Hai người không nói gì nữa, sánh vai đi về phía trước, đến dưới một gốc cây to sum suê không hẹn mà cùng dừng chân, lặng lẽ ngồi xuống. Trần Đình bật đèn pin, rồi đưa một chiếc cho Trương Trì, bắt đầu chia nhau lấy gốc cây làm trung tâm mở rộng tìm kiếm ra xung quanh.
☆ ☆ ☆
Trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng người ấy, Trương Trì lập tức đứng bật dậy, đồng thời lui lại một bước duy trì khoảng cách với người đó.
Ánh đèn pin cũng lay động theo, người nọ hình như cũng bị giật mình, Trương Trì lại nhanh chóng chiếu đèn pin về phía mình.
Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Trương Trì, là anh đây”.
Lúc này mắt Trương Trì đã quen với ánh đèn, thấy rõ người nọ chính là Trần Đình. Trần Đình mặc thường phục, tay xách một hòm dụng cụ đứng ở ven đường.
“Đến cũng đến rồi, sao còn không mau xuống giúp em?” Trương Trì có chút bất mãn khi thấy Trần Đình tỏ ra ung dung, đặc biệt là tại hiện trường vừa xảy ra vụ nổ.
Trần Đình không trách Trương Trì, đưa cho hắn một chai thủy tinh rồi nói: “Mấy hôm nay cậu thiếu ngủ, đương nhiên sẽ nóng trong người, anh mang cho cậu một bình trà hoa cúc để thanh nhiệt”.
Trương Trì nhìn thấy ánh mắt chân thành của Trần Đình, hắn biết nếu mình không uống nhất định gã sẽ thao thao bất tuyệt nói ra một đống lý luận dưỡng sinh đông y, đành phải cầm lấy ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch, trà hoa cúc có pha chút mật ong, ngọt vừa đủ, uống vào thấy vô cùng dễ chịu.
“Thế nào rồi? Các anh có phát hiện gì mới không?” Trương Trì chỉ vào hòm dụng cụ nói: “Vẫn mang nguyên bộ ở đây, xem ra bên đó không có gì”.
“Trước đó các chuyên gia đều nói, vật chứng cốt lõi chính là pin của thiết bị kích nổ. Nhưng bọn anh đã dùng đủ loại thuốc thử và thiết bị để xét nghiệm, trên đó không hề có manh mối gì. Anh nghe đội trưởng Lưu nói cậu ở đây nên đến xem có thể giúp được gì không”.
Trương Trì liếc nhìn gã: “Em nghĩ manh mối không dễ dàng tìm được vậy đâu, ba lần tìm kiếm cũng còn lâu mới đủ”.
“Vậy cậu đang muốn tìm cái gì? Có tính toán gì chưa?”
“Hiện trường vụ án ngoài người và xe của chúng ta không có bất kì dấu vết ai khác bị thương, hơn nữa bom bị kích nổ đúng lúc xe chạy qua, cho thấy đối phương có thể nhìn thấy xe cảnh sát từ khoảng cách an toàn, đồng thời dùng điều khiển từ xa để kích nổ quả bom”.
“Khoảng cách an toàn này ít nhất là tám mươi mét, nếu không với loại bom tự chế này, về mặt kĩ thuật mà nói là không thể làm được”.
“Cho nên em suy đoán nghi phạm dùng thiết bị kích nổ từ xa, không sai chứ?”
“Đúng vậy, ba nhóm chuyên gia đều tán thành nhận định này”.
“Trên thiết bị kích nổ có thể thấy dây dẫn là dây điện lõi kép, mỗi lõi đều có mười sáu sợi đồng, đầu dây vặn thành hình tròn đường kính một cen-ti-met Trước đó phải có một bước không thể thiếu”. Trương Trì vừa nói vừa ra hiệu cho gã tới nhìn theo ánh mắt hắn.
Trần Đình đưa hòm dụng cụ cho hắn, sau đó bước nhanh tới ranh giới giữa đồng hoang và cát sỏi, hỏi: “Cậu nói là bọn chúng phải lột vỏ nhựa của đầu dây điện ra đúng không?”
Trương Trì gật đầu kiên định, ánh mắt tìm kiếm trên đồng hoang xung quanh như đang khoanh vùng phạm vi: “Đúng vậy, khi kích nổ, nhất định phải bỏ vỏ nhựa ở đầu dây điện ra mới có thể làm bước tiếp theo”.
“Nhưng trong số vật chứng không có thứ này”.
“Không phải những chuyên gia này không nghĩ tới mà là không thể tìm được, họ nghĩ đối phương nhất định đã vứt đi rồi”.
“Cậu nghĩ nó vẫn còn ở đây?” Trần Đình tò mò nhìn hắn.
