Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 903 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
một vụ nổ bom

Vấn đề nằm ở chỗ “người dân” này từ đầu đến cuối vẫn không hề lộ diện mà lại sử dụng một điện thoại công cộng ở vị trí không có camera để báo cảnh sát, trên ống nghe điện thoại không có bất cứ dấu vân tay nào. “Người dân” nào lại có thể cẩn thận đến mức khiến Cố chí Xương và Tiểu Ngô không chút nghi ngờ bước lên con đường không còn có thể quay về trong một ngày trực bình thường như thế này chứ?

☆ ☆ ☆

Trương Trì vừa tới sân bay, đứng từ xa đã nhìn thấy Cố Thế. Cô đang nhìn trước ngó sau đợi hắn, ngay cả vậy, thoạt nhìn trông vẫn rất bình tĩnh. Cô mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu xám, quấn một chiếc khăn quàng màu anh đào, dáng người thon cao và khuôn mặt xinh xắn nổi bật giữa dòng người.

“Anh đến rồi à?” Nhìn thấy Trương Trì đi tới trước mặt mình, cô lại ra vẻ bình thản chào hỏi, nhưng trên mặt không giấu nổi nụ cười.

“Chuyện đã hứa với em, anh phải cố gắng làm xong chứ. Em đói chưa? Chúng ta đi ăn lót dạ cái đã”. Trương Trì vừa nói vừa tiện tay cầm ba lô giúp cô, vuốt tóc cô đầy cưng chiều, mạnh mẽ nắm tay cô đi về phía chuỗi tiệm ăn.

Cố Thế không phản kháng, cũng không nói gì. Trương Trì tò mò quay đầu lại nhìn, cô chỉ cúi đầu, mặt đỏ bừng ngoan ngoãn đi theo hắn.

Không ngờ một cô gái lạnh lùng mạnh mẽ khi thích một người lại trở nên yếu đuối dịu dàng như vậy. Hắn buông tay ra, dùng một tay ôm thân hình mảnh dẻ của cô vào lòng, đứng lại nhìn vào mắt cô hỏi: “Không yên tâm về sư phụ hay là muốn sớm nhìn thấy anh đây?”

Cô bị câu hỏi của hắn làm cho xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên: “Anh đoán xem”.

“Anh đoán là cả hai”. Trương Trì hài lòng ôm eo cô bước đi: “Đâu phải mỗi em, anh cũng đã quen mỗi ngày đều gặp sư phụ, mỗi lần đi công tác, ngoài nhớ em ra, anh còn thật sự rất nhớ ông ấy”.

Cố Thế cười dịu dàng, ngẩng đầu lên: “Bố em rất giàu tình thương, quả thực ông coi anh như con trai ruột vậy”.

“Không phải sao, con rể vốn chính là một nửa con trai mà”. Vẻ mặt Trương Trì sáng ngời.

Cố Thế nghẹn lời, khẽ vỗ hắn: “Biết là anh khéo nói rồi. Nói ít thôi. Mau ăn đi còn lên máy bay”.

Trương Trì để cô ngồi xuống, đi gọi cà phê, salad và sandwich, bưng khay đồ ăn của cô ra bàn, suất của hắn thì cho vào trong túi giấy. Hắn chỉ uống cà phê, ngồi nhìn cô ăn.

Cố Thế thắc mắc ngẩng đầu lên hỏi; “Anh làm gì thế? Sao anh không ăn?”

“Anh không đói, nhìn em ăn là anh thấy vui rồi”.

“Hay là nhìn em tới ăn không nổi luôn rồi?” Cố Thế cũng trêu đùa.

“Đâu có, cái này gọi là ‘ngắm người đẹp cũng no’ đấy, anh nhìn em chẳng khác nào được ăn một bữa thịnh soạn”. Trương Trì ngồi sang bên cạnh cô, mỉm cười giải thích.

