Trong thời tiết này, cộng với nhiệt độ trong phòng khách sạn, một sợi dây thấm đẫm máu bị nhấc lên khỏi vũng máu một cách cẩn thận, không tì vết thì ít nhất cũng cần hai mươi phút.
☆ ☆ ☆
“Dấu vết tại hiện trường dù có người nhìn thấy cũng không chắc có thể phát hiện được manh mối. Hung thủ vào cửa như thế nào?” Cố Thế quay sang hỏi.
“Một trong những điểm đáng ngờ của vụ án này nằm ở khóa cửa. Trước khi nhân viên trực buồng đi vào, cả cụm khóa đã bị tháo xuống.”
“Còn có gì khác thường nữa?”
“Anh cảm thấy tủ đầu giường cũng có vấn đề.”
“Bị cạy à?”
“Nếu chỉ bị cạy thì cũng không có gì kì lạ, nhưng kĩ thuật viên của chúng ta đã tiến hành đo đạc độ sâu, góc độ của vết cạy bằng tuốc nơ vít trên đó cùng với các dấu vết khác như lực tác động lên ngăn kéo và mặt tủ. Anh nghĩ họ cũng đã có phát hiện được gì đó”.
“Có phải là ngăn kéo được mở bằng chìa khóa, nhưng lại ngụy trang thành bị cạy đúng không?” Cố Thế suy đoán.
Trương Trì gật đầu: “Bây giờ còn chưa biết đáp án, nhưng trực giác của anh là vậy. Đồng thời khóa cửa cũng làm anh có nghi ngờ tương tự.”
Cố Thế tiến vào trạng thái phân tích, nói đâu ra đấy: “Có trực giác là chuyện tốt, nhưng chúng ta vẫn là dựa vào bằng chứng tại hiện trường để điều tra. Phương thức tháo khóa cụ thể sẽ phản ánh tâm tính của người gây án hoặc người ngụy trang ra, thông qua phân tích hình dạng những mảnh vụn dưới đất và dấu vết trên khóa cửa, bất kể khó dễ thế nào, cuối cùng đều sẽ có thể thấy rõ chân tướng. Như vậy hẳn là đã có kết luận rồi chứ?”
“Tạm thời vẫn chưa, vụ án này có rất nhiều khó khăn, lãnh đạo muốn để anh vẽ tranh thử xem.”
“Đây là thách thức, cũng là cơ hội. Nhưng họ chắc chắn vụ án này có đủ điều kiện để vẽ tranh sao?”
“Vấn đề khó của anh chính là ở chỗ này.” Trương Trì bất đắc dĩ nói: “Bây giờ có quá nhiều nhân tố không xác định, nhưng điểm khó của vụ án lại vô cùng rõ ràng.”
“Không có nhân chứng?”
Trương Trì gật đầu: “Đâu chỉ là không có nhân chứng, ngay cả chứng minh thư nạn nhân dùng để đăng kí nhận phòng cũng là của người khác.”
“Tra trong hệ thống không có người này à?”
“Không phải là không có người này, thực ra cũng đã tìm được chủ nhân của chứng minh thư đó, nhưng người này nói anh ta và nạn nhân ngẫu nhiên gặp trên đường, nhà ở trong khu dân cư gần đó. Hai người từng gặp nhau mấy lần, lần nào nạn nhân cũng anh ta này một số thứ. Lần này đến chỗ hẹn lại không gặp, nhưng người này không hề biết gì về thông tin cá nhân của nạn nhân.”
“Thế là manh mối này xem như đứt rồi.” Cố Thế tiếc nuối nói: “Đã xác định được thân phận người chết chưa?”
Trương Trì cười khổ: “Người nhà của nạn nhân không chịu phối hợp, trả lời ấp úng, vòng vo, rất nhiều thông tin không hỏi là không nói. Lúc hỏi đã cảm thấy có gì đó không ổn, cuối cùng điều tra phát hiện trong nửa năm gần đây nạn nhân đã vào khách sạn hơn sáu mươi lần .”
Cố Thế lắc đầu khinh bỉ: “Thì ra là nghiện chơi gái. Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Em không tin được đâu. Một thanh niên hai mươi lăm tuổi, tướng mạo cũng tuấn tú, là nhân viên kinh doanh trong một công ty xếp hạng năm trăm của cả nước, nghe nói mới vào làm nửa năm đã có thành tích đứng đầu. Thăng tiến rất nhanh, hiện nay đã là giám đốc tiêu thụ tại thị trường Trung Quốc rồi.”
“Tinh lực dư thừa, rảnh rỗi là chơi gái, không lãng phí một chút thời gian nào nhỉ”. Cố Thế suy tư, quay lại nói với Trương Trì: “Vậy thì có thể điều tra điện thoại và các liên lạc trên mạng.”
“Đội trưởng Lưu đã nghĩ đến điều này rồi.”
“Không có manh mối gì à?”
“Khó đấy, ít nhất đến nay vẫn không có tiến triển. Điện thoại di động của hắn không tìm thấy tại hiện trường, camera giám sát không có phát hiện gì, điều tra liên lạc trên mạng cũng gặp cản trở không nhỏ.”
“Cho nên mọi người kí thác hy vọng vào anh cũng hợp lý. Chất lượng video không tốt sao?”
