Toàn thân Trương Trì co rúm lại, nhanh chóng mở mắt ra. Hắn lau mồ hôi trên trán, ngồi dậy dựa vào đầu giường trầm ngâm suy nghĩ một lác. Bây giờ còn chưa đến mười một giờ đêm, lúc trước hắn từ phòng thí nghiệm về đã hai bữa không ăn, gần như vừa chạm vào gối đã ngủ, còn mơ giấc mơ kì quái mà chân thật này.
☆ ☆ ☆
Trên đường băng với những hàng đèn dẫn đường sáng rực, những chiếc máy bay chậm rãi cất hạ cánh theo thứ tự. Trương Trì với Cố Thế ngồi cạnh nhau, mỗi người tay cầm một cốc cà phê ngồi trong sảnh chờ bên ngoài cửa lên máy bay. Hai người thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa kính, trong sân bay đèn đuốc sáng choang, ngoài sân bay đèn màu rực rỡ, đây là thời gian nhàn hạ hiếm thấy giữa những bộn bề công việc.
Trương Trì rất hưởng thụ cảm giác phỏng đoán đáp án trong chờ đợi. Bây giờ hắn vẫn thấp thỏm trước những vụ án phức tạp, nhưng không còn sự sợ hãi đối với chuyện chưa biết như những ngày đầu. Công việc của mình không khác gì điều khiển máy bay, bất kể là kiểu máy bay nào, có bao nhiêu hành khách, mục tiêu cuối cùng đều là dựa theo lộ tuyến đã định, đi tới đích một cách an toàn.
Họ đều không gửi hành lý, Trương Trì không ngờ Cố Thế cũng giống như hắn, chỉ mang một chiếc vali nhỏ gọn để đựng hành lý cho chuyến công tác chưa biết kéo dài bao nhiêu ngày, quả thật là một cô gái vô cùng giản dị. Điện thoại của cô hết pin, muốn tìm cục sạc trong vali nên nhờ Trương Trì cầm cốc cà phê giúp.
Chiếc vali vỏ cứng của cô không phải màu hồng, cũng không có hình dán sặc sỡ mà là màu xám đen với hoa văn cánh chim, phong cách trung tính cấm dục điển hình. Đồ đạc trong vali cũng được phân loại vào các túi, sắp xếp ngay ngắn.
Nhưng Cố Thế lục tìm một hồi, chiếc vali không đóng lại được nữa. Cô kéo khóa tăng dung tích ra, dùng sức đậy lại nhưng vẫn không vừa.
“Để anh thử xem”. Trương Trì đưa cốc cà phê cho cô. Cố Thế nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, chỉ còn cách để hắn thử xem sao.
Trương Trì kéo tay áo lên, ngồi xuống xoay chiếc vali quay lưng ra hành lang, mở một tờ báo trải xuống bên cạnh, bắt đầu lấy từng thứ trong vali ra.
Cố Thế kinh hãi đứng dậy định ngăn cản: “Anh làm cái gì thế?”
Trương Trì quay lại, vẻ mặt bình thản: “Yên tâm, anh sẽ không làm hỏng đồ của em đâu. Không bỏ ra thì sắp xếp thế nào được? Sắp xếp cũng phải có kĩ thuật, em xem anh làm lại từ đầu đây này”.
Hắn thành thạo phân loại đồ đạc dựa theo mức độ dễ vỡ và thể tích lớn nhỏ, lần lượt đặt vào vali. Sau đó mặc cho sự phản đối mãnh liệt của Cố Thế, hắn cuộn một số trang phục như áo khoác thành dạng ống, tận dụng các khe hở để nhét vào. Không đến hai phút sau, đồ đạc đã gọn gàng trật tự, chiếc vali dễ dàng đóng lại.
“Yên tâm đi, đến lúc em mặc, quần áo không hề nhăn chút nào đâu”.
“Là ai dạy anh mấy việc này thế?”
“Em nghĩ là anh không nên làm mấy việc lặt vặt này à?”
Cố Thế chậm rãi uống cà phê, lông mi chớp chớp: “Tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của em”.
“Một mình quen rồi, đi đâu cũng tự mình sắp xếp. Có điều xem ra bây giờ kĩ năng này đã có đất dụng võ, sau này có thể giúp em được”.
Cố Thế mỉm cười, Trương Trì nhìn vẻ hài lòng sung sướng của cô, chợt nói: “Thực ra vừa rồi anh quên chưa cất một thứ vào”.