Hai người thân mật vừa cười vừa nói, ăn xong liền đi tới cửa lên máy bay xếp hàng. Đám người tấp nập đi về phía trước, Trương Trì bảo vệ sau lưng Cố Thế để cô không bị người nào chạm vào. Đột nhiên hắn gọi Cố Thế rồi đưa chứng minh thư cho cô: “Em cầm giúp anh, hình như điện thoại của anh có tin nhắn”.

Cố Thế không quan tâm, nói: “Để lát nữa xuống máy bay trả lời sau. Lúc này nếu có chuyện gì quan trọng thì đã gọi điện thoại luôn rồi”.

Trương Trì nhìn số điện thoại, không phải là số quen, bèn tắt máy, tiếp tục kéo vali cùng đám người di chuyển về phía trước.

Có lẽ rất nhiều năm sau, mỗi khi Trương Trì nhớ lại chuyện này đều sẽ lắc đầu chán nản. Hạnh phúc phía trước vừa lóe lên một tia sáng qua cửa sổ khoang máy bay, một tầng mây dày lại nhanh chóng kéo đến che kín tất cả mọi hy vọng trên hành trình tưởng như đã nắm chắc, cho dù chỉ là một hy vọng xa vời.

Có lúc hắn thậm chí còn nghĩ, nếu như hết thảy đều chưa từng xảy ra, có phải cả hắn và Cố Thế đều sẽ có một tương lai không đau khổ đến vậy?

Vừa xuống máy bay, điện thoại của hai người gần như đồng thời vang lên. Vừa mới bật máy, tin nhắn WeChat đã ùn ùn tràn đến, ngay sau đó là chuông điện thoại. Hai người kinh ngạc nhìn nhau một cái, lần lượt nghe máy, ánh mắt vẫn dừng lại trên băng chuyền hành lý.

“Cố Thế, em mau về đi, sếp Cố xảy ra chuyện rồi”.

Cả người cô đột nhiên co lại, như một con mèo sợ hãi cong lưng lên: “Bố em làm sao? Đã xảy ra chuyện gì? Anh nói rõ một chút được không?”.

“Sếp Cố xảy ra chuyện khi đang trực ban, bây giờ đang ở trong bệnh viện, tình hình cụ thể anh cũng không nói rõ được. Em về nhanh lên”. Trần Đình nói năng có chút lộn xộn.

Cố Thế muốn hỏi gã rằng đang trực thì có thể xảy ra chuyện gì được? Tai nạn giao thông? Tranh chấp đánh lộn? Nhưng không làm sao nói nên lời, càng không thể nào hiểu được tình hình đang diễn ra.

Trương Trì nghe xong một cuộc điện thoại ngắn gọn, lúc này đang chăm chú nhìn bóng lưng cô.

Điện thoại của hắn là đội trưởng Lưu gọi tới: “Tình hình không được lạc quan, cậu về cùng Cố Thế, cố gắng động viên tinh thần cô ấy”.

Giọng đội trưởng Lưu vô cùng nặng nề, Trương Trì muốn bảo Cố Thế hít sâu, thả lỏng tinh thần bởi chính hắn cũng đang làm vậy. Cả người Cố Thế bắt đầu run lên không ngừng, hắn biết rõ không phải là vì lạnh.

Cố Thế đưa điện thoại ra xa một chút, cố gắng nói to để ngăn chặn âm thanh bối rối của Trần Đình. Sau khi xác nhận mọi người trong đội hình sự đều đang trên đường đến bệnh viện, Cố Thế phải bám vào vai Trương Trì mới không bị ngã xuống. Thậm chí Trương Trì còn chưa kịp hỏi gì, cô đã lấy được hành lý trên băng chuyền.