“Em còn nhớ lần trước anh vẽ tranh theo video không? Có phải kết quả rất thê thảm không?” Trương Trì không nỡ nhắc tới cảnh tượng đó.
“Không có vụ án nào giống vụ án nào, lần trước không thành công không có nghĩa lần này chắc chắn sẽ thất bại. Huống hồ dạo này anh liên tục phá mấy vụ án lớn, cho thấy trình độ đã được nâng cao rất nhiều rồi.”
“Chăm sóc em là nhiệm vụ sư phụ giao cho anh, em không cần động viên anh để báo đáp đâu.” Trương Trì xấu hổ gãi đầu, thái độ khác thường của Cố Thế lại khiến hắn cảm thấy không quen.
Cố Thế đang nghiêm mặt cũng bị vẻ ngại ngùng hiếm thấy của hắn làm cho bật cười: “Thì ra là đang lo lắng chuyện này thật.”
“Cũng không hẳn là lo lắng, băn khoăn lớn nhất của anh là mọi người đều kí thác hy vọng phá án lên người anh, nhưng nếu người xuất hiện trong video không có thời gian gây án, chẳng phải anh lại khiến mọi người mừng hụt hay sao. Như vậy còn làm anh khó chịu hơn cả vẽ không giống nữa.”
Cố Thế bàng hoàng tỉnh ngộ. Cô trầm ngâm một lát, dặn Trương Trì ngày mai đến đơn vị phải làm một số việc, còn trịnh trọng viết vào sổ cho hắn: “Có mấy cái này, em có thể giúp anh chữa khỏi tâm bệnh, đến lúc đó còn không vẽ được thì đừng có bào chữa gì nữa đấy.”
“Yes, Madam!” Trương Trì đưa tay chào Cố Thế, vui vẻ đánh dấu những nội dung quan trọng trong sổ.
“Có người đến thăm em à?” Hắn nhìn trái cây tươi trên đầu giường, hỏi một câu.
“À, là chủ nhiệm Lý khoa Đông y.” Cố Thế nói lạnh nhạt.
Đầu óc Trương Trì hoạt động rất nhanh, chủ nhiệm Lý, chẳng phải là mẹ Trần Đình sao?
Cố Thế không nhìn hắn, chỉ tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, trên mặt không hề có chút đề phòng, dường như có hắn ở bên cạnh sẽ cực kì yên tâm.
Nhìn phản ứng hờ hững của Cố Thế, hắn yên tâm “ừ” một tiếng, ngả người nằm xuống, tiếp tục nhìn chằm chằm gương mặt cô.
Trương Trì nhắm mắt lại, nhớ đến vẻ mặt nghiêm túc của Cố Thế khi dặn dò mình, một nỗi vui sướng khó tả tràn ngập trong lòng hắn. Đây vốn không phải công việc trong chức trách của cô, đáng lẽ hoàn toàn có thể mặc kệ. Trước khi có báo cáo khám nghiệm của pháp y, thời gian vẽ tranh của Trương Trì đã bắt đầu đếm ngược. Cô làm như vậy rõ ràng là để tiết kiệm thời gian cho hắn.
“Bằng chứng luôn tồn tại một cách khách quan, không thay đổi theo suy nghĩ của bất kì ai, và cũng không bao giờ biết nói dối”. Cố Thế vẫn kiên định với lý luận này, tin tưởng thông qua dựng lại hiện trường có thể tái hiện sự thực một cách tốt nhất.
Nội dung dặn dò chủ yếu của cô tập trung ở một số chi tiết trong khám nghiệm hiện trường. Những chi tiết này cũng có thể dùng để xác định thời gian nạn nhân bị hại và động cơ gây án chủ yếu của nghi phạm.
“Anh nhớ lưu ý xem dây thừng khi rời khỏi thi thể có gì khác thường không.”
“Ý em là khác thường thế nào?”
“Hình dạng của dây thừng và trạng thái của máu trên dây.”
Trương Trì quan sát kĩ video lúc khám nghiệm hiện trường, lại xem xét từng bức ảnh hiện trường. Nếu Cố Thế không nhắc nhở, hắn hoàn toàn không để ý đến những chi tiết nhỏ này. Đúng như cô đã nói, dù nhìn thấy cũng chưa chắc có phát hiện.
Hắn vội vã báo cáo với cô qua điện thoại: “Một phần dây thừng dính máu trên thi thể, nhưng lúc lấy ra không có máu từ dây thừng rỏ xuống.”
“Dây thừng có phần nào ngâm trong máu dưới đất không?” Cố Thế chỉ có thể điều khiển từ xa. Lúc này Trương Trì như mắt của cô, giúp cô quan sát tình hình hiện trường.
“Để anh xem lại xem”. Bên kia có tiếng lật giấy và tiếng bấm chuột: “Tìm được rồi, tiếp theo thế nào? Anh không thấy có gì khác cá.”
“Có nghĩa khi dây thừng rời khỏi vũng máu dưới đất không có máu đông bị kéo thành sợi?” Cố Thế bên này vặn hỏi.
“Anh không thấy.”
“Dưới đất giữa dây thừng và khu vực xung quanh có vết máu không? Vết dây thừng di chuyển trên mặt đất ấy.”