Trương Trì nhớ tới cảnh tượng thê thảm của sư phụ và Tiểu Ngô khi ra đi, chợt thấy một sự bi tráng tràn lên trong lòng:
“Ngoài đào ba thước đất, lúc này em còn có thể làm gì khác nữa?”
Hai người không nói gì nữa, sánh vai đi về phía trước, đến dưới một gốc cây to sum suê không hẹn mà cùng dừng chân, lặng lẽ ngồi xuống. Trần Đình bật đèn pin, rồi đưa một chiếc cho Trương Trì, bắt đầu chia nhau lấy gốc cây làm trung tâm mở rộng tìm kiếm ra xung quanh.
Hai người chăm chú như những nhà khảo cổ học, thành kính đối mặt với mảnh đất này, dù ai cũng biết có thể tìm đến trời sáng cũng không tìm được gì.
“Cố Thế bây giờ thế nào?” Trần Đình quay lưng về phía hắn, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
Trương Trì sửng sốt: “Em còn chưa kịp đi xem cô ấy, còn anh?”
Trần Đình dường như đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, một hai phút sau gã mới ảo não nói: “Anh muốn đi thăm cô ấy nhưng chưa đi vì sợ cậu hiểu lầm”.
Tay Trương Trì dừng lại một lát, lại nhanh chóng tiếp tục tìm kiếm như trước: “Xảy ra chuyện như vậy, đồng nghiệp đến thăm hỏi cũng bình thường thôi”.
Trần Đình chậm rãi quay người lại: “Nói vậy là quan hệ của hai người đến bây giờ vẫn chưa rõ ràng à?”
Trương Trì không ngờ gã lại hỏi thẳng như thế, dứt khoát trả lời: “Đây là chuyện riêng của em, đâu cần phải báo cáo với anh”.
“Chuyện riêng của cậu? Cậu không thể tiếp tục đồng thời dây dưa với cả Cố Thế và Hà Manh. Đến lúc đưa ra quyết định rồi, trong thời điểm này hy vọng cậu đừng làm Cố Thế tổn thương thêm nữa”. Giọng Trần Đình có sự đoạn tuyệt bình thường không có, giọng nói còn có chút thay đổi vì nói ra được những lời kìm nén đã lâu trong lòng.
Trương Trì đứng dậy nhìn về phía Trần Đình. Trần Đình quay lại nhìn thẳng vào Trương Trì, trong không khí dường như còn chưa tan hết mùi thuốc súng sau vụ nổ.
“Anh nghĩ nhiều quá rồi. Em biết anh quan tâm đến Cố Thế, nhưng bây giờ cô ấy đã có bạn trai, bạn trai cô ấy đang đứng trước mặt anh”. Trương Trì chỉ vào ngực mình, bình tĩnh nói với gã: “Nếu như anh còn coi em là bạn bè, và vẫn còn quan tâm đến cô ấy, chi bằng cùng em tranh thủ thời gian phá vụ án này, đây mới là an ủi lớn nhất dành cho cô ấy”.
Sắc mặt Trần Đình từ từ dịu lại. Trên đường đến gã đã đoán được kết quả như vậy. Điều duy nhất gã không yên tâm chính là Trương Trì vẫn dây dưa với Hà Manh, bây giờ xem ra quả thực là gã cả nghĩ rồi.
“Cậu vẫn nên tranh thủ thời gian đến thăm cô ấy, cô ấy bị chấn động kịch liệt sẽ trực tiếp tổn thương đến nội tạng, thương nhớ quá sẽ hại tì, thương tâm quá sẽ hại phổi, sắc mặt cô ấy vốn đã rất yếu, cậu cần phải chú ý đến tình hình sức khỏe của cô ấy”. Trần Đình vẫn dặn dò.
“Em cũng đang định nói chuyện này, nếu có thể, em hy vọng thời gian này có thể nhờ anh quan tâm đến sức khỏe của cô ấy giúp em”. Trương Trì thành khẩn thỉnh cầu.
Trần Đình rất bất ngờ: “Vậy còn cậu?”
“Em tin cô ấy sẽ hiểu cho lựa chọn của em, bây giờ em chỉ một lòng nghĩ đến công việc, không thể phân tâm”. Mắt Trương Trì vẫn tiếp tục tìm kiếm khu vực xung quanh.
☆ ☆ ☆
Một giờ sáng, người gác cổng vừa ngáp vừa mở cổng, Chi cục đã tắt đèn, vài ba con mèo hoang nằm trên nóc xe cảnh sát, tai khẽ động, cảnh giác mở mắt nhìn người đi vào. Thấy là những khuôn mặt quen thuộc hằng ngày, mấy con mèo lại khẽ nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Từ quán ăn khuya về đến Chi cục, Trương Trì bước đi đều đều, lông mày nhíu chặt. Trần Đình luôn luôn ung dung cũng không khỏi sốt ruột: “Này, mọi người đều đang chờ chúng ta, cậu có thể nhanh lên một chút hay không?”
