Nhưng giờ phút này, Cố Thế lại trốn sau rèm cửa sổ phòng làm việc, nơi này bí mật mà an toàn, cô có thể nhìn thấy rõ lối ra vào cổng đơn vị nhưng người bên ngoài lại không thể nhìn thấy cô. Cố Thế vẫy tay tạm biệt Trương Trì đang quay đầu nhìn lại, trong lòng đau đến tột cùng.
☆ ☆ ☆
Ông Phàn coi thường vẻ hùng hổ của gã thanh niên trước mặt, vẻ mặt khinh khỉnh như muốn nói “Địa bàn của tôi, cậu làm gì thì làm đi”, nhả ra một vòng khói rồi mới nói với hắn: “Quán ăn này của tôi đồ ăn không đắt, thời gian mở cửa lại dài, bình thường tam giáo cửu lưu người nào cũng có. Tai tôi lại thính, về cơ bản ở trong quán vẫn lưu ý đến một số người lai lịch không rõ, cũng đã dặn nhân viên bình thường chú ý một chút, nghe thấy có chuyện gì kì lạ khác thường phải kịp thời nói với tôi, bình thường cũng cung cấp cho lão Cố không ít manh mối”.
Chuyện này hoàn toàn ngoài dự đoán của Trương Trì. Trước kia ông Phàn từng vì thế mà cửa nát nhà tan, bây giờ không ngờ vẫn làm cảnh sát ngầm, đành là không còn vướng bận vợ con, không có gì phải sợ hãi, nhưng chủ yếu vẫn là có lòng tin vô điều kiện với Cố Chí Xương.
“Lần trước chẳng phải cậu phá được một vụ án giết người hàng loạt ở thành phố khác sao? Mấy ngày trước khi lão Cố xảy ra chuyện, tôi tình cờ nghe thấy có khách nói người bị bắt đó là bạn tù của hắn”.
“Nguồn tin của bọn chúng ở đâu?”
“Trời mới biết bình thường bọn chúng liên lạc thế nào, tóm lại là đám bọn chúng tên nào đi vào tên nào đi ra, bọn chúng đều biết rất rõ, tin tức nhanh nhạy lắm”.
“Gã đó còn nói gì nữa?”
“Bọn du côn này nhất định là cho rằng chỗ này của tôi gần đồn công an, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, toàn là cáo già, nói chuyện với nhau vẫn quen nói tiếng lóng, nhưng tôi có thể nghe hiểu được. Có người nói nghe bảo đồn công an này có một gã cảnh sát trẻ họ Trương là chuyên gia phác họa chân dung tội phạm, không ít anh em đều bị hắn đưa vào tù. Xem ra sau này gây án chẳng những phải tránh camera mà còn không thể mềm lòng để lại người sống, một người cũng không được, nếu không sẽ không thể thoát nổi, hắn luôn có thể vẽ ra được hung thủ.”
Trương Trì đặt đũa xuống, sầm mặt lại: “Thật là độc ác. Có nhắc tới sư phụ cháu không?”
“Đám người này dường như ngay cả quy luật đi lại, làm việc của cậu đều rất rõ ràng, đề tài trao đổi ngoài các phi vụ mới làm chính là nói về cậu, có điều thật sự không thấy nhắc tơi lão Cố, cũng không rõ có phải bọn chúng không biết ông ấy là sư phụ của cậu không”.
“Sư phụ cháu biết việc này không?”
“Trước giờ tôi với lão Cố vẫn thường liên lạc với nhau, những thông tin này đã nói hết với ông ấy. Nói với ông ấy hồi lâu...” Ông Phàn đang nói đột nhiên nhớ ra Cố Chí Xương đã ra đi, thở dài một tiếng, ngẩng đầu uống một cốc bia to.
“Sư phụ cậu là người tốt, không nên có kết cục như vậy, nhưng người tốt thường không tránh được bi kịch”. Ông Phàn nói lúc tiễn hắn về. Trương Trì biết ông nhất định đang nhớ tới vợ con mình.
Ông Phàn bình thường tửu lượng rất tốt, hôm đó lại uống say, lưỡi hơi cứng, ánh mắt trở nên vẩn đục. Cố Chí Xương dường như là chỗ dựa tinh thần của ông, không còn chỗ dựa này, ông Phàn như người mất hồn, sau một đêm đã già đi rất nhiều.
Trên đường về đơn vị, Trương Trì ngơ ngác nghĩ đến những lời ông Phàn đã nói. Vừa đi tới cổng đơn vị, đội trưởng Lưu và Tiểu Vương trong ban chuyên án vội vàng lái xe về, nhìn thấy hắn liền hạ cửa kính xe xuống, lớn tiếng gọi: “Tiểu Trương, có tình hình mới. Cậu lên trước, chờ tin tức của tôi”.
Vẻ mặt đội trưởng Lưu nhạt nhòa trong bóng đêm, không thấy được là hưng phấn hay là thất vọng. Trương Trì trở lại phòng làm việc, đứng ngồi không yên, tình hình mới này là nói manh mối mới, đối tượng mới hay là vụ án mới? Lời này của đội trưởng Lưu đúng là không rõ ràng. Hắn lật vài tờ hồ sơ, uống một cốc cà phê, áng chừng họ đã đi lên liền đi thẳng tới cửa thang máy đứng chờ.
Cửa thang máy còn chưa mở ra đã nghe thấy tiếng của đội trưởng Lưu. Nhìn thấy Trương Trì, đội trưởng Lưu ra hiệu cho hắn đi đến văn phòng của ông, hơn nữa kêu Tiểu Vương cho hắn xem một hình ảnh. Trương Trì xem ảnh mà không hiểu ra sao, đây không phải ảnh người mà là ảnh một ngón tay cụt. Có thể thấy đây là một ngón tay bị người chặt đứt, nhưng người hạ thủ rõ ràng không đủ quyết đoán, hẳn là phải do dự rất lâu mới hạ quyết tâm được, bởi vì vết chặt không hề bằng phẳng, có lẽ là mất máu không ít, ngón tay không có màu máu, trông như một ngón tay giả.