Một lát sau Trương Trì kích động trả lời: “Có!”
Trương Trì có cảm giác mình như người mù lần mò trong bóng tối, đối phương dẫn hắn đi quanh co, hắn lại không biết rốt cuộc phải tránh cái gì, đi qua cái gì.
Dấu vết ở hiện trường quả nhiên giống như Cố Thế đoán trước.
Cố Thế giải thích: “Trong thời tiết này, cộng với nhiệt độ trong phòng khách sạn, một sợi dây thấm đẫm máu bị nhấc lên khỏi vũng máu một cách cẩn thận, không tì vết thì ít nhất cũng cần hai mươi phút.”
Trương Trì bỗng thấy trước mắt sáng ngời. Hắn đi tới bên cửa sổ, hưng phấn hỏi: “Có nghĩa là sau khi nạn nhân chết, hung thủ ở lại hiện trường ít nhất nửa tiếng?”
“Em chưa thể kết luận như vậy, chỉ tạm thời đưa ra giả thiết thôi. Bây giờ anh xem điểm thứ hai em nói đi.”
Cố Thế nói đến việc tập trung xem xét tình hình dấu vân tay tại hiện trường.
“Nếu anh miêu tả không sai, theo em hiểu, mặt trên tủ đầu giường sẽ dài hơn phần ngăn kéo. Vậy thì anh cần xác định vị trí xuất hiện và hình dạng vân tay xuất hiện ở khu vực này.”
“Dấu vân tay được tìm thấy phía trên mặt trước ngăn kéo”.
Trương Trì xem tài liệu rồi nói với cô.
“Hình dạng thế nào?”
Trần Đình bên cạnh nhỏ giọng nói với Trương Trì: “Phía trên vân tay có hình vòng cung, nằm sát mặt trước ngăn kéo”.
Trương Trì nhắc lại y nguyên những lời này.
Trương Trì nghe thấy Cố Thế nói: “Anh hỏi Trần Đình xem, chuyện này cho chúng ta biết điều gì?”
Trần Đình thấy Cố Thế hỏi mình nhưng nhất thời không trả lời được. Gã còn đang mải nghĩ xem nên làm canh gì tẩm bổ cho cô để mẹ gã mang đến giúp. Gã chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, cũng không nghĩ ra được.
Cố Thế không đợi gã trả lời, nói tiếp: “Trong tình huống bình thường, ngón tay không thể chạm vào nơi này khi ngăn kéo đang đóng. Chỉ khi đã kéo ra, ngón tay mới có thể chạm vào đây”.
“Cho nên có thể phán đoán được khóa bị cạy chỉ là ngụy trang?” Trương Trì hỏi.
Cố Thế đưa ra đáp án khẳng định không hề do dự. Trương Trì hoàn toàn yên tâm, việc hắn cần làm chỉ là trích hình ảnh từ camera giám sát ra. Vì sao lại dùng từ “trích”? Đó là vì độ phàn giải của video quá thấp, không có hình ảnh chính diện, phần khuôn mặt lộ ra nhiều nhất là nửa bên mặt của một người phụ nữ đang quay đầu lại nhìn gì đó lúc chờ thang máy.
Hôm đó lúc hắn đến bệnh viện, Cố Thế vừa nhìn thấy hắn đã kêu lên: “Mắt anh làm sao thế?”
Trương Trì không cảm thấy có gì khác thường, tiện tay cầm lấy chiếc gương trang điểm trên tủ đầu giường soi mới phát hiện lòng trắng mắt tràn ngập tia máu. Hắn đặt gương xuống rồi bình thản nói: “Hôm nay xem video hơi lâu”.
Hắn chỉ nói một câu hời hợt, nhưng cảm giác con ngươi và đầu đều sắp nổ tung lại chỉ có mình hắn cảm nhận được. Không ai biết hắn hết sức chăm chú xem đi xem lại một đoạn video dài chưa đến năm phút suốt hơn bốn tiếng thế nào, ngón tay bấm chuột cũng đỏ lên.
Nhớ lại lúc đó Tiểu Ngô ghé vào xem, liên tục lắc đầu: “Anh sáng quá yếu, anh chỉ nhìn ra là một người, có thể phân biệt được nam hay nữ. Nếu thế này cũng có thể thấy rõ mặt thì chỉ có thần tiên, anh chịu thôi”.
Trương Trì cười cười không tiếp lời. Khó khăn là chuyện đã dự tính được, than vãn cũng không có tác dụng gì. Ba tiếng đầu giấy vẽ của hắn vẫn trống trơn. Hắn thay đổi khoảng cách, nhìn màn hình lớn chằm chằm, dường như nhìn ra được gì đó giữa những ô vuông nhạt nhòa. Thay vì nói là nhìn ra, chi bằng nói là dựa vào sự quen thuộc với kết cấu các bộ phận trên mặt người để tưởng tượng ra, nhưng vẫn luôn cảm thấy còn thiếu một chút gì đó.
“Khó lắm à?” Cố Thế hỏi lạnh nhạt.
Hắn gật đầu, trước mặt cô dường như không có gì phải che giấu, có thể yên tâm là chính mình.