☆ ☆ ☆

Trương Trì đưa thẻ ngành ra, một nhân viên y tế nhiệt tình dẫn họ đến thẳng cửa phòng mổ. sắc mặt Cố Thế đã đỡ hơn một chút, Trần Đình từ đầu bên kia hành lang bước nhanh tới: “Hai người tới đây làm gì? Tiểu Ngô vừa mới vào phòng mổ, còn phải đợi rất lâu nữa, ở đây có anh là đủ rồi”.

Trương Trì nhớ lại, Tiểu Ngô và sư phụ là cùng một ca trực. Hắn lại kéo tay áo Cố Thế đi tìm một y tá, y tá lặng lẽ nhanh chóng dẫn đường cho họ.

Trương Trì rõ ràng cảm thấy tay Cố Thế càng kéo càng nặng. Lúc tới gần cửa phòng, cô không cầm được nước mắt liền dừng bước. Hắn lẳng lặng chờ cô, dừng lại trước cửa phòng bệnh gần một phút, Cố Thế hít một hơi thật sâu, vội vã đi vào.

Phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức bầu không khí có chút kì lạ, bên trong chỉ có một giường của Cố Chí Xương, phía gần cửa kéo rèm, trước hết chỉ nhìn thấy một chân ông không còn được hồng hào.

Trần Đình đi cùng họ một đoạn, nói với họ lúc vụ nổ xảy ra thì Tiểu Ngô đang gọi cho nguời báo tin để tìm hiểu tình hình, còn Cố Chí Xương đang chuẩn bị xuống xe. Một tiếng nổ bổng chốc chôn vùi hai người trong một đám mây hình nấm. Còn nguyên nhân của vụ nổ và người nào đã chém Tiểu Ngô bị thương trong lúc khói bụi chưa tan hết bây giờ vẫn còn đang điều tra.

“Đang điều tra”, đây là một cụm từ được sử dụng rất nhiều trong công việc của họ, nó thường mang theo những tuyệt vọng. Người ngoài nghe chỉ thấy là những từ ngữ ngoại giao bình thường, nhưng đối với cảnh sát lại thật sự là những vũng bùn, cho dù sẵn sàng lăn lộn trong đó để tìm manh mối, nhưng phần lớn chỉ thấy toàn là bị động và bế tắc.

Trương Trì cố gắng gạt ba chữ không ngừng quanh quẩn trong đầu này ra, tiếp tục đi vào trong. Tất cả đều như một pha quay chậm, thời gian dường như ngừng lại, bước chân của Cố Thế càng ngày càng nhanh, đi lên phía trước hắn, đột nhiên dừng lại. Hắn nhìn thấy trên giường có người trùm một tấm ga màu trắng.

Vị trí ngực sư phụ có một vết máu lớn, trên giá bên cạnh treo mấy chai truyền dịch, máy thở đang chạy, xung quanh không hề có nhân viên y tế.

Có lẽ tình hình đã ổn định, Cố Thế dường như khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô bước lên phía trước, vỗ vỗ người ông: “Bố, bây giờ chúng ta đã đến bệnh viện, an toàn rồi”.

Không có ai trả lời. Cố Thế chợt nhận ra cảm giác trên tay rất lạ. Cô kinh ngạc ghé vào, nhẹ nhàng vén tấm vái phủ trên người ông lên.

Mắt ông hơi mở ra, khuôn mặt tái nhợt dị thường, trong lỗ mũi còn có cả máu đông.

Cố Thế không dám tin vào mắt mình liền chạm vào tay ông, lạnh như băng, không có độ ấm. Lúc này Trương Trì thấy màn hình bên cạnh đã tắt, ống thở buông xuống bên giường, mũi kim từ chai dịch truyền đung đưa bên dưới.

Thì ra sư phụ đã đi rồi!

Cố Thế ngồi đờ đẫn bên giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm khuôn mặt chưa từng xa lạ đến thế, cuối cùng cô bật khóc nức nở trong bất lực. Trương Trì cảm thấy trước mắt tối sầm, hai chân nhũn ra, hắn lập tức quỳ xuống bên giường.