Sau hơn năm tiếng tìm kiếm, Trương Trì quả nhiên tìm được vài mảnh nhựa nhỏ phía dưới đống sỏi cát. Trần Đình vô cùng mừng rỡ, lập tức lấy thiết bị từ trong hòm dụng cụ ra kiểm tra sơ bộ, vân tay trên đó dù không hoàn chỉnh nhưng lại rất rõ ràng.
Gã thúc giục Trương Trì báo cáo về ban chuyên án, Trương Trì lại lơ đãng lấy điện thoại ra, lúc gọi điện thoại giọng nói vẫn bình tĩnh, thoạt nhìn không có gì là hưng phấn.
“Bây giờ nói phá án còn quá sớm, đây rất có thể là vân tay của người không liên quan”. Trương Trì lạnh nhạt giải đáp nghi vấn của Trần Đình.
“Cậu còn nhớ mình làm sao tới được đội hình sự không?”
Trương Trì ngẩn ra, lúc này mới nhớ lại, là tình địch này của mình “dẫn sói vào nhà”: “Là nhờ anh lúc đó nói em vẽ rất tốt, ảnh cưới cũng có thể không cần chụp. Một câu của anh đã thay đổi toàn bộ sự nghiệp của em”.
“Không hoàn toàn là vậy. Nói cho cùng vẫn là khả năng vẽ tranh của cậu đã thay đổi vận mệnh của cậu”.
Trần Đình nói như vậy cũng không sai, nếu không phải vì lần đầu tiên phác họa chân dung nghi phạm đã phá được án, hắn sẽ không được Cố Chí Xương lựa chọn mời vào đội hình sự, đương nhiên cũng sẽ không có cơ hội thường xuyên gặp gỡ Cố Thế.
“Trong những vụ án khác phác họa chân dung tội phạm đều có vai trò mang tính quyết định, vì sao trong vụ án này cậu lại kí thác hy vọng vào vật chứng?” Hôm đó không biết là bởi vì mệt mỏi hay là kìm nén quá lâu, dường như mỗi một câu của Trần Đình đều trực tiếp và sắc bén hơn bình thường.
Trương Trì nghe xong lộ vẻ suy tư, trong lòng cũng tự hỏi chính mình: Vì sao hắn không thể dùng bút vẽ để tìm hung thủ cho sư phụ?
Hắn hiểu rõ, vụ án này đối với hắn không giống tất cả những vụ án khác, người phải ra đi chính là sư phụ, hắn không cho phép mình thất bại.
“Suy nghĩ thử xem, nếu sếp Cố vẫn còn, ông ấy sẽ hy vọng cậu làm thế nào? Chắc chắn ông ấy không hy vọng học trò của mình là một người sợ thất bại và thử nghiệm. Chẳng phải ông ấy vẫn nói ‘đi càng nhiều đường vòng chúng ta càng đến gần chân tướng’ đó sao?”
Trương Trì im lặng không nói, hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống trong đêm, hắn bất giác bước đi nhanh hơn, đi lên phía trước Trần Đình.
Các thành viên ban chuyên án lần lượt từ nhà chạy tới, mọi người nghe Trương Trì và Trần Đình giới thiệu tỉ mỉ, từng người bắt đầu bắt tay vào công việc kiểm nghiệm và đối chiếu. Phải điều tra từ những đối tượng mới ra tù đến những khu vực có chiếc xe khả nghi, lượng công việc không nhỏ nhưng ít ra đã có phương hướng.
Trương Trì dặn dò xong xuôi, chào Trần Đình rồi chậm rãi đi tới trước bàn làm việc của Cố Chí Xương, kéo một chiếc ghế ngồi xuống như trước kia.
Mỗi ngày hắn vẫn lau bàn làm việc của sư phụ sạch sẽ, trên bàn đặt một bức ảnh của sư phụ và Cố Thế khi còn bé, một bức ảnh tập thể đội hình sự được đặt dưới tấm kính, một chiếc gạt tàn đã rửa sạch đặt cạnh máy tính, bên cạnh còn có một bình thủy tinh màu nâu lớn, Cố Chí Xương thường dùng để đựng nước. Phía ngoài bàn có vài tập sổ công tác, một quyển trong đó còn kẹp cặp kính lão của ông.
