Cố Thế đang nằm trên cáng, hoàn toàn không nghe được âm thanh xung quanh, vẻ mặt cô bình thản, giãn ra, nếu không thấy đôi môi đang mím chặt, gần như không thể nhìn ra cô đang đau đớn thế nào.
☆ ☆ ☆
Cho dù trí tưởng tượng của hắn có phong phú đến mấy, cũng không thể ngờ hôm nay lại được trọng đãi như vậy.
Hả lòng hả dạ ăn xong bữa khuya, khí lực của Trương Trì mới từ từ trở lại trong cơ thể.
Cố Thế thu dọn bát đĩa, nhìn Trương Trì đang tươi cười, hỏi: “Anh ăn nhanh như vậy có cảm nhận được mùi vị gì không?” Giọng nói lại không hề có vẻ oán trách.
Trương Trì gật đầu cảm khái: “Thật sự không ngờ em lại nấu ăn giỏi như vậy, còn ngon hơn ngoài quán rất nhiều”.
“Trước kia bố mẹ em hay về muộn, em phải dựa cả vào tay nghề nấu nướng này. Sau đó em dần lớn lên, còn bố em lại già đi, ông ấy bị đau dạ dày, nên việc ăn uống cũng phải chú ý hơn. Mọi việc bếp núc đều một tay em lo liệu.”
“Hôm đó em vội vã rời ban chuyên án, có phải còn nguyên nhân gì khác nữa không?” Trương Trì suy nghĩ một lát, đột nhiên hỏi.
Cố Thế đang rửa bát bỗng dừng tay lại: “Em còn có thể có chuyện gì khác ngoài công việc và thể dục thể thao nữa, chỉ có vậy thôi”. Nói xong hai mắt long lanh nhìn Trương Trì.
Trương Trì đi đến phía sau cô, cố ý vòng tay qua người cô lấy cốc thủy tinh. Hắn có thể ngửi thấy mùi dầu gội trên mái tóc cô.
Cố Thế cảm thấy mất tự nhiên liền né tránh một chút nhưng vẫn ở trong vòng tay hắn, hắn nghiêng người tới, nhìn cô từ khoảng cách rất gần, mặt cô từ từ đỏ lên.
“Xem ra có một số việc em chưa từng nói với bất kì ai.”
“Mỗi người đều nên có bí mật của mình, không phải sao?” Cố Thế không hề phủ nhận.
“Cho dù đó là cha mẹ, là bạn bè cũng vậy à?” Trương Trì vặn hỏi.
“Thế còn anh? Nếu có kí ức gì không vui, anh sẽ thổ lộ hết với bạn bè sao?”
“Nam nữ không giống nhau, gặp chuyện gì đàn ông đều thích tự mình giải quyết áp lực, phụ nữ lại cần tâm sự để giải tỏa áp lực.” Trương Trì ngẩng đầu uống mấy ngụm nước, yết hầu chạy lên chạy xuống và cánh tay ấm áp gần trong gang tấc: “Em không nên yêu cầu bản thân quá cao.”
“Nhưng mà anh quên một điều, tính cách của phụ nữ cũng không hoàn toàn giống nhau, em không thích dạo phố mua sắm, không thích ngồi lê đôi mách, anh hoàn toàn có thể coi em là đàn ông”. Cố Thế nhún vai không quan tâm, tiếp tục rửa bát. Tim cô vẫn đang đập mạnh, đây là người đàn ông duy nhất không khiến cô phải trốn tránh như bị điện giật.
“Nếu anh nói với em chuyện của anh, em có sẵn sàng chia sẻ chuyện của em không? Một chút cũng được?” Trương Trì dựa vào tủ lạnh phía sau, ánh mắt trong suốt nhìn Cố Thế.
Cố Thế chần chừ hồi lâu, cảnh tượng tủi nhục trong quá khứ nhanh chóng lướt qua trước mắt, cô quyết đoán lắc đầu.
“Dù thế nào anh vẫn sẵn sàng chia sẻ chuyện của anh với em”. Trương Trì rõ ràng không hề bất ngờ trước phản ứng của cô, hắn phát hiện vẻ mặt của cô lúc này rất bất lực, đau khổ, cô độc, dường như rơi vào một hố đen đáng sợ, xung quanh không có bất cứ thứ gì để leo lên.