Cả hành lang, trong thế giới của Cố Thế chỉ có tiếng khóc của cô và tiếng nức nở nghẹn ngào kìm nén của Trương Trì. Có một thoáng thậm chí cô đã nghĩ, nếu người nằm trong phòng mổ không phải Tiểu Ngô mà là Cố Chí Xương thì thật tốt biết mấy.

Trong tiếng khóc đứt quãng của Cố Thế, Trương Trì không ngừng lẩm bẩm nói chuyện với sư phụ. Chỉ có Trương Trì biết mình không cầm được nước mắt nói với Cố Chí Xương đã đi xa những gì. Hắn đưa ra ba lời hứa muộn màng với người sư phụ quá cố.

Hắn trịnh trọng bái Cố Chí Xương làm thầy, đến tận lúc đầu gối đau đớn. Hắn hứa sẽ chăm sóc tốt cho Cố Thế, thành khẩn, chân thành như hứa với bố vợ tương lai. Cuối cùng hắn thầm hạ quyết tâm, vì sư phụ hắn nhất định phải bắt được hung thủ, mức độ nghiêm trọng của vụ án này không chỉ là tấn công cảnh sát, không chỉ khiến người hắn yêu thương đau khổ tột cùng, mà còn khiến một cảnh sát già sắp về hưu vĩnh viễn không có cơ hội hưởng thụ an nhàn, đây vốn là điều sư phụ đã phấn đấu cả đời để làm cho người khác, bây giờ lại trở thành sự sỉ nhục và nhạo báng với ông.

Những lời hứa này nói ra rồi lại theo dòng nước mắt rơi xuống từ từ khắc sâu vào trong tâm trí hắn. Trương Trì cảm thấy nếu như không nói rõ ra những điều ngày thường không có cơ hội nói này, có lẽ con người biết nói chuyện cũng không còn giá trị gì nữa, bộ cảnh phục trên người cũng không còn bất cứ ý nghĩa nào nữa.

Cố Thế lại giống như hồ dán, mềm nhũn dính trước giường cha. Cô không còn nhớ rõ hai cánh tay khỏe mạnh của hắn đỡ cô rời khỏi thi thể sắp được cô ủ ấm của cha cô từ lúc nào.

Cố Thế vô thức ngã gục trong lòng hắn, nắm chặt cánh tay hắn như người rơi xuống biển đang cố gắng với lấy mảnh gỗ gần đó nhất...

☆ ☆ ☆

Báo cáo của pháp y cho biết, khi xảy ra vụ nổ, Tiểu Ngô cách điểm phát nổ tương đối xa, cho nên không hề có vết thương chí mạng. Nhưng buổi chiều cùng ngày, Tiểu Ngô cũng ngừng thở vì mất máu quá nhiều. Cách tấm kính, Trương Trì nhìn thấy khuôn mặt người chiến hữu mấy ngày trước còn vui vẻ chuyện trò với hắn trong phòng uống nước.

Lúc này hắn đờ đẫn ngồi trong góc phòng thẩm vấn, tưởng như thờ ơ lạnh nhạt, nhưng tay lại nhanh chóng ghi chép gì đó.

Trương Trì vốn nên tham gia ban lễ tang của Cố Chí Xương, nhưng hắn kiên quyết yêu cầu tham dự phá án. Đội trưởng Lưu vốn dĩ đã lên kế hoạch phân công nhân lực khi nghe vậy sắc mặt hơi tái nhưng cuối cùng vẫn ngầm đồng ý. Trong mắt ông, Trương Trì luôn khôi ngô sáng sủa, thậm chí có chút thanh tú, lúc này lại thấy rõ nét tàn nhẫn lóe lên trong mắt hắn, giống như sương mù giăng kín vừa thấy mặt trời lại lập tức tiêu tan. Cuối cùng ông đã hiểu vì sao Cố Chí Xương lại nhìn trúng người học trò này, Trương Trì vốn không phải chỉ là một họa sĩ thư sinh không có sự mạnh mẽ của cảnh sát như ông đã nghĩ.