Trong lòng Trương Trì có một dự cảm chẳng lành. Hắn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn hai người. Lúc này hắn đã thấy rõ mặt đội trưởng Lưu rất âm trầm, có vẻ đầy bụng tức giận không có chỗ phát tiết. Tiểu Vương bất đắc dĩ nói: “Không sai, đây chính là đoạn ngón tay có vân tay trên bằng chứng cậu tìm được. Một tiếng trước bệnh viện gần đây có người gọi điện báo phát hiện một ngón tay cụt. Tất cả camera đều chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông đội mũ sắt, tay quấn băng gạc, ném chiếc túi lên bàn khám bệnh rồi đi luôn. Không gặp bác sĩ, cũng không để lại bất cứ thông tin nào, camera không thể thấy hắn từ đâu đến và sau đó hắn đi đâu”.
“Coi như manh mối này đứt rồi?” Trương Trì cố gắng che giấu sự thất vọng.
Tiểu Vương chán nản gật đầu: “Tay đứt ruột xót, hắn tàn nhẫn với chính mình bao nhiêu cũng sẽ tàn nhẫn với cảnh sát chúng ta bấy nhiêu. Tôi không biết sau này hắn còn làm ra chuyện gì nữa”.
“Cậu cũng không cần nản chí, còn có một tin tức”. Đội trưởng Lưu nói với hắn: “Tình hình mới nhất cho biết, tổ kĩ thuật phát hiện vật liệu phù hợp với tro bụi của chất nổ tại hiện trường trong một nhà xưởng bỏ hoang thuộc khu vực của chúng ta, ông chủ một tiệm tạp hóa gần đó có ấn tượng với một gã đàn ông đội mũ bảo hiểm, nói hắn từng đến gọi điện thoại mấy lần”.
“Được, cho tôi địa chỉ, tôi sẽ lập tức đến đó”. Trương Trì đứng dậy gần như phản xạ có điều kiện.
Đội trưởng Lưu liếc hắn một cái: “Đừng vội, lúc này người ta mệt mỏi, trí nhớ cũng sẽ có sự sai lệch. Tôi đã hẹn ông chủ đó chín giờ sáng mai, bây giờ cậu ngủ một giấc đi. Chẳng phải sư phụ cậu vẫn nói thân thể là vốn liếng của Cách mạng đó sao?”
Nói xong câu này ông đột nhiên im lặng không nói nữa. Tiểu Vương bên cạnh thấy bầu không khí hơi khó xử, thở cũng không dám thở mạnh, lén nhìn vẻ mặt hai người.
Trương Trì cả người cứng đờ đứng ở đó, trong mắt không có thần thái linh động bình thường, như là đang ngẩn người, hoặc như là đang nhớ lại, đờ đẫn hiếm thấy. Đội trưởng Lưu tắt thuốc, lại thở dài, nhẹ nhàng nói một câu: “Tiểu Trương, xin lỗi. Tôi biết thời gian này mọi người đều vất vả, ai cũng không được coi thường sức khỏe nữa. Tôi nói chuyện thiếu suy nghĩ, không có ý khác, cậu đừng để bụng”.
Trương Trì gật gật đầu, suy nghĩ của hắn sớm đã bay đến hôm sau. Mũ bảo hiểm, đây là một đặc trưng rất rõ ràng, vốn dĩ đó là một nhân tố có lợi cho cuộc điều tra. Có điều nếu đội mũ bảo hiểm, hình dạng khuôn mặt sẽ có những ảnh hưởng nào, xảy ra biến dạng thế nào, phải kiếm chiếc mũ bảo hiểm giống vậy để cho nhiều người khác nhau đội thử mới biết được. Chuyện này phải nhanh chóng làm xong trước khi đến gặp chủ tiệm tạp hóa sáng mai. Hắn đã thầm tính toán, phân loại kiểu mặt khác nhau của các đồng nghiệp, đưa ra danh sách những người đội thử mũ bảo hiểm.
Hôm sau trước khi xuất phát, Trương Trì nhiều lần hỏi kĩ người của đội xe kiểm tra xem xe có thiết bị gây nổ hay không. Người phụ trách của đội xe có vẻ không vui khi thấy hắn nghi ngờ nhưng hắn coi như không nhìn thấy, quả thực cũng không để trong lòng.
Hắn không thể giải thích với người của đội xe là vụ án còn chưa phá được, hôm qua lại đột nhiên nhận được một đoạn ngón tay bị chặt đứt. Bản thân hắn vốn không phải người hay giải thích, huống hồ thật sự không có thời gian giải thích. Hôm đó hắn phải dự phòng khá nhiều thời gian đi đường. Đoạn ngón tay đó đối với hắn không chỉ là một bộ phận trên cơ thể người mà còn là lời tuyên chiến của nghi phạm. Ám tiễn khó phòng, lúc đi đường, Trương Trì cố gắng tránh những đường nhỏ mà mọi ngày hắn hay đi, kiên nhẫn chờ đợi trong dòng xe chậm như rùa bò trong giờ cao điểm, tiếc mạng sống chỉ là thứ yếu, quan trọng là khi chưa hoàn thành sứ mệnh, hắn không thể ngã xuống được.
Ngày nào cấp trên cũng quan tâm đến tiến triển của vụ án nổ bom, các điều tra viên ngày ngày vất vả bên ngoài. Nhưng manh mối đã đứt còn nhiều hơn những tình tiết đã nắm giữ được. Trong lồng ngực Trương Trì tựa như có máu đông, nôn không ra, cũng không hòa tan được. Thấy đường phía trước đã thoáng hơn một chút, hắn vô thức tăng ga, hú còi cảnh sát chạy nhanh qua.
Hôm đó đã là ngày thứ bảy Cố Chí Xương rời xa bọn họ.