Hắn dường như cảm nhận được một điều gì đó, nhưng không thể xác định tưởng tượng của mình có phải sự thật hay không. Dù sao hắn cũng không muốn nài ép cô.
Cố Thế là một người rất biết lắng nghe, cô yên lặng ngồi trên so-pha nghe hắn kể với giọng đều đều. Trương Trì không hề nghĩ rằng mình lại tiết lộ với cô nhiều chuyện trong lòng như vậy, từ trò chơi bắn bi yêu thích khi còn bé đến đội trưởng đội bóng rổ thời cấp hai, từ chuyện tự ý thay đổi nguyện vọng thi đại học đến cãi nhau với cha mẹ vì muốn thi vào trường cảnh sát. Hắn biết rõ một trong những điều cấm kị của tình yêu chính là bộc bạch tất cả, không còn có bí mật gì để khám phá, nhưng lại không nhịn được chia sẻ với cô những trải nghiệm trong đời mình.
☆ ☆ ☆
Mấy ngày sau, ban chuyên án tuyên bố kết án, hung thủ trong vụ trộm cắp cũng bị bắt, Trương Trì hẹn Cố Thế đi ăn mừng, cô khéo léo từ chối, lý do là “Em phải đi bơi, không có thời gian.”
Trương Trì cô đơn một mình đi đến quán cơm, đề nghị “chính trị viên” Phàn thực hiện lời hứa lúc trước. Lúc ăn cơm nói đến chuyện này, ông Phàn nghe xong bật cười trêu hắn: “Cậu dù sao cũng là một tay lão luyện trên tình trường, vậy mà lần này lại gục ngã trong chuyện tình cảm à? Những phương pháp trước kia đi đâu hết rồi?”
Trương Trì cũng không quẫn bách, mỉm cười uống một hớp bia, tự giễu: “Kĩ xảo hay sách lược đều là kết quả của lý trí. Khi thật sự gặp người mình thích, mấy thứ này trong đầu đều biến mất, ma pháp mất hiệu lực.”
“Cố Thế là một cô gái tốt, mấy năm nay không có người nào có thể tới gần nó. Để xem tên nhóc nhà cậu có thể theo đuổi được không. Chỗ sếp Cố giải quyết xong rồi chứ?” Ông Phàn cười hỏi.
Trương Trì không rõ thái độ của Cố Chí Xương thế nào, có phải ông ấy đã biết rõ ý đồ của mình không? Nghĩ lại mấy lần có cơ hội ở riêng bên Cố Thế đều là do Cố Chí Xương tạo ra, cho thấy ít nhất ông ấy cũng không phản đối chuyện này.
☆ ☆ ☆
Sáng sớm hôm sau, Trương Trì ngồi trong phòng làm việc hồi tưởng lại lời nhắc nhở của ông Phàn hôm qua, cảm thấy có lý, liền đứng dậy đi đến văn phòng của Cố Chí Xương lau bàn, quét dọn, mang trà thượng hạng chính mình mang đến pha cho ông một ấm đầy. Đến lúc làm xong tất cả những việc này, Cố Chí Xương vẫn còn chưa tới.
Hắn đi sang phòng khác thăm dò, có người nói với hắn: “Đến từ lâu rồi. Sư phụ cậu mà cậu còn không biết à? Bảy rưỡi nhất định đã ngồi trong nhà ăn rồi.”
Hắn đang nghĩ xem có chuyện gì, Cố Chí Xương đã gọi điện thoại tới, giọng nói có chút gấp gáp: “Tiểu Trương, cậu mau xuống đây, tôi đang ở ga tàu điện ngầm trước cổng đơn vị.”
Trương Trì không kịp hỏi: “Có chuyện...”
Cố Chí Xương đã ngắt lời hắn: “Gọi cấp cứu đi, cậu cũng mau đến đây, nhanh lên.”
Giọng nói của sư phụ vừa xa xôi lại vừa xa lạ. Từ trước đến nay ông luôn bình tĩnh tự nhiên, ngữ điệu không nhanh không chậm, chưa bao giờ hoang mang lo sợ như lúc này.