Vụ tấn công cảnh sát nghiêm trọng phá vỡ kỉ lục gần ba mươi năm của thành phố A. Chuyện rất bất ngờ, mới đầu từ trên xuống dưới đều trở tay không kịp, nhân viên trực điện thoại phải hỏi đi hỏi lại mấy lần mới tin đây không phải một cuộc điện thoại hỏa mù của dân chúng.

Phương án ứng phó khẩn cấp lập tức được khởi động, vì thế công việc điều tra không bị hỗn loạn. Chi cục trưởng đích thân thành lập ban chuyên án theo lệnh của Cục cảnh sát thành phố, lập tức điều các chuyên gia dày dạn kinh nghiệm tới hỗ trợ.

Trong khi đó đội trưởng Lưu là người đứng đầu đơn vị xảy ra chuyện lại có chút cô độc. Trong tay vốn không có nhiều người, lại đánh mất hai trợ thủ đắc lực, một nửa số còn lại phải lo hậu sự cho Cố Chí Xương và Tiểu Ngô, sự gia nhập của Trương Trì vì thế trở nên rất có ý nghĩa.

Điều tra lại ngọn nguồn, hôm đó Cố Chí Xương và Tiểu Ngô ra ngoài không phải là tuần tra thông thường mà là đi xử lý một tình huống do trung tâm chỉ huy chuyển tới. Người báo án nói một tài xế taxi bị cướp trên đường Bắc Dương, số tiền kiếm được hôm đó đều bị cướp hết, ngoài ra còn mất rất nhiều máu, nguy hiểm đến tính mạng.

Đường Bắc Dương, Cố Chí Xương cố gắng suy nghĩ nhưng không có ấn tượng gì với cái tên này. Chuyện này rất hiếm khi xảy ra, ông là tấm bản đồ sống ở khu vực của mình, điều này cho thấy con đường đó rất ít được nhắc đến. Sau đấy tra lại thông tin mới biết đó là một con đường nhỏ tạm thời được mở khi đường lớn đang tu sửa, tên đường cũng chỉ là tạm thời. May mà “người dân báo án đã mô tả cặn kẽ đường đi từ Cục cảnh sát tới đó”, nếu không cũng chẳng thể nào tìm được.

Con đường này vắng vẻ đến mức sau vụ nổ làm chiếc xe cảnh sát tan xác, nghi phạm vẫn còn có thời gian đi tới tìm người còn sống chém mấy nhát, vết thương trên người Tiểu Ngô tuy không phải một dao đoạt mạng nhưng nhát nào cũng rất sâu, máu thịt lẫn lộn. Tiếng khóc như xé rách tim gan của mẹ Tiểu Ngô, cũng khiến mọi người không khỏi nghĩ đến vết thương vô cùng thê thảm trên người cậu ấy, nó thể hiện cho khuôn mặt dữ tợn của hung thủ, ngang nhiên thách thức bọn họ.

Vấn đề nằm ở chỗ “người dân” này từ đầu đến cuối vẫn không hề lộ diện mà lại sử dụng một điện thoại công cộng ở vị trí không có camera để báo cảnh sát, trên ống nghe điện thoại không có bất cứ dấu vân tay nào. “Người dân” nào lại có thể cẩn thận đến mức khiến Cố Chí Xương và Tiểu Ngô không chút nghi ngờ bước lên con đường không còn có thể quay về trong một ngày trực bình thường như thế này chứ?

Rốt cuộc hung thủ là kẻ nào? Mục tiêu của hắn là ai? Câu hỏi mà Trương Trì đã tự hỏi vô số lần này, cũng làm khó tất cả mọi người trong ban chuyên án.