Trương Trì gửi bức tranh đã vẽ về Cục trước, sau đó mới chậm rãi trở về. Lần này hắn phác họa chân dung nghi phạm gặp phải một nhân chứng rất nhiều lời. Chuyện này đối với hắn là một con dao hai lưỡi, ông chủ tiệm tạp hóa có khả năng mô tả đặc trưng hình dáng cửa nghi phạm rất trực quan, cũng có khả năng ba hoa chích choè thêm mắm dặm muối, thành ra làm loãng các thông tin then chốt. Trương Trì cố bình tĩnh nghe ông ta nói, ghi chép kín hết năm trang giấy. bởi vì quá cẩn thận, thời gian vẽ tranh dài gấp đôi bình thường. Trong hai tiếng đó, Trương Trì tạm thời quên người trên giá vẽ có thể là hung thủ sát hại Cố Chí Xương, chỉ coi bức họa là một nhiệm vụ bình thường, cố gắng đạt tới mức tinh tế nhất.
Đến tận lúc ông chủ cửa hàng tạp hóa bên cạnh liên tục trầm trồ, vỗ tay khen ngợi: “Giống lắm rồi! Có bức họa này, tôi chúc các anh sớm bắt được hưng thủ. Nghe nói hai cảnh sát ấy chết thảm lắm, trong đó có một người đã sắp nghỉ hưu. Thảo nào thường nghe cảnh sát khu vực ở chỗ chúng tôi nói thời buổi này làm cảnh sát không dễ dàng, muốn bình yên về hưu cũng là chuyện rất may mắn, bây giờ xem ra quả thật không hề nói quá chút nào”.
Lúc này Trương Trì mới ý thức được, người đàn ông trên bức họa chính là hung thủ đã đặt bom hại chết sư phụ. Lúc gọi điện thoại báo cảnh sát, nghe thấy cảnh sát hỏi kĩ địa điểm, hung thủ có cười thầm trong bụng hay không? Lúc nhìn thấy xe cảnh sát chạy nhanh đến, hắn có mở cờ trong bụng vì thấy con mồi rơi vào lưới hay không? Lúc hắn nghe thấy tiếng nổ, nhìn thấy Cố Chí Xương bị bay ra, máu chảy thành sông ở đó, hắn thật sự cảm thấy kích thích và thỏa mãn sao?
Đúng là cầm thú!
☆ ☆ ☆
Trương Trì lái xe về đúng lúc tắc đường chiều cuối tuần, tình hình đường sá rất tệ, chiếc xe cảnh sát kẹt giữa dòng xe, không thể nhúc nhích. Hắn thầm cảm thấy may mắn vì đã gửi tranh về đơn vị trước, như vậy đội hình sự sẽ bắt đầu tìm kiếm đối tượng tình nghi nhanh nhất có thể.
Điện thoại đổ chuông, hắn mở loa ngoài, giọng đội trưởng Lưu vang lên vội vã: “Tiểu Trương, cậu về đến đâu rồi?”
“Còn đang trên đường, đường đang tắc lắm”.
“Cậu lập tức quay lại đi, tôi gửi cho cậu địa chỉ, bây giờ cậu tới thẳng đó luôn. Tìm được nghi phạm rồi”.
Điều này đúng là bất ngờ. Theo lý thuyết, có kết quả nhanh chóng như vậy lẽ ra phải vui mừng mới phải, nhưng trong giọng nói của đội trưởng Lưu không hề nghe thấy có vẻ gì sung sướng, vô số khả năng như một đàn côn trùng bay qua trước mặt hắn. Trương Trì bỗng thấy đau đầu, chỗ đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Làn xe ngược lại không hề tắc, chỉ mất khoảng mười phút, Trương Trì đã trở lại chỗ tiệm tạp hóa. Hắn có chút ấn tượng với địa chỉ đội trưởng Lưu gửi cho, đó là một đường nhỏ song song với con đường nơi xảy ra vụ nổ. Nói chính xác thì đó là nơi ở tập trung của các công nhân từ nơi khác đến.
Cuối đường có một núi rác, những người lượm ve chai phần lớn bó ni lông, giấy bìa nhặt được trong ngày thành từng bó rồi gửi tạm ở đây. Đương nhiên trong đó khó tránh khỏi có một số rác sinh hoạt có mùi hôi thối, còn có mấy chiếc ô tô hỏng, bánh xe xẹp lép, thùng xe nhồi vào một số vật dụng hằng ngày bị vứt bỏ, mấy hộ gia đình bình thường coi chúng như kho chứa đồ của mình.
Trương Trì cau mày dừng xe lại bên cạnh, đi bộ vào bên trong, nhìn thấy đội trưởng Lưu vẻ mặt lo lắng đang khó khăn đi từ trong đó ra: “Đội trưởng Lưu, sếp tìm tôi ạ?”
“Người tìm được rồi, cậu vào xem đi”.
Hình ảnh và ngữ điệu này giống như đã từng quen biết, hắn hít sâu một hơi, nói nhỏ một câu: “Vâng”. Đầu óc trống rỗng đi vào bên trong. Hắn không biết mình sẽ nhìn thấy cái gì, nhưng có thể khẳng định đó nhất định không phải là hình ảnh mình muốn nhìn thấy.
Chưa đi được mấy bước, hắn đã thấy Trần Đình ở phía xa đang cầm máy ảnh hết đứng lên lại ngồi xuống để làm việc, tim hắn lại trĩu xuống.
Xem ra người trên bức phác họa của hắn đã không còn sống.
“Là ai phát hiện thi thể?” Trương Trì đi qua vòng cách ly, nhìn thi thể người đàn ông vặn vẹo khác thường trước mặt. Trông hắn giống như một con ma nơ canh bị vứt bỏ ở núi rác này.
“Là người nhặt rác báo cảnh sát. Vốn dĩ cảnh sát khu vực ở đây nhận được bức phác họa đã đến nhà hắn tìm rồi, người nhà nói từ sáng nay tới giờ không thấy hắn, không biết đi đâu rồi. Vừa rồi người nhà cũng đã đến nhận diện, xác nhận chính là nghi phạm”.