Sư phụ có thói quen ghi nhật kí công tác, ngoài nội dung cuộc họp và thông tin vụ án, hành trình và nội dung công việc hằng ngày đều được ghi lại rõ ràng, trung bình nửa năm một quyển, hàng dài sổ công tác trên bàn là ghi chép gần năm năm làm việc của ông. Trương Trì ngồi yên rất lâu, bắt đầu chậm rãi mở sổ ra, đồng thời lấy sổ của mình ghi chép một số trọng điểm.
Hắn phát hiện thời gian trực của Cố Chí Xương là cố định, khi có vụ án lớn xảy ra ông không thể không đi mới tìm người trực thay, ngoài ra cơ bản không thay đổi. Cho dù trực thay cho người khác, đến ngày trực của mình cũng không cần người đó trực bù lại mà ông vẫn vui vẻ đi trực như thường. “Mọi người không phải là thanh niên độc thân cần tính chuyện cưới xin, thì cũng là người trên có già dưới có trẻ, ai cũng bận rộn lu bu cả, tôi hiểu mà. Tôi không có việc gì, làm nhiều một chút cũng không sao”. Khuôn mặt ông lại hiện ra trước mắt Trương Trì.
Trương Trì mệt mỏi nằm bò xuống bàn, đến tám giờ sáng hắn đã đọc hơn mười quyển nhật kí. Trong sổ của hắn cũng ghi chép một ít số liệu.
Còn chưa tới giờ làm việc, Trần Đình đã tinh thần phấn chấn xuất hiện ngoài hành lang. Hôm qua để khỏi phải đi lại nhiều, gã ngủ luôn ở phòng trực, những mệt nhọc nhiều ngày qua dường như đã giảm bớt không ít. Nhìn thấy cửa phòng làm việc của Cố Chí Xương khép hờ, gã giật mình mở ra xem mới phát hiện là Trương Trì.
Không đợi Trương Trì tỉnh táo lại, Trần Đình đã đi tới vỗ vai hắn, giọng phấn khởi nói: “Hôm qua anh nói trúng luôn, cậu lại có đóng góp quan trọng. Không những vật chứng có tiến triển đột phá, việc truy tìm nghi phạm qua video giám sát cũng có tiến triển, cậu mau đi xem xem có gì mới không”.
Trương Trì lập tức hoàn toàn tỉnh ngủ, vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt nhanh như gió, vội vã chạy tới phòng họp của ban chuyên án. Hắn vừa đi vào, ánh mắt của mọi người đã tập trung trên người hắn, thấy hắn sau một đêm đã hốc hác đi không ít, mọi người không khỏi có chút đau xót.
Đội trưởng Lưu gọi hắn ngồi vào chỗ: “Cậu tới rất đúng lúc, nhờ có sự tỉ mỉ của các kĩ thuật viên, chúng ta đã phát hiện được đối tượng báo án mặc dù đã che giấu đặc trưng khuôn mặt khi sử dụng buồng điện thoại công cộng gần đó, nhưng khi rời khỏi hiện trường vụ án, có nhân chứng nhìn thấy hắn và có ấn tượng tương đối sâu sắc”.
“Để tôi đi xem”. Trương Trì chủ động đề xuất.
“Có cần đưa nhân chứng đến Cục không? Đi lại đỡ vất vả hơn”. Thấy hắn có vẻ rất mệt mỏi, đội trưởng Lưu đề nghị.
“Không cần, tôi muốn tiện thể xem xét thử xung quanh đó, không biết chừng còn có thể tìm được nhân chứng khác”.
Thấy giọng Trương Trì không vang dội, lời nói không đanh thép nhưng ánh mắt lại rất kiên định, đội trưởng Lưu ra hiệu cho hắn đi mau.
Trương Trì ngập ngừng không đứng dậy, đội trưởng Lưu nghi hoặc nhìn hắn: “Có gì muốn nói thì cứ nói đi”.
“Đội trưởng Lưu, có thể nhờ sếp một việc được không?”
“Cậu nói thứ xem tôi có thể giúp được gì không”.
Trương Trì mở sổ ra, viết hai ngày tháng trên tờ giấy trắng: “Có thể tra lại giúp tôi, trong khoảng thời gian giữa hai mốc thời gian này, sư phụ trực tiếp tham dự hoặc phụ trách điều tra những vụ án nào không? Tôi cần hồ sơ những vụ án này”.
“Cậu nghi ngờ chuyện lần này có liên quan đến công việc của ông ấy?”
“Chỉ là suy đoán thôi, cố gắng mở rộng các khả năng, bây giờ tôi cũng không có đáp án”.
Đội trưởng Lưu trầm ngâm một lát, mắt hơi đỏ lên, gấp tờ giấy lại cất vào túi áo ngực: “Cảm ơn, tôi sẽ cho người chuẩn bị hồ sơ nhanh nhất có thể, cậu yên tâm đi. Chuyện của Cố Chí Xương cũng chính là chuyện của tôi”.
