng nghiệp, lãnh đạo chia bè kết phái, bị tiểu nhân hãm hại,... mà bất đắc dĩ trở thành kẻ đứng bên lề, không được lãnh đạo tin tưởng giao phó nhiệm vụ chủ chốt, chính mình lại cũng không gánh vác được vai trò quan trọng. Cứ thế ngày qua ngày, quen rồi sẽ thấy bình thường thôi, cuối cùng cũng biến thành một người nhàn rỗi.
Bây giờ Trương Trì chính là giống như loại người nhàn rỗi thứ ba vô cùng đáng thương này. Hắn rời khỏi đơn vị nhiều ngày, vụ án này lại không có tin gì mới, sếp Cố cũng không gọi điện thoại tới nữa. Thật kinh khủng, sao hắn lại có cảm giác như mình bị đày ra biên ải vậy chứ?
Hôm đó, hắn không chịu được nhàn rỗi bèn lên WeChat nói chuyện với ông chủ quán cơm - “chính trị viên” Phàn thăm dò tình hình trong Cục, nhân tiện than thở mình sinh ra không gặp thời: “Lại gặp phải một vụ án không có manh mối, không có bột sao gột nên hồ, ngày ngày không có việc gì làm, bị người ta lạnh nhạt đến nản lắm rồi”.
“Chính trị viên” Phàn luôn được mọi người khen là thông thái nhanh chóng nhắn tin trả lời: “Yên tâm, cậu giống như ánh mặt trời buổi sáng vậy, rực rỡ quá cũng làm chói mắt người khác. Đường thẳng không đi được, đừng ngại đi đường vòng, lăn lộn ngõ ngách thử xem”.
Hắn xem đi xem lại dòng tin nhắn này, trong đầu không ngừng nhớ lại từng câu từng chữ cậu bé và mẹ cậu nói hôm đó.
Suy nghĩ vốn là một vùng tăm tối, đột nhiên như có ánh sáng chiếu vào. Trương Trì cố gắng nhớ lại, ánh sáng dường như đang đến gần hơn, phạm vi bao phủ cũng lớn hơn nhiều, khiến cảnh tượng dù vẫn còn mông lung nhưng có lẽ cũng đã thấy rõ được phương hướng.
Hắn đột nhiên hưng phấn đứng dậy đi tìm điều tra viên ở văn phòng bên cạnh. Lúc Trương Trì đi vào phòng, có người đang ngẩn ra như mất hồn, có người đang hút thuốc lá, cảnh tượng im ắng tiêu điều. Nhìn thấy khuôn mặt giãn ra vì hớn hở của hắn, mọi người lập tức tập trung ánh mắt lên người hắn.
☆ ☆ ☆
Một tiếng sau, Trương Trì đứng trước bàn làm việc của trưởng ban chuyên án. Khuôn mặt ông ta bị khói thuốc che hết, chỉ thấy rõ mái tóc ngắn hoa râm của ông: “Cậu chắc chắn cần phải làm vậy sao? Sẽ không mang giấy trắng về nữa chứ?”
Trương Trì không hề yếu thế đáp: “Lần trước bởi vì năng lực phán đoán, khả năng diễn đạt của nhân chứng đều không tốt nên không thể trao đổi được thông tin hữu hiệu. Bây giờ ít nhất nhân chứng cũng đã có khả năng suy nghĩ và diễn đạt của mình, hơn nữa lại là quan sát đối tượng bà ấy cảm thấy có hứng thú, theo lý mà nói, con người thường sẽ chú ý quan sát thứ mình quan tâm hơn, đồng thời khả năng ghi nhớ cũng tốt hơn nhiều”.
“Cậu suy luận như thế nào? Tại sao lần trước không nhắc tới manh mối này?”
Trương Trì thật sự muốn đáp trả lại một câu: Khi đó ông cũng có hỏi đâu, bây giờ tôi mới bới ra được mà! Hắn yên lặng vài giây, cuối cùng vẫn cố gắng nín nhịn: “Tôi đã tìm hiểu rồi, nhân chứng đã lớn tuổi mà vẫn chưa có con, trước giờ vẫn luôn muốn có em bé, trước kia ở quê đã từng học nuôi dạy trẻ, rất thích trẻ con. hơn nữa lúc trước nghe mẹ cậu bé nói trong cửa hàng có một cô bé cực kì đáng yêu, nhìn giống như diễn viên trong đoàn nghệ thuật thiếu nhi ấy, sau đó con trai của cô ấy cứ bám lấy cô bé suốt”.