Trương Trì rửa sạch tay, bóc cam cho cô, lột sạch xơ trên múi cam rồi đưa cho cô.
Khí sắc của cô dần tốt lên, hắn cũng mỗi lúc một yên tâm hơn. Cô lại tiếp tục truy hỏi đến cùng như trước giờ vẫn vậy: “Khó ở chỗ nào?”
“Độ phân giải thấp, khuôn mặt không hoàn chỉnh, hơn nữa ánh sáng lại kém”.
“Biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn”.
“Biết là em sẽ nói như vậy, trước lúc đến đây cuối cùng anh cũng đã hoàn thành bức phác họa rồi”.
“Em muốn biết anh làm thế nào để khắc phục được ánh sáng. Dù sao đây cũng là vấn đề lần đầu tiên anh gặp phải khi vẽ tranh từ video”.
Trương Trì yên lặng nhìn cô, Cố Thế tròn mắt nhìn lại hắn rồi nói tiếp: “Thực ra em biết vẽ tranh mô phỏng đã được chủ tịch hội nghiên cứu nhân chủng học Paris Louis-Adolphe Bertillon đưa vào hệ thống khoa học từ những năm tám mươi của thế kỉ mười chín. Đã là một môn khoa học, hơn nữa là khoa học hình sự thì sẽ phải dùng một số biện pháp trinh sát hình sự phụ trợ để tăng cường hiệu quả đúng không?”
“Tư tưởng lớn gặp nhau”.
Trương Trì cười, kể lại cho Cố Thế chuyện lúc chiều. Hắn mang kẹp vẽ đi thẳng đến khách sạn xảy ra vụ án, trong hoàn cảnh ánh đèn giống nhau, mời một nhân viên nữ đứng cùng một vị trí trên hành lang, sau đó đi theo đúng tuyến đường nghi phạm đã đi. Hắn quan sát đoạn video mới này, suy nghĩ rất lâu rồi mới sửa lại bản phác thảo.
“Xem ra anh đã tình cờ dùng thực nghiệm mô phỏng trong khoa học hình sự để kiểm nghiệm lại bức tranh của mình?”
“Đúng thế, sau khi vẽ xong, ngoài tính hợp lý và hoàn chỉnh của kết cấu cơ thể người, anh luôn cảm thấy có gì đó không phù hợp. Sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ phòng vẽ, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi mới chợt hiểu ra”.
Cố Thế mím miệng cười: “Anh chỉ giỏi ra vẻ thần bí”.
“Thật sự không phải ra vẻ thần bí. Em nghĩ thử xem, bình thường phụ nữ bọn em đi mua quần áo, mặc thử ở siêu thị thì thấy đẹp như người mẫu trên sàn catwalk, sau khi về nhà lại cảm thấy chẳng ra gì, tại sao lại như vậy?”
“Do gương, ánh sáng, cùng với lời ngon tiếng ngọt của người bán hàng hiểu rõ tâm lý khách hàng”.
“Đúng vậy, ánh sáng có ảnh hưởng rất lớn đến dáng người, chiếu lên mặt đương nhiên cũng sẽ tạo ra độ biến dạng nhất định, ảnh hưởng trực tiếp đến độ chính xác khi vẽ tranh”. Trương Trì thấy Cố Thế đã ăn xong liền đưa khăn giấy cho cô: “Không nói chuyện công việc nữa, dường như đến bây giờ chúng ta vẫn chỉ có một đề tài chung này”.
“Thế nói chuyện gì?” Cố Thế buông mí mắt. Mỗi lần gặp chủ đề này, dường như cô đều muốn nhanh chóng chạy trốn, điều này khiến Trương Trì trong lòng tràn ngập chờ mong lại có chút thất vọng.
“Hôm nay bác sĩ nói bao giờ em có thể xuất viện?” Trương Trì che giấu vẻ mặt mất mát, quay sang thu dọn vỏ cam trên bàn.
“Sắp rồi, nếu muốn thì cuối tuần này xuất viện cĩmg được. Không có vấn đề gì lớn nữa, ở đây bí bức quá”.
“Em quen bận rộn rồi, rảnh là không chịu được. Bao nhiêu người chỉ mong được nghỉ lễ nghỉ phép mà không được đấy”. Trương Trì quay lại nhìn vào mắt cô: “Vậy cũng tốt, Chủ nhật này là sinh nhật anh, mời mấy người bạn đi ăn, đi hát, em cũng đi cùng nhé!”
☆ ☆ ☆
Chủ nhật tụ tập xem như song hỉ lâm môn, vừa là sinh nhật Trương Trì, mà vụ án đang làm cũng bắt được nghi phạm. Nghi phạm thấy bức phác họa của Trương Trì liền kinh hãi thú nhận tội ác không hề giấu giếm, cố gắng thành khẩn để được khoan hồng. Lúc này mọi người đều không phải tăng ca, sau bữa ăn thoải mái liền đến phòng KTV* đã đặt trước, đội trưởng Lưu và Cố Chí Xương đã lớn tuổi đều lấy cớ là cần nghỉ ngơi, đi về trước.
☆
Karaoke.
Mọi người đều hiểu, họ sợ đám thanh niên câu nệ, không được thoải mái nên cố ý tránh mặt.