Trương Trì cảm thấy sau lưng lạnh toát. Đầu tiên là ngón tay bị chặt đứt, sau đó là xác chết giữa ban ngày, những vụ án nghiêm trọng hàng chục năm cũng ít khi xảy ra này lại liên tục xuất hiện trong khu vực thành phố A, tiếp theo còn phải đối mặt với những gì nữa? Kẻ thù ẩn nấp rốt cuộc nhằm vào ai? Đe dọa ai? Hay nói đúng hơn là, còn muốn diệt trừ ai?
Nếu như đối tượng là một trong hai người Cố Chí Xương và Tiểu Ngô thì hắn đã đạt được mục đích. Nếu như chỉ là sợ đồng bọn lỡ miệng khai ra hoặc sợ bị nhận diện qua bức phác họa mà giết người diệt khẩu thì mức độ tàn ác cũng đã đến cùng cực. Vấn đề là có thể còn có khả năng thứ ba không? Hắn nhìn hai mắt xác chết mở trừng trừng, dáng vẻ chủ tiệm tạp hóa tự hào đứng thẳng người lúc trước lại hiện lên: “Tôi nhận được yêu cầu của cảnh sát đã nói với hàng xóm láng giềng, không phải sợ, cảnh sát của chúng ta rất coi trọng vụ án này, có bức phác họa này, ai là hung thủ nhìn là thấy ngay, không trốn nổi. Chúng ta được bảo vệ an toàn tuyệt đối”. Hắn lại nhớ ông Phàn từng nói với hắn: “Đám người này dường như ngay cả quy luật đi lại, làm việc của cậu đều rất rõ ràng, đề tài trao đổi ngoài các phi vụ mới làm chính là nói về cậu”.
Trương Trì mở sổ ra, giở lịch trực tìm danh sách những người trực hôm xảy ra vụ án, kinh ngạc phát hiện có tên hắn. Hôm đó chính là sư phụ đã trực thay cho hắn! Hắn đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, hắn nghe thấy âm thanh của mình từ trong người phát ra: “Bây giờ tôi nên đi tìm bạn tù của hắn rồi”.
Lễ truy điệu Cố Chí Xương được tổ chức vào mười giờ sáng. Các thành viên ban tang lễ trong đội hình sự đang trật tự làm việc, phụ trách ghi tên, liên lạc với nhân viên nhà tang lễ, hướng dẫn khách khứa, điều chỉnh thử thiết bị âm thanh hình ảnh trong hội trường... Mỗi người đều yên lặng hoàn thành công việc của mình.
Cố Thế mặc đồ đen, thân thể vốn không hề gầy gò lại tỏ ra nhỏ bé vô cùng. Trong đám người tấp nập, cô đứng trước cửa đại sảnh chào đón thân bằng cố hữu của cha khi còn sống với sắc mặt tái nhợt, cách vài phút lại có một nhóm người đến viếng. Trương Trì đứng bên cạnh cô, nhìn cô cung kính chào mỗi một người, chính mình lại mím môi cố gắng kìm nước mắt sắp chảy xuống, thương cảm không nói nên lời, chỉ có thể lấy một chiếc ghế tới cho cô ngồi xuống nghỉ ngơi mỗi lúc không có khách.
Người đến viếng hôm nay vượt xa tưởng tượng của họ, có lãnh đạo Cục công an thành phố, có Chi cục trưởng Chi cục, có Chủ tịch khu vực quản hạt, thậm chí một số dân chúng từng được ông giúp đỡ cũng không cầm được nước mắt mang hoa đến viếng. Trương Trì biết sư phụ không phải một người thích phô trương, có lẽ chỉ có những người cuối cùng đó mới là người ông thật sự quan tâm, nhưng người tới là khách, họ không thể sàng lọc, cũng không thể ngăn cản.
Lúc này trong đại sảnh chợt rối loạn, một đám người phong trần mệt mỏi từ xa đến hỏi đường, được nhân viên chỉ đường đi tới trước mặt bọn họ. Thì ra đó là những cảnh sát hình sự ở tỉnh thành lân cận từng có nhiều lần qua lại với Cố Chí Xương trong những lần công tác, họ đến để nhìn mặt ông lần cuối. Cố thế vội nói: “Cảm ơn các chú, bố cháu biết các chú đến nhất định sẽ rất vui vẻ”. Vừa dứt lời nước mắt liền trào ra.
Đám người này đỏ mắt đi vào, Cục trưởng Cục công an thành phố và một nhóm người cất điện thoại di động, bước nhanh đi ra, còn chưa đi đến trước mặt đã khúm núm khom lưng đưa hai tay chào một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng đứng bên cạnh đại sảnh. Trương Trì và Cố Thế nhìn thấy bên cạnh người mặc sơ mi trắng còn có một người như là thư kí, xách một chiếc gặp da màu đen.
Cục trưởng Trương nhiệt tình chào hỏi: “Thứ trưởng Diêu, trên đường đi có thuận lợi không? Ông đích thân đến sao không nói với chúng tôi trước, chúng tôi nên đến sân bay đón ông mới phải”.
Thứ trưởng Diêu dáng người không cao, có chút phát tướng, vẻ mặt hiền lành, chậm rãi gật đầu, ánh mắt lại tìm kiếm trong đám người: “Hai cảnh sát hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, các anh phải đảm bảo họ nhận được vinh dự và đãi ngộ đầy đủ.”
“Nhất định vậy”.
“Nghe nói con của một cảnh sát đang đứng trong hàng ngũ công an chúng ta, cần phải bồi dưỡng trọng điểm, cho chính sách đãi ngộ, cố gắng bố trí cương vị an toàn, không được có bất cứ sơ suất nào nữa”.