“Các thông tin khác đã xác minh chưa?”
Trương Trì mở sổ ra xác nhận: “Hiện nay theo kết quả điều tra của các đồng nghiệp, hôm đó trong cửa hàng tổng cộng có năm em bé, hai trong số đó là được người khác dẫn đến mua đồ, còn lại đều là bọn trẻ cùng quê với bà chủ. Trong hai đứa bé đó, một người được mẹ đón từ trường về, tiện đường vào phôtô tài liệu. Người còn lại chính là do người đàn ông gửi fax dẫn đến. Cô bé gọi hắn là bác, khẩu âm thành phố B, theo cách xưng hô cho thấy có khả năng cô bé và nghi phạm có quan hệ họ hàng”.
Trưởng ban chuyên án không nói, chỉ khẽ gật đầu một cái.
Trương Trì cúi người xuống, hai tay chống lên mặt bàn, nhìn thẳng vào mắt ông ta, xác nhận lại: “Vậy là sếp đồng ý rồi? Tôi đi gọi người tới để làm việc đây”.
☆ ☆ ☆
Ông Tần trên đường đi du lịch đã vội vã ra đi. Ông ấy có đau đớn hay không không ai biết được, bởi vì không có sợ hãi về bệnh tình của mình và cũng không có lo lắng về tương lai nên mặc dù ra đi đột ngột, cũng xem như thanh thản vô ưu. Điều này đã an ủi, xoa dịu những người thân và bè bạn đang chìm trong đau buồn của ông.
Ban tang lễ đã được Cố Chí Xương chuẩn bị thành lập từ trước, bây giờ có thể lập tức hoạt động. Cả đội cảnh sát hình sự từ trên xuống dưới, ngay cả bộ phận dân sự cũng tham dự mới sắp xếp thỏa đáng các công việc trong tang lễ. Người nhà ông Tần vô cùng bối rối, lúc này cảm kích nhiều bao nhiêu thì nước mắt cũng rơi nhiều bấy nhiêu. Phòng chính trị đưa vòng hoa đến, phó chủ nhiệm phòng chính trị đứng vào đội ngũ, xem như lãnh đạo cũng đã quan tâm thăm viếng.
Cố Chí Xương âm u nhìn chằm chằm di thể trong quan tài, không để ý đến ai khác, dường như linh hồn bay ra nhìn thân xác của chính mình. Trần Đình khóc từ lúc truy điệu đến tận đài hóa thân. Đến lúc tất cả đã kết thúc, gã tê liệt ngồi xuống bậc thềm bên cạnh, đưa tay che mắt, dường như vẫn chưa thể chấp nhận sự thật này.
Cố Thế đi tới đứng trước mặt Trần Đình, nhẹ nhàng gọi gã: “Mọi người phải đi rồi. Anh về cùng bọn em hay là về nhà nghỉ ngơi một lát? sếp Cố nói hôm nay không phải làm thêm giờ”.
Cách đó xa xa, Cố Chí Xương đang bắt tay gia quyến, an ủi lẫn nhau, hai bên đều lau nước mắt.
Trần Đình định thần lại nhìn người trước mặt, ngẩn ra một lát mới trả lời: “Bây giờ anh không muốn đi đâu cả, em có thể ngồi với anh một lát được không?”
Cố Thế vừa thấy kinh ngạc, lại thấy có chút khó xử, phất tay với mấy người trên xe ở phía xa rồi ngồi xuống.
“Anh vẫn không coi em là lãnh đạo, xưng hô cũng không thay đổi, em không ngại chứ?”
Cố Thế lắc đầu.
Trần Đình lại buồn bã nhìn về phía lối ra của đài hóa thân: “Em nói xem, làm cảnh sát như sư phụ anh có phải rất đáng buồn không? Cả đời không có bao nhiêu thời gian dành cho gia đình, nhiều người bởi vì thường xuyên làm thêm giờ mà phải sống độc thân hoặc ly hôn, đến lúc sắp về hưu rồi, sự nghiệp vẫn không có tiếng tăm gì. Trong xã hội sư nhiều cháo ít này, đánh giá thành tích, đãi ngộ chức vị đều không tỉ lệ thuận với thành quả công tác của ông ấy. Cho dù đến cuối cùng, người cũng không còn, thật lòng thật dạ tiễn đưa ông ấy cũng chỉ có những người đồng nghiệp, học trò cùng làm việc với ông ấy như chúng ta”.