Ban chuyên án lần lượt phái ba nhóm chuyên gia đến hiện trường, nhưng vẫn không thu được manh mối gì ngoài chướng ngại vật cản đường đơn sơ hung thủ cố ý tạo ra là mấy tảng đá lớn. Nghe thấy tin tức này, Trương Trì suýt nữa không nhịn được đi thẳng tới trung tâm vụ nổ.

Buổi chiều cùng ngày, khi một nhóm cảnh sát một lần nữa đi tới hiện trường, cuối cùng Trương Trì cũng nhìn thấy địa điểm hoang vu đầy rẫy thương tâm này. Điểm phát nổ nằm giữa bánh sau bên trái và bộ li hợp của chiếc xe cảnh sát, thuốc nổ có uy lực rất lớn, chiếc xe cảnh sát bị hất tung đi gần tám mét, bằng một nửa khoảng cách Cố Chí Xương văng ra, vì vậy một mảnh vỡ đã cắm vào bắp đùi của ông, ngay lập tức cắt đứt động mạch.

Trương Trì không biết tại sao hôm đó hắn cứ ngây ngốc đờ đẫn ở đó, muốn khóc mà không thể khóc được.

Trước khi tan sở, lúc đi qua cửa phòng làm việc của Cố Chí Xương hắn theo thói quen vẫn còn định vào đó tán dóc với sư phụ vài câu, mới đây thôi hắn mỗi ngày vẫn làm như thế, không có hẹn trước, chỉ có ngầm hiểu, hai người dường như luôn có đề tài không bao giờ nói hết được. Có mấy lần đội trưởng Lưu vào trao đổi công việc với Cố Chí Xương, nhìn thấy hai người vui vẻ thoải mái, lại nghĩ đến đứa con trai mình đang ở độ tuổi nổi loạn, luôn xa lánh hai vợ chồng ông, lại ngưỡng mộ nói: “Học trò này xem ra rất hợp với anh, còn thân thiết hơn cả con ruột nữa”.

Lần trò chuyện cuối cùng mà Trương Trì còn nhớ là khung cảnh huyên náo trong nhà ăn trước khi hắn lên đường. Buổi trưa hôm đó, một nhóm cảnh sát mới ra trường tới báo danh. Từng tốp cảnh sát trẻ đi vào, mang vẻ mặt vừa tò mò vừa tràn đầy hy vọng đến, cả không gian lập tức trở nên trẻ trung hơn nhiều.

Cố Chí Xương chỉ cảm khái một câu: “Bao giờ nhóm tiếp theo tới cũng là lúc tôi nên đi rồi, cuối cùng cũng nên cởi bộ quần áo này ra rồi”.

Sư phụ vừa nói vừa cười tủm tỉm, khi đó Trương Trì cũng không thể nhận thức được những thương cảm trong đó, chỉ vui đùa nói: “Sư phụ mà đi thì không còn ai che chở cho học trò nữa sao?”

“Một năm sau mà cậu còn cần che chở thì có nghĩa người làm sư phụ như tôi quá thất bại rồi”. Ông vừa nói vừa gắp một cái chân vịt om tương bỏ vào bát Trương Trì: “Các cậu trẻ tuổi, hấp thụ rất nhanh, ăn nhiều một chút đi”.

Hôm đó họ chỉ nói những chuyện lặt vặt bình thường, chỉ nói vài câu về quan điểm cá nhân với vụ án. Cố Chí Xương chính là thế, luôn có thể tận dụng mọi lúc để dẫn dắt hắn suy nghĩ, sau đó lại dùng giọng điệu thảo luận để chia sẻ những kinh nghiệm của mình.

Đối với những vụ án tưởng như có thể nhanh chóng phá án mà lại rơi vào ngõ cụt, Cố Chí Xương dường như luôn luôn có thể bình thản nhìn nhận: “Đi càng nhiều đường vòng, loại trừ càng nhiều nghi phạm, cậu cũng cách chân tướng càng gần. Không bao giờ được tự ám thị tâm lý là không thể phá được”.