“Có quên gì đâu, em thấy anh cất vào hết rồi mà”.
Trương Trì lấy từ trong vali của hắn ra một chiếc túi bảo vệ môi trường, cô cầm lấy mở ra xem: Hai thanh sô cô la đen bảy mươi phần trăm cacao, một cặp kính bơi chống hấp hơi nước hoàn toàn mới, một chiếc điện thoại di động và một bình xịt tự vệ. Cố Thế không nhịn được mỉm cười: “Anh cảm thấy một người có đai đen karate lại cần thứ này à?”
Trương Trì lại cất bình xịt và điện thoại di động vào túi, sau đó nhét chiếc túi này vào ba lô của cô: “Điện thoại đã lắp SIM, số điện thoại khẩn cấp lưu trong đó chính là số của anh”.
Mặt Cố Thế dần đỏ lên, ngoài miệng lại vẫn kiên quyết: “Chúng ta quả thực đã tiếp xúc với không ít mặt tối của xã hội, nhưng không có nghĩa khắp nơi đều có người xấu”.
“Anh mặc kệ, không có anh bên cạnh, chỉ có như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho em”.
Trương Trì không nói với cô là hắn chỉ làm những việc nhỏ nhặt này cho người phụ nữ của mình, tiết kiệm công sức nghĩ lời ngon tiếng ngọt, dành thời gian suy nghĩ cho đối phương từ những chuyện nhỏ nhất.
May mà cô nàng lạnh lùng trước kia đã biến mất, thay vào đó là nữ cảnh sát xinh đẹp kề vai chiến đấu trước mặt. Nhìn nụ cười vừa ngượng ngùng vừa cảm động của Cố Thế, hồi tưởng trước khi tập hợp mình còn chưa kịp ăn cơm tối đã chạy đến siêu thị bán hàng nhập khẩu và cửa hàng điện thoại di động, hắn bỗng thấy những chuyện tốn công tốn sức này thì ra lại ngọt ngào đến thế.
Lúc lên máy bay đã là mười rưỡi đêm. Cố Thế vừa lên máy bay đã lấy chăn mỏng và đệm dựa trong balô ra rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, Ngủ được một lát, cô đột nhiên giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra đã nhìn Trương Trì, một tay hắn đang cầm góc chăn giúp cô, tay kia đang đan vào một tay của cô.
Thấy Cố Thế ngẩn ra mà không giãy giụa, Trương Trì nhét góc chăn vào sau vai cô, rất tự nhiên kéo cô dựa đầu vào vai hắn, nói nhỏ trên đỉnh đầu cô: “Cứ yên tâm ngủ tiếp đì, đến nơi anh sẽ gọi em”.
Cố Thế quẫn bách, chỉ có thể nhắm mắt lại nhưng không ngủ được nữa. Trong lúc mơ màng, khuôn mặt ấm áp của hắn dường như dựa vào đỉnh đầu cô, có lẽ trong mắt người ngoài, họ chính là một cặp tình nhân bình thường. Chỉ có cô biết Trương Trì phải mất bao lâu mới đợi được đến lúc tiếp xúc thân mật như hôm nay, đến lúc cô không còn sợ hãi những đụng chạm thân thể này nữa.
Tất cả vừa ấm áp vừa an toàn, đây chính là hình ảnh cô đã chờ mong nhưng lại chưa từng dám tưởng tượng. Chỉ mới nửa năm trước, cô chưa bao giờ nghĩ rằng người đó lại là gã đeo hoa tai mà mình từng khinh bỉ.
☆ ☆ ☆
Chiếc xe khách đường dài chạy trong đêm đen, xung quanh đều là tiếng ngáy. Trương Trì dựa vào cửa kính xe, không hề buồn ngủ. Cảnh sắc ngoài cửa sổ hoang vu lạ lẫm, chiếc xe lao vào bóng tối dày đặc như chạy về phía địa ngục, cả khoang xe như miếng bọt biển thấm đẫm mực, bị nhét vào sự đìu hiu của thị trấn nhỏ ngoại thành.
Nỗi cô độc này không hề tràn đến xung quanh Trương Trì, hắn mở điện thoại di động, không ngừng xem những bức ảnh và video vừa mới quay chụp, sắc mặt Cố Thế bình thản yên tâm, thậm chí còn mang một nét cười ngọt ngào ẩn hiện, cảnh này đủ để cho toàn thân hắn tràn ngập sức mạnh trong mấy ngày kế tiếp.