Cố Thế an ủi gã: “Người lúc còn sống luôn được mọi người tôn trọng, tin cậy, đến lúc qua đời lại có mấy người chúng ta thật tâm vì sự ra đi của ông ấy mà đau buồn đã là rất hiếm rồi”.
Trần Đình hai mắt vô thần nhìn chằm chằm mấy hòn đá dưới đất, dùng chân gạt qua gạt lại: “Cũng đúng. Đã có lúc anh rất ngưỡng mộ sư phụ. Ông ấy muốn nói gì là nói đấy, muốn làm gì là làm đấy, dường như chưa bao giờ phải nhìn trước ngó sau. Mặc dù có được có mất nhưng sống vậy rất thoải mái”.
“Ở nơi như thế này, vừa trải qua chuyện như vậy, người ta luôn có rất nhiều suy nghĩ”.
“Không, không phải hôm nay anh mới có suy nghĩ này”. Trần Đình cao giọng nói, Cố Thế có chút ngạc nhiên nhìn gã.
“Em không biết sao? Anh còn rất ngưỡng mộ em nữa”.
“Em có gì mà ngưỡng mộ chứ? Chỉ là một trưởng ban quèn thôi”.
“Không phải chuyện đó. Có lẽ bởi vì cha em cũng là cảnh sát, ông ấy lại rất dân chủ tự do, cho nên bất kể em lựa chọn thế nào đều sẽ không chùn chân do dự, nhưng anh thì khác”.
Cố Thế biết Trần Đình đang nói đến mẹ gã, chủ nhiệm khoa Đông y của một bệnh viện hàng đầu. Cố Thế từng gặp bà một lần khi đơn vị tổ chức đi khám chữa bệnh từ thiện, làn da bà được chăm sóc rất tốt, dáng người cân xứng hiếm thấy ở độ tuổi của bà. Bà đeo một cặp kính không gọng trên sống mũi cao trắng muốt, giọng nói mang một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ, dường như không bao giờ nói thừa một chữ, từ đầu đến cuối đều ung dung, lịch sự, xen lẫn nét cười lạnh lùng.
Lúc còn học ở trường cảnh sát, Cố Thế thực tập ở một đồn công an khu vực, cô nhận thấy có hai loại người tương đối khó giải quyết, một là kẻ nát rượu đã uống say mèm, hai là phần tử trí thức luôn tự cho mình là đúng. Không biết vì sao, Cố Thế luôn cảm thấy mẹ của Trần Đình chính là bản nâng cấp của loại người thứ hai, khiến người ta luôn muốn duy trì khoảng cách với mình.
“Chẳng hạn như anh chưa bao giờ dám nói ‘không’ với cấp trên, dù anh biết nhiều lúc họ chỉ suy nghĩ đến ‘cái ghế’ của mình thôi. Anh cũng không dám tỏ thái độ với các đồng nghiệp xấu tính, dù biết rõ họ giở trò hãm hại sau lưng mình. Anh không dám khen ngợi những người tài giỏi và lương thiện, dù đó có là sư phụ luôn quan tâm dạy dỗ anh đi chăng nữa”.
“Ôn hòa kín đáo là bản năng của con người thôi, nhưng những việc anh nói em cũng đâu có làm được”.
Trần Đình dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Thậm chí anh cũng không dám nói ra suy nghĩ của mình với người mình thích!”
Cố Thế có thể hiểu được, trong một số tình cảnh đặc biệt, con người sẽ đột nhiên muốn giãi bày lòng mình, chỉ không ngờ lại nói đến đề tài này, hơn nữa hai mắt Trần Đình đỏ lên vì khóc còn đang nhìn cô chằm chằm.
Để ý thấy Cố Thế đang cảm thấy khó xử, Trần Đình cúi đầu buồn rầu nói: “Em nói xem, có phải một ngày nào đó anh cũng sẽ ra đi đột ngột như sư phụ, để lại nhiều tiếc nuối như vậy, bởi vì từ trước đến nay đều chỉ biết nghe theo mẹ, nghe theo lãnh đạo, không dám đưa ra lựa chọn của chính mình không?”