☆ ☆ ☆
Buổi tối hôm đó, Trương Trì dụi đôi mắt căng mỏi rồi nhìn ra xa. Ngoài cửa sổ dòng người như nước chảy, những người giao hàng mặc trang phục giống nhau tấp nập đi trên đường. Trương Trì thấy vậy mới nhớ ra từ sau bữa sáng hắn chưa ăn gì.
Trên bàn, mấy tập hồ sơ đội trưởng Lưu cho người đưa tới cao khoảng nửa người, đều là những vụ án Cố Chí Xương chỉ huy điều tra trong gần nửa năm qua. Trương Trì không yên tâm để cho người khác xem xét, chỉ sợ bỏ sót manh mối quan trọng nào đó. Nhưng chiến đấu đơn độc như vậy, hắn chắc chắn phải xem đến nửa đêm mới có thể đọc hết một lượt.
Hắn vừa đứng dậy lấy ra một gói mì ăn liền trong ngăn kéo, Cố Thế đã gửi WeChat đến: “Lúc nào rảnh đến nhà em một lát”.
Trương Trì đọc xong lập tức trả lời “Anh đến ngay”, cất hồ sơ tài liệu vào tủ sắt khóa lại rồi lập tức lên đường. Hắn rất nhớ cô, mấy ngày không gặp trong lòng tràn ngập vấn vương, sợ rằng cô cũng như hắn. Đây là lần đầu tiên Cố Thế mời hắn đến nhà, hắn cảm thấy có lẽ cô vẫn âm thầm chú ý tới diễn biến của vụ nổ, bây giờ chắc là có suy nghĩ hoặc manh mối nào đó muốn nói với hắn.
Khoảng mười lăm phút sau, Trương Trì đã đến dưới nhà Cố Thế. Sau khi dừng xe lại, hắn đi bộ ra ngoài khu nhà, đến cửa hàng bán thực phẩm Đài Loan nhập khẩu mua hai túi đồ ăn lớn, lại sang cửa hàng bánh kem bên cạnh mua một thùng sữa và hai hộp bánh ngọt rồi mới sải bước lên nhà Cố Thế.
Cố Thế mở cửa, nhìn thấy hắn xách túi lớn túi nhỏ cũng không bất ngờ, mời hắn vào ngồi xuống sofa. Hắn không vội ngồi xuống, hỏi vị trí phòng bếp. Cô dẫn hắn tới phòng bếp bắt đầu phân loại đồ ăn vừa mua và cất đi. Trương Trì dặn cô đây là sữa tươi, thời hạn sử dụng tương đối ngắn, phải uống sớm. Quả hạch và táo đỏ có lợi cho sức khỏe, lúc rảnh ăn mấy quả, phải kiên trì bền bỉ. Tâm trạng Cố Thế vẫn rất sa sút, chỉ yên lặng gật đầu.
Đến lúc ngồi xuống sofa, Trương Trì mới quan sát căn hộ này, không khác trong tưởng tượng của hắn là mấy. Diện tích căn hộ mặc dù không lớn nhưng phong cách Bắc Âu tối giản với màu trắng chủ đạo khiến không gian trở nên rộng rãi hơn, phối với đồ trang trí màu xanh lam và màu anh đào lại càng ấm áp trang nhã. Chiếc bàn ăn trong phòng ăn đã được bố trí thành bàn thờ, trên bàn đặt bức ảnh đen trắng của Cố Chí Xương. Mũi Trương Trì cay cay, đi tới mặc niệm năm phút, cúi mình vái ân sư thật sâu, trong lòng nói: Sư phụ, con nhất định sẽ tra rõ chân tướng cho người.
Trên bàn uống nước có một ấm trà trái cây đã pha, đang đun nóng bằng lửa nhỏ. Ánh nến lay lắt lại khiến sắc mặt Cố Thế có chút hồng hào, Trương Trì vốn tưởng mặt cô trắng bệch như tờ giấy, bây giờ thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Chuyện hậu sự xử lý thế nào rồi?” Trương Trì hỏi. Mặc dù ban lễ tang ở trong đội hình sự, nhưng công việc điều phối chủ yếu vẫn là do Cố Thế phụ trách.
“Cũng hòm hòm rồi, thứ hai tuần sau sẽ truy điệu”. Giọng Cố Thế vẫn rất yếu ớt. Trương Trì nhẹ nhàng ôm vai cô, cô mệt mỏi dựa vào vai hắn. Tivi phía trước sofa dường như đã mở rất lâu, có lẽ vẫn dùng làm âm nền và ánh đèn.