Hắn chạy vội về phòng làm việc, sau khi gọi điện thoại theo lời dặn của sư phụ, suy nghĩ một lát lại chạy xuống phòng hậu cần lấy một hộp cấp cứu rồi chạy tới ga tàu điện ngầm với tốc độ nhanh nhất.
Cơ bản cũng không phải đi tìm, vừa chạy vào ga Trương Trì đã nhìn thấy Cố Chí Xương ngồi đó, sắc mặt trắng bệch, hình như đang ôm một người. Hắn chạy tới xem, người ở trong lòng ông chính là Cố Thế! Hai mắt cô khép hờ, quần áo trước bụng toàn máu là máu dính bết vào người, máu tươi còn không ngừng tuôn ra. Cố Chí Xương dùng tay bịt vết thương cho cô, đặt cả người cô lên trên đùi mình, tay kia cứ vài giây lại vỗ vỗ mặt để giúp cô duy trì sự tỉnh táo, nhưng dường như không hề có tác dụng.
“Sếp Cố, tôi đến rồi!” Trương Trì gọi mấy tiếng, dường như Cố Thế chỉ đang ngủ say.
Cố Chí Xương ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe, đưa mắt tìm kiếm xe cứu thương.
Trương Trì không kịp hỏi ngọn nguồn, gạt những người xung quanh ra, quỳ xuống đất mở hộp cấp cứu lục tìm bông băng: “Sếp Cố, xe cấp cứu còn ba phút nữa mới đến được, bây giờ quan trọng nhất là cầm máu cho cô ấy.”
Cố Chí Xương trở nên già nua hơn nhiều, lúc này hoàn toàn không có chủ kiến, vô lực gật gật đầu, để mặc hắn làm gì thì làm. Trương Trì vừa mới nhẹ nhàng đỡ lấy Cố Thế, ông đã ngồi bệt xuống bên cạnh.
Trương Trì nhìn ông an ủi: “Sếp cứ yên tâm, có tôi ở đây rồi, không sao đâu.”
Cố Chí Xương rơi lệ gật đầu.
Trương Trì ngồi khoanh chân dưới đất, bắt đầu nhanh nhẹn băng bó cho Cố Thế. Nội dung học tự chọn tại trường cảnh sát lúc trước, đến lúc liên quan tới mạng người rốt cuộc đã phát huy tác dụng. Sau khi làm xong việc, xe cứu thương hú còi chạy tới, Trương Trì hỗ trợ nhân viên cứu hộ nhấc Cố Thế lên cáng, Dáng người mảnh khảnh của cô lúc này như đã mất đi linh hồn, trở nên vô cùng nặng nề.
Trương Trì lau máu trên tay, vội vàng gọi điện thoại rồi quay lại nói với tài xế: “Bác tài, mau đến bệnh viện Phần Dương.”
Cố Chí Xương lảo đảo bước lên xe cứu thương, ngơ ngác nhìn chằm chằm con gái, nắm chặt tay không chịu buông ra.
Trương Trì an ủi: “Sếp Cố, để bác sĩ kiểm tra một chút, nếu không xuất huyết bên trong hay bị thương ở động mạch chủ thì sẽ không sao đâu. Bệnh viện Phần Dương là bệnh viện cấp cứu ngoại khoa tốt nhất gần đây, tôi đã gọi cho bạn học ở đó chuẩn bị tiếp ứng rồi, chủ nhiệm khoa ngoại bệnh viện sẽ phụ trách phẫu thuật.”
Cố Chí Xương gật đầu, buông tay ra, nhân viên cứu hộ lập tức vây quanh, bắt đầu gắn các loại thiết bị. Cố Chí Xương khóe mắt đẫm lệ lẩm bẩm nói: “Tôi chỉ có một đứa con gái.”
“Cô gái này sao lại bị thương?” Bác sĩ vừa tiến hành cấp cứu cho Cố Thế vừa hỏi.
Cố Thế đang nằm trên cáng hoàn toàn không nghe được âm thanh xung quanh, vẻ mặt cô bình thản, giãn ra, nếu không thấy đôi môi đang mím chặt, gần như không thể nhìn ra cô đang đau đớn thế nào.