Cục trưởng Trương vội gật đầu không ngừng: “Vâng, chúng tôi sẽ nhanh chóng nghiên cứu phương án bồi dưỡng và chính sách đãi ngộ”.
“Học trò của cảnh sát hy sinh chính là họa sĩ phác họa chân dung tội phạm lần trước à?”
“Đúng vậy, cậu ấy là Trương Trì, do anh Cố đề bạt và bồi dưỡng”. Cục trưởng Trương nhìn thấy Trương Trì liền gọi hắn tới. Trương Trì nhỏ giọng dặn dò Cố Thế vài câu, đỡ cô ngồi xuống, đi mấy bước tới chỗ bọn họ.
Thứ trưởng Diêu nhìn Cố Thế yếu ớt chậm rãi ngồi xuống: “Đây là con gái của sư phụ cậu?”
Trương Trì gật đầu, không yên tâm nhìn cô, sợ cô ngất xỉu trước khi bắt đầu nghi thức tiễn biệt.
“Các anh đi vào trước đi, tôi nói chuyện với họ vài câu”. Thứ trưởng Diêu ra hiệu cho Cục trưởng Trương không cần đi cùng mình.
Sau khi an ủi khuyên giải Cố Thế một hồi, thứ trưởng Diêu nói với Trương Trì: “Tôi biết sư phụ cậu khi còn sống đã đặt kì vọng rất lớn vào cậu. Cậu có nhiều cơ hội và tiềm năng phát triển lớn, nhanh chóng thăng tiến cũng là một cách báo đáp ông ấy. Cậu cảm thấy thế nào?” Trương Trì hiểu ông muốn nói gì, nhẹ nhàng trả lời: “Sư phụ tôi luôn cho tôi tự do lựa chọn, tôi rất cảm ơn ông ấy”.
“Bây giờ tôi cũng cho cậu tự do lựa chọn. Tháng sau sở II thuộc Bộ Công an chúng ta sẽ thành lập phòng kĩ thuật phác họa chân dung tội phạm, hy vọng có thể mời cậu đến làm chủ nhiệm. Nếu cậu thấy hứng thú với việc tham dự điều tra ở tuyến đầu hơn, có thể lựa chọn phòng kĩ thuật khoa học hình sự, đãi ngộ giống nhau, chuyện sinh hoạt cậu cũng không cần bận tâm”. Nói xong thứ trưởng Diêu vỗ vỗ vai hắn, kêu thư kí đưa tiền thăm hỏi cho Cố Thế rồi đi vào lễ đường.
Cố Thế nhìn Trương Trì không nói, vẻ mặt phức tạp. Hai người nhìn nhau một lát, Trương Trì nói: “Tạm không nghĩ đến chuyện này, sắp đến giờ rồi, chúng ta vào đi thôi”.
Ngay hôm sau lễ truy điệu, bất chấp mọi người nhiều lần khuyên bảo, Cố Thế vẫn khăng khăng đến đơn vị làm việc, không muốn tiếp tục chìm trong đau khổ nữa. Trương Trì biết cô đang dùng công việc để tưởng nhớ sư phụ, chuyện này đối với cô chỉ có lợi không có hại, vì vậy cũng không ngăn cản.
Bảy giờ sáng, Trương Trì đã dừng xe dưới nhà Cố Thế, sau đó chuẩn bị bữa sáng cho cô để cô có thể ngủ thêm một lát. Sau khi lên xe, Cố Thế yên lặng hồi lâu, hỏi thẳng: “Chuyện hôm qua Thứ trưởng nói anh đã suy nghĩ xong chưa?”
Đề nghị của Thứ trưởng Diêu, phản ứng đầu tiên trong lòng hắn là từ chối. Nhưng hắn lập tức nghĩ đến tình cảnh hiện nay: Chỉ cần hắn ở lại đây thêm một ngày, chuyện hắn thân thiết với Cố Thế sẽ không có cách nào che giấu, như vậy cô sẽ nguy hiểm hơn một phần. Với tính cách của cô, cô sẽ không sợ hãi, nói với cô băn khoăn của hắn cũng chỉ làm cô thêm nguy hiểm chứ không có tác dụng gì. Hắn còn đang sắp xếp từ ngữ đã nghe thấy cô nói tiếp: “Nếu anh phải đi, em sẽ không ngăn anh. Nhưng anh đã quên quyết định lần trước rồi sao?”
Trong lòng cười khổ, sự do dự của hắn quả nhiên không thoát được mắt Cố Thế. Chỉ có điều e rằng cô không thể đoán được nguyên nhân. Nghĩ tới đây, trong lòng hắn có một sự oai phong lẫm liệt bi tráng, mặt không đổi sắc khởi động xe, không muốn giải thích.
Cố Thế đang bóc hộp sữa đột nhiên cũng dừng lại. Yên lặng một hai phút, sau đó lạnh nhạt nói: “Nếu anh cho rằng chuyện này không liên quan gì đến em thì cứ coi như em nhiều chuyện đi”.
“Em biết anh không có ý đó”.
“Vậy là anh hối hận vì lựa chọn lần trước? Không muốn làm quan, không màng danh lợi đều là giả dối hết sao?” Cố Thế hùng hổ nhìn hắn: “Làm lãnh đạo trên Bộ, rất nhiều người làm việc cả đời cũng không có cơ hội này, huống hồ lại đúng chuyên ngành của anh, còn có Thứ trưởng Bộ Công an đích thân cất nhắc, sau này đường làm quan rộng rãi thênh thang, thật tốt biết mấy”.
Mỗi câu của Cố Thế đều khiến hắn đau nhói, thì ra trong lòng cô hắn chỉ là một kẻ lật lọng coi trọng lợi ích thế tục. Phía trước có đèn đỏ, hắn dừng lại trước ngã tư, quay sang chăm chú nhìn Cố Thế. Trên mặt cô gái nói những lời tổn thương này vẫn rất quật cường và quyến luyến, cố ý quay đầu ra ngoài cửa xe, nhưng trước ngực nhấp nhô vẫn cho thấy rõ tâm tình mãnh liệt, nếu không phải vì yêu thì còn có thể vì gì khác?