Cố Thế theo bản năng che miệng Trần Đình lại, ngón tay vừa cảm thấy môi gã khẽ run lên liền vội buông xuống. Bầu không khí đột nhiên trở nên nhạy cảm, cô có thể cảm thấy Trần Đình vẫn đang chăm chú nhìn mình, như đang dùng ánh mắt vuốt ve gương mặt cô. Mặt Cố Thế bắt đầu nóng lên, hai tai trở nên đỏ rực. Đây không phải là gã của thường ngày, bình thường gã chưa bao giờ nhìn thẳng vào mặt cô như vậy.
Theo phép lịch sự, Cố Thế chưa bao giờ tỏ ra xem thường Trần Đình. Gã vì một cuộc điện thoại của mẹ đã hoảng hốt rời khỏi buổi tụ tập cùng đồng nghiệp. Còn nữa, gã và bạn gái cũ vốn đã bàn chuyện cưới xin, nhưng bởi vì sự phản đối kịch liệt của mẹ, gã liền chia tay người ta, cô gái đó còn đến đơn vị khóc sướt mướt níu kéo gã, khi đó vẻ mặt gã chỉ có sự bất lực, dường như không hề có chút đau buồn nào, thậm chí còn có vẻ lạnh lùng giống như mẹ gã nữa. “Nhất mẹ nhì giời” là từ cô dùng để khái quát về gã. Bây giờ gã “nhất mẹ nhì giời” này lại còn tỏ ý nói thích cô. Cô không tiếp lời, chỉ bình thản bảo gã mau chóng về nhà nghỉ ngơi sau đó liền vội vã rời đi. Một mình Trần Đình ngồi đó thất vọng buồn bã.
☆ ☆ ☆
Trương Trì đến thành phố B đã gần hai tuần. Vào sáng sớm thứ năm, Trương Trì đưa bức tranh phác họa chân dung duy nhất trong mấy ngày qua cho trưởng ban chuyên án, rồi đề nghị được trở về thành phố A. Trên bức tranh không phải hình ảnh nghi phạm mà là một em bé rất đáng yêu.
Trưởng ban trầm ngâm rất lâu. Trương Trì biết thời gian vừa qua, mức tín nhiệm của ông ta với mình đã giảm từ ít ỏi xuống âm luôn rồi. Trương Trì chỉ bình thản thỉnh cầu ông ta dù có tin hay không cũng nhất định phải gửi bức tranh này cho mọi người điều tra.
Trương Trì quyết định quay về vì hai nguyên nhân. Một là, việc có thể làm được hắn đều đã làm nên không muốn tiếp tục ở lại ăn nhờ ở đậu nữa. Hai là, phòng chính trị đã đánh tiếng phê bình vì thời gian hắn được điều tạm quá dài. Nghe nói Cố Chí Xương đang cố gắng xin cho hắn được vào biên chế chính thức ở đội hình sự, hắn vô cùng chờ mong chuyện này sẽ có kết quả, hay nói đúng hơn là hắn đang chờ đợi tin vui đến với mình.
Còn kết quả như thế nào, Trương Trì cũng không dám kì vọng quá nhiều. Hắn mới về đơn vị chưa được hai năm, đã thấy rõ trong ngành này bộ phận nghiệp vụ trung tâm có vị trí cao hơn các bộ phận khác, nhưng chỉ cần cơ quan lên tiếng, các bộ phận khác cũng đều phải nhường, đây đã trở thành một quy tắc bất thành văn. hơn nữa, lãnh đạo phòng nghiệp vụ và phòng chính trị bề ngoài thì tỏ ra hòa hợp, thực ra một bên chê đối phương không hiểu nghiệp vụ, một bên lại khinh đối phương không coi trọng đội ngũ. Giống như bộ phận kinh doanh và bộ phận thị trường trong công ty vậy, phối hợp với nhau nhưng lại chèn ép lẫn nhau, dường như chỉ có đối kháng trường kì mời có thể đạt được địa vị khiến sếp trên coi trọng. Mà trong đó “cướp người” lại trở thành một tiêu chuẩn đánh giá, nói dễ nghe là cầu người hiền tài, nói khó nghe là dù chính mình không cần cũng không thể để đối phương cướp mất, tỏ ra yếu thế.