“Tôi cũng không rõ, nó gọi điện thoại cho tôi, còn chưa kịp nói đã ngất đi rồi.” Cố Chí Xương lau nước mắt: “Cảnh sát đường sắt nói là nó hỗ trợ đuổi bắt kẻ trộm, rồi nó bị tên đồng phạm của kẻ trộm tập kích, bị hắn đâm trúng.”
“Hai người đều là cảnh sát sao?” Một bác sĩ khác quan sát hai người họ, chỉ vào hai bộ cảnh phục.
“Một cô gái xinh đẹp thế này lại phải làm công việc nguy hiểm như vậy...” Mấy người vừa nói vừa không khỏi lắc đầu tiếc nuối.
Hai người không nói gì, sắc mặt nặng nề. Giờ phút này, bộ cảnh phục giống như một sự châm chọc, bình thường họ vẫn bảo vệ những người không quen biết, bây giờ ngay cả người thân của chính mình cũng không bảo vệ được.
Xe dừng lại, Trương Trì lao xuống đầu tiên, hết sức thận trọng đỡ cáng, nhẹ nhàng đặt một đầu xuống đất. Bạn học của hắn chờ ở cổng bệnh viện, thấy vậy liền bước nhanh tới hỗ trợ, gọi y tá tới tiếp ứng. Cố Thế nhanh chóng được đẩy vào phòng mổ.
Trương Trì và Cố Chí Xương ngồi chờ ngoài hành lang, Cố Chí Xương vẫn còn đang ôm đầu tự trách: “Tôi dậy từ sớm, nếu biết trước trên đường đi làm xảy ra chuyện này thì tôi đã đợi nó đi cùng.”
Trương Trì nắm cánh tay ông, không ngừng vỗ về: “Chúng ta chờ bác sĩ khám xem thế nào, sếp cũng đừng tự trách mình nữa, chuyện này cũng không đoán trước được.”
“Lỗi tại tôi, từ nhỏ tôi vẫn nuôi nó như con trai, nó chạy nhanh hơn bất kì ai, nhìn thấy chuyện gì bất công đều lập tức bênh vực kẻ yếu.”
Cố Chí Xương nói đến chuyện Cố Thế trở thành vận động viên chạy nước rút từ cấp hai, cấp bậc kiện tướng. Nếu không phải vì bị thương trong một lần thi đấu, rất có thể cô đã đại diện cho Trung Quốc tham gia Olympic rồi, cũng không có chuyện thi vào trường cảnh sát sau đó, càng không thể gặp Trương Trì, trong lòng hắn thầm cảm thấy may mắn.
Trương Trì đưa cho Cố Chí Xương một điếu thuốc, Cố Chí Xương mệt mỏi lắc đầu. Hắn đành phải một mình lặng lẽ ra vườn hoa nhỏ trước bệnh viện hút thuốc. Lúc trước mỗi lần nhìn thấy có người hút thuốc lá, Cố Thế đều lộ vẻ khinh thường, bây giờ hắn lại không nhịn được, phải hút một điếu để lấy lại tinh thần.
Gương mặt tái nhợt và chiếc áo dính máu của Cố Thế cứ quanh quẩn trong đầu hắn, cùng với sự yếu đuối không hề che giấu và cũng không thể che giấu của sư phụ càng làm cho hắn đau lòng. Hắn gọi điện thoại cho bạn học làm cảnh sát giao thông đường sắt, nhanh chóng xác nhận đối tượng đâm Cố Thế đã bị khống chế và đang được thẩm vấn. Hắn vung nắm tay lên trời, cuối cùng cảm thấy trong lòng bình tĩnh lại một chút.
Hắn xoay người trở lại hành lang, lúc này việc hắn có thể làm chỉ là ở bên cạnh người cha đang đau khổ ấy.
Cố Chí Xương đang cúi đầu xem điện thoại, trong đó toàn là ảnh của Cố Thế khi còn bé, ảnh chung của ba người trong nhà.