“Vậy nếu đó thật sự trở thành án chết thì sao?”

“Chỉ có án chết bị từ bỏ điều tra, chứ không có án chết nào không thể phá được. Cậu phải nhớ kĩ, theo luật hình sự nước ta, một khi đã lập án, chúng ta có quyền truy tố nghi phạm không thời hạn”.

Trương Trì nhìn vẻ mặt Cố Chí Xương khi nói câu này, thật sự cảm thấy ông còn cách thời gian “về hưu” một khoảng rất xa, phía sau ánh mắt già nua của ông vẫn còn thần thái giống hệt những người trẻ tuổi. Hắn thật sự hy vọng mình đến tuổi này cũng có thể giữ được tinh thần như vậy, mặc dù hắn hiểu sự lạc quan này chỉ là tự động viên mình, dù sao trong công tác thực tế, do điều kiện nhân lực, môi trường, mức độ khó dễ của vụ án, một vụ án trở nên bế tắc là hiện thực không ai muốn thấy, nhưng lại không cách nào tránh được.

Đã hết giờ làm việc, Trương Trì vẫn ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, vị trí của Tiểu Ngô cũng trống không. Ban chuyên án coi trọng vụ án này hơn bao giờ hết, trong thời gian ngắn đã phái ba nhóm chuyên gia gồm chuyên gia khoa học kĩ thuật hình sự của Bộ Công an, kĩ thuật viên hàng đầu của phòng giám định pháp chứng thuộc Cục cảnh sát thành phố, kĩ thuật viên phòng kĩ thuật Chi cục đến khám nghiệm hiện trường, thu thập mẫu vật, ngoài mấy dấu chân lẫn lộn, một chiếc găng tay cách điện cũ nát, những vật chứng có giá trị có thể chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Trương Trì gần như không cần hỏi, chỉ nhìn sắc mặt trưởng ban chuyên án cũng có thể biết được tiến độ của vụ án. Bây giờ điều hắn lo lắng là vụ án này có trở thành án chết hay không. Vụ án này là ngẫu nhiên lựa chọn xe cảnh sát rồi kích nổ hay là gây án có chủ đích nhằm vào cảnh sát?

Bình thường Cố Chí Xương mặc dù không hay nói chuyện, nhưng nói đến nghiệp vụ lại luôn thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng phổ cập cho Trương Trì không ít kiến thức về công việc của trinh sát hình sự: “Công tác cơ bản phải chắc, phải sẵn sàng bỏ công bỏ sức, có thể lúc đầu không có manh mối gì, nhưng mài dao không lỡ việc đốn củi, cậu vĩnh viễn không thể biết manh mối mà cậu cần để khoanh vùng nghi phạm sẽ xuất hiện ở đâu trong quá trình thực hiện những công tác cơ bản này”.

Bây giờ đã cách thời điểm xảy ra vụ nổ hai mươi bảy tiếng, đoạn đường xảy ra vụ án mặc dù đã không còn bị cách li nhưng do nơi này vắng vẻ nên gần như hiện trường vẫn được bảo vệ toàn diện. Trương Trì quyết định tự mình đến đó xem xét, đội trưởng Lưu thấy Trương Trì đi qua cửa phòng như cái xác không hồn, trong lòng không yên tâm liền nhanh chóng đuổi theo.

Khi biết hắn muốn đến hiện trường, mặc dù biết không ngăn được hắn nhưng đội trưởng Lưu cũng không đành lòng nhìn hắn ôm kì vọng quá lớn: “Chỗ đó đã được ba nhóm chuyên gia và các điều tra viên đào ba tấc đất rồi, ngay cả một tờ giấy ăn đã dùng, một đầu lọc thuốc lá bị giẫm nát hay mấy viên pin vứt đi, họ cũng không hề bỏ qua. Cậu nên về nhà nghỉ sớm một chút, làm việc theo định huớng của ban chuyên án sẽ tốt hơn”.