Cố Thế trong lòng đột nhiên quay về phía hắn: “Hôm nay gọi anh đến là muốn nói với anh một chuyện anh luôn băn khoăn”.
Trương Trì không rõ vì sao cô nói như vậy, lại nhanh chóng nhớ ra mình từng năm lần bảy lượt hoặc hỏi thẳng hoặc bóng gió hỏi cô có bí mật gì không muốn người khác biết. Chắc hẳn cô nói là chuyện này, nhưng chuyện này có liên quan gì đến cái chết của Cố Chí Xương? Bây giờ còn có gì quan trọng hơn điều tra rõ nguyên nhân cái chết của ông?
Hai mắt sưng húp, cô ngập ngừng như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, yên lặng hồi lâu. Trương Trì kiên nhẫn uống trà, giả vờ xem tivi, im lặng đợi cô lên tiếng.
“Thời gian trước laptop cá nhân của em bị trục trặc”. Cách cô dạo đầu khiến Trương Trì càng không thể đoán được, chỉ có thể lẳng lặng nghe tiếp: “Bố em có người bạn là cao thủ máy tính, em nhờ bố tìm ông ấy sửa giúp. Máy tính nhanh chóng được trả về, có thể tiếp tục sử dụng bình thường. Nhưng em phát hiện một file trong máy đã từng bị mở ra. Cửa hàng sửa chữa máy tính của ông ấy có rất nhiều khách, khối lượng công việc và đạo đức nghề nghiệp đều không cho phép ông ấy tùy tiện mở file trong máy của khách, huống hồ đó còn là của cảnh sát, hơn nữa còn để lại dấu vết rõ ràng đến mức người nào cũng có thể phát hiện”.
“Cho nên em nghĩ là sư phụ đã xem nó?”
Cố Thế thở dài nói: “Lúc đầu em cũng không biết, bởi vì kiểm tra file vẫn có mật khẩu. Nhưng sau đó em thấy ông ấy có gì đó rất lạ. Anh cũng biết mà, bình thường ông ấy luôn cười lớn, dường như chưa từng có chuyện gì có thể khiến ông phải để tâm trong lòng”.
“Em nói là lúc nào? Anh không thấy sư phụ có gì khác thường cả”.
“Anh đương nhiên sẽ không nhận ra, dù sao em mới là người sống cùng ông ấy hằng ngày, em hiểu ông ấy hơn anh. Đầu tiên là khi nhìn thấy em ông ấy cứ ngập ngừng như thể muốn nói gì lại thôi, sau đó hết giờ làm rất muộn mới về nhà, không biết đang bận việc gì. Em đã tìm hiểu rồi, mấy ngày đó trong đội không có vụ án cần phải tầng ca”. Cố Thế mở lịch nhắc việc trong điện thoại di động, chỉ mấy ngày đặc biệt cho hắn xem: “Sau đó em mới đột nhiên nghĩ, có phải là vì bố xem file mã hóa của em xong mới bắt đầu phiền muộn hay không”.
“Trong file là các khoản thu chi hay là em viết cái gì đặc biệt?”
“File đó thực ra là nhật kí, bình thường em coi nó như một cách giảm áp lực, cho nên phần lớn nội dung là ghi lại những chuyện phiền muộn, thậm chí là ác mộng. Viết ra rồi, em có thể cảm thấy mọi chuyện và áp lực đều được giải tỏa phân nửa. Nhưng người khác đọc chỉ sợ sẽ cảm thấy hoàn toàn ngược lại”.
“Nghĩa là trong đó có bí mật em chưa nói với sư phụ?”
“Đúng vậy”. Cố Thế dừng lại một lát, đỏ mặt nói tiếp: “Chuyện là khi em lên mười, một hôm em ở nhà một mình, nghe thấy có người gõ cửa nói là xem số ga. Sau khi vào nhà, em mới phát hiện hắn không phải nhân viên công ty ga. Hắn khóa trái cửa lại, đe dọa em không được kêu, rồi bịt miệng, cởi quần... Sau đó em không nói với bất kì ai, kể từ ấy thường xuyên mơ thấy ác mộng, mỗi một lần như vậy, em đều ghi lại tỉ mỉ ác mộng trong nhật kí. Nói là ác mộng nhưng chính là một thước phim quay lại chuyện lúc đó.”
Trương Trì nghe đến đó thương xót ôm cô, giúp cô lau nước mắt: “Khi đó không báo cảnh sát, vậy em có nhớ mặt mũi hắn như thế nào không?”
“Mười tám năm rồi, em cứ nghĩ rằng mình sẽ quên, nhưng lại vẫn nhớ rất rõ ràng. Nửa năm sau chuyện này, em vẫn chú ý xung quanh xem có vụ án tương tự xảy ra không”.