“Nếu mẹ cô ấy biết con gái được dạy dỗ xuất sắc như vậy thì nhất định sẽ rất vui mừng.” Trương Trì ghé vào xem cùng. Khuôn mặt Cố Thế nhỏ bé trong ảnh không có thay đổi gì lớn so với bây giờ, có vẻ trưởng thành trước tuổi, vẻ mặt quật cường, ngọt ngào, thân thiết dựa vào vai mẹ làm nũng.
Cố Chí Xương chậm rãi lắc đầu: “Nếu biết con gái cũng làm cảnh sát, bà ấy sẽ không thích, chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý.”
“Vậy tại sao cô ấy vẫn thi vào trường cảnh sát?”
“Lúc đó tâm trạng con bé không tốt vì mẹ nó qua đời, tôi lại thường xuyên phải tăng ca, bỏ mặc nó ở nhà một mình. Người khác hỏi nó sau khi lớn lên làm gì, nó nói làm gì cũng được nhưng sẽ không làm cảnh sát. Sau đấy có ngày cứ đến tối là nó khóc, khóc trọn một tuần, đột nhiên nó nói với tôi sau này nhất định phải làm cảnh sát.”
“Tại sao lại vậy? Mọi việc đều phải có nguyên nhân chứ.”
“Không biết là nhớ mẹ hay là bị ảnh hưởng vì tôi thường xuyên về muộn, đến bây giờ tôi cũng không biết. Tóm lại từ đó trở đi, tính tình nó càng thêm hướng nội, càng không thích nói chuyện. Tôi đúng là một người cha thiếu trách nhiệm, cả ngày trong đầu toàn là vụ án. Con gái có tâm sự gì cũng không muốn nói với tôi.” Thỉnh thoảng ông lại ngẩng đầu lên nhìn về phía phòng mổ.
“Một người đàn ông nuôi dạy con gái khôn lớn đã không dễ chút nào rồi.”
“Quả thực vậy, nhưng sau khi trở thành cha mẹ rồi thì luôn cảm thấy vẫn làm chưa đủ, nợ con cái quá nhiều.”
“Sếp cũng đừng nghĩ nhiều nữa, cũng đừng tự trách mình như vậy”. Trương Trì đưa khăn giấy cho ông.
Đèn đỏ phòng phẫu thuật vẫn còn sáng, hai người đều nín thở tiếp tục chờ đợi.
Ngoài cửa sổ ánh trăng rất đẹp, những huyên náo ban ngày dần dần biến mất. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng thở mạnh đều đều và tiếng bước chân thỉnh thoảng vang lên tạo thành nhịp điệu chính trong phòng bệnh.
Hôm nay là ngày thứ năm Cố Thế nhập viện, trước đó cô đã được chuyển từ phòng hồi sức cấp cứu về phòng bệnh bình thường. Trong hai ngày cô hôn mê vì mất máu, Cục phó Cục cảnh sát hình sự, lãnh đạo phòng chính trị, đội trưởng Lưu, Tiểu Ngô và nhiều đồng nghiệp khác đều đã đến thăm, đầu giường chất đầy trái cây và hoa tươi.
Cố Chí Xương trông con gái trọn hai ngày đêm, lúc Cố Thế tỉnh lại, ông hưng phấn tới mức huyết áp tăng nhanh, sắc mặt khác thường.
Trương Trì chủ động đề nghị thay ca cho ông, từ từ quen với lịch trực của y tá khoa ngoại, thời gian làm việc của bệnh viện, người nhà của người bệnh giường bên... Cố Thế kiên quyết từ chối, Trương Trì nói mình phải thực hiện nhiệm vụ sư phụ giao cho, cứ hết giờ làm lại đến đây, mang theo cháo gạo tím hay canh tổ yến nấm tuyết do chính mình nấu. Sau đó Trương Trì mang luôn một chiếc tủ lạnh mini đến kê ở cuối giường, bên trong toàn là đồ ăn cho cô tẩm bổ như canh chim câu, canh cá quả...
“Người nào không biết lại tưởng em đang ở cữ, làm gì đến nỗi một ngày tẩm bổ ba bữa thế này.” Cố Thế có chút không chịu nổi thịnh tình của Trương Trì.