Ông Phàn là trường hợp đặc biệt, vẫn đi cùng với đám thanh niên, lúc này đang cùng Tiểu Ngô vui vẻ đứng trước màn hình lớn, kiên quyết đòi biểu diễn một tiết mục khuấy động không khí làm quà sinh nhật tặng Trương Trì.
Ông Phàn đang cầm micro, bắt chước nghi phạm, gân cổ khóc: “Tôi biết rồi sẽ có ngày này, nhưng mà tại sao lại nhanh như vậy, tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần”.
Tiểu Ngô làm bộ giơ một bức phác họa lên: “Nhìn đi, đây có phải là ngươi không? Ngươi tự nói hay là ta nói? Lúc giết người tố chất tâm lý của ngươi mạnh mẽ lắm cơ mà?”
Ông Phàn nghiêng người giả vờ ngó vào bức tranh, che miệng lại cực kì hoảng sợ. ”Hả? Các ông... vẽ tôi lúc nào thế?” Hai người diễn sục sôi ngất trời, thân mình to béo của ông Phàn và giọng nói the thé tạo thành sự tương phản lớn, cộng thêm tâm trạng vui vẻ thoải mái của mọi người, tất cả đều ôm bụng cười ngặt nghẽo, ngay cả Cố Thế cũng ấn vết thương không nhịn được cười to.
Lúc này cửa phòng chậm rãi mở ra phía sau hai người, thân hình nhỏ nhắn của Hà Manh được hai người che khuất, Cố Thế tinh mắt đẩy Trương Trì một cái, mọi người mới phát hiện có người đi vào. Tiểu Ngô và ông Phàn đều dừng lại, chờ nhân vật chính chào hỏi khách, bầu không khí lập tức biến thành tẻ ngắt.
Hà Manh nhìn thấy toàn bộ khách đều là người của đội hình sự, lập tức đặt bánh sinh nhật xuống, vẻ mặt áy náy định đi luôn: “Tôi không biết hôm nay đơn vị liên hoan, quấy rầy mọi người rồi, tôi đến chúc mừng một cái rồi đi ngay”.
Trương Trì cảm ơn, không hề giữ lại.
Tiểu Ngô lại không biết ý liền đi tới nói: “Đừng về, đã đến đây rồi thì nể mặt khổ chủ một chút đi, mọi người đều là khách, càng đông càng vui, hát mấy bài đã hẵng đi”.
Hà Manh lại nhìn Cố Thế ngồi trong góc một cái, Cố Thế đang mỉm cười thân thiện với cô, ngồi dịch sang nhường một chỗ trống rồi vẫy tay với cô. Trương Trì liếc hai người một cái, không hề nói gì, kêu mọi người bắt đầu chọn bài. Hà Manh thấp thỏm không yên đi tới, ngồi xuống bên cạnh Cố Thế.
Thời gian này trong Chi cục có rất nhiều tin đồn về Trương Trì, họ nói Trương Trì rất nhanh sẽ được điều về Bộ, đến nhà cũng đã chọn xong hết rồi. Họ nói phòng chính trị đã đề nghị tặng huân chương hạng nhất cho hắn, chỉ còn chờ trao thưởng. Họ còn nói cha hắn có một người bạn làm ăn là chiến hữu của một quan chức cấp cao trên Bộ... Tóm lại đánh giá khen chê khác nhau, tâm thái cũng không đồng đều. Mỗi lần Trương Trì nghe thấy những tin đồn này đều chỉ mỉm cười cho qua.
Cố Chí Xương cũng phải nhìn hắn với cặp mắt khác: “Nhóc con tính khí không tồi, hồi bằng tuổi cậu bây giờ tính tôi nóng nảy, nghe thấy những tin đồn nhảm nhí thế này đã nổi giận từ lâu rồi”.
Trương Trì nhún vai: “Người hiểu hoặc tôn trọng tôi sẽ không đoán mò như vậy, những bình luận tiêu cực gần như đều đến từ những người quen biết xã giao. Tôi không thay đổi được cách nhìn của họ, thế nên cũng sẽ không để những lời nói vô trách nhiệm của họ ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi”.
Chính vì thế, hôm nay tụ tập Trương Trì chỉ mời những đồng nghiệp quen biết trong đội, theo thói quen nghề nghiệp trò chuyện một hồi lại nói đến vụ án, có người ngoài ở đây cũng không tiện. Còn có một nguyên nhân chủ yếu nữa, từ khi làm cảnh sát, ngày lễ ngày tết đều phải trực, khi có vụ án lại phải tăng ca, lỡ hẹn rất nhiều, bạn bè cũng dần dần xa lánh.
Bạn học cũ Hà Manh lại rất có tâm, vẫn nhớ ngày sinh nhật của hắn. Trương Trì đã nhiều lần từ chối khéo, nói là không cần tốn kém, nhưng cô vẫn nhất quyết đến tặng bánh.
Lúc này Cố Thế ngồi ngay ngắn bên cạnh Hà Manh, cảm nhận phong thái cô nàng cựu hoa khôi này từ khoảng cách rất gần. Hương thơm nhẹ nhàng lan tới, mới đầu thấy trang nhã, về sau lại thấy gợi cảm, dù là phụ nữ cũng bị sự hấp dẫn của cô thu hút, gương mặt thanh tú mà vẫn xinh tươi, tinh tế sắc nét.