Bọn họ đều hiểu sư phụ Cố Chí Xương không phải cái cớ, phát triển thăng tiến hơn cũng không phải lý do, Trương Trì lập tức thấy mũi cay cay, thư thái mỉm cười nói: “Em biết anh vốn vẫn là người không có vướng bận, cho đến khi có sư phụ, có em. Cho nên nếu ở lại thành phố này vì em, em biết rõ anh rất sẵn sàng mà”.
Cố Thế khó mà che giấu sự an ủi trong lòng, lập tức quay lại hỏi: “Thật không? Sẽ không hối hận chứ? Cơ hội như vậy sẽ không có lần thứ ba, sau này anh thật sự sẽ không trách em sao?”
Trương Trì cố nén thấp thỏm không yên trong lòng, lái xe rất nhanh, khẽ gật đầu: “Có điều trước hết em phải xin lỗi vì vừa rồi đã coi thường anh”.
Đang nói chuyện, xe đã dừng lại ở ngã tư gần đơn vị nhất. Mỗi lần Trương Trì đưa đón Cố Thế, họ luôn dừng lại ở đây để cô xuống xe, quan hệ của hai người còn chưa công khai.
“Còn lâu”. Cố Thế nói, nhẹ nhàng nhảy xuống xe. Hắn cười đưa mắt nhìn bóng lưng cô, đứng ở chỗ cũ không lập tức đi tiếp, nụ cười trên mặt tắt dần cùng với mỗi nhịp đung đưa của mái tóc đuôi ngựa phía trước.
☆ ☆ ☆
Năm mới sắp đến, nhiều phố lớn giăng đèn kết hoa, những bài hát mừng xuân được phát liên tục tại các siêu thị, cửa hàng lớn, những giai điệu bình thường có vẻ tầm thường gặp không khí Tết lại trở nên hấp dẫn. Nhu cầu mua sắm của mọi người không ngừng tăng cao. Các siêu thị bình thường vắng vẻ dần dần trở nên đông nghịt. Trong dòng người như nước chảy, một người đàn ông mặc đồ bình thường tay xách cặp tài liệu bước nhanh vào một cửa hàng thời trang. Người bán hàng nhiệt tình tươi cười đón chào, không mất bao nhiêu thời gian đã giúp khách hàng lựa chọn một chiếc áo khoác, dẫn người này đến sofa nghỉ ngơi, xoay người vào trong kho lấy cỡ áo thích hợp.
Lúc nhân viên bán hàng đi vào nhà kho, người đàn ông đưa tay lau mồ hôi trên trán, sắc mặt có chút tối tăm mệt mỏi, lập tức đứng dậy đi ra ngoài, chiếc cặp tài liệu còn đặt dưới chân sofa. Nhân viên bán hàng cũng không để ý. Giống như những khách hàng đang vui sướng hân hoan chọn trang phục mình yêu thích kia, cô cũng cho rằng hôm nay vẫn là một ngày bình thường, không hề biết thế giới bên ngoài sẽ xảy ra chuyện gì...
☆ ☆ ☆
Cố Thế đã đứng ngoài cửa văn phòng đội hình sự nửa tiếng. Cô dựa lưng vào tường, đứng ngơ ngác giả vờ xem điện thoại, dường như đang chờ lãnh đạo, không để ý đến ánh mắt khác thường của các đồng nghiệp đi qua nhìn mình.
Cửa mặc dù khép hờ nhưng ở vị trí cô đứng vẫn có thể nghe rõ mỗi một câu nói bên trong. Cố Thế nghe thấy Trương Trì vâng vâng dạ dạ, sắc mặt cô ngày càng khó coi.
“Cậu có hiểu không? Tôi nên giải thích với lãnh đạo thế nào? Cậu coi chính mình là Gia Cát Lượng, phải ba lần đến nhà tranh mới chịu lên Bộ hả?” Giọng đội trưởng Lưu kiềm chế cơn giận. Hôm đó Thứ trưởng gặp Trương Trì nói là trao đổi nhưng ai mà không biết đó là cách nói để thể hiện sự tôn trọng với hắn. Cảnh sát thông thường đều chỉ như hạt cát, không có bao nhiêu quyền tự chủ lựa chọn, Trương Trì đương nhiên cũng không phải ngoại lệ.
“Là tôi không tốt, đã làm phiền lãnh đạo”. Trương Trì bình thản nói nhỏ.
“Đừng giở trò này ra với tôi”. Đội trưởng Lưu quát lên: “Đây là cậu cố ý làm khó tôi đúng không? Cậu nói đi, cha mẹ cậu ở nước ngoài, lại chưa tính chuyện cưới xin, không vướng bận vợ con, tại sao không thể chuyển đến thành phố khác để phát triển tốt hơn?”
Cố Thế ở ngoài cửa nắm chặt điện thoại di động, cúi đầu dịch một bước về phía cửa.
Sau một quãng yên lặng khá lâu, giọng nói của Trương Trì vang lên: “Tôi có tình cảm với thành phố này, tôi đã đến thành phố Y, không hợp thủy thổ, đến đó là bị ốm”.
Không ngờ hắn lại lấy lý do này, Cố Thế mím môi, cảm thấy ngạt thở.
“Có điều lãnh đạo yên tâm, tôi không lên Bộ được nhưng công việc tôi có thể làm, đội chúng ta phân công nhưng không phân tách, tôi có thể đi công tác hỗ trợ tìm manh mối phá án, cũng có thể lên lớp giảng bài, bảo đảm sẽ truyền đạt kinh nghiệm của tôi với họa sĩ dự bị của các tỉnh thành khác“. Trương Trì đưa ra phương án giải quyết thay thế, giữ vững giới hạn ở lại đơn vị cũ.