Cố Chí Xương là một cảnh sát lão làng, nhưng ngay cả vị trí đội trưởng đội cánh sát hình sự cũng không giành được, lấy gì chống lại quy tắc ngầm của cả một thế chế chứ?
☆ ☆ ☆
Buổi chiều thứ sáu, buổi họp dài lê thê của các đội trưởng vừa kết thúc, mọi người gập sổ công tác lại xông thẳng vào nhà vệ sinh. Có vài người nghiện thuốc chạy ra hành lang hút thuốc cho đỡ thèm, một người trong đó nhìn thấy Cố Thế liền nhỏ giọng bảo cô mau tìm Cố Chí Xương về đây, nếu về muộn một chút, sợ là sẽ trực tiếp bị “lột da”.
“Lột da” là từ lóng của cảnh sát ý chỉ khai trừ chức vị, sa thải cảnh sát. Cố Thế nghe vậy lập tức kinh hãi, cố gắng bình tĩnh đợi họ họp xong liền đi thẳng tới văn phòng của Cố Chí Xương. Nhưng cửa phòng lại khóa, cô đành phải quay về văn phòng của mình, lúc này cô mới hiểu vừa rồi cha mình không hề ở trong hội trường.
Hơn một tiếng sau, cửa kính bên ngoài cửa thang máy bị đẩy ra, tiếp theo là tiếng bước chân vội vã, cập rập và cuối cùng là một tiếng sập cửa như sấm, cửa phòng làm việc dọc hành lang đều bị chấn động nhẹ.
Đó là văn phòng của Cố Chí Xương, ngay cả Cố Thế cũng không nhận ra tiếng bước chân của cha mình. Cô vội chạy vào phòng ông, đóng cửa lại, quay vào chất vấn Cố Chí Xương: “Bố không biết mình bị huyết áp cao sao? Sao lại giận dữ như vậy?”
Cố Chí Xương đang quay lưng ra cửa, hai tay chống nạnh, hít sâu một hơi nhìn chiếc tủ sắt kê sát tường, nghe thấy tiếng nói mới chậm rãi xoay người lại. Vừa nhìn thấy là con gái bảo bối, vẻ giận dữ trên mặt lập tức tan đi, vẫy tay bảo Cố Thế ngồi xuống.
“Muốn hù ta sao, con muốn làm công tác tư tưởng thì tìm người khác đi”.
Cố Thế giận dỗi đi đến trước mặt Cố Chí Xương nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì, chẳng may tức giận đến vỡ mạch máu lại muốn Nhà nước phải nuôi bố sao?”
Cố Chí Xương cười khổ lắc đầu: “Con giống hệt mẹ con, đến tận đơn vị cũng muốn quản ta. Đáng lẽ lúc đầu ta nên vạch rõ giới hạn với con, điều con vào bộ phận khác mới phải”.
“Chính vì mẹ không còn nữa, bố càng nên vì con mà chăm sóc tốt cho bản thân. Sao lại để con phải lo lắng chứ?” Giọng Cố Thế nghẹn ngào vì kích động. Trong một tiếng vừa rồi, cô đã phỏng đoán vô số khả năng, lo lắng đã hóa thành tức giận và ấm ức.
Cố Chí Xương quả nhiên không phải đến “cầu xin” lãnh đạo vì chuyện của mình. Đến gặp chủ nhiệm phòng chính trị, ông đưa ra đủ mọi lý do, hy vọng có thể đưa nhân tài tiềm năng là Trương Trì về đơn vị mình. Chủ nhiệm phòng chính trị vẻ mặt hoà nhã chăm chú lắng nghe thỉnh cầu của ông, nói một đống lý lẽ sáo rỗng nào là phải tăng cường bồi dưỡng nhân tài cảnh sát hình sự, cuối cùng lại lấy lý do biên chế quá ít, còn Trương Trì lại không có thành tích nổi bật để từ chối. Cố Chí Xương chưa bao giờ đòi hỏi gì ở Cục cảnh sát đâu ngờ đến kết cục tay không mà về, khi đó liền tức giận lớn tiếng quát tháo. Chủ nhiệm phòng chính trị là người nho nhã, giận không được, mắng cũng không xong, chỉ cúi đầu giả vờ xem tài liệu, không để ý tới ông nữa.