Cố Thế uống một ngụm trà, lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói: “Tình hình giống như em đã đoán, sau lần đó tên biến thái không hề dừng tay, nghe ngóng được có hai ba em bé khác cũng gặp phải chuyện như em. Điểm khác biệt duy nhất là trong đó có một phụ huynh quên giấy tờ quay về nhà lấy, đúng lúc bắt gặp tên biến thái, lập tức bắt hắn áp giải đến đồn công an”.
“Theo tội danh tương ứng, bây giờ đối tượng có lẽ còn chưa ra tù?” Trương Trì nhẩm tính thời gian, cố ý không nhắc đến tội danh “dâm ô trẻ vị thành niên”. Hắn cảm thấy Cố Thế đang nằm trong lòng có chút chấn động, giọng nói thất vọng truyền tới: “Nếu còn chưa ra tù, bố em đã không phải mất bao nhiêu thời gian và công sức như vậy. Không biết vì nguyên nhân gì, cuối cùng nhân chứng không ra tòa làm chứng. Em nhờ bạn học cùng trường cảnh sát tra thông tin giúp, khi đó cơ quan cảnh sát không đủ bằng chứng để hoàn tất hồ sơ vụ án, hắn chỉ bị giam một ngày một đêm đã được thả về”.
“Em cho rằng mấy ngày sau đó khi tan ca sư phụ đã bận rộn đi tìm nhân chứng?”
“Em nghĩ bây giờ gần như đã không thể định tội hắn nữa. Thời gian đã qua rất lâu, vật chứng không còn, nhân chứng năm đó đã buông rồi, bây giờ sẽ càng không ra mặt. Nhưng anh cũng biết đấy, với tính cách của bố em, làm sao ông ấy chịu bỏ cuộc?” Một giọt nước mắt của Cố Thế rơi xuống cánh tay Trương Trì: “Mấy ngày trước khi ông ấy gặp chuyện, em tìm được vài chiếc vé tàu cao tốc đi đến tỉnh khác”.
“Chẳng lẽ một mình sư phụ truy tìm tung tích của gã đó? Anh không nhớ sư phụ có báo cáo về việc đến tỉnh khác”.
“Vấn đề ở chỗ này, mặc dù bình thường bố em đối nhân xử thế không câu nệ tiểu tiết, nhưng vẫn luôn tuân thủ pháp luật, rốt cuộc chuyện gì có thể khiến ông ấy bỏ lại đơn vị, một mình đến tỉnh khác xử lý? Em thật sự đoán không ra khả năng thứ hai”.
Trương Trì nâng cô từ trong lòng dậy, lau khô nước mắt trên mặt cô, nói với cô từng chữ một: “Theo phán đoán của em, chuyện này có liên quan đến vụ nổ sau đó không?”
“Nếu bố em không cẩn thận bị đối phương phát hiện hành tung, thậm chí bất chấp cả nguy hiểm, kích động đối chất với hắn, không biết gã biến thái đó sẽ làm ra chuyện gì. Em không dám cam đoan trăm phần trăm, nhưng cảm thấy rất có khả năng”.
Trương Trì hỏi chi tiết thời gian cụ thể, ghi chép lại những thông tin cô nắm giữ về gã biến thái, bình tĩnh ôm cô một cái rồi vội vã ra về.
Cố Thế nhìn theo bóng dáng hắn, cảm nhận được lửa giận chưa từng có đang cháy lên, lan rộng trong thân thể hắn, sắp tràn ra bên ngoài. Cô nói với Trương Trì bí mật này, hắn không chán ghét, không phán xét, chỉ có sự nhìn nhận nghiêm túc và khách quan. Cô rất ấm lòng, thoải mái như trút được gánh nặng. Nghĩ ngợi lung tung một ngày, cộng thêm mấy ngày liền đau khổ, thể lực của cô sớm đã tiêu hao. Mặc dù Trương Trì vẫn chưa mang đến tin tức gì, nhưng phản ứng của hắn đã là kết quả tốt nhất ngoài dự tính của cô.
Trong đầu nghĩ như vậy, Cố Thế dựa vào sofa, mê man thiếp đi.
Trương Trì cất quyển sổ, ngựa không dừng vó chạy về phòng làm việc. Biết được Cố Thế có một đoạn chuyện xưa như vậy, giống như một ống thuốc tiêm liều cao làm cho cơ thể hắn đang uể oải sắp chịu không nổi lập tức khôi phục được vài phần sức sống, nhưng hắn có chút nôn nóng vô cớ, trên đường mấy lần gặp xe đạp điện hoặc người đi bộ vượt đèn đỏ đều không nhịn được bấm còi liên tục, có một lần còn sốt ruột đạp phanh, thò đầu ra mắng hai vợ chồng già đẩy chiếc xe nôi: “Mạng của ông bà không đáng tiền, nhưng trẻ con là vô tội, ông bà có biết không? Sống bằng này tuổi đầu còn không biết qua đường phải đi trên vạch ngang, không được vượt đèn đỏ à?”