Hắn đã nộp một “bài thi” hài lòng, cô cũng vui vẻ tiếp nhận hắn, nhưng mọi chuyện lại đơn giản như vậy sao?
Trương Trì hiểu chuyện này cũng giống như tra án, chân tướng không bao giờ dừng lại ở đáp án đầu tiên, nó thường ẩn mình trong những góc khuất, để mọi người phải đau khổ tìm kiếm. Hắn không biết có phải theo đúng mong muốn của mình hay không, nhưng rõ ràng là lớp băng luôn bao bọc Cố Thế đang lặng lẽ tan ra, thậm chí nước tan ra còn ngọt ngào mát lạnh, làm mát trái tim từ trước tới nay luôn đóng chặt trong cô độc của cô, làm cho mọi thứ thuộc về cô đều trở nên sinh động tươi vui, không còn chặn mình ngoài cửa như trước kia nữa.
Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, xe đã đến bến. Cảnh sát khu vực là một thanh niên gầy gò tháo vát, sau khi nhìn thấy hắn liền ngẩn người ra, nhưng vẫn lập tức bước nhanh tới giúp hắn xách hành lý, bắt chặt tay hắn: “Anh chính là chuyên gia trinh sát hình sự thành phố A, Trương Trì đúng không? Tôi là Kỷ Lượng ở đội hình sự thành phố Khúc Lễ. Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, cuối cùng cũng chờ được anh. Anh còn tuổi trẻ tài cao hơn so với tôi tưởng tượng”.
Trương Trì nhìn quanh, không hề thấy có ai khác, trước đó hắn đã biết người tổng phụ trách vụ án lần này chính là Kỷ Lượng, cảm động nói: “Chào đội trưởng Kỷ, làm phiền anh nửa đêm còn phải tự mình tới đón!”
“Không phiền gì đâu, chủ yếu là thời gian hơi muộn, nếu không đội còn chuẩn bị xếp hàng chào đón anh ấy chứ, các anh em đều đã chuẩn bị xong rồi, nhưng nghĩ còn phải tác chiến nhiều ngày nên tôi cho họ về trước. Anh vất vả quá, phải đi đường xa đến nơi hẻo lánh của chúng tôi. Anh cứ về nghỉ ngơi trước đi, ngày mai chúng ta nói chuyện công việc sau”. Kỷ Lượng vừa nói vừa đặt hành lý của hắn vào cốp sau một chiếc xe cảnh sát hiệu Santana, sau đó nhấn ga chạy đi.
Nếu nói đội trưởng một mình tới đón làm cho Trương Trì cảm thấy bất ngờ, thì thông tin về vụ án ngày hôm sau càng khiến hắn cảm thấy ngoài dự liệu. Kỷ Lượng không rào trước đón sau gì, vừa mở màn đã nói: “Vụ án này của chúng ta, ‘vụ án vứt xác 529’ là một vụ trọng án đang gặp bế tắc. Bộ Công an đã phái chuyên gia phác họa chân dung tội phạm Trương Trì của thành phố A đến chỗ chúng ta, mời pháp y Tiểu Trịnh giới thiệu về tình hình khám nghiêm nạn nhân”.
Pháp y chậm rãi giới thiệu: “Người chết là nữ giới, thi thể xuất hiện ở đoạn giữa hạ lưu sông Lực, do người dân đi tập thể dục buổi sáng phát hiện và báo cảnh sát. Căn cứ kết quả xét nghiệm, nguyên nhân tử vong là bị vật sắc đâm thủng động mạch chủ, sốc vì mất máu. Khi đó thời gian ngâm dưới nước đã quá bảy mươi hai tiếng, trên thi thể rõ ràng có vết va đập vào đá giữa sông và vết rỉa của cá, không thể phân biệt được vân tay”.
“Chúng tôi đã triệu tập người nhà của người mất tích trong thời gian gần đây từ các khu huyện trong thành phố và các tỉnh thành phía đầu nguồn, họ đều đã tới xác nhận và đều đã được loại trừ”. Kỷ Lượng bổ sung.
“Có phải do khuôn mặt người chết biến dạng nghiêm trọng, chỉ có thể căn cứ quần áo còn lại để xác nhận không?” Trương Trì nghe đến đó trong lòng trĩu xuống, lập tức mặt không chút biểu cảm hỏi.