Góc bên kia, ánh mắt mấy cảnh sát độc thân đều bị Hà Manh hấp dẫn, đặc biệt là Tiểu Ngô chỉ hận không thể đổi chỗ cho Cố Thế. Cố Thế phát hiện Hà Manh vẫn kiềm chế ánh mắt sùng bái, thỉnh thoảng lén nhìn về phía một người, còn người kia có vẻ như hoàn toàn không biết, ánh mắt chứa chan tình cảm lại xuyên qua Hà Manh nhìn về phía cô. Trần Đình cũng dần dần phát hiện, hỏi ông Phàn: “Có phải Trương Trì cũng đang theo đuổi Cố Thế không?”
Ông Phàn cười hỏi lại: “Cũng à? Còn có ai khác nữa sao?” Mặt Trần Đình đỏ bừng, may mà trong phòng rất tối nên không có ai phát hiện.
Ông Phàn lấy cớ phải về trông quán, chào mọi người về trước. Trương Trì khoác tay sau lưng ông đi ra ngoài. Đi tới chỗ không có người, ông Phàn quay sang hỏi: “Sao thế? Chuẩn bị ngả bài à?”
“Cũng là bị ép mà. Nếu còn không tỏ thái độ rõ ràng, cháu sợ sẽ bị hiểu nhầm là bắt cá hai tay mất, có giải thích cũng không giải thích được”.
Ông Phàn gật đầu: “Cũng đúng, phụ nữ da mặt mỏng, chú ý phải cho người ta chút thể diện. Đừng để đến lúc hai bên không nhìn mặt nhau được”.
Trương Trì gật đầu cảm kích, lúc quay lại phòng thì thấy Hà Manh đã bắt đầu liên tục uống rượu tây, còn không bỏ đá, vội ra hiệu cho Tiểu Ngô ngăn lại. Hà Manh không nghe, chỉ đích danh Trương Trì đòi song ca. Trương Trì bất đắc dĩ, nhìn Cố Thế hỏi ý. Cố Thế cau mày, dùng vẻ mặt nói với hắn “Đừng nói nhiều nữa, mau hát đi”. Hắn đi tới chọn bài, bài hắn chọn là “Tình yêu
Hiroshima”. Hà Manh rõ ràng đã say, rưng rưng nước mắt hát xong bài này lại ngồi về góc một mình uống rượu, tiếp tục tự chuốc say chính mình.
“Mai là ngày làm việc rồi, chúng ta nghỉ sớm một chút, mọi người về nghỉ thôi”. Sau khi mọi người đều đã được hát, Trương Trì liền đề nghị.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lại nhìn về phía Hà Manh.
Hà Manh nheo mắt, chống cằm, phát âm không quá rõ ràng: “Còn chưa ước nữa, bánh cũng chưa ăn, đâu có giống sinh nhật? Bánh em tự tay làm cho anh, anh không thử một chút sao?”
Tiếng nhạc du dương trong phòng, mọi người sôi nổi chia bánh, khen Hà Manh khéo tay. Cô vẫn nhìn Trương Trì chằm chằm, hắn cảm thấy tình hình dường như sắp mất kiểm soát.
“Tiểu Ngô, lát nữa anh đưa bạn học của em về giúp em”.
“Không thành vấn đề, bảo đảm về đến nhà an toàn”.
Hà Manh đột nhiên đứng dậy, lảo đảo đi vòng qua bàn, mềm nhũn ôm lấy Trương Trì như một cây dây leo: “Anh đưa em về được không? Em chỉ cần anh thôi”.
Trương Trì gỡ tay Hà Manh ra giao cho Tiểu Ngô, nhờ anh ta đỡ lấy Hà Manh đang gần như không còn đứng vững được nữa, rồi nói: “Ở đây chỉ có Tiểu Ngô không uống rượu. Mọi người về trước đi, an toàn là trên hết”.
Hà Manh được Tiểu Ngô dìu đi, ra đến cửa phòng còn quay lại không cam lòng hỏi: “Anh không chọn em, thật sự sẽ không hối hận chứ?”
Trương Trì ngẩn ra một lát, yên lặng nhìn cô: “Hà Manh, anh chỉ có thể nói cảm ơn em. Em và anh vĩnh viễn chỉ có thể là bạn”.
Hà Manh đứng ngây ra một lát, lau nước mắt, lảo đảo quay lại, hai tay đặt lên hai vai hắn, nhẹ nhàng ôm hắn một cái, rồi khoác vai Tiểu Ngô đi, không quay đầu lại.
Những người còn lại trong phòng có người đi đến nhà vệ sinh, có người vẫn đang tập trung hát. Trương Trì thở phào nhẹ nhõm, lúc xoay người nhìn Cố Thế thấy cô đang dựa vào sofa, hai mắt lấp lánh cũng đang nhìn hắn. Hắn không do dự nữa, đi thẳng đến chỗ cô.