Trương Trì hai mắt đỏ hoe, đờ đẫn gật đầu.

Đội trưởng Lưu chưa bao giờ thấy hắn hồn xiêu phách lạc như vậy, an ủi: “Nếu sư phụ cậu vẫn còn, ông ấy tuyệt đối không muốn nhìn thấy cậu như thế này”.

Nghĩ đến người chiến hữu già, trong lòng ông đau xót sống mũi cay cay: “Sư phụ cậu chắc chưa nói với cậu, tôi nghĩ có lẽ lão Cố hy vọng cậu có thể thay ông ấy chăm sóc Cố Thế. Tiểu Trương, cậu phải kiên cường, không được để sư phụ cậu nhìn lầm người”.

Ánh mắt Trương Trì chậm rãi dừng lại trên mặt đội trưởng Lưu, dường như đang xác nhận nguồn âm thanh từ đâu tới không phải là nội dung lời nói. Vài giây sau, hắn như bừng tỉnh cơn mơ, kiên định gật đầu: “Đội trưởng Lưu, những gì sếp nói tôi đều hiểu, tôi sẽ không làm sư phụ thất vọng”.

Đội trưởng Lưu không biết là Trương Trì tuy không có chuyên ngành khám nghiệm hiện trường, nhưng mưa dầm thấm lâu, hắn vẫn có mục tiêu rõ ràng. Giống như Cố Chí Xương dạy bảo, trước khi xuất phát hắn đã tập trung nghiên cứu nguyên lý và linh kiện của vài loại thiết bị kích nổ, Kết hợp với ảnh chụp hiện trường và thành phần thuốc nổ xét nghiệm được, loại trừ viên pin hỏng tìm được lúc trước, xác định được mục tiêu tìm kiếm mới.

Dù hắn không thể biết được thứ đó có tồn tại hay không.

Con đường này gần ngoại ô, là loại đường nối giữa thành thị và nông thôn điển hình. Một bên là mấy hàng quán bỏ hoang nằm sát lề đường, có nhà cửa sổ đóng chặt, có nhà thậm chí cửa kính đều đã vỡ hết, khóa cửa đóng đầy gỉ sắt, trên tường dù có khung đỡ điều hòa làm điểm tựa, có thể leo lên nóc nhà để ẩn nấp nhưng lại không hề có gì che chắn, mục tiêu lộ rõ, tuyệt đối không phải một điểm gây án lý tưởng.

Còn bên kia đường là cánh đồng hoang tầm nhìn rộng rãi, cỏ dại cao ngang người, nếu nghi phạm muốn ẩn nấp ở khoảng cách gần e rằng chỉ có lựa chọn này, trừ khi hắn trốn trong xe, đối diện với nguy cơ dễ dàng bị truy ra theo biển số xe.

Trương Trì ước lượng phạm vi cực hạn từ trung tâm vụ nổ tới xung quanh dựa theo khoảng cách xa nhất của các thiết bị điều khiển từ xa trên thị trường hoặc tự chế hiện nay.

Trời gần tối, Trương Trì cũng không để ý tới nước bùn và các loại bò sát trong bãi cỏ dưới chân, đeo bao tay vào, im lặng tìm kiếm từng tấc một. Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng chó hoang sủa xa xa và tiếng hòa tấu của côn trùng bên tai.

Đèn đường đồng loạt sáng lên, Trương Trì tắt đèn pin trên điện thoại, trước mắt vẫn rất mờ ảo, hắn vừa cởi bao tay chuẩn bị lấy điện thoại ra một lần nữa, một chùm sáng từ đỉnh đầu hắn chiếu thẳng xuống.

Hắn nhìn thấy bóng của một người đàn ông kéo dài trên mặt đường.

« Lùi
Tiến »