“Tình hình cơ bản chính là như vậy, không có nhân chứng, không có ADN của nghi phạm, không có manh mối nào khác có thể xác nhận mặt mũi và thân phận người chết. Hơn nữa ngày thứ ba sau khi thi thể xuất hiện, gần như tại cùng một đoạn sông lại xuất hiện một thi thể nữ giới độ tuổi xấp xỉ”. Pháp y mở laptop ra, mở hai bức ảnh hiện trường song song với nhau mời Trương Trì xem.
Kỷ Lượng đứng dậy đi tới phía sau Trương Trì, chỉ cho hắn xem phần cổ người chết: “Cùng một vị trí đâm, cùng một thủ đoạn gây án. Đối với một vụ án được bảo mật thông tin, như vậy không phải là trùng hợp”.
“Chỉ có thể nói là cùng một hung thủ?” Trương Trì hỏi.
Kỷ Lượng nặng nề gật đầu: “Dù sao nơi này của chúng tôi đã rất nhiều năm không xảy ra án mạng như vậy, hơn nữa lại là liên tiếp hai vụ, trong đó vụ thứ hai còn là một xác hai mạng, tính chất nghiêm trọng, ảnh hưởng rất lớn. Chính vì vậy mà cấp trên rất coi trọng vụ án này, lập tức ra thời hạn cho chúng tôi phá án”.
“Thời hạn? Có thể phá án là tốt lắm rồi, đúng là không biết công việc chỗ chúng ta khó khăn thế nào”. Có một cảnh sát than vãn.
“Người chết là một thai phụ à?” Trương Trì hỏi.
“Không sai, chúng tôi đã lấy ADN của thai nhi, nhưng trong kho ADN toàn quốc hiện nay không có mẫu nào trùng khớp”.
“Ngoài ra còn có manh mối hữu dụng nào khác không?”
“Địa điểm vứt xác hiện nay không thể xác định, ngay cả thân phận người chết cũng không biết là ai, không có cách nào điều tra quan hệ xã hội của nạn nhân để có nhiều thông tin hơn, càng không dám nói đến phân tích động cơ gây án và đối tượng tình nghi”. Một điều tra viên khác không ngừng lắc đầu: “Đây chính là một vụ án hoàn toàn bế tắc”.
Kỷ Lượng nhìn Trương Trì, trong ánh mắt tràn ngập sự chờ mong: “Các anh em đều muốn phá án sớm một chút, nhưng vụ án này quả thực rất khó khăn. Chúng tôi mời anh đến chủ yếu là hy vọng có thể nhờ anh vẽ tranh để tìm được một chút đột phá, đẩy nhanh tiến độ điều tra phá án”.
“Nếu có thể trực tiếp bắt được hung thủ là tốt nhất”. Một âm thanh trong góc phòng họp vang lên, mọi người tới tấp hùa theo. Toàn bộ là những khuôn mặt đầy nếp nhăn, bọng mắt trĩu xuống.
Trương Trì mỉm cười không đáp lời, bình tĩnh nhìn khuôn mặt thi thể trên màn hình. Cau mày nhìn một lát, hắn hỏi: “Thi thể hiện nay còn ở trong Cục không?”
“Sau khi giải phẫu xong đã đưa vào phòng lạnh rồi”.
“Tôi muốn xem một chút, như thế sẽ trực quan hơn”. Trương Trì thành khẩn nói: “Có điều đây là lần đầu tiên tôi vẽ tranh người chết đuối, hiệu quả thế nào, tôi cũng không thể bảo đảm trước với các anh, chỉ có thể nói sẽ cố gắng làm hết sức”.
Nghe thấy hắn còn chưa ăn cơm đã chuẩn bị đến xem thi thể, Kỷ Lượng hết sức khâm phục, vội nói: “Anh cứ yên tâm, công việc của chúng ta vốn đã tràn ngập ẩn số, như vậy mới thú vị mà. Làm hết sức là tốt rồi!
Trương Trì theo pháp y đi đến phòng lạnh, tranh thủ nhắn tin cho Cố Thế: “Tình hình bên chỗ em thế nào? thuận lợi không?”
“Thuận buồm xuôi gió”. Cố Thế còn bổ sung một mặt cười, hỏi ngược lại: “Còn anh?”