“Để ý đến ánh mắt của người khác làm gì? Tố chất cơ thể em vốn không tồi, không suy nhược đến mức không được phép tẩm bổ lại không sợ béo, có thể ăn thì cứ ăn hết mình”.
Cố Thế không làm gì được, đành phải nghe lời hắn. Nghĩ đến cảnh cha già hưng phấn suýt ngất xỉu khi mình tỉnh lại, cô chỉ có thể im lặng ăn để họ yên tâm.
Chỉ cần Trương Trì vừa vào cửa, những bệnh nhân khác trong phòng bệnh sẽ hâm mộ nhìn hắn, mấy bà cô lại “Cậu thanh niên này đẹp trai quá, chăm sóc bạn gái thật là chu đáo”. Cố Thế vô cùng phiền hà, sau đó liền nhắm mắt dưỡng thần.
Trương Trì cười cười không để ý, ngồi bên cạnh đọc sách hoặc xem tài liệu, thời gian cứ thế yên bình trôi qua.
Cho đến một hôm, vào lúc đã quá giờ thăm hỏi, một người phụ nữ mặc áo khoác trắng tìm đến phòng bệnh của Cố Thế. Lúc đó cô đang ngồi dựa vào đầu giường ăn cháo kê hải sâm do Trương Trì mang đến, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt bà ta.
“Cháu là Cố Thế đúng không?” Người phụ nữ này chăm sóc da rất tốt, đeo một cặp kính mắt gọng vàng, dáng vẻ trang nhã cười hỏi.
Cố Thế nghe thấy y tá dẫn người phụ nữ này vào, nói: “Chủ nhiệm Lý, tôi đi làm việc đây.” Cô liền hiểu, đây chính là mẹ của Trần Đình. Cô quên mất bà chính là chủ nhiệm khoa Đông y của bệnh viện này.
“Nghe Đình Đình nói có đồng nghiệp nằm viện ở đây, nó bận công việc, cô đến thăm cháu thay nó. Bây giờ cháu cảm thấy thế nào rồi?”
Cố Thế cười cười: “Cũng quen rồi ạ.”
Y tá bên cạnh rất lanh lợi, vừa đỡ cô ngồi dậy vừa nói chen vào: “Cô ấy ngại nói đấy, phòng bệnh bốn người ở đây dù sao cũng vẫn có chút chật chội. Cô ấy vừa phẫu thuật, cần nghỉ ngơi cho tốt mới có thể nhanh bình phục được.”
“Vừa rồi cô đã hỏi bác sĩ điều trị của cháu rồi, lần này may mắn đưa tới bệnh viện kịp thời, sơ cứu tốt, nếu không tình hình thật sự rất nguy hiểm. May mà sau này sẽ không có di chứng gì. Phòng bệnh đơn ở đây rất đông người đang xếp hàng, để cô hỏi giúp cháu xem sao.”
“Không cần đâu ạ, cô đừng nghe lời cô Vương nói. Cô gửi lời cảm ơn Trần Đình giúp cháu. Lần trước anh ấy đã đến thăm cháu nhưng lúc đó cháu đang ngủ, sau đó nghe đồng nghiệp nói mới biết. Hôm nay còn làm phiền cô nữa, thật sự cảm ơn ý tốt của cô.”
Tiễn Lý Á Quyên, mẹ của Trần Đình về, Cố Thế cảm thấy hơi mệt, lại nằm xuống nhưng làm thế nào cũng không chợp mắt nổi. Cô xem thời gian, vừa rồi Trương Trì nhắn tin nói phải tăng ca, nửa tiếng nữa mới đến được.
Y tá Vương tò mò hỏi: “Ánh mắt bà bác sĩ đó nhìn cháu sao giống mẹ chồng đang đánh giá con dâu thế? Rốt cuộc bà ấy đến thăm cháu hay là đến soi xét cháu chứ?”
“Chuyện đó mà cô cũng nhìn ra được à? Cô tinh mắt thật đấy.” Cố Thế cười đáp.