“Cậu biết pháp y Vương của đội chúng ta chứ?” Đội trưởng Lưu hỏi hắn: “Nhiều năm trước có tham gia phá một vụ án bế tắc trên Bộ, cấp trên nhìn trúng ông ấy, đề nghị điều ông ấy lên Tổng bộ bồi dưỡng trọng điểm. Khi đó ông ấy chuẩn bị cưới vợ, cha mẹ vợ tương lai phản đối kịch liệt, nói là nếu không ở lại thì không cưới xin gì nữa. Tình hình sau đó thì cậu cũng biết, từ đó trở đi không ai biết đến ông ấy, không còn có cơ hội tốt như vậy nữa, sợ rằng đến lúc về hưu vẫn là một cảnh sát bình thường”.
“Giá trị quan của mỗi người mỗi khác, chỉ cần có thể làm tốt công việc trong chức trách của mình, không thẹn với lương tâm là được rồi, không có gì tiếc nuối cả”.
Đội trưởng Lưu không làm gì được hắn, nghĩ bụng thằng nhóc này thật là có chính kiến, mình nói khô cả miệng, hết khen ngợi đến phê bình, phân tích lợi hại được mất, thậm chí hứa hẹn đủ thứ mà nó vẫn không hề dao động, lại cũng không chịu nói ra nguyên nhân thực sự khiến nó muốn ở lại đây, không hiểu rốt cuộc nó muốn làm gì nữa.
Một cuộc điện thoại phá vỡ cục diện bế tắc trong phòng, đội trưởng Lưu nghe điện thoại: “A, Trương Trì hả, cậu ấy đang ở trong văn phòng của tôi, để tôi đưa máy cho cậu ấy nghe”.
Trương Trì nhận điện thoại, sau đó chỉ thấy hắn vâng, dạ, đã hiểu, sau khi trả lại điện thoại gần như tông cửa xông ra, Cố Thế ngoài cửa giật nảy mình.
Hắn nhìn cô, lập tức hiểu cô đang làm gì, dường như không hề bất ngờ, bước chân vội vã, quay lại nói với cô: “Có thể nói chuyện riêng một lát không? Đến phòng làm việc của anh được chứ?”
Cô đi theo hắn vào phòng làm việc, từ sau khi Tiểu Ngô đi, Trần Đình lại thường chạy việc bên ngoài, phòng làm việc này gần như là một mình hắn độc chiếm, mặc dù tự do nhưng lại tỏ ra vắng lạnh, đặc biệt là chỗ ngồi của Tiểu Ngô, mọi người đều ngầm hiểu không hề thay đổi bất cứ đồ đạc gì, dường như anh ta chưa đi đâu hết, ngày mai lại sẽ cười cười nói nói xuất hiện ở đây.
Trương Trì đóng cửa lại, lập tức nói: “Vừa rồi anh với đội trưởng Lưu nói chuyện chắc là em cũng nghe thấy rồi, nhất định em muốn hỏi anh, vì sao anh không nói ra nguyên nhân anh không chịu rời khỏi đây”.
“Vậy anh có chuyện gì muốn nói với em?”
“Rất nhiều chuyện anh không có cách nào giải thích rõ ràng với em”.
“Bao gồm cấp trên giao cho anh nhóm học viên đầu tiên, phải chung sống sớm chiều dạy học một tháng?” Tay Cố Thế cầm một cây bút, hết mở ra lại đóng nắp vào. Cô đã xem qua tư liệu về học viên, tài liệu do Bộ Công an gửi xuống này là cô nhận về rồi giao cho bộ phận hành chính.
Danh sách học viên phần lớn là những nữ cảnh sát trẻ tuổi xinh đẹp đến từ trường cảnh sát các tỉnh thành. Cả nước đang triển khai toàn diện kế hoạch đào tạo họa sĩ phác họa chân dung tội phạm, Trương Trì là một trong những người được lựa chọn làm giáo viên.
“Đây không phải là vấn đề”. Trương Trì nhìn ra ngoài cửa sổ, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Trong mắt Cố Thế, vẻ mặt này của hắn rõ ràng là giấu đầu hở đuôi.
“Vậy anh nói cho em biết, đối với anh chuyện gì mới là vấn đề?” Giọng nói của Cố Thế vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng Trương Trì có thể nghe ra trong đó có sóng ngầm mãnh liệt.
Hắn nên nói với cô thế nào, nói là “Bản thân anh không quan tâm đến vinh dự và chức vụ, không quan tâm đến cương vị và phân công, có thể dựa vào kĩ thuật chuyên ngành của chính mình, dùng trí tuệ và dũng khí cho pháp luật sự tôn trọng nên có, đây mới là tín ngưỡng mà anh giữ vững” hay là nói “Đối mặt với đám côn đồ vô cùng hung ác, đứng trước khảo nghiệm sống chết thì tình bạn hay tình yêu đều không còn quan trọng”.
Những lời phát ra từ đáy lòng nghe rất hùng hồn này mặc dù hắn không thể nói ra miệng, nhưng có lẽ trong lòng cô cũng đã biết rõ.
Có tiếng điện thoại rung, Cố Thế xem điện thoại của mình, sau đó ra hiệu là điện thoại của hắn. Trương Trì lấy lại tinh thần, đúng là tin nhắn của hắn. Hắn mở ra xem, là video mới nhất từ tuyến đầu gửi về. Trên màn hình là hình ảnh từ camera giám sát bên lề đường phố đi bộ tại khu vực hắn được phái đến. Đám người đông vui tấp nập ra vào cửa siêu thị. Khoảng hai phút sau, cùng với một tiếng nổ lớn, tủ kính trưng bày ngoài mặt tiền vỡ tung, một đám khói đặc từ cửa kính vỡ ở tầng hai tràn ra. Mọi người hét lên, tranh nhau chạy ra khỏi siêu thị.
Trương Trì thản nhiên xem video, giảm âm thanh xuống mức thấp nhất, khóe mắt liếc thấy ánh mắt bất mãn của Cố Thế vẫn đang nhìn mình, lập tức bấm nút tua nhanh.