“Em có cần về nghỉ trước không? Anh đưa em về”. Trương Trì ghé sát vào mặt Cố Thế, nói bên tai cô. Tiếng nhạc trong phòng quá ồn, chỉ có cách này mới có thể nói cho đối phương nghe thấy. Một hơi nóng mang mùi rượu tạt vào mặt, Cố Thế quay mặt né tránh, nghe xong lẳng lặng gật đầu.
“Hôm nay anh không hề mời cô ấy đến, nhưng mà vậy cũng tốt, có thể nói rõ ra rồi”. Vừa đi ra khỏi phòng, Trương Trì đã giải thích với cô.
“Anh không cần phải nói với em những chuyện này”.
Trương Trì bước nhanh mấy bước, đứng trước mặt cô cản đường đi, giọng nói kiên định: “Em biết mà, anh cần phải nói với em. Bởi vì anh muốn em làm bạn gái của anh”.
Cố Thế vòng qua hắn định đi, thẳng thắn nói: “Mọi ngườ đều tự do, ai cũng không phải là gì của ai”.
“Anh để em có tự do như vậy, nhưng anh lại không thích tự do. Anh chỉ muốn làm bạn trai của em, chỉ quan tâm một mình em”. Trương Trì bước tới nắm lấy cánh tay cô.
Cô nhẹ nhàng gạt ra: “Anh không hề hiểu em, làm sao biết em phù hợp với anh? Chúng ta đều không còn là trẻ con, không phải cứ nói thích là sẽ ở bên nhau”.
“Ngay cả thử một lần em cũng không dám sao? Rốt cuộc em đang sợ điều gì? Em có thể cho anh cơ hội để hiểu em không?” Trương Trì cảm thấy bản thân đã sắp hết kiên nhẫn, hắn như đang đi trong sương mù, hắn ra sức muốn thấy rõ cảnh tượng trước mặt nhưng lại không thể làm được.
Trương Trì vẫy một chiếc taxi, mở cửa xe cho cô rồi ngồi vào bên cạnh cô, tiện thể nói địa chỉ nhà cô.
“Sau khi biết tất cả, anh sẽ không muốn tiếp tục hiểu em nữa”. Đây là câu cuối cùng Cố Thế nói. Sau đó cô chìm vào sự yên lặng vô định, hoặc là một hồi ức xa xăm nào đó.
Trương Trì không hỏi nữa, hắn biết mình chỉ có một cách đó là chờ đợi. bởi vì núi băng nào cũng sẽ có ngày tan chảy.
☆ ☆ ☆
Cuộc họp thường lệ hằng tuần không có vụ án mới, chuyên án cũng đã kết thúc, rất ít khi phòng họp đông đủ thế này.
“Vụ án mạng liên quan đến mại dâm trên mạng lần này đã cho chúng ta một kinh nghiệm quý giá”. Đội trưởng Lưu tổng kết trong cuộc họp: “Đầu tiên, chúng ta cần thay đổi suy nghĩ. Trước kia, việc đầu tiên chúng ta nghĩ đến khi tra án là thu thập những bằng chứng, dấu vết để lại ở hiện trường, rồi tiến hành phân tích những bằng chứng này. Nhưng thông qua tổng kết thực tiễn và kinh nghiệm của những vụ án vừa qua, chúng ta thấy được trí nhớ của nhân chứng có thể sẽ phai mờ hoặc biến mất dần theo thời gian, làm bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để phác họa được chân dung nghi phạm, do đó hiệu quả của tranh vẽ cũng không được cao. Nếu không có nhân chứng, khi phát hiện vụ án rắc rối phức tạp, không tìm được manh mối mới nhớ tới kĩ thuật phác họa chân dung nghi phạm cũng không được. Có thể nói, đội hình sự chúng ta có công việc của Trương Trì chính là như hổ thêm cánh, nhất định không thể thiếu được”.
Mọi người tới tấp quay lại nhìn hắn, bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt. Trương Trì chỉ khiêm tốn gật đầu, cầm sổ tiếp tục ghi chép.
“Tiếp theo chúng ta cũng cần phải chú ý tới tầm quan trọng của công tác ngăn chặn từ sớm. Hoạt động mại dâm đã lan rộng trên mạng tạo thành rào cản không nhỏ cho việc phá án của chúng ta, làm thế nào ngăn chặn tận gốc những tệ nạn xã hội này, quản lý những người trong xã hội mà vừa có khả năng là người bị hại, đồng thời bất cứ lúc nào cũng có khả năng trở thành hung thủ là một chuyện không thể xem nhẹ. Chúng ta cũng đã thông báo tình hình liên quan đến vụ án để mọi người cảnh giác...”
Trương Trì vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Cố Chí Xương đang vẫy tay với hắn, ra hiệu cho hắn ra ngoài phòng họp nói chuyện. Hắn đặt sổ xuống, cúi thấp người, lặng lẽ ra khỏi hội trường.
“Dạo này phá án thuận buồm xuôi gió, tôi phải nhắc nhở cậu, khi đắc ý phải cụp đuôi khiêm tốn, nếu không thì kiêu binh tất bại, chuyện này có lẽ cậu cũng hiểu rồi phải không”.
“Sếp gọi tôi ra không chỉ là vì chuyện này chứ, có chuyện gì sếp cứ nói thăng đi ạ”.