Cố Chí Xương lại lập tức đi tìm Cục phó Cục cảnh sát hình sự, cuối cùng kéo luôn cả Cục phó đi tìm Chính ủy: “Như thế nào mới gọi là có thành tích nổi bật? Trương Trì phá được vụ giết người hàng loạt, huân chương hạng ba là anh đích thân phê chuẩn, như vậy còn chưa phải có thành tích? Biên chế ở đâu mà không thiếu, nếu nói thiếu thì phải là chỗ chúng tôi thiếu mới đúng. Các anh cũng thấy điều tra viên của đội chúng tôi phải làm thêm nhiều đến mức con cái ở nhà sắp không nhận ra cha mình nữa rồi. Phòng chính trị thiếu một tuyên truyền viên thì có sao chứ? Thay vì bắt cậu ta gác bút không làm phác họa chân dung tội phạm, sao không cho cậu ta buông máy ảnh xuống, không phải đi ca ngợi thành tích của người khác nữa? Để cậu ta đến rèn luyện ở đơn vị tuyến đầu, như vậy không tốt hơn sao?”
Chính ủy vốn xuất thân từ tuyến đầu, bình thường vẫn nhắc bảo đám thanh niên trẻ tuổi có cơ hội phải đến bộ phận nghiệp vụ rèn luyện, tích lũy một chút kinh nghiệm thực chiến, đương nhiên rất đồng tình với Cố Chí Xương. thời buổi này, vì xin cho một người chứ không phải vì chính mình mà dám đập bàn trừng mắt với lãnh đạo, xem ra cũng chỉ có lão Cố, không thể không nể mặt. Chính ủy gọi điện thoại cho chủ nhiệm phòng chính trị, đối phương vâng vâng dạ dạ, liền lập tức thực hiện.
“Không phải chứ, chỉ vì đi nâng đỡ người ta mà bố lại làm khổ mình vậy sao?”
Cố Chí Xương nhắm mắt mỉm cười, vẫn còn mệt mỏi sau chiến thắng không dễ gì giành được, lắc đầu nói: “Con gái, dù sao con cũng còn quá trẻ, ta từng gặp qua vô số người còn có thể nhìn nhầm sao? Thằng nhóc này nếu được chỉ bảo một chút nhất định sẽ thành nhân tài”.
“Con hiểu rõ bố nhất rồi, đắc tội với lãnh đạo từ trên xuống dưới, để xem sau này bố bị gây khó dễ thế nào”.
“Ta phá án của ta, ai có thể làm gì được chứ? Con thấy ‘chính trị viên’ Phàn thế nào?”
Cố Thế cảm thấy khó hiểu: “Sao tự nhiên lại nhắc đến ông ấy, ông ấy không phải là chủ quán ăn sao?”.
“Để ta kể cho con chuyện này, có lẽ con cũng sẽ cảm thấy khó tin. Trương Trì có chút giống ông ấy thời còn trẻ”.
Cố Chí Xương châm một điếu thuốc, cau mày, đột nhiên trở nên trầm ngâm, bắt đầu nhớ lại cảnh tượng năm xưa. Năm đó ông Phàn và một chiến hữu cùng chuyển ngành, về quê nhà làm ở phòng cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy của Cục cảnh sát. Lúc đó ông Phàn mới hơn ba mươi tuổi, tuổi trẻ hăng hái theo đuổi sự nghiệp, trong quá trình làm việc được tuyển chọn làm cảnh sát ngầm. Ông Phàn khi đó còn khôn khéo hơn cả bây giờ, làm việc vô cùng hiệu quả, nhưng lại thường bị cấp trên cho rằng không đáng tin, đề nghị chiến hữu của ông ấy phải tăng cường theo dõi và thử thách. Sau nhiều lần bị các cấp lãnh đạo nhắc nhở, người chiến hữu đó dần mất tín nhiệm với ông Phàn, quyết định đưa ra một “thử thách” cho ông ấy. Nhưng chính trong “thử thách” đó, ông Phàn đã mất đi cả vợ lẫn con nhỏ mới vừa chào đời, chính mình cũng bị lộ thân phận.
“Ta không bao giờ có thể quên được cảnh ông ấy đứng trước mặt ta, cả người như một cái xác không hồn, không có chút biểu cảm, càng không có nước mắt. Khi đó ta đã cho người giám sát ông ấy hai mươi tư giờ, bởi vì ta đã từng thấy rất nhiều người chết một cách bất thường. Ánh mắt tuyệt vọng không còn lý do gì để tiếp tục sống của họ giống hệt ánh mắt ông ấy lúc ấy”. Kể từ khi đó, Cố Chí Xương bắt đầu chuộc tội thay cho người chiến hữu ấy, ông được phó thác giúp ông Phàn đến một thành phố hoàn toàn khác, thay hình đổi dạng bắt đầu một cuộc sống mới.