“Xem ra hôm nay anh phải ngồi cạnh một cái xác chết trôi để ăn cơm trưa rồi”. Trương Trì nhanh chóng trả lời.
“Chúc mừng anh lại trúng số độc đắc, những vụ án khó nhất đều tìm đến anh cả”. Cố Thế trêu chọc, ngay sau đó hỏi: “Anh có liên lạc với bố em không? Em gọi điện thoại cho ông ấy mà không thấy nghe máy”.
“Không, buổi sáng anh bận họp, có khi sư phụ ở trại tạm giam, ở đó không có tín hiệu”.
“Vâng, em cũng không có chuyện gì quan trọng, để tối nay gọi lại xem sao, anh làm việc đi”.
Trương Trì đọc tin nhắn này, mặc áo khoác vào, yên tâm đi vào phòng lạnh. Dù trước đó đã chuẩn bị tâm lý, nhung khi nhìn thấy hai thi thể này, cảm giác buồn nôn vẫn tràn lên đến cổ họng. Pháp y đã chuẩn bị từ trước, lập tức đưa cho hắn một túi bóng.
“Vừa rồi bảo cậu ăn cơm trước mà không nghe, giờ thì hối hận rồi chứ?” Pháp y nói với vẻ mặt hoà nhã, tự nhiên như đang tản bộ.
Trương Trì dùng tay ấn ngực, đè cảm giác buồn nôn cuộn trào xuống, liên tục xua tay: “Nếu ăn rồi mới hối hận, lãng phí hết. Như bây giờ là tốt nhất, đỡ được một bữa cơm trưa”.
Đầu của hai thi thể cũng đã phân hủy cao và trương phình, dù trong phòng lạnh nhiệt độ rất thấp, mùi tanh hôi đặc trưng của xác chết vẫn xộc thăng vào mũi từng đợt. Khuôn mặt càng dữ tợn kinh khủng làm mọi người không dám nhìn thẳng. Pháp y cũng cố ý duy trì khoảng cách, bất kể ai nhìn thấy đều mất một thời gian không muốn ăn gì.
Trương Trì lại không để ý, nhờ nhân viên hỗ trợ đặt hai thi thể lên bàn giải phẫu, nhanh chóng thích ứng với môi trường ở đây, đi đến gần hỏi: ”Đã xác định được độ tuổi chưa?”
“Cơ bản có thể kết luận đều nằm trong khoảng từ hai mươi lăm đến ba mươi lăm”.
Trương Trì cười ngán ngẩm: “Tình hình da dẻ hai mươi lăm tuổi và ba mươi lăm tuổi hoàn toàn không giống nhau”.
Pháp y nhún vai: “Với điều kiện của thi thể hiện nay, chỉ có thể đưa ra nhận định như vậy, căn cứ vào mật độ xương và xương sụn, xem như đã thu nhỏ phạm vi hết mức rồi. Tôi hiểu cậu, công việc phục hồi diện mạo khó khăn hơn vẽ tranh chân dung bình thường nhiều, nhưng cũng có thể thử xem sao”.
Trương Trì không trả lời, lấy một chiếc ghế đến ngồi giữa hai chiếc bàn giải phẫu, bắt đầu tỉ mỉ quan sát. Pháp y đứng sau lưng hắn xem một lát, đưa cho hắn hai cục bông mát lạnh nhét vào mũi.
Hắn gật đầu với pháp y, hỏi mượn báo cáo khám nghiệm đầy đủ, đọc qua một lượt, lại lấy kẹp vẽ trong ba lô ra, bát đầu tập trung nhìn khuôn mặt một trong hai thi thể.
Khuôn mặt này bắt đầu mờ đi, từ trong miệng đang hé mở bò ra một con ấu trùng to ngắn trắng nõn, sau đó đến con thứ hai. Trương Trì dụi mắt, lui lại theo bản năng. Lúc này giòi bọ chi chít càng ngày càng nhiều, cuồn cuộn không ngừng bò ra từ những khe hở trên thi thể, lần lượt rơi xuống đất, có một vài con bắt đầu bò lên mũi giày của Trương Trì.
Pháp y đã ra ngoài, trong phòng không có ai ngoài hắn và hai xác chết. Trương Trì sợ hãi đứng dậy, dưới đất không biết khi nào đã bò đầy giòi bọ. Hắn vội vàng tránh ra mấy bước, lại không để ý hai chân đã giẫm lên những sinh vật này.