Bà lão muốn cãi lại nhưng tự biết đuối lý, lại thấy vẻ mặt giận dữ của hắn nên đành kéo tay áo ông lão, hai người bước nhanh qua.
Trương Trì đạp ga lao về phía trước, bất giác phát hiện trên mặt đều là nước mắt nóng hổi. Sau khi hét lên quá khích, ngực hắn bắt đầu đau âm ỉ, đau như có một vạn mũi tên bắn xuyên qua tim. Chính hắn cũng không rõ, nước mắt này rơi vì cảnh ngộ của Cố Thế năm đó, hay là vì nỗi đau khổ của Cố Chí Xương khi phát hiện chân tướng con gái bị xâm hại do ông quá mải mê làm việc.
Trong lúc ngơ ngác, hắn dường như nhìn thấy bóng dáng thoạt nhìn già nua nhưng lại quắc thước của một người, hắn tấp xe vào lề, bật đèn xi nhan ưu tiên chờ người đó chậm rãi đi tới, quay lại nhìn kĩ mới phát hiện chỉ là một người giống Cố Chí Xương. Sư phụ thực sự đã đi rồi, lúc này còn đang nằm cô đơn trong phòng quàn xác lạnh lẽo.
Bi thương thì ra cũng có thể làm tiêu hao năng lượng, Trương Trì dừng xe trong sân, cảm thấy bụng sôi ùng ục, vô thức đi tới quán cơm của ông Phàn.
Quán cơm kinh doanh không tồi, bàn ghế đều đã kín người, trong phòng riêng cũng có tiếng người huyên náo.
Ông Phàn đang ngồi một mình như người mất hồn sau quầy thu ngân, suy nghĩ dường như đã thoát ly khỏi quán ăn ồn ào này, không biết đã đi đến nơi nào. Đến lúc Trương Trì dựa vào quầy thu ngân trợn mắt nhìn ông, ông mới nhìn thấy hắn, lấy lại tinh thần.
“Dạo này ổn chứ?” Ông Phàn hỏi, mặt không biểu cảm. Ông biết thời gian này từ trên xuống dưới trong đội hình sự ai cũng không ổn, đặc biệt là Trương Trì và Cố Thế, nhưng đầu óc chưa kịp hoạt động, buột miệng hỏi ra câu này.
Trương Trì gật đầu bâng quơ, coi như trả lời. Hắn có thể thấy ông Phàn cũng đang đau lòng vì Cố Chí Xương bất ngờ ra đi.
“Chưa ăn cơm à? Để tôi đi làm cho cậu vài món”. Ông Phàn đeo tạp dề định đi vào trong bếp. Trương Trì vội vàng kéo ông lại, gọi một nhân viên phục vụ đến, chỉ món cơm sườn xào chua ngọt trên thực đơn: “Không cần phiền phức, để nhân viên làm đi, chú ở đây nói chuyện với cháu một lát được chứ?”.
Mắt ông Phàn bỗng đỏ lên: “Sư phụ cậu bình thường cũng nói như vậy. Có lúc tôi bận quá khiến ông ấy không vui, biết trước là...”
Trương Trì ngăn ông nói tiếp, hỏi: “Theo chú nghĩ, gần đây sư phụ cháu có đắc tội người nào không?”
“Đắc tội người khác? Sư phụ cậu nổi tiếng tốt bụng, ngoài những tội phạm ông ấy đưa vào tù ra thì còn có thể đắc tội ai được?”
Trương Trì cười khổ, nói vậy cũng khác gì không nói, đúng như hắn đã đoán trước.
Ông Phàn không phát hiện vẻ mặt hắn thay đổi, nỗi bi thương dường như khiến ông Phàn biến thành một người lải nhải: “Nhưng còn cậu, người trong ngành, người ngoài ngành, lưu manh, côn đồ, bây giờ tất cả mọi người đều biết danh tiếng của cậu, gọi cậu là ‘họa sĩ vẽ chân dung tội phạm’, nói cậu là tử địch, là thiên địch của bọn chúng. Vốn tôi còn lo lắng cho tên nhóc nhà cậu, ai ngờ sư phụ cậu lại xảy ra chuyện”.
Trương Trì cau mày hỏi: “Vậy sao? Rốt cuộc chú đã nghe phong thanh được chuyện gì?”