“Cho nên bố quyết định phải tin tưởng Trương Trì sao? Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau?”
“Không liên quan, chỉ là ta đã học được cách bỏ qua vẻ lôi thôi bất cần đời của một người để tìm kiếm sự kiên cường, bất khuất bên trong họ thôi. Ông Phàn năm đó rất kiên cường, vì vậy mà cuối cùng ông ấy đã vượt qua được cuộc khảo nghiệm sống chết đó. Bây giờ Trương Trì cũng vậy, cậu ấy cũng nhất định có thể vượt qua thành kiến của thế tục”.
Cố Thế vẫn giữ thái độ nghi hoặc, hình ảnh đôi hoa tai lấp lánh của Trương Trì hiện lên trong đầu: “Vậy thì con tạm thời chúc vị học trò cuối cùng này của bố học nghề thành công, nếu không sau này bố sẽ vất vả vì bị liên lụy đấy”.
Cố Chí Xương mỉm cười xua xua tay. Điện thoại của ông đổ chuông, là đầu số thành phố B.
“Trưởng ban Trần, thật vinh hạnh, Tiểu Trương của chúng tôi thực hiện nhiệm vụ tốt chứ?”
Giọng nói sang sảng của trưởng ban Trần không giấu nổi sự hưng phấn: “Đâu có, đội phó Cố khách khí quá. Đâu chỉ là tốt chứ, cậu ấy đã mang đến cho chúng tôi manh mối mang tính đột phá đấy”.
“Vậy là vụ án sắp phá được rồi?”
“Một sớm một chiều thôi, đã tìm được nghi phạm rồi, tất cả đều nhờ vào bức phác họa của cậu ấy, đúng là thần kì, thật sự không thể không bội phục. Việc chuyển hồ sơ sang viện kiểm sát cứ giao cho chúng tôi. Tôi gọi đến chủ yếu muốn xin lỗi cậu Trương. Là do chúng tôi tiếp đón không chu đáo khiến cậu ấy cảm thấy bị lạnh nhạt, thật thất lễ quá”.
“Cậu ấy đã về rồi à?”
“Đúng vậy. Sáng hôm nay đã lên tàu hỏa về rồi, cậu ấy nói nhất định phải về luôn. Nói thật, vụ án này thật sự rất khó khăn, áp lực phá án cũng lớn không kém, may mà có các anh giúp đỡ. Chúng tôi tổ chức liên hoan mừng công, vậy mà công thần số một này lại không có mặt, ân tình lớn như vậy không biết bao giờ mới có thể trả”.
“Ân tình gì chứ, tất cả cảnh sát đều là người một nhà, mọi người ai cũng cố gắng phá án thôi. Tiểu Trương chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng bản lĩnh lại rất cao”.
“Đội phó Cố thật không nhìn lầm người, cậu ấy quả thật là nhân tài hiếm có. Là tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, chỉ nhìn vào tuổi tác luận anh hùng. Cậu Trương rất có cá tính đấy, nhét bức tranh vào tay tôi rồi nói ‘Bây giờ chỉ còn trông chờ vào mọi người, chắc là có thể bắt được nghi phạm thôi’. Sau đó tôi hỏi cậu ấy có chắc chắn không, bây giờ in ra để điều tra sẽ tốn rất nhiều nhân lực, chỉ tính riêng tiền tăng ca mỗi ngày cũng đã không ít. Cậu ấy gật đầu với tôi rồi sau đó đi luôn không quay đầu lại, không ngờ lại bị cậu ấy nói trúng rồi”.
Cố Chí Xương cười vô cùng sảng khoái: “Vậy mới giống học trò của tôi chứ!”
Thấy cha vui mừng đỏ cả mặt như chính mình được khen ngợi, Cố Thế ngán ngẩm lắc đầu đi ra ngoài. Lúc cô tốt nghiệp trường cảnh sát, cha cũng không vui vẻ đến vậy. Người cha làm cảnh sát lúc nào cũng cầu hiền tài này khiến cô vừa bực mình vừa buồn cười.