Trên màn hình xuất hiện khuôn mặt một người đàn ông hoang mang lo sợ không cầm được nước mắt, anh ta ôm một phụ nữ máu me đầy người, loạng choạng lao ra khỏi đám người, gần như quỳ xuống ngoài cửa siêu thị. Tim Trương Trì đột nhiên thắt lại, hắn dường như nhìn thấy đó là hình ảnh mình ôm Cố Thế đang hấp hối, tuyệt vọng và bất lực, tê liệt ngã xuống bậc thềm trước cửa, khắp người lập tức toát mồ hôi lạnh.
Trương Trì có chút hoảng hốt, đột nhiên cổ họng khô khốc: “Câu hỏi của em vừa rồi, anh muốn nói là, đối với một người trưởng thành, nhiều khi tình cảm cũng không thể thay đổi theo ý muốn của mình, như anh bây giờ rõ ràng muốn tiếp tục ở lại bên em, nhưng không thể không tạm thời tách ra, như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta”.
Trương Trì bỗng nhiên trở nên xa lạ, cô không thể tin được hắn lại nói ra những lời đó, chỉ im lặng nhìn hắn chằm chằm. Trương Trì lại nói: “Đau dài không bằng đau ngắn, may mà chúng ta vừa mới bắt đầu. Em cũng thấy đấy, hai người đều làm trong đội hình sự sẽ bận rộn thế nào, anh không thể chăm sóc tốt cho em, lúc em cần anh ở bên, anh lại phải đi công tác, phải tăng ca, anh không phải là một bạn trai tốt, em xứng đang có được người tốt hơn anh”.
Trương Trì nhìn Cố Thế chậm rãi đứng dậy, rõ ràng là cô đang cố kìm nước mắt. Hắn không thể ngăn cản mình nói ra những lời khẩu thị tâm phi vừa rồi, nhưng chỉ có hắn biết làm như vậy là tốt nhất đối với Cố Thế. Nếu thật sự có duyên, ngày sau nhất định sẽ nối lại.
“Cho nên vừa rồi anh không hề nhắc tới em một lần nào trước mặt đội trưởng Lưu là vì anh đã quyết định từ trước, đúng không?” Cố Thế nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt chỉ có sự lạnh lùng quen thuộc mà lúc này hắn gần như đã lãng quên.
Trương Trì đâm lao phải theo lao, chỉ yên lặng không nói gì.
Cố Thế cắn môi, hai mắt đỏ lên, nói nhanh hơn: “Anh không cần phải thấy áy náy, chuyện không phức tạp như vậy, chúng ta chỉ là đồng nghiệp cùng làm việc với nhau, anh và em chưa bao giờ bắt đầu, vậy thì làm gì có kết thúc?”
Những lời này rất hiệu quả. Trương Trì chết sững, đứng ngẩn ra tại chỗ, mở miệng mà không làm sao nói nên lời. Rất lâu sau hắn mới nói được: “Anh lập tức phải đến thành phố H báo danh, có một vụ nổ có liên quan đến vụ án ở đây của chúng ta, có lẽ lần này đi ít nhất cũng mất hai tuần. Thế nên, tạm biệt em!”
Hắn nói xong muốn ôm chặt Cố Thế một cái, cô lại quay đầu đi chỗ khác. Hắn nhớ lại những lời vừa rồi, tay chán chường buông xuống, trơ mắt nhìn Cố Thế bước nhanh ra ngoài.
Trương Trì ảo não ngồi xuống chỉnh sửa tài liệu liên quan đến vụ án trong máy tính, cất sổ công tác, kẹp vẽ và giấy vẽ vào chiếc vali ở góc phòng làm việc. Lúc đi ra khỏi cổng đơn vị, hắn ngoái lại nhìn về phía cửa sổ văn phòng Cố Thế, nơi đó trống rỗng, và cả trong lòng hắn cũng vậy. Nước mắt bỏng rát từ khóe mắt chảy xuống không sao kìm được. Hắn có một dự cảm, Cố Thế đang ở một góc nào đó yên lặng nhìn hắn. Hắn không dám quay đầu lại nữa, hắn sợ rằng nếu nhìn thấy cô, quyết tâm hy sinh mối quan hệ này để bảo vệ cô của hắn sẽ dao động.
Có lẽ Cố Thế không bao giờ biết, đúng như đã hứa với sư phụ, hắn sẽ dùng cách của mình lặng lẽ quan tâm cô, mãi mãi bảo vệ cô được bình an. Dù cho trái tim hắn có bị ánh mắt thất vọng và biểu cảm xa lánh của cô đâm thấu trăm ngàn vết.
Khi đó Cố Thế thật sự muốn vung tay tát hắn một cái, nhung rõ ràng trong đáy mắt hắn lại hiện lên khổ tâm khó nói. Cô thà tin vào những lời thoái thác của hắn cũng không chịu rũ bỏ lòng tự trọng của mình, khiến nhũng lời khẩu thị tâm phi như bầy ngựa đứt cương ầm ầm lao tới làm vỡ nát tâm ý của hắn.
Nhưng giờ phút này, Cố Thế lại trốn sau rèm cửa sổ phòng làm việc, nơi này bí mật mà an toàn, cô có thể nhìn thấy rõ lối ra vào cổng đơn vị nhưng người bên ngoài lại không thể nhìn thấy cô. Cố Thế vẫy tay tạm biệt Trương Trì đang quay đầu nhìn lại, trong lòng đau đến tột cùng.
Hai người thân thiết nhất trên đời này đều đã rời xa cô.
Cô ngồi sụp xuống, tay vẫn đang nhẹ vẫy. Cô không biết đây là cách biệt tạm thời để một ngày có thể gặp lại, hay là cáo biệt vĩnh viễn không có ngày trùng phùng.
Cố Thế cô độc giấu mình vào một góc, ôm mặt khóc nức nở.