Chúng như lớp rêu ẩm ướt màu trắng, trơn trượt dính nhớp. Hắn nghiêng trọng tâm, tay kia chống mạnh xuống, bàn giải phẫu bị nghiêng đi, một thi thể từ trên bàn trượt xuống, lúc chạm đất, tấm vải trắng bên trên rơi xuống, nội tạng trong bụng bị mổ tràn ra ngoài....
Toàn thân Trương Trì co rúm lại, nhanh chóng mở mắt ra. Hắn lau mồ hôi trên trán, ngồi dậy dựa vào đầu giường trầm ngâm suy nghĩ một lát. Bây giờ còn chưa đến mười một giờ đêm, lúc trước hắn từ phòng thí nghiệm về đã hai bữa không ăn, gần như vừa chạm vào gối đã ngủ, còn mơ giấc mơ kì quái mà chân thật này.
Khuôn mặt xác chết trong mơ rất dữ tợn, lúc này hồi tưởng lại còn có đủ da thịt, vẻ mặt sinh động, dường như đang lấm bẩm cầu khẩn gì đó, hai bàn tay kéo cổ áo, đan chéo trước ngực, như đang thỉnh cầu hắn giúp đỡ.
Họ đi vào giấc mơ của mình là muốn nói điều gì? Trương Trì nghĩ tới đây lại lắc đầu, cảm thấy suy nghĩ của mình rất buồn cười, làm gì có chuyện quỷ quái như vậy.
Mở điện thoại ra, có một tin nhắn chưa đọc. Cô Thế thông báo rằng đã liên lạc được với cha mình: “Em không yên tâm với việc ăn uống đi lại của bố, muốn về sớm một chút. Chỗ anh tiến triển thế nào?”
Hắn bất giác mỉm cười, cuộc sống của Cố Thế dường như đã có điểm chung với mình, không còn là không có gì liên quan đến nhau nữa. Hắn nhanh chóng nhắn tin: “Hiện nay còn chưa biết, đợi anh hai ngày nữa. Nếu hai ngày nữa còn chưa xong, em cứ về thành phố A trước, được không?” Tin nhắn gửi đi rất lâu không có hồi âm, hắn vẫn lẳng lặng nhìn điện thoại. Hắn biết Cố Thế chắc chắn đã đọc, thậm chí có thể tưởng tượng dáng vẻ cô nằm nghiêng trên giường bần thần suy nghĩ.
Màn hình điện thoại tối đi, hắn vẫn nắm trong tay như cũ. Chỉ năm giây sau, màn hình lại sáng lên, một dòng chữ xuất hiện: “Hai ngày sau, em muốn anh cùng về với em”.
Trong bóng tối, Trương Trì và Cố Thế không hẹn mà cùng ôm điện thoại di động, mím môi cười ngây ngô, lần lượt bật sáng màn hình.
☆ ☆ ☆
Sáng sớm hôm sau, Trương Trì gặp pháp y tại nhà ăn, đối phương thông cảm bưng cho hắn một cốc sữa đậu nành: “Xem sắc mặt cậu, hôm qua nhất định ngủ không tốt”.
Trương Trì cười khổ, nói: “Nhìn say sưa quá, chạy vào cả trong mơ luôn”.
“À, thế họ báo tin gì cho cậu?” Pháp y cúi đầu ăn một miếng mì thịt cay.
Trương Trì ăn bánh quẩy, kinh ngạc ngầng đầu lên: “Các anh làm khoa học cũng tin mấy cái này sao?”
“Có lúc không thể không tin. Không ít đồng chí trong đội hình sự của chúng tôi gặp phải vụ án khó khăn đều sẽ đi thắp hương bái Phật, cũng không biết là trùng hợp hay là thiêng thật, có mấy lần tự dưng xuất hiện manh mối mới, thế là có thể dễ dàng phá án”.
“Còn có chuyện huyền ảo như vậy nữa à?”
“Cậu đừng tưởng là tôi chém gió, tất cả đều là sự thật đấy”.
Trương Trì hạ giọng hỏi: “Thế anh cảm thấy hai thi thể này có chỗ nào không giống nhau?”
Pháp y cảnh giác ngẩng đầu lên: “Tôi đã viết rõ ràng trong báo cáo, suy luận phá án là việc của cậu”.