Ánh mắt quan sát sắc bén, nụ cười khách sáo giả tạo, những lời sáo rỗng không lộ dấu vết của mẹ Trần Đình đều khiến cô cảm thấy không thoải mái, ngay cả y tá Vương cũng phát hiện bầu không khí kì lạ. Trực giác mách bảo cô rằng Trần Đình không hề biết mẹ mình tới thăm cô, vậy cứ coi như chuyện này không xảy ra đi. Nghĩ tới đây, cô không khỏi đồng cảm với Trần Đình.
Lúc Trương Trì rón rén đi vào phòng bệnh chào cô Vương thì đã là chín giờ tối. Sau khi đỡ Cố Thế đánh răng rửa mặt, hắn cầm cuốn sổ, nằm trên giường gấp bên cạnh lẳng lặng nhìn Cố Thế.
Từ bất cứ góc độ nào, gương mặt mộc của cô cũng làm người ta nhìn không biết chán. Một lọn tóc gợi cảm buông xuống chạm vào chóp mũi, lông mi dài như cánh bướm đậu trên nụ hoa, dù đang nhắm mắt vẫn toát ra khí chất đặc biệt tinh tế và mẫn cảm, vừa yếu ớt vừa mạnh mẽ.
So với những cô gái từng tiếp xúc với Trương Trì, Cố Thế giống như món ăn tinh khiết, không có phụ gia, rất nhiều người cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, nhưng hắn lại cảm thấy rất ngọt lành. Trương Trì nhìn cô, quyển sổ trong tay đột nhiên rơi xuống dưới đất. Cố Thế nghe thấy tiếng động quay sang nhìn hắn.
“Trong đội dạo này có vụ án gì?” Cố Thế nhìn hắn vội vàng cầm quyển sổ lên, hỏi.
“Có thể lại là một vụ mà anh hùng không có đất dụng võ”. Trương Trì cười khổ.
Cố Thế nửa tin nửa ngờ hỏi: “Anh đã đến hiện trường chưa?”
“Đến rồi, nhưng tư duy lại có chút bế tắc”. Trương Trì thật thà nói.
Nhìn ánh mắt khuyến khích của cô, Trương Trì biết cô mặc dù không nói cảm ơn nhưng lại muốn dùng kinh nghiệm nghiệp vụ để trợ giúp hắn. Thấy mấy ngày nay trên gương mặt cô đã dần hồng hào hơn, đằng nào lúc này cô cũng không ngủ được, những bệnh nhân khác cũng vẫn còn đang thức, hắn nhỏ giọng nói với cô về tình tiết vụ án, không biết chừng sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Vụ án này xảy ra ngay sau sự kiện Cố Thế bị tấn công, bởi vì Cố Thế bị thương, tổ kĩ thuật phải mời chuyên gia phân tích dấu vết có thâm niên của đơn vị khác đến khám nghiệm hiện trường, Trần Đình cũng trợ giúp.
Hiện trường ở một khách sạn bình dân, mô phỏng theo kiểu khách sạn dành cho tình nhân của Nhật Bản, khách đến đều tự phục vụ. Trong phòng khách sạn không có đèn chính mà chỉ có đèn mờ để tạo không khí, cửa sổ phần lớn đóng kín, rèm cửa sổ kéo vào, u ám tối tăm.
Nhân viên trực buồng lên dọn phòng phát hiện khóa cửa bị phá. Phòng này lấy cảm hứng từ thuyền buồm, trần nhà lộ ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Nhân viên nhìn thấy dưới đất có một chiếc khăn tắm, đi tới gần định nhặt lên mới phát hiện phía dưới khăn tắm có một thứ, đó là thi thể một nam thanh niên trợn mắt lè lưỡi.
“Sợi dây quấn quanh cổ người này là dây thừng dùng để trang trí của mô hình thuyền buồm trên tường phòng.” Trương Trì nhấn mạnh.
Nhìn thấy cảnh tượng này, nhân viên trực buồng la hét chạy ra, khiến mọi người ở phòng khác đều tới xem. Có người còn tò mò vào tận nơi xem xét, nhưng rồi người nào cũng sợ tái mặt chạy ra ngoài.
“Những người này coi hiện trường là nhà ma phiên bản đời thực chắc? Hiện trường bị phá hoại đến mức nào rồi?” Cố Thế không ngừng lắc đầu nói.