“Trước hết nói với cậu một tin tốt. Bộ Công an đã ra lệnh cho Cục cảnh sát thành phố chỉ đạo, công tác thực hiện do Chi cục tiến hành, cuối tháng này sẽ mở ‘Phòng làm việc của Trương Trì’ cho cậu”.
“Vậy là thành phố chúng ta phá lệ à? Không ổn lắm đâu”. Trương Trì lại thấy hơi lo lắng. Hắn chỉ muốn yên tĩnh vẽ tranh, nhanh chóng phá án, danh tiếng lan xa không phải là ý định ban đầu của hắn.
“Cấp trên còn ra lệnh phải cấp cho cậu biên chế Chuyên gia phác họa chân dung tội phạm hình sự duy nhất của thành phố chúng ta. Cậu phải biết đây là một con dao hai lưỡi, từ nay về sau chỉ có thể cố gắng làm tốt công việc. Đã có biên chế lại làm tốt công việc thì không ai nói gì được cậu”.
“Như vậy là lại có việc làm rồi?” Trương Trì hưng phấn, vui vẻ hơn khi nghe thấy tin trước đó nhiều.
Cố Chí Xương gật đầu, cho hắn xem một tin nhắn trên điện thoại, nói với hắn: “Lúc nào tôi sẽ gửi cho cậu người liên lạc và quy trình cụ thể. Từ giờ trở đi cậu phải chuẩn bị tinh thần cho tốt, cấp trên dành riêng cho cậu một phòng làm việc chính là để cho cậu tiện đi lại hỗ trợ phá án. Người khác đều cho rằng phương pháp phác họa chân dung rất đơn giản lại trực tiếp, họa sĩ chỉ cần một cây bút là có thể bắt đầu làm việc, bút pháp linh hoạt, dễ dàng thể hiện được đặc trưng nghi phạm, quả thật là một cách thức vô cùng hữu hiệu. Nhưng cậu nên biết, lúc nào cũng có thể làm tốt như vậy là điều không hề dễ dàng”.
“Lần này là vụ án gì vậy ạ?”
Cố Chí Xương cười lớn nói: “Bây giờ vụ án nào cần cậu đi hỗ trợ đều không hề đơn giản, tính chất vụ án cũng không dễ dàng, cứ đến đó rồi sẽ biết”.
“Sếp lại úp mở rồi, ít nhất cũng có thể nói với tôi bao giờ xuất phát chứ?”
“Đương nhiên rồi, vừa nãy tôi đã hỏi trực ban, Trần Đình đã nhận lời lát nữa đưa cậu và Cố Thế ra sân bay”.
“Cố Thế cũng đi ạ?”
“Cố Thế cũng phải đi công tác, hai người bay cùng một chuyến, nhưng sau khi đến sân bay cậu còn phải đi xe khách đường dài nữa mới tới nơi. Bây giờ về chuẩn bị hành lý đi, bảy giờ tối đến trước nhà xe đơn vị”.
Trương Trì tươi cười vâng dạ, không hề che giấu sự vui sướng trong lòng.
“Như thế hài lòng rồi chứ?” Cố Chí Xương khoanh tay trước ngực, rất hứng thú nhìn phản ứng của hắn.
Chẳng lẽ là sư phụ đã nghe ngóng được gì rồi? Ông ấy nói “hài lòng” là ám chỉ điều gì? Trương Trì không rõ, chỉ có thể cười mà không đáp, nhanh chóng bước đi.
Ông Phàn vừa đến đưa đồ ăn, đang đứng trong góc hành lang hút thuốc lá, nghe thấy bọn họ đối thoại, sau khi Trương Trì đi liền bước tới nói: “Thằng nhóc này cũng khá đấy, anh có nghĩ vậy không?” Cố Chí Xương mỉm cười nhìn theo bóng dáng khỏe khoắn, dáng đi phóng khoáng của Trương Trì, gật đầu nói: “Đáng tiếc tôi già rồi, không quyết được gì”.
“Mặc dù con bé Cố Thế bề ngoài quật cường nhưng thực ra vẫn rất tôn trọng ý kiến của anh. Có lúc duyên phận cũng cần chỗ dựa và một chút chất xúc tác”. Ông Phàn tiếp tục châm dầu vào lửa.
Cố Chí Xương cười trêu chọc: “Vấn đề cá nhân của anh đã giải quyết xong chưa? Có sốt ruột thế nào thì chuyện của anh vẫn sốt ruột hơn chuyện của đám trẻ, cứ tiếp tục lần lữa sẽ thành tình yêu tuổi hoàng hôn đấy”.
“Không vội, tùy duyên thôi. Tôi sống một mình cũng rất tốt. Yêu đương vào lại không nhịn được so sánh với vợ trước, chê người ta cái này cái kia, kì thực chính mình cũng không có tư cách để kén chọn, cần gì làm tổn thương người vô tội”.
Cố Chí Xương chọc chọc ngón tay vào ngực ông Phàn: “Hiểu được thì tốt, anh cũng là một người trọng tình trọng nghĩa, suy nghĩ như vậy không sai, ai cũng không được làm tổn thương ai. Chuyện của bọn trẻ cứ để chúng thuận theo tự nhiên đi. Nếu có duyên chắc chắn sẽ có thể đến được với nhau”.