“Tôi nhìn thấy trong báo cáo có viết, hai người chết đều đã từng phẫu thuật thẩm mĩ, trước đó trong đội đã điều tra xem họ phẫu thuật ở đâu chưa?”
“Cái gì có thể điều tra đều đã điều tra rồi, không thu hoạch được gì”.
“Căn cứ phân tích của anh về người chết, anh nghĩ trước khi bị hại, điều kiện kinh tế của bọn họ thế nào?”
“Tôi không phải thần tiên, làm sao mà biết được “,
“Vậy nói thế này đi, hàm lượng dinh dưỡng thế nào? Tình hình sức khỏe có tốt không?”
“Huynh đệ à, cả hai thi thể đều sắp biến thành người khổng lồ rồi, tuổi cũng không thể nào xác định chính xác. Tôi chỉ có thể nói, khi còn sống họ đều khỏe mạnh, nhưng điều này nói lên cái gì chứ?”
Trương Trì tự tin nhìn anh ta: “Thế thì tốt rồi, sau này anh sẽ biết”.
Kỷ Lượng hút thuốc ngoài hành lang, Trương Trì giơ hai bức tranh trước mặt anh ta. Kỷ Lượng vui mừng: “Tiểu Trương, hiệu suất của cậu cao thật, mới một buổi tối đã vẽ xong rồi, vội quay về nhà lắm à?”
“Vụ án không đợi người mà”. Trương Trì nói: “Đội trưởng Kỷ, bên cạnh bức tranh tôi đã ghi chú rõ mấy vấn đề, khi trải ra tìm người, đưa tranh ra nhưng nhất định không được hỏi đã từng thấy người này hay chưa”.
Kỷ Lượng kinh ngạc hỏi lại: “Không hỏi như thế thì hỏi cái gì?”
“Lần này vẽ tranh tương đối đặc thù, là căn cứ rất nhiều nhân tố như tình hình sức khỏe, độ tuổi, thể lực vận động, điểm chung trong tướng mạo, đặc điểm khu vực sinh sống để tổng hợp suy luận”.
“Không chắc chắn lắm à?”
“Đúng hơn là không chắc chắn chút nào, cho nên cứ hỏi người ta là đã từng thấy ai nhìn giống người này chưa, như vậy may ra có khả năng tìm được thân phận của nạn nhân”.
“Như vậy mặc dù đã thu nhỏ phạm vi nhưng vẫn còn là mò kim đáy bể”.
“Cho nên tôi còn có một đề nghị, không biết có thỏa đáng hay không”. Trương Trì cẩn thận rào trước, chờ Kỷ Lượng nói tiếp.
Kỷ Lượng vung tay lên: “Cậu nói đi. Chuyện tiếp theo để tôi lo”.
“Đội trưởng Kỷ, anh có phát hiện ngoài tuổi tác, giới tính giống nhau, hai thi thể cùng có một đặc điểm chung hay không?”
Kỷ Lượng không nghĩ ra có điểm nào, ra hiệu cho hắn nói tiếp.
“Khi còn sống họ đều đã từng phẫu thuật nâng ngực. Tôi đã hỏi bạn làm trong ngành thẩm mĩ, với điều kiện trong nước hiện nay, túi Silicon dùng để nâng ngực loại tốt nhất bình thường đều được nhập khẩu, loại túi Silicon này đều có đánh số độc nhất vô nhị”.
“Cậu đề nghị điều tra từ mã số trên túi Silicon?”
“Không sai, căn cứ phân tích của pháp y Kết hợp với phán đoán của tôi, điều kiện kinh tế của hai người này khi còn sống đều không tệ, nếu lựa chọn phẫu thuật nâng ngực chắc chắn sẽ lựa chọn bệnh viện chính quy và sản phẩm đắt tiền. Căn cứ mã số Kết hợp với tranh vẽ và kho dữ liệu người mất tích, ba yếu tố này có lẽ sẽ giúp các anh tìm được thân phận của họ, sau đó có thể tiếp tục điều tra rồi”.
Kỷ Lượng dập thuốc, kích động bắt tay Trương Trì: “Ôi, tại sao chúng tôi lại không nghĩ ra nhỉ? Anh đúng là một thiên tài có thực lực, bốn lạng đẩy ngàn cân, mở ra cho chúng tôi một lối tư duy mới. Bây giờ tôi sẽ cho người đi làm ngay”.